Chương 114: Hôn
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Căn phòng bị dây leo quấn quanh kín kẽ, không chừa ra dù chỉ một khe hở, đem tất cả mọi thứ bên trong chôn vùi dưới màn đêm đen kịt. Phòng không quá rộng, Tạ Vi Chỉ vốn đang nằm trên giường chìm sâu vào giấc ngủ vì cơn sốt, chẳng biết đã tỉnh lại từ bao giờ. Thế nhưng hắn lúc này trông cực kỳ bất thường, tựa hồ đang rơi vào trạng thái mê dại nào đó, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại. Dưới thân hắn là những dây leo đang trườn bò lạo xạo không ngớt, chúng bồn chồn xao động, kéo theo cả đóa Hoa Song Sinh khổng lồ sau lưng Tạ Vi Chỉ cũng đang khẽ khàng run rẩy liên hồi. Có lẽ, chúng đang hưng phấn vì sinh vật sống duy nhất trong phòng, một người thanh niên với dung mạo tinh xảo đẹp đẽ. Dây leo dè dặt cuộn mình dưới chân người thanh niên, còn đóa Hoa Song Sinh kia lại thong thả rũ hai nụ hoa xuống, dụi vào người cậu. Nó thậm chí còn có chút nôn nóng không chờ nổi, hưng phấn đến mức nụ hoa còn chưa nở cũng không kìm được mà mấp máy đóng mở, chỉ muốn mau chóng được đón nhận nụ hôn của người kia. Khắp căn phòng vương vấn mùi hương hoa thoang thoảng, Kì Thời với đôi mắt mê dại thở dốc càng lúc càng nặng nề. Ngay khi cánh môi cậu sắp sửa chạm vào cánh hoa, Tạ Vi Chỉ – kẻ nãy giờ vẫn luôn im lặng đứng nhìn cảnh tượng này – cuối cùng cũng hành động. Hắn nắm chặt lấy cánh tay người thanh niên, ngăn lại hành động ấy. Trong đầu Tạ Vi Chỉ lúc này cực kỳ hỗn loạn, ký ức đan xen đảo lộn. Hắn ngỡ như mình vẫn đang sống trong hình hài một đứa trẻ loài người, trong đầu toàn là những ký ức về sự ghẻ lạnh của cha mẹ, về căn nhà không chút hơi ấm cùng những món đồ chơi vặn vẹo méo mó. Khung cảnh xoay chuyển, máu tươi dần trào ra khỏi cơ thể, hắn chìm trong bóng tối, tựa như đang bị chôn sống dưới lớp đất dày, hoàn toàn không thể cử động, lòng đất lạnh lẽo, trước mắt chỉ là một màn đen kịt. Dưới sự tác động của những ký ức hỗn loạn này, trạng thái của Tạ Vi Chỉ càng lúc càng bất ổn, nửa thân dưới của hắn dần hóa thành dây leo, ngay cả trên mặt cũng xuất hiện những đường vân dị thường. Giống như có thứ gì đó muốn phá vỡ xiềng xích, chực chờ phun trào ra từ trong máu, đây là lần đầu tiên Tạ Vi Chỉ mất kiểm soát nghiêm trọng đến thế sau ngần ấy năm. Thế nhưng giữa những ký ức tồi tệ và thế giới méo mó trước mắt, người thanh niên sạch sẽ, dường như đang tỏa sáng ấy lại trở thành sự tồn tại độc nhất vô nhị, khiến Tạ Vi Chỉ vừa nhìn thấy cậu, cõi lòng liền bình yên trở lại. Bản năng vô thức của cơ thể nói cho hắn biết, đây là người rất quan trọng đối với hắn. Thấy thanh niên ngẩng đầu chuẩn bị hôn lên đóa hoa, Tạ Vi Chỉ ngăn Kì Thời lại, trong cơ thể bỗng bùng nổ một loại cảm xúc xa lạ chưa từng có, cảm xúc ấy mang tên ghen tị. Cho dù đó có là bản thể của hắn đi chăng nữa cũng vẫn không được. Vậy nên hắn theo bản năng vươn tay ra, ngăn cản hành động của người thanh niên. Ngay khoảnh khắc chạm vào Kì Thời, cơn đau nhói trong đầu lập tức dịu đi rất nhiều, chí ít cũng không còn khiến Tạ Vi Chỉ phải cau mày đau đớn, hay tiếp tục mất kiểm soát mà biến đổi thành hình dạng phi nhân loại nữa. Hoa Song Sinh bị chủ thể cưỡng ép thu vào trong cơ thể, dù có không tình nguyện đến đâu thì cũng chẳng còn cách nào khác. Ngay cả những dây leo đang không ngừng tiếp cận về phía Kì Thời cũng bắt đầu tém lại, chỉ sợ giây tiếp theo sẽ bị chủ thể nghiền nát bấy. Nhưng dù là vậy, thì chúng vẫn không kìm được mà nhích lại gần Kì Thời. Mà Kì Thời thì lại chẳng hề để ý đến đám dây leo dưới chân, cậu hiển nhiên vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, phải mất mười mấy giây sau mới nhận ra đóa hoa đen trắng kia đã biến mất không còn tăm hơi. Cơ thể bởi vì mùi hương lạ lùng trong không khí mà trở nên càng thêm nóng rực bứt rứt, đúng lúc này Tạ Vi Chỉ vươn tay kéo lấy cậu. Kì Thời ngẩng đầu, đưa mắt nhìn về phía Tạ Vi Chỉ. Dù đang trong trạng thái không mấy minh mẫn, Kì Thời vẫn cảm nhận được hơi thở quen thuộc ấy, tự nhiên chẳng chút đề phòng với Tạ Vi Chỉ, cậu thậm chí còn nương theo động tác kia mà chủ động sáp lại gần hơn một chút. Trong đôi mắt đen láy rạch ròi của người nhân loại ấy ngập tràn hình bóng Tạ Vi Chỉ, nơi đó phản chiếu cơ thể chằng chịt dây leo và khuôn mặt gớm ghiếc dị hợm của hắn. Chẳng hiểu sao, Tạ Vi Chỉ không muốn để lộ bộ dạng này trước mặt nhân loại trước mắt, tiềm thức cực kỳ bài xích điều đó, hắn sợ hãi sẽ phải nhìn thấy vẻ chán ghét trong mắt đối phương. Gần như là hành động trong vô thức, Tạ Vi