Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 79: Thích Cậu

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~ Kể từ sau cái lần thẳng thắn với trợ lý Lý xong, thì cậu thường bị nhét cho mấy thứ kì lạ trên đường đến trường, ví dụ như là bùa chú, bùa bình an, hoặc là kiếm gỗ đào, mượn lời may mắn thì là để đề phòng hậu họa, trừ tà hộ thân. Kì Thời muốn nói rằng những thứ này căn bản không thể phòng ngừa được gì, nhưng lại không thể chống lại nỗi sự nhiệt tình của trợ lý Lý. Sau khi sự cố lần trước xảy ra, thì toàn thể học sinh khối 12 lớp 4 đã chuyển sang chỗ khác để học hai ngày, trong hai ngày này cũng đã điều tra ra được nguyên nhân khiến cho cái quạt trần kiểu cũ rơi xuống. Đó là do các linh kiện đã bị mài mòn trở nên lỏng lẻo, cả trường học lo sợ sự cố này lại xảy ra thêm lần nữa, nên đã bắt đầu rà soát toàn bộ quạt điện, và tìm ra được một vài chiếc cũng đang tồn tại nguy cơ tiềm ẩn tương tự. May mắn chính là lần này đã không còn xảy ra sự cố nguy hiểm lần thứ hai, phía lãnh đạo nhà trường cũng đã đích thân đến thăm hỏi một phen, chuyện này cũng coi như xong. Ngày tháng bình lặng không gợn sóng, đầu xuân qua đi, ngày hè cũng không còn xa, kỳ thi đại học sắp đến gần, cho dù là những học sinh có thành tích không mấy lý tưởng thì cũng gấp gáp ôm chân Phật, vùi đầu vào những xấp đề thi thử và sách bài tập, cũng có những bạn học sinh muốn nhân lúc thời gian cuối cùng này, nói ra những tình cảm tuổi trẻ khó mà nói thành lời. ●●临时抱佛脚 (línshí bàofójiǎo): Đến lúc lâm thời mới ôm chân Phật. Chỉ hành động làm gấp gáp vào phút cuối với hy vọng đạt được kết quả.●● Mấy ngày nay, hộc bàn của Kì Thời đều chất đầy những phong thư màu hồng phấn, còn có rất nhiều đồ ăn vặt, nhưng những người khác trong lớp đều chưa từng thấy cậu ăn qua đồ ăn vặt, ngay cả những bức thư kia cũng được sắp xếp ngăn nắp, không biết đã bị xử lý như thế nào. Trái tim thiếu nữ của những bạn học gửi thư thầm lặng đau khổ một phen, khóc đến đáng thương, lại hận không thể bị đống đề kia chôn vùi đi. Áp lực học tập chèn ép, thư tình trong bàn học của Kì Thời cũng dần vơi đi, không còn đầy ắp như lúc trước nữa. Cậu đến trường sớm như mọi khi, bên trong lớp học có lác đác vài học sinh đang nheo mắt ngáp dài. Trần Văn hôm nay phá lệ đến sớm hơn cả Kì Thời, mới sáng ra mà cậu ta đã rạng ngời sức sống, vừa thấy bóng hình của Kì Thời là liền nhiệt tình vẫy tay chào hỏi, bộ dạng trông rất là ngốc nghếch. Kì Thời vừa vòng qua dòng người ngồi xuống, thì bàn học liền bị chất đầy bánh quy, kẹo trái cây, bánh mì và vô số đồ ăn vặt linh tinh khác, Trần Văn tận tâm tận lực vỗ về cho cái bụng của anh đại cấp 3 của mình, dâng hết đống đồ ăn vặt lên, nhưng ánh mắt của Kì Thời lại không đặt trên những thứ đó, mà rơi trên đóa hoa trắng nhỏ còn vương hơi sương được đặt ở giữa bàn. Bên trong ngăn bàn đã không còn đồ ăn vặt và thư tình, sau khi lướt qua đống đồ ăn được bày đầy trên bàn của Trần Văn, thì chỉ còn lại đóa hoa trắng này, nó yên lặng nằm trên bàn, sương mai đọng trên từng cánh hoa. Khung cảnh quen thuộc, khắc sâu vào trong ký ức nơi đáy lòng. Kể từ sau lần bị quạt trần làm bị thương từ mấy ngày trước, thì Kì Thời đã cảm thấy kì lạ, kể từ lúc đó trở đi, cậu đã không còn nhìn thấy hình dáng của con quỷ treo cổ ở bất cứ đâu trong lớp học nữa. Cứ như là đã hoàn toàn tan biến vào trong hư không. Cho đến một buổi đêm, khi Kì Thời choàng tỉnh lúc nửa đêm, trong lúc mơ màng cậu cảm thấy mình đang nằm trong vòng tay của ai đó, cậu mở mắt ra, thì liền trông thấy dáng vẻ khép mi mắt, ngủ say của Thẩm Triều Dụ. Thẩm Triều Dụ – người đã phá vỡ huyễn cảnh, không biết đã đi theo cậu từ lúc nào, cậu ta nhắm mắt buông bỏ phòng bị, để lộ ra vẻ mềm mại hiếm hoi, duy chỉ có màu sắc tái nhợt của đôi môi là có hơi dọa người. Nhưng Kì Thời không hề cảm thấy sợ hãi, cậu đưa tay ra định chạm vào đối phương, nhưng lại sợ mình sẽ đánh thức người đó, nên chỉ đành ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích. Kì Thời có rất nhiều điều muốn hỏi, muốn hỏi xem cậu ta làm sao rời khỏi huyễn cảnh, rồi lại làm sao tìm được mình, nhưng lời muốn nói lại kẹt nơi cuống họng, tất cả đều biến thành một cái ôm đong đầy và dịu êm. Lờ mờ nhận ra đối phương không muốn bản thân phát hiện ra sự tồn tại của mình, Kì Thời không có gọi Thẩm Triều Dụ dậy, chỉ nhìn một lúc, rồi nhắm mắt lại, cứ như chưa

Chương 79: Thích Cậu Đọc thêm »

Chương 78: Mơ

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~ Ngay sau khi đưa Kì Thời về nhà, trợ lý Lý liền vội vã rời đi, có vẻ như anh ta cần phải đi làm chuyện gì đó. Kì Thời bật đèn, ăn đơn giản một bữa, rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, tắm rửa, chuẩn bị nghỉ ngơi. Có thể nhìn rõ hình bóng phản chiếu bên trong nhờ vào tấm gương soi nửa người ở trong nhà vệ sinh, khi Kì Thời tắm xong đi ra và đang lau tóc, thì có lẽ là do hơi nước mông lung trong buồng tắm đã khiến cho cậu sinh ra ảo giác, Kì Thời như nhìn thấy một cái bóng đen bám trên lưng mình thông qua mặt gương bám hơi sương mờ ảo. Hơi nước dần dần tản đi, mặt gương đã rõ ràng trở lại, khi Kì Thời nhìn sang lần nữa, thì mọi thứ lại biến mất hết. Trước khi đi ngủ, Kì Thời phá lệ bật ngọn đèn nhỏ, cậu nhắm mắt lại trong bóng tối, chọt chọt hệ thống dưới tình huống không ai hay biết. Hệ thống không cần nghỉ ngơi, luôn túc trực 24/24, nhận ra động tĩnh liền thò đầu ra: 【Ký chủ, sao vậy? 】 Kì Thời hỏi: 【Có thể kiểm tra xem xung quanh tôi liệu có thứ gì kì lạ không? 】 Thứ kì lạ được đề cập vào giữa đêm khuya như thế này, thì chắc chắn không thể là con người, khi nhìn thấy cái bóng đen đó, Kì Thời vô thức cho rằng đó là ác quỷ đã bám lấy mình vào ban ngày, nhưng cậu lại cảm nhận được có điều gì đó bất thường ở đây. Nếu như là quỷ treo cổ, thì sẽ không yên tĩnh ở bên cạnh cậu như vậy, mà đã sớm la hét đòi ăn sạch cậu ngay. Hệ thống nghe thấy thế thì kiểm tra ngay, nhưng lại không phát hiện ra thứ gì kì lạ, và nó cũng nói lại đúng như thực tế cho Kì Thời nghe. Kì Thời lặng thinh một lúc, cậu mở mắt ngắm nhìn ánh trăng đang lén lút chạy vào trong nhà, ánh trăng nhạt nhòa đổ bóng trong đôi mắt cậu, tựa như mặt hồ lăn tăn gợn sóng dưới nắng trời ban mai, Kì Thời lẩm bẩm như tự nói chuyện với bản thân: “Có lẽ chỉ là ảo giác mà thôi. “ Thiếu niên khẽ nở một nụ cười khó có thể nhận ra, sau đó nhắm mắt lại và nghỉ ngơi. Bởi vì ban ngày đã ngủ quá lâu, dẫn đến việc không thể chìm vào trạng thái ngủ sâu vào ban đêm, cho nên Kì Thời cứ cảm thấy bản thân đang nửa tỉnh nửa mê, cậu có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt ‘tí ta tí tách’ trong nhà vệ sinh, không khí tràn ngập mùi tanh ẩm, ngay cả khi ngủ mơ cậu cũng chau mày. Nhưng tất cả những thứ này đều biến mất rất nhanh sau đó, giống như là những ảo giác do Kì Thời sản sinh ra vậy, người đang nhíu mày cũng nương theo màn đêm bên ngoài mà chìm vào trong giấc ngủ. Trăng sáng ánh bạc không thể soi rọi vào sâu trong nhà, bóng tối dày đặc bao quanh, nuốt chửng cả gian nhà, ma nước mang theo tham vọng muốn hút sạch sức sống của nhân loại len lỏi qua đường ống nước, còn chưa kịp hiện thân, thì hồn phách đã bị nghiền nát, tan biến vào trong vô tận. Ở nơi ánh trăng không thể với tới, Thẩm Triều Dụ đứng bên cạnh giường, lẳng lặng nhìn Kì Thời đang say ngủ trên giường. Trong ký ức của những vòng lặp vô hạn trong huyễn cảnh đã không còn bóng hình của Kì Thời, gương mặt quen thuộc ấy đã dần trở nên mờ nhạt, vỡ vụn, mãi cho đến khi cả thế giới chỉ còn sót lại một mình Thẩm Triều Dụ. Thẩm Triều Dụ đã tìm về được ký ức bị đánh mất, cũng đã tìm thấy nhân loại bị mình quên lãng, cái huyễn cảnh đã biến thành chấp niệm vây nhốt hắn suốt bao ngày đêm, nay đã bị chính hắn nhẹ nhàng xé nát như thế. Chấp niệm của ác quỷ không còn là cái chết nữa. Nhưng việc thoát ly khỏi huyễn cảnh cũng có nhiều hệ lụy, Thẩm Triều Dụ là người đã chết từ lâu, một khi hắn ta dấn thân vào thế giới hiện thực, thì sẽ không thể nào che giấu được sự thật rằng bản thân mình đã chết. Khi quỷ hồn thoáng lướt ngang đáy mắt con người, thì thứ lộ ra sẽ là bộ dạng ghê sợ nhất lúc chết của chúng, như là quỷ treo cổ, dù có làm như thế nào thì cũng không thể tránh khỏi dáng vẻ bị treo chết đó. Thẩm Triều Dụ đứng bên giường lúc này chính là bóng dáng thân thuộc trong kí ức của Kì Thời, hắn ta mặc bộ đồng phục màu xanh trắng cũ kĩ, tóc mái dài qua chân mày, trông cực ngoan ngoãn. Nhưng cậu thiếu niên như vậy, lại mang theo một vết thương sâu trên cổ, máu tươi thấm đẫm hơn nửa bộ đồng phục, để lại một mảng màu đen rất lớn. Đôi môi thiếu niên tái nhợt, toàn thân nhuốm máu, không cần soi gương cũng biết dáng vẻ bây giờ của hắn ta ghê sợ đến mức nào. Ác quỷ cũng có lòng riêng, không muốn để cho nhân loại nhìn thấy bộ dạng đáng sợ của mình.

Chương 78: Mơ Đọc thêm »

Chương 77: Là Người Rất Quan Trọng

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~ Hồn phách của quỷ treo cổ bị xé thành từng mảnh vụn, tiếng thét thảm thiết tan biến trong đêm đen, không một ai nghe thấy, chỉ có những quỷ hồn đang run rẩy sợ sệt ở trong các ngóc ngách, không dám thò đầu ra. Khi Kì Thời tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, thì bầu trời bên ngoài đã tối sầm, ngọn đèn nhỏ ám vàng bên đầu giường đánh một tầng sáng ấm áp lên khắp căn phòng nghỉ ngơi, tạo thành sự tương phản với màn đêm đen kịt bên ngoài, giống như là đã bị thế gian này quên lãng. Vừa mở mắt, Kì Thời liền nhìn thấy trợ lý Lý không biết đã đến phòng y tế từ lúc nào, giờ đang ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, thấy Kì Thời ngồi dậy, trợ lý Lý khép máy tính lại, lấy ra từ trong túi một cái áo khoác mỏng, đưa cho Kì Thời. Cái trước đó đã lấm lem máu, không thể mặc tiếp được. Đêm xuân mang theo cái lạnh se sắt, Kì Thời nhìn trợ lý Lý từ một trợ lý tinh anh biến thành một bảo mẫu đời sống, hơn nữa còn thích ứng rất tốt, cậu cảm ơn, nhận lấy áo khoác và mặc vào. Đèn bên ngoài phòng y tế vẫn sáng, bây giờ có lẽ vẫn đang là giờ tự học, vẫn không tính là quá muộn, thấy người tỉnh lại, trợ lý Lý cũng không vội đưa cậu trở về, dò hỏi: “Cậu chủ nhỏ có thể nói cho tôi biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì hay không? “ “Năm lần bảy lượt xảy ra sự cố như vậy, thì không chỉ đơn giản là chuyện ngoài ý muốn đâu nhỉ, rốt cuộc thì tại sao cậu chủ nhỏ lại bị thương? “ Trợ lý Lý phụ trách cho sinh hoạt và vấn đề an toàn của Kì Thời lúc này có phần nghiêm khắc nói, Kì Thời chớp chớp mắt, bị hỏi đến cứng họng. Nên bắt đầu kể từ lúc cậu có thể nhìn thấy quỷ hồn, hay là từ khi bị quỷ treo cổ bám lấy, hình như cho dù có nói gì thì cũng trông như mắc bệnh thần kinh.  Ở thế kỷ 21 này, chỉ còn có một bộ phận rất nhỏ là còn tin chuyện quỷ hồn, ác linh, những người còn lại mà nghe được thì sẽ bảo là phong kiến mê tín. Kì Thời không biết nên giải thích từ đâu, cậu đang cân nhắc xem nên nói khéo với trợ lý Lý như thế nào, chẳng ngờ trợ lý Lý lại cho rằng cậu không muốn nói nên mới im lặng như vậy. Trợ lý Lý xách cặp tài liệu trên ghế lên, rồi đi đến bên giường lấy bộ đồ dơ của Kì Thời bỏ vào túi, điềm tĩnh nói: “Không nói cũng không sao, chỉ có điều tối nay chắc là chủ tịch và phu nhân sẽ gọi điện đến hỏi thăm. “ “Giáo viên chủ nhiệm của cậu chủ đã liên hệ với tôi ngay sau khi sự cố xảy ra, nếu không có một lý do hợp lý, thì ngày mai khi chủ tịch và phu nhân biết được chuyện này, thì có khả năng cao họ sẽ yêu cầu tôi cưỡng chế cậu thôi học để về thành phố A. “ Thời gian dài trôi qua khiến Kì Thời buông bỏ cảnh giác, cậu suýt nữa quên mất trợ lý Lý là thư ký của cha Kì, được cử đến đây để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của cậu, thực chất đây là một hình thức giám sát trá hình, sau khi trải qua chuyện lần trước, nhà họ Kì đã không cho phép có bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra với Kì Thời. Bầu không khí thoáng chốc chững lại, Kì Thời xuống giường theo sau trợ lý Lý đi ra khỏi phòng y tế. Bác sĩ trực ca bên ngoài vẫn còn ngồi đó, lúc thấy Kì Thời đi ra thì liền quan tâm hỏi han vài câu: “Đã thấy đỡ hơn chưa? “ Cánh tay đã không còn chảy máu nữa, sức lực cũng đã khôi phục, Kì Thời gật đầu, lễ phép mỉm cười: “Đã đỡ nhiều rồi, cảm ơn cô đã quan tâm. “ Bác sĩ tiễn Kì Thời rời đi, sau khi không còn nhìn thấy người nữa, thì mới đi vào trong phòng tắt đèn, đóng cửa phòng y tế. Cô cởi áo blouse trắng trên người ra, trở lại với bộ đồ bình thường, vị bác sĩ phòng y tế bước ra khỏi cổng trường với vẻ mặt đờ đẫn, lên chuyến xe buýt trở về nhà, đợi đến khi xuống xe, đứng trước cửa nhà, tra chìa khóa vào ổ, nhìn thấy căn nhà quen thuộc, thì mới sực tỉnh táo. Hả? Lạ quá, sao mình về nhà được vậy, hôm nay đã xảy ra chuyện gì, sao mà đầu óc lại rối rắm như tơ vò, chẳng nhớ được ngày hôm nay đã làm những gì một chút nào. Khi bác sĩ còn đang nghi hoặc trong chính ngôi nhà của mình, thì Kì Thời và trợ lý Lý vẫn còn chưa rời khỏi trường học. Lúc đi đến trường, trợ lý Lý đã xin phép nghỉ cho Kì Thời, cho nên cậu có thể về thẳng nhà để nghỉ ngơi. Bây giờ đang là giờ tự học tối, con đường nhỏ trong khuôn viên trường rất tĩnh lặng, còn tòa nhà dạy học phía trước thì đang sáng đèn. Những bụi cây thấp lùm cùng

Chương 77: Là Người Rất Quan Trọng Đọc thêm »

Chương 76: Cậu Ấy Là Của Tôi

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Chiếc quạt trần cũ kĩ cứ thế rơi xuống, nguồn lực đó đủ sức chém đứt đầu của một người trưởng thành, còn nếu đập trúng gáy hay cột sống, hoặc những chỗ nhạy cảm yếu ớt như vậy, không chết thì cũng tàn phế nửa người. Đây hiển nhiên là sự cố ngoài ý muốn mà không có ai dự liệu trước được cả, không ngờ phòng học mới tinh tươm cũng sẽ xảy ra chuyện nguy hiểm như vậy. Bầu không khí yên tĩnh đến quái dị trong một khoảnh khắc, sau đó lại trở nên ồn ào nhốn nháo vô cùng, những học sinh đứng dưới chiếc quạt chạy như bay, lo sợ một giây sau sự cố này sẽ đổ sập lên đầu họ, sọ nổ tung tóe. Giáo viên chủ nhiệm của lớp 4 vừa đi đến cửa là đã thấy được một màn kinh hoàng trước mắt, suýt thì căng thẳng đến ngất ngay tại chỗ, bị dọa đến mồ hôi lạnh đổ đầy sống lưng, ngay trong lúc mọi người đang không biết phải làm sao, thì giáo viên vội vàng đi qua, gấp gáp hỏi: “Dọa chết cô rồi, không sao chứ? Ngoại trừ cánh tay ra thì em còn bị thương thêm chỗ nào nữa hay không? “ Diệt Tuyệt Sư Thái luôn nghiêm nghị lúc này lại dịu giọng, nếu nghe kĩ thì còn nhận ra giọng nói có phần run rẩy, mang theo ý vị sợ hãi, sau khi hỏi xong, cô lại quay đầu nghiêm giọng nói với đám học sinh xung quanh: “Giải tán hết đi, những bạn học khác cũng di chuyển ra hành lang đi, đừng tụ tập ở trong lớp nữa. “ Lời vừa dứt, mọi người liền chen chúc đi ra ngoài lớp học, mấy bạn nam cùng nhau dìu Trần Văn rõ là đã bị dọa cho trối chết ra khỏi lớp, Kì Thời cũng đi theo sau cô Dương ra bên ngoài. Bạn học cùng bàn Kì Thời là Trần Văn không có bị thương, chỉ là bị dọa sợ mà thôi, khuôn mặt cậu ta tái mét, ngơ ngơ ngác ngác, hiển nhiên là vẫn còn chưa hoàn hồn. Ở ngoài hành lang, cô Dương lần nữa dò hỏi xem Kì Thời có chỗ nào không ổn hay không, Kì Thời lắc đầu. Ngoại trừ vết thương bị cánh quạt cứa trúng trên cánh tay ra, thì cậu không còn bị thương ở chỗ nào khác nữa. Vết thương có hơi sâu, vẫn đang chảy máu, khiến cho tay áo dài màu nhạt của cậu ướt sũng một mảng lớn, trông có vẻ rất nghiêm trọng, các lớp khác nghe thấy động tĩnh, một số học sinh ngồi bên cửa sổ ló đầu ra xem. Cô Dương phải giữ gìn trật tự hiện trường và xử lý sự cố, còn phải liên hệ cho phía nhà trường để cử người xuống điều tra, xem là vấn đề nằm ở nhà sản xuất phân phối trực tiếp, hay là nằm ở đơn vị thi công, bên trong lớp học bây giờ cũng rất không an toàn, còn phải sắp xếp cho đám học sinh này, có thể nói là bận đến bù đầu bù cổ. Nhưng cho dù có như vậy, thì cô Dương vẫn biết học sinh bị thương bây giờ là quan trọng nhất, trước khi xử lý mọi việc, cô gọi hai bạn học đến dìu Trần Văn và Kì Thời đến phòng y tế nghỉ ngơi, băng bó vết thương, hơn nữa còn nhấn mạnh, nếu thấy chỗ nào không khỏe, thì phải đi đến bệnh viện. Kì Thời gật đầu, không để cho người khác dìu, trước khi đi cậu ngoái nhìn vào bên trong lớp học. Bàn học của Trần Văn bị quạt điện rơi xuống làm cho vỡ nát hết một nửa, chiếc bàn gỗ bị làm hỏng, móp méo đến chẳng còn nhận ra hình dáng ban đầu, đủ để thấy, nếu một lực mạnh như thế này đập trúng một con người mong manh thì sẽ tạo nên cảnh tượng đẫm máu đến như thế nào. Chiếc quạt điện chỉ còn lại một cây trụ đỡ, quỷ treo cổ thì không biết đã đi đâu, không thấy tung tích. Vết thương đang rỉ máu có hơi đau nhức, Kì Thời cúi đầu, đi về phía phòng y tế, vì mải suy nghĩ, nên cậu chẳng để ý đến cánh tay của mình đã được dìu lấy từ khi nào. Kì Thời đã nhìn thấy rất rõ ràng, cánh quạt đó rơi xuống là bởi vì quỷ treo cổ đã thay đổi quỹ đạo của nó, khiến nó lao thẳng đến chỗ cậu, mà cậu thì thật sự đã bị quạt cứa trúng, nhưng không biết tại sao lại chỉ có cánh tay là bị thương. Lúc đó, cậu mơ hồ cảm thấy bản thân đã bị kéo một cái, có thứ vô hình nào đó đã chắn lại đòn va chạm nguy hiểm đó. Kì Thời lo suy nghĩ, cho nên không nhìn thấy, bạn học vốn rụt rè và kiệm lời đã trở nên rất xa lạ, khí tức xung quanh khó có thể nhận ra, mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. “Nam sinh” nhìn Trần Văn được hai bạn học đỡ đi ở phía trước, rồi lại liếc nhìn sang tay áo đẫm máu của Kì Thời, quỷ khí âm lãnh lan tràn từ dưới chân, bao trùm khắp không gian, kèm theo đó là sát và niềm ghét bỏ sâu đậm. [Thật chướng mắt! ] [Đều là vì thằng đó! Mấy nhân loại đáng ghét, cứ

Chương 76: Cậu Ấy Là Của Tôi Đọc thêm »

Chương 75: Xảy Ra Chuyện Ngoài Ý Muốn

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~ Một đêm ngon giấc, sáng sớm ngày hôm sau, trợ lý Lý lái xe đưa Kì Thời đến trước cửa trường học, đưa cặp sách và bữa sáng cho cậu, trợ lý Lý nhìn nhìn rồi vẫy tay với Kì Thời: “Cậu chủ nhỏ học tập cho tốt, tối nay tôi lại đến đón cậu. “Nói xong câu này, trợ lý Lý phóng xe đi như một tia chớp, căn bản không cho Kì Thời có cơ hội từ chối, Kì Thời nhìn chiếc xe đen nhỏ chạy dần xa, lặng lẽ thu lại những lời vừa muốn nói,  rồi mới đi vào trường cùng đám đông tụ tập xung quanh. Thời gian vẫn còn sớm, trong phòng học có lác đác vài học sinh uể oải ngồi ở vị trí của mình, Kì Thời giải quyết chớp nhoáng bữa sáng, rửa tay sạch sẽ, rời mới quay lại chỗ ngồi. ●●”无精打采 (wú jīng dǎ cǎi)”: Thành ngữ này có nghĩa là “uể oải”, “mất tinh thần”, ý chỉ trạng thái thiếu năng lượng và sự hứng thú.●● Mặt trời lên cao cao, theo thời gian thoi đưa, từng tốp học sinh ngáp ngắn ngáp dài đi vào phòng học. Bạn cùng bàn của Kì Thời là một cậu học sinh trông hơi ngây ngô nhưng lại có phần bướng bỉnh, tên là Trần Văn, hôm qua tinh thần cậu ta vẫn còn tốt, mà hôm nay đã mang theo một cặp mắt thâm quầng đến trường học. Nam sinh mất tinh thần nằm gục xuống bàn, chuẩn bị ngủ bù, đột nhiên bị một cậu bạn không biết từ đâu xông lên vỗ lên người một phát, làm cậu ta mở to hai mắt, nét mặt sợ hãi. Bạn học nghịch ngợm kia nhảy lùi ra sau, đùa giỡn nói: “Nè nè nè, tôi chỉ vỗ nhẹ có một cái thôi nha, đừng có ăn vạ đó! “ Trần Văn xoa xoa trán, vẻ mặt uể oải: “Không phải ăn vạ, là thật sự bị cậu dọa sợ. “ Cậu ta nằm dài trên bàn với đôi quầng thâm, ngữ khí trầm thấp: “Tối ngày hôm qua tôi đã gặp phải ác mộng, trong mơ có một cái xác thối mù cả hai mắt cứ rượt theo tôi hết cả buổi tối, khiến cho tôi cả đêm chẳng  được yên giấc. “ Xác thối mù hai mắt? Kì Thời nhìn sang bên cạnh, sắc mặt nam sinh có chút tái nhợt, quầng thâm trên hai đôi mắt đen thui, ở nơi mà mắt thường không nhìn thấy được, có luồng khí đen đang lượn lờ trên đỉnh đầu cậu ta. Người già thường hay nói, nếu như mắt âm dương đã nhìn thấy thứ không sạch sẽ, thì trong trường hợp đó, nhất định phải vờ như không thấy gì cả, cho dù có nhìn thấy thì cũng phải làm như không thấy, dời mắt đi chỗ khác. Nếu như chạm mắt với quỷ hồn, bị đối phương phát hiện ra, vậy thì tuyệt đối sẽ bị ác quỷ bám lấy, âm khí sẽ xâm nhập vào trong cơ thể, nhẹ thì sinh bệnh, nặng thì tổn thọ, nguy hiểm hơn chính là sẽ gây nguy hiểm cho tính mạng. Cơ thể này của Kì Thời, lúc còn chưa gặp Thẩm Triều Dụ, thì đã từng bị huyễn cảnh bám lấy, suýt thì mất đi mạng sống, mà tình hình của nam sinh này thì có phần tốt hơn, có lẽ chỉ là bị bóng đè mà thôi, không đến mức phải mất đi cả mạng. Không ngờ Kì Thời là người chạm mặt với xác thối đầu tiên mà lại không bị gì, còn bạn học kế bên thì lại bị liên lụy. Kì Thời dọn gọn bàn học chất đầy sách vở, cậu lấy ra vài viên kẹo bạc hà từ trong cặp sách, đặt ở mép bàn. Trần Văn nâng mắt nhìn sang phía Kì Thời, Kì Thời lên tiếng an ủi: “Ăn viên kẹo đi, có thể giúp cho tinh thần thoải mái hơn đó. “ Vừa hay lúc này chuông vào học vang lên, giáo viên ngữ văn kiêm giáo viên chủ nhiệm của lớp 4 đi vào phòng học, cậu nam sinh nhét vội viên kẹo vào miệng, mùi vị bạc hà giúp đầu óc tỉnh táo, xem như cũng đã lấy lại được chút tinh thần. Mùa xuân ít mưa, nắng trời rực rỡ, gió nhẹ hiu hiu, làn gió thổi vào lớp dường như mang theo mùi hương của cỏ cây. Gần đến giờ trưa, nhiệt độ tăng cao có chút nóng, do là trường mới xây, nên vẫn chưa kịp lắp điều hòa, trên trần phòng học chỉ có một chiếc quạt điện kiểu cũ, rõ ràng vẫn chưa đến ngày hè, mà mấy học sinh đã thấy nóng, ngứa tay bật quạt. Quạt được mở đến mức to nhất, gió quạt hòa cùng gió ngoài cửa sổ thổi tung những trang sách trên bàn. Kì Thời đưa tay nhấn giữ xấp bài tập, dự định chờ cơn gió này qua đi thì sẽ thu dọn lại bàn học, nhưng lại không ngờ gió trên đỉnh đầu mãi vẫn chẳng dừng. Mùi cỏ cây thanh mát đã biến thành mùi máu tanh mục rữa, dính nhớp và gớm ghiếc của xác chết. Tí tách tí tách… Là tiếng máu tươi nhỏ giọt trên mặt sàn. Kì Thời cúi người nhặt cục tẩy vừa rơi xuống khi nãy, nơi chạm đến giống như có một vùng tối, che chắn đi bàn tay vốn đang được ánh nắng chiếu rọi của cậu, liếc sang một bên, còn trông thấy một cái

Chương 75: Xảy Ra Chuyện Ngoài Ý Muốn Đọc thêm »

Chương 74: Bị Câu Mất Hồn

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Thân phận mà hệ thống gán cho Kì Thời lần này là con trai độc nhất của nhà họ Kì giàu có ở thành phố A, tình cảm giữa những người thân trong gia đình khá lạnh nhạt, khi cơ thể này ngủ say gần như nguy kịch, thì cha mẹ Kì có đến thăm hỏi qua, nhưng lịch trình của họ khá bận, cho nên chỉ ở lại vài ngày ngắn ngủi rồi rời đi ngay. Vì lo sợ bệnh nhân sẽ gặp sự cố trong quá trình di chuyển, nên gia đình đã mời cả một đội ngũ bác sĩ nổi tiếng của thành phố A đến nơi thành thị nhỏ bé này, chịu trách nhiệm theo dõi bệnh tình, còn sắp xếp một trợ lý riêng ở lại chăm sóc cho Kì Thời. Khi Kì Thời tỉnh lại vào hai ngày sau, thì cậu nhận được một cuộc điện thoại, âm thanh truyền đến từ đầu dây bên kia thật sự rất ấm áp, sau một vài câu hỏi thăm, thì liền đề cập đến việc có ý định sẽ đưa Kì Thời trở lại thành phố A. Tính đến độ tuổi hiện tại, thì cơ thể này của Kì Thời đang học lớp 12, chỉ còn có mấy tháng nữa thì sẽ bước vào kì thi đại học, mẹ Kì muốn trợ lý Lý giúp đỡ Kì Thời làm thủ tục rút học bạ tại trường trung học Thành Dương, nhưng đã bị Kì Thời từ chối. “Dạ không cần đâu, chuyển tới chuyển lui rất là rắc rối, đợi sau khi thi đại học xong thì con sẽ trở về. “ Đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau cùng truyền đến giọng của một người đàn ông, nghe có vẻ nghiêm khắc: “Con đã nghĩ kĩ chưa? Thi đại học ở một nơi hẻo lánh, lại còn hôn mê không rõ nguyên do, suýt thì mất đi một mạng, vậy mà con vẫn dự định ở lại nơi đó. “ Kì Thời vẫn đáp lại như cũ: “Chờ kì thi đại học kết thúc thì con sẽ trở về. “ Kì Thời nhất mực kiên trì, người bên kia cũng không cố gắng cưỡng chế đưa cậu trở về, chỉ là nói thêm vài câu, dặn dò phải chú ý an toàn. Kì Thời trả điện thoại lại cho trợ lý, ngẩng đầu nhìn lên đối phương: “Anh không quay về sao? “ Trợ lý nở một nụ cười chuyên nghiệp: “Thưa không, chủ tịch và phu nhân yêu cầu tôi ở lại để chăm sóc cho cậu chủ nhỏ. “ Kì Thời đã tròn 18 tuổi rồi, vốn không cần có người chăm sóc, nói thẳng ra thì sự chăm sóc này là do lo lắng sự việc nguy hiểm đến tính mạng kia sẽ xảy ra thêm lần nữa, cho nên phải để một người ở lại trông chừng cậu. Nhưng trợ lý chỉ có thể canh chừng con người, chứ nếu như gặp phải ác quỷ oan hồn gì đó, thì có phái mười người đến đây bảo vệ cậu thì cũng vô dụng mà thôi. Thấy khuyên nhủ không được, Kì Thời cũng để mặc cho đối phương ở lại nơi này. Kì Thời đã nằm viện điều dưỡng cơ thể  được hai tháng, sức khỏe cũng đã dần dần khôi phục, dưới sự sắp xếp của trợ lý Lý, việc đi học lại cũng đã được định chắc. Cậu vẫn học ở lớp cũ, lúc vừa chuyển đến đây, thành tích của Kì Thời không tốt lắm, nên được chuyển vào khối 12 lớp 4, trường trung học Thành Dương không còn giống như ngày trước, mặc dù khối 12 lớp 4 vẫn là lớp của những học sinh yếu kém, nhưng đã không còn xảy ra tình trạng ẩu đả, bắt nạt như trước đây. Kì Thời đã chìm trong hôn mê suốt mấy tháng, các bạn học khác đều đã chuẩn bị sẵn cho kì thi đại học từ sớm, chỉ có Kì Thời vì vấn đề sức khỏe mà bị tụt lại phía sau về mặt học tập. Trợ lý Lý đề xuất cậu nên học lại khối 11, để có thêm một năm ôn tập, nhưng đã bị từ chối. Kiến thức của khối 12 vẫn chưa làm khó được cậu, những bài vở bị bỏ lỡ kia, cậu đã rất nhẹ nhàng mà nắm bắt được hết, trong hai tháng điều dưỡng đó, Kì Thời gần như đã học hết các kiến thức cần thiết. Lúc trở về lớp, tự nhiên có vài gương mặt thân quen kinh ngạc tiến đến, tuy thành tích của học sinh lớp 4 chẳng ra làm sao, nhưng lòng dạ lại không xấu, mọi người vây quanh hỏi thăm sức khỏe, có quan tâm lo lắng, cũng có hiếu kì, tò mò. “Ể? Bạn học Kì, bọn họ đều nói cậu bị mấy thứ không sạch sẽ câu mất hồn, bây giờ cơ thể cậu đã hồi phục chưa? “ “Mà nói ra thì, trường học thật sự có ma à? “ Cô gái đứng kế nam sinh húych vai cậu ta vài cái, hiển nhiên là bị mấy lời nói quá của cậu ta làm cho khóc cười không xong: “Anh hai à, bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn cái gì mà yêu tinh oán hồn câu hồn người nữa, cậu coi đó là hồ ly tinh à? !” “Nếu như tôi nói trường học của chúng ta là hang ổ của oán hồn, còn thứ mà bị đè ép bên dưới ngôi trường này chính là bãi tha ma, thì cậu có

Chương 74: Bị Câu Mất Hồn Đọc thêm »

Chương 73: Trở Về Hiện Thực

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Không như nước mưa, nước mắt mặn chát, ngưng tụ trong hốc mắt, cuối cùng trượt xuống từ trên gò má và lăn xuống mặt đất. Thẩm Triều Dụ không hề tính trước được rằng Kì Thời sẽ khóc, cậu ta chỉ dự liệu được rằng sau khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì người này sẽ sợ hãi, sẽ bỏ chạy, hoặc sẽ lộ ra vẻ mặt khiếp sợ giống như những người đó vậy, nhưng cậu ta không lường trước được rằng thiếu niên sẽ rơi nước mắt. Người này sẽ không sợ hãi, không cảm thấy khiếp sợ, chỉ cảm thấy bất lực và đau lòng. Thẩm Triều Dụ nhìn những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, cậu ta tò mò đưa tay ra, dùng ngón tay có hơi sạch sẽ chạm lên gương mặt của cậu thiếu niên, đón lấy giọt nước mắt vừa lăn xuống. Nước mắt rơi vào lòng bàn tay của Thẩm Triều Dụ, nóng bỏng đến dọa người. Cùng lúc đó, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên: 【Tít, giá trị nguy hiểm của vị diện -20, mức độ nguy hiểm hiện tại của vị diện: 79, cảnh báo đỏ được loại bỏ, vị diện đã có thể lưu hành lại bình thường. 】 【Giá trị hận thù của NPC ác quỷ -10, giá trị hận thù hiện tại: 45, xin ký chủ hãy tiếp tục cố gắng. 】 【Ngưỡng tình cảm của NPC ác quỷ đang tăng cao, độ hoàn thành điểm cốt truyện cái chết của NPC đạt 100%, huyễn cảnh sụp đổ, thế giới huyễn cảnh xuất hiện nhân tố bất ổn, hệ thống sẽ chấm dứt không gian huyễn cảnh sớm hơn dự kiến, chuẩn bị truyền tống về thế giới hiện thực, kính mong ký chủ hãy chuẩn bị sẵn sàng! 】 【Đếm ngược thời gian truyền tống: 3, 2 ,1, Cổng dịch chuyển đã mở, ký chủ đang được truyền tống, thông đạo mộng cảnh đã đóng, chiều không gian huyễn cảnh đã đóng. 】 【Tít, truyền tống thành công. 】 Vị khách ngoại lai bất ngờ xâm nhập vào mộng cảnh chợt biến mất, ngoại trừ giọt nước mắt đọng lại trên lòng bàn tay, thì không để lại thêm bất cứ thứ gì, Thẩm Triều Dụ rũ mắt dưới cơn mưa, cậu ta nâng dù, nhưng cả người đã ướt đẫm, cậu thiếu niên vốn đang đứng dưới tán dù đã biến đâu không thấy, chỉ có độ ấm của giọt nước mắt trong lòng bàn tay là nói cho Thẩm Triều Dụ biết, đây không phải là ảo giác của cậu ta. Thế giới mộng cảnh bắt đầu rung lắc vỡ nát, các sự vật phía sau lưng Thẩm Triều Dụ dần tan biến, phân tách, chỉ còn sót lại cậu thiếu niên người ướt sũng máu đứng yên tại chỗ, dần dần bị bóng tối nuốt chửng. – Kì Thởi mở mắt một cách nặng nhọc, ánh đèn chói lòa khiến cậu khó chịu, cậu chỉ có thể nheo mắt quan sát xung quanh, khắp nơi đều là màu trắng, có cả mùi thuốc sát trùng thoang thoảng bên mũi. Tiếng ‘tít tít’ từ các thiết bị y tế vang lên, cửa phòng bệnh được mở ra, một nhóm bác sĩ chen chúc đến bên giường bệnh để kiểm tra cho Kì Thời. Kì Thời nằm trên giường bệnh không thể cử động được chút nào, cậu thả lỏng cơ thể, thẫn thờ nhìn chằm chằm lên trần nhà. 【Theo như cốt truyện ban đầu, thì mục tiêu nhiệm vụ đã chết trước kì thi đại học, cậu ta bị liên lụy bởi một cuộc ẩu đả tập thể, bị người ta lỡ tay làm bị thương, vết thương chí mạng nằm ở trên cổ, chết do mất máu quá nhiều. Mấy học sinh đó vì sợ bị trừng phạt, nên đã giấu nhẹm sự việc này ở thị trấn Lộ Xuyên hẻo lánh lạc hậu, cho rằng chỉ cần bỏ tiền ra là có thể giải quyết mọi chuyện một cách êm đẹp, nhưng một tháng sau, đã có một sự kiện linh dị khủng khiếp xảy ra tại trường trung học Thành Dương, khiến cho nhiều người thiệt mạng, sự việc này đã khiến trung học Thành Dương được lên top hot search, có rất nhiều bí mật đen tối đã được phanh phui, bao gồm cả cái chết của mục tiêu nhiệm vụ. 】 【Nhưng những người gây ra tổn thương cho mục tiêu nhiệm vụ đều đã chết cả rồi, tất cả những chuyện còn sót lại đều được xử lý qua loa, trường học thì trở thành ngôi trường ma, và đã bị niêm phong trong một quãng thời gian dài, mãi cho đến những năm gần đây thì nơi này mới được sửa chữa, dựng lên một ngôi trường mới. 】 Hệ thống giải thích: 【Điểm then chốt của huyễn cảnh ác quỷ chính là nằm ở cái chết, khi đã đi xong tuyến cốt truyện tử vong, thì toàn bộ huyễn cảnh sẽ được thiết lập lại, ký chủ đã kích hoạt điểm cốt truyện này ở trong mộng cảnh, cho nên đã khiến cho huyễn cảnh kết thúc sớm. 】 【Nhân tố bất thường xuất hiện ở đây là do cơ thể mà ký chủ được đưa vào đã xuất hiện phản ứng không tốt, thêm vào đó độ nguy hiểm của vị diện mộng cảnh đã tăng lên quá cao trước lúc truyền tống, khiến hệ thống tự động kích hoạt cơ chế bảo vệ, và chấm dứt nhiệm vụ huyễn cảnh sớm hơn dự kiến. 】 Mệnh lệnh

Chương 73: Trở Về Hiện Thực Đọc thêm »

Chương 72: Hắn Sinh Ra Từ Trong Bóng Tối, Và Chết Đi Vào Giữa Ngày Hè

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Nghe những lời thơ ngây và tàn nhẫn đó, Kì Thời không cho rằng Thẩm Triều Dụ đang nói đùa, cậu ta là kẻ thống trị trong mộng cảnh và huyễn cảnh, cho dù là ở trong thế giới hiện thực, thì cậu cũng tin rằng Thẩm Triều Dụ có thể thần không hay quỷ không biết ra tay giết chết vài người mà không cần phải tốn chút sức lực nào. Bao gồm cả bản thân Kì Thời. Bờ vai bị tựa vào trở nên căng cứng, Kì Thời chậm rãi nói: “Kẻ ác tự có ác báo, không cần thiết phải làm dơ tay của mình. “ Chấp niệm là một trong số những nguyên nhân khiến cho Thẩm Triều Dụ bị mắc kẹt trong huyễn cảnh, cậu ta vẫn còn nỗi căm hận chưa được giải tỏa, cậu ta oán hận cái thế giới này, nếu như có thể giảm bớt một chút sát ý, một chút oán niệm thì cậu ta cũng có khả năng được giải thoát khỏi huyễn cảnh vô tận này. Thế nhưng, sau khi nghe xong câu này, Thẩm Triều Dụ chỉ khẽ cười: “Vậy sao… “ Bọn họ cùng nhau trở về lớp học trong ánh nhìn chăm chú của giáo viên, lần này không còn xảy ra thêm chuyện ngoài ý muốn nào, mấy nam sinh vốn đang hóng hớt bên cửa sổ cũng đã yên phận quay về chỗ ngồi. Thẩm Triều Dụ ngồi ở trong góc, khuôn mặt ửng đỏ, kể từ lúc trở về lớp học cậu ta luôn cúi gầm mặt chẳng nói chẳng rằng, Kì Thời sờ sờ thuốc trong túi, nghĩ rồi lại nghĩ, sau cùng vẫn quyết định lấy ra đặt ở bên mép bàn. Nhân lúc giáo viên quay đầu đi, cậu nhanh chóng viết một mẩu giấy nhỏ đặt ở dưới hộp thuốc, trong tiếng giảng bài khàn khàn của giáo viên, có lẽ là do bóng đen nơi cổ chân đang lan rộng ra, nên tinh thần của Kì Thời dần dần trở nên sa sút, cuối cùng, cậu tựa lên bàn, nhắm mắt lại trong tiếng ồn ào huyên náo. Hệt như là đã chìm sâu vào trong giấc ngủ. Tầm nhìn của Thẩm Triều Dụ rơi trên hộp thuốc hạ sốt, thiếu niên vừa tỉnh táo lại hồ đồ, rõ biết bên trong huyễn cảnh những thứ này không có tác dụng gì đối với hắn, nhưng vẫn cứ đi mua. Những con chữ lập thể trên giấy nhắn nhỏ chứa đầy giọng điệu quan tâm, trên hộp thuốc vẫn còn sót lại dư âm ấm áp, Thẩm Triều Dụ nhìn sang Kì Thời, trông thấy dấu vết bóng đen đang bám trên cổ tay đối phương, vết tích đó vẫn đang không ngừng lan lên trên. Đó là dấu vết bị ác quỷ làm cho ô uế, một khi bóng đen lan lên đến mặt, thì sẽ bị nuốt chửng, mãi mãi mắc kẹt lại trong mộng cảnh này. Hiển nhiên, người trước mặt không hề biết đến hậu quả khi bị ác quỷ quấn lấy. Con ngươi màu đen chuyển động, rèm cửa màu xanh da trời lay nhẹ, bức tường trắng càng làm tôn lên sắc mặt tái nhợt như tờ giấy của Thẩm Triều Dụ, càng làm cho đôi mắt đó trở nên thâm sâu. Tiếng giảng bài của giáo viên dần trở nên mơ hồ không rõ ràng, động tác của học sinh bên dưới bục giảng trở nên trì độn cứng nhắc, đến cuối cùng chỉ còn lại Kì Thời và Thẩm Triều Dụ. Thẩm Triều Dụ không chạm vào hộp thuốc đó, đầu ngón tay của cậu ta chạm nhẹ lên cổ tay của Kì Thời, đám bóng đen vốn đang bám trên đó chợt rút về, như thể vô cùng e sợ khí tức của Thẩm Triều Dụ. Đầu ngón tay nóng bỏng chạm lên làn da mát lạnh, cậu ta theo bản năng bắt lấy tay của Kì Thời, mười ngón đan xen, Thẩm Triều Dụ híp mắt, tận hưởng cảm giác vi diệu khi da thịt tiếp xúc, những bóng đen bám quanh Kì Thời cũng không còn có chỗ nào để trốn, chúng nó hoảng loạn bỏ chạy tứ phía, cuối cùng tan biến trong sự tĩnh lặng. – Kì Thời không ngờ bản thân sẽ ngủ say đến vậy trong mộng cảnh, cậu dùng phương thức của khách qua đường đột nhập vào trong mộng cảnh của Thẩm Triều Dụ, cho rằng bản thân chỉ cần mở mắt là sẽ trở về huyễn cảnh, nhưng chẳng ngờ vẫn chưa thể quay về. Tiếng mưa ngoài trời rơi rả rích, bầu trời âm u, giống như là sắp tối đến nơi vậy, Kì Thời không biết giấc mơ này đến bao giờ mới có thể chấm dứt, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Thời gian ngủ một giấc này của Kì Thời rất dài, thân thể cậu sảng khoái đến bất ngờ. Lúc này, trong phòng học không còn ai cả, chắc là mọi người đều đã về nhà rồi, cậu quay đầu nhìn sang bên cạnh, Thẩm Triều Dụ cũng không thấy đâu. Tiếng mưa truyền vào lớp học xuyên qua ô cửa kính, không biết tại vì sao mà Kì Thời luôn có một dự cảm không lành. Kì Thời lấy ra một chiếc dù từ trong hộc bàn rồi đi ra khỏi lớp học, đường đi xuống cầu thang yên tĩnh vắng lặng, đợi đến khi nước mưa ngoài kia ào ạt như thác đánh lên chiếc dù, thì mới nghe được từng tiếng lộp độp vang vọng. Kì Thời nâng

Chương 72: Hắn Sinh Ra Từ Trong Bóng Tối, Và Chết Đi Vào Giữa Ngày Hè Đọc thêm »

Chương 71: Sát Ý

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Kì Thời ngồi yên tại chỗ không có cử động, cậu không cảm thấy sợ hãi bởi những cái nhìn tê dại và buốt giá đó, mà ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào trong những đôi mắt vô hồn kia. Hiện trường nhất thời rơi vào bế tắc, vẫn là những người có gương mặt mơ hồ kia hành động trước, bọn họ đồng loạt nhìn Kì Thời một hồi, sau khi phát giác Kì Thời không có cảm xúc sợ sệt, cho nên đã như mất đi hứng thú mà dời tầm mắt. Phòng dạy học lại khôi phục lại như bình thường, giáo viên quay đầu tiếp tục giảng bài, còn đám học sinh bên dưới bục giảng thì vẫn việc ai nấy làm, trò của ai người nấy chơi, mà cái người ngồi bên cạnh Kì Thời vẫn yên tĩnh như cũ. Tiếng chuông báo hết giờ học vang lên bên tai, Kì Thời đưa tay chạm nhẹ nam sinh bên cạnh, còn chưa kịp lên tiếng nói gì, thì chợt nhận ra nhiệt độ trong tay nóng đến dọa người,  khi được tiếp xúc với hơi lạnh từ tay Kì Thời thì nam sinh đang nằm mới có phản ứng, cậu ta chậm rãi nghiêng đầu, để lộ ra nửa khuôn mặt và con mắt bên phải, mắt phải hé mở, nhìn sang Kì Thời. Kì Thời không nhận ra ánh nhìn của cậu trai đó, cậu rũ mắt như đang suy nghĩ đến chuyện gì, có hơi thất thần, vừa hay lúc này ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói quen thuộc: “Nè, Kì Thời, giáo viên gọi cậu lên văn phòng một chuyến. “ Là cậu bạn học vừa nãy đã cùng Kì Thời bê xấp đề vào lớp, người đó đứng bên cửa, nhìn sang phía của Kì Thời, cậu ta nhìn chằm chằm đến quên cả phải nâng chiếc kính trên mặt lên một chút. Bộ dạng đó trông như thể nếu Kì Thời không có hành động đứng dậy, thì cậu ta sẽ đi sang và kéo Kì Thời đi, ánh mắt đó vừa thẳng thắn lại lạnh lẽo. Kì Thời đứng dậy đi ra cửa, bạn học đó tựa cửa, chỉ tay về một hướng: “Giáo viên chủ nhiệm (老班) gọi cậu, bảo là có chuyện cần dặn dò. “ ●●老班: là cách học sinh TQ gọi thân mật giáo viên chủ nhiệm●● Kì Thời nhìn theo hướng chỉ tay của cậu ta, là một tòa nhà nhỏ đối diện với tòa nhà dạy học, đó là khu văn phòng dành riêng cho giáo viên mà nhà trường đã bố trí, vừa rồi bọn họ đã bê xấp đề từ bên đó sang đây. Lúc này mưa đã ngừng rơi, để lại những vũng nước nhỏ đục ngầu trên mặt đất, phản chiếu bầu trời u ám trên đỉnh đầu. Kì Thời trầm giọng ừm một tiếng, rồi men theo trí nhớ đi xuống cầu thang, cậu tiện đường ghé qua phòng y tế kế bên dãy phòng học để lấy một lọ thuốc hạ sốt, rồi mới đi về phía khu văn phòng giáo viên. Khi đến trước văn phòng của khối 12, Kì Thời giơ tay lên gõ cửa, cửa hé một khe hở, bên trong không có phát ra bất kì một âm thanh nào, yên tĩnh cực độ. Dưới tình huống thông thường, thì người ta sẽ đẩy cánh cửa đó ra để kiểm tra xem có giáo viên nào ở trong đó hay không, Kì Thời bị giáo viên chủ nhiệm của lớp 4 gọi đến, thì chắc là phải có giáo viên đang chờ để nói chuyện, chỉ là khi Kì Thời gõ cửa, thì bên trong lại không hề có một chút động tĩnh nào. Kì Thời hơi đẩy cửa một tí, chứ không dùng sức mở hẳn cửa, cậu lặng lẽ dịch chân sang một bên, quả nhiên, một giây sau, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên: 【Ký chủ chạy mau! 】 Khi cửa mở lớn, toàn bộ quỷ ảnh bên trong liền nhào ra, nhưng Kì Thời đã sớm chạy xa rồi, quỷ ảnh la hét kêu gào sau lưng cậu thiếu niên, những nơi chúng lướt qua đều bị bóng tối nuốt chửng, nó la lối muốn ăn sạch sinh hồn trong mộng cảnh này. Kì Thời chạy rất nhanh, nhưng chẳng bì được với tốc độ bám riết và nuốt chửng của quỷ ảnh, toàn bộ khu vực văn phòng nhanh chóng bị quỷ ảnh bao vây. Hệ thống còn lo sốt vó hơn cả Kì Thời đang chạy thục mạng, nó hoảng loạn chỉ đường cho Kì Thời: 【Ký chủ, lối vào cũng chính là đường ra, chỉ cần rời khỏi tòa nhà này là sẽ không sao cả! 】 Kì Thời nghe vậy thì chuyển hướng, lao về phía lối đi khẩn cấp ở đầu cầu thang, vạt áo cậu tung bay theo gió, chỉ trong hai ba bước đã nhảy xuống cầu thang, nhưng lại giẫm phải một cái bóng đen đang co ro ở bậc thang cuối cùng. Kì Thời bị vấp, ngã sóng soài ra đất, cậu không cảm nhận được đau đớn, nhưng nếu như có, thì sẽ cảm nhận được sự bỏng rát do đầu gối và lòng bàn tay bị trầy xước. Không có cảm giác đau là lợi ích duy nhất, lối ra ở cách đây không xa, Kì Thời đứng dậy, chạy về phía đó, kết quả chân phải không cử động được, cậu cúi đầu nhìn xuống, thì ra trong cái bóng đen mà cậu giẫm phải ban nãy, có rất nhiều xương tay trắng đang

Chương 71: Sát Ý Đọc thêm »

Chương 70: Kẻ Xâm Nhập Lạ Kì

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tiền giấy màu trắng tung bay, lướt ngang qua mái hiên bị tạt ướt nằm trên nền đất, những giọt nước mưa rơi xuống từ trên tấm ngói của mái hiên, phát ra âm thanh tí ta tí tách như muốn xuyên qua lớp đá. Kì Thời đi qua đó, cậu thiếu niên Thẩm Triều Dụ trầm lặng đốt tiền giấy trong tay, đôi mắt đen lay láy nhìn vào những tờ tiền giấy đang bốc cháy trong chậu lửa, tia lửa tựa ánh sao dần dần tắt lịm, chỉ còn lại một đống tro tàn. Khói nhẹ lượn lờ trước mặt Kì Thời, cơn gió mang theo mùi ẩm ướt hất tung vạt áo, Kì Thời đi đến bên cạnh Thẩm Triều Dụ với một thân lạnh lẽo tựa cơn mưa. Trước hết, cậu hướng về phía bài vị bái lạy, rồi mới ngồi xổm xuống bên cạnh Thẩm Triều Dụ, cùng cậu ta ngắm nhìn những đốm lửa trong chậu, thấy khói trong không khí dần nhạt đi, cậu nhẹ nhàng nói với thiếu niên: “Đừng đau buồn quá. “ Trên thực tế, vẻ mặt của Thẩm Triều Dụ không hề thể hiện ra chút cảm xúc nào cả, cho nên không ai có thể nhìn ra cậu ta đang buồn lòng, hàng xóm đến cúng bái thấy dáng vẻ này, thì cũng bàn ra tán vào, thậm chí còn nói cậu ta là tên sói mắt trắng (kẻ vô ơn), bà cụ nuôi cậu ta lớn đến chừng này, mà sau khi cụ chết cậu ta cũng chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Nhưng thực sự mà nói, thì so với kêu gào khóc than, thì trầm mặc chính là cách dùng để đè nén một nỗi đau lớn hơn, đó là do tất cả cảm giác đều đã trở nên tê liệt khi phải đón nhận tất cả trần ai rơi xuống thế tục. ★★trần ai ám chỉ bụi li ti rơi xuống, tức nỗi đau từng hạt chất chồng, con người trở nên bé nhỏ, mỏng manh. Kì Thời có thể nhìn thấy luồng khí chết chóc trầm lặng trên người Thẩm Triều Dụ, đôi mắt đen trắng phân tỏ càng thêm phần ảm đạm. Làn khói nhẹ bay, phản chiếu bóng hình của Kì Thời, nhưng Kì Thời lại như không hề hay biết gì cả, chỉ lặng lẽ bầu bạn bên cạnh Thẩm Triều Dụ, mãi cho đến khi ánh mắt của cậu trai kia vẫn chưa dời đi, thì Kì Thời mới cảm thấy có điều kì lạ, cậu ngẩng đầu nhìn sang Thẩm Triều Dụ, chợt chạm phải đôi mắt vẫn luôn dõi theo mình. Nơi đây là cảnh trong mơ, chắc cũng là mộng cảnh của Thẩm Triều Dụ, Kì Thời có thể khẳng định đối phương không thể nhìn thấy mình, nhưng sau khoảnh khắc đó, thì cậu đã hiểu rõ, cậu ta đã nhìn thấy mình rồi, cho dù bên trong đôi mắt đó không đổ bóng bất cứ thứ gì, nhưng thiếu niên vẫn nhạy bén phát hiện ra sự tồn tại của cậu. Bên ngoài tiếng mưa rơi ồ ạt, trong nhà lại yên tĩnh đến lạ, những âm thanh ấy đều đã bị chặn hết lại bên ngoài, ngay cả âm thanh của thôn làng nhỏ, cũng đã bị tách biệt hoàn toàn. Ngôi nhà bằng đá cũ kĩ không có chống thấm nước, hễ đến mùa mưa thì sẽ trở nên ẩm ướt và tối tăm, không khí ngập tràn hơi ẩm của nước mưa, bầu trơi âm u như đã bị bao trùm một bởi một màn sương u tối. Trong thế giới vạn vật tĩnh lặng, Thẩm Triều Dụ nhìn về phía Kì Thời và tỉ tê: “Lại chỉ còn có một mình tôi… “ Nghe như một lời thì thầm vô tình, nhưng một khắc sau, thiếu niên nhẹ kéo khóe môi, nghiêng đầu một cách quái lạ nhoẻn miệng cười nhạt với Kì Thời, sương mù bành trướng lan tràn, bao trùm lấy cả người Kì Thời, giống như một con thú hoang một ngụm nuốt chửng người vào bụng. “Vậy thì anh hãy ở lại nơi này, mãi mãi ở lại bên cạnh tôi đi… “ 【Tít tít tít, mức độ nguy hiểm hiện tại của vị diện: 97, yêu cầu ký chủ nhanh chóng tránh xa mục tiêu nhiệm vụ! 】 Ngay khi bị sương mù bao phủ, Kì Thời đã nghe thấy tiếng thông báo mức độ nguy hiểm gia tăng của hệ thống, và cả nửa câu cuối của Thẩm Triều Dụ, mùi máu tanh nồng phả vào mặt, Kì Thời bị bóng tối chỉ tay không thấy năm ngón nuốt chửng. Lần nữa mở mắt, cậu thấy ngay tòa nhà dạy học của Trường trung học Thành Dương, Kì Thời đứng dưới mái hiên, tay ôm một xấp đề, ngơ ngác nhìn màn mưa trước mặt. Bộ đồ cậu đang mặc trên người là đồ mùa hè, áo thun trắng kiểu cũ với những đường viền màu lam trên cổ áo, là loại đồng phục luôn bị đám học sinh chê bai là hàng chất lượng kém. Mưa rơi lộp độp trên những vũng nước dưới đường, tạo nên một trận bọt nước, màn mưa liên miên bị sương mù vây nhốt, không thấy được điểm cuối. Đây là một trận mưa lớn hiếm hoi. “Ê, Kì Thời, cậu còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đem xấp đề kiểm tra vào lớp đi, sắp đến giờ học rồi! “ Bên cạnh vang lên tiếng người gọi, Kì Thời tỉnh táo lại, lúc này cậu mới nhận ra đối phương có thể nhìn

Chương 70: Kẻ Xâm Nhập Lạ Kì Đọc thêm »