Chương 79: Thích Cậu
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~ Kể từ sau cái lần thẳng thắn với trợ lý Lý xong, thì cậu thường bị nhét cho mấy thứ kì lạ trên đường đến trường, ví dụ như là bùa chú, bùa bình an, hoặc là kiếm gỗ đào, mượn lời may mắn thì là để đề phòng hậu họa, trừ tà hộ thân. Kì Thời muốn nói rằng những thứ này căn bản không thể phòng ngừa được gì, nhưng lại không thể chống lại nỗi sự nhiệt tình của trợ lý Lý. Sau khi sự cố lần trước xảy ra, thì toàn thể học sinh khối 12 lớp 4 đã chuyển sang chỗ khác để học hai ngày, trong hai ngày này cũng đã điều tra ra được nguyên nhân khiến cho cái quạt trần kiểu cũ rơi xuống. Đó là do các linh kiện đã bị mài mòn trở nên lỏng lẻo, cả trường học lo sợ sự cố này lại xảy ra thêm lần nữa, nên đã bắt đầu rà soát toàn bộ quạt điện, và tìm ra được một vài chiếc cũng đang tồn tại nguy cơ tiềm ẩn tương tự. May mắn chính là lần này đã không còn xảy ra sự cố nguy hiểm lần thứ hai, phía lãnh đạo nhà trường cũng đã đích thân đến thăm hỏi một phen, chuyện này cũng coi như xong. Ngày tháng bình lặng không gợn sóng, đầu xuân qua đi, ngày hè cũng không còn xa, kỳ thi đại học sắp đến gần, cho dù là những học sinh có thành tích không mấy lý tưởng thì cũng gấp gáp ôm chân Phật, vùi đầu vào những xấp đề thi thử và sách bài tập, cũng có những bạn học sinh muốn nhân lúc thời gian cuối cùng này, nói ra những tình cảm tuổi trẻ khó mà nói thành lời. ●●临时抱佛脚 (línshí bàofójiǎo): Đến lúc lâm thời mới ôm chân Phật. Chỉ hành động làm gấp gáp vào phút cuối với hy vọng đạt được kết quả.●● Mấy ngày nay, hộc bàn của Kì Thời đều chất đầy những phong thư màu hồng phấn, còn có rất nhiều đồ ăn vặt, nhưng những người khác trong lớp đều chưa từng thấy cậu ăn qua đồ ăn vặt, ngay cả những bức thư kia cũng được sắp xếp ngăn nắp, không biết đã bị xử lý như thế nào. Trái tim thiếu nữ của những bạn học gửi thư thầm lặng đau khổ một phen, khóc đến đáng thương, lại hận không thể bị đống đề kia chôn vùi đi. Áp lực học tập chèn ép, thư tình trong bàn học của Kì Thời cũng dần vơi đi, không còn đầy ắp như lúc trước nữa. Cậu đến trường sớm như mọi khi, bên trong lớp học có lác đác vài học sinh đang nheo mắt ngáp dài. Trần Văn hôm nay phá lệ đến sớm hơn cả Kì Thời, mới sáng ra mà cậu ta đã rạng ngời sức sống, vừa thấy bóng hình của Kì Thời là liền nhiệt tình vẫy tay chào hỏi, bộ dạng trông rất là ngốc nghếch. Kì Thời vừa vòng qua dòng người ngồi xuống, thì bàn học liền bị chất đầy bánh quy, kẹo trái cây, bánh mì và vô số đồ ăn vặt linh tinh khác, Trần Văn tận tâm tận lực vỗ về cho cái bụng của anh đại cấp 3 của mình, dâng hết đống đồ ăn vặt lên, nhưng ánh mắt của Kì Thời lại không đặt trên những thứ đó, mà rơi trên đóa hoa trắng nhỏ còn vương hơi sương được đặt ở giữa bàn. Bên trong ngăn bàn đã không còn đồ ăn vặt và thư tình, sau khi lướt qua đống đồ ăn được bày đầy trên bàn của Trần Văn, thì chỉ còn lại đóa hoa trắng này, nó yên lặng nằm trên bàn, sương mai đọng trên từng cánh hoa. Khung cảnh quen thuộc, khắc sâu vào trong ký ức nơi đáy lòng. Kể từ sau lần bị quạt trần làm bị thương từ mấy ngày trước, thì Kì Thời đã cảm thấy kì lạ, kể từ lúc đó trở đi, cậu đã không còn nhìn thấy hình dáng của con quỷ treo cổ ở bất cứ đâu trong lớp học nữa. Cứ như là đã hoàn toàn tan biến vào trong hư không. Cho đến một buổi đêm, khi Kì Thời choàng tỉnh lúc nửa đêm, trong lúc mơ màng cậu cảm thấy mình đang nằm trong vòng tay của ai đó, cậu mở mắt ra, thì liền trông thấy dáng vẻ khép mi mắt, ngủ say của Thẩm Triều Dụ. Thẩm Triều Dụ – người đã phá vỡ huyễn cảnh, không biết đã đi theo cậu từ lúc nào, cậu ta nhắm mắt buông bỏ phòng bị, để lộ ra vẻ mềm mại hiếm hoi, duy chỉ có màu sắc tái nhợt của đôi môi là có hơi dọa người. Nhưng Kì Thời không hề cảm thấy sợ hãi, cậu đưa tay ra định chạm vào đối phương, nhưng lại sợ mình sẽ đánh thức người đó, nên chỉ đành ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích. Kì Thời có rất nhiều điều muốn hỏi, muốn hỏi xem cậu ta làm sao rời khỏi huyễn cảnh, rồi lại làm sao tìm được mình, nhưng lời muốn nói lại kẹt nơi cuống họng, tất cả đều biến thành một cái ôm đong đầy và dịu êm. Lờ mờ nhận ra đối phương không muốn bản thân phát hiện ra sự tồn tại của mình, Kì Thời không có gọi Thẩm Triều Dụ dậy, chỉ nhìn một lúc, rồi nhắm mắt lại, cứ như chưa
Chương 79: Thích Cậu Đọc thêm »