Chương 37
【Chúc mừng người chơi trở thành người đầu tiên hoàn thành trò chơi ký túc xá. 】 【Thưởng thêm: Tin đồn trong khuôn viên trường (số lượng: 1 ) 】 【Tin đồn trong khuôn viên trường: Ngụy Thần dự báo tương lai 】 【Ghi chú: Mỗi ngôi trường đều có những câu chuyện kỳ lạ, Trung học Thế Minh cũng không ngoại lệ. 】 【Nghe đồn rằng, trong trường học có một tòa nhà hành chính bị bỏ hoang. 】 【Sau khi đèn tắt, nếu có học sinh tìm được phòng hiệu trưởng của tòa nhà hành chính bỏ hoang, thì sẽ gặp được những sự tồn tại đặc thù. 】 【Nhắc nhở: Gõ cửa 3 lần mỗi lần 3 cái, nếu thấy máu rỉ ra từ khe nứt của cánh cửa thì có thể hỏi một câu hỏi. 】 【Nhắc nhở: Sự tồn tại bên trong cánh cửa có thể dự báo tương lai, nên khi thăm dò các vấn đề liên quan đến tương lai thì tỷ lệ thành công sẽ cao hơn. 】 “Có thể dự đoán tương lai sao?” Hứa Tri Ngôn nhướng mày, không biết nên đánh giá tin đồn này như thế nào. Cậu đang tìm kiếm thông tin về Trường học khiếm thị và quái vật không mắt, những thứ này rõ ràng thuộc về “quá khứ”, ngay cả cốt truyện nhánh mà cậu vừa hoàn thành cũng có liên quan đến “quá khứ”. Nghĩ đến đây, Hứa Tri Ngôn ngẩng đầu nhìn bạn cùng phòng đang ngượng ngùng ngồi ở trên giường. “Chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?” Khúc Quý sửng sốt, không ngờ đối phương lại hỏi vấn đề này, cậu ta bất an vặn vẹo ngón tay, chống đỡ thân thể còn chưa hoàn toàn trong suốt của mình, quẫn bách nói. “Có lẽ… tốt nhất là không nên, chỉ cần có thể thoát khỏi những hồi ức đau thương là đủ rồi. “ Nói xong, cậu ta cố ngẩng mặt lên, khóe miệng co giật, muốn thử cười lên một chút. Mặc dù vết sẹo dữ tợn làm Khúc Quý trông bất kham và quái gở, nhưng tại giờ phút này, cậu ta hy vọng có thể để lại cho người bạn duy nhất của mình một ký ức tốt đẹp, không kinh dị hay đáng sợ. Mắt thường có thể thấy được thân thể của Khúc Quý dường như sắp tan biến. Hứa Tri Ngôn gật gật đầu, suy nghĩ xong trầm giọng nói: “Tốt hơn là không nên? Vậy là có thể gặp lại rồi, hôm qua có nói sẽ mời cậu ăn đùi gà, hôm nay trễ quá chắc không kịp rồi.” Khúc Quý không ngờ Hứa Tri Ngôn còn nhớ chuyện này. Cậu ta muốn xua tay nói không cần đâu, nhưng đôi tay đã biến mất rồi, cậu ta há miệng muốn đáp lời, lại phát hiện không thể phát ra âm thanh nào. Cuối cùng, ngay cả tầm nhìn cũng bắt đầu mờ đi. Những thứ trước mắt Khúc Quý dần mất đi màu sắc, bóng người tan rã không phân biệt được rõ ràng. Một giây trước khi cơ thể cậu ta hoàn toàn biến mất, chỉ duy nhất những lời cuối cùng của Hứa Tri Ngôn là còn văng vẳng bên tai cậu ta. “Ốc đồng nhỏ.” “Lần sau gặp lại, tôi sẽ dắt cậu đi ăn đồ ăn ngon.” Phút chốc, tất cả những đồ vật có liên quan đến Khúc Quý đều biến mất theo. 603 trở thành phòng ký túc xá đơn 1 người. …… Chập tối, Hứa Tri Ngôn lại từ trên giường tỉnh lại, cậu cảm giác được xương cốt đều tê dại sau giấc ngủ. Thời gian vừa vặn 9g tối. Tối nay cậu và Kim Thịnh có hẹn đi trộm chó với nhau. Đồng đội đã chờ cậu từ sớm ở nhà ăn. Bộ dạng Kim Thịnh vẫn như trước, nhưng so với tinh thần phấn chấn ngày đầu gặp nhau, cậu ta bây giờ càng xanh xao hơn, quầng thâm đậm màu dưới đôi mắt, rõ ràng là không được nghỉ ngơi đầy đủ. Trái với cậu ta, Hứa Tri Ngôn ăn no ngủ tốt, tuy thể trạng yếu ớt, nhưng trạng thái tốt hơn Kim Thịnh nhiều. Khi Hứa Tri Ngôn đang to mồm bào cơm thì thấy đồng đội cứ liếc nhìn mình, cho là đối phương đang lo lắng cho chú chó, cậu nhịn không được giải thích. “Không cần gấp, bây giờ sân trường nhiều người lắm, không tiện hành động, đợi sau khi đèn tắt thì hẳn đi.” Ý thức được đồng đội nghĩ xa quá rồi, Kim Thịnh khụ một tiếng, trên gương mặt ít ỏi cảm xúc của cậu ta lộ ra biểu tình khó mà tin được, hỏi: “Chẳng lẽ cậu không nhận ra các bạn học cùng lớp đều rất khó giao lưu sao?” Cậu ta tham gia lớp học cả một ngày, linh hồn gần như bị các bạn cùng lớp và giáo viên hút sạch, nhưng tại sao đồng đội của cậu ta lại khỏe mạnh và hoạt bát như vậy? Hứa Tri Ngôn nhìn quầng thâm dày đặc của Kim Thịnh, hậu tri hậu giác phản ứng lại, hỏi: “Cậu lên lớp học à?” “Đúng rồi, cậu không đi học sao?” Kim Thịnh trả lời như một lẽ đương nhiên. Buổi tối chơi trò chơi ký túc xá, ban ngày thì đi học, bây giờ tương tự như phải làm việc liên tục 24/24, cho dù tố chất cơ thể cậu ta tốt đến đâu đi nữa thì cũng khó mà chịu nổi. Hứa Tri Ngôn nhéo nhéo sống mũi, vẻ mặt từ ái, giống như tên nhà giàu mới nổi gặp phải đứa con ngốc nghếch của mình vậy. “Chúng ta ở Lớp 9 và Lớp 10, trốn tiết hẳn là chuyện bình thường đi?” Lúc đó lấy tờ giấy của những lớp không tuân thủ