Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 69: Tử Vong

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Kì Thời đứng trong góc lặng lẽ nhìn tất cả cảnh tượng này, cậu bé đã nhảy xuống khỏi tường rào, Thẩm Triều Dụ tiến về phía trước vài bước, rồi đột nhiên như nhận ra gì đó, cậu ta bỗng quay sang nhìn về phía mà Kì Thời đang đứng. Đôi mắt nhìn như có nét trẻ thơ đó nhìn sang chỗ Kì Thời trong bóng tối, trong phút chốc cậu như sinh ra ảo giác rằng đứa trẻ có thể nhìn thấy mình. Kì Thời đứng yên tại chỗ, bóng cây lay động, một con mèo hoang lắc lư cái đuôi đi ra từ trong góc tối. Nó dừng lại bên chân Kì Thời, ngồi xuống liếm láp móng vuốt, rồi ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Triều Dụ, mèo hoang kêu meo meo vài tiếng, sau đó phóng lên bờ tường rào chạy ra ngoài, biến mất tăm. Sau khi mèo hoang chạy đi, thì đứa nhỏ cũng thu hồi ánh nhìn và trở lại vào trong nhà, nhóc dọn dẹp những quyển sách bài tập trên bàn thật gọn gàng, không bao lâu sau, trước khi bà nội kịp hối thúc tắt đèn đi ngủ, thì cậu nhóc đã dọn dẹp xong, tắt đèn và chui vào trong chăn, chưa được vài giây thì nhóc đã nhắm mắt, giống như là đã ngủ rồi. Kì Thời đứng đợi ở trong góc, đợi cho tiếng thở của đứa trẻ dần ổn định lại, rồi cậu mới dám tiến lại gần, mặt trăng bên ngoài chiếu rọi vào trong đây, bức tranh trên bàn vẫn chưa được che chắn, cho nên Kì Thời vừa nhìn là đã thấy được. Động tác tiến đến bên giường chuyển thành đi sang chiếc bàn học nhỏ, Kì Thời đi về phía bức vẽ đó. Thứ bên trên đó rất rõ ràng chính là một thôn làng, đây chắc có lẽ là nơi mà Thẩm Triều Dụ đang sinh sống, nhưng màu sắc chủ đạo của bức vẽ này toàn là đen với xám, làm cho tranh vẽ trở nên trừu tượng và ngột ngạt. Hoặc có lẽ đây vốn chính là hình ảnh quê hương trong chính đáy lòng của Thẩm Triều Dụ, không có lấy dù chỉ là một màu sắc. Kì Thời đặt bức vẽ trở lại chỗ cũ mà không gây ra bất kỳ sự thay đổi nào, khi cậu xoay người lại, thì chợt chạm mắt với bé Thẩm Triều Dụ, không biết đối phương đã thức dậy từ lúc nào, hoặc là ngay từ đầu nhóc đã không hề ngủ, khác với ánh nhìn trong sân nhà, lúc này đây Thẩm Triều Dụ đang thật sự nhìn chằm chằm về phía cậu, dường như là đã chắc chắn rằng ở đó có một sự tồn tại đặc thù nào đó. Mà trong mắt của bé Thẩm Triều Dụ, thì chỉ có thể nhìn thấy bóng người mơ hồ như có như không dưới ánh trăng nhạt màu, cậu nhóc không nhìn rõ được khuôn mặt, nhưng lại biết được có một thứ gì đó đang đứng ngay vị trí đó. “Mày là ma à? “ Thẩm Triều Dụ ngồi nửa người lên chất vấn, khuôn mặt nhóc không có một chút biến đổi nào, dường như là không hề sợ hãi thứ kì lạ xuất hiện ở trong phòng, cảm xúc cũng không có lên xuống quá lớn, mà trái lại rất bình tĩnh nói chuyện với Kì Thời. Kì Thời vô cùng kinh ngạc, bất ngờ khi Thẩm Triều Dụ có thể phát hiện ra sự tồn tại của mình, cậu lặng lẽ tiến lại gần bên giường, lên tiếng đáp lại: “Không phải. “ Tuy đứa nhỏ có thể nhìn thấy bóng người lúc ẩn lúc hiện của cậu nhưng lại chẳng thể nghe thấy câu trả lời, bên trong căn phòng là một mảnh tĩnh mịch, Thẩm Triều Dụ không nghe thấy âm thanh gì, nhưng lại nhìn thấy cái bóng đen đen đang đến gần mình. Cậu nhóc lại hỏi: “Mày đến lấy mạng của tao à? “ Thẩm Triều Dụ cho rằng Kì Thời chính là oan hồn ác quỷ, cho rằng cậu đang đến đoạt mạng mình. Khuôn mặt lạnh băng băng của Thẩm Triều Dụ không lộ ra cảm xúc gì, chỉ nói: “Tại sao chỉ đến tìm một mình tao, rõ ràng cái đám kia mới là người xấu, kẻ nên chết sớm phải là chúng mới đúng. “ “Bọn chúng mới là những kẻ đáng chết nhất… “ Đứa nhóc dùng chất giọng khàn khàn non nớt nói ra những câu từ tàn nhẫn, Kì Thời lẳng lặng khom người xuống, đối diện ngang hàng với đối phương. “Bọn họ đúng là hư lắm. “ “Cho nên nhóc phải tự bảo vệ bản thân mình cho tốt… “ Những lời này của Kì Thời rõ ràng là rất nhạt nhòa và yếu ớt. Cậu không biết nên nói như thế nào, nên giải thích ra sao, bởi vì ngay lúc này đây Thẩm Triều Dụ chẳng thể nghe được gì cả, vì để chứng minh bản thân mình không có ý đồ xấu xa gì, cậu đưa tay ra, xoa xoa mái đầu của đứa nhỏ. Khi lòng bàn tay có hơi lạnh lẽo lướt ngang, đứa nhỏ không nói tiếp nữa, đôi mắt nó nhìn vào hư không, qua vài giây sau, hoặc có lẽ là vài phút, thì bóng đen trong hư vô lặng thinh không tiếng động leo lên trên giường, bé Thẩm Triều Dụ giống như là đã mất đi sự hứng thú, bé nằm xuống trở lại. Bé lách người qua, chừa lại

Chương 69: Tử Vong Đọc thêm »

Chương 68: Vui Mừng

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Thương hại? Kì Thời chưa từng nghĩ như vậy, tất cả những suy nghĩ và hành động của cậu đều có chung một mục đích, đó chính là bảo vệ người trước mắt này, thêm vào đó là một ít lòng riêng của bản thân, sau khi Kì Thời biết được mỗi một con quái vật trong mỗi thế giới đều có chung một linh hồn, thì những việc mà cậu làm đều đã không chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ nữa rồi. Kì Thời tiến lại gần một chút, đưa tay ôm lấy Thẩm Triều Dụ dưới ánh mắt chưa hiểu rõ sự tình của cậu ta, rồi nói nhẹ bên tai: “Không phải thương hại. “ “Là do tôi muốn che chở cho cậu mà thôi… “ Bên tai vang vọng câu từ tỉ tê, cái ôm đến từ nhân loại nóng đến bỏng tay, là loại ấm áp mà từ trước đến nay Thẩm Triều Dụ chưa từng được tiếp xúc qua. Thẩm Triều Dụ vẫn không tin tưởng Kì Thời, cho rằng Kì Thời chỉ là đang nói ngọt lừa cậu mà thôi, bởi vì lòng người trước giờ đều là như vậy, tuy bọn họ là bạn bè, nhưng những gì Thẩm Triều Dụ nghe được về mối quan hệ bạn bè là tụ họp với nhau vì lợi ích và mục đích chung, nếu không thì cũng là hạng cá mè một lứa. Tính cách của cậu ta và Kì Thời rất khác nhau, ngay cả tình huống của cả hai gia đình đều khác xa một trời một vực, nhưng không biết tại sao mà hai con người như thế này đến cuối cùng lại gặp được nhau và kết bạn với nhau. Gió đêm hiu quạnh, lá cây khẽ rung, quỷ ảnh bên ngoài bò trườn la hét tiến đến gần chỗ này, nhưng lại bị hồn thể đã dung hợp với bờ tường đá há miệng máu nuốt chửng, nhanh đến mức quỷ ảnh không kịp kêu đau. Nhìn kĩ thì thấy, bóng tối đặc quánh nhoi nhúc đó đang vây chặt lấy cả căn phòng này, ngay cả một khe hở nhỏ cũng không chừa lại, chủ nhân của hồn thể này tự ý chiếm lấy căn nhà làm của riêng, và ngay cả nhân loại kia nữa, hắn dùng tư thế chiếm hữu tuyệt đối canh giữ chặt chẽ cái tổ của con mồi, khiến cho mấy quỷ hồn xung quanh đều phải run sợ, không dám đến gần. Thẩm Triều Dụ siết chặt vòng tay, lúc này cậu ta mới phát hiện cậu trai vừa nãy chủ động ôm mình đã ngủ từ bao giờ, hơi thở nặng nhọc. Thuốc hạ sốt có chút tác dụng hỗ trợ giấc ngủ, gần như chỉ cần được thả lỏng một chút, là Kì Thời đã lập tức rơi vào biển mộng, không phát giác ra được những sự nguy hiểm tiềm ẩn xung quanh. Thẩm Triều Dụ ôm chặt hơn, chỉ dùng một ít sức lực là đã có thể bế Kì Thời lên, ôm người đi vào phòng ngủ rồi đặt lên giường. Mặc kệ mu bàn tay vừa được băng bó xong, Thẩm Triều Dụ lấy một ít nước nóng, nhẹ nhàng lau lòng bàn tay và gò má của Kì Thời, khi chiếc khăn mềm mại chạm đến vết thương trên mặt của Kì Thời, Thẩm Triều Dụ bỏ khăn xuống, dùng ngón tay chạm nhẹ. Kì Thời đang say giấc nồng như cảm nhận được gì đó, hơi hơi chau mày, nhìn thấy Kì Thời chau mày như sắp tỉnh lại, lúc này Thẩm Triều Dụ mới buông tay, khẽ cười một cách lém lỉnh. Cách một lúc lâu, cậu ta như tự nhủ mà lẩm bẩm: “Tôi không thích những lời thề thốt, hứa hẹn… “ Ánh đèn ám vàng hắt lên người của Thẩm Triều Dụ, nhưng lại như bị ngăn cách, giọng nói có chút lúng túng, và càng nhiều hơn là sự mơ màng. “Bởi vì những kẻ đã từng hứa hẹn với tôi, đều đã chết sạch cả rồi. “ Người tốt kẻ xấu, lương thiện, ác ý, những kẻ đã nói là sẽ ở bên cạnh hắn, hay nguyền rủa hắn xuống A Tì địa ngục, cho dù là loại người nào thì đều đã chết cả rồi. Nhưng mà cho dù xuất phát từ loại tâm tư nào, thì Trẩm Triều Dụ đều không hề muốn nhân loại trước mắt này chết đi, có lẽ là hắn đang muốn người này bầu bạn bên cạnh hắn lâu thêm một chút. Huyễn cảnh tuần hoàn bất tận, hắn đã một mình chờ đợi trong thế giới đen tối này quá lâu rồi. Khi ngón tay lần nữa chạm lên, vết thương trên mặt liền biến mất, Thẩm Triều Dụ áp sát lại, cách một lớp chăn ôm lấy Kì Thời, vùi đầu vào hõm cổ của cậu, ngửi lấy mùi hương thơm mát trên người cậu thiếu niên, sau đó nhỏ nhẹ như đang thốt lời tâm tình: “Lời mà cậu nói tôi tin là thật rồi. “ Cái câu nói rằng muốn bảo vệ, che chở hắn. “Cho nên cậu nhất định phải bảo vệ tôi cho thật tốt, đừng rời đi. “ Thẩm Triều Dụ nói xong, chầm chậm nhắm mắt cuộn người lại, trông như đã ngủ, lúc này đây, ác quỷ nắm giữ sống chết của toàn bộ huyễn cảnh lộ ra sự yếu ớt hiếm hoi, giống như một đứa trẻ sơ sinh vừa lọt lòng. 【Tít, giá trị thù hận của npc ác quỷ -20, giá trị thù hận hiện tại: 55】

Chương 68: Vui Mừng Đọc thêm »

Chương 67: Đang Tội Nghiệp Tôi Sao?

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Giọng nói có hơi mềm mại, nhưng từ thanh âm kì lạ thì có thể đoán ra được người này đã đổ bệnh rồi. Chiếc áo đồng phục đã đổi được gấp gọn đặt trên bàn, Kì Thời vốn không có mặc, trên người chỉ có chiếc áo phông màu nhạt, càng làm toát lên sự yếu ớt vô hại. Thẩm Triều Dụ dời tầm mắt lên trên khuôn mặt của Kì Thời, nhìn thẳng vào khóe mắt ửng đỏ, cậu ta tiến lại gần hơn một chút: “Tan học rồi, cậu không về nhà sao? “ Ngày thường vào lúc này đều là Kì Thời đứng đợi Thẩm Triều Dụ cùng đi về, nhưng hôm nay lại không thấy người đâu, chẳng ngờ là do đổ bệnh nên ngủ đến quên cả giờ giấc. Kì Thời chậm rề rề đáp: “Phải về chứ. “ Phản ứng của người bị bệnh luôn luôn chậm chạp, có lẽ là do đau đầu, nên hai đầu chân mày cậu chau lại, hiển thị rõ sự khó chịu. Kì Thời nhanh chóng thu dọn sách vở, mang theo cả áo đồng phục về, Thẩm Triều Dụ đứng bên cạnh, không nói gì cũng không lên tiếng hối thúc, khi Kì Thời dọn dẹp xong, thì cả hai cùng nhau ra khỏi lớp học. Hai người rời khỏi cổng trường trong tiếng lải nhải của bảo vệ, giẫm lên ánh đèn vàng ấm đi về hướng nhà mình. Khối 12 thường tan học trễ, đến giờ này thì hầu như đã không còn ai đi lại trên đường nữa, chỉ còn lác đác vài chiếc ô-tô quanh qua quẩn lại. Du hồn lảng vảng một mình trên phố với ý đồ bắt lấy tên ma chết thay nào đó để nhập hồn, nhưng lại chẳng dám bén mảng đến chỗ ánh đèn mà Thẩm Triều Dụ đang đứng, giống như là đang kiêng dè điều gì đó. Sau khi đưa Thẩm Triều Dụ về đến khu nhà an toàn, Kì Thời xoa xoa vầng trán, hơi thở ra đều rất nóng, cuối cùng cậu cũng đã nhận ra cơ thể mình thật sự rất không ổn, tuy vậy, cậu vẫn gắng gượng vực dậy tinh thần nói chuyện với Thẩm Triều Dụ. “Tôi về nhà đây, cậu nghỉ ngơi sớm nhé. “ Kì Thời gần như đều dặn dò câu này mỗi đêm, đêm hôm nay cũng không ngoại lệ, chỉ là Kì Thời hiển nhiên đã quên mất cậu trai trước mắt đang mặc áo khoác đồng phục của mình, còn bộ đồ phục bị dính mực kia thì rõ ràng vẫn còn đang ở trong cặp của cậu. Nói xong thì cậu định xoay người rời đi, nhưng lại bị Thẩm Triều Dụ bắt lấy, phải dừng bước chân. Lòng bàn tay trong tay cậu ta nóng hôi hổi, đây không phải là nhiệt độ bình thường của cơ thể con người, Thẩm Triểu Dụ trần thuật lại một cách điềm tĩnh: “Cậu bệnh rồi. “ Kì Thời đưa tay còn lại áp lên trán, rồi ò một tiếng: “Tôi về nhà rồi sẽ uống thuốc. “ Bây giờ đã tối lắm rồi, các hiệu thuốc xung quanh đều đã đóng cửa, không thể nào mua đơn thuốc mới được, chỉ có thể về nhà uống thuốc dự trữ  trong hộp thuốc, nếu như ngày mai vẫn chưa khỏi, thì cậu sẽ xin phép nghỉ để đến bệnh viện. Kì Thời bị bệnh nên rất là yên tĩnh, chỉ có nhiệt độ cơ thể đang tăng cao là báo hiệu tình trạng sức khỏe không ổn của cậu, phản ứng cũng chậm hơn ngày thường nửa nhịp, thay vì nói là bị sốt, thì trông càng giống như đang say rượu hơn. Ngón tay Thẩm Triều Dụ khẽ chuyển động, nắm tay người ta không buông, mà Kì Thời cũng đứng ở đó, mặc cho người ta nắm lấy tay mình, không có giãy dụa cũng không có thúc giục. Không biết là tại làm sao, mà Thẩm Triều Dụ có hơi đặc biệt yêu thích dáng vẻ lúc này của Kì Thời, yết hầu chuyển động trong một khắc, ngay khi cậu ta muốn lên tiếng nói gì đó, thì bỗng có một tên say rượu bước ra từ trong góc tối đen kịt, loảng xoảng một tiếng, chai bia vỡ nát, mảnh vỡ văng tứ tung. Kì Thời hiếm hoi mà phản ứng nhanh được một lần khi đang bị sốt, cậu kéo Thẩm Triều Dụ một cái, dùng tấm lưng được mặc dày dặn chắn lấy những mảnh vỡ, nhưng mà có hơi trễ một chút, mảnh vỡ bay nhanh cứa rách một đường trên mặt Kì Thời, cũng cứa trúng mu bàn tay của Thẩm Triều Dụ, cắt ra một vết thương không nhỏ. Tí tách tí tách. Máu tươi nhỏ giọt trên mặt đất, màu máu đỏ tươi nhuộm lên mặt đường, bên trong bóng tối, con ngươi của người đang được Kì Thời bảo vệ sau lưng tan rã, đồng tử đen tuyền trở nên đỏ mọng như máu đang nhỏ từng giọt từng giọt trên đường. Chỉ là Kì Thời không có chú ý đến điểm khác thường của Thẩm Triều Dụ, có tiếng bước từng truyền đến từ trong góc khuất, một tên bợm nhậu với mùi rượu nồng nặc đi ra, trong miệng vẫn không ngừng những câu lèm bèm chửi rủa, nhờ vào ánh đèn vàng ấm, mà gã đã nhìn thấy Kì Thời, bợm nhậu thay đổi phương hướng, đi về phía của Kì Thời. Tiểu khu Dương Quang là một tiểu khu cũ kĩ, tường trắng tróc từng mảng, các

Chương 67: Đang Tội Nghiệp Tôi Sao? Đọc thêm »

Chương 66: Bị Bệnh

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Sau một trận mưa thu, thì thời tiết đã chính thức chuyển mình đến cuối thu, trời đã lạnh hơn, mọi người đều mặc thêm áo len và áo giữ nhiệt, khiến cho lớp áo khoác bên ngoài phồng lên, một số người chỉ chú trọng đến phong cách ăn mặc mà không chú trọng giữ ấm, giờ đây đã lạnh đến mức răng va vào nhau kêu lạch cạch. Trường trung học Thành Dương vừa trải qua một kì kiểm tra, không bất ngờ gì, ngoài những học sinh có thành tích nổi trội và có hy vọng đỗ đại học ra, thì điểm của những học sinh khác đều kém đến không nỡ nhìn. Những ngày tháng êm đềm cứ trôi qua như thế. Vào mỗi buổi sáng thứ hai đầu tuần, buổi chạy sáng tàn ác sẽ được tạm hoãn, lễ chào cờ và phát biểu dưới cờ sẽ được tổ chức, tràn đầy nhiệt huyết và sôi nổi. Đám học sinh buồn ngủ đến muốn gục đầu xuống đất đang uể oải chớp chớp mắt đi đến sân tập trung với ánh mắt vô hồn, tay lại vô thức chỉnh sửa lại bộ đồng phục quê mùa xấu xí. Riêng ngày hôm nay, tất cả học sinh bắt buộc phải mặc đồng phục ngay ngắn, chỉnh tề, nếu có học sinh nào sơ ý quên mặc, thì sẽ bị phạt chạy bộ và trừ điểm sau khi lễ chào cờ kết thúc. Các phòng dạy học của trường trung học Thành Dương đã rất cũ kĩ, lớp sơn trắng kém chất lượng để lộ ra mảng gạch lát tường đen xám sau khi đã trải qua nhiều năm tháng bị gió mưa xâm lấn, một mảng trắng một mảng đen rất mất thẩm mỹ. Nhà trường không có tiền sửa chữa trường học, nhưng lại có tiền để sửa sang sân trường ít khi dùng đến, thay thế bằng sân nhựa và cỏ nhân tạo, không lâu trước đây, còn thay thêm một mớ dụng cụ thể dục mới. Không biết hiệu trưởng đã nghĩ gì lúc xây dựng trường, cái sân trường này đã chiếm hết 1/3 diện tích của trường học, rất là lớn luôn, nếu bị phạt chạy thì chỉ có nước thở không ra hơi. Phạt chạy vòng sân chỉ là thứ yếu, quan trọng chính là bị trừ điểm tín chỉ của mỗi cá nhân, nếu điểm tín chỉ quá thấp thì sẽ bị giáo viên chủ nhiệm mời phụ huynh. Học sinh hư không sợ nhiều thứ lắm, trừ việc mời phụ huynh, đây cũng là lý do mà tại sao tuy trường trung học Thành Dương là trường có nhiều học sinh quậy phá, nhưng lại chỉ có những vụ việc vụn vặt, chứ chưa bao giờ xảy ra chuyện lớn gì. Kì Thời lững thững đi đến sân tập trung cùng với những người khác, cậu nhìn thấy Thẩm Triều Dụ đứng bên dưới bục phát biểu, đối phương đang cầm bản thảo mà lát nữa cần phải đọc, áo khoác đồng phục được vắt trên tay, cậu ta chỉ mặc một chiếc áo mỏng bên trong, xung quanh có mấy người đang vây quanh nói gì đó, còn thiếu niên chỉ lặng thinh đứng đó. Lúc này còn cách một khoảng thời gian nữa thì sẽ đến giờ tập trung, Kì Thời đi qua bên đó, trong một khoảnh khắc mơ hồ, cậu như nghe thấy vài ba lời phàn nàn, cậu đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí nghiêm túc: “Có chuyện gì vậy? “ Nghe như chỉ là một câu hỏi bâng quơ. Mấy người đang phàn nàn đó chợt ngưng lại, nhìn sang Kì Thời, bất ngờ bị vẻ ngoài dịu dàng đó mê hoặc, vô thức trả lời: “À, không biết sao bạn học Thẩm lại làm dơ đồng phục, lát nữa bọn tôi còn phải phát biểu dưới cờ nữa. “ Là học sinh đứng nhất khối 12, Thẩm Triều Dụ hiển nhiên sẽ được chọn làm người phát ngôn khởi đầu cho một tuần học hành tràn trề nhiệt huyết, chỉ là không biết đã xảy ra chuyện gì, mà áo đồng phục của Thẩm Triều Dụ lại bị dính đầy mực đen lem luốc, rửa cũng rửa không trôi. Sắp đến giờ tập hợp, nhưng quần áo để thay thì lại đang ở nhà, chạy về để lấy thì quá phi lý, có thể mượn người khác, nhưng mà lúc này chẳng có ai sẽ chịu mạo hiểm bị trừ tín trừ và phạt chạy vòng sân để đổi đồ giúp cậu thiếu niên. Hai bạn học đang phàn nàn sẽ không làm như thế, những người khác càng không. Kì Thời biết con người của Thẩm Triều Dụ, cậu ta sẽ không vô duyên vô cớ đổ mực lên bộ đồ phục xanh lam đã được giặt đến phai màu đó, chắc chắn là có người cố ý làm trò. Đoạn thời gian trước do còn e dè Kì Thời nên không ai dám gây hấn gì, nào ngờ mới dừng được mấy ngày, thì nay lại tiếp tục bày trò ức hiếp người ta nữa rồi. Sắp đến giờ kéo cờ, Kì Thời đi đến bên cạnh Thẩm Triều Dụ, cởi áo khoác đồng phục ra, rồi đưa tay trao đổi đồng phục của cả hai, cậu mặc áo len trắng bên trong, màu sắc tươi sáng làm cậu trông thật dịu dàng. “Mặc của tôi trước đi. “ Tiếng chuông vang lên, Kì Thời nói xong thì vẫy tay  chạy đến khu vực tập trung của các lớp học, dần dần hòa lẫn với

Chương 66: Bị Bệnh Đọc thêm »

Chương 65: Làm Bạn Bè

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Vì để rèn luyện sức khỏe cho học sinh, nên cho dù có là trường học kém nhất thì cũng sẽ không hủy bỏ buổi chạy bộ sau giờ tự học sáng, trường trung học Thành Dương còn điều chỉnh thời gian của các tiết học, gia tăng thêm mười mấy phút để các học sinh có thể tích cực rèn luyện. Có học sinh than thở không thôi, có học sinh thì thầm vui trong lòng, chỉ có những người đang chấp hành nhiệm vụ quét dọn thì không có cảm nghĩ gì cả. Sau khi chạy xong 5 vòng sân trong nửa tiếng đồng hồ, thì các học sinh đều như xác sống du hành rũ rượi đi về lớp học, những người có tinh thần phấn chấn hơn thì đi đến căn-tin mua đồ ăn sáng. Trước cửa căn-tin có một cây cổ thụ, thân cây cần đến bốn vòng tay ôm thì mới hết, cổ thụ rất lớn, lá rất nhiều, nhất là vào mùa thu, sau khi trời trở lạnh thì cây sẽ bắt đầu rụng lá, đây là khu vực công cộng mà đám học sinh ghét phải dọn dẹp nhất. Sau buổi chạy sáng, Kì Thời nhìn thấy Thẩm Triều Dụ đang quét dọn lá cây trên những bậc thềm từ đằng xa, đối phương cuối đầu, khom lưng, chăm chỉ lao động, quét dọn mấy bậc thềm rất là sạch sẽ. Khác hẳn với một bên khác, có vài học sinh đang lười biếng chậm rãi quét dọn, có một số người còn ngang nhiên vứt cây chổi sang một bên, rồi nằm lười trên băng ghế dài ở trong góc. Những học sinh đi ngang qua cũng đã quá quen thuộc với điều đó, họ chỉ nhìn rồi rời đi. Kì Thời đi sang bên đó, do chạy bộ nên bộ đồng phục của cậu đã trở nên xộc xệch, để lộ ra chiếc áo phông trắng bên trong, cần cổ thon dài và xương quai xanh xinh đẹp khiến cho người ta khó lòng dời mắt. Đám nam sinh bị dí mấy cây chổi dơ bẩn vào người vừa chớp mắt thì liền nhìn thấy cảnh này, bọn họ còn chưa kịp lên tiếng bắt chuyện, thì đã bất cẩn chạm phải một ánh mắt lạnh lẽo như băng, trong phút chốc, tất cả phẫn nộ cùng kinh diễm đều biến mất như không, sống lưng đổ mồ hôi lạnh. Cả đám nam sinh rụt rè cầm chổi đi quét dọn, lần này họ không lười biếng nữa mà quét sột soạt sột soạt rất là nhanh. Sợ mạnh hiếp yếu là quy tắc mà mỗi một học sinh trong trường trung học Thành Dương đều ngầm hiểu, điều được thể hiện rõ ràng nhất trong ngôi trường thiếu kỷ luật này chính là ác ý được phô bày toàn diện không cần che giấu. Kì Thời đi đến căn-tin, nhưng rất nhanh lại chạy trở ra, cậu dùng tay chống leo qua lan can, trở người ngồi lên trên đó, lan can đá có hơi cao, Kì Thời đung đưa chân ngồi vắt vẻo trên đó. Trước hết, cậu búng nhẹ lên phần trên trán của đối phương để thu hút sự chú ý, khi Thẩm Triều Dụ che trán ngẩng đầu lên, Kì Thời liền đưa bánh sandwich và sữa bò vừa mua sang. “Cho cậu, cậu đã ăn sáng chưa? “ Nhìn bộ dạng gầy còm của Thẩm Triều Dụ, liền biết ngay đối phương không được ăn uống tử tế gì. Thẩm Triều Dụ không nhận, Kì Thời nhét thẳng vào lòng cậu ta, rồi quét đám lá kia lại thành một đống, sau khi xong việc, cậu ngồi trên bậc thềm cầu thang nhìn Thẩm Triều Dụ, như là đang muốn nhìn cậu ta ăn cho xong bữa sáng. Nhưng Thẩm Triều Dụ không làm gì cả, chỉ nhìn sandwich trong tay rồi lại nhìn sang Kì Thời. Sương sớm rất dày, một cơn gió thổi qua, làm lá cây héo vàng lung lay từ trên đầu cành chậm rãi rơi xuống bên chân thiếu niên. Thẩm Triều Dụ hạ vai, cúi đầu nhìn Kì Thời, giống như muốn nhìn thấu linh hồn cậu thông qua đôi mắt kia, cậu ta lên tiếng chất vấn: “Rốt cuộc thì cậu muốn gì? “ Tiếp cận hắn, đến gần hắn, quan tâm hắn, cho nên cái con người này đang muốn thứ gì ở hắn đây? Lần đầu tiên ác quỷ nảy sinh ra lòng hiếu kì với một con người. Mộng cảnh trong đêm mưa vốn không hề khiến cho Kì Thời sợ hãi, mà trái lại càng khiến cho cậu muốn gần gũi với đối phương hơn. Thẩm Triều Dụ không biết Kì Thời rốt cuộc đang muốn làm gì. Đối với Thẩm Triều Dụ mà nói, thế giới này chỉ có một ngoại lệ duy nhất là Kì Thời, ký ức của cậu ta nặng nề và u ám, từ trước đến nay vẫn chưa từng xuất hiện bất cứ một sắc màu sặc sỡ đến như vậy, màu sắc đó như muốn xé toạc bóng đêm, kéo cả bản thân cậu ta đắm chìm vào trong. Kể từ lúc bắt gặp ánh mắt của nhau ở lần đầu tiên gặp gỡ, chính là Kì Thời đã không suy nghĩ gì mà xông vào thế giới của cậu ta. Kì Thời cân nhắc đến câu hỏi này, cậu ngẩng đầu nhìn Thẩm Triều Dụ, ánh mắt rơi trên bờ vai đơn bạc của đối phương, như đùa mà cười nói một câu: “Tôi có mục đích đó, muốn nuôi cho cậu béo tốt

Chương 65: Làm Bạn Bè Đọc thêm »

Chương 64: Thật Chẳng Biết Phải Làm Sao Với Cậu

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~ Thẩm Triều Dụ vươn tay mở cặp, chiếc cặp đen này cậu ta đã đeo hai năm rồi, các góc cạnh đã hơi sờn. Bên trong có vài quyển sách, một số đề thi được sắp xếp ngay ngắn, và còn có thêm một bọc thuốc. Có thuốc bôi ngoài da, thuốc khử trùng, thuốc bôi trật khớp,… còn có một hộp băng dán cá nhân, ngay cả Thẩm Triều Dụ cũng không biết Kì Thời đã bỏ những thứ này vào trong cặp từ lúc nào. Có thể đối phương đã chạy đi mua lúc viện cớ đi vệ sinh, nhưng sợ cậu ta không lấy nên mới không nói. Cặp sách của Kì Thời không biết đã bị sợi kẽm kéo rách từ khi nào, đi được nửa đường thì phế hẳn không sử dụng được nữa, trên đoạn đường đó lại không có cửa hàng nào bán cặp sách cả, Kì Thời thấy thế liền nhét hết mọi thứ bên trong vào cặp của Thẩm Triều Dụ, bao gồm cả bọc thuốc kia. Kì Thời đeo cái cặp đó trên lưng suốt cả chặng đường, rồi về sau mới trả cặp lại cho Thẩm Triều Dụ. Nhưng thật đáng tiếc, ác quỷ từ lâu đã không còn có thể bị thương hay là cảm thấy đau đớn nữa, cũng không còn cần đến những thứ này. Bọc thuốc đó trượt khỏi tay Thẩm Triều Dụ, những lọ thuốc lăn lốc trên sàn phát ra âm thanh không lớn không nhỏ, nhưng chẳng ai đoái hoài đến. Màn hình điện thoại đang phát sáng dần dần tối đi, một tia sáng nhỏ nhoi duy nhất cũng đã bị bóng tối nuốt chửng. Sau khi trở về nhà, Kì Thời qua loa làm vài món lấp đầy bụng, rồi tựa lên sofa xem tivi chờ tiêu thực, kênh truyền hình tự động bật mở trên màn hình là phim hoạt hình dành cho thiếu nhi rất được trẻ con yêu thích, tiếng nói non choẹt vang lên khắp phòng khách, nhìn rất là sôi nổi. Hệ thống xem đến say sưa, nhưng Kì Thời lại không hề để mắt đến chương trình được chiếu trên tivi, mà thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại. Tin nhắn trước mà cậu gửi đi đến nay đã qua được 30 phút rồi mà Kì Thời vẫn chưa nhận được hồi âm. Có thể là đã ngủ mất rồi, dù sao thì trời cũng đã tối muộn thế này, Kì Thời nghĩ như vậy, tiếng sấm ù ù truyền đến từ bên ngoài cửa sổ, luồng không khí oi bức thổi vào từ ô cửa nửa mở, Kì Thời đi sang bên đó, thì ra trăng sáng bên ngoài đã bị mây đen che phủ, không nhìn thấy được gì cả. Trời sắp đổ mưa rồi. Sau khi vươn tay đóng cửa sổ, thì Kì Thời đi vào trong phòng để nghỉ ngơi. Sắc trời ảm đạm, Kì Thời bị một trận tiếng sét chói tai làm cho tỉnh giấc, cách lớp rèm cửa hé nửa, ánh sáng trắng chợt lướt ngang khung cửa sổ, mưa lớn như trút nước cứ thế mà rơi, bị lớp kính thủy tinh chặn lại bên ngoài. “Cốp cốp cốp, cốp cốp cốp “ Hình như có ai đang gõ cửa, Kì Thời mang dép lê đi đến trước cửa phòng, đầu óc cậu vẫn còn đang mơ màng, vô thức cho rằng đó là Thẩm Triều Dụ, đến khi đặt tay lên tay nắm cửa, thì cậu mới sực nhớ ra bản thân không có nói cho đối phương biết về nơi ở của mình. Không phải là cậu ta, thì lại có thể ai đây? Số người mà Kì Thời quen biết trong huyễn cảnh này rất ít ỏi, căn nhà mà cậu đang ở cũng là khu vực có an ninh rất tốt, ai lại đến gõ cửa vào đêm hôm khuya khoắt thế này chứ? Có lẽ là do vừa mới thức dậy, cho nên phản ứng của Kì Thời chậm hơn bình thường nửa nhịp. Tiếng gõ cửa vẫn chưa dừng lại. Cốp cốp cốp Ngay cả quãng nghỉ giữa các nhịp gõ cũng giống nhau y như đúc. “Tí tách tí tách “ Tiếng nước nhỏ giọt trong nhà vệ sinh nghe rõ mồn một trong đêm, nhưng Kì Thời nhớ rất rõ cậu đã khóa kĩ vòi nước trong đó trước khi đi ngủ rồi. Xung quanh quá yên tĩnh cũng quá tối, Kì Thời đưa tay bật đèn, nhưng chẳng có phản ứng gì, chắc là do mưa quá to nên đã tạm mất điện rồi. Lúc này, có lẽ là do quá lâu mà Kì Thời vẫn chưa mở cửa, cho nên tiếng gõ bên ngoài đã bắt đầu tăng tốc nhanh hơn, sức gõ cũng càng lúc càng mạnh hơn, từ gõ cửa chuyển sang dùng sức va đập, giống như là muốn trực tiếp phá cửa xông vào. Mọi thứ xung quanh rõ là rất không bình thường, Kì Thời rời xa chỗ đó, cậu đứng trong không gian phòng khách tối mù gọi hệ thống, hệ thống không đáp lại, cậu nhắm mắt rồi lại mở, trước mắt vẫn không có thay đổi gì. Móng tay khảm vào lòng bàn tay, nhưng lại không mang đến chút đau đớn nào. Đúng như Kì Thời suy đoán, cậu đại khái là đã rơi vào trong mộng cảnh, nhưng lại không biết là do đâu. Mưa tuôn xối xả ngoài trời, giọt mưa len qua khe cửa thấm vào trong nhà, Kì Thời mất khống chế mà đi sang đó, cơ thể dần dà mất

Chương 64: Thật Chẳng Biết Phải Làm Sao Với Cậu Đọc thêm »

Chương 63: Thẩm Triều Dụ

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~ Đánh nhau thì lựa tên cầm đầu mà đánh, Kì Thời tìm kẽ hở tránh ra khỏi vòng vây, không thăm hỏi mặt người, mà dùng sức đấm mạnh lên cơ thể người nọ. Ở một góc nào đó trong con hẻm hoang vắng, những tiếng động hỗn loạn vang lên rồi rất nhanh lại trở nên yên tĩnh. Trên thực tế, kết quả cuối cùng chính là đám người bên phía Từ Xuyên bị đánh đến suýt gọi ông gọi bà, cậu trai trông sạch sẽ ấm áp khi đánh nhau thì lại hung hăng cực kỳ, lúc nắm đấm thục vào bụng thì giống như là bị đá tảng văng trúng vậy. Một số tên con trai ngã rạ ra đất, toàn thân đau đớn không có sức lực, lúc hít thở thì cơn đau còn tăng thêm, Từ Xuyên nằm trong góc còn bị thương nghiêm trọng hơn, mặt hắn tái mét, nói không ra hơi. Nút áo chỗ tay áo bị bung ra hai cái bởi động tác đánh đấm vừa rồi, Kì Thời xoa xoa đầu ngón tay ửng đỏ, chân đạp lên lưng của một tên trong số đó, giọng của cậu rất nhẹ nhàng, nếu đổi thành một trường hợp khác, thì sẽ nghe như những lời quan tâm tỉ tê nào đó, nhưng vào lúc này đây, Kì Thời lại dùng giọng điệu đó để hỏi một câu châm chọc: “Còn đánh nữa không?  “ Cái tên bị giẫm lên người điên cuồng lắc đầu. Không đánh nữa không đánh nữa. Ham muốn sống sót vô cùng mãnh liệt. Kì Thời bỏ chân ra dưới ánh mắt ác liệt cùa Từ Xuyên, cậu đi đến một góc, nhặt cặp sách bị ném sang bên đeo lên lưng, sau đó đi về phía cái người đang co ro đằng kia. Hệ thống: 【Tên của ác quỷ là Thẩm Triều Dụ, những chuỗi ngày bi thảm của cậu ta bắt đầu từ lúc học cấp 3, cậu ta phải chịu đựng sự ức hiếp, nhục mạ vô cùng tận, và cuối cùng đã chết đi vào những tháng ngày tuổi trẻ tươi đẹp nhất. 】 【Người lúc nãy nói số cậu ta bạc bẽo là có nguyên nhân cả, lúc nhỏ ba mẹ ly dị, rồi vứt bỏ đứa trẻ sơ sinh là cậu ta cho người già trong nhà, mà người đó khó khăn lắm mới nuôi được cho cậu ta ăn học thành tài, nhưng lại ngã bệnh rồi qua đời. 】 【Ác quỷ trở nên cô độc một mình trên thế gian này. 】 Mặt trời đằng xa rơi xuống đường chân trời, màu trời chuyển đen, cả thế giới này đều bị bóng tối bủa vây. Huyễn cảnh là do ác niệm tích tụ lại, hệ thống không cần tra xét cũng có thể cảm nhận được sự tàn bạo cùng thù địch vô tận, nó thử dùng năng lượng hệ thống để tịnh hóa khí tức này, ánh sáng trắng bị lệ khí cắn xé nhai nuốt, giống như một giọt nước rơi xuống đại dương, không có bất kì sự biến hóa nào. Hệ thống nhìn mấy tên con trai trong hẻm nhỏ, cũng nhìn sang  thiếu niên đang núp trong góc tối, nó cùng  tồn tại trong ý thức của Kì Thời, nên tự nhiên cũng sẽ biết được những chuyện đã xảy ra lúc nãy, nó có hơi khó hiểu và cũng hỏi thành lời: 【Ký chủ, tại sao con người các cậu lại mang theo ác ý to lớn đến vậy đối với đồng loại của mình thế? Rõ ràng mục tiêu nhiệm vụ chẳng làm sai gì cả, tại sao lại phải ức hiếp cậu ta vậy? 】 Các hệ thống mới được sinh ra đều sẽ căn cứ theo số liệu hiển thị để đưa ra suy nghĩ và phán đoán, bọn nó trời sinh đã ngây thơ, không hiểu được sự phức tạp của lòng người. Một giây trước còn là bạn bè tươi cười vui vẻ cùng nhau, thế mà một giây sau đã trở mặt thành thù, cho dù có là máu mủ ruột rà thì cũng có thể mưu tính chiếm đoạt. Kì Thời khựng lại, cậu nói: “Không có lý do. “ Ác ý của thời học sinh là xấu xí nhất, không một chút che đậy, cô lập rồi bắt nạt, có lẽ là do gia cảnh khác nhau, thành tích cao thấp, trái ngược tính cách, v.v… cũng có thể là do không có bất cứ nguyên do nào khác, chỉ bởi vì muốn làm thì cứ làm thôi. Kì Thời đi đến, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với Thẩm Triều Dụ, cậu có thể nhìn thấy cơ thể gầy gò cùng với những vết thương bên dưới lớp áo bị xé rách của đối phương, 18 tuổi nên là độ tuổi tràn đầy khát vọng tương lai, nhưng thiếu niên lại vấp phải bụi trần, là hạt châu bị che lấp, là ngọc quý bị vỡ nát. Cảm giác ngột ngạt dưới đáy lòng khiến cậu khó lòng hít thở, Kì Thời điều chỉnh cảm xúc xong, thì thử lên tiếng bắt chuyện với Thẩm Triều Dụ: “Bạn học Thẩm, làm quen một chút nha, tôi là Kì Thời của lớp bốn, Thời trong thời gian. “ Cho dù hệ thống không nói thì Kì Thời cũng sẽ biết được tên của ác quỷ, các học sinh ở trường trung học Thành Dương đều có bảng tên riêng, Thẩm Triều Dụ cũng không ngoại lệ. Đồng phục màu lam trắng kiểu cũ trông không hề khó coi khi mặc trên người, chỉ là đã

Chương 63: Thẩm Triều Dụ Đọc thêm »

Chương 62: Vị Diện 3 – Vườn Trường Kinh Dị – Trung Học Thành Dương

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~ 【Hắn sinh ra từ trong bóng tối, và chết đi vào giữa đêm hè, giọt mưa đánh ướt mặt đất, mùi bùn đất khó ngửi xộc lên, là mùi thi thể đang phân hủy, ác quỷ đang kêu gào trong thinh lặng, giá trị hận thù nhảy vọt như điên… Đây là thị trấn Lộ Xuyên, chào mừng bạn đến với Trường trung học Thành Dương! 】 … Thị trấn Lộ Xuyên là một thành phố nhỏ lạc hậu, nền kinh tế cũng phát triển thua kém hơn so với các nơi khác, ngay cả chất lượng giáo dục cũng tệ đến không nỡ mở mắt nhìn, chỉ có lác đác vài trường học cũ nát là vẫn đang chiêu sinh, dạy ra một lứa rồi lại một lứa học sinh kém cỏi. Là trường trung học phổ thông chính chuyên, mà lại trông giống như một trường dạy nghề hẻo lánh, không ai hỏi đến trong góc phố, nơi mà các học sinh thay phiên nhau hút thuốc, uống rượu như rạ. Hai trường học này chỉ khác nhau có mỗi cái tên, còn lại thì không có gì khác biệt, hầu hết học sinh trong đó đều chỉ đi học để biết con chữ, lấy bằng rồi ra ngoài đi làm. Lúc này đã đến mùa thu, bên cạnh khu nhà cũ của trường trung học Thành Dương có một con phố, vào mỗi buổi chiều thứ sáu, những người bán hàng rong sẽ bày quầy bán đồ ăn vặt tại đây, và thu hút đông đảo các học sinh đến mua. Trong giây lát, mùi thức ăn hòa lẫn với hương trái cây, tiếng rao mời gọi men theo ráng chiều ập đến, trước cổng trường trung học Thành Dương ùa ra từng tốp học sinh, tiếng nói cười huyên náo đan xen, sôi động cực kỳ. Kì Thời đi ra khỏi cổng trường, tránh dòng người đang tung tăng bay nhảy, gió mạnh gầm ồ ồ bên tai, thổi bay vạt áo đang trượt ra ngoài, đôi lúc có thể liếc thấy làn da trắng trẻo gầy gầy bên trong. Hệ thống lo lắng lên tiếng bên tai Kì Thời: 【Ký chủ nhanh hơn nữa đi! 】 Đây đã là tốc độ nhanh nhất rồi! Những học sinh và người qua đường đều cảm nhận được có gió lướt ngang bên cạnh, rồi khi bắt gặp một mảnh trắng tuyết, thì cậu thiếu niên kinh diễm lòng người với áo sơ mi trắng trong chiều thu lộng gió vừa đứng bên cạnh đã biến mất. Càng chạy về phía trước thì con đường càng chật hẹp, tất cả những gì lọt vào tầm mắt chính là tường viện cao ngất  cùng những ngõ hẻm ngổn ngang, những bức tường cũ kĩ đã bị mưa gió xói mòn theo năm tháng chằng chịt những nét vẽ graffiti, có màu đen này, màu đỏ nữa, nhìn như con quái thú vực sâu đang há to miệng, kêu la muốn nuốt người xâm phạm vào trong bụng. “Mẹ kiếp, chạy đi, sao lại không chạy nữa, thằng ranh này mày chẳng phải giỏi nhất là chạy sao? “ “Đánh gãy chân nó đi! Xem lần sau nó còn dám chạy nữa hay không. “ “Phì, thành tích tốt thì sao, cũng chỉ là một thằng nhóc mặt trắng bạc mệnh, có mẹ sinh không có mẹ dạy, khắc chết cả nhà. “ ★★Tiểu bạch kiểm: thường dùng để chỉ những bạn nam trắng trẻo, đẹp trai đc nữ giới ưa chuộng, hoặc chỉ gầy gò yếu ớt, đôi khi còn dùng để chỉ trai bao. Dịch thô là thằng mặt trắng. Cuối ngõ truyền đến tiếng mắng chửi khó nghe và âm thanh đập, đá, có tiếng vật nặng đập lên đập xuống thứ gì đó liên hồi, có một nam sinh gầy yếu đang co rúc trong góc tối, im lặng không nói lời nào. Cho dù có bị bao nhiêu nắm đấm và gậy gộc đập lên người, thì cậu ta vẫn không kêu rên dù chỉ một tiếng, cứ như là không cảm nhận được đau đớn vậy, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn tất cả mọi thứ đang diễn ra trước mắt trong bóng tối. Nhìn cảnh tượng tuần hoàn không biết đã lặp đi lặp lại biết bao nhiêu lần này, bên trong đôi mắt trống rỗng ấy không có lấy nỗi một tia cảm xúc trầm bổng, như là đầm lầy giữa rừng sâu hoang vắng, không một tiếng động, mọi thứ như chết lặng. [Đi chết đi đi chết đi đi chết đi! Tất cả đều đáng chết! ] Ánh nắng dần tắt lịm, con hẻm này đang bị bóng tối xâm thực, những sự tồn tại ẩn mình trong bóng đêm bắt đầu bò ra khỏi những ngóc ngách của con hẻm chằng chịt, chậm rãi bò đến bên cạnh cậu ta, mấy tên con trai với khuôn mặt hung dữ vẫn luôn không ngừng ra tay kia, cứ máy móc lặp đi lặp lại hành động của mình, dường như không nhìn thấy gì cả. Bóng đen nhanh chóng lao vụt đến lượn lờ bên chỗ chàng trai trẻ, nhưng lại bởi vì e ngại mà không dám tiến đến quá gần, chỉ há miệng, lặp lại những lời nói ác độc đó, nguyền rủa cậu thiếu niên, tham lam muốn triệt để kéo quỷ hồn này xuống thẳng địa ngục, sau đó sẽ ăn sạch, không chừa lại gì. Thật là một thủ đoạn kém cỏi. Một lát sau, những bóng đen ở gần xung quanh đều bị lệ khí trong không trung xé toạt, lặng lẽ

Chương 62: Vị Diện 3 – Vườn Trường Kinh Dị – Trung Học Thành Dương Đọc thêm »

Chương 61: Tôi Muốn Bảo Vệ Anh Mà! (EnD)

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Sesser cọ loạn không có trình tự gì bên cổ Kì Thời, tìm kiếm mùi vị thân quen, sau đó tựa vào cần cổ không động đậy nữa, giống như một con ác long đang bảo vệ kho tàng của mình, giấu nhẹm bảo vật của mình dưới thân, bò đè lên ụ núi không cử động, nhìn như đang ngủ, nhưng thật ra lại không lúc nào buông bỏ cảnh giác. Kì Thời bị đè đến khó động đậy, cậu điều chỉnh vị trí, rút cánh tay bị đè ra, vỗ vỗ dọc tấm lưng của giao nhân, nhỏ giọng hỏi nó làm sao thế trong bóng tối, giao nhân mài nhẹ phần thịt trên cổ nhân loại, đôi mắt trầm lắng trong bóng đêm, vẫn không lên tiếng trả lời. Kì Thời cứ vậy dung túng cho giao nhân tùy ý ôm mình, chỉ là ở trong ổ chăn quá lâu, làm cậu có hơi khó chịu. Chăn không dày lắm, bị giao nhân quấn thành một ụ núi, xung quanh Kì Thời trên dưới đều được bao bọc bởi lớp vải mềm, sẽ không bị cấn cộm. Ở trong tình trạng khép kín này lâu, cơ thể của cậu đã bắt đầu kháng nghị, lưng Kì Thời đã lấm tấm mồ hôi nóng ướt, lồng ngực phập phồng, không ngừng thở ra hơi nóng, hòng hít vào luồng không khí mới để làm mát bản thân. Bàn tay len lén nhấc chăn lên bị Sesser phát hiện ra và kéo trở về, đôi tay ụp xuống, khe hỡ nhỏ mà Kì Thời khó khăn lắm mới kéo ra được lại bị giao nhân đè ép kín mít. Mũi của Kì Thời cũng ra mồ hôi, cậu khẽ đẩy giao nhân, hơi hơi cử động: “Có hơi nóng, tôi muốn ra ngoài một chút. “ Âm thanh quen thuộc đã thu hút sự chú ý của giao nhân, nhưng lúc này đây giọng nói đó lại tự động chuyển hóa thành âm sắc du dương uyển chuyển bên tai giao nhân, nó căn bản không nghe rõ Kì Thời đang nói cái gì, giao nhân đặt tầm mắt lên đôi môi đang phả ra hơi nóng của Kì Thời. Làn da ấm nóng của đối phương thật dễ chịu, giao nhân chìm trong trạng thái bất ổn thuận theo bản năng kéo tay Kì Thời đặt lên phần vảy nóng bỏng, đầu nó sáp đến, dán môi lên đôi môi đang thở ra khí nóng kia. Hôn một hồi lâu, ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ dừng lại để nhân loại hít thở ra, thì căn bản không có thời gian tạm dừng, giao nhân móc lấy lưỡi của nhân loại mà mút, không hề biết e dè gì như lúc còn ở dưới đáy biển, chỉ biết tìm đến nhân loại đòi hỏi. Bởi vì thiếu oxi và nóng bức, mà tay chân đổ mồ hôi của Kì Thời có phần mất sức, nhận thức với những chuyện bên ngoài cũng dần giảm đi, giao nhân hôn tới, cậu không có sức tránh đi, chỉ có thể mặc cho đối phương quấn quýt hôn mình. Đôi khi cậu vô thức đáp lại, thì sẽ đổi lại một nụ hôn càng mãnh liệt hơn. Không biết đã hôn được bao lâu, dường như phát hiện ra ổ chăn đã quá nóng và quá thiếu không khí, nên giao nhân đành luyến tiếc kéo ra một khe hở trên ổ chăn bị bịt kín chặt chẽ. Không khí lành lạnh bên ngoài bỗng chốc ập vào, đầu óc bị nóng chảy thành hồ dán của Kì Thời cũng tỉnh táo lại đôi chút, cậu muốn gỡ ổ mền ra, nhưng lại bị Sesser chặn lại đôi tay. Có thể nghe ra lời từ chối nhẹ nhàng của vị quốc vương trẻ tuổi từ phía chiếc giường được rèm đen che kín, cậu nói với người bạn đời dính người của mình: “Không tiếp tục được đâu, ngày mai còn phải lên triều sớm. “ Nhưng giao nhân lại làm như không nghe thấy gì, chưa hề dừng lại động tác của mình. Ánh trăng màu bạc soi trên mặt đất, đêm nay không có gió, cửa sổ trong tẩm điện của quốc vương bệ hạ khẽ hé một khe nhỏ, ánh trắng len lén chuồn vào trong, chiếu sáng tấm thảm có hoa văn phục cổ. Đương kim quốc vương bệ hạ rất là khiêm tốn, không để ý đến những thứ xa hoa lộng lẫy, ngay cả phong cách trang trí trong tẩm điện cũng đơn giản, mộc mạc, cốc nến màu đen phát ra ánh sáng heo hắt, rồi dần dần tắt lịm. Khi ánh trăng cũng lười biếng đậu bên bệ cửa sổ, thì bên trong căn phòng yên tĩnh lại truyền đến tiếng của quốc vương bệ hạ, cậu thanh niên dường như đã đuối sức rồi, ngay cả tiếng nói chuyện cũng dần vô lực, đột nhiên, Kì Thời như phát hiện ra gì đó, giọng nói vốn đang đè nén chợt trở thành kinh ngạc, liên tục có tiếng nói chuyện vang lên. “Đó… là gì vậy? “ “… “ “Đuôi… chân? !” Âm thanh mang theo sự ngạc nhiên vang lên, giao nhân vẫn không nói gì như trước, trong lúc mơ hồ, Kì Thời hình như lại nói thêm gì đó, chỉ là trời đêm như nước, ánh trăng bị một màn mây mỏng che lấp, ngoại trừ giao nhân đang vành tai cọ tóc mai với cậu thanh niên ra, thì không có ai có thể nghe ra được điều gì. – Khi ánh bình minh chớm hé, tất cả đại

Chương 61: Tôi Muốn Bảo Vệ Anh Mà! (EnD) Đọc thêm »

Chương 60: Làm Tổ

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~~ Cái chết không rõ nguyên nhân của quốc vương gần nửa tháng sau mới được tùy tùng phát hiện ra, lúc vừa bắt đầu họ gọi người trước tẩm điện nhưng không có ai đáp lại, đẩy cửa cung ra thì lại không có ai bên trong, bọn họ đều cho rằng quốc vương đã ra ngoài rồi, dù sao thì quốc vương Aous đều sẽ biến mất một vài ngày mỗi tháng, rồi sau đó sẽ lại xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Đợt biến mất lần này đã kéo dài gấp ba lần những đợt trước, mãi cho đến khi cung điện không nhiễm hạt bụi nào bốc ra mùi hôi thối khó nói nên lời, thì binh sĩ mới tìm được ám thất được giấu trong cung điện khi lần mò theo nơi phát ra mùi hôi. Mùi máu tanh xộc đến khiến những binh lính đang điều tra phải nôn khan, khi nhìn thấy máu đỏ đầy phòng cùng một thi thể đã chết từ lâu ở trong góc, thì tất cả mọi người đều khựng lại tại chỗ, không vì gì khác, chỉ vì cái xác của con quái vật có khuôn mặt trông giống quốc vương y như đúc, hoặc là nói, đó vốn dĩ chính là quốc vương. Không ngờ quốc vương thống lĩnh vương quốc Colla lại là một con quái vật đầy vảy đen, không giống cá cũng chẳng phải là người, mà đám binh lính tra xét còn phát hiện ra bên dưới ám thất trong cung điện của quốc vương, có nuôi nhốt vô số những sự tồn tại giống như vậy, suối nguồn không dứt của sông nhỏ trong vương cung, chính là huyết dịch của đống xác chất như núi kia. Những binh sĩ đã được huấn luyện bài bản để xử lý tình huống đẫm máu như thế này, quý tộc hoảng sợ, vương thất thì như rùa rụt đầu, không thể đưa ra bất kì lời giải thích nào, mấy vị vương tử cũng rơi vào tình cảnh khó nói. Ngay khi mọi người đều cho rằng những thứ bị nuôi nhốt đó là quái vật, thì một lão tổ tông đã qua đời từ sớm của vương thất bỗng xuất hiện trước mặt mọi người, lão đẩy nắp quan tài của Aous ra, và bắt đầu buông lời điên cuồng, nói quốc vương Aous vốn đã chết từ mấy trăm năm trước rồi, nói ông ta mới là con quái vật thật sự, còn những thứ bị nhốt kia mới đúng là con người. Những quý tộc có biết lão già này đều bị dọa tái mặt, những thị vệ đóng giữ xung quanh nhận được mệnh lệnh, đi qua đó bắt lấy ông lão, chỉ là bọn họ còn chưa kịp lại gần, thì toàn thân lão đã co rúm lại, thân thể gầy như que củi bắt đầu mọc ra vảy đen dưới từng cặp mắt của người xem, những miếng vảy đó như có sinh mạng vậy, dần dần bao trùm lấy cơ thể lão ta, đôi chân thì biến thành đuôi cá quái gở, lão già ngã lăn ra đấy hét thất thanh, biến thành quái vật dưới ngày rực nắng. Cuối cùng, cơ thể không chịu được cơn đau kịch liệt này nữa, khi ánh nắng mặt trời lướt nhẹ qua, lão già co cả người lại, nhắm mắt, trở thành một bộ xương khô. Nếu như nói những lời lúc trước đều là lời điên rồ, thì bây giờ khi cảnh tượng kinh người xảy ra trước mặt, tất cả mọi người gần như đều trầm mặc, có người gan dạ tiến lên xem xét tình hình, phát hiện bên trong quan tài được mở, thân thể bị móc rỗng quả tim của quốc vương cũng biến thành xương khô đen như lão già vừa nãy, linh hồn của bọn họ vĩnh viễn rơi xuống địa ngục, không thể siêu thoát. Việc xảy đến kế tiếp, chính là thân phận của các vương tử bị bại lộ, bốn vị vương tử đều không phải là huyết mạch của hoàng thất, bọn họ không cha không mẹ, không biết là được quốc vương Aous đã chết kia đưa về Colla từ đâu. Tin tức bị phong tỏa lúc ban đầu như châu chấu quá cảnh len lỏi khắp đế quốc Colla, đám vương thất gói ghém tiền bạc châu báu chạy trốn, các đại thần thì lo lắng đến vỡ đầu vì các tin tức chấn động lần lượt kéo đến, ai tránh được thì tránh chạy được thì chạy, còn những thường dân tầng lớp thấp nhất thì hoảng sợ qua ngày, e dè đế quốc sẽ thay triều đổi đại. ★★Châu chấu quá cảnh: ví như đại nạn ập đến, châu chấu ăn thóc ăn mùa màng, biểu hiện cho tai họa. Đế quốc Colla trong yếu ngoài loạn, việc mà quần chúng lo sợ cuối cùng cũng đã đến, giặc ngoài xâm lăng, ý đồ thâu tóm toàn bộ vương quốc Colla. Chiến tranh ập đến, người luôn phải chịu tội chính là người dân, bọn họ không có năng lực tự bảo vệ mình, những quốc gia khác thì bài xích lưu dân, một khi nước mất, thì thứ chờ đợi họ chỉ có một con đường chết. Kì Thời đứng bên tường thành, nhìn xuống toàn bộ vương quốc Colla từ trên cao, bầu không khí nặng nề bao trùm cả vương quốc. Kể từ khi thân phận không phải huyết mạch hoàng gia của các vương tử bị bại lộ, thì địa vị của họ cũng rất ngượng ngùng,

Chương 60: Làm Tổ Đọc thêm »