Chương 39: Sesser
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~~ Đêm đã khuya, con tàu thủy khổng lồ đã chìm vào giấc ngủ say, binh lính canh gác bên ngoài đang gật gù, những người luân phiên tuần tra tàu cũng trở nên lười nhác, Kì Thời mở cửa đi ra ngoài, binh sĩ đứng canh bên cửa ngáy khò khò, không phát giác ra chuyện gì cả. 【Ký chủ, giao nhân đang ở trong căn phòng cuối cùng bên trái trên tầng hai, bên ngoài không có ai đóng giữ cả.】 Kì Thời không hề gặp phải bất cứ trở ngại nào khi đi theo chỉ dẫn của 17 để tránh khỏi những người tuần tra, cậu đã đến được chỗ ngã rẽ trên tầng hai, rồi thuận lợi tìm đến căn phòng đang nhốt giao nhân. Tính phòng bị của Gaia rất thấp, không hề có chút cảnh giác nào trên địa bàn hoạt động của mình, bọn họ nhốt giao nhân trên tầng chứa đồ, ở những nơi như thế này, bụi đóng dày thành từng mảng, ngay cả lính tuần tra cũng rất ít khi đặt chân vào. Cho nên mới để cho Kì Thời có cơ hội dễ dàng xông vào. Cửa không khóa, Kì Thời chỉ cần đè nhẹ tay nắm là cửa đã bật ra, bên trong rất tối, Kì Thời lấy ra đá soi sáng đã được chuẩn bị từ trước, nhờ vậy mới có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong. Đây là một phòng kho, có một lớp bụi phủ lên đồ đạc, hiển nhiên là nơi này đã lâu không được quét dọn, ngay cả cửa sổ cũng không có, ở đây lâu chỉ cảm thấy nóng bức, ngay cả hơi thở cũng mang theo mùi bụi, cực kì khó chịu. Ấy vậy mà bọn họ lại nhốt giao nhân ở nơi này. Nhưng, nghĩ lại một chút, thì giao nhân nhỏ giống như cừu non đang chờ bị thịt, lại còn đang ở kỳ ấu niên, đương nhiên sẽ không quý giá được như giao nhân trưởng thành, lại thêm phẩm hạnh của Gaia – chủ nhân con tàu này, nên Kì Thời càng không thấy hiếm lạ gì trước một khung cảnh như vậy. Đến gần hơn một chút thì cậu phát hiện ra nước biển trong bể đục ngầu, giao nhân đang cuộn mình trong đó, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ say, hiển nhiên là đã uống phải một loại thuốc nào đó, ngay cả khi Kì Thời tiến lại gần mà nó cũng không nhận ra. Có khi là đã nhận ra rồi nhưng lại không có sức để phản kháng. Chẳng trách lại không khóa cửa, có dây thừng cố định cộng thêm tác dụng của thuốc, thì tự nhiên sẽ không cần phải lo lắng việc giao nhân không có sức chiến đấu sẽ trốn thoát. Kì Thời nhìn sinh vật trong nước, cậu mò mẫm đến cạnh bể nước, nhẹ nhàng lay lay sợi dây thừng đó. Tiếng xích sắt va chạm phát ra tiếng vang, xích sắt được làm bằng thép rắn, vốn không thể dễ dàng đứt gãy được. Kì Thời lấy ra con dao găm giấu trong túi áo, điều chỉnh lực và góc độ, sau đó tìm và chém vào nơi có móc nối yếu và mỏng manh nhất. Một nhát, hai nhát. 【Ký chủ, xích sắt này không dễ bị chém gãy đâu, trừ khi sử dụng công cụ riêng biệt hoặc có chìa khóa thì mới mở được.】 【Hơn nữa, giao nhân trước mặt này cũng không phải mục tiêu nhiệm vụ của chúng ta, không cần phải lãng phí thời gian và sức lực cho việc này.】 Tay Kì Thời đưa lên rồi lại hạ xuống trong lúc hệ thống nói chuyện, dao găm liên tục chém lên xích sắt, “cạch” một tiếng, xiềng xích cứng cáp đứt làm đôi dưới tay Kì Thời. Tiếng xích sắt đứt gãy không nhỏ, nhưng may ở chỗ tầng 2 và tầng 1 cách nhau một quãng khá xa, phòng lại cách âm, cho nên dù có phát ra tiếng thì cũng không bị đội tuần tra bắt gặp. Cứ như vậy, xiềng xích đã được gỡ bỏ bằng phương pháp thô lỗ và nguyên thủy nhất, mà lòng bàn tay của Kì Thời cũng bị rách, nhuốm đầy máu do phải dùng lực quá mạnh. Kì Thời dùng khăn tay sạch băng miệng vết thương lại, cắt bỏ hai đoạn dư ra, sau đó mới trả lời câu hỏi của hệ thống: “Nó cũng được tính là đồng tộc của giao nhân.” Kì Thời mở bể nước ra, đưa tay bế giao nhân nhỏ đang mê ngủ vào trong lòng, toàn thân ướt sũng nước biển của nó làm ướt bộ đồ của Kì Thời, cậu không để ý đến, cởi áo khoác ngoài ra, bọc giao nhân nhỏ lại. “Con non giao nhân không có lực công kích, bỏ nó lại đây, nó sẽ bị rút cạn máu rồi chết.” Kì Thời nói: “Nó vẫn còn nhỏ.” Giao nhân còn rất nhỏ, không nên chết bằng cách thức tàn nhẫn như thế này. Kì Thời bế giao nhân nhỏ, dự định quay lại theo con đường cũ, rồi tiếp tục lẩn tránh đám lính đi tuần, sau khi thả giao nhân nhỏ về biển thì sẽ chặn một chiếc thuyền nhỏ để rời khỏi đây trong đêm, nhưng chỉ mới đặt chân lên boong tàu, thì đèn đóm bỗng sáng rực lên, một chùm ánh sáng chiếu vào Kì Thời, khiến cậu không thể che giấu bóng dáng của mình. Ngay cả áo bọc giao nhân nhỏ cũng lộ ra dưới ánh đèn. Gaia đứng ở nơi phát ra