Chương 107: Mẹ Của Con Nó
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Nhờ vào trứng chiên bị cháy mà Hứa Tri Ngôn đã thuận lợi lấy được chìa khóa dự phòng và cả giấy tờ nhà của căn 1402. Cái giá là cậu phải thề, sau này chiên trứng nhất định phải đổ dầu vào, chiên lửa nhỏ thôi. Nhưng thân là một thanh niên hiện đại đã được tiếp nhận nền giáo dục tốt đẹp và còn rất cần kiệm, cậu cảm thấy tuy trứng đã cháy khét rồi, nhưng không phải là không ăn được. “Hay là anh ăn thử một chút đi? Tôi thấy Hứa Tiểu Hoa ăn cũng ổn mà. “ Hứa Tri Ngôn đẩy đẩy đĩa trứng lên phía trước, thử để cho Bạch Tẫn tiêu hóa sạch cái món trứng chiên này. Lãng phí lương thực thì sẽ phải chịu báo ứng lâm vào cảnh bần cùng không có gì để ăn. Cậu không sợ không có gì để ăn, chỉ sợ cảnh nghèo nàn. “Không. “ Bạch Tẫn đau khổ nhắm mắt, quay đầu sang bên khác, từ chối phối hợp. “Anh cũng kén ăn quá đó. “ Hứa Tri Ngôn gãi gãi đầu, có chút không nói nên lời. Con hàng này dù có bị cậu nhốt ở đây cũng chẳng thể hiện ra phản ứng gì lớn lắm, đây chẳng qua chỉ là một cái trứng chiên cháy đen thôi mà. Vốn luôn tuân theo nguyên tắc không lãng phí thức ăn, Hứa Tri Ngôn dùng nĩa cẩn thận gạt bỏ phần bị cháy, rồi ăn trước mặt Bạch Tẫn. Bạch Tẫn nhìn biểu cảm khi ăn của cậu, hắn có cảm giác như con người ngon ngọt trước mặt đã tiến hóa thành quái vật ngay tại chỗ, ngay cả chỗ khăn tắm dựng đứng trước đó cũng bắt đầu xìu xuống. Đúng là một bất ngờ thú vị. Hứa Tri Ngôn nghĩ, giá mà cái trứng chiên này không khó ăn thì hay biết mấy. Nhưng mà, đặc tính này của đối phương… liệu có thể lợi dụng được không nhỉ? Cậu cầm chắc giấy tờ nhà và chìa khóa. Thời gian cũng đã chạy đến 8 giờ sáng. Như thường lệ, Hứa Tri Ngôn chuyển đơn đặt hàng của mình sang cho Sở Phi, còn bản thân thì chạy sang chỗ tủ quần áo của Bạch Tẫn, lấy ra một cái áo khoác màu đen. Trở lên tầng trên. Sau khi đã hẹn trưa nay sẽ trở về nấu cơm cùng Hứa Tiểu Hoa, thì cậu tăng nhanh bước chân ra ngoài trong ánh mắt tuyệt vọng của đứa con gái tiện nghi. Xuống đến dưới lầu, sau khi Hứa Tri Ngôn đã xác nhận được rằng dù cho áo khoác của Bạch Tẫn có là sản phẩm của phó bản thì vẫn có thể giúp cậu giữ ấm, thì càng thêm vui mừng hơn. Như vậy thì, chiếc áo đồng phục giao hàng của cậu sẽ có thể để dành cho người giao hàng trời chọn tiếp theo rồi. Trung tâm giao dịch nhà cũ vắng lặng như tờ. Không biết là do khu này có quá nhiều hung trạch hay là đơn giản chỉ là do không phải mùa cao điểm, mà gần đây, không có được bao nhiêu người đến đổi nhà. Lúc Hứa Tri Ngôn đi vào, thì các nhân viên sale của trung tâm giao dịch đang rôm rả nói chuyện trước cây máy nước nóng lạnh. Nhìn thấy có người tới, người nhân viên ba ngày trước đã tiếp đón Hứa Tri Ngôn kinh ngạc đến không thốt ra lời. Anh ta vội gọi quản lý đến, mời người đi sang nơi khác. Bên trong phòng tiếp khách. Hứa Tri Ngôn nghiêm nghị huơ huơ chìa khóa và giấy tờ nhà trên tay, giọng điệu trầm buồn. “Tôi đến đó ở ba ngày, vấn đề bên trong rất lớn, nếu như tôi không có sẵn kế hoạch dự phòng, thì e là cũng phải mắc kẹt lại trong căn nhà đó. “ Khi quản lý và người nhân viên nhìn thấy giấy tờ nhà và chìa khóa, thì mồ hôi lạnh tức tốc tuôn ra, gật đầu liên tục như gà mổ thóc. “Đại sư à, cậu nói thử xem, cái vấn đề này còn có thể giải quyết được hay không? “Nhân viên sale căng thẳng hỏi. Nhân viên thử ngủ trong nhà ma cái gì chứ, trong mắt của người nhân viên này Hứa Tri Ngôn chính là đại sư siêu năng lực có thể giải quyết được hung thần quỷ quái. Quản lý cũng phản ứng lại kịp, gấp gáp nói: “Liệu căn nhà này có còn bán ra ngoài được hay không… hy vọng đừng có thêm ai chết nữa. “ Hứa Tri Ngôn gật gật đầu, tuy rằng cậu rất muốn kiếm thêm một khoản nữa, nhưng nếu như thật sự giải quyết vấn đề của hung trạch, thì chẳng phải cậu sẽ không còn chỗ để ở nữa hay sao? Cho nên, căn nhà này chắc chắn không thể bán đi. Chẳng qua, trước lúc đó, cậu càng muốn có thêm được một số thông tin khác. “Bạch Tẫn là ai? “ “Con quỷ quái mà tôi gặp được ở đó đã nói rằng bản thân tên là Bạch Tẫn, nhưng cái tên trên giấy tờ nhà lại không phải là họ Bạch. “ Vừa nãy khi lấy được giấy tờ, thì Hứa Tri Ngôn đã hỏi ngay Bạch Tẫn, nhưng đối phương dường như không rõ gì cả, chỉ nhớ được những chuyện xảy ra sau khi vào ở trong căn nhà đó thôi. Trước khi nhìn thấy mấy sợi huyết quản, thì Hứa Tri Ngôn vẫn
Chương 107: Mẹ Của Con Nó Đọc thêm »