Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 89: Vui Vẻ Một Chút

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Phòng bệnh ở tầng 3, có hơi cao, nhưng Kì Thời có thể nhìn thấy rất rõ ràng ánh nhìn mang theo niềm hiếu kì của đối phương khi nhìn sang đây. Tầm nhìn của Tạ Vi Chỉ rơi trên những hạt mưa bắn lên mặt kính ngoài cửa sổ, đôi mắt trong veo như nai con, hắn đưa tay ra muốn chạm vào người thanh niên đang đứng trong màn mưa ở bên ngoài, nhưng nơi mắt chạm tới chỉ là tấm kính lạnh lẽo. Hắn bị nhốt trong một cái lồng giam khép kín. Ý thức được điều này, đầu ngón tay đặt trên mặt kính khựng lại trong một khắc ngắn ngủi. Kì Thời đứng giữa cơn mưa, che chiếc ô đen, nhìn thấy người thanh niên bên ô cửa, không hiểu tại sao đầu người đó lại cúi xuống, tâm trạng có phần nặng trĩu. Màn mưa cách tuyệt mọi âm thanh, trong không khí đầy rẫy làn khí ẩm và trong lành, bởi vì bệnh viện nằm ở vùng ngoại ô, cho nên có rất nhiều cây cối, mùi ẩm của đất cũng dâng rõ rệt hơn. Hạt mưa rơi xuống mặt đất bắn lên mặt giày của Kì Thời, cậu chợt nhớ lại vài ngày trước Quan Lộ đã từng nói với mình một câu trong một thoáng ngẩn ngơ. Nét mặt cô gái nghiêm túc, thuật lại độ nguy hiểm của những bệnh nhân có triệu chứng nghiêm trọng, trong lúc đó có nhắc một câu liên quan đến việc sắp xếp bảo an trong thời gian cho bệnh nhân ra ngoài hóng gió. Khác với kiểu bệnh nhân có triệu chứng nhẹ và không cần kiểm soát quá nghiêm khắc như Tô Minh, có nhiều cơ hội chạy ra ngoài quậy phá, do có tính nguy hiểm cao, nên những bệnh nhân kia rất ít có cơ hội được cho phép ra ngoài. Một tháng một lần hoặc hai tháng một lần thì mới được chấp thuận cho ra khỏi phòng bệnh, cho dù là như thế thì bọn họ cũng bị hạn chế hành động, bị đeo còng tay hoặc còng chân, ở một khu vực nhất định dưới sự giám sát chặt chẽ của bảo an cho đủ thời gian quy định, rồi lại bị đưa về phòng bệnh. Nghe đến đây, Kì Thời hiếm hơi chau mày. Cho dù bệnh nhân có tồn tại độ nguy hiểm nhất định, nhưng làm như vậy thì chẳng khác nào là đang giam giữ tù nhân, mà bệnh nhân nếu ở trong trạng thái khép kín quá lâu, thì sẽ rất bất lợi cho việc hồi phục về sau. Nhưng lúc đó vẫn còn có người khác, cho nên Kì Thời đành đè xuống bao nhiêu câu hỏi ở trong lòng, không nói ra. Suy đoán như thế, thì e rằng bệnh nhân đặc biệt Tạ Vi Chỉ ở phòng bệnh 001 càng bị hạn chế đi lại hơn nữa. Kì Thời đột nhiên có chút hiểu ra, tại sao tâm trạng của đối phương lại sa sút đến như vậy. Tô Minh chạy lung tung đã bị bảo an đem về phòng, Kì Thời thì lại chẳng rời đi, mà lại tiến gần hơn một chút đến dãy phòng bệnh, đi đến vị trí bên dưới tán cây hòe của khu vực phòng bệnh. Cây hòe kia rất to, lá xanh biếc, cành to và dài, giống như là một chiếc ô màu xanh khổng lồ, Kì Thời càng thêm trắng trẻo khi đứng dưới tán cây xanh đậm trong bộ đồng phục bác sĩ chuyên dụng, cả người cậu như phát sáng giữa cơn mưa. Kì Thời ngửa chiếc ô màu đen, ngẩng đầu nhìn lên, cậu vẫy vẫy tay, cho dù biết rõ khoảng cách giữa hai người quá xa sẽ không thể nghe thấy gì, nhưng vẫn lên tiếng nói chuyện với Tạ Vi Chỉ đang ở bên ô cửa, an ủi hắn ta. Cỏ nhỏ, hoa dại rung rinh không tiếng giữa ngày mưa, bắt ngay được câu nói đó. Điều mà Kì Thời nói với Tạ Vi Chỉ là: "Vui lên một chút đi. " Kì Thời muốn Tạ Vi Chỉ vui vẻ lên. Người thanh niên đứng bên khung cửa sổ, lặng lẽ thu toàn bộ cảnh tượng đó vào trong đôi mắt. Mưa vẫn rơi không ngớt, thậm chí càng lúc càng to hơn, Kì Thời đứng dưới tán cây một chút liền quay người rời đi, nhưng Tạ Vi Chỉ vẫn đứng bên cửa sổ, đôi chân rề rà mãi chẳng dịch chuyển. Ô kính trước mặt hắn đã mờ nhòe do mưa tạt vào, cũng không còn nhìn thấy bóng hình của cậu trai kia, mãi một lúc lâu sau, Tạ Vi Chỉ mới cúi đầu, không còn cố chấp nhìn ra bên ngoài nữa. Hắn nhìn xuống chậu cây đã khô héo từ lâu ở trên mặt bàn, nhẹ nhàng chạm lên cánh hoa và cành lá đã khô, lẩm bẩm nói: "Vui vẻ? " "Tại sao lại muốn tôi vui vẻ? " Điều khiến cho người ta kinh ngạc là Tạ Vi Chỉ lại có thể nghe thấy lời người kia nói ở khoảng cách xa đến như vậy. Phòng bệnh rất đơn sơ, một cái bàn, một cái ghế, một cái giường, còn có vài món đồ dùng sinh hoạt đơn giản, vòi nước trong phòng vệ sinh đã bị hỏng chút ít, do có rất ít người dám đi đến đây, cho nên cũng rất lâu rồi không có ai đến sửa. Chậu cây khô héo trên bàn vẫn chưa bị vứt đi, ngoài ra còn có một vài quyển sách và vài quyển vở trắng trống trơn, nhưng lại không có bút, bởi vì bệnh viện sẽ không để những đồ vật sắc nhọn

Chương 89: Vui Vẻ Một Chút Đọc thêm »

Chương 88: Chứng Rối Loạn Đa Nhân Cách

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Bệnh viện phục hồi tâm thần có hai bác sĩ điều trị chính, mỗi người phụ trách một lĩnh vực khác nhau trong bệnh viện, bác sĩ chủ trị mới là Kì Thời phụ trách tập trung nghiên cứu chuyên sâu các vấn đề tâm lý của bệnh nhân, tiếp xúc gần gũi vơi bệnh nhân, kiểm tra và theo dõi tình trạng bệnh. Còn vị bác sĩ còn lại thì phụ trách nghiên cứu và điều chỉnh thuốc men. So với vị bác sĩ chủ trị nhiều năm ngâm mình trong phòng thí nghiệm nghiên cứu thuốc, thì công việc của Kì Thời có phần nguy hiểm hơn, bởi vì cần phải tiếp xúc với những bệnh nhân tâm thần có mức độ nguy hiểm cao, nói không chừng một ngày nào đó sẽ xảy ra sự cố trong lúc làm việc. Hoàn toàn không thể lường trước được. Sự khác biệt trong lượng công việc cũng không hề ít ỏi, ngoài phải quan sát các triệu chứng khi phát bệnh của bệnh nhân, Kì Thời còn phải nghiên cứu tâm lý của họ để đưa ra phương pháp điều trị thích hợp, còn phải kiểm tra sức khỏe định kì, thậm chí một tuần còn ở lại trong bệnh viện một ngày để quan sát tình trạng của các bệnh nhân có tính nguy hiểm cao vào ban đêm. Tuy rằng những việc này đều được tiến hành dưới điều kiện đảm bảo an toàn, nhưng vẫn rất rườm rà và nguy hiểm. Bởi vì tính chất công việc của bệnh viện phục hồi tâm thần quá đỗi nguy hiểm lại phức tạp, cho nên mấy vị bác sĩ chủ trị đảm nhiệm công việc ở vị trí của Kì Thời trước đây đều không chịu nỗi mà đã từ chức và rời đi, thậm chí còn có lời đồn rằng, có một bác sĩ chủ trị bị bệnh nhân dọa cho phát bệnh, đến cả tinh thần cũng xuất hiện một số vấn đề, dẫn đến việc mất một thời gian dài mà bệnh viện vẫn chưa tuyển được bác sĩ chủ trị phù hợp. Nhân viên công tác đều tỏ vẻ bất ngờ đối với sự có mặt của Kì Thời, bởi vì rất ít khi nhìn thấy bác sĩ nào vừa trẻ vừa ưa nhìn lại đi theo nghề bác sĩ tâm thần này, càng khỏi phải nói đến việc chạy đến vùng ngoại ô hẻo lánh này để nhậm chức. Dĩ nhiên, bắt đầu trước nhất là mấy cô gái ở trạm y tá, ngày nào cũng tíu ta tíu tít tụm thành một nhóm, gật đầu lễ phép với những người khác, nhưng ngay sau khi nhìn thấy Kì Thời thì nụ cười công nghiệp thường ngày đã trở nên xán lạn khôn cùng, người thì nhét kẹo, người thì chụp hình, cả trạm y tá trở nên náo nhiệt vô cùng. Kì Thời mới đến được có vài ngày, nhưng nhờ vào tính cách ôn hòa và vẻ ngoài tinh xảo, nên đã chiếm được lòng* của hầu hết những người trong bệnh viện, trừ những bệnh nhân kia ra, nhất thời, cậu cũng đã mang đến luồng sinh khí mới mẻ cho bệnh viện hẻo lánh và trống trải này, khiến nó trở nên huyên náo hơn hẳn. *虏获芳心: thành ngữ, nghĩa đen “chiếm lấy trái tim thơm ngát”, nghĩa bóng “chinh phục trái tim người khác (thường là phụ nữ)”. Sau khi đã quen thuộc, Kì Thời cũng dần dần bắt tay xử lý các công việc đã tiếp nhận, cậu thích ứng rất nhanh, từ công việc bàn giấy lúc đầu cho đến tiến hành quan sát thấu hiểu bệnh nhân ở cự ly gần, từ đầu đến giờ cậu đều không có sản sinh ra trạng thái ghét bỏ và kháng cự như những bác sĩ khác. Vì lo nghĩ cho sự an toàn của các bác sĩ, cho nên bệnh viện vẫn chưa để cho Kì Thời tiếp xúc với những bệnh nhân có độ nguy hiểm cao, mà cậu sẽ được bắt đầu với những người bệnh tâm thần không quá nghiêm trọng. Bệnh nhân đầu tiên của Kì Thời rất đặc biệt, là một thiếu niên vẫn chưa thành niên, khoảng chừng 15, 16 tuổi, đúng vào độ tuổi cắp sách đến trường. Nghe nói còn là cháu trai của một nhà rất có tiền nào đó ở thành phố, nhưng vì một số tình huống đặc thù mà đã mắc phải chứng hoang tưởng. Chứng hoang tưởng, ý nghĩa như tên, chính là bệnh nhân sẽ thường xuyên sinh ra những ảo tưởng không thực tế, Kì Thời quan sát thì thấy mức độ gây tổn thương cho người khác dựa trên các triệu chứng bệnh của bệnh nhân này là rất thấp, nhưng đối với bản thân thì khó mà đoán được. Trong mấy ngày Kì Thời tiếp nhận ca bệnh, thì bạn thiếu niên Tô Minh này đã phát bệnh tổng cộng ba lần, lần thứ nhất cậu ta tự ảo tưởng bản thân là một cái cây to, rồi chạy đi đâu mất vào khoảng thời gian sinh hoạt tự do sau giờ ăn cơm. Đợi đến khi bảo an đi tìm, thì mới phát hiện đối phương đang đứng ở trên thảm cỏ, thân thẳng như bút dưới ánh mặt trời, không hề nhúc nhích, lúc bị phát hiện thì mặt cậu ta đã ửng đỏ, chắc là đã phơi đến say nắng. Lần thứ 2 thì cậu ta ảo tưởng mình biến thành một con chim nhỏ, hất tay y tá đi cùng mình rồi chạy thẳng lên tầng thượng, suýt thì nhảy một lèo từ trên đó xuống, lúc bị bắt còn không ngừng phát ra tiếng chim hót líu lo, cậu ta nói bản

Chương 88: Chứng Rối Loạn Đa Nhân Cách Đọc thêm »

Chương 87: Bệnh Nhân Số 001 – Tạ Vi Chỉ

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho   ~   Giọng nói máy móc của hệ thống vừa dứt thì tiếng của Quan Lộ lại vang đến bên tai, bổ sung thêm thông tin khác cho Kì Thời.   “Những bệnh nhân ở các phòng có số đổ về trước thì độ nguy hiểm càng cao, kèm theo cả tính công kích cao, cho nên cần phải hết sức cẩn trọng khi đến gần bệnh nhân, không được tuỳ tiện mở khóa an toàn trên cửa, trừ khi là trong thời điểm đặc biệt, sẽ tập trung sắp xếp cho bệnh nhân trong phòng ra ngoài hóng gió, thì lúc đó sẽ mở khóa an toàn, còn tất cả thời gian còn lại đều sẽ khóa. “   Như là lo lắng Kì Thời sẽ bị dọa sợ, Quan Lộ quay đầu sang mỉm cười, nói: “Khi cho bệnh nhân ra ngoài hóng gió, thì sẽ luôn có cảnh vệ và nhân viên có nghiệp vụ đặc thù canh chừng, cho nên không cần phải lo lắng bệnh nhân sẽ gây ra tai nạn nguy hiểm gì, bác sĩ có thể yên tâm. “   Kì Thời có thể hiểu, đó là do bệnh nhân tâm thần đôi khi sẽ làm ra những chuyện nguy hiểm mà bản thân họ không thể khống chế được.   Giống như đã nhận ra ánh mắt của Kì Thời vẫn luôn đặt ở trong căn phòng trước mặt, Quan Lộ nhìn sang, nhìn thấy chàng thanh niên trong phòng đứng dậy, đi về phía cánh cửa bên này.   Cậu thanh niên thanh tú mặc bộ đồ bệnh nhân màu lam nhạt, sắc môi tái nhợt, tóc hơi dài, sắp che cả mắt, đôi mắt quá đỗi trong trẻo đó nhìn sang đây, mang theo vài phần ngây ngô và hiếu kỳ, khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến loài động vật nhỏ đáng yêu nào đó, và lơ đãng buông bỏ cảnh giác.   Nhưng Quan Lộ hoàn toàn không bị mê hoặc bởi dáng vẻ mà đối phương thể hiện ra, thấy thanh niên tiến lại gần cánh cửa bên này, ánh mắt cô ta chợt nghiêm nghị, vội kéo Kì Thời lùi ra sau, nét mặt đầy sự cảnh giác và đề phòng.   Chàng trai ở trong phòng đứng ngay trước cửa, cách một lớp kính trong suốt đã được gia cố, nhìn sang Kì Thời đang trong bộ đồng phục bác sĩ trắng tinh tươm, cậu ta chớp chớp mắt như là đã quá quen thuộc với phản ứng của Quan Lộ, chỉ là có phần tò mò đối với vị bác sĩ mới đến.   Quan Lộ khẽ kéo Kì Thời sang một bên khác với gương mặt nghiêm nghị, mãi cho đến khi cách thật xa căn phòng bệnh đó thì cô mới dừng lại.   Như thể nhận ra bản thân đã quá nghiêm túc, cô ta vội thả vạt áo Kì Thời ra, ngại ngùng cười cười: “Thật ngại quá bác sĩ, vừa rồi tôi phản ứng có hơi quá. “   “Nhưng trong bệnh viện thì vốn dĩ là như vậy, bác sĩ có nghiên cứu về phương diện bệnh tâm thần, thì chắc chắn cũng biết những bệnh nhân này có nguy cơ tiềm ẩn, thậm chí còn để lộ các hiện tượng bên ngoài để mê hoặc người khác, hòng đạt được mục đích không rõ ràng của bản thân. “   Cô gái vốn đang mỉm cười dịu dàng lại bắt đầu lộ ra vẻ mặt hết sức nghiêm túc: “Khôgg giống như những bệnh viện khác, trong bệnh viện của chúng ta, mỗi phòng bệnh đều được đánh số thứ tự, bác sĩ cần phải để ý, số hiệu càng lùi về trước thì bệnh nhân càng nguy hiểm, còn phòng bệnh 001 thì càng đặc biệt hơn cả. “   “Bệnh nhân trong phòng 001 cực kỳ nguy hiểm, là đối tượng theo dõi trọng điểm của bệnh viện, tuy đã tăng cường mức độ của khóa an toàn, nhưng vẫn còn tồn tại các mối nguy ngầm, cho nên ngoại trừ lúc phát thuốc và kiểm tra sức khỏe định kì thì bác sĩ cũng nên ít đến khu vực này thôi. “   Quan Lộ đã thành thật nói rất nhiều điều, nói xong mới thè lưỡi, tự châm chọc bản thân: “Nói nhiều thì thành nói nhảm mất rồi, bác sĩ cứ ở lại bệnh viện vài ngày là sẽ biết thôi, cả cái bệnh viện này cũng chẳng có mấy bác sĩ đi lại lang thang ở khu vực này, ai nấy đều tránh còn không kịp. “   Kì Thời chăm chú lắng nghe, chờ đến khi Quan Lộ dứt lời, thì mới lên tiếng cảm ơn, cậu biết cô gái này nói nhiều như vậy cũng chỉ là vì muốn nhắc nhở mình.   Nụ cười của Quan Lộ đã tăng thêm vài phần chân thực, cô ta tiến thêm vài bước lên trước, tiếp tục dẫn Kì Thời đi làm quen với các nơi khác.   Lúc rời đi, Kì Thời quay đầu nhìn lại căn phòng nằm ở cuối đoạn hành lang tĩnh mịch đó.   Nếu như quan sát cho thật kĩ, thì sẽ nhận ra khóa an toàn của những căn phòng này không hề giống với các phòng bệnh khác, là phiên bản đã được gia cố, thậm chí căn phòng ở cuối hành lang còn hơn thế nữa, cửa phòng được làm chắc thêm, kính cũng được thay bằng kính cường lực kiên cố.   Từng lớp phòng bị như vậy, trông giống như một lồng giam kín kẽ không lọt gió, khóa chặt người ở bên trong, nhìn lướt qua liền thấy ngột ngạt và tối tăm không gì sánh bằng.   Do Kì Thời là

Chương 87: Bệnh Nhân Số 001 – Tạ Vi Chỉ Đọc thêm »

Chương 86: Bệnh Viện Tâm Thần – Giá Trị Hận Thù Thấp Nhất

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho   ~   【Tít, giá trị hận thù của NPC ác quỷ về 0, sắp đi đến vị diện tiếp theo, xin ký chủ hãy chuẩn bị sẵn sàng. 】   Ở cái thế giới kia của Thẩm Triều Dụ, phải đến rất nhiều năm về sau thì giá trị hận thù mới trở về 0.   Trong báo cáo kiểm tra của hệ thống, vốn nhiệm vụ của Kì Thời nên kết thúc vào lúc mạch truyện Thẩm Triều Dụ rời khỏi thị trấn Lộ Xuyên được đi hết, chấp niệm cũng đã tiêu tan, nhưng không hiểu tại làm sao mà giá trị hận thù còn sót lại – 10 điểm kia mãi cho đến khi Kì Thời nán lại thế giới đó mười mấy năm thì mới bằng 0.   Nhưng bất kể như thế nào, thì ít ra nhiệm vụ cũng đã thuận lợi hoàn thành.   Thành công khiến cho thế giới song song có mức độ nguy hiểm cao chuyển hóa vận hành trở lại bình thường, hệ thống thở phào nhẹ nhõm, còn không nhịn được mà đắc ý chống nạnh.   Màn hình vẫn còn dừng lại ở khung cảnh Kì Thời và Thẩm Triều Dụ đang ôm nhau mà ngủ ở trên giường, hệ thống hạ âm thanh thông báo xuống nhỏ nhất, nó muốn để cho ký chủ chuyển đổi vị diện ngay trong cơn mơ, sẵn tiện xóa bỏ luôn những tình cảm còn sót lại ở vị diện này, chứ không hề có ý đánh thức Kì Thời dậy.   【Hệ thống đếm ngược rời khỏi vị diện: 5, 4, 3, 2, 1… 】   Vào khoảnh khắc con số trên màn hình chuyển thành 0, thì bất ngờ, màn hình trước mặt hệ thống trở nên đỏ rực, còn phát ra cả tiếng cảnh báo chói tai.   【TÍT TÍT TÍT, CẢNH BÁO CẢNH BÁO, do nhân tố ngoài tầm kiểm soát, nên tạm thời không thể rời khỏi vị diện hiện tại. 】   【Tít! ! Hệ thống bị ảnh hưởng bởi yếu rố không rõ, từ trường hỗn loạn, hệ thống bị buộc ngắt kết nối. 】   【Đã thử kết nối tín hiệu với ký chủ, kết nối thất bại, hiện không có tín hiệu. 】   【KẾT NỐI THẤT BẠI! 】   【… 】   Vô số chữ “kết nối thất bại” in to màu đỏ xuất hiện lặp đi lặp lại trước mắt hệ thống, giống như là máy tính bị nhiễm phải một loại virus độc hại, diệt không được mà chặn cũng không xong.   Ngay khi hệ thống đang hoảng đến mất hồn, chuẩn bị báo cáo tình huống đặc thù này lên cấp trên, thì dòng chữ đỏ in đậm lặp đi lặp lại liên tục như virus đó chợt biến mất, nhanh đến bất ngờ.   Nhân loại trong màn hình chớp chớp mắt, hiển nhiên là sắp thức giấc rồi, hệ thống thao tác nhanh gọn, lần này đã rút khỏi vị diện một cách suôn sẻ, không còn xảy ra bất cứ sự cố ngoài ý muốn nào nữa.   Trong một thoáng Kì Thời thoát khỏi vị diện thuộc về ác quỷ, thì Thẩm Triều Dụ vốn đang say ngủ bỗng mở mắt nhìn vào nơi hư không.   Ngay giây phút đó, hệ thống thậm chí còn cho rằng đối phương có thể nhìn thấy sự tồn tại của mình.   May là thời gian rút khỏi vị diện của hệ thống rất ngắn, một ánh nhìn đó nhanh như một ảo giác ngang qua của hệ thống.   Kì Thời bên này thì như không nhận ra điều dị thường nào, cậu rời khỏi thế giới trong lúc đang ngon giấc, lúc mở mắt ra thì đã đến một phó bản dị viện khác.   Giọng đọc thông báo quen thuộc như máy móc của hệ thống vang lên: 【Tít, chúc mừng ký chủ đã đến với phó bản Bệnh Viện Tâm Thần! 】   【Ở trong thế giới này, thân phận của ký chủ là bác sĩ điều trị chính mới của Viện phục hồi chức năng tâm thần ở phía Tây ngoại ô thành phố, tình tiết của vị diện hiện tại và vị diện Chú Hề có vài phần tương đồng, đó là Tổ Công Lược và Tổ Người Chơi sẽ cùng tiến vào làm nhiệm vụ, thân là người của Tổ Công Lược, ký chủ sẽ được người chơi xem là NPC quan trọng cùng tham gia nhiệm vụ. 】   【Nhắc nhở thân thiện của hệ thống: Trong viện tâm thần có tồn tại rất nhiều nhân cách tiềm ẩn sự guy hiểm, vì sự an toàn và sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của ký chủ, nên mong ký chủ hãy thận trọng trong việc lựa chọn trị liệu. 】   【Tít, đang khóa mục tiêu công lược, tạm thời chưa thể tra được nhân vật mục tiêu, xin hãy thử lại sau. 】   Sau khi giọng điệu máy móc điện tử kết thúc, thì hệ thống vội vã lên tiếng: 【Xin lỗi ký chủ, phía hệ thống bên này tạm xảy ra chút vấn đề. 】   Trước đây, mỗi khi Kì Thời vừa bắt đầu tiến vào một thế giới mới, thì hệ thống sẽ truyền đạt ngay giá trị hận thù và thông tin của nhân vật mục tiêu, nhưng mà bây giờ màn hình lại hiển thị không thể tìm thấy nhân vật mục tiêu, giống như là chức năng định vị GPS bị hỏng vậy.   Không thể dò tìm được mục tiêu, vậy có nghĩa là không thể nào tiến hành nhiệm vụ một cách chính xác, hệ thống ngắt kết nối để bảo trì, thế là vị diện này chỉ còn lại

Chương 86: Bệnh Viện Tâm Thần – Giá Trị Hận Thù Thấp Nhất Đọc thêm »

Chương 85: Đoạn Kết

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Trợ lý Lý, với tư cách là tổng thư ký của CEO tập đoàn Kì thị, tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, anh ta là một tấm gương điển hình cho diện học sinh nghèo vượt khó. Gia cảnh nghèo khó, thành tích thì ưu tú, sau cùng dựa vào tự học và đi làm thêm mà đậu vào đại học, khi vẫn còn chưa tốt nghiệp thì đã được tập đoàn Kì thị đặc cách tuyển dụng. Trong một công ty tập trung những nhân tài hàng đầu, trợ lý Lý luôn tận tâm làm tốt những việc nên làm, mỗi ngày đều phải đối phó với vô số hợp đồng và những con số dày đặc, đôi mắt đã quen đến mức không cần chớp. Đối với các hành vi đào góc tường của các công ty khác, thì tâm lại càng tĩnh lặng như nước, tất cả cũng chỉ vì công ty đã cho anh ta quá nhiều. Ngay khi trợ lý Lý đang chuẩn bị an tâm dưỡng già ở công ty, biến cố đã xảy ra. Con trai độc nhất của Tổng giám đốc vì một tai nạn nhỏ ngoài ý muốn mà đã hôn mê bất tỉnh, tính mạng đáng lo ngại. Thân là trợ lý đắc lực của Tổng giám đốc, nên nhiệm vụ chăm sóc cho cậu chủ nhỏ đã được giao cho trợ lý Lý, thế là trợ lý Lý liền vội vã bắt xe đến thị trấn Lộ Xuyên ngay trong đêm, được sắp xếp vào bệnh viện chăm sóc cậu chủ nhỏ. Lộ Xuyên là một thị trấn nhỏ, có thể nhìn thấy các tòa nhà thấp lùn và những cành cây không được cắt tỉa ở khắp mọi nơi, đường xá gập ghềnh không bằng phẳng, còn có những lỗ to lỗ nhỏ do bị xe tải lớn cán qua, xe ô tô vừa chạy lên trên đó khiến cho dạ dày của trợ lý Lý lộn tùng phèo. Phản ứng đầu tiên của trợ lý Lý chính là tại sao cậu chủ nhỏ được nuông chiều lại đi đến cái thị trấn tồi tàn này, nhưng tạm thời vẫn chưa có câu trả lời cho thắc mắc này, cậu chủ nhỏ vẫn đang hôn mê, không ai có thể cho anh ta đáp án. Trong mắt của trợ lý Lý, cậu chủ nhỏ đang nằm trong phòng bệnh trông giống như công chúa Bạch Tuyết bị quả táo của mụ hoàng hậu ác độc làm hại cho nên mới rơi vào hôn mê, đương nhiên đây chỉ là một phép ví von, nhưng điều đó cũng chẳng thể can ngăn trợ lý Lý cảm thấy cậu chủ nhỏ đang hôn mê sâu xinh đẹp như nàng công chúa Bạch Tuyết. Cứ thế mà vài tháng đã liên tục trôi qua, cậu chủ nhỏ đang ngủ say đột nhiên tỉnh lại, trợ lý Lý cảm thấy công việc của anh ta sẽ kết thúc thuận lợi như vậy, nên liền chuẩn bị khởi hành quay về thành phố A, nhưng do cậu chủ nhỏ vừa tỉnh dậy lại muốn ở lại thị trấn Lộ Xuyên, cho nên anh ta cũng nhận được lệnh phải ở lại chăm sóc cậu chủ. Chủ yếu là do nhà họ Kì lo lắng cậu chủ nhỏ bướng bỉnh sẽ lại gặp phải chuyện gây nguy hiểm đến tính mạng. Trợ lý Lý nhận mức lương gấp ba lần, treo lên một nụ cười gương mẫu, bảo đảm với Tổng giám đốc sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ! Bởi vì đã có vết xe đổ* lúc trước, nên trợ lý Lý quyết định chọn lựa cho cậu chủ nhỏ vài vệ sĩ cao to lực lưỡng, nhưng còn chưa kịp làm gì thì tai nạn bất ngờ đã ập đến. * 前车之鉴 (qiánchēzhījiàn): bài học từ sai lầm trước, tấm gương cảnh báo. Trợ lý Lý hấp tấp chạy đến phòng y tế của trường học, chỉ nhìn thấy dáng vẻ say ngủ của cậu nhỏ ở trên giường, môi tái nhợt, không khác gì với lần hôn mê mấy tháng trước. Suýt thì trở thành người đẹp ngủ trong rừng lần nữa. Trợ lý Lý không hiểu tại sao cậu chủ nhỏ biết thị trấn Lộ Xuyên rất nguy hiểm mà cứ cố chấp ở lại đây, cho đến sau này cậu chủ nhỏ cũng đã giải đáp thắc mắc cho anh ta. Cậu chủ nhỏ vừa tỉnh lại đang đi trên con đường nhỏ của trường học cùng với anh ta, ngắm đèn đường sáng rực, bóng cây lung lay. Cậu nói với anh ta rằng, cậu đang chờ một người rất quan trọng. Người rất quan trọng? Là người nào? Do cậu chủ nhỏ đã thẳng thắn chuyện bị quỷ hồn bám lấy, trợ lý Lý tuy chẳng thể nhìn thấy gì từ nhỏ nhưng cũng đã từng gặp phải chuyện như thế, cho nên anh ta rất là nghiêm túc mà chuẩn bị cho cậu chủ một số đồ trừ tà hữu ích, sẵn tiện cũng chuẩn bị luôn cho bản thân một ít. Nhưng không ngờ rằng sau lần đó thì cậu chủ nhỏ đã không còn bị thương do tai nạn ngoài ý muốn nữa, trái lại, trợ lý Lý thì thường xuyên cảm thấy có gió lạnh thổi ngang người mình. Khi anh ta đi đến nhà thầy bùa để mua đồ trừ tà một lần nữa, thì liền bị thầy bùa nhìn chăm chăm với đôi mắt đục ngầu đầy nếp nhăn, lầm bầm nói: "Quỷ khí ngút trời, là tướng bị ác quỷ quấn thân… " Trợ lý Lý vốn rất sợ ma quỷ, bị dọa đến sắp cất cánh bay lên. Anh ta về đến nhà với vẻ mặt hoảng loạn, cứ như ở trên đầu có treo

Chương 85: Đoạn Kết Đọc thêm »

Chương 84: Rời Đi

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ "Đây là… thư của tôi? " Trên bức thư hết sức đơn giản đó chỉ có ba chữ 'tôi thích cậu', ba chữ này đã chiếm trọn hết cả trang giấy, so với các phiên bản dày đặc chữ kia, thì bức thư này trông có vẻ qua loa. Nhưng chữ viết bên trên lại rất đẹp. Kì Thời cũng là sau này, trong một lần tình cờ nhìn thấy nét chữ của Kì Thời, mang cả hai ra đối chiếu, thì mới phát hiện hóa ra lá thư tình quên ký tên đó lại là của Thẩm Triều Dụ. Một chuyện ngoài dự liệu. Mắt thấy Thẩm Triều Dụ đã nhận ra bức thư đó là của mình, khí tức nguy hiểm cuồn cuộn quanh người cũng dần biến mất, Kì Thời lúc này mới thu lại nụ cười, cậu khẽ ho vài tiếng, lướt mắt nhìn xung quanh, rồi vòng qua Thẩm Triều Dụ đi ra ngoài. Cậu lại ngồi xuống ghế sofa, xem ti-vi, lần này cậu không đọc sách nữa, sợ rằng nếu còn lật ra được mấy thứ gì bất ngờ, thì khó mà dỗ dành được tên ác quỷ hay giận dỗi kia lắm. Tên ác quỷ hay ghen tuông lung tung ấy bước ra từ trong phòng ngủ, tay vẫn đang cầm bức thư tình phiên bản ngắn gọn của mình, cậu ta đứng trước mặt Kì Thời, chặn ánh mắt đang xem ti-vi của cậu, để cho cậu chỉ có thể nhìn sang phía mình. Thẩm Triều Dụ lặp lại lần nữa: "Đây là bức thư của tôi. " Kì Thời nhịn cười: "Ừm, đúng vậy. " Thẩm Triều Dụ: "Cậu nói là sẽ trả lời. " Kì Thời gật gật đầu, mi mắt cong cong, phụ họa theo: "Được, cho câu trả lời. " Thẩm Triều Dụ nghe vậy thì cúi đầu, lên tiếng hỏi: "Vậy thì câu trả lời là gì? " Lời hồi đáp cho thư tình chính là đồng ý hoặc từ chối, thậm chí Thẩm Triều Dụ còn không cho Kì Thời thời gian để suy nghĩ, cậu ta muốn nghe thấy câu trả lời ngay bây giờ. Một câu trả lời khẳng định. Kì Thời đáp: "Hôm thi ấy, đã sớm cho cậu câu trả lời rồi. " Kì Thời tựa ghế sofa, ánh mắt dịu dàng, âm giọng như suối nước va vào đá xanh, trong thoáng chốc chỉ thấy vô cùng hiền hòa. Không như cơn mưa dầm dề bên ngoài, ngày thi hôm ấy trời quang mây tạnh, nắng trời soi chiếu, Kì Thời trước lúc bước vào trường thi đã vẫy tay nói với Thẩm Triều Dụ một câu. Gió lướt qua ngọn cây, Kì Thời khẽ nói với Thẩm Triều Dụ: "Sau khi thi xong chúng ta cùng nhau đi đến thành phố A nhé! " Là đi đến một thành phố mới, một sự bắt đầu mới, là những chuyện mà mãi đến khi chết đi Thẩm Triều Dụ vẫn chưa thực hiện được. Hoặc là ở rất lâu về trước, lâu đến nỗi ở trong huyễn cảnh, Kì Thời đã đưa ra một lời hứa với Thẩm Triều Dụ trong đêm khuya vắng lặng, rằng sẽ mãi ở bên nhau. Kì Thời từ rất lâu trước đây, đã cho Thẩm Triều Dụ lời hồi đáp rồi. Đó là mỗi một chuyện đã làm, mỗi câu chữ đã nói, mỗi một lời đã hứa. Thẩm Triều Dụ dường như đã hiểu ra điều gì đó, cậu ta đi tới, không còn dính chặt lấy người ôm vào lòng, mà là ghì chặt Kì Thời trên sofa, đầu vùi vào cổ đối phương, cứ như vậy đối diện mà ôm nhau. Kì Thời đáp trả lại cái ôm của ác quỷ ngay trong tiếng mưa và âm thanh của ti-vi, bàn tay nhẹ vỗ về tấm lưng của đối phương, như là đang dỗ dành một đứa trẻ vậy. Hấp thụ đủ sự ấm áp rồi thì Thẩm Triều Dụ mới ngẩng đầu lên, cậu ta nhìn Kì Thời, giống như là đang cảm thấy không chân thực, nên lại xác nhận thêm lần nữa: "Sẽ mãi bên nhau sao? Mãi mãi? " Kì Thời nghiêm túc đáp: "Sẽ. " Thẩm Triều Dụ lúc này mới híp mắt mãn nguyện, hơi ấm trên cơ thể nhân loại tựa như ánh nắng mặt trời, nhưng sẽ không làm cậu ta bị bỏng rát. Ác quỷ từ lúc bắt đầu được sinh ra thì cơ thể đã nhiễm sẵn khí lạnh, thể xác họ thối rữa, tim ngừng đập, đã sớm mất đi nhiệt độ cơ thể, bọn họ không sợ cái lạnh khắc nghiệt, nhưng lại quyến luyến sự ấm áp như con người. Người Kì Thời rất ấm. Khi áp lên trước ngực, còn có thể nghe được từng nhịp đập chậm rãi của con tim. Máu tươi cuộn trào, khí tức ngọt ngào là mỹ vị tuyệt vời đối với các quỷ hồn. Thẩm Triều Dụ áp vào bên vai Kì Thời, cúi người áp sát vùng da trên cổ, cậu ta không cắn, chỉ chạm nhẹ một cái, giống như là đang hôn lên vậy. Trong đầu của Thẩm Triều Dụ hiện ra một quyển truyện đã bị Kì Thời giấu đi cách đây không lâu, bìa ngoài là sách tài liệu nhưng nội dung bên trong thì lại là truyện tranh BL, vài khung hình lẻ tẻ lóe lên, Thẩm Triều Dụ không cần thầy dạy cũng tự nhiên hôn nhẹ lên cổ Kì Thời, dần dà di chuyển lên trên, ánh mắt rơi trên đôi môi mỏng phớt hồng kia. Kì Thời chỉ cảm thấy cổ mình như đang bị chó con liếm ướt, cái hôn của ác quỷ lành lạnh, dấy lên cảm giác ngứa ngáy. Thẩm Triều Dụ ngẩng đầu, chăm chú

Chương 84: Rời Đi Đọc thêm »

Chương 83: Thư Tình

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Hai ngày thi cử thoáng chốc trôi qua, tất cả sự nỗ lực kéo dài 3 năm dốc hết vào bài thi cuối cùng, cho dù kết quả cuối cùng có như thế nào, thì khi nhìn lại những tháng ngày vùi đầu cặm cụi học tập, thì cũng không có gì để tiếc nuối. Tiếng ve vẫn ồn ào như cũ, mùa hè dài dằng dặc, nhưng tuổi trẻ thời thanh xuân đã khép lại sau tấm màn. Kì Thời vốn dự định sẽ rời đi sau khi thi xong vài ngày, nhưng trời mưa bão bất thình lình ập đến thị trấn Lộ Xuyên đã làm xáo trộn cả kế hoạch, may là sau khi thi xong thì không có việc gì bận rộn, nên Kì Thời vẫn nán lại vài hôm. Ra ngoài vào trời mưa bão thì luôn bị ướt sũng cả người, thời tiết như thế này rất thích hợp để ở nhà ngủ hoặc là xem ti-vi, lắng nghe tiếng mưa rả rích thôi cũng đã thấy dễ chịu. Mưa dầm dề bên ngoài, Kì Thời tựa trên sofa đọc sách như thường ngày, ti-vi thì đang phát sóng chương trình tạp kỹ hài hước, nhưng không có ai xem cả, Thẩm Triều Dụ dính chặt sau lưng Kì Thời, nheo mắt tựa lên vai cậu, nhất thời không biết thứ mà cậu ta đang nhìn là trang sách hay là những ngón tay kia. Kể từ sau khi Kì Thời thi xong, thì Thẩm Triều Dụ càng lúc càng bám người hơn, mấy ngày trước cậu ta còn nhân lúc Kì Thời say ngủ mà lẻn vào trong chăn, ấy thế mà dạo gần đây cứ hễ tắm xong đi ra thì Kì Thời đã trông thấy cậu ta đang nhắm mắt nằm ở trên giường. Như là nhận ra điều gì đó, cậy vào sự dung túng vô hạn của Kì Thời mà cậu ta bắt đầu không kiêng nể gì. Giọt mưa loang mờ ô cửa kính, không nhìn rõ cảnh sắc bên ngoài, chỉ có thể mơ hồ nghe được tiếng mưa rơi, nhưng bên trong căn hộ lại không được yên tĩnh, khi chương trình tạp kỹ đi đến đoạn cao trào, thì thỉnh thoảng còn nghe được tiếng cười, náo nhiệt tưng bừng. Ngón tay Kì Thời động đậy, Thẩm Triều Dụ tựa như biết rằng Kì Thời đang muốn làm gì, cậu ta vươn tay lật trang sách đã lâu không chạm đến. Một phong thư màu hồng rơi xuống. Ký ức bắt đầu xoay chuyển, Kì Thời lúc này mới lờ mờ nhớ ra quyển sách được lấy ra từ một góc nào đó này là món quà do một bạn học tặng khi cậu quay trở lại trường học. Nhưng cậu không ngờ được rằng lại có một bức thư tình được kẹp bên trong. Có một khoảng thời gian Kì Thời thường xuyên nhận được những thứ này, cho nên cậu đã quá quen rồi, cậu chưa từng mở ra xem, nhưng nội dung bên trong lại không quá khó để đoán ra. Kì Thời có chút kinh ngạc, tay cậu cầm sách, cho nên không lấy phong thư lên ngay được, khi cậu định đưa tay ra thì bức thư đã bị Thẩm Triều Dụ lấy mất. Không mở bức thư ra, Thẩm Triều Dụ chỉ cụp mắt nhìn phong thư hồng đó, lực siết làm cong tờ giấy. Không khí xung quanh ngưng trệ trong một thoáng, Kì Thời như có cảm giác gì đó mà ngồi xa ra, quả nhiên không ngoài dự đoán, ngay giây sau, bức thư đó đã bị Thẩm Triều Dụ vò nát ngay trước mặt Kì Thời. Kì Thời nhìn những mảnh giấy vụn rơi xuống, rồi biến mất không còn chút bụi tro nào, hiển nhiên là đã bị Thẩm Triều Dụ xóa hết dấu vết, không cho Kì Thời đụng chạm chút nào. *毁尸灭迹 (huǐshīmièjì): Hủy thi diệt tích (nghĩa đen: hủy xác xóa dấu vết; nghĩa bóng: tiêu hủy hoàn toàn, không để lại dấu vết). Động tác ngồi ra xa của cậu hoàn toàn không có tác dụng gì, Thẩm Triều Dụ càng áp sát gần hơn, đối mắt với Kì Thời, có chút gây sự vô cớ mà tính nợ cũ: “Có nhiều người viết thứ này cho cậu đến vậy, cậu đã từng trả lời ai chưa? ” Một bức thư tình màu hồng đã dẫn đến một cuộc chiến không có mùi khói thuốc. * 没有硝烟的战争 (méiyǒu xiāoyān de zhànzhēng): Cuộc chiến không khói súng (ám chỉ cuộc chiến tranh ngầm, cạnh tranh không công khai, không có bạo lực). Lúc đầu, Kì Thời còn không biết làm sao để giải quyết cục diện cứng nhắc đột nhiên ập đến này, đến bây giờ khi đối diện với ánh mắt của Thẩm Triều Dụ chợt thả lỏng hơn, thậm chí còn có tâm tình trêu chọc đối phương. “Trả lời thì chưa từng trả lời ai cả, nhưng có một bức thư rất đặc biệt, tôi muốn trả lời lắm. ” Lời này vừa dứt, bầu không khí trong phòng tụt dốc đóng băng, Kì Thời thì như không nhìn ra được gì, cậu đặt sách sang một bên, đứng dậy, nhấc từng bước khoan thai bước vào phòng. Ti-vi trong phòng khách vẫn đang mở, không có ai nghĩ đến việc đi tắt nó, Thẩm Triều Dụ đi theo sát gót, nhìn Kì Thời đi vào phòng, hết lục chỗ này lại tìm chỗ kia, thì mới tìm ra được một cái hộp được đóng kín. Kì Thời mở hộp, lấy ra một phong thư y chang phong thư ở bên ngoài, khác biệt duy nhất là không giống như phong thư bị quên lãng mấy tháng trời kia, phong thư này được Kì Thời

Chương 83: Thư Tình Đọc thêm »

Chương 82: Thi Đại Học

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Tôi sẽ đưa cậu đi cùng… Chấp niệm đã tồn tại nhiều năm, cứ như đã tan biến hết bởi vì câu nói đơn giản này của Kì Thời, tất cả động tác của Thẩm Triều Dụ chợt khựng lại, sự hung tàn trong mắt vẫn chưa phai, vẻ mặt ngẩn ngơ trông có hơi ngốc nghếch. Hiển nhiên là không thể ngờ rằng Kì Thời lại trả lời như vậy. Cùng nhau rời khỏi đây sao? Chấp niệm khi xưa của Thẩm Triều Dụ là rời khỏi trấn nhỏ Lộ Xuyên này, sau khi chết đi, linh hồn mắc kẹt trong huyễn cảnh, lâu dần, ngay cả chấp niệm cũng tan biến, chỉ còn lại lòng căm hận mênh mông vô tận. Cậu ta từng cho rằng kết cục cuối cùng của bản thân chính là sẽ bị đồng hóa trong huyễn cảnh, chờ lâu thêm chút nữa, cho đến khi ký ức phai nhạt, huyễn cảnh sụp đổ, thì ngay cả ý thức bản thân cũng sẽ biến mất. Ngoại lệ duy nhất, chính là khi không biết huyễn cảnh đã tuần hoàn lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, thì cậu thiếu niên không biết từ đâu đến đột ngột xuất hiện trên bức tường cao cao, cứ khăng khăng nói phải bảo vệ cậu ta, trở thành bạn tốt của cậu ta. Những ký ức tồi tệ lúc còn sống không rõ đã bắt đầu mờ nhạt từ bao giờ, dần dần mờ tịt không rõ ràng, mà thay vào đó là từng cái liếc mắt nụ cười của thiếu niên, khi cậu khóc, lúc cậu cười, tất cả đều in bóng rõ ràng trong tâm trí của Thẩm Triều Dụ. Thẩm Triều Dụ đột nhiên có hơi khó thở, cậu ta đã chết từ lâu rồi, nhưng dường như vẫn có thể cảm nhận được trái tim đang đập loạn nhịp liên hồi ngay lúc này đây. Nóng bỏng đến mức không biết phải xoay sở như thế nào. 【Tít, giá trị hận thù của NPC ác quỷ -20, giá trị hận thù hiện tại: 25】 Giá trị hận thù giảm xuống đã ngầm cho thấy tâm tình của Thẩm Triều Dụ, cậu ta giống như một tên ngốc mới chớm biết yêu, lúng túng không biết phải làm sao bởi vì cảm xúc biến động quá mãnh liệt, chỉ biết ôm người chặt hơn, vùi đầu vào cổ thiếu niên. Ác quỷ thu lại tất cả gai nhọn và phòng bị, giống như mèo con để lộ ra phần bụng mềm mềm, vùi đầu vào cổ Kì Thời dụi dụi. Cậu ta thầm đáp một tiếng: "Được. " – Cơn gió giữa hè mang theo cái nóng oi bức khó diễn tả bằng lời, tiếng ve kêu inh ỏi, ngay cả ánh nắng mặt trời cũng gay gắt đến mức muốn hong khô, bong tróc một lớp da trên mặt đất. Rất nhanh, kì thi thử của trường trung học Thành Dương đã đến đúng như dự kiến, một nhóm giáo viên lớp 12 làm thêm giờ thêm ca để chấm điểm và sửa lỗi bài thi, cuối cùng công bố kết quả. Thành tích tổng thể của khối 12 vẫn thế, dù sao thì trình độ giảng dạy và mức độ tập trung học sinh của thị trấn nhỏ vẫn cần được cải thiện, tuy rằng tỷ lệ đậu đã không còn thấp đến thảm thương như trước, nhưng đến cùng vẫn chỉ có một phần nhỏ học sinh có thể thi đỗ vào trường đại học. Phần lớn thành tích đều ổn định trong một khỏang nhất định, không có khác biệt gì quá lớn so với khi trước, một số học sinh có thành tích tệ thì đang dần dần tiến bộ. Nhưng mà điều ngoại lệ duy nhất, chính là khối 12 lớp 4 chợt xuất hiện một học sinh có thành tích nổi trội, trực tiếp hất văng học sinh vẫn luôn đứng đầu khối ra một quãng khá dài. Các thầy cô giáo thấy đột nhiên có một học sinh xuất sắc như vậy xuất hiện, thì chợt nhớ ra đó là cậu học sinh vừa xin nghỉ phép cách đây không lâu, nhưng bởi vì điểm số khi chuyển đến trường này của Kì Thời không quá lý tưởng, cho nên vì để chứng minh tính chân thật của thành tích đợt này, một vài giáo viên đã tìm một đề thi mật để Kì Thời tự làm riêng. Khi bài thi gần đạt điểm tuyệt đối ra lò, thì tất cả hiềm nghi đều không còn. Từ khi điểm thi của Kì Thời được công bố, thì bầu không khí học tập của khối 12 lớp 4 không chỉ là khác biệt chút ít nữa, do lúc trước nhìn thấy Trần Văn làm bài tập đến mức cào cấu ruột gan, cho nên Kì Thời đã tổng kết ra một quyển bài tập cơ bản, dựa theo những phân tích đề bài trên đó thì ít nhiều gì cũng có thể nâng cao một ít điểm trên những dạng bài có độ khó dễ và trung bình. Quyển sách bài tập đó vốn là ở trong tay của Trần Văn, nhưng về sau không biết làm sao mà lại truyền đến tay những bạn học khác, sau đó thì bị cả khối 12 mang đi in ra. Lúc biết được chuyện này, Trần Văn vội vội vàng vàng đi giải thích với Kì Thời, bảo rằng quyển vở này đã được một bạn học khác mượn, sau đó một truyền mười, mười truyền trăm, cứ như thế mà sang tay nhiều người. Dù sao thì đây cũng là thành quả lao động của Kì Thời, cứ như thế bị luân chuyển đến tay những người khác, thậm chí còn lan truyền khắp cả

Chương 82: Thi Đại Học Đọc thêm »

Chương 81: Cùng Nhau Rời Đi

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Sắc mặt mơ màng khi nãy của cậu bỗng trở nên tỉnh táo, Kì Thời vẫn duy trì tư thế lười biếng cuộn mình như trước, đối với câu hỏi của Thẩm Triều Dụ cậu cũng không trả lời qua loa. Cậu thừa nhận: "Đúng vậy, đã biết từ lâu rồi. " Nhờ có sự tồn tại của hệ thống, nên Kì Thời gần như đã biết được thông tin Thẩm Triều Dụ đã ch.ết, mà nơi bản thân đang ở cũng chính là huyễn cảnh. Một giấc mộng ảo, như trăng trong gương tựa hoa đáy nước, nhưng đã thực sự xảy ra và tồn tại. *Hoa trong gương trăng dưới nước: chỉ những thứ đẹp đẽ nhưng hư ảo, không có thật, không thể chạm tới. Những sợi tóc trên tay trở nên khô ráo và mềm mại, Thẩm Triều Dụ tắt máy sấy, cậu ta nhìn cần cổ trắng nõn dưới tay mình, dường như chỉ cần dùng một cánh tay là có thể dễ dàng kẹp chặt, cậu ta ấn nhẹ xuống, vừa xoa nắn vừa khống chế xung động muốn cắn, cậu ta hỏi một cách khó hiểu: “Không sợ sao? ” Kì Thời hỏi: “Sợ cái gì? ” Giọng nói của Thẩm Triều Dụ trở nên khô khốc: “Sợ ma. ” Cậu ta là ma, bộ không sợ lệ quỷ quấn thân sao? Dù sao thì trong mắt loài người, quỷ hồn là sự tồn tại cực kỳ đáng sợ. Kì Thời ngước mắt nhìn Thẩm Triều Dụ, hỏi ngược lại: “Tại sao phải sợ? Cậu sẽ làm hại tôi sao? ” Thẩm Triều Dụ lắc đầu. Cậu ta không phải loại du hồn cấp thấp không có thần trí, sẽ không đánh mất lý trí mà làm hại người quan trọng. *游魂 (yóuhún): Du hồn / Linh hồn lang thang.    * Linh hồn không có nơi nương tựa, phiêu bạt. Kì Thời cười nói: “Cậu không làm hại tôi thì tại sao tôi lại phải sợ chứ? Hơn hết, chúng ta là bạn bè mà, tôi còn nói là sẽ luôn ở bên cậu nữa. ” Không đáng kể, chỉ là lời hứa được thốt ra qua vài câu nói lơ đãng, nhưng Kì Thời đã tuân thủ rất tốt, thế nên cậu không rời khỏi đây ngay khi tỉnh lại, mà lựa chọn ở lại thị trấn Lộ Xuyên. Xa cách bao năm, trấn nhỏ thân thuộc đã trở nên xa lạ vô cùng, và đã sớm xóa nhoà trong ký ức, ác quỷ đã không còn người thân, bạn bè nào trên thế gian này, cậu ta lang thang mọi nẻo, không biết đi đâu cũng chẳng tỏ chốn về, chẳng khác bọn cô hồn dã quỷ bi thảm ngoài kia là bao. Nhưng Thẩm Triều Dụ là người may mắn, sống hay chết thì có làm sao. *Câu này bày tỏ một quan điểm rằng đối với Thẩm Triều Dụ, việc sống hay chết không còn là vấn đề quan trọng, ngụ ý rằng có một điều gì đó còn vượt lên trên sự sống và cái chết đối với cậu ta. Đêm đã khuya rồi, sau khi sấy xong tóc thì Kì Thời đã chúc ngủ ngon Thẩm Triều Dụ và quay trở về phòng ngủ. Trăng lên đầu cành, ánh trăng màu bạc cuối cùng đã không bị che chắn, mà rọi vào trong phòng, đèn nhỏ trong phòng khách vẫn sáng, Kì Thời biết Thẩm Triều Dụ sợ tối, nên đã để nguyên không tắt. Căn nhà thì vẫn là căn nhà đó, khắp nơi đều bao phủ khí tức của nhân loại, nhưng dù là như thế, thì vẫn có gì đó không hợp lý, Thẩm Triều Dụ mãi mà vẫn chưa ngủ được. Cậu ta mở mắt, đứng dậy đi đến cạnh ban công, dưới sự bao trùm của đêm đen, vẫn thấy được những toàn nhà lấp lánh ánh đèn cách đây không xa. Đèn đường tỏa sáng mờ ảo, du hồn bên đường rong rủi hóng mát, khi phát hiện khí tức của Thẩm Triều Dụ thì liền cứng đờ, biến mất trong thoáng chốc, tòa nhà đối diện vang lên tiếng cười đùa của trẻ con, trong mắt của Thẩm Triều Dụ, cậu ta có thể nhìn thấy đèn trong nhà chớp tắt liên tục, như là có người đang bật rồi lại tắt, tắt rồi lại bật, cứ xoay vòng lặp lại như thế, vui vẻ không thôi. Nhìn một lúc, Thẩm Triều Dụ đi đến trước cửa phòng của Kì Thời và mở cửa, động tác của cậu ta rất nhẹ, không có đánh thức người đang say ngủ bên trong, cậu ta đi đến gần chiếc giường như lúc trước, ôm người trước mặt vào lòng, phút chốc, những thứ thiếu sót đều được lấp đầy, không còn cảm thấy trống rỗng nữa, lúc này đây Thẩm Triều Dụ mới có thể nhắm mắt, im lìm chìm vào giấc ngủ. Kể từ sau khi bị phát hiện, thì Thẩm Triều Dụ cũng không buồn che giấu thân hình nữa, cứ thế đi theo Kì Thời đến trường và về nhà, những quỷ hồn ẩn nấp trong trường học vì e ngại ác quỷ nên không dám đến gần, ngôi trường có tiếng ma ám cũng đã lâu rồi không xảy ra chuyện nguy hiểm gì. Ngoại trừ cách đây không lâu, có một học sinh lớp 12 bị ngã đập đầu trên đường về nhà, tính tình chợt thay đổi trở nên dễ nóng giận, thỉnh thoảng còn hay nói linh tinh, được gia đình đưa đi kiểm tra một phen, có kết quả chẩn đoán là tâm thần bất ổn, thì từ đó về sau không còn có ai gặp lại cậu ta ở trong trường học nữa. Rất nhanh đã đến đầu hạ,

Chương 81: Cùng Nhau Rời Đi Đọc thêm »

Chương 80: Ngủ Chung

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Hành lang cầu thang tối đen như mực, ánh sáng u ám, nhưng nam sinh vẫn thấy rõ mồn một bóng dáng ác quỷ đang ám ở sau lưng Kì Thời. Máu tươi nhuốm đỏ quần áo, đôi con ngươi đen ngòm được che khuất dưới tóc mái không giấu được sát ý gia tăng gấp bội. Cậu ta sẽ ch.ết. Đây là cảm nhận đầu tiên của cậu nam sinh khi bị ác quỷ để mắt đến. Bị nhắm đến như thế tuyệt đối không thể nào là một trải nghiệm tốt cho được, ít nhất là cậu nam sinh đang điên cuồng bày tỏ tình cảm với Kì Thời đã đột ngột tỉnh táo, đầu óc trống rỗng. Cậu ta đứng chết trân ở đó, không biết nên phản ứng như thế nào, mãi cho đến khi quỷ khí quấn thân, làm hai chân run lẩy bẩy, sắc mặt tái nhợt, nỗi sợ trào dâng, trong không khí xuất hiện một mùi lạ, dưới tình huống bị bóng tối che phủ, cơn khiếp đảm bủa vây, người đó vậy mà đã tè ra quần. Quỷ khí chê bai buông người ra, nó còn cọ cọ lên bức tường bên cạnh như là đã đụng vào thứ dơ bẩn nào đó. Cậu nam sinh được thả ra, cơ thể khôi phục lại sự tự do, khát vọng cầu sinh mạnh mẽ khiến cậu ta quay người bỏ chạy ngay lập tức, cậu ta không dám hét to, sợ rằng sẽ dẫn dụ quỷ hồn kia đến, chỉ có thể dốc hết sức mà chạy. Thấy cậu nam sinh bỏ chạy, Thẩm Triều Dụ liền muốn đuổi theo, nhưng lại bị Kì Thời nắm lấy vạt áo, quỷ khí đang cọ tường rung nhẹ, nhận ra con cá đã thoát khỏi lưới nên đã lặng lẽ theo sau cậu nam sinh. Chủ động hiện thân trước mặt nhân loại, tất cả những mặt đáng xấu hổ đều bị lộ ra hết, Thẩm Triều Dụ lẩn tránh ánh mắt của Kì Thời, thu mình vào trong góc tối, muốn giấu nhẹm bản thân đi, nhưng vô ích, Kì Thời đã nhìn thấy hết rồi. Bóng tối nơi hành lang đã hình thành một khu vực ẩn nấp vô giá, nhưng Thẩm Triều Dụ vẫn dễ dàng nhìn thấy hình ảnh bản thân đổ bóng trong đôi mắt của nhân loại. Không kinh ngạc cũng chẳng sửng sốt, cứ như là đã sớm phát hiện ra sự tồn tại của cậu ta. Bộ dạng của ác quỷ quả thực rất đáng sợ, nhưng nhân loại trước mặt không hề để lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, Kì Thời đưa tay ra đan lấy những ngón tay lạnh lẽo của Thẩm Triều Dụ, dùng tay còn lại từng chút một lau sạch vết máu trên khuôn mặt của cậu ta. Khi đã lau sạch sẽ, thì bộ dạng trong trẻo, ngây ngô của cậu thiếu niên trong ký ức đã quay trở về. Làm xong việc, Kì Thời thu tay lại, và cho Thẩm Triều Dụ cái ôm sau bao ngày xa cách. "Lâu rồi không gặp. " Kì Thời trở về lớp học như thường lệ, đặt xấp đề lên bàn, rồi chậm rãi làm bài. Không ai có thể nhìn thấy tên ác quỷ với khuôn mặt nhợt nhạt đứng ở sau lưng cậu, còn Trần Văn ngồi cạnh Kì Thời thì hiếm hoi mà xoa xoa cánh tay, chỉ cảm thấy bầu không khí cạnh mình lạnh buốt. Trợ lý Lý hôm nay trên đường lái xe đưa Kì Thời về nhà cũng có cảm giác tương tự, anh ta còn lên tiếng dặn Kì Thời ngày mai đi học nhớ mặc thêm áo, có khi trời sẽ hạ nhiệt không chừng. Hoàn toàn chẳng thể ngờ rằng cậu chủ nhỏ mấy hôm trước vừa nói với anh ta rằng bản thân có thể nhìn thấy ma, mà hôm nay đã dắt hẳn ác quỷ về nhà. Trợ lý Lý và Thẩm Triều Dụ lướt ngang qua nhau, khi đi có một luồng khí lạnh ập vào mặt khiến anh ta phải rùng mình, thế là liền vội vã tăng nhanh bước chân rời khỏi nơi đây. Sau khi vào nhà, Kì Thời bận cân nhắc xem nên cho Thẩm Triều Dụ nghỉ ngơi ở chỗ nào, lần trước cậu đã nhìn thấy rồi, cho dù có là quỷ hồn, thì Thẩm Triều Dụ vẫn có thể nhắm mắt ngủ, vậy thì liệu cậu ta có sợ lạnh hay không nhỉ? Kì Thời không biết, nhưng cậu vẫn chuẩn bị một tấm chăn mỏng. Kì Thời bận rộn ngược xuôi, Thẩm Triều Dụ thì luôn theo sau cậu, mãi cho đến khi nhìn thấy tấm chăn thì quỷ hồn vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng: "Ngủ riêng sao? " Căn hộ mà trợ lý Lý thuê là căn hộ đơn, nên không có dư thêm căn phòng trống nào nữa, trong phòng khách vừa hay có một cái sofa đơn, có thể nằm xuống làm một chỗ nghỉ tạm thời. Kì Thời đặt chăn lên sofa, nghe vậy thì bật cười, cậu hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ lại ngủ chung à? " Nhân lúc Kì Thời say giấc mà ôm người ta ngủ là một chuyện khác, còn khi người ta tỉnh táo thì lại là một chuyện khác nữa. Không biết tại sao mà Thẩm Triều Dụ lại không nói chuyện nữa rồi. Sau khi sắp xếp chỗ ngủ tạm xong, Kì Thời muốn đi tìm một bộ đồ ngủ rộng rãi cho Thẩm Triều Dụ, nhưng đầu óc chợt nảy ra một ý nghĩ, hình như quỷ hồn không cần tắm rửa. Tuy là nghĩ như vậy, nhưng Kì Thời vẫn thò đầu ra hỏi một câu: "Thẩm Triều Dụ, cậu có muốn đi

Chương 80: Ngủ Chung Đọc thêm »