Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Tuy Tạ Vi Chỉ không cắn xuống nữa, nhưng hắn vẫn chẳng chịu buông Kì Thời ra như lời cậu nói. Thời gian bên ngoài chầm chậm trôi qua từng phút từng giây, mãi cho đến khi một tia sáng len lỏi qua khe hở của đám dây leo chiếu vào, Kì Thời mới mơ màng mở mắt, tỉnh lại từ trong cơn mộng mị. Cậu thế mà lại cứ như vậy để mặc cho Tạ Vi Chỉ ôm mà ngủ thiếp đi mất. Ngay khi Kì Thời vừa tỉnh táo lại, âm thanh của Hệ thống liền vang lên: 【Đêm hôm qua, độ hận thù của mục tiêu nhiệm vụ -3, giá trị hận thù “Song Sinh” hiện tại: 95.】 【Ký chủ, nhiệm vụ lần này vô cùng đặc biệt. Cậu phải đồng thời hạ giá trị hận thù của cả hai nhân cách xuống con số không, như vậy mới được tính là hoàn thành nhiệm vụ.】 Kì Thời nương theo tia sáng yếu ớt đang lọt vào phòng nhìn sang Tạ Nguy Chỉ, chàng thanh niên đang ôm chặt cậu trong lòng kia đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở nhẹ nhàng, dáng vẻ khi ngủ trông yên tĩnh đến lạ. Tựa như một con dã thú đang lặng lẽ ngủ say. Cả một đêm bị kìm kẹp cứng ngắc trong lồng ngực người kia khiến máu huyết chẳng thể lưu thông, tay chân Kì Thời tê rần hết cả. Cậu khẽ nhúc nhích, định co duỗi tay chân một chút, nào ngờ còn chưa kịp lên tiếng thì Tạ Vi Chỉ đã mở mắt. Chỉ mới liếc qua một cái, Kì Thời đã nhận ra ngay sự khác biệt giữa hai nhân cách. Quả nhiên, ngay khi vừa mở mắt, Tạ Vi Chỉ liền lập tức buông lỏng vòng tay đang siết chặt Kỳ Thời, đám dây leo chồng chất sau lưng hắn cũng bắt đầu ngoe nguẩy tách ra, những nhánh dây vốn dĩ đang bao phủ kín cả căn phòng giờ đây nhanh chóng rút lui về chỗ cũ. Chỉ trong nháy mắt, tất cả đều biến mất không còn dấu vết. Tạ Vi Chỉ vội vàng đỡ Kì Thời dậy ngồi tựa lên giường, ánh mắt hắn đầy vẻ hoảng loạn, khi chạm phải tầm mắt của Kì Thời thì khẽ run lên, rồi lại vội vã cụp xuống: “Xin lỗi… bác sĩ.” Giọng nói ấy có chút run rẩy, lắng nghe kỹ còn nhận ra cả sự sợ hãi vẫn còn vương lại. Sau khi dìu Kì Thời ngồi xuống mép giường, Tạ Vi Chỉ liền lùi lại, giữ một khoảng cách nhất định với cậu. Hắn sợ Kì Thời sẽ sợ hãi mình. Lúc này, Kì Thời mới nhìn thấy luồng tử khí tàn tạ toát ra từ trên người Tạ Vi Chỉ. Đó là một khía cạnh khác chưa từng có ai biết đến, bị giấu kín bên dưới vẻ ngoài ôn hòa và hay ngại ngùng kia. Kỳ Thời ngẩng đầu, cậu nhìn gương mặt trắng bệch của Tạ Vi Chỉ, hỏi: “Tại sao lại xin lỗi nữa rồi?” Tạ Vi Chỉ lí nhí đáp: “Rất đáng sợ, lại còn rất xấu xí, tôi sợ anh sẽ hoảng sợ.” Đứng trước những thứ phi nhân loại, phản ứng đầu tiên của người bình thường bao giờ cũng là sợ hãi và khiếp đảm. Tạ Vi Chỉ đã quá quen với sự kinh hoàng trong mắt người khác, nhưng hắn lại sợ phải nhìn thấy điều đó trong đôi mắt của Kì Thời hơn bất cứ thứ gì. Kì Thời lại hỏi ngược lại: “Tại sao tôi phải sợ? Cậu sẽ làm hại tôi sao? “ Tạ Vi Chỉ lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Kì Thời mỉm cười: “Vậy thì tôi việc gì phải sợ? Bất kể là thứ gì đi chăng nữa, Tạ Vi Chỉ vẫn là Tạ Vi Chỉ. Ở trước mặt tôi, cậu ấy chỉ là Tạ Nguy Chỉ mà thôi. “ Mọi nỗi bất an đang bao trùm lấy hắn, chỉ nhờ một câu nói đơn giản ấy mà được xua tan đi tất cả. Tạ Vi Chỉ trầm mặc không nói lời nào. Trong phòng rất tối, sau khi co duỗi tay chân cho đỡ mỏi, Kì Thời bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra để ánh sáng bên ngoài lọt vào. Bên ngoài vẫn là một màn sương mù dày đặc trắng xóa, nhưng cũng may vẫn còn có thể phân biệt được đâu là ngày, đâu là đêm. Đợi đến khi trong phòng sáng hẳn, Kì Thời mới quay sang hỏi Tạ Vi Chỉ: “Cậu có biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì không? “ Điều Kì Thời muốn hỏi hiển nhiên là những chuyện đã xảy ra đêm qua. Tạ Vi Chỉ bước lại gần cửa sổ, kéo giật bàn tay đang định vươn ra của Kì Thời về, khiến cái bóng đen vừa lướt qua bên ngoài vồ hụt một cái. Bóng đen kia tức tối đến phát điên, định lao vào trong phòng để nuốt chửng máu thịt của con người bên trong cho thỏa, nhưng lại bị một luồng khí tức bí ẩn lặng lẽ nghiền nát tan tành. Tạ Vi Chỉ gật đầu với Kì Thời: “Tôi biết đã xảy ra chuyện gì. “ “Ở đây xuất hiện một thứ rất kỳ quái, tất cả mọi người đều không thể ra ngoài được nữa. “ Khi nói câu này, Tạ Vi Chỉ khẽ mỉm cười, dường như chẳng mảy may sợ hãi chút nào. Hắn liếc nhìn màn sương trắng xóa bên ngoài
Chương 110: Tám Chuyện Xong Chưa? Tôi Muốn Giết Cho Xong Rồi Về
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Chất đống tất cả Tội Môn lên người Ân Tu, toàn bộ đạo cụ dồn hết cho Diệp Thiên Huyền, còn những người chơi còn lại thì cầm theo tờ đơn quy tắc. Diệp Thiên Huyền không chắc những người chơi đơn lẻ đang lang thang bên ngoài sở hữu bao nhiêu giá trị, nhưng nếu tận lực kéo thứ hạng của tất cả thành viên trong nhóm lên cao và ngang bằng nhau, thì trừ người chơi bí ẩn mang số hiệu 01 kia ra, thì giá trị của những người chơi còn sống sót trong phó bản này tuyệt đối không ai có thể vượt qua nhóm bọn họ – những người đang nắm giữ bảy tờ quy tắc. Chỉ khi tin tưởng tuyệt đối, sẵn lòng giao nộp toàn bộ đạo cụ cho anh ta, và những người khác chỉ cầm tờ quy tắc thì mới có thể tạo ra cục diện này. Chỉ cần trong nhóm có người lén lút giấu riêng một hai món đạo cụ, khiến giá trị chênh lệch, khoảng cách thứ hạng bị kéo giãn, thì chắc chắn sẽ có người bị đào thải. Trưởng Giám Ngục nhíu chặt mày, dõi mắt nhìn xuống những tờ quy tắc đang được giơ lên bên dưới, sắc mặt méo mó vặn vẹo: “Tại sao… tại sao các người lại chia sẻ thông tin với nhau? Chẳng lẽ các người không nên vì sự sinh tồn của bản thân mà tranh cướp thông tin và đạo cụ của kẻ khác sao? Tại sao các người lại chịu hợp tác? “ Phó bản này đã khởi động lại vô số lần, lứa người chơi nào bước vào cũng đều giết chóc đến mức gió tanh mưa máu. Những kẻ đầy rẫy sự bạo tàn ấy, sau khi nhận ra sự tồn tại của thứ gọi là “xếp hạng giá trị”, dù thế nào đi nữa cũng sẽ vì bảo toàn bản thân mà đi cướp đoạt đồ của người khác. Hơn nữa, gã còn thả Tội Môn vào trong đám người chơi, những kẻ sở hữu sức mạnh to lớn lại bị ảnh hưởng tâm trí tuyệt đối sẽ tấn công người khác một cách mất lý trí. Phó bản lần này nói thế nào cũng phải là thây chất đầy đồng, sau đó chỉ có vài kẻ sở hữu Tội Môn, thậm chí là ít người hơn nữa xuất hiện ở đây mới đúng. Nhưng hiện tại… sao lại nhiều thế này? Trưởng Giám Ngục nhíu mày nhìn chằm chằm năm sáu mươi người bên dưới, sắc mặt trong chốc lát trở nên khó coi. Diệp Thiên Huyền vui vẻ nhìn vẻ mặt không cam tâm lại đầy phức tạp của hắn, cười nói: “Tại sao ư? Ngươi đoán thử xem. “ Trưởng Giám Ngục lập tức chuyển ánh mắt lên người Diệp Thiên Huyền, quan sát kỹ một hồi mới chậm rãi cười lạnh một tiếng: “Tôi nói sao phó bản lần này lại khác một trời một vực so với trước kia, hóa ra là có cậu trà trộn vào đây à, Diệp Thiên Huyền.” Diệp Thiên Huyền mỉm cười nhàn nhạt: “Hóa ra tôi cũng nổi tiếng đến mức anh cũng biết mặt cơ à?” Sắc mặt Trưởng Giám Ngục không được tốt: “Ngay cả trong phó bản của tôi thì tôi cũng đã nghe loáng thoáng về tên của cậu, một sự tồn tại có thể giúp tỉ lệ sống sót của người chơi trong các phó bản tăng lên đáng kể, thật không thể ngờ, cậu lại trà trộn được vào cái ổ toàn những kẻ ác nhân này.” Đây vốn là một phó bản được thiết kế riêng cho những kẻ ác, chủ yếu tập trung vào việc người chơi hung bạo tàn sát lẫn nhau, người như Diệp Thiên Huyền căn bản không thể nào bị kéo vào một phó bản như thế này, việc anh ta xuất hiện ở đây quả thực là một tính toán sai lầm lớn. “Thôi bỏ đi, dù sao phó bản rồi sẽ mở lại. Những kẻ phải vào đây, cho dù thoát ra một lần rồi cũng sẽ trở lại. “Cảm xúc của Trưởng Giám Ngục dần dần bình ổn trở lại. Nhưng nhóm người chơi lại trở nên hoảng hốt và mơ hồ: “Khoan đã, tôi không nghe lầm chứ? Vừa nãy Trưởng Giám Ngục gọi đại ca Ân Tu là Diệp Thiên Huyền ư? “ “…Tôi cũng nghe thấy rồi… Diệp Thiên Huyền… vị Thánh Nhân của phó bản đó. “ “Người mà tôi theo là Sát Thần cơ mà?… Không phải là Sát Thần khiến dị quái trong phó bản phải nghe danh đã khiếp vía sao?? Diệp Thiên Huyền??? “ Từng người chơi đều ngây ngốc cả ra, những người chơi bạo lực tự nhiên sẽ sùng bái và đi theo người mạnh mẽ hơn họ, và chỉ khi đứng trước một người mạnh mẽ hơn, họ mới cam tâm tình nguyện khuất phục và đi theo. Giờ đây phó bản sắp kết thúc rồi, lại nói cho họ biết, người mà họ luôn đi theo lại là vị Thánh Nhân đoản mệnh, thân thể yếu đuối kia ư? “Ôi chao, lộ tẩy rồi. “Diệp Thiên Huyền cười híp mắt gật đầu: “Tôi đích thực là Diệp Thiên Huyền… còn người bên cạnh tôi đây mới chính là Ân Tu. “ Những người chơi kinh hoàng thất thố lập tức chuyển ánh mắt nhìn sang Ân Tu, người đang đứng bên cạnh Diệp Thiên Huyền với vẻ mặt lạnh lùng. Nhìn cái khí chất cầm đao kia của cậu ta, phải rồi, người này chắc chắn là
Chương 109: Rút Đao Ra Trước Để Xốc Lại Tinh Thần
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Ân Tu thở dài thườn thượt, dứt khoát nhắm mắt nằm trong quan tài chợp mắt một lát. Đúng lúc mấy người chơi vừa chuyển màn hình qua đây thì thấy anh Tu của họ đang bị một đống xúc tu nhầy nhụa quấn chặt, nằm nhắm nghiền mắt trong quan tài. “Vãi chưởng, anh Tu của tôi không phải bị xúc tu ăn thịt rồi đấy chứ? Sao nằm trong quan tài lo liệu xong luôn hậu sự rồi thế kia?” “Á á á anh Tu ơi, anh không phải bị xúc tu siết chết rồi chứ? Đừng mà Sát Thần của em.” “Nhắm mắt nằm an tường thế kia, đa phần là ‘tạch’ rồi.” “Hu hu hu anh Tu ơi, em còn chưa kịp nhìn thấy cái dáng vẻ oai hùng lúc anh giết Điển ngục trưởng mà.” “Hả? Ân Tu bị xúc tu thịt rồi á?” Diệp Thiên Huyền vừa hút thuốc vừa nhìn một mảng lớn icon khóc lóc trôi qua trên màn hình bình luận, hờ hững nhả khói: “Đấy là bạn trai cậu ta, đôi chim cu làm ‘chuyện ấy’ xong thì nghỉ ngơi, liên quan quái gì đến mấy người, về hết đây! Đừng xem nữa.” Đám bình luận nghệt mặt bò từ bên kia về. Bạn trai? Tình nhân? Cái vụ lúc trước nói với Tội Môn Đố Kỵ chẳng phải chỉ là nói cho vui mồm thôi sao? Hơn nữa anh Tu còn từ chối hắn rồi mà! Yêu đương rồi quấn lấy nhau với một con dị quái vô danh, chuyện đó ngàn vạn lần không thể nào, đó chính là Ân Sát Thần vạn năm chẳng chịu thân thiết với ai một lần cơ mà! Hai tiếng sau, đám người chơi lục tục đứng dậy. Sau khi trời sáng, nhà thờ cũng dần dần khôi phục lại màu trắng. Những người chơi bị tội nghiệt ô nhiễm đi ra từ căn phòng nhỏ, trên mặt nở nụ cười mãn nguyện, họ lẳng lặng đi lướt qua những người khác rồi ngồi xuống ghế, vẻ mặt đầy tham luyến ngước nhìn bức tượng thiên sứ, lắng nghe tiếng chuông giáo đường vang lên lần nữa. Diệp Thiên Huyền hờ hững nhìn đám người đó. Đặt tội nghiệt Sắc Dutc trong giáo đường cũng tương đương với việc gieo rắc sự ô nhiễm ngay trên mảnh đất yên lặng, sạch sẽ sâu thẳm trong lòng người. Địa điểm này chọn đúng là vừa cực đoan lại vừa kích thích. Nếu không phải có anh ở đây, thì số lượng người chơi sa ngã tại chốn này sẽ nhiều không đếm xuể. Vào mấy phút cuối cùng, nhóm người chơi lục tục thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi đây, bọn họ đã phải kìm nén cả một đêm dưới lớp buff từ khói thuốc của Diệp Thiên Huyền, ai nấy đều đỏ mặt tía tai, vội vã không chờ nổi muốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái này. “Sao Ân Tu còn chưa về nhỉ.” Diệp Thiên Huyền đứng ở cửa chờ đợi, hình như từ lúc biến mất trong giáo đường đến giờ cậu ấy vẫn chưa quay lại, chẳng lẽ bị ô nhiễm xong tức quá nên chạy đi giết Trưởng Giám Ngục trước rồi hả? Diệp Thiên Huyền nhớ lại phản ứng của cậu sau khi bị Lười Biếng ô nhiễm lần trước, ngẫm ra thì chuyện này cũng không phải là không thể… “Tách” một tiếng, cửa giáo mở toang, ánh sáng hiu hắt từ bên ngoài tràn vào, nhóm người chơi vui sướng lao ra cửa, vội vã rời khỏi nơi này. Cấu trúc của Thành Cực Lạc cứ nửa tiếng lại thay đổi ngẫu nhiên một lần, trong nửa tiếng tới, chỉ cần tìm được cầu thang bộ, dò đường xuống tầng một để đến phòng Trưởng Giám Ngục thì chắc là sẽ thuận lợi rời khỏi phó bản. Cửa vừa mở, mọi người trở lại hành lang bên ngoài thì liền thấy Ân Tu đã thay xong bộ đồ tù nhân, đang đứng bên mép hành lang đợi sẵn. “Cậu… Sao cậu lại ở bên ngoài thế này?” Đám người chơi sững sờ. Trước khi vào giáo đường họ vẫn còn để ý đến Ân Tu, nhưng sau khi vào trong thì ốc còn không mang nổi mình ốc. Họ cứ tưởng cái người không biết biến đi đâu này đã chui vào căn phòng nhỏ nào đó rồi bị ô nhiễm, hóa ra cậu ta đã ra ngoài đứng đợi từ đời nào? Ân Tu lười biếng ngước mắt liếc nhìn đám người trước mặt, trong cổ họng bật ra chất giọng trầm thấp mềm oặt, mang theo vài phần ngái ngủ, ngữ điệu cứ dính dấp: “Ra rồi hả? Ra rồi thì đi thôi. “ “Cậu đi ngủ đấy à? “Diệp Thiên Huyền để ý thấy trạng thái không mấy tỉnh táo của cậu, dường như từ đầu đến chân đều viết rõ hai chữ ‘mệt mỏi’. “Ừm… coi là vậy đi. “Ân Tu khẽ đáp. Còn chưa đi đến phòng Trưởng Giám Ngục, thì cậu đã rút phắt thanh đao bên hông ra, dọa đám người chơi sợ xanh cả mặt. “Cậu! Cậu định làm gì? ! “ Ân Tu hờ hững liếc bọn họ một cái: “Không có gì, rút đao ra cho tỉnh ngủ thôi, kẻo tí nữa phản xạ chậm. “ Người chơi: ??? Tách riêng từng từ thì họ đều biết đấy, nhưng sao ghép lại thành câu nghe chẳng hiểu gì sất vậy? “Đi thôi. “Diệp Thiên Huyền đã thấy nhiều thành quen, chẳng buồn ngạc nhiên nữa,
Chương 127: Để Cho Mọi Người Có Cảm Giác Tự Mình Trải Nghiệm
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Giữa hành lang viện điều dưỡng vắng lặng, chiếc xe lăn chở theo hai người đang lao đi vun vút với tốc độ cao. Hứa Tri Ngôn vừa mệt vừa cuống, nhưng xui xẻo thế nào lại chẳng tìm thấy thang máy đâu. Cực chẳng đã, cậu đành đi vòng hết nửa tòa nhà, cuối cùng lại quay về ngay chỗ lối thoát hiểm ban đầu. Cam Mị gào thét đến mức mỏi cả mồm, tê cả miệng. Nếu không phải thấy cậu thanh niên đang đẩy xe mồ hôi nhễ nhại, mặt mày trắng bệch cắt không còn giọt máu, thì hắn đã ngờ rằng cậu ta đang cố tình chơi khăm mình rồi! Không còn cách nào khác, hắn đành phải hạ thấp yêu cầu xuống. “…Cậu, cậu đừng có quăng thẳng bọn tôi xuống đấy nhé, quay ngược xe lăn lại mà đẩy!” Cam Mị nơm nớp lo sợ Hứa Tri Ngôn chạy không kịp, cuống lên lại hất tung xe lăn, trút hắn và Nanncey xuống dưới lầu chẳng khác gì đi đổ rác. Phòng bệnh cao cấp nằm tít trên tầng thượng, hắn thì đang yếu, quả này mà bị ném thẳng xuống thì kiểu gì cũng gãy vài cái xương sườn cho coi. “Sao anh lắm chuyện thế hả? Giỏi thì để tôi ngồi, anh xuống mà đẩy xe!” Nghe mấy lời đòi hỏi kia, Hứa Tri Ngôn không kìm được mà quay sang lườm Cam Mị cháy mắt. Đúng là không so sánh thì không có đau thương mà. So với một Nanncey im thin thít ngoan như cún, thì cái tên Cam Mị đang ngồi bẹp dí trên xe lăn kia lại cứ lải nhải càm ràm, chỉ tay năm ngón, làm cho tình hình đã rối rắm lại càng thêm nát bét. Băng qua lối thoát hiểm, chiếc xe lăn dừng lại ngay trước cầu thang bộ. Thấy con Boss phía sau không đuổi theo, Hứa Tri Ngôn mới dám bám vào tay vịn cầu thang, há miệng thở hồng hộc để nạp lại oxy. Cam Mị bị chặn họng, gân cổ lên bào chữa: “Chỉ là con Boss phó bản hai sao rưỡi ghẻ lở thôi mà! Cậu chạy cái gì chứ, quay lại thịt nó luôn đi!” Hắn bắt đầu thấy hối hận rồi. Biết thế thì kệ xác cho thằng ngu Nanncey kia chết quách đi cho rồi! Tuy phó bản này đã khiến cả đám người chơi bị diệt sạch, nhưng xét cho cùng thì nó cũng chỉ là một cái phó bản cấp thấp mà thôi. Dù con Boss này trông có vẻ đã được người chơi “vỗ béo” lên đến cấp độ kinh khủng nhất, nhưng có thăng cấp kiểu gì đi nữa, thì kịch kim cũng chẳng thể nào vượt qua độ khó của phó bản ba sao. Cam Mị vốn có tiếng là tay chơi chuyên dùng bạo lực để vượt ải, hắn tin rằng chỉ cần mình cử động được, thì việc bóp nát đầu con Boss kia chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Suy ra thì, Hứa Tri Ngôn có thể khống chế được con quái vật đã đánh bại Nanncey ngay trong phó bản trừng phạt, chắc hẳn lực chiến của cậu ta cũng chẳng phải dạng vừa đâu. Thế nhưng Hứa Tri Ngôn nói thế nào cũng nhất quyết không chịu ra tay. Cam Mị không khỏi nghi ngờ tên này đang cố tình chơi khăm mình! “Không được.” Nghe Cam Mĩ chất vấn, Hứa Tri Ngôn chẳng thèm suy nghĩ mà gạt phắt đi ngay. Bản thân cậu trình độ cỡ nào, trong lòng cậu tự biết rõ hơn ai hết. Cậu luôn bị Hệ Thống Chủ chèn ép, dẫn đến việc dù có dùng đủ mọi thủ đoạn để kiếm được cả đống vũ khí và đạo cụ, nhưng vì chỉ số tinh thần lực quá thấp, nên hầu như chẳng có món nào dùng được. Kỹ năng ư? Thôi đừng nhắc đến nữa cho thêm sầu. Ngay cả con chó của Kim Thịnh vào phó bản còn thức tỉnh được kỹ năng, thế mà cậu – đường đường là một người chơi chính hiệu – đến tận bây giờ vẫn trơ mắt ra chẳng có lấy một cái lận lưng. Cái đặc tính Tham Lam kia cứ như để làm cảnh ấy! Giờ mà bắt cậu đi giết BOSS, ít nhất cũng phải tốn hai món đạo cụ tấn công dùng một lần. Mấy món sát thương cao mà không yêu cầu tinh thần lực đều đắt cắt cổ, thường lại còn giới hạn số lần sử dụng, dùng một lần là cậu xót đứt cả ruột. Giết BOSS cái khỉ gì, thà giết cậu luôn đi cho rồi! “Trên thông báo phó bản chẳng phải đã nói rồi sao? ‘Nếu toàn bộ người chơi bị diệt đoàn, thì cần NPC chủ động ra tay giết chết BOSS để chỉnh đốn lại phó bản.’ NPC đâu phải chỉ có mỗi ba người chúng ta!” Cậu chỉ trỏ vào những động tĩnh quái dị phát ra từ bên ngoài lối thoát hiểm, thì thầm: “Đánh nhau rồi, chắc là các NPC khác xông lên rồi đấy.” Vừa nói, cậu vừa rón rén đẩy xe lăn tới, hé ra một khe cửa nhỏ. Quả nhiên, ở phía đối diện hành lang, vô số nhân viên y tế của viện điều dưỡng với cái đầu nứt toác, lộ ra hàm răng sắc nhọn, đang liều mạng lao vào người BOSS Viện trưởng như thiêu thân. Thịt nát bay tứ tung, máu tươi bắn tung tóe.
Chương 108: Anh Làm Ảnh Hưởng Đến Tốc Độ Rút Đao Của Tôi
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Đối diện với đám xúc tu thình lình áp sát, Ân Tu phản ứng cực nhanh, chộp lấy đè chặt chúng xuống: “Tôi vẫn còn tỉnh táo đấy, đừng hòng thừa cơ lấn tới.” Mỗi khi Lê Mặc mang theo thứ khí tức nguy hiểm áp sát, Ân Tu lại phải tự thôi miên bản thân hết lần này đến lần khác trong đầu rằng: Kẻ đang đè lên mình là Lê Mặc, không được giết, không được giết, tuyệt đối không được giết… Những đầu xúc tu uốn lượn quấn quanh lòng bàn tay Ân Tu, vô số con mắt trên đó dán chặt vào người cậu, chăm chú ngắm nhìn dáng vẻ tĩnh lặng của cậu khi nằm trong quan tài. Lần trước nhìn thấy, cậu trông chẳng khác nào một cái xác vô hồn, đẹp đẽ, tĩnh mịch và không vương chút tình cảm. Nhưng dạo gần đây, cỗ thi thể ấy dường như đã bắt đầu nhuốm chút khói lửa nhân gian. Anh thích điều đó. “Tôi từng đọc qua vài cuốn sách của loài người, trong đó viết rằng khi tâm trạng một người xuống dốc, chỉ cần hôn hôn người đó là sẽ ổn. ” Cái miệng mọc trên xúc tu vừa giải thích vừa há ra, để lộ hàng loạt chiếc răng phụ nhọn hoắt chi chít bên trong. Đầu lưỡi nó khẽ thè ra, lướt nhẹ qua trán Ân Tu: “Hôn hôn trán, rồi khích lệ. “ Ân Tu cau mày: “Anh đọc phải mấy cuốn cẩm nang nuôi dạy trẻ đấy à? Hôn trán để an ủi là chuyện mấy bà mẹ hay làm cho con nít thôi. “ Đầu xúc tu nghiêng nghiêng, mấy con mắt trên đó chớp chớp như đang suy tư điều gì: “Xin lỗi nhé, nhưng tôi vẫn cứ muốn hôn trán để an ủi cậu đấy, không được sao? “ Ân Tu câm nín. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng hồi lâu, cậu mới từ tốn lên tiếng: “Nếu chỉ một cái thôi thì…” Bàn tay đang cảnh giác của cậu vừa lơi lỏng, xúc tu liền lập tức toác miệng cười, sán lại gần, mổ mạnh hai cái lên trán Ân Tu. Dịch lỏng màu đen rơi “bộp bộp” dính chặt lên trán cậu, thứ nước dinh dính, ươn ướt lại lạnh lẽo mang theo hơi thở mặn mòi của biển sâu cứ thế chầm chậm chảy dọc xuống sống mũi. Ân Tu: … Cậu bắt đầu thấy hối hận vì đã đồng ý cái màn hôn hôn an ủi này rồi. “Thôi bỏ đi…” Ân Tu giơ tay quệt vệt dịch đen trên trán, khẽ thở dài. “Vẫn không vui sao? Ảnh hưởng của Tội Môn lớn đến vậy à?” Xúc tu từ từ trườn qua quấn lấy cần cổ hắn, thì thầm bên tai: “Tôi không muốn ý thức của cậu biến mất, cho nên đừng để bị ô nhiễm.” Ân Tu từ từ thở hắt ra một hơi nặng nhọc, cố gắng nhẫn nhịn, chờ đợi dư chấn của sự ô nhiễm tan biến, chờ đợi bản thân hoàn toàn được giải thoát khỏi cơn nóng thiêu đốt này. “Xúc tu của anh lạnh thật đấy.” “Ừm.” “Ngâm trong nước khó chịu lắm.” “Không còn cách nào khác đâu.” “Nhưng mà thân nhiệt đang giảm dần rồi, cũng tốt lắm rồi.” Lê Mặc che mắt cậu lại, từ từ dìm cậu chìm sâu vào trong quan tài, vừa đóng nắp quan tài lại vừa nói: “Nhắm mắt lại, ngủ một giấc đi, chịu đựng một lát là sẽ qua thôi.” Nắp quan tài đóng lại cái “cạch”, trong không gian tối đen như mực, hơi ẩm cuộn trào khiến Ân Tu cảm giác như mình bị nhốt vào lồng rắn. Khắp người đâu đâu cũng thấy xúc tu đang bò trườn, âm u, ẩm ướt lại lạnh lẽo, nhưng lại vừa hay có thể giúp thân nhiệt của cậu hạ xuống. “Tôi ngủ rồi thì có dị quái nào tấn công tôi không?” “Tôi sẽ bảo vệ cậu. “ Ân Tu nhàn nhạt khép mi: “Tôi chưa từng để ai bảo vệ cả, anh có phải là sự tồn tại mà tôi có thể buông bỏ tâm lý đề phòng không? “ Xúc tu nhỏ gật gật đầu: “Đúng vậy. “ “Nếu anh dám tấn công tôi… tôi sẽ giết anh…” Ân Tu cố buông lời đe dọa, nhưng trong giọng nói chẳng còn mấy phần sát khí, cậu từ từ thả lỏng cơ thể, nằm trong cỗ quan tài tối đen, ý thức dần buông lơi, ngỡ như cứ thế mà chìm vào giấc ngủ ngàn thu. Xúc tu áp sát má cậu, lại “chụt chụt” hai cái lên trán, rồi khẽ thì thầm: “Ngủ ngon.” Sau một tiếng chúc ngủ ngon ấy, Ân Tu bỗng chốc lặng yên chìm vào giấc mộng. Ở trong một phó bản đầy rẫy hiểm nguy, lẽ ra cậu không được phép lơ là cảnh giác, càng không được giao phó mạng sống cho một con dị quái canh giữ. Ít nhất, Ân Tu của sáu năm về trước sẽ không bao giờ làm vậy. Cậu chìm vào một giấc mộng chập chờn ngắn ngủi. Trong mơ, cậu thấy mình rơi tọt xuống biển sâu, cảm giác ngạt thở bủa vây khiến lồng ngực bí bách. Nhưng chỉ vài giây sau, có thứ gì đó đã nâng bổng cậu lên mặt nước, cơ thể cậu dập dềnh theo từng đợt sóng trào, lúc lên lúc xuống, chơi vơi bất định, không có cảm giác an toàn. Mãi cho đến khi vô thức nắm
Chương 107: Nhân Cách Ác Tính
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Trường hợp một vị diện xuất hiện cùng lúc hai con quái vật là điều chưa từng có tiền lệ, đã vượt quá chỉ số giới hạn của thế giới đó. Những con quái vật mang nặng hận ý chắc chắn sẽ gieo rắc tai ương cho một vùng, nhưng trớ trêu thay, chúng lại cùng tụ tập tại bệnh viện này, và tất cả đều bị Kì Thời đụng phải. Lúc này, cả bệnh viện đã bị bóng đen vây chặt, hoàn toàn nội bất xuất ngoại bất nhập. Đám bảo an và y tá, hay nói đúng hơn là toàn bộ nhân viên bệnh viện trước đó đều như mất đi lý trí, giờ phút này đột nhiên tỉnh táo lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền sợ đến mức hồn bay phách lạc. Người thì gọi bảo an, kẻ thì tìm cách báo cảnh sát, nhưng đám bảo an đã bị những bệnh nhân không biết chạy ra từ đâu vây kín, lo thân mình còn chưa xong, bệnh viện thì mất sóng, điện thoại hoàn toàn không gọi được ra ngoài. Nơi này, vì sự xuất hiện của quái vật, nghiễm nhiên đã biến thành một nấm mồ bị phong tỏa kín mít. Thấy vậy, Tô Minh gầm lên dọa lui những bệnh nhân đang định lao tới, toan kéo Kỳ Thời bỏ chạy, nhưng người phụ nữ đẫm máu kia đã sớm khóa chặt lấy con người đang tỏa ra mùi hương máu thịt thơm ngon này. Cái bụng đói cồn cào của bà ta đang gào thét, thôi thúc bà ta ăn thịt Kì Thời để lấp đầy dạ dày trống rỗng. Nhưng nhanh hơn cả bà ta, từng đoàn sương đen ẩn nấp sau lưng đã trong chớp mắt lẻn đến ngay trước mặt Kì Thời. Tô Minh nhanh tay lẹ mắt đá văng mấy cái bóng đen nhỏ kia, nhưng lại sơ suất bỏ qua con lớn nhất. Quái vật mới sinh tuy có chút yếu ớt, nhưng giết chết một con người đối với nó còn dễ hơn bóp chết một con kiến. Người phụ nữ kia vươn móng vuốt sắc nhọn, lao đến đâm thẳng vào Kì Thời. Hệ Thống đang chờ thời cơ tuyệt hảo, định bụng thừa cơ tấn công con quái vật kia để yểm hộ ký chủ chạy trốn, thì ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, những dây leo to dài chẳng biết từ đâu phóng ra, đâm xuyên qua con quái vật đang áp sát Kì Thời. Tí tách, tí tách. Máu tươi men theo dây leo nhỏ xuống tí tách. Những dây leo khác nhanh chóng quấn chặt lấy toàn thân Kỳ Thời, bọc cậu thành một quả cầu khổng lồ, rồi “vút” một cái biến mất tăm. Người phụ nữ bị đâm xuyên người trừng đôi mắt đỏ lòm, há hốc mồm chảy cả nước dãi, trơ mắt nhìn con mồi đã dâng đến tận miệng lại bị kẻ khác cướp mất. Mấy con vong nhi bị đá văng lúc nãy vốn định đuổi theo, nhưng vừa cảm nhận được khí tức trong không khí liền run lẩy bẩy tại chỗ, chẳng dám nhúc nhích. Chúng cực kỳ kiêng kị sự tồn tại của con quái vật kia trong bệnh viện. Tận mắt thấy Kì Thời bị dây leo cuốn đi, Tô Minh cũng chẳng buồn dây dưa với mấy con vong nhi nữa, lập tức đuổi theo hướng dây leo biến mất. Càng đi sâu vào hành lang, bệnh viện càng bị tàn phá nghiêm trọng. Đèn trên trần nhà đã bị đập nát quá nửa, trên những bức tường trắng toát loang lổ toàn máu tươi và những vết đen bẩn thỉu. Ánh nắng không thể chiếu vào, nơi này tối tăm và hoang tàn, đâu đâu cũng lan tràn một bầu không khí chết chóc. Các phòng bệnh dọc lối đi đều đã mở toang, hành lang lại chẳng có một bóng người. Cậu ta đuổi theo sợi dây leo kia đến trước một cánh cửa, tay vừa đặt lên tay nắm cửa thì một sợi dây leo ẩn nấp nơi chân tường bất ngờ phóng lên, định lặp lại chiêu cũ, đâm chết kẻ xâm nhập ngay tại chỗ. Sợi dây leo kia tấn công cực kỳ hiểm hóc, ra đòn nào là chí mạng đòn đó. Tô Minh né tránh không kịp, mấy lần đã suýt trở thành miếng mồi ngon cho nó. Thấy rõ thực lực không cân sức, lại nhận ra đám dây leo kia dường như chỉ muốn xua đuổi hoặc giết kẻ dám xâm nhập qua cánh cửa, Tô Minh liền nhanh chóng bỏ chạy ra xa. Quả nhiên dây leo không bám riết không tha, trái lại còn yên ắng hẳn, lẳng lặng rút về co cụm nơi góc tường. Còn ở trong căn phòng cách đó một bức tường, toàn bộ không gian đều bị dây leo bao trùm, kết thành một vòng tròn khổng lồ, cửa sổ đóng kín mít, không một tia sáng nào lọt vào được. Kì Thời bị cuốn vào trong vòng tròn dây leo, bị lôi từ đại sảnh vào một căn phòng. Tầm mắt cậu bỗng chốc tối sầm, chẳng nhìn thấy gì cả. Trong phòng chỉ còn lại tiếng dây leo chuyển động sột soạt cùng tiếng tim đập thình thịch của chính cậu. Cậu vươn tay trong bóng tối, định chạm vào đám dây leo nhưng lại đụng phải một người. “…Tạ Vi Chỉ?” Kì Thời dường như cảm nhận được gì đó, bèn tiến lại gần Tạ Vi Chỉ. Còn Tạ Vi Chỉ, kẻ đã hòa làm một thể
Chương 106: Con Quái Vật Thứ Hai
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Viện trưởng già trông không giống như người bị bệnh, nhưng cả một ngăn kéo đầy thuốc kia cùng những triệu chứng phát bệnh rõ rành rành lại nói cho Kì Thời biết, đây chẳng phải là ảo giác của cậu. Bao gồm cả đoạn video quỷ dị trong máy tính, Kì Thời phỏng đoán viện trưởng già hẳn đã biết thân phận thật sự của Tạ Vi Chỉ, song lại chẳng rõ vì sao ông ta lại giấu hắn trong bệnh viện. Nhưng bất luận như thế nào thì chuyến đi này của Kì Thời cũng đã thu hoạch được không ít thông tin. Nhớ lại một dàn xe nối đuôi nhau trước cửa bệnh viện tối hôm đó, chẳng hiểu sao trong lòng Kì Thời cứ dấy lên dự cảm chẳng lành. Cậu tập hợp những thông tin này lại, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định ẩn đi thông tin cá nhân, gửi nặc danh đống bằng chứng này đến một nơi nọ. Phần còn lại, chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi thời gian đưa ra câu trả lời. Sóng yên biển lặng trôi qua hai ngày, điểm khác biệt của ngày hôm nay là bệnh viện mới tiếp nhận thêm một bệnh nhân. Dự cảm chẳng lành của Kì Thời đã linh nghiệm, chiếc xe đen từng thấy trong đêm nọ lại xuất hiện, mang theo một người xuống xe. Đó là một người phụ nữ trông chừng ba bốn mươi tuổi, lúc xuống xe sắc mặt trắng bệch, hồn xiêu phách lạc. Vừa bị nhốt vào trong phòng bệnh, người phụ nữ đầu tóc rũ rượi kia liền bắt đầu gào thét điên cuồng, nói năng lảm nhảm không lựa lời. Bà ta khóc lóc nỉ non, dáng vẻ vô cùng đau khổ, vừa phát điên vừa lẩm bẩm như mê sảng: “Con ơi, con tôi.” “Con ơi…” Kì Thời đứng ở vòng ngoài, cậu không lại gần, chỉ nhìn đoàn xe đen kia nghênh ngang chạy đi, lại nhìn người phụ nữ điên cuồng với gương mặt trắng bệch, tầm mắt cậu lại rơi xuống vùng bụng của bà ta. Hệ Thống: 【Là thai chết lưu, bốn lần mang thai, sinh ra đều là thai chết, vì vậy mới hóa điên. 】 Đây là một bệnh nhân tâm thần thực sự. Mà Kì Thời, có lẽ nhờ vào Hệ Thống, nên có thể nhìn thấy từng đoàn sương máu đang cuộn trào bao phủ trên bụng người phụ nữ kia. Còn ở phía bên Tạ Vi Chỉ, trong phòng bệnh yên tĩnh bỗng vang lên tiếng trẻ con cười khúc khích, Tạ Vi Chỉ đang ngồi bên cửa sổ phơi nắng, quay đầu lại liền nhìn thấy nơi góc phòng âm u, có mấy quỷ hồn mang dáng dấp trẻ con đang nhìn chằm chằm vào hắn. Vong nhi thích nhất là tử khí, Tạ Vi Chỉ sau khi chết biến thành quái vật nên có sức hấp dẫn cực lớn đối với chúng. Chúng xé toạc khóe miệng rộng hoác, nhe ra hàm răng nhọn hoắt, tiến lại gần Tạ Vi Chỉ. Thế nhưng ngón tay vừa vươn ra dưới ánh mặt trời đã lập tức bị thiêu đốt nóng rực. Tiếng gào thét chói tai vang vọng khắp phòng, trong đó có một con nhe răng phát ra tiếng đe dọa rồi vồ về phía Tạ Vi Chỉ, nhưng lại bị khí đen toát ra từ trên người hắn quấn chặt, cuối cùng đau đớn lăn lộn trên sàn nhà. Quỷ khí nồng nặc trong nháy mắt tràn ngập cả phòng. Khí tức trên người thanh niên bỗng chốc trở nên cực kỳ nguy hiểm. Đám vong nhi kia vì kiêng dè sợ hãi luồng khí trên người Tạ Vi Chỉ mà run lẩy bẩy, chẳng dám lại gần nữa, chúng lặng lẽ co rúm vào góc tối rồi biến mất tăm. Khí tức trên người Tạ Vi Chỉ đã hoàn toàn thay đổi, tựa như con quái thú ngủ vùi lâu năm trong bóng tối nay lặng lẽ mở bừng đôi mắt. Nhưng vì hắn đang ngồi bên cửa sổ, ánh mặt trời chiếu rọi phủ lên người một tầng ấm áp, cứng rắn xua tan đi sáu phần nguy hiểm kia. Hai chậu cây được chuyển đến bệ cửa sổ, chậu hoa trắng đang vươn cánh khoe sắc dưới ánh nắng. Còn chậu cây khô héo kia, chẳng hiểu sao lại xao động không ngừng, rung rinh những cành cây vốn đã chết khô, song mãi chẳng thấy dây leo của nó luồn lách uốn lượn khắp phòng như trước nữa. Có lẽ do trong không khí không còn mùi nguy hiểm, hoặc giả là ánh nắng chiếu lên người quá đỗi ấm áp, con quái vật tựa như dã thú kia ngồi bên cửa sổ, đồng tử được ánh sáng chiếu rọi trở nên trong veo, hắn nheo mắt lại hệt như một loài động vật nhỏ. Bệnh viện có khách mới, nơi vốn dĩ bình lặng nay trở nên bận rộn hơn hẳn. Chẳng vì gì khác, chỉ bởi bệnh nhân này so với những người khác thì “gai góc” khó xơi hơn nhiều. Đến phòng bệnh cao cấp cũng chẳng nhốt nổi bệnh nhân này, ngày nào bà ta cũng chạy ra ngoài. Bà ta không làm hại y tá, nhưng lại ra tay tàn nhẫn với đám bảo vệ muốn khống chế mình. Rõ ràng chỉ là một người phụ nữ trông gầy gò ốm yếu, vậy mà lại có thể đánh cho mấy gã bảo vệ cao to lực lưỡng thừa sống thiếu chết. Bà ta trông có vẻ cực
Chương 126: Không Có Thu Nhập, Không Làm
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Giữa cơn gió lạnh, cậu trai với cánh tay gãy buông thõng cật lực chạy về phía vòng ngoài không gian đang có nguồn năng lượng dao động cực lớn. Bởi lẽ lần này cần phải diễn cho hai tên không phải là kẻ ngốc xem, nhất là tên Tiếu Diện Hổ-Cam Mị có IQ và EQ thượng thừa luôn trực tuyến, cho nên Hứa Tri Ngôn cần phải xốc lại tinh thần, chuẩn bị một vở kịch vẹn toàn nhất. Đương nhiên, lúc làm công tác chuẩn bị cậu cũng đã gặp phải một chút khó khăn. Nửa tiếng trước, cậu nói với Quỷ Thần hãy làm cho cậu trông thảm một chút, nghĩa là ít nhất cũng phải nghiền nát vài dẻ xương, hay là tạo thêm vài vết thương do dao gây ra. Kết quả, đối phương cứ đứng yên cả nửa ngày, nắm cổ tay cậu mãi mà chẳng chịu hành động. Dưới sự thúc giục năm lần bảy lượt của Hứa Tri Ngôn, Quỷ Thần chần chừ một hồi lâu, rồi mới để lại một dấu móng tay trên cổ tay cậu ngay khi cậu không để ý tới! Trong khoảnh khắc nhìn thấy dấu móng tay, Hứa Tri Ngôn ngớ người trước một giây, rồi bật cười như điên dại. Sau cùng, cậu vẫn là quay trở về Phòng An Toàn lấy đạo cụ gây tê khá mạnh, rồi mới chế tạo ra cánh tay trái gãy xương, mất đi nửa bàn tay. Do sợ cậu mất máu quá nhiều nên Quỷ Thần đã băng bó cho cậu hết lớp này đến lớp khác. Cho nên trước khi Hứa Tri Ngôn xuất hiện ở trước vòng không gian thì bộ dạng đã thảm đến khỏi phải bàn, quả thật trông giống như vừa kết thúc một cuộc chiến sinh tử. Nanncey bị nhốt bên trong nhìn thấy bóng dáng thảm hại của cậu trai, không khỏi thốt lên. “Anh đi một mình đi, kệ bọn tôi. “ Cam Mị vừa nãy còn cảm động khi thấy Hứa Tri Ngôn đến cứu người, giờ nghe thấy câu nói này thì da đầu tê rần, loạng choạng đứng dậy đi sang bên đó, đẩy Nanncey ra, đặt tay lên trên kết giới đang không ngừng thu nhỏ lại. “Năng lượng nội bộ của không gian này cực kỳ ổn định, nhưng tương ứng với điều đó, vòng trong càng ổn định thì vòng ngoài sẽ càng mong manh. “ Đó cũng là lý do mà anh ta lựa chọn sử dụng không gian khí nén chống đỡ kết giới này. Cam Mị nhịn cơn đau đầu, nhìn nguồn năng lượng truyền đến từ chỗ giao nhau giữa lòng bàn tay và kết giới, gần như không thể tưởng tượng được chủ sở hữu của nơi này mạnh đến nhường nào. Thấy Nanncey vẫn còn muốn khuyên Hứa Tri Ngôn chạy trước, hắn ta nhanh chóng cướp lời. “Muốn phá vỡ vòng ngoài của cái lồng này rất là đơn giản, cậu ta cũng đang mất máu quá nhiều, cần chúng ta giúp đỡ. “ Hắn đã sắp không chịu nổi cái thằng ng.u Nanncey này rồi, thật sự rất khó phối hợp với kẻ không coi mạng mình ra gì, cậu ta không chỉ muốn ch.ết một mình mà còn muốn cắt đứt luôn hy vọng sống sót của người khác. Hứa Tri Ngôn ở vòng ngoài phân tích tỉ mỉ khẩu hình miệng của Cam Mị. Sau khi đọc hiểu toàn bộ xong, Hứa Tri Ngôn nhìn sang cái tên có bộ mặt búp bê này, lòng chợt lóe lên một tia sát ý. Tất cả đều chính xác. Sự hiểu biết của Cam Mị đối với kết giới này hoàn toàn trùng khớp với những gì Quỷ Thần đã giải thích cho cậu. Bọn họ mới bị nhốt ở đây có bao lâu đâu? Cùng lắm cũng chỉ mới có hai tiếng mà thôi! Vậy mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế mà Cam Mị đã thuận lợi phân tích được cấu trúc của kết giới này, hơn nữa còn tìm được cách phá vỡ nó. Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ lóe lên trong đầu một thoáng mà thôi. So với những thu hoạch có được từ không gian phó bản này, thì thả Cam Mị đi mới là lựa chọn tốt nhất. Nhưng nhờ vào lời mà Cam Mị nói ra, cậu cũng không cần phải giải thích tại sao bản thân lại tìm được phương pháp phá giải, cũng coi như đỡ tốn một ít công sức. Sau khi trấn an bản thân xong, Hứa Tri Ngôn gật gật đầu, thuận tay lấy ra một con dao găm sắc bén từ trong đống đạo cụ, đâm thật mạnh lên trên kết giới của vòng không gian. “Rắc –– rắc rắc ––” Trong nháy mắt, âm thanh nứt vỡ vang lên. Kết giới không gian khó mà bị đâm vỡ từ bên trong, ấy vậy mà khi bị dao găm cắm vào từ bên ngoài thì liền nứt ra thành từng vết rạn hình mạng nhện lan ra chằng chịt. Cùng với những mảnh vỡ rơi xuống, cả vòng không gian không còn có thể nào giam cầm những con người bên trong nữa. Mũi đao toát ra ánh sáng lạnh lẽo của thanh song đầu đao cắm vào vết nứt, Nanncey hơi dùng sức, cả kết giới không gian liền bị nghiền nát thành tro bụi. Cam Mị vừa thoát khỏi tình thế khó khăn thì đã không còn chống đỡ được cơn đau nữa,
Chương 105: Biến Dị
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Bọn bắt cóc đã mất đi lý trí, thủ đoạn tàn nhẫn cùng cực, đứa nhóc với tâm trí mới bảy tám tuổi đã nhìn thấu sự hiểm ác và xấu xa của nhân tính. Đám người đó sẽ ở trước mặt cậu nhóc c.ắt cổ động vật sống, rút cạn m.áu tươi của chúng cho đến ch.ết, bắt cậu nhóc phải trừng mắt nhìn những sinh mệnh tươi tốt đó vùng vẫy rồi ch.ết đi, sẽ nhốt cậu vào trong một căn phòng nhỏ không có cửa sổ, cũng chẳng có bất cứ thứ gì, không cho ăn cũng không cho uống, vào lúc cơ thể đứa bé đói đến mức không thể nào chịu được nữa, thì sẽ ném vào một miếng thịt sống hoặc là cơm thiu. Thậm chí những khi lên cơn điên loạn, chúng sẽ mất kiểm soát cầm con dao sắc lẹm, toan tính xem nên cắt bỏ chỗ nào trên người đứa bé thì mới được. Tạ Vi Chỉ vào thời điểm đó, đã ch.ết qua một lần. Hệ Thống đã từng nói, nhân cách ác tính của Tạ Vi Chỉ là chính bản thân quái vật, mà nguồn gốc hóa thân của bản thể quái vật đó lại chính là tội ác và cái ch.ết. Kì Thời lại hỏi: “Vậy cậu có thể giao tiếp với người đó không? ” Nhân cách bị phân liệt ra tương đương với cá thể độc lập, bọn họ có suy nghĩ khác nhau, tính tình tất nhiên cũng sẽ trái ngược, hiện tượng này được thể hiện vô cùng rõ nét trên người Tạ Vi Chỉ. Tạ Vi Chỉ gật đầu nói: “Chỉ có thể thỉnh thoảng giao tiếp thôi. ” “Đã rất lâu rồi tôi không có nghe thấy cậu ta nói chuyện nữa. ” Nhưng Tạ Vi Chỉ lại biết được thời điểm đối phương sẽ xuất hiện: “Cậu ta sẽ luôn xuất hiện vào lúc tôi gặp nguy hiểm, đoạn ký ức đó trắng xóa, nhưng tôi có thể biết được rất rõ ràng, bởi vì sẽ đau. ” Kì Thời: “Đau ở đâu? ” Tạ Vi Chỉ chỉ vào đầu mình, rồi lại chỉ đôi tai: “Chỗ nào cũng sẽ rất đau, những lúc quá nghiêm trọng thì còn không nhìn thấy gì, tai sẽ bị ù. ” Sự xuất hiện của nhân cách phụ sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn cho nhân cách chính. Nhưng mà lại không thấy Tạ Vi Chỉ có chút nào bài xích, khi nhắc đến nhân cách còn lại cũng không nhìn thấy cảm xúc bất thường nào khác, dường như mọi chuyện vốn nên là như vậy. Nhưng bọn họ vốn dĩ chính là cùng một người, cho dù là thiên thần hay là ác quỷ, ác độc hay lương thiện, thì bọn họ đều là Tạ Vi Chỉ. Nói xong những lời này, Tạ Vi Chỉ nhìn sang Kì Thời đang nghiêm túc ghi chép, nói với cậu: “Cậu ta dữ lắm, mỗi một lần xuất hiện xung quanh đều sẽ có rất nhiều máu, cậu ta ghét tất cả mọi người, tất cả mọi sự việc lọt vào tầm mắt mình. ” “Nhưng mà. “Tạ Vi Chỉ khựng lại một khắc, hắn rũ hàng mi dàng như cánh bướm muốn tung bay: “Nhưng cậu ta không hề ghét bác sĩ đâu nhé. ” Tạ Vi Chỉ ngẩng đầu mỉm cười với Kì Thời, có chút thẹn thùng, đến cả vành tai cũng lan tràn một tầng hồng nhạt. “Tôi thích bác sĩ… ” Giọng nói của cậu thanh niên sạch sẽ trong veo, mang theo sự yêu thích thuần túy nhất. Thời gian hai tháng nói dài không dài, nói ngắn thì không ngắn, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã qua hơn một nửa, trong khoảng thời gian này, tình trạng sức khỏe của Tạ Vi Chỉ đã gần ổn định, thể chất cũng được Kì Thời chăm bẵm vực dậy, sắc mặt đã tốt lên trông thấy. Giá trị hận thù lại giảm xuống hai điểm trong khoảng thời gian chung sống này, chỉ là Kì Thời ngoại trừ lần trước vì Tạ Vi Chỉ bất ngờ mất kiểm soát mà gặp được nhân cách ác tính ra thì về sau, cậu vẫn chưa từng gặp lại hắn thêm lần nào nữa. Do thời gian gần đến sát nút, viện trưởng cũng thường xuyên chạy đến phòng làm việc của Kì Thời, hoặc ngấm ngầm hoặc nói rõ bảo Kì Thời chuyển Tạ Vi Chỉ vào trong phòng bệnh an toàn, nhưng lần nào cũng bị Kì Thời khéo léo thoái thác cho qua. Thời gian quả thực vẫn chưa đến, thế là chuyện này cuối cùng vẫn bỏ lửng ở đó. Vẫn là một ngày kết thúc tuần tra như bình thường, trời bên ngoài đã tối đen, Kì Thời dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về nhà, nhưng lại nghe thấy từng tiếng còi xe chói tai vang lên từ ngoài cửa sổ. Kì Thời vừa bước ra khỏi cửa, thì thấy cổng lớn vẫn luôn vắng vẻ của bệnh viện đang được rất nhiều người vây kín, tuy đông đúc là thế nhưng lại không có ai ồn ào, chỉ đứng canh giữ ngay ngắn, trật tự ở một bên. Kì Thời đứng ở bên cạnh nhìn thêm vài lần, những người đàn ông vạm vỡ canh giữ ở kế bên đồng loạt nhìn sang cậu, khi nhìn thấy chàng trai trẻ với mi mắt ôn hóa đứng dưới ngọn đèn, thì lại hiếm hoi mà ngẩn ngơ một lúc, rồi liền quay mặt nhìn đi chỗ khác. Kì Thời còn chưa kịp rời khỏi thì đã thấy viện trưởng vội vã chạy ra, cơ thể già nua còng lưng khiến động tác trở nên khó
