Chương 59: Tội Nghiệt Đầy Mình
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Khả năng dò xét bằng mắt của con quái vật kia rất kém, sau khi Kì Thời bị hơi nước ẩm thấp bao trùm, nó nghi hoặc một chút, rồi không phòng bị nữa, mà tiếp tục nhai nuốt miếng thịt trong miệng, trông như đang ăn món ngon gì đó khó mà có được nhiều như vậy. Kì Thời khẽ lùi vào trong bóng tối, trở về qua con đường ngược lại. Có lẽ là do đám binh lính tuần tra đã sớm bị chủ nhân của cung điện này điều đi, cho nên một đường này Kì Thời đi rất thong thả, không gặp thêm bất cứ ai khác. Mãi cho đến khi quay trở về cung điện của bản thân, sau khi cởi áo khoác ngoài, và đốt bộ đồ đã mặc lúc nãy, thì Kì Thời mới nghiêng người nhìn sang sự tồn tại vẫn luôn đi theo mình. Sesser kể từ lúc còn ở dưới ám thất (mật thất tối tăm) thì đã đi theo cậu suốt, chẳng nói chẳng rằng, cho đến khi người trước mặt nhìn sang nó, thì Sesser mới tiến lên ôm người vào lòng, giọng nó thấp trầm y như tiếng đại dương rầm rì, mang theo nỗi nhớ nhung vô hạn. “Nhớ… Shad. “ “Shad, muốn, bỏ ta. “ Âm thanh khàn khàn vang lên bên tai như có thêm một dòng điện, khiến Kì Thời tuy có nghi hoặc về sự xuất hiện đột ngột của giao nhân, nhưng cũng không tránh khỏi đỏ ửng vành tai khi nghe ra nỗi nhớ trong đó, mà Sesser đang ôm Kì Thời cũng phát hiện điều này, nó áp sát hôn mút nơi có màu sắc đẹp đẽ đó. Hơn mười mấy ngày không gặp, giao nhân bị ép phải dừng lại kì phát tình giữa chừng, điều mà Kì Thời không biết chính là, sau khi cậu ngồi lên con tàu rời khỏi đại dương, thì mặt biển êm đềm liền nổi sóng dữ, các con sóng chồng chéo lên nhau, nuốt chửng những con tàu xâm lấn khác. Tiếp sau đó, giao nhân rời biển, lần nữa quay trở lại nơi đất liền mục nát này, chỉ để kiếm tìm người bạn đời đã rời xa mình, giờ đây khi gặp được Kì Thời, thì dục vọng bành trướng bị kìm nén quá lâu, đột ngột bạo phát, tràn ra cả căn phòng. Bởi vì cần phải ra ngoài, để đề phòng bị lộ sơ hở, nên Kì Thời đã ngụy trang cảnh mình đang ngủ rất say, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trong phòng, dưới ánh đèn vàng ấm, nụ hôn của giao nhân dịch chuyển từ tai xuống cần cổ, thậm chí càng lúc càng có chiều hướng đi xuống, nhiệt độ bắt đầu tăng lên, nơi mà đôi môi lạnh lẽo ghé qua đều khẽ run nhẹ nhàng. Sự thân mật của giao nhân khiến đầu óc của cậu lại muốn mê man lần nữa, Kì Thời đẩy nhẹ Sesser trước khi bản thân chìm đắm hẳn, cậu hỏi: “Anh tìm được đến đây bằng cách nào vậy? “ Kì Thời không có ý dò xét, cậu chỉ lo lắng giao nhân lên bờ sẽ bị con người công kích, làm cho bị thương, nghĩ như vậy, Kì Thời đưa tay kéo nhẹ cái áo choàng trên người giao nhân, đường nét tinh tế của cằm dưới lộ ra, Sesser bắt lấy tay của Kì Thời, đưa lên miệng cắn nhẹ, dưới ánh đèn leo lắt, có một đôi mắt u tối nhìn chằm chằm vào cậu. Giao nhân cố ý thu lại răng nhọn, nên không hề đau, thay vì nói là tấn công thì đây càng giống với hành vi bày tỏ sự gần gũi hơn, nhưng Kì Thời có thể nhận ra, tâm trạng lúc này của Sesser vốn không được tốt. Càng nhiều hơn là sự trầm mặc và cảm giác cô độc bủa vây quanh anh đến giờ vẫn chưa dứt. Kì Thời biết bản thân bỏ đi mà không để lại gì là không đúng, nhưng lúc đó cậu không có lựa chọn thứ hai, dục vọng chiếm hữu của giao nhân rất mạnh, chắc chắn sẽ không cho phép cậu rời đi. Lòng Kì Thời áy náy, cậu nhón chân đặt một nụ hôn dịu dàng lên khóe môi giao nhân, rồi ôn tồn xoa dịu nó: “Tôi không có bỏ anh, tự ý rời đi là tôi không đúng, nhưng hang động bị vỡ rồi không thể ở được lâu, mà chỗ này bên tôi còn một số việc cần phải giải quyết, cho nên tôi bắt buộc phải trở về. “ “Xin lỗi, chắc anh đã rất vất vả suốt cả chặng đường. “ Sesser rũ mắt nhìn Kì Thời, cảm giác mềm nhẹ bên môi, là nụ hôn chủ động hiếm hoi của nhân loại, năng lực học hỏi của nó rất cao, nó có thể mô phỏng theo cách con người nói chuyện trong một thời gian rất ngắn, lúc này nó cũng nghe hiểu được Kì Thời đang nói gì, nhưng Sesser vẫn trầm mặc ít lời như cũ, chỉ khi gặp phải những tình huống không thể đè nén tình cảm, thì nó mới thốt ra một vài câu. Dưới ánh đèn vàng, cậu thanh niên thủ thỉ trò chuyện với nó, cơn bạo nộ áp chế suốt thời gian qua chợt tan biến một cách quái lạ, lòng nó giờ đây là một mảng tĩnh lặng. Nhận ra sắc mặt mệt mỏi của nhân loại, Sesser chỉ ôm người hôn hôn, sau cùng không làm gì cả, chỉ mặc
Chương 59: Tội Nghiệt Đầy Mình Đọc thêm »