Chương 59: Tội Nghiệt Đầy Mình

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Khả năng dò xét bằng mắt của con quái vật kia rất kém, sau khi Kì Thời bị hơi nước ẩm thấp bao trùm, nó nghi hoặc một chút, rồi không phòng bị nữa, mà tiếp tục nhai nuốt miếng thịt trong miệng, trông như đang ăn món ngon gì đó khó mà có được nhiều như vậy. Kì Thời khẽ lùi vào trong bóng tối, trở về qua con đường ngược lại. Có lẽ là do đám binh lính tuần tra đã sớm bị chủ nhân của cung điện này điều đi, cho nên một đường này Kì Thời đi rất thong thả, không gặp thêm bất cứ ai khác. Mãi cho đến khi quay trở về cung điện của bản thân, sau khi cởi áo khoác ngoài, và đốt bộ đồ đã mặc lúc nãy, thì Kì Thời mới nghiêng người nhìn sang sự tồn tại vẫn luôn đi theo mình. Sesser kể từ lúc còn ở dưới ám thất (mật thất tối tăm) thì đã đi theo cậu suốt, chẳng nói chẳng rằng, cho đến khi người trước mặt nhìn sang nó, thì Sesser mới tiến lên ôm người vào lòng, giọng nó thấp trầm y như tiếng đại dương rầm rì, mang theo nỗi nhớ nhung vô hạn. “Nhớ… Shad. “ “Shad, muốn, bỏ ta. “ Âm thanh khàn khàn vang lên bên tai như có thêm một dòng điện, khiến Kì Thời tuy có nghi hoặc về sự xuất hiện đột ngột của giao nhân, nhưng cũng không tránh khỏi đỏ ửng vành tai khi nghe ra nỗi nhớ trong đó, mà Sesser đang ôm Kì Thời cũng phát hiện điều này, nó áp sát hôn mút nơi có màu sắc đẹp đẽ đó. Hơn mười mấy ngày không gặp, giao nhân bị ép phải dừng lại kì phát tình giữa chừng, điều mà Kì Thời không biết chính là, sau khi cậu ngồi lên con tàu rời khỏi đại dương, thì mặt biển êm đềm liền nổi sóng dữ, các con sóng chồng chéo lên nhau, nuốt chửng những con tàu xâm lấn khác. Tiếp sau đó, giao nhân rời biển, lần nữa quay trở lại nơi đất liền mục nát này, chỉ để kiếm tìm người bạn đời đã rời xa mình, giờ đây khi gặp được Kì Thời, thì dục vọng bành trướng bị kìm nén quá lâu, đột ngột bạo phát, tràn ra cả căn phòng. Bởi vì cần phải ra ngoài, để đề phòng bị lộ sơ hở, nên Kì Thời đã ngụy trang cảnh mình đang ngủ rất say, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trong phòng, dưới ánh đèn vàng ấm, nụ hôn của giao nhân dịch chuyển từ tai xuống cần cổ, thậm chí càng lúc càng có chiều hướng đi xuống, nhiệt độ bắt đầu tăng lên, nơi mà đôi môi lạnh lẽo ghé qua đều khẽ run nhẹ nhàng. Sự thân mật của giao nhân khiến đầu óc của cậu lại muốn mê man lần nữa, Kì Thời đẩy nhẹ Sesser trước khi bản thân chìm đắm hẳn, cậu hỏi: “Anh tìm được đến đây bằng cách nào vậy? “ Kì Thời không có ý dò xét, cậu chỉ lo lắng giao nhân lên bờ sẽ bị con người công kích, làm cho bị thương, nghĩ như vậy, Kì Thời đưa tay kéo nhẹ cái áo choàng trên người giao nhân, đường nét tinh tế của cằm dưới lộ ra, Sesser bắt lấy tay của Kì Thời, đưa lên miệng cắn nhẹ, dưới ánh đèn leo lắt, có một đôi mắt u tối nhìn chằm chằm vào cậu. Giao nhân cố ý thu lại răng nhọn, nên không hề đau, thay vì nói là tấn công thì đây càng giống với hành vi bày tỏ sự gần gũi hơn, nhưng Kì Thời có thể nhận ra, tâm trạng lúc này của Sesser vốn không được tốt. Càng nhiều hơn là sự trầm mặc và cảm giác cô độc bủa vây quanh anh đến giờ vẫn chưa dứt. Kì Thời biết bản thân bỏ đi mà không để lại gì là không đúng, nhưng lúc đó cậu không có lựa chọn thứ hai, dục vọng chiếm hữu của giao nhân rất mạnh, chắc chắn sẽ không cho phép cậu rời đi. Lòng Kì Thời áy náy, cậu nhón chân đặt một nụ hôn dịu dàng lên khóe môi giao nhân, rồi ôn tồn xoa dịu nó: “Tôi không có bỏ anh, tự ý rời đi là tôi không đúng, nhưng hang động bị vỡ rồi không thể ở được lâu, mà chỗ này bên tôi còn một số việc cần phải giải quyết, cho nên tôi bắt buộc phải trở về. “ “Xin lỗi, chắc anh đã rất vất vả suốt cả chặng đường.  “ Sesser rũ mắt nhìn Kì Thời, cảm giác mềm nhẹ bên môi, là nụ hôn chủ động hiếm hoi của nhân loại, năng lực học hỏi của nó rất cao, nó có thể mô phỏng theo cách con người nói chuyện trong một thời gian rất ngắn, lúc này nó cũng nghe hiểu được Kì Thời đang nói gì, nhưng Sesser vẫn trầm mặc ít lời như cũ, chỉ khi gặp phải những tình huống không thể đè nén tình cảm, thì nó mới thốt ra một vài câu. Dưới ánh đèn vàng, cậu thanh niên thủ thỉ trò chuyện với nó, cơn bạo nộ áp chế suốt thời gian qua chợt tan biến một cách quái lạ, lòng nó giờ đây là một mảng tĩnh lặng. Nhận ra sắc mặt mệt mỏi của nhân loại, Sesser chỉ ôm người hôn hôn, sau cùng không làm gì cả, chỉ mặc

Chương 59: Tội Nghiệt Đầy Mình Đọc thêm »

Chương 58: Tìm Thấy Em Rồi

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~ – Rất nhanh đã đến ngày tổ chức yến hội. Tam hoàng tử là vị hoàng tử biết ăn chơi hưởng lạc nhất, cho nên yến tiệc do hắn tổ chức đều xa hoa và lộng lẫy, từ đầu đến đuôi đều ám thị cho việc tiêu tiền như nước. Người được mời không chỉ là các vị hoàng tử, mà còn có một số quý tộc, các quý tộc cảm thấy đây là một cơ hội tốt để tiếp xúc với những người trong hoàng tộc, nên đã chọn ra những đứa trẻ có độ tuổi thích hợp trong nhà, sửa soạn cho chúng và dắt theo đến buổi tiệc. Cho dù các vị vương tử đều trầm mê chơi bời, nhưng nếu có thể thành công kết giao với một vị nào đó, thì lợi ích mà họ mang lại cho gia tộc khi trở thành vương tử phi sẽ khó mà tưởng tượng được. Người người tươi cười nâng cốc chung vui, thật ra nội tâm lại mạnh ai nấy tính toán, Tam hoàng tử ngồi trên thượng tọa, mỉm cười tươi tắn nhìn mọi thứ trước mắt, đôi mắt màu trà nâu đục tăm tia bốn phía, vừa nhìn là biết không phải là bộ dạng làm việc nghiêm túc. Quả nhiên, Tứ vương tử ngồi cạnh Tam vương tử lên tiếng trêu ghẹo nói: “Anh ba đã nhìn trúng quý công tử của nhà nào rồi? “ Mấy vị vương tử này nam nữ đều ăn, trong hậu viện đều là các mỹ nhân hàng thượng hạng, đối với họ mà nói, tính cách không quan trọng, thứ quan trọng là lớp da bên ngoài có đủ đẹp hay là không. Nghe thấy lời trêu chọc của Tứ vương tử, Tam vương tử lúc này mới thu hồi tầm mắt, vừa hay bắt gặp tùy tùng đang bê đĩa thức ăn tinh tế lên, nhìn khuôn mặt thanh tú trước mặt, tay của Tam vương tử bắt đầu không thành thật mà sờ mó người ta, người tùy tùng bị sàm sỡ khiến cho gương mặt đang nhìn Kì Thời của hắn đỏ ửng lên. Những người khác cũng đã nhìn thấy, tất cả đều mang vẻ mặt vi diệu mỉm cười, Tam vương tử hiển nhiên cũng đã nhận ra điều đó, hắn ta khựng lại rồi nhàm chán buông tay, ánh mắt không mặn không nhạt nhìn sang Kì Thời đang yên lặng ngồi đó. “Cho dù là quý công tử của nhà nào, thì e là cũng chẳng xinh đẹp được bằng em năm, nói không chừng người ta không hề để mắt đến ta, mà trái tim đã có chỗ thuộc về luôn rồi. “ Chẳng trách lại có nhiều người trong yến tiệc mang theo thiện cảm với Ngũ vương tử đến như vậy, cho dù chỉ ngồi im trong góc, nhưng vẫn không che lấp được khí chất xuất trần (vượt ngoài thế tục) này, trong buổi tiệc đầy dục vọng như thế này, chỉ có cậu mang theo một thân không nhiễm bụi trần. So với danh tiếng hôi thối của những vị vương tử khác, thì Ngũ vương tử là một sự tồn tại đặc biệt, thậm chí bởi vì lòng tốt của mình, mà cậu còn được người đời khen ngợi là mặt trời đang lên của vương quốc, người người đều biết Mặt Trời là dùng để ví với quốc vương. Trong cả sảnh tiệc, có hơn phân nửa quý tộc đang rục rịch muốn làm thân với Kì Thời, chỉ là không hiểu tại làm sao mà mọi người chỉ bàng quan đứng nhìn, chứ không có hành động gì. Tavin ngồi cạnh Kì Thời thấy những ánh mắt luyến mộ đó, thì liền hung ác trừng trở về, sau đó xoay đầu đáp lại những lời quái lạ của Tam vương tử: “Anh trai mới không thèm thích mấy người đó đâu! “ Tứ vương tử gõ nhẹ vành ly, lặng lẽ lôi kéo giá trị hận thù: “Một câu anh trai, hai câu anh trai, sao chẳng thấy Tavin gọi chúng ta là anh trai nhỉ? “ Tavin không hề che giấu sự chán ghét khi nghe thấy lời này: “Nghĩ thôi mà ta đã thấy kinh tởm rồi. “ Tứ vương tử bị nghẹn không nói nên lời. Sự thăm dò trong vô hình dùng hình thức của một trò hề để kết thúc, Kì Thời nhìn rượu trong ly, không có nói gì. Trò đùa của các vương tử lui lại sau rèm, bắt đầu có người đang chầm chậm muốn bước đến đây, chỉ là ngay lúc này, tiếng của quan tùy tùng ngoài sảnh tiệc đã đánh thức thần trí của mọi người, ngay cả mấy vị hoàng tử cũng đã kiềm nén lại chút ít, bọn họ đứng dậy, cùng mọi người hành lễ. “Tham kiến Mặt Trời của đế quốc. “ Mặt trời của đế quốc chính là quốc vương, Tam hoàng tử không kịp trở tay khi quốc vương vẫn luôn nghỉ ngơi do đau bệnh bỗng xuất hiện ở buổi tiệc nhỏ này, bởi vì mấy ngày trước hắn đã nhận được câu trả lời không đến tham dự của quốc vương, giờ đây bệ hạ đột nhiên xuất hiện, khiến Tam vương tử không khỏi tái mặt khi nghĩ đến thứ sẽ xuất hiện lúc sau. Quốc vương ngồi lên ghế thượng vị, tuần sát một vòng bên trong sảnh tiệc, ánh nhìn chỉ rơi trên người Kì Thời khoảng vài giây, rồi chậm rãi rời đi, cất giọng nói: “Không cần đa lễ. “ Tuy nói vậy, nhưng có quốc vương ở đây,

Chương 58: Tìm Thấy Em Rồi Đọc thêm »

Chương 57: Vương Quốc Colla

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~ Nhiều thập kỷ trước, Vương quốc Colla được giới quý tộc và dân thường gọi là Mặt Trời hoàng kim rực rỡ trên những ruộng lúa vàng, chiếu rọi ánh sáng khắp mặt đất, mang đến sự ấm áp khắp nẻo đường. Rất nhiều năm về trước thì quả thật là như vậy, ở những niên đại tranh chấp chiến tranh, chia cắt đất đai, vương quốc Colla vẫn giữa được sự an khang hòa bình, quốc vương không hiếu chiến, xem trọng việc tăng cường binh lính để bảo vệ đất nước và người dân, nên mới có thể tồn tại từ những năm tháng đó kéo dài mãi đến ngày nay. Không có ai thích chiến tranh, người luôn phải gánh chịu khổ đau do chiến tranh mang lại luôn là những người dân thường ở tầng lớp thấp, khi trời đổ tuyết lớn, có thể nhìn thấy vô số những cái xác cứng đờ, đói chết, bị đông chết, bị hiếp chết, tử vong là chuyện thường gặp nhất trên đời. Mà ở một triều đại như thế, vương quốc Colla lại trông như một vùng đất thần tiên ẩn mình khỏi thế tục, những cánh đồng lúa vàng trải dài bao la, bát ngát, không có mùi thuốc súng, không có bắt giết nhau, thứ có chỉ là tiếng cười cùng sự ấm áp, cho dù có dân tị nạn chạy đến, thì bọn họ cũng sẽ vui vẻ tiếp đón. Có những quốc gia khác có mưu đồ đến xâm lược, nhưng đã bị binh đoàn kỵ sĩ đánh chạy trở về, không dám dễ dàng đến xâm phạm, mà một đất nước như thế này lại bị dân tị nạn trong ngoài phối hợp, bị các nước địch xâm chiếm, nguyên khí của vương quốc Colla hao tổn nghiêm trọng, quốc vương thân bị trọng thương sống chết không rõ. Khí vận đất nước suy thoái, loạn trong giặc ngoài, nguy cơ trùng trùng. Nhưng có một ngày, vết thương trên người quốc vương bỗng chuyển biến tốt, chỉ là do thương tích quá nặng, nên nửa đời sau chỉ có thể sinh hoạt trên xe lăn, sau khi vết thương lành thì tính tình của quốc vương đột ngột thay đổi, trở nên tàn bạo bất kham, như là một con thú hoang, những cánh đồng lúa óng ánh sắc vàng khô héo, từ đó không còn nhìn thấy những màu sắc tươi đẹp thuở ban đầu nữa. Vương quốc Colla cứ như vậy kéo dài hơi thở, sống lay lắc qua rất nhiều năm. Màu sắc chói mắt của cung điện trong vương cung sớm đã bị mưa gió xâm lấn, trở nên xám xịt, bên trên tòa cung điện bị một cỗ khí tức chết chóc bao trùm. Kì Thời quay trở lại nơi cung điện mà mình thuộc về, nơi này rất yên tĩnh, từ vị trí địa lý và cách bày trí bên trong, có thể nhìn ra đây là nơi ở của một vị vương tử không được sủng ái, nhưng như vậy cũng tốt, vị trí thanh tĩnh thì mới thích hợp để nghỉ ngơi. Nghe đồn, vị vương tử có ít sủng thiếp nhất, thì trong hậu viện cũng có đến hai mươi mấy người, nếu ở gần chỗ của mấy vương tử khác, nghe phong phanh mấy tiếng rả rích xuyên qua bức tường, thì Kì Thời sợ ngay cả ngủ cũng không được ngon giấc. Sau khi chỉnh lý xong, cậu còn phải đi thăm hỏi quốc vương, cho dù Kì Thời có không được chào đón cách mấy, thì những việc trên bề mặt vẫn phải làm cho có, vị quốc vương đó triệu kiến Kì Thời là để bày tỏ lòng quan tâm và nói vài lời an ủi. Như Pecsi đã nói, tình hình sức khỏe của quốc vương không mấy lạc quan, người đàn ông ngồi trên ngai cao ấy có chất giọng trầm khàn, yếu ớt cực kỳ, máu thịt như những cành khô được khắc lên trên xương cốt, đôi mắt nhớp nháp bóng tối, trông giống như rắn độc âm hiểm đang mai phục cắn người. Ông ta cho gọi Kì Thời nhưng cũng chỉ miễn cưỡng trò chuyện được mấy câu, những lời còn lại đều là hỏi thăm Kì Thời có tìm được tung tích của giao nhân khi lênh đênh trên biển hay không, Kì Thời lắc đầu, nói không có. Có được câu trả lời chắc chắn từ Kì Thời, lại nhìn thấy lần đi này cậu tay trắng trở về, khuôn mặt hiền hòa của quốc vương chợt rũ xuống, âm giọng trầm trầm the thé: “Nếu không còn chuyện gì bẩm báo, thì lui xuống đi. “ Trong điện truyền đến vài tiếng ho, Kì Thời ngước nhìn vị vua đang ngồi trên ngai cao lần cuối, rồi rũ mắt lui ra ngoài điện. Khi vừa ra ngoài, ánh nắng rọi lên cơ thể, xui đi những hơi lạnh vô tận, càng đến gần người đàn ông ấy, thì Kì Thời càng cảm thấy âm lãnh ẩm ướt, dường như nơi đó không phải một cung điện khô ráo, mà là một căn phòmg được lấp đầy bởi nước. Ánh mắt của quốc vương mang đến cho Kì Thời một cảm giác rất kì lạ, giống như là đang nhìn một người khác thông qua cậu, nhưng lại mang theo sự chán ghét vô tận. Chán ghét? Tại sao lại có loại tình cảm như vậy chứ? Lúc diện kiến quốc vương không thể dẫn theo người khác, cho nên Kì Thời để thị vệ trưởng ở lại, tự mình vào điện, bây

Chương 57: Vương Quốc Colla Đọc thêm »

Chương 56: Con Non

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Kì Thời tìm được con tàu dưới sự chỉ dẫn của hệ thống, gần như vừa ngoi đầu lên ở gần đó, thì những binh lính tuần tra liền phát hiện ra cậu ngay. Khi vương tử tóc vàng kim mắt xanh lam đậm ngoi lên giữa mặt biển, bọn họ còn ngỡ là nhân ngư, dù sao thì chỉ có nhân ngư mới có thể có được sắc đẹp mê hoặc lòng người đến vậy, mãi đến khi Kì Thời lộ hết mặt ra thì bọn họ mới hốt hoảng, đây là vị vương tử đã mất tích từ rất lâu. Kì Thời lên được tàu, phòng của cậu không có ai động vào, sau khi cậu vào buồng tắm thay bộ đồ ướt ra, thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Cậu tiến lên mở cửa, khuôn mặt lo âu của thị vệ trưởng liền có phần an tâm hơn không ít, gã đặt tay lên vai hành lễ với Kì Thời, trong lời nói mang theo ý tự trách nặng nề: “Pesci không thể bảo vệ chu toàn cho vương tử điện hạ, khiến điện hạ rơi vào hiểm cảnh, vẫn mong điện hạ trách phạt. “ Pesci là đang nói đến đợt tấp kích ban đầu của giao nhân, khi những người xung quanh bị tiếng ca mê hoặc, và Kì Thời thì mất tích ngay lúc đó. Con tàu của bọn họ dường như không gặp phải thương vong gì, chỉ có tung tích của Kì Thời là không thể tìm kiếm được, biến mất không thấy tăm hơi, Pesci tìm kiếm trên biển suốt mấy tháng mà cho đến gần đây thì mới có được tin tức về hành tung của Kì Thời. Khi được biết vương tử không hề xảy ra chuyện gì, thì thị vệ trưởng mới có thể thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy vương tử không có bất cứ thương tổn nào, Pecsi tự biết bản thân đã thất trách nên quyết định dùng cái chết để đền tội. Kì Thời lắc đầu: “Đây không phải là lỗi của ngươi. “ Kẻ gây ra tất cả mọi chuyện là vương tử Gaia của Golokby, nếu không phải do hắn ta bắt lấy giao nhân nhỏ, rồi còn muốn lấy máu của nó để thực hiện mưu đồ trường sinh bất lão, thì cũng sẽ chẳng xảy ra nhiều chuyện về sau đến như vậy. Kì Thời kịp lúc xoay chuyển chủ đề, để tránh cho thị vệ trưởng lại rơi vào vòng vây tự trách, cậu hỏi: “Tình hình trong triều ra sao rồi? “ Bị chuyển đổi chủ đề như vậy, thị vệ trưởng cũng không tiếp tục chìm trong ăn năn hối lỗi nữa, gã vực dậy tinh thần đem những thông tin tình báo đã dò la được trong thời gian gần đây báo cáo cho Kì Thời: “Tình hình sức khỏe của quốc vương bệ hạ không được tốt cho lắm, lúc vừa bắt đầu thì tham ngủ dị thường, những vị vương tử điện hạ khác cũng đã ngấm ngầm có hành động, âm thầm bồi dưỡng các thế lực bên cạnh mình, hòng lôi kéo các đại thần. “ “Thần đã dựa theo lời điện hạ nói trong thư, xoa dịu dân chúng, thu nhận quân khởi nghĩa, hơn nữa cũng đã truyền tin tức cho những người khác, bảo họ phải để tâm đến động thái của các vị điện hạ, hiện giờ vẫn chưa có gì khác lạ, chỉ là Tam điện hạ có truyền lời ra ngoài rằng sẽ tổ chức một buổi yến hội, và cũng đã gửi thiệp mời cho điện hạ người. “ Pecsi lấy thiệp mời trong lòng ra đưa cho Kì Thời: “Tam điện hạ còn nói, những người mà ngài ấy phái đi đã tìm ra được dấu vết của giao nhân và nhân ngư, nên đã nhờ bệ hạ hạ chỉ gọi điện hạ về nước, bệ hạ cũng đã ưng thuận, đến lúc đó hy vọng điện hạ sẽ vui lòng đến dự. “ Tính thêm Kì Thời, thì quốc vương có bốn vương tử, sáu công chúa, phần lớn các công chúa đều đã được gả đi, còn hậu cung của các vị vương tử đều có một vài người, duy chỉ có Kì Thời là giữ thân trong sạch, hậu viện trống rỗng không có một ai. Không biết là do quốc vương hồ đồ vô dụng, hay là do làm quá nhiều chuyện xấu, cho nên tất cả báo ứng đều đổ hết lên đầu đời sau của mình, mấy vị hoàng tử trước đều không ra gì, ăn chơi hưởng lạc thứ gì cũng nhiễm phải, trông như những tên côn đồ ở các vùng quê. So sánh như vậy, thì sự tồn tại của Kì Thời liền trở nên đặc biệt, Kì Thời xếp hàng thứ năm, khi tiếng tăm và danh vọng của Ngũ hoàng tử điện hạ càng ngày càng cao trong lòng đám bình dân quý tộc, thì cũng là lúc quốc vương sản sinh ra nghi kị, lo sợ con trai sẽ đoạt ngôi ngồi lên hoàng vị, nên quốc vương mới đuổi Kì Thời đi ra biển truy bắt giao nhân theo lời xúi giục của những kẻ khác. Mặt biển nhìn như êm đềm tĩnh lặng, nhưng trên thực tế thì lại hiểm nguy trùng trùng, nếu thất bại thì sẽ chôn thây bụng cá, nếu thành công thì quốc vương sẽ có một giao nhân tươi sống để nuôi nhốt, dù đường nào thì cũng không phải chịu thiệt. Bàn tính như ý này, gõ lạch cạch trong đầu ông ta. Kì

Chương 56: Con Non Đọc thêm »

Chương 55: Chạy Trốn

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Bộ quần áo mà Kì Thời đã thay bị giao nhân vứt đi, vì để thanh trừ mùi mà giao nhân nhỏ để lại trên người Kì Thời, giao nhân lại dùng đuôi quấn chặt lấy cậu thanh niên giày vò thêm một đêm, để toàn thân của cậu trai được tắm trong mùi của mình, cho đến khi bầu trời bên ngoài sáng tỏ, thì mới cuốn lấy người ngủ thật say. Có lẽ là do sự phòng bị của giao nhân, nên số lần giao nhân nhỏ đến đây rất ít, ở chơi một chút rồi lại đi ngay, ngoài lần đầu tiên không để ý lỡ để lại mùi của mình, thì các lần sau bé giao nhân đều rất thông minh xóa đi hết các vết tích, nhưng cho dù có thông minh đến đâu, thì cũng suýt bị Sesser phát hiện ra mấy lần. Kì Thời không phát hiện ra những đợt sóng ngầm giữa giao nhân lớn và giao nhân nhỏ, cậu bị ngăn cách tuyệt đối dưới đáy biển, đã mười mấy ngày rồi cậu vẫn chưa liên lạc được với phía bên thị vệ trưởng, Kì Thời từ miệng hệ thống biết rằng kế hoạch điều động thị vệ trưởng đi tập hợp các thế lực của vương quốc và do thám mọi hành động của quốc vương vẫn đang phát triển ổn định, nên cậu không quá lo lắng, chỉ là cậu không thể cùng giao nhân sinh sống dưới đáy biển mãi được. Đến cùng, nhân loại vẫn không thích hợp để sinh tồn dưới biển, mới hơn nửa tháng, mà thân thể của Kì Thời đã xuất hiện những điểm không bình thường, tay chân không có sức, thèm ngủ, những chỗ kì lạ thì càng ngày càng trở nên mẫn cảm. Giao nhân hiển nhiên cũng đã nhận ra sự bất thường của nhân loại, nên tạm thời đã đã bỏ chuyện xua đuổi bé giao nhân sang một bên, Sesser cúi người cạnh Kì Thời, nó tích trữ sẵn thức ăn ở trong tổ và bắt đầu ra ngoài ít lại. Nó không còn đòi hỏi vô độ như trước nữa, Kì Thời phát hiện, những ngày gần đây giao nhân rất thích ôm cậu từ đằng sau, đầu tựa vào cổ cậu, không làm gì cả chỉ lặng lẽ cọ cọ, có lúc Sesser sẽ sáp đến, nhẹ nhàng ngửi mùi trên cơ thể cậu, rồi sau đó nhìn thẳng vào cậu bằng đôi mắt đen như mực. Lúc ôm cậu để làm, thì động tác của nó cũng rất cẩn thận dịu dàng, chiếc đuôi sẽ quấn nhẹ dưới nước, vừa chậm rãi lại nhẹ nhàng, Kì Thời tựa bên mép thùng gỗ, bị ma sát đến cả tấm lưng run lên, xương cụt cũng trở nên tê dại, phần da lộ ra sau gáy liên tục ửng đỏ. Tầm nhìn của giao nhân càng lúc càng chuyển hướng sang cái bụng của Kì Thời. Kì Thời cảm thấy nghi hoặc, hệ thống thử lên tiếng: 【Có lẽ, nó đang nghĩ rằng ký chủ đã có thai rồi. 】 Kì Thời: ? ! Mang thai? Hệ thống nhìn Kì Thời, giải thích: 【Là do giao nhân đang ở trong kì giao phối đặc thù, nên khí tức trên cơ thể sẽ xuất hiện một số thay đổi, ký chủ là con người, cơ thể bị giao nhân ảnh hưởng, nên có một số bộ phận trên cơ thể đã xuất hiện hiện tượng bài xích, hệ thống kiểm tra thấy có một loại hormone trong cơ thể ký chủ đang ở ngưỡng khá cao, cho nên mới dẫn đến các triệu chứng mất sức, buồn ngủ. 】 【Mà ký chủ bị giao nhân làm rối loạn hormone, lại tỏa ra khí tức có phần khác biệt, trong mắt của giao nhân đó là phản ứng thai nghén do đang mang thai. 】 Nói một cách đơn giản, thì Kì Thời mệt mỏi và buồn ngủ, thay đổi cả khí tức là do rối loạn hormone, nhưng giao nhân lại hiểu lầm rằng cậu đã mang thai con non. Cho nên vì vậy mà suốt thời gian này giao nhân cứ hành động kì lạ hay sao? Còn chưa chờ được Kì Thời suy nghĩ xem nên giải thích như thế nào với Sesser, rằng bản thân cậu không thể nào mang thai con non được, thì tiếng hệ thống thông báo hướng phát triển của cốt truyện đã cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu. 【Trong hơn nửa tháng ký chủ ở dưới tổ của giao nhân, thì đất nước Colla đã xảy ra một sự cố nho nhỏ, sức khỏe của quốc vương đang ngày càng suy kiệt do tuổi già và bệnh tật, tăng cường bắt người nhập ngũ, hơn phân nửa số binh lính đều phải ra biển tìm kiếm tung tích của giao nhân và nhân ngư, những người dân thường trỗi dậy phản kháng, nhưng lại bị đoàn binh sĩ trấn áp. 】 【Sức khỏe của quốc vương ngày càng xuống dốc, vài vị hoàng tử cũng đã bắt đầu âm thầm đấu đá nội bộ lẫn nhau, thị vệ trưởng của thế giới mà ký chủ đang ở sau khi sắp xếp xong mọi việc, nhưng mãi mà vẫn chưa nhận được tin của ký chủ, nên đã lần theo tuyến đường vốn có mà tiến hành tìm kiếm, dựa theo phương hướng của con tàu, thì trong vòng hai ngày nữa, nó sẽ đến được mặt biển ngay phía trên cái tổ. 】 Kì Thời biết, căn cứ theo tình thế trước mắt, thì cũng nên quay về đất

Chương 55: Chạy Trốn Đọc thêm »

Chương 54: Vì Loài Người Mà Chết

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Giao nhân làm như nghe không hiểu lời yêu cầu của Kì Thời, chỉ tiến lên áp đầu đầu gối của Kì Thời, híp mắt thỏa mãn mà nhìn cậu. Cái đuôi màu đen nhẹ nhàng lay động, nếu nhìn kĩ thì sẽ thấy phần vảy dưới bụng vẫn có thứ gì đó trồi lên, Kì Thời vươn tay chạm lên gương mặt của giao nhân, Sesser vui vẻ bắt lấy cổ tay của Kì Thời, dùng khóe môi cọ cọ làn da ở nơi đó. Kì Thời cũng tự nhiên thấy được những chiếc móng phẳng phiu của giao nhân, những lời muốn nói cuồn cuộn trong cổ họng, đến cùng Kì Thời vẫn không thể nói những lời quá nặng nề với giao nhân. “Anh có thể lên tiếng nói chuyện, thì tất nhiên cũng sẽ nghe hiểu được lời mà tôi nói, tôi sẽ không bỏ đi, chỉ là muốn lên bờ nhìn xem một chút mà thôi. “ Kì Thời nói một cách nghiêm túc, kiên định nhìn vào mắt của Sesser. Sự trầm mặc kéo dài khá lâu, nhìn dáng vẻ tiều tụy của người bạn đời nhân loại, cuối cùng giao nhân lựa chọn thỏa hiệp, Sesser ôm Kì Thời vào lòng bơi ra khỏi cửa hang, những tia sáng nhàn nhạt rọi vào dòng nước, bởi vì đã ở trong vỏ trai quá lâu, cho nên Kì Thời vẫn chưa kịp thích ứng, cậu nhắm mắt lại. Giao nhân đã phát hiện ra sự khó chịu của Kì Thời ngay giây phút đầu tiên, nó ôm người bằng một tay, đuôi cá chuyển động, tay còn lại thì che lại đôi mắt ửng đỏ của Kì Thời. Cái chạm lành lạnh và bóng tối đã xoa dịu đi phần nào sự khó chịu đó, chờ đến khi bàn tay chậm rãi dời đi để Kì Thời có thể thích ứng với ánh sáng bên ngoài, thì khi vừa mở mắt Kì Thời đã thấy bản thân đang ở trên mặt biển rồi. Mây đen trầm trầm bao phủ đỉnh đầu, mặt biển vốn đang dậy sóng hung tàn chợt phẳng lặng yên bình, Kì Thời nhìn về phía thị trấn đang ở cách đây không xa. Nước đọng vẫn chưa ngập đến bắp đùi, chỉ nhấn chìm được chưa đến nửa căn nhà nhỏ, một số nhà tranh thì bị sóng đẩy trôi, nhà gạch kiên cố thì không có tổn thất gì quá nhiều, trên dòng nước dơ bẩn, vẫn có một hai chiếc xuồng nhỏ đang chèo bên trên để vớt vát những đồ vật đang trôi lềnh bềnh. Ngoài việc có một số căn nhà bị ngập ra, thì Kì Thời không có nhìn thấy người nào chết hay bị thương cả, với mực nước như thế này, thì cũng chẳng có ai chết được đâu. Thật may, mọi thứ vẫn còn cứu vãn được. Kì Thời thở phào, giao nhân đang ôm người thấy cậu cứ mãi nhìn lên đất liền, nó cho rằng cậu đang muốn rời đi. Con người màu đen âm thầm xoay chuyển, Sesser ôm Kì Thời rời xa nơi gần với thị trấn, Kì Thời nghĩ rằng sau khi ôm cậu lên bờ quan sát thị trấn xong thì giao nhân sẽ lại kéo cậu về biển, nhưng bất ngờ ở chỗ, sau khi đưa cậu rời khỏi đó, thì Sesser lại mang cậu đến chỗ một bãi đá ngầm. Bãi đá nho nhỏ thôi, nhưng vừa đủ để đặt một nhân loại giới tính nam lên trên, Sesser ôm Kì Thời đặt lên bãi đá, đuôi cá xoay chuyển chìm xuống mặt biển, nhưng chỉ trong vài hơi thở là lại nổi lên trên mặt nước, đáp bên cạnh bãi đá nhìn Kì Thời và để lộ ra thứ đang nắm trong lòng bàn tay. Là vỏ sò rỗng, đó là thứ mà khi còn ở trên bờ bé giao nhân thích mang tặng cho cậu nhất, chỉ là không biết tại làm sao, mà đã qua một thời gian rồi lại chẳng thấy giao nhân nhỏ ghé qua nữa. Vỏ sò ngày trước không hề được chú ý đến nay đã được giao nhân nhấc lên mang đi lấy lòng bạn đời của mình, tặng vỏ sò xong, Sesser lại đặt đóa hoa biển nhỏ trong tay mình lên lòng bàn tay của Kì Thời. Do thiếu hụt ánh nắng mặt trời nên rất hiếm khi có hoa nở được dưới đáy biển, đóa hoa trong tay Kì Thời có 5 cánh, thứ đồ yếu ớt này không hề bị nước biển đánh tan, lúc đặt vào tay Kì Thời thì vẫn còn giữ được hình dáng nở rộ. Giao nhân đang dụ ngọt bạn đời của mình. Đối với việc đưa nhân loại về biển và cả việc nhấn chìm thị trấn, giao nhân từ trước đến giờ không có nghĩ rằng mình đã sai, dục vọng chiếm hữu bạn đời của chúng vốn đã được khắc sâu vào trong máu thịt kể từ khi chúng sinh ra, là thiên tính không thể nào xóa bỏ. Quái vật không có khái niệm đúng sai, điều duy nhất có thể cảm nhận được chính là thích hay không thích, với Sesser mà nói, nó ghét con người, cứ giết đi là được. Kì Thời chợt trầm mặc khi thấy toàn cảnh thị trấn bị nước biển vây quanh, nhưng may là theo sự thăm dò của hệ thống, thì không có tạo thành tổn thương sinh mạng gì. Điều này vốn không phải là do cậu có nhiều tình cảm gì đối với thị trấn, điều duy nhất mà Kì Thời để ý

Chương 54: Vì Loài Người Mà Chết Đọc thêm »

Chương 53: Bày Tỏ

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~ Trời mưa bão mãnh liệt, nước biển dâng cao, vô số loài cự vật biển sâu bơi lội trên bề mặt biển, không dám lặn xuống dưới, đêm đen tăm tối đưa tay không thấy năm ngón, lượng nước tích lũy trong thị trấn đã dâng lên đến cẳng chân, tiếng người hoảng loạn, đám người tỉnh dậy trong cơn giông gió, vội vội vàng vàng đi lên chỗ cao hơn. Kì Thời không biết được tình huống trên đất liền, hơi thở của cậu nóng rực đến dọa người, trước mắt là một mảng tối đen, bên trong cơn mơ màng, Kì Thời cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi. Những viên ngọc trai bên ngoài vỏ trai tỏa sáng, sẽ chẳng ai phát hiện ra được cái sào huyệt khác lạ này trong hang động dưới biển sâu, Bích Thủy Châu đã ngăn cản phần lớn nước biển ở bên ngoài cửa hang, hình thành một nơi có thể để cho nhân loại sinh sống, giao nhân đã giấu nhân loại xuống dưới đáy biển, giấu ở cái tổ do chính nó tạo nên. Bên trong vỏ trai khổng lồ được bao phủ bởi những tấm mền êm ái, nửa chiếc vỏ còn lại đang hé mở đã che đậy hết cảnh tượng đang diễn ra trong đó. Có lẽ là do cảm thấy quá nóng, nên dưới bóng tối u ám, có một bàn tay thon dài trắng nõn lộ ra ngoài, đáp ở trên mép của vỏ trai, chủ nhân của bàn tay này chắc hẳn là một thanh niên tuấn mỹ, cổ tay mảnh khảnh, những đầu móng tay lộ ra trông tròn trịa trơn bóng như ngọc lại có thêm phần ửng hồng. Bàn tay đó yếu ớt đặt trên mép vỏ trai, rồi lại đột ngột siết chặt, dường như giao nhân đã phát hiện ra rồi, không được bao lâu, thì bàn tay to lớn của giao nhân vươn ra, bắt lấy bàn tay kia kéo trở vào. Tuy chỉ là lướt qua, nhưng đủ để thấy rõ, những móng vuốt vốn bén nhọn của giao nhân đã trở nên bằng phẳng, giao nhân ở trước mặt Kì Thời đã rút hết đi lực công kích của mình trông giống như một con quái vật được nuôi trong nhà, cam tâm mài phẳng tất cả răng nhọn. Kì Thời không phát giác ra được những điều này, trong phút chốc khi giao nhân áp sát lại, tất cả những gì cậu có thể cảm nhận được chính là cơn nóng rạo rực, mùi của nước biển không hề khó ngửi, thậm chí còn mang theo một hơi lạnh man mác, Kì Thời trong cơn mơ hồ nhịn không nổi mà dán lên luồng nhiệt mát lạnh đó, đổi lại chính là sự chiếm hữu càng sâu sắc. Trong lúc ngẩn ngơ, Kì Thời nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên cậu gặp được giao nhân, dưới tình huống ý thức của Kì Thời vẫn đang tỉnh táo, đêm đó ở nhà gỗ, giao nhân để lộ ra khí tức nguy hiểm, nhưng cái gì cũng không làm mà rời đi. Bóng lưng của loài quái vật biển chìm sâu dưới đáy đại dương trông cô độc vô cùng, nó có lòng phòng bị cực mạnh đối với con người và ghê tởm tất cả loài người, nhưng lại ngoài ý muốn không có gây tổn hại nào cho Kì Thời, thân hình nó hòa vào bóng đêm, biến mất không dấu vết. Lúc ban đầu, khi nhìn thấy giao nhân bị thương, cậu cũng đã có nghi ngờ, chỉ là khi thấy máu chảy ra lênh láng từ miệng vết thương, thì Kì Thời cuối cùng vẫn đưa giao nhân về nhà, cậu vốn nghĩ đợi đến khi vết thương lành hẳn thì sẽ đem nó đi phóng sinh, rồi sau đó sẽ trở về vương quốc âm thầm dự trữ thế lực hòng lật đổ thế giới quan lệch lạc dưới sự cai trị của quốc vương. Nhưng lại chẳng ngờ giao nhân lại xem cậu như bạn đời mà đem về tổ cùng trải qua kì giao phối. Bên trong cái tổ vang vọng tiếng hít thở nhè nhẹ, nụ hôn của giao nhân rơi xuống, dọc đường đi còn lướt qua một tia run rẩy, lúc vừa bắt đầu Kì Thời còn muốn đẩy Sesser ra để hỏi thăm chuyện mưa bão và tình hình trên bờ. Về sau, cậu chỉ có thể miễn cưỡng ngăn mình phát ra âm thanh, ngay cả âm giọng cũng trở nên gập ghềnh, trắc trở. Giao nhân cọ lên môi Kì Thời một cách thân mật, nó ghé sát bên tai Kì Thời, trông như những đôi tình nhân ngọt ngào tỉ tê lời tâm sự, quái vật biển sâu học theo cách nói chuyện của loài người, thủ thỉ tên của Kì Thời hệt như lúc vừa bắt đầu, việc giao nhân gọi tên bạn đời của mình trong giai đoạn nhạy cảm không phải là chuyện bất ngờ gì, Kì Thời vốn đang thả trôi ý thức mơ mơ màng màng đột nhiên mở mắt, cơ thể cậu dưới trạng thái tỉnh táo không thể tự chủ mà quàng lấy cổ của giao nhân và hôn lên. Động tác của giao nhân chợt dừng, yết hầu lên xuống, nó ôm chầm lấy nhân loại trong lòng mình, thẳng thắn bộc bạch biểu đạt tình yêu với người bạn đời: “… Shad…” “Thích… thích… “ “Shad,… thích em.” 【Tít, giá trị hận thù của NPC giao nhân -5, giá trị hận thù hiện tại: 80. 】 Đáy biển

Chương 53: Bày Tỏ Đọc thêm »

Chương 52: Giao Phối

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Kịch vui qua đi, Kì Thời thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi thị trấn, khoảng cách giữa tàu thủy và nơi cậu ở vốn không xa, đi dọc theo hướng đối diện khoảng nửa ngày thì sẽ tụ họp được. Buổi tối, Kì Thời đã sang nhà Lana thăm hỏi, cậu không có nói lời tạm biệt, chỉ là lén lút nhét tiền vào trong túi bánh mì, lúc quay trở về nhà gỗ thì đơn giản thu dọn một hồi, thấy giao nhân ngoan ngoãn nằm chờ trong thùng gỗ, Kì Thời chợt thấy khó khăn. Chỉ với duy nhất sự tồn tại của giao nhân là cậu không biết nên làm thế nào cả, nghĩ tới nghĩ lui cậu vẫn quyết định sẽ phóng sinh giao nhân về biển lớn, nhưng mà giao nhân lại không chịu rời đi. Kì Thời đi đến cạnh thùng gỗ, cậu vươn tay vuốt ve gương mặt của giao nhân, Sesser cảm nhận được sự thân cận của nhân loại, nó áp mặt lên lòng bàn tay của Kì Thời, cọ cọ vài cái. “Tôi phải rời khỏi nơi này rồi, đất liền không được an toàn, anh nên trở về biển đi.” Kì Thời tự mình nỉ non, Sesser ngẩng đầu nhìn cậu, thò đầu sang muốn hôn, nhưng Kì Thời chỉ cười nhạt đẩy Sesser ra, bất lực nói: “Không được tùy tiện hôn như vậy.” Sau khi tắm gội và thu dọn xong, Kì Thời tắt đèn chuẩn bị nghỉ ngơi, đêm đen rất nguy hiểm, Kì Thời dự định ngày mai sẽ dậy sớm rồi rời đi. Phát giác ra nhân loại trong nhà gỗ đã ngủ say, Sesser quen thuộc trèo ra khỏi thùng gỗ và đến bên cạnh giường, khi thấy dấu hiệu sắp bỏ đi của Kì Thời, thì lòng chiếm hữu thuộc về giao nhân đã sắp không kìm nén được ngay lúc đó, nó muốn đưa người này về tổ ngay lập tức. Khi người dân trong thị trấn đến đây với ý đồ muốn gây tổn hại cho Kì Thời, nó rõ ràng có thể trực tiếp giết hết bọn họ, nhưng Sesser lại lánh đi, bởi vì nó biết, đó chính là đồng loại của nhân loại. Không thể để cậu trai nhìn thấy nó giết người, sẽ dọa sợ nhân loại mất. Sesser bắt lấy thân thể của Kì Thời ôm vào lòng, tiếng ca huyền ảo của giao nhân vang lên từ trong nhà gỗ, khiến cho cậu thanh niên chìm vào giấc ngủ sâu. Bên ngoài cửa sổ, sấm chóp rền vang, sóng biển ồ ạt dâng cao, là dấu hiệu cho thấy có một cơn bão đang đến gần, vào lúc tất cả mọi người trong thị trấn đều đang say giấc, thì gió đêm gào rú, mây đen tập kết, mưa bão lần này còn mãnh liệt hơn cả trận bão vừa qua, thị trấn ven biển gặp phải mối nguy bị đại dương nhấn chìm. Nhưng mà không có ai có thể phát hiện ra điều này kịp lúc. Sesser ôm Kì Thời, dịch chuyển về phía biển sâu, khi đi ngang qua bãi cát sau nhà gỗ, thì giao nhân nhìn thấy một vị khách không mời mà đến. Là người ngư dân đã đến đây vào ban ngày để gây huyên náo hòng đuổi Kì Thời đi, trấn trưởng mang người này đi, nói là sẽ trừng phạt, nhưng đây vốn là người dân trong trấn, chỉ cần nói vài câu, tặng vài món đồ, thì mọi chuyện sẽ cứ thế mà chấm dứt, trên người hắn ngoại trừ vết thương do Kì Thời gây ra, thì không còn gặp phải chuyện gì nữa hết, tuy lúc đó hắn đã ngất xỉu do vết thương quá đau, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi một buổi chiều là đã có thể xuống giường đi lại được. Lực vung gậy không lớn, chứ nếu không Kì Thời mà thật sự vụt mạnh một gậy đó xuống thì ít nhất hắn phải nằm trên giường từ mười bữa đến nửa tháng. Hiện tại, ngư dân này đang nấp ở cạnh nhà gỗ với vẻ mặt hung tợn lén la lén lút, dù chân đã què nhưng hắn vẫn mò đến căn nhà gỗ bên này, hắn không phát hiện ra sự tồn tại của giao nhân, lúc mò được đến bên cửa sổ, hắn lấy con dao găm giấu ở túi trên ngực ra, định đi vào nhà. Giao nhân đứng y nguyên tại chỗ nhìn một màn trước mắt, nhân loại bị nó dùng một tay ôm lấy, hô hấp trầm trầm, cho dù bị Sesser ôm trong lòng mà di chuyển, thì cũng chẳng mảy may có dấu hiệu tỉnh lại. Nếu trong lòng nó không có ôm người, vậy thì ngư dân kia nhất định sẽ bị móng vuốt sắc bén của giao nhân đâm thủng trái tim và chết ngay tích tắc khi hắn tiếp cận nhà gỗ. Nó lạnh lẽo chuyển dời tầm mắt, Sesser ôm Kì Thời bơi vào trong nước, chiếc đuôi cá màu đen lặn xuống, ngay cả cậu thanh niên mắt xanh tóc vàng kim cũng biến mất trên mặt biển. 【Tít, giá trị hận thù của NPC giao nhân -5, giá trị hận thù hiện tại: 85.】 Ngay khi Sesser bơi vào lòng biển thì từng cơn sóng mãnh liệt cuồn cuộn dâng cao, mặt biển tĩnh lặng bỗng sục sôi, những con chim hải âu vốn đang nghỉ ngơi trên bãi đá chợt vỗ cánh vội vàng bay đi. Nhưng người ngư dân đột nhập vào nhà gỗ lại không phát giác ra tình hình

Chương 52: Giao Phối Đọc thêm »

Chương 51: Vở Kịch

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~ Tiếng người náo loạn điếc hết cả tai, đám đông với ngư cụ trong tay xông vào nhà gỗ, Kì Thời đứng bên ngoài cửa, lạnh lẽo nhìn tất cả những gì đang xảy ra. Bị đôi mắt rét buốt đó nhìn vào, ấy mà những người dân đang cậy mạnh bao vây Kì Thời bỗng thấy muốn rút lui, chợt một ngư dân mặc đồ vải bố thô trong đó thấy không hay, nên liền nhảy ra la hét trong đám đông: “Chính là cậu ta! Cái chết của A Nhị chắc chắn có liên quan đến cậu ta! Kể từ khi người này xuất hiện trong thị trấn, thì chuyện lạ cứ xảy ra liên tục, cậu ta chắc chắn là người đã bị Hải Thần nguyền rủa, mau đuổi cậu ta đi đi!” Nhắc đến A Nhị, đám đông hung dữ chợt im lặng một cách quái dị, như là đang sợ hãi thứ gì đó, trong số đó có vài ngư dân bị những lời vừa nãy kích động cảm xúc, mặt mày đỏ chót la hét đòi đuổi Kì Thời đi. Thị trấn xa lạ sẽ có xu hướng xua đuổi kẻ ngoại lai, chỉ là Kì Thời không ngờ tới, cậu một mình ở bên bờ biển không hề động chạm đến ai, vậy mà đám người này lại gán cho cậu cái tội gây tai họa. Cậu thanh niên với khí chất ôn hòa mỉm cười, trong thị trấn trước nay chưa hề có người nào xinh đẹp như vậy cả, đám người này không ngoài dựa đoán lại ngơ ngác thêm một hồi, nhưng mà nụ cười ấy không đến đáy mắt, nếu tỉ mỉ thăm dò thì còn mang theo một tia lạnh lẽo, Kì Thời nhìn đám người ào ào hung tợn, lên tiếng chất vấn: “Bằng chứng đâu?” Đám đông yên lặng, hiển nhiên là không có bằng cớ gì, chỉ có lời nói miệng mà thôi, khi hai bên đang giằng co qua lại không xong, thì có một âm thanh trong trẻo truyền đến: “Chờ đã!” Lana nghe thấy động tĩnh liền chạy vội sang đây, vừa dừng lại thì liền thở hồng hộc, hiển nhiên là chưa từng thấy qua thế trận như vậy, nên vừa hoảng vừa không biết phải làm sao, nhìn thấy những hương thân quen thuộc, cô gái vội vã lên tiếng thay cho Kì Thời: “Anh trai đây là do tôi cùng bà nội cứu lên bờ, vẫn luôn ở trong căn nhà gỗ này một mình, chuyện này chắc chắn không có liên quan gì đến anh ấy hết.” Những người lớn tuổi trong dòng người nhìn thấy cô bé gấp gáp chạy sang đây, thì liền chau mày, tuy họ rất bài ngoại, nhưng sẽ không gây liên lụy gì đến những người quen biết, thường ngày cũng rất hay quan tâm đến cô gái nhỏ, cũng như là đã nhìn cô gái này khôn lớn, các vị trưởng bối nhăn mày, nói với cô gái những lời thành khẩn sâu xa: “Nơi này không có chuyện gì liên quan đến cháu hết, mau đi về đi.” Cô gái nhỏ nhìn những người đồng hương không thể khuyên nhủ được, rồi lại nhìn sang Kì Thời tứ cô vô thân, sau đó liền cắn răng chạy đi. ★★Tứ cố vô thân: ngoái nhìn bốn phía không có người thân. Kì Thời thấy cô bé chạy đi thì thở phào nhẹ nhõm, cậu hiện đang sống trong căn nhà gỗ nhỏ của cô bé Lana, nhìn đám người khí thế hung hăng này thì liền biết cậu không thể tiếp tục ở lại chỗ này được nữa rồi, điều duy nhất mà cậu lo lắng chính là sẽ liên lụy đến cả nhà Lana. Người ngư dân kia nhân lúc Kì Thời không chú ý thì liền nháy mắt ra hiệu với một người khác, trong đám đông có một người im hơi lặng tiếng rời đi, người ngư dân đó nhìn Kì Thời, ánh mắt mang theo sự kinh diễm, và càng nhiều hơn chính là sự kiêng dè tận sâu thẳm, hắn ta hắng giọng kéo đám người bị Lana làm rối loạn trở về, nhìn thẳng vào mắt của Kì Thời, rồi to tiếng nói: “Tôi chính là có chứng cứ đấy, đêm hôm đó tôi đã nhìn thấy con quái vật kia đi theo cậu vào nhà, cậu đã ở trong trấn của chúng tôi nuôi một con quái vật, cái chết kỳ quặc của A Nhị chính là do con quái vật kia gây ra!” “Nếu như cậu trong sạch, thì hãy mở cửa ra để chúng tôi vào trong xem thử, còn không mở thì chính là có điều mờ ám.” Giọng nói của người đó sáng tỏ, ánh mắt hung ác nhìn thẳng vào Kì Thời, giọng điệu chắc chắn khiến cho người ta tín phục, Kì Thời nhìn sang người ngư dân đó, mùi cá tanh trong không khí là khí tức xa lạ mà cậu đã phát hiện ra trên bãi cát tối hôm qua. Nếu như không còn khả năng nào khác, thì người ngư dân này đã có mặt ở cạnh nhà gỗ vào đêm qua, thậm chí là đã phát hiện ra sự tồn tại của giao nhân. Cậu nên cảnh giác hơn mới phải. Mắt thấy những người đó muốn xông vào, cậu thuận tay cầm lấy cây gậy gỗ đặt bên cửa, tiếng vút gió vang lên, cây gậy gỗ đó vụt thẳng vào chân của người ngư dân có ý xông vào nhà gỗ. Ngư dân có thân hình cao gầy không lường trước được Kì Thời

Chương 51: Vở Kịch Đọc thêm »

Chương 50: Giao Nhân Bị Phát Hiện

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~ Trong mấy ngày Sesser âm thầm xây tổ, thì Kì Thời cũng duy trì liên lạc với thị vệ trưởng, bồ câu đưa thư sải rộng đôi cánh, không biết đã xảy ra chuyện gì mà lông vũ ở đuôi nó đã thiếu đi một mảng, nhưng may là không có vết thương nào gây nguy hiểm đến tính mạng, khiến việc truyền tin bị gián đoạn. Cậu vẫn như thường lệ bóp vụn bánh mì cho nó ăn, nhưng không biết là nó đang sợ hãi cái gì, mà chú bồ câu thân thiết với Kì Thời buổi ban đầu lại run rẩy tấm thân bé nhỏ, nó ngoan ngoãn gắp bánh mì trên mặt bàn lấp đầy bụng dưới cái nhìn của một kẻ khác bên trong nhà gỗ, sau đó liền vỗ cánh bay đi, không còn quyến luyến không rời cọ cọ lòng bàn tay của Kì Thời như lúc mới gặp nữa. Kì Thời không phát hiện ra điều bất thường. Nhìn thân hình bồ câu bay xa, Sesser thu hồi tầm mắt, nó nghiêng người tựa vào thùng gỗ chứa đầy nước trong vắt, khi nhìn thấy Kì Thời đã bận rộn xong thì chống tay trèo ra khỏi thùng. Giao nhân dich chuyển cái đuôi đi về phía Kì Thời, để lại vết nước loang lỗ trên sàn nhà, Sesser ôm lấy Kì Thời từ đằng sau, cọ lên cần cổ của cậu hòng ngửi lấy mùi hương thảo mộc thanh mát. Thật là phút giây an phận hiếm có. Kì Thời viết thư nói với Pesci rằng hiện tại cậu đang rất an toàn, không cần phải vội đến tập hợp, thay vào đó cậu yêu cầu gã hãy chú ý đến các đường dây liên hệ trong vương quốc, và nên để tâm hơn đến tình hình của quốc vương. Pesci để lại một tiểu đội nhỏ trên thuyền để họ tiếp tục lên đường đi tìm Kì Thời trước, ngay từ khi nhận được bức thư đầu tiên của Kì Thời thì gã đã quay về lục địa, hòng thu xếp những việc mà Kì Thời đã căn dặn trong thư. Giờ đây, quốc vương nghiện ngập, đắm chìm vào việc săn bắt giao nhân và nhân ngư để luyện chế thuốc trường sinh bất lão, trưng binh trên cả nước một cách trầm trọng, khiến cho người dân các nơi kêu gào ai oán, thân phận của Kì Thời ở vị diện này là vị vương tử điện hạ xếp hàng thứ năm không được sủng ái, biểu hiện ra bên ngoài rằng bản thân là kẻ thân cô thế yếu, nhưng thật ra trong tay cậu lại có một nhánh thế lực thuộc về riêng mình, và thị vệ trưởng Pesci là một trong số đó. Cho nên, Kì Thời ở một mức độ nhất định sẽ tin tưởng rằng bọn họ sẽ không phản bội mình, hơn nữa hệ thống có thể dùng góc nhìn thượng đế để can thiệp vào thế giới, tuy không thể tra ra được thông tin đỏ của giao nhân, nhưng nó có thể kiểm tra được hướng đi của toàn bộ thế giới. Kì Thờ nắm chắn rằng cả tiến trình nhiệm vụ đều nằm trong dự tính của bản thân, cho nên cậu mới không vội tập hợp với bên Pesci. Nói đến giao nhân, thì sau khi giá trị thù hận của Sesser giảm hai điểm một cách lạ lùng  trong một đêm nọ, thì không còn bất cứ động tĩnh nào trong khoảng thời gian này nữa, Kì Thời không biết chấp niệm của giao nhân là gì, điều duy nhất cậu biết chính là giao nhân rất ghét con người. Có lẽ, đợi đến sau này khi đã thay đổi được quy tắc pháp độ của thế giới, bảo vệ được giao nhân, thì lúc ấy sẽ xảy ra sự biến đổi, Kì Thời dự định đi một bước tính một bước. Lúc Kì Thời bận rộn, thì Sesser rất tự giác ngồi đợi ở một bên không làm phiền, đợi đến khi người nọ rảnh rỗi rồi thì nó mới dán người lên ôm hôn, Kì Thời xoay người lại từ trong cái ôm của Sesser, chạm mắt với đôi con ngươi đen lay láy của giao nhân. Giao nhân chán ghét loài người, duy chỉ có Kì Thời là ngoại lệ. Nhớ đến bộ dạng chui rúc trong thùng gỗ nhỏ hẹp vừa nãy của Sesser, nội tâm Kì Thời có chút mềm mại, cậu vươn tay chạm lên gương mặt lạnh lẽo vướng đầy hơi nước của Sesser, rồi một nụ hôn nhẹ nhàng chợt rơi trên gò má. “Anh ngoan quá.” Giao nhân ngoan ngoãn nghe lời đã có được phần thưởng từ chính người bạn đời của mình. Trong giai đoạn phát tình lại còn được người mà mình thích chạm vào, làm cho đuôi của Sesser nóng nảy hất qua hất lại, nó vô thức quấn lấy cả người Kì Thời và siết chặt thêm, phần vảy phía dưới bụng nóng rực đóng mở, có thứ gì đó sắp trồi ra, con ngươi của giao nhân ám trầm, giống như đang đè nén thứ gì đó. Kì Thời không biết rằng hành vi chủ động thân mật nho nho của mình lại trở thành một ngòi nổ đối với giao nhân đang trong kỳ phát tình, cậu thông qua hệ thống biết được kỳ tìm bạn đời của giao nhân, nhưng từ trước đến nay cậu không có nghĩ đến chiều hướng sâu xa hơn. Sesser cúi đầu muốn hôn nhân loại, vừa hay Kì Thời lại xoay đầu nhìn ra ngoài

Chương 50: Giao Nhân Bị Phát Hiện Đọc thêm »