Chương 114: Hôn

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Căn phòng bị dây leo quấn quanh kín kẽ, không chừa ra dù chỉ một khe hở, đem tất cả mọi thứ bên trong chôn vùi dưới màn đêm đen kịt. Phòng không quá rộng, Tạ Vi Chỉ vốn đang nằm trên giường chìm sâu vào giấc ngủ vì cơn sốt, chẳng biết đã tỉnh lại từ bao giờ. Thế nhưng hắn lúc này trông cực kỳ bất thường, tựa hồ đang rơi vào trạng thái mê dại nào đó, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại. Dưới thân hắn là những dây leo đang trườn bò lạo xạo không ngớt, chúng bồn chồn xao động, kéo theo cả đóa Hoa Song Sinh khổng lồ sau lưng Tạ Vi Chỉ cũng đang khẽ khàng run rẩy liên hồi. Có lẽ, chúng đang hưng phấn vì sinh vật sống duy nhất trong phòng, một người thanh niên với dung mạo tinh xảo đẹp đẽ. Dây leo dè dặt cuộn mình dưới chân người thanh niên, còn đóa Hoa Song Sinh kia lại thong thả rũ hai nụ hoa xuống, dụi vào người cậu. Nó thậm chí còn có chút nôn nóng không chờ nổi, hưng phấn đến mức nụ hoa còn chưa nở cũng không kìm được mà mấp máy đóng mở, chỉ muốn mau chóng được đón nhận nụ hôn của người kia. Khắp căn phòng vương vấn mùi hương hoa thoang thoảng, Kì Thời với đôi mắt mê dại thở dốc càng lúc càng nặng nề. Ngay khi cánh môi cậu sắp sửa chạm vào cánh hoa, Tạ Vi Chỉ – kẻ nãy giờ vẫn luôn im lặng đứng nhìn cảnh tượng này – cuối cùng cũng hành động. Hắn nắm chặt lấy cánh tay người thanh niên, ngăn lại hành động ấy. Trong đầu Tạ Vi Chỉ lúc này cực kỳ hỗn loạn, ký ức đan xen đảo lộn. Hắn ngỡ như mình vẫn đang sống trong hình hài một đứa trẻ loài người, trong đầu toàn là những ký ức về sự ghẻ lạnh của cha mẹ, về căn nhà không chút hơi ấm cùng những món đồ chơi vặn vẹo méo mó. Khung cảnh xoay chuyển, máu tươi dần trào ra khỏi cơ thể, hắn chìm trong bóng tối, tựa như đang bị chôn sống dưới lớp đất dày, hoàn toàn không thể cử động, lòng đất lạnh lẽo, trước mắt chỉ là một màn đen kịt. Dưới sự tác động của những ký ức hỗn loạn này, trạng thái của Tạ Vi Chỉ càng lúc càng bất ổn, nửa thân dưới của hắn dần hóa thành dây leo, ngay cả trên mặt cũng xuất hiện những đường vân dị thường. Giống như có thứ gì đó muốn phá vỡ xiềng xích, chực chờ phun trào ra từ trong máu, đây là lần đầu tiên Tạ Vi Chỉ mất kiểm soát nghiêm trọng đến thế sau ngần ấy năm. Thế nhưng giữa những ký ức tồi tệ và thế giới méo mó trước mắt, người thanh niên sạch sẽ, dường như đang tỏa sáng ấy lại trở thành sự tồn tại độc nhất vô nhị, khiến Tạ Vi Chỉ vừa nhìn thấy cậu, cõi lòng liền bình yên trở lại. Bản năng vô thức của cơ thể nói cho hắn biết, đây là người rất quan trọng đối với hắn. Thấy thanh niên ngẩng đầu chuẩn bị hôn lên đóa hoa, Tạ Vi Chỉ ngăn Kì Thời lại, trong cơ thể bỗng bùng nổ một loại cảm xúc xa lạ chưa từng có, cảm xúc ấy mang tên ghen tị. Cho dù đó có là bản thể của hắn đi chăng nữa cũng vẫn không được. Vậy nên hắn theo bản năng vươn tay ra, ngăn cản hành động của người thanh niên. Ngay khoảnh khắc chạm vào Kì Thời, cơn đau nhói trong đầu lập tức dịu đi rất nhiều, chí ít cũng không còn khiến Tạ Vi Chỉ phải cau mày đau đớn, hay tiếp tục mất kiểm soát mà biến đổi thành hình dạng phi nhân loại nữa. Hoa Song Sinh bị chủ thể cưỡng ép thu vào trong cơ thể, dù có không tình nguyện đến đâu thì cũng chẳng còn cách nào khác. Ngay cả những dây leo đang không ngừng tiếp cận về phía Kì Thời cũng bắt đầu tém lại, chỉ sợ giây tiếp theo sẽ bị chủ thể nghiền nát bấy. Nhưng dù là vậy, thì chúng vẫn không kìm được mà nhích lại gần Kì Thời. Mà Kì Thời thì lại chẳng hề để ý đến đám dây leo dưới chân, cậu hiển nhiên vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, phải mất mười mấy giây sau mới nhận ra đóa hoa đen trắng kia đã biến mất không còn tăm hơi. Cơ thể bởi vì mùi hương lạ lùng trong không khí mà trở nên càng thêm nóng rực bứt rứt, đúng lúc này Tạ Vi Chỉ vươn tay kéo lấy cậu. Kì Thời ngẩng đầu, đưa mắt nhìn về phía Tạ Vi Chỉ. Dù đang trong trạng thái không mấy minh mẫn, Kì Thời vẫn cảm nhận được hơi thở quen thuộc ấy, tự nhiên chẳng chút đề phòng với Tạ Vi Chỉ, cậu thậm chí còn nương theo động tác kia mà chủ động sáp lại gần hơn một chút. Trong đôi mắt đen láy rạch ròi của người nhân loại ấy ngập tràn hình bóng Tạ Vi Chỉ, nơi đó phản chiếu cơ thể chằng chịt dây leo và khuôn mặt gớm ghiếc dị hợm của hắn. Chẳng hiểu sao, Tạ Vi Chỉ không muốn để lộ bộ dạng này trước mặt nhân loại trước mắt, tiềm thức cực kỳ bài xích điều đó, hắn sợ hãi sẽ phải nhìn thấy vẻ chán ghét trong mắt đối phương. Gần như là hành động trong vô thức, Tạ Vi

Chương 114: Hôn Đọc thêm »

Chương 113: Mùa Hoa

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Những con bướm kia vẫn chưa chết, mà chỉ chìm vào giấc ngủ say, tựa như đang mơ thấy mộng đẹp nào đó, đôi cánh vẫn còn khẽ khàng đập nhẹ.   Dường như sức cám dỗ của Hoa Song Sinh đối với loài bướm là cực lớn, dù cho bên chân Tạ Vi Chỉ đã ngổn ngang cả một đám, nhưng những sinh vật nhỏ bé ẩn nấp trong bụi cỏ vẫn bất chấp nguy hiểm mà lao về phía lòng bàn tay hắn.   Ý thức của Kì Thời dường như cũng trở nên mơ hồ trong làn hương thơm thoang thoảng này, cậu nhìn bông hoa trong lòng bàn tay Tạ Vi Chỉ, không kìm được ham muốn vươn tay chạm vào nó.   Loài Hoa Song Sinh đáng sợ và đẫm máu trong ký ức, giờ đây lại mọc ra từ những dây leo, hai bông hoa nhỏ xíu, e ấp nửa nở nửa khép treo trên đầu cành, trông yên tĩnh xinh đẹp lạ thường, lại còn có vẻ vô cùng vô hại.   Kì Thời vươn tay chạm nhẹ, đầu ngón tay cảm nhận được cánh hoa mềm mại. Đóa Hoa Song Sinh ngoan ngoãn vô hại kia khẽ rũ nụ xuống, thân thiết và phục tùng áp vào lòng bàn tay cậu.   So với cảnh tượng mà Kì Thời nhìn thấy trước đây thì quả thực là khác nhau một trời một vực.   Ngay khoảnh khắc chạm vào cánh hoa, trạng thái mê muội ban nãy của Kì Thời lập tức trở lại bình thường, đầu óc không còn mông lung mơ hồ như trước mà trở nên tỉnh táo hẳn.   Cánh hoa mềm mại mát lạnh, giữ nguyên tư thế bất động y hệt một đóa hoa bình thường, lại còn tỏa ra mùi hương ngọt ngào.   Kì Thời rụt tay lại, sợi dây leo kia còn cực kỳ luyến tiếc muốn đuổi theo quấn lấy, nhưng lại bị Tạ Vi Chỉ giơ tay thu về ngay lập tức.   Ngay lúc Kì Thời chạm vào đóa hoa trắng kia, cần cổ Tạ Vi Chỉ không biết đã đỏ ửng một cả một mảng lớn từ bao giờ, ngay cả nhiệt độ cơ thể cũng trở nên nóng rực, chỉ ngồi bên cạnh thôi mà Kì Thời cũng cảm nhận được sức nóng đó.   Cậu không còn dán mắt vào lòng bàn tay Tạ Vi Chỉ, cũng chẳng nhìn những dây leo vừa bị thu về hay lũ bướm đang tạm thời bất động trên mặt đất nữa, mà vươn tay đặt lên trán hắn, cảm giác chạm vào quả nhiên nóng hầm hập.   Kì Thời lo lắng cau mày, nói: “Bị ốm sao cũng không nói với tôi một tiếng?”   Lúc Tạ Vi Chỉ ra ngoài ăn mặc cũng hơi phong phanh, trán nóng thế này rồi mà còn cùng cậu ngồi đây hứng gió cả buổi trời.   Kì Thời cũng thấy hơi tự trách, cậu hầu như lúc nào cũng ở bên cạnh Tạ Vi Chỉ, thế mà lại không phát hiện ra đối phương bị ốm.   Hoa cũng chẳng thèm ngắm nữa, Kì Thời kéo người quay về ngay, hoàn toàn không để ý rằng sau khi cậu rời đi, đám bướm dưới chân bắt đầu co giật giãy dụa, rồi dần dần mất đi màu sắc.   Một chiếc “lá khô” trên đầu cành cũng chầm chậm rơi xuống, lảo đảo đáp xuống đất, rồi hòa làm một với đống xác kia. 枯叶 (Kūyè – Lá khô): Có thể là loài bướm lá khô (Kallima inachus) ngụy trang để tránh kẻ thù. Chi tiết này ám chỉ sự nguy hiểm tiềm tàng xung quanh mà Kì Thời không nhận ra (hoặc sức mạnh áp đảo của Tạ Vi Chỉ khiến ngay cả kẻ ngụy trang cũng phải chết).   Bản thể của Tạ Vi Chỉ là dây leo, nhưng Kì Thời phát hiện ra, hắn cũng giống hệt con người, cũng biết chảy máu, biết ốm đau và cũng biết sẽ bị thương.   Trong thời gian bị bệnh, Tạ Vi Chỉ cực kỳ yếu ớt, Kì Thời vẫn nhớ lần sốt trước, phải mất đến mấy ngày trời hắn mới khỏi hẳn được.   Lần này có vẻ nghiêm trọng hơn.   Trời bên ngoài vẫn chưa tối hẳn, Kì Thời đi tới phòng cấp thuốc để lấy loại thuốc tương ứng. May mắn là những kẻ đó chỉ cắm cúi làm việc của mình, chẳng hề có địch ý với cậu, nên Kì Thời lấy thuốc đi rất dễ dàng.   Sau khi uống thuốc xong, có lẽ do thuốc có tác dụng an thần, nên dù bên ngoài trời chưa tối, Tạ Vi Chỉ đã lim dim đôi mắt đầy buồn ngủ, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi.   Kì Thời ngồi bên mép giường, vỗ vỗ lên chăn đệm, ôn tồn nói: “Ngủ đi, tôi ở ngay đây rồi.”   Nghe được câu này của Kì Thời, Tạ Vi Chỉ mới chậm rãi nhắm mắt lại.   Trận ốm này ập đến quá đường đột, khoảng thời gian sau đó Kì Thời chẳng đi đâu cả, chốc chốc lại cầm nhiệt kế đo thân nhiệt cho Tạ Vi Chỉ, kiểm tra tình trạng cơ thể hắn.   Ngoại trừ thân nhiệt vẫn không hạ xuống được thì không xuất hiện phản ứng xấu nào khác. Tạm thời chưa có cách nào hạ sốt nhanh chóng, Kì Thời đành phải dùng cồn lau người hạ nhiệt cho Tạ Vi Chỉ, nhưng vừa cởi áo ra, Kì Thời liền sững sờ.   Dưới ánh sáng lờ mờ trong phòng, áo Tạ Vi Chỉ phanh ra một nửa, để lộ làn da bên trong, nhưng làn da vốn

Chương 113: Mùa Hoa Đọc thêm »

Chương 130: Xốp Nổ Xả Stress

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Trong đại sảnh sáng sủa ngăn nắp của nhà cổ Vân Sơn, Quỷ Thần ngồi trên ghế sofa như mọi ngày.   Nhà An Toàn đã tu sửa xong, vị trí cũ của Ngài đã bị cái lò sưởi thế chỗ.   Kể từ đó, hễ khi nào cần xuất hiện, Ngài đều sẽ lẳng lặng ngồi ở chiếc ghế sofa bên tay trái, nhưng phần lớn thời gian, Ngài sẽ giấu mình đi.   Sau cuộc trò chuyện ban ngày, Ngài vẫn luôn không lộ mặt.   Mãi cho đến vừa nãy, khi cảm nhận được Hứa Tri Ngôn đi ngang qua, Ngài mới lặng lẽ hiện ra từ hư không, trong lòng toan tính xem lát nữa người thương đi ngang qua lần nữa thì có thể bắt chuyện vài câu được không.   Cùng với việc thu hồi các bộ phận cơ thể, cảm xúc của Ngài ngày càng trở nên phong phú.   Không chỉ đơn thuần là sức mạnh dần khôi phục.   Mà còn là sự chất chồng của tình yêu.   Có lẽ vì quá chú tâm đến Hứa Tri Ngôn, nên khi trên cầu thang vang lên tiếng bước chân gấp gáp đi xuống, Quỷ Thần có chút bất ngờ.   Gặp phải chuyện gì rồi sao?   Nếu không thì sao lại đi đứng vội vàng thế kia.   Phải biết rằng, tuy ở trong phó bản, Hứa Tri Ngôn lúc nào cũng tỏ ra tích cực cầu tiến, nhưng thực tế chỉ cần về đến Nhà An Toàn, cậu không ngồi thì cũng nằm, hận không thể nằm ườn ra đó mặc kệ đời.   Ngay lúc này đây, tâm trạng Quỷ Thần đang rất vui vẻ, vẫn chưa nhận ra chuyện gì sắp sửa ập đến, mãi cho đến khi Hứa Tri Ngôn với khuôn mặt đen sì xuất hiện trước mặt Ngài.   Trong ánh mắt người thanh niên đang cầm điện thoại và cuốn sổ nợ kia như chứa chan dao găm, nếu không phải do năng lực không đủ, có lẽ giây tiếp theo đã xảy ra án mạng đẫm máu rồi.   Có lẽ do sát ý trong đôi mắt xinh đẹp của thanh niên quá nồng đậm, Quỷ Thần bỗng cảm thấy có chút không ổn.   Chỉ trong vài bước chân ngắn ngủi, dù lửa giận của Hứa Tri Ngôn càng bùng lên dữ dội, nhưng tốt xấu gì cậu vẫn còn nhớ đối phương là đối tác làm ăn của mình, kìm nén ham muốn chửi thề xuống.   “Thưa Bên A, tôi cần một lời giải thích hợp lý về những hóa đơn này.”   Vừa nói, cậu vừa giơ chiếc điện thoại trong tay lên, đồng thời đưa cuốn sổ mà Khúc Quý dùng để ghi chép sang cho đối phương.   Trước khi nhận lấy hóa đơn, Quỷ Thần vẫn chưa hiểu tại sao thanh niên lại tức giận đến thế.   Thế nhưng sau khi lật xem vài trang sổ, lại bị con số dư trên điện thoại dí sát vào mặt làm cho lóa cả mắt, Ngài mới chậm chạp nhận ra vấn đề nằm ở đâu.   Khụ, hình như lỡ tay phá hỏng hơi nhiều đồ nội thất…   #Toang rồi, lỡ tay tiêu sạch tiền tiết kiệm của người thương rồi phải làm sao đây!#   #Gấp lắm rồi, online chờ cứu viện!!#   Có điều Quỷ Thần dù sao cũng đã khôi phục một phần ký ức, cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn.   Ngài liếc khóe mắt nhìn Khúc Quý đang ôm đầu không dám nhìn xuống ở trên lầu hai, cùng đám quái vật đang theo bản năng co rúm lại thành một cục.   Ừm, phải nghĩ cách lấp liếm cho qua chuyện này mới được.   Còn chưa đợi Ngài nghĩ ra cái cớ nào hay ho, Hứa Tri Ngôn đã không nhịn nổi nữa rồi.   Chỉ thấy người thanh niên đang cố kìm nén lửa giận thẳng tay ném chiếc điện thoại lên bàn cờ, húc đổ cả một hàng quân cờ, tạo ra tiếng va chạm lạch cạch.   Quỷ Thần định nhìn về phía phát ra tiếng động, lại bị Hứa Tri Ngôn một tay ghì chặt lấy vai.   “Thưa quý ngài Bên A, bây giờ không phải lúc thích hợp để đánh cờ đâu, làm ơn nhìn vào mắt tôi này.”   Hứa Tri Ngôn chồm người tới trước, hai tay đè nghiến lên vai Quỷ Thần, thể hiện rõ thái độ “nếu đối phương không giải thích, hôm nay đừng hòng mà yên thân”.   “Sáu mươi vạn đấy! Đương nhiên tôi biết anh là Quỷ Thần thì sẽ không hiểu rõ lắm về giá trị tiền tệ thông dụng của thế giới loài người.”   Cậu cố gắng hết sức để giọng mình bình tĩnh lại.   “Đại khái là một người bình thường cần phải cày cuốc mười mấy năm trời mới có thể dành dụm được ngần ấy tiền.”   “Còn anh! Mới có mấy ngày thôi mà đã phá sạch sành sanh sáu mươi vạn!!”   Hứa Tri Ngôn càng nói càng bốc hỏa.   Mẹ kiếp, cậu ở trong game cày cuốc bục mặt, đám quái vật khác cũng chăm chỉ làm việc ở Nhà An Toàn, chỉ riêng Bên A, đã chẳng làm được cái tích sự gì thì chớ, lại còn báo đời nữa hả!?   Thấy Quỷ Thần ngồi im không nhúc nhích, cũng chẳng mở miệng giải thích nửa lời, huyết áp Hứa Tri Ngôn cứ thế tăng vùn vụt.   Nhưng dù sao cậu vẫn còn nhớ Bên A mới là chủ sở hữu của Nhà An Toàn, hơn nữa cũng quả thực đã giúp đỡ cậu hết

Chương 130: Xốp Nổ Xả Stress Đọc thêm »

Chương 129: Hóa Đơn Bị Lộ

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- ##Trước khi vào chương mới mình xin nói rõ là lúc đầu mình có bảo là mình tay mơ, lúc mình dịch mình ko bik quái gì và ko biết trước các chương mới sẽ có gì, mình sẽ từ từ khắc phục, và sẽ có thay đổi từ nếu thấy nó dần phù hợp hơn với đặc tính và công dụng riêng, thay đổi cũng không có gì quá lớn, nghĩa vẫn sẽ thế, mình chỉ nghĩ từ khá khẩm hơn tí, mình không dịch để xuất bản hay gì, nên mong đừng bắt bẻ nhiều nhé, có thay đổi sẽ chỉnh sửa và nhắc ngay đầu trang, chắc hẳn mng càng đọc càng thấy văn tiến bộ từ từ rùi đúng hk, thế nên nếu thấy có chỉnh sửa khác ví dụ đại từ nhân xưng gì đó thì tự hiểu luôn giúp nhe, iu## 👉Phòng An Toàn => Nhà An Toàn 👉Phòng Dừng Xác => Nhà Xác/ Phòng Chứa Xác 👉Thanh Đường => Viên Đường -‐——‐-‐——————————————– "Có thể sẽ hơi mạo phạm một chút." "Nhưng mà Bạch Tẫn, tôi muốn cơ thể của anh…" Hứa Tri Ngôn nhìn sang, ánh mắt rực lửa đầy khao khát. Có lẽ do sự tham lam trong ánh mắt người thanh niên quá trần trụi, lại chẳng vương chút sắc dục nào, nên dẫu cho lời nói có gây hiểu lầm đến đâu, thì hiển nhiên cũng chẳng ăn nhập gì với dòng suy nghĩ đang rối bời trong thoáng chốc của Quỷ Thần. Thấy đôi đồng tử vàng kim của Quỷ Thần tràn ngập vẻ sửng sốt mà không đáp lời, Hứa Tri Ngôn bèn sáp lại gần thêm chút nữa. Cậu tưởng đối phương đang có ý từ chối, đành phải giở hết vốn liếng ra để giải thích ý định, hòng kiếm chác thêm chút lợi lộc từ trên người Bên A. "Anh có xem livestream của tôi rồi đúng không?" Hứa Tri Ngôn hỏi. Quỷ Thần muốn gật đầu, nhưng hiện tại Ngài đang bị thanh niên dùng tay ấn chặt lên trán, không thể cử động mạnh được. "Ừ, có xem là tốt rồi. Vậy chắc anh cũng biết tôi vẫn luôn bị Hệ Thống Chủ chèn ép đúng không? Bảng thuộc tính cứ bị kẹt mãi, tinh thần lực thì hoàn toàn không đủ để tôi sử dụng các đạo cụ cao cấp." Đâu chỉ là tinh thần lực và đạo cụ cao cấp. Trước đây Hứa Tri Ngôn cứ ngỡ Kỹ năng là thứ hiếm có lắm, cũng giống như Đặc Tính vậy, không phải người chơi nào cũng có thể sở hữu. Nhưng đi một chuyến vào Phó bản Trừng Phạt cậu mới vỡ lẽ, ngoại trừ cậu ra, tất cả những người chơi khác đều có Kỹ năng, mà trông có vẻ như ai cũng có nhiều hơn một cái? Bất kể là kẻ mạnh như Cam Mị hay Nanncey hay là người có thuộc tính đặc biệt như Người Mượn Mạng, hoặc thậm chí là người chơi chưa thức tỉnh Đặc tính như Ảo Thuật Gia. Người khác đều có, tại sao cậu lại không? Hứa Tri Ngôn bắt đầu giở thói đổ thừa. "Tôi thấy người chơi khác đâu có bị như vậy, nói cách khác tôi là trường hợp đặc biệt. Tôi cho rằng chuyện này có liên quan đến việc tôi kế thừa Nhà An Toàn." Tóm lại cậu sống chết cũng không chịu thừa nhận, bản thân mình ở trong game chính là "kẻ xui xẻo trời chọn". "Cho nên với tư cách là người hưởng lợi trực tiếp sau khi tôi vào phó bản, có phải anh nên cho tôi thêm chút đồ có khả năng tấn công khác hay không?" Không sai, tấn công! Hứa Tri Ngôn lúc này mới muộn màng nhận ra, bản thân quả thực chính là gương mặt vàng trong làng "máu giấy, da giòn, sát thương thấp". Rõ ràng là một phế vật thể lực, lại bị đủ loại quái vật trong phó bản đuổi cho chạy trối chết, kêu la oai oái. Đạo cụ tấn công dùng một lần loại tốt thì đắt đến mức cậu không nỡ dùng, cực chẳng đã đành phải dùng cái đầu để giải quyết. Càng nghĩ càng giận, để nâng cao tỷ lệ thành công trong việc đòi hỏi năng lực tấn công, Hứa Tri Ngôn thu tay về, một chân đạp lên tay vịn ghế sofa của Quỷ Thần, cố gắng làm cho bản thân trông có khí thế hơn một chút. "Bạch Tẫn, chúng ta là một thể thống nhất, chỉ có toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho đối phương, mới có thể đạt được nhiều lợi ích hơn trong phó bản." Hứa Tri Ngôn trước giờ vẫn luôn cho rằng, chỉ có lợi ích mới là thứ kiến tạo nên mối quan hệ thân mật nhất trên đời này. Lắng nghe những lời nói dễ gây hiểu lầm ấy, dù Quỷ Thần tin chắc đối phương quả thực không có ý đồ gì về phương diện kia, nhưng trong lòng Ngài vẫn không kìm được mà dậy sóng. Ngài như đã đánh mất khả năng ngôn ngữ, chẳng thể nào dùng lời để miêu tả nổi Hứa Tri Ngôn đang hiện diện trong tầm mắt mình ngay lúc này. Người đó vẫn y hệt như lần đầu tiên gặp gỡ. Vừa tự tin lại vừa ngông nghênh. Ngài vẫn còn nhớ, khi đó bệnh di truyền của Hứa Tri Ngôn tái phát, cậu mang theo một lượng lớn thuốc giảm đau bước vào nhà cổ Vân Sơn. Đối mặt với Hệ Thống Nhà An Toàn, cậu chẳng hề hoảng sợ chút nào, thậm chí còn tìm được cơ sở để đàm phán ngay trong cuộc điện thoại với hệ thống. Thời điểm đó,

Chương 129: Hóa Đơn Bị Lộ Đọc thêm »

Chương 112: Hoa Song Sinh

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Bị bắt quả tang tại trận, nhưng Kì Thời không hề có chút hoảng loạn nào. Ngược lại, cậu cứ đứng nguyên tại chỗ, vẫy vẫy tay với Tạ Vi Chỉ hệt như mọi khi. Chào hỏi xong, Kì Thời cũng không đứng dậy quay về, suốt ngày ru rú trong phòng người cũng sắp mốc meo cả lên rồi, nhân cơ hội này vận động gân cốt, hít thở không khí chút cũng tốt. Chỉ tay về một hướng ra hiệu cho Tạ Vi Chỉ xong, Kì Thời nương theo ký ức đi về phía ngọn núi sau bệnh viện. Cậu rất ít khi lui tới nơi này, hồi đó lúc làm quen với bệnh viện cũng chỉ đi dạo qua loa rồi đi ngang qua, nhưng Kì Thời nhớ mang máng ở đây có một bãi cỏ rất lớn. Khác với thảm cỏ cho phép đi lại ở sân trước bệnh viện, cỏ dại ở đây mọc cao đến tận bắp chân, rõ ràng là chưa từng được cắt tỉa. Trên bãi cỏ nở đầy hoa đủ màu sắc, những khi thời tiết tốt, chúng còn đung đưa qua lại trong gió mát. Còn ở phía sau bãi cỏ là khu rừng núi thâm sâu tĩnh mịch. Kì Thời quay lại nơi này, cảnh vật chẳng khác gì so với cái nhìn thoáng qua trong ký ức, chỉ có điều những đóa hoa đang nở kia đang dần thiếu sức sống vì thiếu đi ánh nắng mặt trời. Kì Thời vừa mới ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh thì Tạ Vi Chỉ cũng tới. Hắn nhìn về phía rừng cây trước, ánh mắt dừng lại trên đám hoa cỏ dại vài giây, sau đó mới nhìn sang Kì Thời, đi đến bên cạnh cậu rồi đứng yên không nhúc nhích. Kì Thời ngẩng đầu nhìn Tạ Vi Chỉ: "Vừa nãy tôi thấy cậu đọc sách nhập tâm quá, nên tự mình ra ngoài trước." Tạ Vi Chỉ không nói gì, cũng không hỏi Kì Thời vừa rồi đã gặp ai, chỉ nói: "Lần sau chúng ta đi cùng nhau." Khi đã quen có một người bầu bạn bên cạnh, đến lúc ngước mắt lên lại không thấy bóng dáng quen thuộc như mọi khi, phản ứng đầu tiên của Tạ Vi Chỉ là hoảng loạn. Mặc dù người thanh niên trước mắt đã đồng ý sẽ mãi mãi bầu bạn với hắn, nhưng Tạ Vi Chỉ vẫn luôn cảm thấy bất an. Bởi vì trong thâm tâm, hắn chưa bao giờ tin vào hai chữ "lời hứa". Những kẻ từng hứa hẹn với hắn, tất cả đều thất tín và phản bội hắn. Những kẻ phản bội đó cũng đã sớm trở thành lứa dưỡng chất đầu tiên cho đám dây leo to khỏe kia. Tạ Vi Chỉ thầm nghĩ, nếu người thanh niên trước mặt phản bội hắn, hắn sẽ làm giống hệt như với những kẻ khác: dùng dây leo siết chặt, giết chết cậu, hút cạn dưỡng chất, hoặc là chôn sống cậu vào trong đất, để cậu hóa thân thành cây cỏ, bắt cậu phải trơ mắt nhìn cơ thể mình bị sâu kiến gặm nhấm đến sạch trơn. Nhưng hắn lại nghĩ, cho dù là cách nào đi nữa, hắn cũng đều không nỡ ra tay. Kì Thời không biết những suy nghĩ đen tối trong lòng Tạ Vi Chỉ, cậu vui vẻ đồng ý: "Được, lần sau nhất định sẽ gọi cậu." Đối với Kì Thời, đây chỉ là một chuyện rất nhỏ, cho nên cậu mới đồng ý với hắn một cách dễ dàng như vậy. Tuy rằng bệnh viện vẫn bị sương trắng bao phủ, ngay cả ánh nắng cũng không lọt vào được chút nào, nhưng bầu trời không mưa, không gian bên ngoài dù sao cũng thoáng đãng hơn trong bệnh viện, không khí cũng trong lành hơn nhiều. Kì Thời nhắm mắt tựa lưng vào ghế gỗ nghỉ ngơi một lát. Mãi đến khi một chú bướm nhẹ nhàng đậu lên má, cậu mới chậm mất một nhịp mà mở mắt ra. Cử động khẽ khàng đã làm kinh động đến chú bướm, nó dang cánh bay đi, đậu lên một đóa hoa đang hé nở, trông như thể đang hút mật. Kì Thời trông thấy cảnh này, dường như nhớ ra điều gì đó, bèn quay đầu nhìn sang Tạ Vi Chỉ bên cạnh. "Chậu hoa trắng nhỏ ngoài ban công hình như chưa bao giờ héo tàn thì phải." Chậu hoa trắng đó là thứ Kì Thời đã đào bỏ vào chậu tặng cho Tạ Vi Chỉ trong lần đầu tiên hai người gặp nhau. Thời gian đã trôi qua rất lâu rồi, nhưng lại chẳng hề thấy chút dấu hiệu héo tàn nào. Thoáng nhìn thấy chú bướm đậu trên nhị hoa, Kì Thời mới chợt nhớ ra. Kì Thời đoán chuyện này đa phần có liên quan đến Tạ Vi Chỉ, Tạ Vi Chỉ cũng gật đầu, thành thật thú nhận với Kì Thời không chút giấu giếm: "Đã dùng máu nuôi rồi, sẽ không héo nữa đâu." Đó là món quà đầu tiên mà Tạ Vi Chỉ nhận được, hắn nhất định sẽ không để nó héo tàn, hắn muốn lưu giữ lại dáng vẻ nở rộ xinh đẹp nhất của đóa hoa. Kể ra cũng thật thần kỳ, máu tươi của Tạ Vi Chỉ vậy mà lại có công hiệu lợi hại đến thế. Nhưng cũng không quá ngạc nhiên, dù sao Kì Thời cũng biết bản thể của Tạ Vi Chỉ chính là một loài thực vật không rõ tên, hơn nữa cậu còn từng nhìn thấy rất rõ ràng trên chiếc máy tính trong văn phòng Viện trưởng. Nhưng Tạ Vi Chỉ trong video và Tạ Vi Chỉ lúc này có sự

Chương 112: Hoa Song Sinh Đọc thêm »

Chương 111: Rời Đi

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- 【Ting, giá trị hận thù -2, giá trị hận thù song sinh hiện tại: 5】 Tạ Vi Chỉ ở nhân cách thiện rất dễ dỗ dành, so với các nhiệm vụ khác thì hắn là người có chỉ số hận thù thấp nhất, chỉ cần cho hắn một chút tình yêu và sự quan tâm, hắn sẽ thấy thỏa mãn ngay. Dưới gốc cây hòe lớn, Tạ Vi Chỉ nhếch khóe môi, nở một nụ cười rất vui vẻ, rất hạnh phúc. Giống như lời Tạ Vi Chỉ đã nói, Hệ thống bảo với Kì Thời rằng nếu muốn ra ngoài, bắt buộc phải làm cho oán khí và chỉ số hận thù của cả bệnh viện khôi phục bình thường, lúc đó mới có thể phá tan sương mù để trở về thế giới thực. Nhưng đợi đến khi đám bệnh nhân kia báo thù xong, không còn sinh oán sinh hận nữa, thì chẳng biết là phải đợi đến mùa quýt nào. Còn một cách khác chính là trực tiếp nuốt chửng con ác quỷ kia, nhưng hiện tại hai bên đang ở thế nước sông không phạm nước giếng, Kì Thời lại không rõ tình hình con quái vật kia thế nào, đương nhiên cậu sẽ không để Tạ Vi Chỉ đi mạo hiểm. Vậy hiện tại đành phải đi bước nào tính bước đó thôi. Thoáng chốc vài ngày đã trôi qua, bệnh viện đón chào ngày đi dạo được quy định hai tháng một lần. Bãi cỏ vốn dĩ không một bóng người nay náo nhiệt vô cùng, sương mù trên bầu trời dường như cũng tan đi đôi chút. Nếu là trước kia, đây chắc chắn là ngày mà nhân viên bệnh viện than trời trách đất không ngớt, bởi vì vào ngày này, mỗi nhân viên đều sẽ rất bận rộn, bận duy trì trật tự, bận canh chừng bệnh nhân, bận lo lắng cho an nguy của bản thân. Nhưng đến hiện tại, ngày này lại là ngày mà bọn họ khóc lóc thảm thiết mong chờ nhất. Trên bãi cỏ xanh rì, đâu đâu cũng thấy những người mặc đồ bệnh nhân màu nhạt. Bọn họ nằm trên đất, tay chân bị trói buộc, thần sắc trống rỗng. Chỉ mới vài ngày trôi qua, gương mặt vốn dĩ khỏe mạnh nay đều trở nên gầy gò vô cùng, như thể đã phải chịu đựng sự giày vò to lớn. Một màn tử khí trầm trầm. Mà ở bên cạnh bọn họ, những nhân viên mặc đồ bảo vệ và y tá túc trực một bên không rời nửa bước, đến cả tròng mắt cũng rất ít chuyển động. Kì Thời đứng bên cửa sổ lẳng lặng nhìn cảnh tượng trước mắt. Bệnh nhân đi dạo có thời gian cố định, chuông bệnh viện vừa vang lên, một số nhân viên bắt đầu lùa một bộ phận người quay về phòng bệnh, có vài kẻ không chịu nghe lời, chần chừ không muốn về, liền bị tiêm cho một mũi, hoặc bị dùi cui điện của bảo vệ chích cho một cái, lập tức ngoan ngoãn đến lạ, lê bước chân nặng nề đi về phía nhà giam. "Soạt soạt soạt." Có tiếng lá cây rung động vang lên thu hút tầm mắt của Kì Thời, cậu nhìn về phía cái cây lớn dưới lầu, nhìn thấy bên trên có một bóng người lướt qua. Kì Thời quay đầu lại, Tạ Vi Chỉ đang ngồi cách đó không xa trong phòng, trên tay cầm một quyển sách tạp nham không rõ tên, đang đọc đến nhập tâm, hoàn toàn không chú ý tới cảnh tượng vừa rồi. Kì Thời ngẫm nghĩ một chút, khẽ khàng đứng dậy rời khỏi phòng bệnh, đi ra bên ngoài. Đây coi như là lần đầu tiên Kì Thời một mình đi lại trong cái bệnh viện đã biến dị này, mà không có Tạ Vi Chỉ đi cùng. Trong bệnh viện lúc này có rất ít người, phần lớn đều đang ở bên ngoài. Lác đác có vài người dẫn bệnh nhân đi về, nhìn thấy Kì Thời lại không dời mắt đi như trước kia, ngược lại còn cười cười, chào hỏi cậu: "Bác sĩ Kì." Kì Thời nhận ra người này, đó là một trong số những bệnh nhân mà trước đâycậu từng phụ trách. Xem ra người đó vẫn còn nhận ra cậu, Kì Thời có chút ngạc nhiên. Theo quy luật biến đổi của bệnh viện thì trong mắt họ, thân phận hiện tại của cậu lẽ ra phải là bệnh nhân mới đúng, nhưng chẳng hiểu sao bọn họ vẫn coi cậu là bác sĩ. Cậu bước vào thang máy trong những tiếng chào hỏi quen thuộc vang lên suốt dọc đường. Trong thang máy không có lấy một bóng người, đợi đến khi xuống tới tầng một, cửa thang máy vừa mở ra, Kì Thời bất ngờ nhìn thấy một người. Là Quan Lộ. So với những kẻ gầy gò ốm yếu, bị hành hạ đến mức tê dại ở bên ngoài kia, tình trạng của Quan Lộ tốt hơn rất nhiều, quần áo trên người cũng sạch sẽ tinh tươm. Khoảnh khắc nhìn thấy Kì Thời, Quan Lộ mở to mắt, dường như cảm thấy vô cùng khó tin, không ngờ lại có thể gặp được cậu. Cô há miệng định nói gì đó với Kì Thời, nhưng cuối cùng mới chỉ thốt ra được hai chữ "Bác sĩ" thì đã bị cô y tá phía sau đẩy đẩy, đi vào trong thang máy. Cô y tá mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Quan Lộ đang định mở miệng, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên cực kỳ đáng sợ, cứ như thể bị ác quỷ nhập vào vậy. Chỉ một ánh

Chương 111: Rời Đi Đọc thêm »

Chương 110: Sẽ Ở Bên Cạnh

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Cứ như thế trôi qua hai ngày, Kì Thời đã phát hiện ra quy luật thay đổi của hai nhân cách. Nhân cách thiện sẽ xuất hiện vào ban ngày, còn cứ hễ trời tối thì nhân cách ác sẽ lộ diện. Tuy rằng sau một thời gian chung đụng, Tạ Vi Chỉ ở nhân cách ác chưa từng nói với Kì Thời câu nào, nhưng có thể nhìn ra được hắn không hề ghét cậu từ chỉ số hận thù đang giảm dần và thái độ đã thay đổi. Nếu không thì ngay từ đêm đầu tiên, Kì Thời đã bỏ mạng dưới đám dây leo kia rồi. Những thứ phi nhân loại đó hoạt động mạnh mẽ hơn hẳn trên người nhân cách ác tính của Tạ Vi Chỉ, dây leo quấn quýt khắp nơi. Nhưng cứ hễ trời sáng, chúng sẽ rụt hết về và biến mất tăm, cứ như thể chưa từng xuất hiện. Tạ Vi Chỉ ở nhân cách thiện luôn thể hiện ra dáng vẻ bình thường và vô hại nhất trước mặt Kì Thời. Đến ban ngày, cả bệnh viện bừng sáng, không còn vẻ âm u đáng sợ như ban đêm nữa. Kì Thời bước ra khỏi phòng bệnh, Tạ Vi Chỉ cũng không ngăn cản mà chỉ đi theo sau lưng cậu, cùng cậu rời khỏi phòng. Khu vực Tạ Vi Chỉ ở vô cùng yên tĩnh, các phòng bệnh xung quanh cũng đều trống huếch, không có ai ở. Mãi cho đến khi đi tới đại sảnh mới dần nhìn thấy bóng người. Đống đồ đạc ngổn ngang ở hành lang đã sớm được dọn dẹp sạch sẽ, quầy trực y tá ở đại sảnh vẫn có người trực. Người qua lại rất đông, ai làm việc nấy, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra ở bệnh viện này vậy. Nhưng khi Kì Thời phóng tầm mắt nhìn quanh, cậu nhận ra trong số những người đang làm việc kia chẳng có ai quen mặt cả. Bọn họ béo gầy cao thấp đủ cả, nhưng không một ai ngoại lệ, tất cả đều đang toét miệng cười một cách quỷ dị. Thậm chí Kì Thời còn tinh mắt phát hiện ra, trong số những kẻ đang mặc áo blouse trắng kia, có vài người chính là bệnh nhân mà cậu từng phụ trách. Khi Kì Thời xuất hiện ở đây, đám người này như thể phát hiện ra sinh vật lạ, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cậu. Có lẽ vì vẫn còn nhận ra Kì Thời, hoặc có lẽ là do kiêng kị người thanh niên đang mỉm cười đứng sau lưng cậu, nên bọn họ chỉ nhìn thoáng qua rồi dời mắt đi, điềm nhiên tiếp tục làm công việc trong tay như không có gì xảy ra. Kì Thời quay lại nhìn người phía sau, dường như đã hiểu ra điều gì. Cậu đi lại bình thường trên hành lang bệnh viện, lướt qua từng phòng bệnh quen thuộc. Ngoại trừ tiếng bước chân của đám "nhân viên" kia, các phòng bệnh đều tĩnh mịch như tờ, không một tiếng động. Mãi cho đến khi sắp đi đến cuối hành lang, không biết là đi ngang qua phòng bệnh nào, bên trong bỗng truyền ra tiếng đập phá đồ đạc loảng xoảng, ngay sau đó cánh cửa bị thứ gì đó đập vào rầm rầm dữ dội. Khu vực này là phòng bệnh thường, cấp độ an toàn không cao như phòng của bệnh nhân nặng, nên tiếng va đập nghe cực kỳ rõ. Đập cửa một hồi, một gương mặt người bất ngờ dán chặt lên ô kính trong suốt, đôi mắt trừng lớn đầy vẻ sợ hãi và hằn đầy tơ máu nhìn về phía Kì Thời. Người đó dường như nhận ra Kì Thời, miệng mấp máy trong vô thức, rồi bỗng hét toáng lên. "Bác sĩ! Bác sĩ!! Cậu mới là bác sĩ, bọn họ không phải, bọn họ đều không phải!" "Tôi là bảo vệ, tôi là người bình thường, tôi không phải bệnh nhân, tôi không phải là bệnh nhân! Các người mới là bệnh nhân! Cứu tôi với, cứu tôi với…" "Không phải đâu, không phải đâu…" Người đàn ông gào lên điên dại. Đột nhiên, bên trong phòng bệnh truyền đến tiếng động, Kì Thời nhìn vào trong thì thấy hai người mặc đồng phục trắng đang bước về phía người đàn ông kia. Trên tay họ cầm kim tiêm cùng loại thuốc không rõ tên, dáng người gầy gò, môi nở nụ cười nhưng đôi mắt lại hoàn toàn trống rỗng. Khi nhìn thấy hai kẻ kia cầm kim tiêm đi về phía mình, người đàn ông lập tức hét toáng lên lần nữa. Hai mắt hắn trừng lớn như muốn lồi cả ra ngoài, sợ hãi đến tột độ, miệng lắp bắp xin lỗi không thành câu: "Xin lỗi, đều là lỗi của tôi, xin lỗi xin lỗi, tôi sai rồi tha cho tôi đi, tha cho tôi đi mà, tôi không dám nữa đâu." "Tôi không dám bắt nạt các người nữa đâu, không dám nữa đâu mà hu hu hu hu." "Tôi thật sự không phải bệnh nhân, tôi không phải bệnh nhân, không phải đâu, thật sự không phải mà, tha cho tôi đi…" Tiếng la hét yếu dần đi, thay vào đó là tiếng va đập "thùng thùng" vào cửa phòng. Tạ Vi Chỉ đứng sau lưng Kì Thời, vẻ mặt vẫn không đổi, hắn nhìn dáng vẻ im lặng của cậu, đột nhiên hỏi một câu: "Bác sĩ cảm thấy hắn đáng thương lắm sao?" Hệ thống nói với Kì Thời: 【Không đáng thương, bọn chúng đều là tội đáng phải chịu. Những kẻ này đã luôn hành hạ bệnh nhân dưới

Chương 110: Sẽ Ở Bên Cạnh Đọc thêm »

Chương 113: Tôi Rõ Hơn Bất Kỳ Ai Tôi Đáng Thương Đến Nhường Nào

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Ân Tu không hề bất ngờ, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã biết người đó chính là bản thân mình trong quá khứ. Cũng chỉ có cậu của sáu năm về trước mới tàn nhẫn đến mức giết sạch mọi người chơi lẫn dị quái ở những tầng mình đi qua mà không chút nể nang. Cậu giống như một cái xác lạnh lẽo, chỉ biết chém giết, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, cũng chẳng có lấy một chút lòng trắc ẩn hay dao động. Cậu lầm lũi đi qua từng phó bản để tìm kiếm em gái mình với hai tau nhuốm đầy máu tanh Ân Tu nhìn người trước mắt, cảm nhận rõ rệt nỗi khiếp sợ mà cậu đã từng gieo rắc cho lũ quỷ quái, và hiểu được lý do vì sao cậu từng được xưng tụng là Sát Thần. Đối phương không rút đao, cũng không tỏa ra sát khí đe dọa, hắn không ở trong trạng thái tấn công. Ân Tu vừa nhìn đã biết, bởi vì đó chính là cậu. Cái "hắn" đó nhìn cậu chằm chằm, trong đáy mắt không một tia sáng, chỉ có huyết khí bao trùm quanh người. Biểu cảm và giọng nói đều vô cùng bình thản: "Ân Tu, tôi của tương lai, nói cho tôi biết, hiện tại cậu đã có được những gì?" Ân Tu im lặng. "Cậu tìm thấy Hiểu Hiểu chưa?" "Chưa." "Cậu có bạn thân chưa?" "Có." "Nhưng anh ta sắp chết rồi, đúng không?" "… Ừ." "Vậy thì cậu cũng sắp sửa trở lại cảnh trắng tay rồi." "…" Ân Tu lấy từ trong túi ra đồng xu đạo cụ kia, chăm chú nhìn nó: "Cậu cảm thấy, cái này có tính không?" Ánh mắt của bản thân ở phía đối diện hơi tối đi vài phần: "Tôi của tương lai, đáng thương đến mức phải coi dị quái là người nhà sao?" Ân Tu im lặng siết chặt đồng xu trong lòng bàn tay: "Nhưng con bé biết gọi tôi là anh trai." "Đó cũng chỉ là dị quái mà thôi." Ân Tu khẽ nhếch môi: "Lúc ở Tầng Đố Kỵ, cậu có nhìn thấy người ở bên cạnh tôi không?" "Thấy rồi, là một con quái vật lạnh lùng nguy hiểm. Buông lỏng cảnh giác với hắn, hắn nhất định sẽ giết cậu." Nụ cười bên khóe miệng Ân Tu càng đậm, nhưng lại lạnh lẽo vô cùng: "Cậu không cảm thấy nuôi một con quái vật bên người cũng khá tốt sao?" Bản thân kia không hề bị lay chuyển, chỉ lạnh lùng nói: "Quái vật, sẽ chỉ giết cậu mà thôi." "Cậu nói đúng." Ân Tu đưa tay nắm lấy chuôi đao, ngước mắt nhìn khuôn mặt giống hệt mình ở đối diện: "Quái vật, cũng sẽ giết chết cậu." Cậu mạnh mẽ vung đao chém tới. Ánh đao sắc lạnh lóe lên, người trước mặt bỗng hóa thành một tờ giấy bị chém làm đôi, chầm chậm rơi lả tả xuống chân cậu. Ân Tu lạnh lùng rũ mắt nhìn tờ giấy dưới đất: "Tốt quá, cậu không phải là tôi thực sự." "Tôi của sáu năm trước thế mà lại đi chối bỏ gia đình và bạn bè mà mình khó khăn lắm mới có được sao, cũng may cậu không phải là hàng thật." Cậu cất đao đi, nhặt tờ giấy dưới đất lên, bên trên có viết một dòng chữ. [Kẻ bầu bạn cùng quái vật, lạnh lùng vô tình và chẳng có gì trong tay.] Ánh mắt Ân Tu dừng lại ở vế đầu tiên. "Bầu bạn cùng quái vật?" Tờ giấy trong tay rung lên, soạt một tiếng, bóng tối xung quanh trong nháy mắt hiện ra một khung cảnh. Sương trắng lượn lờ, một cánh cổng lớn sừng sững dựng giữa màn sương. Đây là cảnh tượng quen thuộc với Ân Tu: khung cảnh sau khi kết thúc Phó bản. Mà chủ nhân của ký ức này dường như chính là Trưởng Giám Ngục khi gã vẫn còn là một cai ngục, gã đang cầm sổ hồ sơ cùng con dấu của Phó bản Nhà Tù, bước đi trong màn sương. Khi đó gã đã nhìn thấy một Ân Tu khắp người nồng nặc mùi máu, đi lướt qua màn sương với đôi mắt vô hồn. Bên cạnh cậu có một khối bóng đen bé xíu đi theo. Trên người nó vươn ra vô số xúc tu nhỏ, vui vẻ lắc lư đi theo sau lưng Ân Tu. Đôi mắt láo liên xoay tròn quan sát tứ phía, sau đó chạm phải ánh nhìn của Ân Tu. Ân Tu giật mình một cái, tâm trí quay trở về tòa án nhỏ bé. Trên bục thẩm phán cao cao tại thượng, Trưởng Giám Ngục nhìn thấy cậu xuất hiện, gã ngẩn ra trong thoáng chốc, rồi lập tức run rẩy dữ dội. "Cậu… Tại sao cậu còn có thể quay lại đây? Cậu không thể nào thoát khỏi nơi đó được!!" Ân Tu im lặng xách đao bước lên hai bước. Trưởng Giám Ngục ừ từ lùi lại, nhưng giọng nói lại điên cuồng tột độ: "Chẳng lẽ cậu không muốn có gia đình sao? Không muốn tất cả những gì mà cậu khao khát nhất sao?" Ánh mắt Ân Tu lạnh nhạt, cậu gác một chân lên bục phán xét, từ trên cao nhìn xuống vẻ mặt trắng bệch của Trưởng Giám Ngục, giơ cao thanh đao trong tay: "Tôi không cần." Ánh sáng bao trùm cả không gian chiếu rọi lên người cậu, hòa cùng làn sương trắng lạnh lẽo đang lan tỏa. Trong đôi mắt cậu là sự tĩnh lặng tuyệt đối, không hề có lấy một chút do dự. Câu trả lời cùng dáng vẻ của cậu

Chương 113: Tôi Rõ Hơn Bất Kỳ Ai Tôi Đáng Thương Đến Nhường Nào Đọc thêm »

Chương 112: Cậu Có Tội Nghiệt Mà Con Người Nên Có

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Cùng với sự phiêu đãng của âm thanh, con mắt trên bầu trời lại lần nữa từ từ mở ra. Đôi mắt Ân Tu đỏ ngầu, cậu hung hăng siết chặt chuôi đao, đối diện trực tiếp với con mắt trên bầu trời. Cậu chán ghét phó bản này, chưa từng có khoảnh khắc nào lại ghét bỏ nó hơn lúc này. Con mắt lại nhắm nghiền, cảnh vật xung quanh phút chốc biến hóa khôn lường, dường như trải ra toàn bộ cuộc đời của cậu, phơi bày trọn vẹn tất thảy, phân tích mọi cảm xúc của cậu. Ân Tu đứng tại chỗ, chăm chú nhìn những cảnh tượng đang không ngừng biến đổi xung quanh. Một cô nhi viện âm u hiện ra trước mặt Ân Tu, trên bầu trời xám xịt kia, con mắt chăm chú dõi theo mọi thứ ở nơi đây. Bức tường cũ nát, ngả màu của cô nhi viện gần như hòa làm một với bầu trời. Nơi đây cũ kỹ, dơ dáy, những nhánh cây dại bám trên tường cũng khô héo đến chẳng còn chút sức sống nào. Trong sân nhỏ, mấy đứa trẻ lấm lem đang vật lộn trên mặt đất, một đứa trẻ nhỏ hơn bị vài đứa khác đè chặt xuống đất, ra sức kéo giật, giọng nói hung ác: “Trả kẹo lại cho bọn tao!!” Đứa trẻ nằm trên đất bị kéo giật đến rối bời, trên gò má trắng bệch gầy gò của nó nhếch lên nụ cười lạnh lùng. Nó nhìn chằm chằm bọn chúng, không hề lay chuyển: “Tụi mày dám cướp đồ của em gái tao, thì tao cướp lại đồ của tụi mày, có gì sai à?” Bọn trẻ giận dữ ào lên, cố gắng cướp lấy mấy viên kẹo nhỏ bé từ trong lòng bàn tay nó. Đứa trẻ trên đất bất ngờ nhét kẹo vào miệng, nhai nát cả giấy gói rồi nuốt chửng vào bụng. Nó nhe ra một nụ cười rùng rợn trên gương mặt non nớt, hoàn toàn không có chút biểu cảm nào nên có của một đứa trẻ: “Có giỏi thì chúng mày mổ bụng tao ra mà cướp này?” Lũ trẻ bị chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi, xông lên đánh đập nó. Bỗng một đứa trẻ trong số đó quay đầu lại, nhìn chằm chằm Ân Tu đang đứng trong sân, miệng thốt ra âm thanh sắc nhọn: “Hắn có Phàm Ăn! Hắn có Phàm Ăn! Hắn có Phàm Ăn!” Ân Tu mặt không biểu cảm, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Giây tiếp theo, một cô bé ngây thơ đáng yêu từ trong cô nhi viện lao ra, ôm chầm lấy Ân Tu. Cô bé tức giận, tiện tay ném mấy viên kẹo lẻ tẻ vào người bọn trẻ kia: “Em còn nè! Em cho các anh hết! Tránh ra đi!” Bọn trẻ nhặt kẹo lên rồi quay người bỏ đi. Đứa trẻ nằm trên đất muốn vùng vẫy đứng dậy, nhưng lại bị cô bé ôm chặt lấy. Dù ở trong hoàn cảnh u ám, đôi mắt cô bé vẫn lấp lánh, giọng nói trong trẻo ngọt ngào: “Anh, đừng để ý đến bọn họ, Hiểu Hiểu không thích ăn kẹo, đừng vì em mà đi giành đồ với tụi nó.” Đứa trẻ kia im lặng vuốt nhẹ tóc cô bé, không đuổi theo nữa. Trong khung cảnh tối tăm, sự ấm áp này thật là hiếm hoi. Thế nhưng, đứa trẻ nằm trên đất lại đột ngột ngước mắt, trợn trừng nhìn về phía Ân Tu, giọng nói giận dữ mắng: “Tại sao mày không đi giúp em gái giành lại kẹo! Rõ ràng mày có thể giúp em ấy giành lại tất cả! Đây là việc mà một người anh nên làm!” “Kỳ thực mày đã mệt lắm rồi, đúng không? Thân mày còn khó lo, lại phải đi chăm sóc một đứa em gái yếu đuối, vì nó mà chịu đầy thương tích. Mày đã từng nghĩ đến việc bỏ rơi nó rồi, có đúng không?” Đôi mắt Ân Tu đỏ bừng lên, cậu chợt nắm chặt đao bước tới, nhưng khung cảnh trước mắt lại vụt một cái biến mất. Một người phụ nữ ăn mặc giản dị, mộc mạc đứng trước mặt thiếu niên có gương mặt đã bắt đầu trổ mã, bà ta nói khẽ: “Thật ra có người rất ưng ý con, muốn nhận nuôi con. So với con gái, con trai sẽ dễ dàng được nhận nuôi hơn. Con cứ để em gái lại đây, rồi đi theo họ đi, đó sẽ là một cuộc sống tốt hơn đối với con.” Trên gương mặt thiếu niên lộ ra vẻ quật cường: "Con không đi. Con đã mười lăm tuổi rồi, đợi lớn thêm chút nữa là con có thể tự nuôi Hiểu Hiểu, con không cần bọn họ." "Mười lăm tuổi, suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ." Bà ấy xoa đầu cậu, giọng nói đầy vẻ thấm thía: "Viện trưởng đã bắt đầu cảm thấy cô nhi viện không còn gánh vác nổi nhiều trẻ con như vậy nữa rồi. Có lẽ chẳng bao lâu nữa nơi này sẽ giải tán, rồi các con sẽ lại phải lưu lạc đầu đường xó chợ thôi." Cậu từ từ rũ mắt xuống, miệng lẩm bẩm: "Một mình con là đủ rồi, con không cần người khác giúp đỡ. Con có thể dẫn theo em gái, con làm được mà…" Người phụ nữ từ từ ngẩng đầu lên nhìn Ân Tu, mặt không chút cảm xúc lẩm bẩm: "Là Kiêu Ngạo, hắn có Kiêu Ngạo, hắn có Kiêu Ngạo, hắn có Kiêu Ngạo." Soạt một tiếng, một bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay đang cầm đao của Ân Tu.

Chương 112: Cậu Có Tội Nghiệt Mà Con Người Nên Có Đọc thêm »

Chương 111: Phán Quyết Tội Nghiệt

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)  WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Ân Tu không buồn để ý đến bọn họ, chỉ chuyển mắt nhìn sang Trưởng Giám Ngục: “Đến lượt tôi chưa?” Bị ánh mắt lạnh lẽo của cậu nhìn chằm chằm khiến Trưởng Giám Ngục run lên, nhưng gã lại tỏ ra phấn khích khó kìm nén: “Bước lên phía trước đi, đi tới Đài Giá Trị trước mặt cậu, đặt tất cả đồng xu Tội Môn lên đó, cánh cổng thông quan phó bản sẽ mở ra chào đón các người.” Ân Tu khẽ nhướng mày, đây chính là điều kiện không hề có trong quy tắc thông quan. Có điều quy tắc thông quan vốn dĩ đã mơ hồ như người đi trong sương mù, cậu cũng muốn xem thử tên Trưởng Giám Ngục này có thể làm ra trò trống gì. Ân Tu bước lên, để ý thấy trên chiếc bàn đặt giữa tấm thảm đỏ có bảy rãnh lõm. Cậu lẳng lặng đặt từng đồng xu Tội Môn mà mình đang sở hữu vào trong rãnh dưới cái nhìn đăm đăm của Trưởng Giám Ngục. Mỗi lần cậu đặt xuống một đồng xu, chân mày của Trưởng Giám Ngục lại nhíu chặt thêm một phần. Rõ ràng Ân Tu đang đeo chiếc còng tay trắng có khả năng gia tăng sự ô nhiễm tội nghiệt, hơn nữa bản thân Tội Môn cũng mang theo ô nhiễm, tại sao cậu còn có thể giữ được sự tỉnh táo khi sở hữu nhiều đồng xu đến thế? Trưởng Giám Ngục nghĩ mãi không ra, nhưng nếu là Ân Tu thì chuyện gì gã cũng thấy là bình thường. Dù sao từ lúc biết Ân Tu sẽ tham gia phó bản này, gã đã chuẩn bị mọi phương án vạn toàn, trong đó bao gồm cả việc Ân Tu có thể mang theo còng tay trắng đi đến đây. Có điều khi tận mắt chứng kiến cậu vác đao bước đến một cách vẹn toàn như thế, Trưởng Giám Ngục vẫn không khỏi kinh ngạc. “Xong rồi.” Ân Tu mặt không chút cảm xúc đặt hết số đồng xu lên bàn, liếc mắt nhìn cái rãnh cuối cùng vẫn còn trống trơn rồi quay sang quét mắt nhìn đám đông, cậu phớt lờ Lê Mặc đang mỉm cười đầy thích thú, cố gắng tìm kiếm vị người chơi mang số hiệu 1 kia. Nhưng kẻ đó không xuất hiện. Ân Tu không kìm được khẽ cau mày: “Có cần chờ người cuối cùng sở hữu đồng xu Tội Môn đến không?” Nếu đối phương cứ mãi không chịu xuất hiện, có khi nào cậu phải quay về một chuyến, giết người đoạt xu rồi mới quay lại đây không? “Không sao.” Trưởng Giám Ngục điềm nhiên phất tay: “Đặt hết xu của cậu lên đây xong thì cứ đi tiếp về phía trước, kẻ sở hữu đồng xu Tội Môn sẽ tự khắc xuất hiện trước mặt cậu. Cậu chỉ cần đoạt lấy đồng xu cuối cùng từ trên người kẻ đó là được.” Trước những lời lẽ mập mờ của Trưởng Giám Ngục, Ân Tu chỉ lạnh lùng nhìn gã, rồi tiến lên từng bước dưới sự dõi theo của gã. Ngay khi bước chân vào phạm vi của tòa án thu nhỏ, bóng tối ngợp trời lập tức bao trùm lấy Ân Tu. Chỉ trong nháy mắt, phòng làm việc của Trưởng Giám Ngục, Diệp Thiên Huyền cùng đám người chơi kia tất thảy đều biến mất. Nói đúng hơn là, cậu đã bị kéo vào một không gian riêng biệt. “Mời bị cáo đứng lên bục bị cáo phía bên trái.” Trong bóng tối đen kịt, một chùm sáng chiếu rọi xuống trung tâm tòa án cao vời vợi. Trưởng Giám Ngục đang mỉm cười chăm chú nhìn Ân Tu, nỗi sợ hãi trong gã dường như lại vơi đi một phần, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên phấn chấn hơn. Ân Tu im lặng bước lên bục ghế bị cáo bên trái tòa án thu nhỏ, lười biếng chẳng buồn hỏi về cái thiết lập bối cảnh của bọn họ. “Mời nguyên cáo đứng lên bục nguyên cáo phía bên phải.” Giọng nói của Trưởng Giám Ngục vừa dứt, Ân Tu liền quay đầu nhìn sang bên phải. Cậu bất chợt nhận ra người chơi số 1 đeo mặt nạ, máu me be bét khắp người kia đang lặng lẽ đứng trên bục nguyên cáo. Người nọ đứng thẳng tắp ở đó, thậm chí còn chẳng có lấy một chút hơi thở, hoàn toàn làm ngơ trước ánh mắt dò xét của Ân Tu. “Cốp cốp!” Hai tiếng búa gõ vang lên trên mặt bàn, xung quanh tức khắc hiện ra từng hàng ghế tựa. Ngồi trên đó toàn là những mảnh thi thể biết đi, dường như đều là lũ dị quái đã bị đao chém làm đôi hoặc chân tay đứt lìa. Chúng ngồi yên bất động ở đó, chẳng có lấy một chút hơi thở nào. Trên tòa án, chỉ có giọng nói của Trưởng Giám Ngục vang lên rõ ràng: “Mời các nguyên cáo bắt đầu trình bày tội trạng của phía bị cáo.” Ân Tu khó hiểu ngoảnh đầu lại, liền thấy lũ dị quái vốn đang ngồi im lặng bỗng chốc trở nên xôn xao, những âm thanh chói tai vang lên ngợp trời, lấp đầy cả không gian. “Hắn giết tôi! Hắn chém tôi làm đôi!” “Hắn chém đầu tôi! Hắn ném tôi xuống lầu!” “Hắn tàn ác vô nhân đạo! Hắn đã giết sạch cả phó bản!” “Chúng tôi yêu cầu tiến hành Thí luyện Phán quyết đối với hắn! Thí luyện Phán quyết!” Trái ngược với sự ồn ào náo động của đám dị quái, người chơi đứng trên bục nguyên cáo lại bất động, thậm chí chẳng

Chương 111: Phán Quyết Tội Nghiệt Đọc thêm »