Chương 105: Biến Dị
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Bọn bắt cóc đã mất đi lý trí, thủ đoạn tàn nhẫn cùng cực, đứa nhóc với tâm trí mới bảy tám tuổi đã nhìn thấu sự hiểm ác và xấu xa của nhân tính. Đám người đó sẽ ở trước mặt cậu nhóc c.ắt cổ động vật sống, rút cạn m.áu tươi của chúng cho đến ch.ết, bắt cậu nhóc phải trừng mắt nhìn những sinh mệnh tươi tốt đó vùng vẫy rồi ch.ết đi, sẽ nhốt cậu vào trong một căn phòng nhỏ không có cửa sổ, cũng chẳng có bất cứ thứ gì, không cho ăn cũng không cho uống, vào lúc cơ thể đứa bé đói đến mức không thể nào chịu được nữa, thì sẽ ném vào một miếng thịt sống hoặc là cơm thiu. Thậm chí những khi lên cơn điên loạn, chúng sẽ mất kiểm soát cầm con dao sắc lẹm, toan tính xem nên cắt bỏ chỗ nào trên người đứa bé thì mới được. Tạ Vi Chỉ vào thời điểm đó, đã ch.ết qua một lần. Hệ Thống đã từng nói, nhân cách ác tính của Tạ Vi Chỉ là chính bản thân quái vật, mà nguồn gốc hóa thân của bản thể quái vật đó lại chính là tội ác và cái ch.ết. Kì Thời lại hỏi: "Vậy cậu có thể giao tiếp với người đó không? " Nhân cách bị phân liệt ra tương đương với cá thể độc lập, bọn họ có suy nghĩ khác nhau, tính tình tất nhiên cũng sẽ trái ngược, hiện tượng này được thể hiện vô cùng rõ nét trên người Tạ Vi Chỉ. Tạ Vi Chỉ gật đầu nói: "Chỉ có thể thỉnh thoảng giao tiếp thôi. " "Đã rất lâu rồi tôi không có nghe thấy cậu ta nói chuyện nữa. " Nhưng Tạ Vi Chỉ lại biết được thời điểm đối phương sẽ xuất hiện: "Cậu ta sẽ luôn xuất hiện vào lúc tôi gặp nguy hiểm, đoạn ký ức đó trắng xóa, nhưng tôi có thể biết được rất rõ ràng, bởi vì sẽ đau. " Kì Thời: "Đau ở đâu? " Tạ Vi Chỉ chỉ vào đầu mình, rồi lại chỉ đôi tai: "Chỗ nào cũng sẽ rất đau, những lúc quá nghiêm trọng thì còn không nhìn thấy gì, tai sẽ bị ù. " Sự xuất hiện của nhân cách phụ sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn cho nhân cách chính. Nhưng mà lại không thấy Tạ Vi Chỉ có chút nào bài xích, khi nhắc đến nhân cách còn lại cũng không nhìn thấy cảm xúc bất thường nào khác, dường như mọi chuyện vốn nên là như vậy. Nhưng bọn họ vốn dĩ chính là cùng một người, cho dù là thiên thần hay là ác quỷ, ác độc hay lương thiện, thì bọn họ đều là Tạ Vi Chỉ. Nói xong những lời này, Tạ Vi Chỉ nhìn sang Kì Thời đang nghiêm túc ghi chép, nói với cậu: "Cậu ta dữ lắm, mỗi một lần xuất hiện xung quanh đều sẽ có rất nhiều máu, cậu ta ghét tất cả mọi người, tất cả mọi sự việc lọt vào tầm mắt mình. " "Nhưng mà. "Tạ Vi Chỉ khựng lại một khắc, hắn rũ hàng mi dàng như cánh bướm muốn tung bay: "Nhưng cậu ta không hề ghét bác sĩ đâu nhé. " Tạ Vi Chỉ ngẩng đầu mỉm cười với Kì Thời, có chút thẹn thùng, đến cả vành tai cũng lan tràn một tầng hồng nhạt. "Tôi thích bác sĩ… " Giọng nói của cậu thanh niên sạch sẽ trong veo, mang theo sự yêu thích thuần túy nhất. Thời gian hai tháng nói dài không dài, nói ngắn thì không ngắn, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã qua hơn một nửa, trong khoảng thời gian này, tình trạng sức khỏe của Tạ Vi Chỉ đã gần ổn định, thể chất cũng được Kì Thời chăm bẵm vực dậy, sắc mặt đã tốt lên trông thấy. Giá trị hận thù lại giảm xuống hai điểm trong khoảng thời gian chung sống này, chỉ là Kì Thời ngoại trừ lần trước vì Tạ Vi Chỉ bất ngờ mất kiểm soát mà gặp được nhân cách ác tính ra thì về sau, cậu vẫn chưa từng gặp lại hắn thêm lần nào nữa. Do thời gian gần đến sát nút, viện trưởng cũng thường xuyên chạy đến phòng làm việc của Kì Thời, hoặc ngấm ngầm hoặc nói rõ bảo Kì Thời chuyển Tạ Vi Chỉ vào trong phòng bệnh an toàn, nhưng lần nào cũng bị Kì Thời khéo léo thoái thác cho qua. Thời gian quả thực vẫn chưa đến, thế là chuyện này cuối cùng vẫn bỏ lửng ở đó. Vẫn là một ngày kết thúc tuần tra như bình thường, trời bên ngoài đã tối đen, Kì Thời dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về nhà, nhưng lại nghe thấy từng tiếng còi xe chói tai vang lên từ ngoài cửa sổ. Kì Thời vừa bước ra khỏi cửa, thì thấy cổng lớn vẫn luôn vắng vẻ của bệnh viện đang được rất nhiều người vây kín, tuy đông đúc là thế nhưng lại không có ai ồn ào, chỉ đứng canh giữ ngay ngắn, trật tự ở một bên. Kì Thời đứng ở bên cạnh nhìn thêm vài lần, những người đàn ông vạm vỡ canh giữ ở kế bên đồng loạt nhìn sang cậu, khi nhìn thấy chàng trai trẻ với mi mắt ôn hóa đứng dưới ngọn đèn, thì lại hiếm hoi mà ngẩn ngơ một lúc, rồi liền quay mặt nhìn đi chỗ khác. Kì Thời còn chưa kịp rời khỏi thì đã thấy viện trưởng vội vã chạy ra, cơ thể già nua còng lưng khiến động tác trở nên khó
Chương 105: Biến Dị Đọc thêm »