Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 49: Châu Ngọc

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~ Kì Thời bị đè lên bãi đá không thể cử động, cả người cậu bị sóng nước đánh ướt, tay áo sũng nước nhỏ từng giọt tí tách, trước mắt cậu là một màn nước mông lung, trong lúc mơ hồ chỉ có thể thấy được những vì tinh tú đang nằm xếp bằng trên dải ngân hà lộng lẫy. Hô hấp của giao nhân đang đè trên người cậu dần trở nên nặng nề, đôi mắt đen đó nhìn thẳng vào cậu dưới vành trăng sáng tỏ. Cuối cùng, khi giao nhân lần nữa quấn lấy đòi hôn, thì Kì Thời đã thành công đẩy Sesser ra một khoảng, chiếc đuôi to khỏe của giao nhân quấn lấy đôi chân của Kì Thời, thân hình to lớn kia đè lên cậu trên bãi đá, lúc đôi môi rời nhau còn kéo theo một sợi chỉ, Sesser thè lưỡi ra liếm đứt, nó thẳng lưng nhìn xuống Kì Thời, không hiểu tại sao nhân loại lại cứ đẩy nó ra. Giao nhân trước mặt đỏ hoe đuôi mắt, lòng bàn tay rét lạnh, nhưng đuôi thì lại nóng hừng hực, Kì Thời tì tay lên bờ ngực của Sesser, kìm hãm đối phương tiến sát gần mình. Thả chậm hơi thở gấp gáp, Kì Thời ngăn lại đôi môi phớt đỏ, nhẹ mắng Sesser: “Không thể hôn nữa.” Bởi vì thiếu khí và thân mật quá lâu, nên khuôn mặt của Kì Thời ửng đỏ lên, trông như một đóa hoa đang nở rộ vào lúc sớm tinh mơ, và đỏ thấu vào cuối ngày, những giọt sương long lanh đọng trên từng cánh hoa rơi xuống, đẹp đến nỗi làm cho người ta không thể nào dời mắt được, đồng thời cũng khiến cho tính khiển trách trong câu nói kia cũng giảm đi quá nửa. Nhưng mà sau khi nhận thấy Kì Thời có phần kháng cự, thì giao nhân vẫn dừng lại, nó ngắm nhìn toàn thân ướt đẫm của nhân loại, cố gắng áp chế dục vọng mới trồi lên, Sesser cúi xuống vùi đầu vào hõm vai của Kì Thời, nịnh nọt bằng cách rải những nụ hôn nhỏ nhắn lên mảng da thịt ấm nóng đó. Giao nhân thử phát ra âm thanh, nó gọi tên Kì Thời. “S…” “…Shad à.” Giọng nói khàn khàn và huyền ảo lượn quanh tai Kì Thời, mang theo cảm giác run rẩy quen thuộc từ tận linh hồn, vào khoảnh khắc giao nhân cất giọng, thì thân thể Kì Thời đã phản ứng trước cả trí não, xương cụt chợt tê dại, sức lực như bị rút cạn trong chớp nhoáng. Âm thanh của giao nhân tự mang theo hiệu ứng mị hoặc, khi gọi tên người thương vào thời khắc đặc thù, thì sẽ tạo thành một loại hiệu quả mà không ai nghĩ đến – – thúc đẩy thân thể bạn đời tiến vào kỳ phát tình. Tiếp xúc với nhau trong cự ly gần cũng sẽ mang lại hiệu quả như vậy, đây là đặc tính được sinh ra bởi mong muốn sinh sôi nảy nở của tộc giao nhân và dục vọng phát triển chủng tộc mạnh mẽ, nhằm để bạn đời có thể dễ dàng tiếp nhận bản thân, và cùng nhau trải qua kỳ giao phối trong thời gian dài. Mái tóc đen dài của giao nhân buông xõa, tản mác rũ xuống, để lộ phần gáy yếu ớt với đầy vảy li ti phía sau, dưới ánh trăng trắng ngà, Kì Thời liếc nhìn thấy lớp vảy sau gáy đang phác họa hình dáng của một đóa hoa không rõ tên, sau đó uốn lượn quanh co và chìm vào phần eo của giao nhân. Đóa hoa đó không hề xa lạ với Kì Thời, trái lại cậu còn quen thuộc với nó vô cùng, ở vị diện của chú hề, trong vô số lần thân mật, Kì Thời cũng đã nhìn thấy hoa văn tương tự ở trên lưng của chú hề. Còn chưa kịp phục hồi từ tác dụng của giọng nói giao nhân và điểm kỳ lạ trên người mình, thì Sesser đang quấn lấy Kì Thời đã ngậm vào miệng một viên ngọc trai nho nhỏ, rồi cứ thế lại đè Kì Thời xuống và hôn. Nụ hôn này không hề mang theo dục vọng muốn ăn tươi nuốt sống người ta, giao nhân cẩn thận giấu đi nanh nhọn, viên ngọc trai đó được đẩy vào miệng của Kì Thời khi hai đôi môi cùng triền miên, viên ngọc trai bé nhỏ cứ như vậy mà bị Kì Thời nuốt xuống. Còn chưa kịp đợi Kì Thời lại đẩy giao nhân ra, thì biến hóa trên cơ thể lại một lần nữa kéo Kì Thời trôi nổi vào biển dục, phản ứng xa lạ sinh ra khi hôn nhau với giao nhân khiến cho Kì Thời sửng sốt, cậu muốn bỏ chạy, nhưng hai chân lại bị chiếc đuôi siết chặt. Đuôi cá nóng rực cọ cọ trên người Kì Thời, đôi mắt đen trầm của Sesser khóa chặt cậu, rồi tùy ý phủ người xuống. Sóng vỗ từng đợt lên bãi đá, cơn gió mặn mà dạo chơi lướt ngang mái tóc vàng kim của Kì Thời, hơi nước ẩm ướt trở nên khắn khít không gì sánh được, cái hôn lạnh băng rơi xuống, bàn tay đặt trên tảng đá của Kì Thời bị nước biển nuốt chửng che đậy, nhưng biển khơi thấm đẫm hơi lạnh lại không lui đi, mà nhẹ nhàng hôn lên từng đầu ngón tay ấy. – Kể từ khi Kì Thời bị Sesser kéo xuống mặt biển, và nuốt

Chương 49: Châu Ngọc Đọc thêm »

Chương 48: Hẹn Hò

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~ Gần đây Kì Thời nhận ra, giao nhân mà mình nhặt về đột nhiên trở nên lười nhác, còn đặc biệt thích ngâm mình trong thùng gỗ, tình huống này đã bắt đầu kể từ khi Kì Thời phát hiện ra vết thương trên đuôi giao nhân đã lành hẳn. Bụng dạ của giao nhân vẫn không được tốt như cũ, sau khi mưa bão đã tạnh, Kì Thời có thử ra ngoài bắt một số cá tươi sống về để cho giao nhân ăn, nhưng chỉ khi Kì Thời bưng cá khô nhỏ đến đút thì giao nhân mới chịu ngẩng đầu ăn một chút, còn phần lớn thời gian thì đều nằm trong thùng gỗ, ánh mắt dính chặt lên người Kì Thời. Trạng thái của giao nhân rất không ổn, nhưng hệ thống 17 lại không có đưa ra lời nhắc nhở nào hết, Kì Thời nhìn Sesser chèn ép đuôi mình cuộn tròn trong thùng gỗ, rồi nghe âm thanh sóng vỗ bên bờ biển, cậu đưa ra một quyết định. Trong một ngày thời tiết trong lành, gió đêm êm ả lướt qua khuôn mặt, khi những rặng mây đỏ bao phủ khắp nền trời hoàng hôn, thì Kì Thời đã đưa giao nhân ra đến bờ biển, rất ít có ai ra vào biển lớn khi đêm đến, và xung quanh nhà gỗ nhỏ càng có ít người hơn, cho nên Kì Thời không cần phải lo đến việc giao nhân sẽ bị phát hiện. Tay Kì Thời lướt qua mặt biển trong veo, cậu nhìn giao nhân đang đắm mình trong biển lớn, chiếc đuôi đen cuộn lên, ráng chiều phản xạ ra ánh sáng từ trên những lớp vảy lấp lánh, đẹp đẽ vô cùng. Giao nhân từ khi sinh ra thì đã là tạo vật hoàn mỹ của đại dương, bọn chúng có đuôi và phách thể (tinh thần và cơ thể) cứng cáp, tự do ngao du trong dòng biển khơi, ngay cả cá mập lớn và cá heo đều không thể dễ dàng săn giết được bọn chúng, bọn chúng được gọi là lưỡi liềm của đại dương. Loài sinh vật như vậy, không nên bị gắn mác bắt giết, giao nhân không hề tham lam hay luyến tiếc thứ gì trên lục địa, là loài người ra tay phá vỡ Cán Cân Thiên Bình này trước, họ đồ sát khắp nơi, khiến cho những sinh linh trong đại dương rơi vào cảnh lầm than. Kì Thời đứng trên bờ, cậu nhìn thân thể giao nhân dần dần chìm sâu vào lòng biển, đuôi cá màu đen biến mất, mặt biển khôi phục lại sự yên ả, gió biển buổi đêm lả lướt trên gò má, khiến những lọn tóc vàng kim rung chuyển, màu mắt lam đậm của Kì Thời dung hòa thành một thể với đại dương, đôi Sapphire đó trong trẻo và sạch sẽ như biển khơi, đong đầy nét dịu dàng. Kì Thời là cố ý thả Sesser đi, giao nhân vốn nên sinh sống trong đại dương bao la. Nước biển dội ướt mắt cá chân, Kì Thời đứng trên bãi cát một hồi, khi muốn xoay người quay trở về nhà gỗ, chợt, mặt biển tĩnh lặng bỗng nổi lên một loạt bong bóng bọt biển, giao nhân tóc đen lộ ra nửa thân thể, chiếc đuôi ẩn trong nước, mái tóc ẩm ướt đáp trên vai, giao nhân ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Kì Thời. Những bọt nước do giao nhân trồi lên tạo ra thấm ướt vạt áo Kì Thời, vài giọt nước vương trên mặt cậu, hàng mi rung rinh từng giọt sương, ngay khi tia sáng cuối cùng của trời chiều chiếu rọi trên mặt đất, thì nhân loại lúc này liền trông như phát sáng trong mắt giao nhân, những giọt nước vướng trên mi mắt còn óng ánh hơn cả những hạt ngọc tạo ra từ nước mắt của giao nhân. Kì Thời cúi người, cậu thử đưa tay ra thăm dò rồi áp lên gương mặt của giao nhân, khi chạm được vào làn da lạnh lẽo ấy, Kì Thời nhoẻn miệng cười, bất lực nói với Sesser: “Sao lại quay về rồi?” Nhìn giao nhân cứ nhìn mình không chớp mắt, Kì Thời xoa xoa mái tóc bóng mượt của Sesser: “Đất liền nguy hiểm lắm, nhất định phải biết tự bảo vệ bản thân mình, đừng để bị thương nữa.” Mãi cho đến bây giờ, Kì Thời vẫn nghĩ rằng vết thương lần trước của Sesser là do bị người khác tấn công, giọng nói của cậu không che đi được sự lo âu, cho dù từ trước đến nay Sesser vẫn chưa mở miệng nói chuyện qua, cũng không có đáp lại Kì Thời, nhưng Kì Thời vẫn cố gắng nói hết những lời cần nói với Sesser. Sesser yên lặng lắng nghe những điều mà Kì Thời nói, nó tựa cằm lên lòng bàn tay của nhân loại rồi vô thức cọ cọ, nó ngửi mùi hương dịu nhẹ trên người cậu và lặng nghe từng lời nói dịu dàng của người bên cạnh, rồi lười biếng ôm lấy Kì Thời. Kì Thời nói xong nhìn xuống thấy giao nhân nhắm mắt như muốn ngủ, thì chợt khóc cười không xong, hoàng hôn qua đi đêm tối đã đến, cậu đẩy đẩy quả đầu của giao nhân, ra hiệu cho nó nên rời đi rồi, nhưng chẳng ngờ, khi thấy Kì Thời không nói nữa thì giao nhân ngẩng đầu lên nhìn một lúc rồi kéo thẳng Kì Thời xuống biển. Trong chớp mắt, Kì Thời đã bị giao nhân kéo vào lòng

Chương 48: Hẹn Hò Đọc thêm »

Chương 47: Bạn Đời

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~ Khi giao nhân tiến vào giai đoạn giao phối/ tìm bạn đời, thì bọn chúng sẽ xây tổ để bạn đời có nơi ở an toàn, khả năng phòng thủ của giao nhân giống cái khá thấp, cho nên khi giao nhân đực xây tổ thì bọn chúng thường chọn những hang động hẻo lánh và có tính phòng ngự mạnh, để phòng ngừa sự xâm nhập của các loài sinh vật biển khác. Vì để đề phòng những giao nhân khác sẽ có ham muốn đối với bạn đời của mình, nên trong kì giao phối giao nhân thường sẽ không xây tổ ở gần khu vực đại bản doanh, sức chiếm hữu của bọn chúng đối với bạn đời rất mạnh, bọn chúng sẽ chạy đi rất xa chỉ để giấu bạn đời của mình, và cùng người đó trải qua kỳ giao phối kéo dài ba tháng. Thân là giao nhân, Sesser cũng không ngoại lệ, nhưng lần này nó trở về đây không phải là để xây tổ dưới biển ngay lập tức, mà là để lấy một thứ trước. Bạn đời mà nó nhận định là một con người, không thể ở dưới nước trong thời gian dài, mà nơi ở của giao nhân của một loại Bích Thủy Châu đặc thù dùng để giải quyết vấn đề này, đêm dài đằng đẳng, sau khi lấy được thứ mình cần, Sesser bắt đầu tìm kiếm hang động có thể dùng để xây tổ. Lấy hạt châu vốn không mất bao nhiêu thời gian, ngay khi Sesser chuẩn bị rời đi, thì bé giao nhân đã thoát khỏi gông cùm bỗng nhào đến trước mặt Sesser, nó hung dữ chất vấn giao nhân trước mặt: [Rõ ràng ngài cũng lên bờ, ngài đi đến bên cạnh nhân loại kia, vậy tại sao ngài lại không cho tôi lên bờ? !] Bé giao nhân nhe nanh ra với Sesser, hiển nhiên là nó đang rất tức giận, nên mới không tự lượng sức mình mà muốn tấn công Sesser. Những giao nhân đực xung quanh lạnh mắt liếc nhìn giao nhân nhỏ, ngay khi bé giao nhân nhe nanh thì Sesser đã vươn tay ra bắt lấy cổ nó. Tình đồng loại giữa các giao nhân rất mỏng manh, là một quái vật, Sesser còn lạnh nhạt hơn thế nhiều, hành vi bảo vệ tộc giao nhân của nó xuất phát từ chấp niệm và sự chán ghét đối với loài người, nó vốn không có sự nhẫn nại để mà ở đây lãng phí thời gian với bé giao nhân. Giao nhân với khí tức âm lãnh bóp cổ giao nhân nhỏ, đuôi của giao nhân nhỏ vùng vẫy trong nước, khó khăn hít thở trong tay Sesser, móng vuốt của giao nhân đâm thủng lớp da của giao nhân nhỏ, máu tươi lan ra, lúc này Sesser mới buông tay với vẻ mặt vô cảm: [Ngươi muốn chết, ta sẽ không cản.] Sau khi đã cảnh cáo đủ, Sesser không tiếp tục nhìn đến con non giao nhân đang ngã nhào dưới đáy biển, chiếc đuôi đen của Sesser chuyển động, thân hình nó biến mất giữa đại dương. Nó nhìn trúng một cái hang để xây tổ, nên ngay lập tức giết chết mấy con cá mập lớn đang luẩn quẩn xung quanh, sau khi để lại khí tức của mình để đánh dấu lãnh thổ, thì Sesser mới trở lại trên bờ. Chân trời bắt đầu trở mình như bụng cá trắng, nó cần phải về căn nhà đó trước khi trời sáng. Đuôi cá dịch chuyển trên bãi cát, mái tóc đen dài đến eo buông thả sau lưng, khắp người sinh vật đẹp đẽ này toát lên khí tức nguy hiểm và thần bí của biển sâu, những sinh vật biển do mưa bão nên đến vùng biển nông để nghỉ ngơi hít thở bỗng đồng loạt bỏ chạy khi nhận ra khí tức này trong không khí. Mùi ẩm ướt lan tỏa trong không khí, mưa bão đã dừng lại, nhà gỗ đứng lặng bên bờ biển, lúc Sesser trở về nhà gỗ thì xung quanh đều im lìm, một chút tiếng động cũng không có. Nhưng Sesser vốn đang trầm mặc đột nhiên ngẩng đầu, con ngươi đen lay láy dựng đứng, những lớp vảy nhỏ phủ trên cơ thể hết đóng lại mở, rất rõ ràng, giao nhân đang bị thứ gì đó thu hút khiến nó rơi vào trạng thái công kích. Cát bên bờ biển bị nước mưa làm ẩm, bãi cát bên cạnh chiếc đuôi của Sesser có in hằn mấy dấu chân lộn xộn, tiến thẳng về phía nhà gỗ. Có người lạ đã tiếp cận nhà gỗ khi Sesser không có ở đây, phát giác ra khí tức hôi thối trong không khí, Sesser quẩy đuôi, đi theo loạt dấu chân đó, một mạch đi đến cạnh cửa sổ của nhà gỗ. Đêm đến, lúc Kì Thời đi ngủ thì đều sẽ đóng hết cửa ra vào và cửa sổ, nhưng so với cửa ra vào đã được khóa chặt, thì cửa sổ không có chốt lại càng dễ dàng bị mở ra hơn, khí tức đó càng lúc càng nồng, cuối cùng tập trung hết lên người đàn ông đang lén la lén lút dựa trên cửa sổ không biết để làm gì. Người đó khom lưng hành động, nhìn từ đằng sau thì trông có vẻ rất cường tráng, mặc bộ quần áo làm từ vải bố, trên người còn vương mùi tanh cá rửa mãi không đi, đây chắc là một ngư dân trong thị trấn. Chỉ thấy người đó cẩn

Chương 47: Bạn Đời Đọc thêm »

Chương 46: Sào Huyệt/ Tổ

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~ Kì Thời nhận ra có động tĩnh, cậu làm như vô tình nhưng lại cố ý nhìn về phía mà Sesser đang ở, cách một cánh cửa, đôi mắt thú mang theo niềm ác ý mãnh liệt không thể nào phớt lờ nhìn thẳng vào Lana. Đối với Sesser mà nói, Kì Thời là một sự tồn tại đặc thù, nhưng giao nhân vẫn rất chán ghét con người, may là Lana không ở lại đây quá lâu, mưa đã vơi đi nhiều, cô gái nhỏ vui mừng mang theo sợi dây chuyền chạy về nhà. Kì Thời vào nhà rồi đóng cửa lại, ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, căn nhà gỗ trở nên sáng sủa, kèm theo đó là mùi nước mưa ẩm ướt, cậu đi đến bên cạnh giao nhân, ngồi xổm xuống để kiểm tra vết thương trên đuôi nó. Vừa nãy lúc ở bên ngoài, cậu rõ ràng đã nhận ra Sesser có gì đó không ổn, Kì Thời thử đưa tay ra chạm vào lớp vải băng trên đuôi giao nhân, Sesser không có phản ứng gì, chỉ nhìn chằm chằm động tác của Kì Thời, đôi mắt đen trầm xuống. Sau khi xác nhận giao nhân không có tính công kích, thì Kì Thời mới gỡ lớp băng ra để kiểm tra tình trạng của vết thương. Đã qua mấy ngày rồi, vậy mà vết thương trên chiếc đuôi đen vẫn chưa có tiến triển tốt, nhưng cũng chẳng chuyển biến xấu đi. Có lẽ bởi vì thể chất đặc thù của Sesser, cho nên thuốc bôi lên đuôi không có tác dụng, Kì Thời yên lặng tháo lớp băng gạc xuống, rồi lại quấn một vòng băng mới lên. Có lẽ cậu nên ra ngoài đổi thêm một ít thuốc về, nếu như vết thương vẫn mãi không lành, thì cần phải đưa giao nhân trở về biển, dù sao thì, chúng nó trời sinh đã thuộc về biển cả, vết thương trên người rồi cũng sẽ lành lặn theo tự nhiên. Còn về nhiệm vụ, Kì Thời cho rằng, nguyên nhân khiến cho giao nhân xuất hiện giá trị hận thù và vị diện sụp đổ, là do tính thần thoại giả dối của thế giới này đối với giao nhân và nhân ngư quá cao, còn về nhiệm vụ chủ yếu hiện nay, chính là có được đầy đủ quyền lực để bảo vệ toàn bộ đại dương. Sesser vốn không biết đến những suy nghĩ trong nội tâm Kì Thời, nó nhìn bàn tay đặt bên mép thùng gỗ, hiếu kì thò đầu sang, tựa đầu lên tay Kì Thời, rồi liền híp mắt không cử động nữa. Đêm đen lần nữa ghé đến, Kì Thời chìm vào giấc ngủ sâu, giao nhân từ thùng gỗ trèo ra ngoài, đi đến bên giường của Kì Thời. Giao nhân cao to cúi người xuống, móng vuốt sắc nhọn dừng lại trên đuôi mắt Kì Thời, vừa cẩn thận lại tò mò chạm vào tìm hiểu làn da của nhân loại. Lần chạm này có phần khác với lúc trước, da của nhân loại ấm áp, mềm mại, không trơn trượt, lạnh lẽo như da của những loài sinh vật dưới biển, đôi mắt như biển cả lúc này đang nhắm lại say ngủ, yên tĩnh cực độ. Ngón tay của Sesser lưu luyến đuôi mắt của Kì Thời, rồi lại trượt xuống, rơi trên cánh môi non mềm, cảm giác trên tay rất là kì diệu, Sesser vẫn còn nhớ mùi vị khi chạm vào đôi môi đó, chẳng trách những giao nhân kia đều nổi lòng tham lam đối với nhân loại này trong lần gặp đầu. Khí tức trên người cậu thanh niên tóc vàng kim mắt xanh lam này vừa sạch sẽ lại ôn hòa, là tạo vật đẹp đẽ nhất của đại lục, thân thể của sinh vật biển vẫn luôn thành thật hơn nội tâm của chúng nhiều, yết hầu của Sesser chuyển động, chiếc đuôi lắc lư, giao nhân cúi người, dần dần áp sát nhân loại. Ngay khi đôi môi sắp chạm nhau, thì từng đợt sóng lớn bên ngoài vỗ mạnh lên bãi đá, có tiếng  ngân nga của giao nhân vang lên,nhưng âm thanh đó khô khan và không lưu loát, khác hẳn với tiếng ca huyền ảo đặc trưng của giao nhân, giống như là có người cố ý tạo ra vậy. Sesser dừng động tác, nó cúi đầu nhìn Kì Thời một hồi, rồi liền biến mất ngay lập tức trong căn nhà gỗ. Giao nhân nắm quyền thống trị biển lớn, chiếc đuôi màu đen chìm nổi trong làn nước, tốc độ lướt đi nhanh như một dòng điện. Buổi đêm vẫn đang đổ mưa, nhưng cơn mưa đã nhỏ đi rồi, mơ hồ có dấu hiệu trời trong, nước mưa đánh ướt mi mắt và mái tóc dài của giao nhân, lớp băng gạc bị nước biển xô đẩy, không biết đã bung ra từ lúc nào. Vết thương vốn to bằng cánh tay trên đuôi giao nhân đã biến mất ngay tức khắc khi chạm vào nước biển. Thật ra, hệ thống nói không sai, hiện nay những con quái vật trên thế giới này đã mạnh đến mức có rất ít thứ có thể gây ra tổn thương cho chúng, Sesser giả vờ bị thương, yếu ớt là để khiến cho nhân loại phải mềm lòng vì điều này,  vết thương trên đuôi nó đã lành từ sớm rồi, khả năng tự chữa lành của giao nhân khiến cho người ta kinh ngạc đến cắn phải lưỡi. Đêm đen như mực, biển lớn

Chương 46: Sào Huyệt/ Tổ Đọc thêm »

Chương 45: Sợi Dây Chuyền

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~~~ Đầu lưỡi non mềm của nhân loại triền miên lấn tới, liều mạng hấp thụ tất cả dưỡng khí mà giao nhân dự trữ được, răng nanh bén nhọn chọc rách chiếc lưỡi yếu ớt, từng tia máu tanh lan tràn trong nụ hôn hỗn loạn này, sau đó lại tan biến trong sự quấn quýt đôi bên. Sesser đã nếm được vị máu tươi của nhân loại, trong dịch thể có mùi tanh đó lại có thêm một mùi vị ngọt ngào. Sóng lớn cuộn trào trên mặt biển trong huyễn cảnh, đáy biển không có bất kỳ một tia sáng nào, Kì Thời bám lấy giao nhân để hô hấp, nên đã tạm thời thoát khỏi bị nước biển làm ngộp chết. Mà cho dù là giao nhân trong huyễn cảnh, hay là giao nhân ở trong hiện thực đang ôm lấy Kì Thời, thì đều sững sờ khi đôi môi chạm nhau. Con ngươi đỏ tươi của giao nhân đã có đôi chút tỉnh táo, khí tức mất kiểm soát trên người giao nhân dần dần dịu lại dưới sự tiếp xúc thân mật. Cho dù có là quái vật, thì thú tính trên người giao nhân từ trước đến giờ vẫn chưa từng được gọt giũa qua, lúc này lại vừa hay đang là mùa xuân, tất cả những con giao nhân khác đều đang chuẩn bị tìm kiếm bạn đời, và cơ thể của bọn chúng sẽ rơi vào giai đoạn phát tình, ngay cả Sesser cũng không thể thoát khỏi quy luật tự nhiên đã được định sẵn này. Mùa xuân của những năm trước, nó đều sẽ lựa chọn vùi mình xuống đáy biển sâu, rồi trải qua thời kỳ giao phối một mình trong bóng tối, năm nay thì lại khác, nó đã dừng chân ở lại nhà của một nhân loại giả tạo, nó vốn định sẽ giết chết nhân loại, sau đó mới tiếp tục lặn xuống biển sâu. Nhưng mà chẳng ai ngờ được rằng sẽ xảy ra loại chuyện ngoài ý muốn như thế này, cách làm trong vô thức này của Kì Thời đã chạm vào vùng bóng tối trong ký ức của Sesser, quái vật hiếm khi nào mất khống chế, nay đã ổn định trở lại khi được hôn. Hương thảo mộc thanh mát cùng mùi hương lành lạnh trên người Kì Thời đã khiến giao nhân bình tĩnh lại, mái tóc vàng kim dài ngang vai của Kì Thời quấn quýt bám lấy từng lọn tóc đen dài của giao nhân, nhân loại ngoắc lấy đầu lưỡi lạnh băng của nó, cố gắng hít thở từng ngụm từng ngụm nhỏ trong huyễn cảnh, chiếc cổ yếu ớt hơi ngửa lên trong lòng giao nhân, chỉ có như vậy mới có thể với tới được quái vật cao to. Đôi mắt Sesser đỏ ngầu, nó không làm gì cả, cũng không đẩy Kì Thời ra, bàn tay nó đặt lên cần cổ thon dài của chàng trai, ma sát tới lui vị trí còn in hằn dấu răng trên đó. Khi nãy, nó đã tính cắn đứt cổ của Kì Thời tại nơi đó, dấu răng in hằn lên trên, chỉ thiếu một chút nữa thôi là có thể xé rách vùng da mỏng manh, và dòng máu hôi thối sẽ chảy ra từ nơi trí mạng đó. Lúc này, giao nhân đã được nếm thử máu của nhân loại bằng một cách khác, không hôi thối khó chịu như trong trí nhớ, mà trái lại còn mang theo một cỗ khí tức ngọt ngào. Nó nuốt máu tươi xuống, từng mảnh ký ức vụn vặt lướt ngang qua đầu Sesser, nhanh đến mức gần như không chạm vào được, nhưng giao nhân vẫn nhìn ra được một số thứ, trong ký ức đó, nó đã đè nhân loại  xuống hôn loạn khắp nơi, thân mật khắn khít. Cho nên, nhân loại vốn là bạn đời của nó sao? Không kịp đợi Sesser suy xét rõ ràng, thì cơ thể của nhân loại trong lòng đã mất sức, trượt xuống, đôi môi rời nhau, Kì Thời giãy dụa và có dấu hiệu thoát khỏi huyễn cảnh. Tay của Sesser giữ lấy sau gáy của Kì Thời, mùi nước biển ẩm ướt trên người nó càng nồng hơn, Kì Thời cũng dần thả lỏng, yên tĩnh rúc vào lòng Sesser. Nhân loại triệt để lạc lối trong huyễn cảnh, giao nhân gian xảo quấn lấy người ta, dán môi qua đó, bắt lấy nhân loại, hôn lại từ đầu. Sesser giấu đi răng nhọn, học cách hôn người vừa rồi của Kì Thời, mắt nó vẫn còn hơi đỏ, chỉ là đã thu lại bớt khí tức toàn thân, sớm đã không còn tính công kích nữa, đôi môi lạnh lẽo của nó dán lên bờ môi ấm áp của nhân loại, tìm kiếm mùi hương thảo mộc thanh mát khi đó. Nếu đã là bạn đời của giao nhân, thì tất cả mọi cảnh tượng đều sẽ khác hẳn, cho dù Sesser căm ghét con người, nhưng chỉ có duy nhất người trước mặt này đây là ngoại lệ. Nó không ghét đối phương, nó sẽ dắt cậu thanh niên có màu mắt lam đậm này trở về tổ, cách ly cậu hoàn toàn với thế giới bên ngoài và cả những con người giả tạo và gớm ghiếc ngoài kia, đại dương này sẽ trở thành nơi bảo hộ cho sự an toàn của giao nhân, nếu những người ngoài kia có ý đồ tổn hại giao nhân, thì tất cả đều phải gánh chịu lời nguyền của biển sâu. 【Tít, giá trị hận thù của NPC giao nhân -2,

Chương 45: Sợi Dây Chuyền Đọc thêm »

Chương 43: Cố Ý Tiếp Cận

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~~~~~~~ Kì Thời không biết được những suy nghĩ phức tạp trong lòng giao nhân, khi con ngươi đen thuần của giao nhân nhìn sang đây, cậu càng cảm thấy quen thuộc hơn. Giông bão bên ngoài không ngừng nghỉ, mưa gió giao nhau, nhưng lại chẳng thổi được chút gió vào đây, Kì Thời đã sớm thay ra bộ quần áo bị ướt, cho dù là quần áo vải thô sẫm màu, thì cũng không thể che đi một thân khí chất cao quý, mái tóc vàng kim được buộc lên, để lộ ra mi mắt ôn hòa và cần cổ thon dài. Giao nhân vẫn cứ luôn nhìn mình, Kì Thời biểu đạt rằng cậu không có ác ý, cậu còn đặt một ít cá khô nhỏ bên cạnh giao nhân, rồi nhỏ nhẹ an ủi giao nhân đang bị thương: “Anh đừng sợ, tôi sẽ không làm anh bị thương, chờ sau khi vết thương của anh lành rồi, thì tôi sẽ đưa anh về biển.” Kì Thời nghiêng nghiêng đầu, đẩy đẩy đĩa cá khô nhỏ sang bên đó: “Có muốn ăn cá khô nhỏ không?” Cá khô nhỏ vẫn còn hơi ấm, hương thơm món ngon bay thoang thoảng, nếu đổi thành bé giao nhân đang ở đây, thì nó sẽ cọ cọ lòng bàn tay cậu, đợi được cho ăn, nhưng giao nhân không có động tác gì cả, chiếc đuôi trong thùng gỗ hơi cử động, giao nhân áp sát bên mép thùng, chỉ yên lặng nhìn nhân loại. Giao nhân không có hứng thú với cá khô nhỏ, Kì Thời cũng không thể ép nó ăn được, có thể là so với giao nhân nhỏ, thì đối phương thích ăn cá sống hơn, Kì Thời cân nhắc đợi ngày mai mưa nhỏ một tí thì cậu sẽ ra ngoài bắt một ít cá sống về, rồi nhìn thử xem giao nhân có ăn không. Trời đã tối lắm rồi, đã đến giờ nghỉ ngơi của Kì Thời, Kì Thời đổ một ít nước vào thùng gỗ nhưng không đổ ngập hẳn đuôi của giao nhân, cậu đơn giản xử lý vết thương của nó, miệng vết thương được quấn một lớp băng gạc, bao bọc chiếc đuôi màu đen lại thành một vòng. Sesser không được tự nhiên mà nhìn nơi được băng bó, những ngón tay với móng vuốt sắc bén rơi trên lớp vải băng, nhìn như có thể xé rách băng gạc ra bất kỳ lúc nào. Kì Thời kịp lúc ngăn cản động tác của Sesser, cậu đặt tay lên cánh tay của giao nhân, rồi dùng một chút lực để ngăn lại chuyển động của Sesser, Kì Thời không biết giao nhân có thể nghe hiểu được lời của mình hay không, nhưng cậu vẫn rất nghiêm túc nói với Sesser: “Không được, chờ vết thương lành rồi thì mới gỡ băng gạc ra được.” Cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ bị đụng chạm, chút sức lực nhỏ bé của nhân loại vốn không thể áp chế được động tác của quái vật, khi xúc cảm ấm áp trên da thịt áp đến, quái vật biển sâu nheo mắt, ánh mắt nó rơi trên tay Kì Thời, vây đuôi nhòn nhọn chuyển động, đến cuối cùng Sesser vẫn áp chế được bản năng muốn nhe nanh với nhân loại, nó mang vẻ mặt vô cảm đưa cơ thể tiến sát lại gần Kì Thời. Hấp tấp chạm vào giao nhân như vậy là một chuyện hết sức nguy hiểm, nhưng Kì Thời chỉ chạm vài giây, đợi sau khi Sesser bỏ ý định xé băng gạc, thì cậu liền rút tay về. Căn bếp nhỏ yên lặng trở lại sau khi nhân loại rời đi, mưa vẫn rơi bên hiên nhà, tiếng mưa rơi rả rích len vào trong nhà gỗ, chỉ cảm thấy ồn ào, bởi vì trời mưa nên mặt trăng và sao sáng đều đã bị mây đen che khuất, không lọt nổi một tia sáng. Nhưng bên trong căn bếp nhỏ vẫn còn một ngọn đèn dầu phát ra ánh sáng le lói trong bóng tối. Đường nhìn u tối của Sesser rơi trên ngọn đèn dầu, đây là do nhân loại để lại trước khi rời đi. Người đó đang lo rằng nó sẽ sợ tối à? Thật nực cười khi một nhân loại lại đi lo lắng rằng một con quái vật biển sâu sẽ sợ hãi bóng tối, nó đã chìm vào giấc ngủ say mấy trăm năm trong đáy biển u ám, đồng thời nó cũng đã từng giết chết một con cá mập có ý đồ tấn công nó để chiếm lãnh thổ trong vùng biển tối tăm, ngay cả tầng hầm đen ngòm của loài người nó cũng đã ở qua. Không có một tia sáng nào có thể chen vào những nơi đó, mọi thứ trong tầm mắt đều tối đen và ngột ngạt, nhưng không ngờ trong một đêm mưa bão như thế này, lại có người để lại cho nó một luồng sáng bé nhỏ trong căn nhà gỗ. Nhân loại đáng thương vẫn chưa biết giao nhân mà cậu cứu về lại là sự tồn tại đến để đoạt mạng cậu, đã vậy còn cẩn thận từng li từng tí chăm sóc vết thương cho nó và cho nó ăn cá khô nhỏ. Giao nhân khó có lúc lại an phận nằm yên trong thùng nước như thế này, nó không động vào băng gạc trên vết thương, chỉ chăm chú nhìn ánh đèn nhỏ yếu của ngọn đèn dầu. Gió bão điên cuồng càn quét bên ngoài, mưa lớn đầm đìa, nhưng bên trong nhà lại yên ắng

Chương 43: Cố Ý Tiếp Cận Đọc thêm »

Chương 43: Cố Ý Tiếp Cận

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~ Khi con tàu bị chìm, Kì Thời đang bị tiếng hát của giao nhân mê hoặc, cho nên ấn tượng của giao nhân đối với cậu chỉ dừng lại ở khoảnh khắc trong căn nhà gỗ, bóng dáng cao lớn, cô liêu của quái vật biển sâu khuất dạng trong lòng biển, chớp mắt không thấy tăm hơi. Không ngờ rằng, lần nữa gặp mặt lại là ở trong tình huống này. Kì Thời bước lên bãi đá, đến gần giao nhân, nhưng cậu vẫn giữ một khoảng cách, bởi vì đêm đó, khí tức nguy hiểm tỏa ra trên người giao nhân này khó mà che giấu được, Kì Thời nằm trên giường cảm nhận được rõ ràng hết thảy. Cách hai ba bước, Kì Thời đã nhìn rõ được toàn bộ diện mạo của giao nhân, đuôi cá đậm màu và mái tóc đen tuyền, vẻ ngoài lạnh lùng cứng cỏi không che đi được khuôn mặt anh tuấn, đôi tai dài dài bị mái tóc che phủ trông giống như tai của tinh linh, từng lớp vảy nho nhỏ đính trên cổ càng làm tăng thêm nét đẹp phi nhân loại của giao nhân. Nhìn dọc xuống dưới, là thân trên lõa thể của giao nhân và cả chiếc đuôi cá thô to, đuôi cá rất dài, có thể dễ dàng quấn lấy những người gầy yếu như Kì Thời, đuôi cá sẫm màu rắn chắc, mạnh mẽ, từ phần bụng trở xuống 6 tấc có một phần vảy nhô lên rất rõ ràng. Kì Thời im hơi lặng tiếng dời tầm mắt. Mà lúc này, trên chiếc đuôi cá to lớn đó lại xuất hiện một vết thương có kích thước khoảng một cánh tay, giao nhân bởi vì vết thương này mà đã rơi vào hôn mê, máu tươi chảy ra từ vết thương đó, rồi tan biến trong làn nước. Bãi đá này không dễ gì có người đi qua, nếu bỏ mặc giao nhân ở lại đây, thì khi thủy triều dâng cao, sóng biển sẽ cuốn giao nhân ra xa bờ, và những loài sinh vật hung tợn của biển khơi sẽ nuốt chửng nó, vả lại, nếu bỏ mặc không lo, thì vết thương trên đuôi giao nhân sau khi bị nước biển ngâm qua đêm rồi lại bị phơi dưới ánh nắng mặt trời thì sẽ trở nên ác hóa. Hệ thống cũng nhảy ra nhắc nhở Kì Thời vào lúc này: 【Ký chủ, đây là NPC giao nhân, quái vật của thế giới này.】 【Lúc hệ thống thông báo giá trị hận thù thì ký chủ đang bị tiếng hát mê hoặc mất đi ý thức, hệ thống cảnh báo nhắc nhở: Giá trị hận thù hiện tại của NPC giao nhân: 91】 91 là một con số rất cao mang theo mối nguy hiểm rất lớn. 【Hệ thống nhắc nhở, khi giá trị hận thù quá cao thì quái vật sẽ xuất hiện tính công kích, xin ký chủ hãy chú ý đến sự an toàn của bản thân.】 Nhân loại tự ý đến gần giao nhân là chuyện vô cùng nguy hiểm, mà con giao nhân trước mặt Kì Thời đây, chính là con đã từng bộc lộ tính công kích trước mặt cậu, chỉ có điều, đêm hôm đó giao nhân đã rời đi mà không làm gì cà. Và bây giờ, giao nhân hung ác đang bị thương, hôn mê nằm trên bãi đá, ngay trước mặt Kì Thời, cứu hay không cứu cũng chỉ là do một ý niệm trong suy nghĩ. Nước mưa đánh lên khuôn mặt, quần áo và toàn thân của Kì Thời đều đã bị ướt thấu, những giọt nước trượt dọc theo đường nét cằm dưới rơi xuống mặt đá, Kì Thời nhìn giao nhân đang bị thương, cuối cùng vẫn đi qua đó, mang giao nhân trở về nhà gỗ. Bên trong nhà gỗ có một thùng gỗ rất lớn đã bỏ không từ lâu, đủ để chứa nước nuôi giao nhân bên trong. Kì Thời mang giao nhân về nhà, nhân lúc nó còn đang hôn mê, cậu xử lý sơ qua miệng vết thương cho nó, là một vết chém, giao nhân đã bị thứ vũ khí sắc bén nào đó tấn công. Hệ thống yên lặng quan sát động tác của Kì Thời, đưa ra nghi vấn thích đáng: 【Thật kỳ lạ, với lực công kích của quái vật, thì không có bất cứ sự tồn tại nào có thể gây nên thương tích cho bọn chúng ở thời điểm hiện tại.】 Nếu như là quái vật ở thời kỳ ấu niên, vậy thì tất cả đều có khả năng, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Kì Thời nhẹ nhàng chạm vào đuôi cá của giao nhân, cảm giác khi chạm tay vào lạnh lẽo, trơn bóng, vảy trên đuôi giao nhân cứng cáp, đỉnh vảy thì càng bén nhọn vô cùng, nếu không cẩn thận thì sẽ bị cứa một đường. Kì Thời chỉ chạm nhẹ một cái rồi thu tay lại, vì không biết vết thương của giao nhân liệu có trở nặng hơn khi bị ngâm nước hay không, nên cậu không có đổ nước vào thùng, để giữ cho đuôi của giao nhân luôn được ẩm ướt, cứ cách một thời gian Kì Thời sẽ rải nước lên đuôi một lần. Mưa bão bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu ngừng nghỉ, Kì Thời không thể ra ngoài, nên sau khi bố trí ổn thỏa cho giao nhân xong thì cậu bắt đầu chuẩn bị cơm tối. Bữa cơm dành cho một người rất đơn giản, một cái bánh mì ăn kèm với mứt hoa quả

Chương 43: Cố Ý Tiếp Cận Đọc thêm »

Chương 42: Bị Thương

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~~ Giao nhân không biết đã sống qua bao nhiêu năm tháng, nó đã nhìn thấy đủ hết các loại người, có người hám danh hám lợi toàn thân bốc mùi hôi thối, có người tham lam, có người đam mê sắc dục, có người lại mang khát vọng giết chóc, nó đã nhìn thấy rất nhiều loại người như vậy, nhưng nhân loại trước mặt lại là loại người sạch sẽ nhất mà Sesser từng gặp. Nó căm ghét con người, nhưng lại chẳng thể nổi lòng thù ghét với nhân loại này. Thật kỳ lạ, rõ ràng nó lên bờ là để giết người này mà. Lần đầu gặp nó đã tha cho nhân loại, là bởi vì hành động cứu giúp của người này đối với giao nhân nhỏ, nếu không, thân là người ở trên tàu Golokby, thì Kì Thời cũng sẽ chịu chung số phận vùi thây nơi biển cả giống như Gaia. Mà lần này nó lên bờ tìm nhân loại, là bởi vì nhân loại đã khiến cho giao nhân nhỏ sinh ra cảm giác gần gũi. Khi giao nhân quá gần gũi với loài người thì kết quả cuối cùng luôn luôn là tự dấn thân vào chỗ chết, nó lên bờ là để trừ khử mối tai họa ngầm này, nhưng có lẽ Sesser cũng đã bị trúng thuật mê hoặc của nhân loại này, nên mặc dù móng vuốt sắc bén đã đặt lên trên lồng ngực yếu ớt, thì nó cũng không thể xuống tay kết liễu tính mạng của người này. Sesser cảm thấy nghi hoặc, đôi mắt đen lay láy của nó trừng vào lòng bàn tay mình trong bóng tối,  không biết là đang nghĩ gì. Người say ngủ trên giường dường như đã cảm nhận được có một sự tồn tại khác trong phòng, lông mi của Kì Thời chuyển động, như thể cậu sẽ tỉnh dậy trong giây lát. Sesser nhìn lướt qua Kì Thời, sau cùng trầm mặc rời đi, chỉ còn những vũng nước nhỏ trong căn nhà gỗ trống hoắc là biểu thị cho việc giao nhân đã từng đến nơi này. Hệ thống 17 nhìn thấy con quái vật nguy hiểm đứng trước giường Kì Thời, những móng vuốt nhòn nhọn đó đặt cố định trên cổ của ký chủ, dường như chỉ một giây sau là sẽ dùng lực siết chặt. Cơ thể yếu ớt của nhân loại chắc chắn sẽ không chịu nổi một đòn tấn công của quái vật, hệ thống phát ra âm thanh báo động rối ren, căng thẳng nhìn một màn trước mặt, nhưng giao nhân đêm khuya đến thăm nhà không có làm gì cả, mà chỉ lặng lẽ rời đi. Hệ thống không hiểu nổi, không hiểu mục đích hành động lần này của quái vật, chẳng lẽ chỉ là vì đến đây nhìn ký chủ một lát thôi sao? Thật kỳ lạ. Nhưng đi rồi cũng tốt, hệ thống hoảng sợ một trận, dù sao thì nếu Kì Thời gặp phải nguy hiểm, thì mệnh lệnh bảo vệ ưu tiên của hệ thống sẽ được kích hoạt, hệ thống sẽ cưỡng chế mang Kì Thời đi, vị diện này cũng sẽ sụp đổ ngay lập tức. Âm thanh dòng điện dần dần lắng xuống, hệ thống chuẩn bị tiến vào trạng thái nghỉ ngơi, thì lại phát hiện ký chủ vốn đang ngủ say không biết đã mở mắt từ khi nào, Kì Thời ngồi thẳng lưng, cậu nhìn vết nước trên sàn nhà, rồi lại xoay đầu nhìn ra phía cửa sổ. Bên ngoài cửa sổ của nhà gỗ chính là biển lớn, đêm khuya tĩnh lặng, vẫn có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ bên tai, bên dưới ánh trăng màu bạc, thân hình của Sesser biến mất trong dòng biển. Mãi cho đến khi thân hình của giao nhân triệt để biến mất, thì Kì Thời mới thu lại ánh nhìn. 17 len lén thò đầu ra dò hỏi: 【Ký chủ thức dậy từ khi nào vậy?】 Hệ thống không biết liệu Kì Thời có cảm nhận được tình hình vừa rồi hay không, câu trả lời của chàng trai khiến hệ thống cứng họng. Kì Thời: “Đã tỉnh dậy từ rất sớm rồi.” Rất sớm, vậy là đã tỉnh từ trước lúc giao nhân đến đây, Kì Thời đang giả vờ ngủ, giao nhân làm gì cậu cũng biết, bao gồm cả việc sát ý dần nổi lên nhàn nhạt trong mắt của đối phương. Chuyến đi này của giao nhân là để giết cậu, chỉ có điều, không biết tại sao đến cuối cùng đối phương cũng không ra tay. Kì Thời tỉnh dậy thì không còn buồn ngủ nữa, cậu nửa tựa lên giường, qua một lát thì hỏi hệ thống một câu kỳ lạ. “Chú hề ở vị diện trước, có khả năng đến được đây không?” 【…】 17: 【Hoàn toàn không có khả năng.】 【Mỗi một thế giới nhỏ trong vị diện đều có tường ngăn cách, bọn họ đều tồn tại ở các không gian độc lập và khác nhau, chú hề không thể đến đây được, cũng không có khả năng đến được đây.】 Hệ thống nghi hoặc: 【Sao thế ký chủ? Có phải áp chế tình cảm đã mất hiệu lực rồi không? Có muốn bổ sung thêm không ạ?】 Thứ gọi là áp chế tình cảm chính là làm nhạt đi tất cả tình cảm mà người làm nhiệm vụ đã dồn hết vào nhiệm vụ trước, những chuyện đã từng xảy ra chỉ giống như một giấc mơ cưỡi ngựa xem hoa trong trí nhớ của họ. Như vậy mới có thể làm giảm bớt

Chương 42: Bị Thương Đọc thêm »

Chương 41: Sạch Sẽ

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~~~ Cơ thể bé nhỏ của bé giao nhân chắn trước mặt Kì Thời, thử chống lại sự lớn mạnh của quái vật biển sâu, nhưng vẫn không thể lay chuyển được thân hình của Sesser. Sesser kéo nhân loại đến gần hơn chút, nó nhìn đôi mắt đó ở cự ly gần hơn, tròng mắt tinh tế sạch sẽ đổ bóng sắc nét hình ảnh của giao nhân, Sesser bắt lấy Kì Thời rất lâu, lâu đến nỗi bé giao nhân bắt lấy ống quần của Kì Thời, cho rằng Sesser sẽ móc đôi mắt đó ra rồi xem như châu báu mà giấu đi. Dù sao, trên dưới toàn tộc giao nhân đều biết thứ mà Vương của bọn chúng ghét nhất chính là nhân loại, đôi mắt này đã đặt sai chỗ rồi, giao nhân hung tàn khó mà tránh khỏi sẽ không sinh ra cảm giác tranh đoạt. Nhưng Sesser chỉ nhìn như vậy thôi, sau cùng nó vẫn không làm gì cả, cũng không ra tay làm hại nhân loại, nó thả nhân loại đi. Một bầy giao nhân rời đi theo dòng nước cuồn cuộn, để lại một mảnh bừa bộn, giao nhân nhỏ theo sau những giao nhân trưởng thành, nó ngoái đầu nhìn lại Kì Thời, rồi lại ngắm nghía con tàu thủy màu trắng. Thuật mê hoặc trong giọng hát của giao nhân sẽ kéo dài hai ngày, người trên tàu thì may mắn thoát được một kiếp, nhưng nhân loại trong nước thì chưa chắc, nhân loại không có năng lực tấn công hay phản kháng sẽ nhanh chóng bị động vật ăn thịt trong biển nuốt chửng. Nhìn Kì Thời đơn độc bị bỏ lại giữa đại dương bao la, giao nhân nhỏ xoay người, kéo Kì Thời đi theo. Cuối cùng, Kì Thời bị thất lạc khỏi con tàu của mình đã tỉnh lại ở một thị trấn nhỏ, theo như một cô gái tên Lana trong gia đình đã cứu cậu lên bờ, thì cậu được bà nội lớn tuổi trong nhà phát hiện ra, sau khi được cứu khỏi biển khơi thì hôn mê mất hai ba ngày mới tỉnh lại. Trấn Rhode tựa biển, người trong thị trấn dựa vào nghề ra khơi đánh bắt để sinh sống, Lana cùng bà sống nương tựa vào nhau, tuy cả hai người đều không biết bắt cá, nhưng nhờ vào tay nghề nấu ăn tốt nên vẫn có được cuộc sống ổn định qua ngày trong thị trấn. Kì Thời một mình trôi dạt đến nơi xa lạ, không thể liên lạc được với Pesci, chỉ có thể tạm thời ở lại nơi này. Bởi vì nam nữ khác biệt, trong nhà Lana chỉ có mình cô ấy và bà nội, cho nên Kì Thời sẽ đi đến căn nhà gỗ nhỏ gần biển để ở, nghe nói nhà gỗ này là do cha của Lana xây lên, chỉ là cha của cô ấy đã sớm mất ở trên chiến trường ngay vào lúc cô con gái lọt lòng. Sau khi dùng tiền bạc đổi một ít thức ăn và chia cho Lana một phần, thì Kì Thời quay về nhà gỗ nhỏ để chuẩn bị bữa tối. Vị trí gần biển, chỉ cần chịu vận động tay chân thì lo gì phải chịu đói, Kì Thời lấy hai con cá mắc trên lưới đánh cá đã giăng lúc sáng, sau khi làm sạch bụng cá thì cậu nhóm lửa và bắt đầu nướng cá.Wattpad: tuyetnhi0753 Các cơ thể trong thế giới vị diện đều là những vật chứa đặc biệt được đặc chế riêng cho các ký chủ và có dung hòa với gen của người làm nhiệm vụ, nhờ vậy có thể giúp ký chủ có thể tiến hành nhiệm vụ tốt hơn, cái cơ thể này vừa giống lại vừa không giống cơ thể gốc của Kì Thời, ít nhất trên lòng bàn tay của Kì Thời sẽ có một lớp chai mỏng, còn lòng bàn tay của vị vương tử điện hạ mắt xanh tóc vàng kim với dung mạo xinh đẹp này lại trơn tru, láng mịn, vừa nhìn là biết người này chưa từng lao động tay chân bao giờ. Đôi tay của chàng trai chưa từng làm việc bao giờ đang dựng giá nướng cá, thỉnh thoảng lại trở mặt cá qua lại, rắc gia vị, ớt lên trên thịt cá nghe xèo xèo, hương thơm bay ra khiến con sâu thèm trong mỗi người phải bò ra. Khi cá đã sắp nướng xong, Kì Thời đi vào nhà lấy bánh mì, lúc lấy xong đồ đi ra, thì cá nướng cắm bên đống lửa đã bị mất một con, ở chỗ đặt cá bỗng dưng xuất hiện một cái vỏ sò rất to. Kì Thời đi qua đó, dùng khúc gỗ khều khều vỏ sò, bỗng con sò đó bụp một cái mở ra trước mặt Kì Thời, để lộ ra một viên ngọc trai to như trứng gà ở bên trong. Kì Thời:…? Đây là dùng ngọc trai để đổi cá nướng của cậu sao? Đối phương còn sợ Kì Thời ăn không no, nên chỉ lấy con nhỏ nhất. 【Là giao nhân nhỏ mà ký chủ đã cứu.】 Kì Thời nhìn viên ngọc trai to đến điên rồ đó, rồi nhìn sang con cá nướng vàng ươm, có chút bất lực nói: “Xem ra giao nhân nhỏ cũng không quá biết tính toán cho lần trao đổi này nhỉ.” Bé giao nhân tự ý lên bờ cắp mất cá nướng đã quay trở về lòng biển, nước biển dìm mất cái đuôi cá nho nhỏ, bé giao nhân vui mừng lắc lư chiếc

Chương 41: Sạch Sẽ Đọc thêm »

Chương 40: Độc Dược Bị Nguyền Rủa

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~ Biển dữ gào thét trong thinh lặng, Sesser khóa mục tiêu, còn chưa đợi nó đến được gần đối phương, thì một con sóng lớn ập đến, nuốt chửng con thuyền chỉ trong chốc lát. Người có đôi mắt mang màu đại dương cũng bị nhấn chìm theo khoảnh khắc đó. Giao nhân dính đầy máu tươi trên mặt lạnh lùng dời tầm mắt, nó bắt đầu tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, máu nhỏ giọt trên bộ vuốt nhọn hoắc, những nơi giao nhân lướt qua, thây phủ đầy mặt biển. Có khoảng mười con giao nhân đanh bơi quanh con tàu thủy nghiêng đổ, chúng ngân nga khúc ca xưa cổ, rồi tùy ý gặt hái sinh mạng của những con người có mặt trên con tàu Golokby trong màn mưa hung tợn. Gaia bị tiếng ca của giao nhân mê hoặc, hiện giờ đang bị một thứ người không giống người cá không giống cá đè xuống cắn xé, khuôn mặt đó của hắn bị cắn nát tươm, nhưng hắn lại như không cảm nhận được đau đớn vậy, hắn nằm yên ở đó, không hề giãy dụa lấy một lần, chỉ có cơ thể là liên tục co giật ở đó do cảm nhận được cơn đau. Giao nhân dừng lại trước mặt con quái vật cá không ra cá người không ra người đó, con quái vật như nhận ra điều gì, nó ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt vẫn chưa bị truyền nhiễm nhìn Sesser, huyết dịch trong cơ thể nó đang điên cuồng kêu gào, mắt của người hầu ánh lên sự sợ hãi, thân thể không chịu khống chế mà quỳ xuống, dập đầu, một giây sau, máu tươi trào ra từ cổ họng của tên hầu, thứ trào ra đó mang theo huyết dịch đen đuốc, hôi thối hòa vào lòng biển, sau đó biến mất. Cơ thể của tên hầu run rẩy vài phát, rồi mở to mắt chết trước mặt giao nhân. Tất cả những người có mặt tại hiện trường đều bị tiếng hát của giao nhân mê hoặc, bọn chúng có mục đích muốn siết chết những binh sĩ trên tàu Golokby nhưng lại chẳng để con tàu của Kì Thời dính chút máu nào. Giao nhân ghét con người, nhưng lại rất có nguyên tắc, chúng sẽ không để những nhân loại vô tội chịu liên lụy, vương tử và binh sĩ Golokby gặp phải cuộc thảm sát vô tình là bởi vì bọn họ tham lam vô độ, muốn có được máu giao nhân để trường sinh bất lão. Mà như Kì Thời đã nói, trên đời này vốn dĩ không có thứ thần dược nào có thể khiến cho con người trẻ mãi không già, thứ gọi là máu giao nhân, chẳng qua chỉ là thuốc độc thối rữa ruột gan, một khi uống vào thì sẽ biến thành quái vật người không ra người, cá không ra cá. Ngoại trừ cái tên bị đút máu giao nhân ra, thì tất cả khách khứa và binh lính trên tàu Golokby đều may mắn tránh khỏi việc biến thành quái vật, nhưng họ vẫn không thể thoát khỏi cuộc báo thù của giao nhân. Mặt biển vốn trong veo, sạch sẽ giờ đây phủ đầy mảnh vỡ tàu và xác người, những cơn sóng dần nhỏ hơn, những giọt mưa tí tách rơi xuống khiến da thịt lạnh lẽo, bầu trời màu đen dần dần trở trắng, đây là dấu hiệu trời sắp sáng rồi. Khi trời sáng, những loài động vật ăn thịt khổng lồ trong đại dương cũng sẽ ra ngoài kiếm ăn, cho nên không cần lo lắng việc những thi thể này sẽ mục rữa và gây ô nhiễm môi trường, mà dưới ánh sáng đầy ắp của ban ngày, thì giao nhân với các điểm đặc trưng khác biệt với con người sẽ dễ dàng bị bại lộ, lúc này, bọn chúng sẽ bơi xuống đáy sâu của đại dương để lẩn tránh các mối đe dọa cũng như sự săn bắt của con người. Bọn chúng nên rời đi rồi. Mười con giao nhân đó tập trung lại chuẩn bị rời đi, bọn chúng theo sau con giao nhân dẫn đầu đó, nước biển đánh vào lớp vảy ngay thắt lưng của chúng, để lộ ra chiếc đuôi màu đen. Giao nhân không có dung mạo tuyệt thế và cơ thể nhỏ nhắn như nhân ngư, vẻ mặt chúng hung tàn, thân hình to lớn, vì để sinh tồn và săn bắt nên ngón tay chúng vừa dài vừa nhọn, đó là vũ khí có tính sát thương mạnh nhất của giao nhân, chúng có thể tay không đánh vỡ một tảng đá, đuôi cá của chúng đơn điệu và thống nhất một màu, toàn là màu đen u tối, trên mặt và cổ còn được che đậy bởi một lớp vảy nhỏ. Nếu không phải vì những lời đồn về tác dụng kì diệu của máu thịt giao nhân và lực sát thương từ xương và móng của chúng, thì e rằng cả tộc giao nhân đều sẽ được xưng là những con hung thú hoang dã và tàn độc nhất đại dương, nói tóm lại là sẽ dùng những từ ngữ không mấy tốt để hình dung chúng. Mà một con mãnh thú đại dương như vậy lại sở hữu đặc tính mà tất cả các loài sinh vật biển nào cũng có, đó chính là yêu thích biển cả, yêu thích những thứ tốt đẹp. Cho dù là nhân ngư hay giao nhân, thì bọn chúng đều là loài động vật hành động theo ấn tượng của cái nhìn đầu tiên,

Chương 40: Độc Dược Bị Nguyền Rủa Đọc thêm »