Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 99: Vết Thương

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nha —‐————————————————————- Kì Thời cõng Tạ Vi Chỉ đi được một đoạn rồi thì nhóm bảo an mới rề rà đến muộn, sắc mặt bọn họ tái nhợt, thậm chí một vài người còn run rẩy cả tay chân, rõ ràng đang rất là sợ hãi. Nhìn thấy Kì Thời cõng Tạ Vi Chỉ đang hôn mê cũng không dám đến gần, vẫn là mấy cô y tá trẻ nghe thấy tiếng chuông cảnh báo, vội vàng chạy tới tiến lên giúp đỡ. Tạ Vi Chỉ đang hôn mê được đưa vào phòng phẫu thuật nhỏ đã khử trùng để xử lý vết thương, chàng trai nằm trên bàn mổ nhắm chặt mắt, môi tái nhợt, nhiệt độ toàn thân nóng rực. Quan Lộ mặc đồ vô trùng thấy cảnh này thì nhảy dựng lên, cô gái đã thay thế những y tá đang bận rộn tay chân tiến lên kiểm tra thân thể cho Tạ Vi Chỉ, Kì Thời ở bên cạnh cầm kéo lên, cắt ống tay áo đã sớm thấm đẫm máu tươi. Kì Thời dùng bông lau sạch vết máu, để lộ ra vết thương be bét máu thịt trên cổ tay. Trông như là đã bị vật sắc nhọn nào đó rạch ra vậy, rất hiểm ác, suýt thì đã cắt đứt hết toàn bộ gân máu, có thể thấy người ra tay đã dùng sức lớn đến nhường nào. Kì Thời khâu vết thương lại, rõ ràng là đương lúc xuân thì nhưng toàn thân lại rịn ra mồ hôi lạnh, Quan Lộ thấy vậy thì giúp Kì Thời lau mồ hôi để tránh dính vào trong mắt, ảnh hưởng đến động tác trên tay. Quan Lộ báo cáo kết quả kiểm tra với Kì Thời: "Cơ thể chỉ sốt cao bình thường, còn có mấy phản ứng sinh ra do mất máu quá nhiều, không có vấn đề gì to tát lắm. " Kì Thời đơn giản "ừ" một tiếng, ý chỉ bản thân đã hiểu rồi, cậu đang tiến hành buộc mối chỉ khâu, hoàn tất công việc rồi mới rảnh đi xem các số liệu mà Quan Lộ kiểm tra ra. Kì Thời nói tên vài loại thuốc rồi bảo người đi lấy, mấy cô y tá canh chừng bên ngoài nghe thấy tên thuốc thì liền nhanh nhạy chạy về hướng nhà thuốc. Quan Lộ nhìn Kì Thời băng vết thương cho bệnh nhân 001. Nhìn bông sát khuẩn y tế ướt sũng máu, Quan Lộ ngập ngừng, cuối cùng nhìn khuôn mặt trắng trong dưới ánh đèn phẫu thuật của Kì Thời, rồi nhịn không được mà nói: "Vết thương của bệnh nhân 001… " Kì Thời ngẩng đầu lên: "Vết thương làm sao? " Khuôn mặt của bác sĩ trẻ điềm tĩnh, nhưng tia máu trong đôi mắt không che giấu được sự quan tâm. Quan Lộ mím đôi môi khô khốc, nói: "Vết thương trông không giống như là bị người khác gây ra. " Sức uy hiếp của Tạ Vi Chỉ quá lớn, hiếm có ai có thể gây ra vết thương chí mạng này cho hắn ta. Điều Quan Lộ muốn nói là chính bệnh nhân đã tự gây ra vết thương này, chỉ là không biết tại sao, cô lại không nói tiếp nửa câu sau. Kì Thời dường như biết được cô gái đang nghĩ gì trong lòng, cẩn thận bôi thuốc lên rồi băng bó lại, sau đó mới nói khẽ: "Tôi biết, có thể xác định, khả năng cao là do cậu ta tự gây ra. " Lúc đầu, khi xem bệnh án của Tạ Vi Chỉ, Kì Thời đã chú ý đến khuynh hướng tự gây thương tích cho bản thân này, khi đang xử lý vết thương, nhận thấy vết cắt quá mức chỉnh tề, thì cậu mới nghĩ đến khả năng này. Cũng có thể là do nguyên nhân gì khác nữa, nhưng nếu chỉ tính vết thương thôi, thì khả năng tự tổn hại lại cao hơn. Nhưng mà chính Kì Thời cũng không rõ là nguyên do gì đã kích thích đối phương, chẳng lẽ là do bệnh viện đã không ngồi yên nổi, bắt đầu hành hạ bệnh nhân rồi sao? Cũng không loại trừ khả năng này. Thế là sau khi nói xong những lời này, Quan Lộ có thể thấy rõ khí tức xung quanh Kì Thời đã trở nên nguy hiểm hơn. Quan Lộ lúc này không hiểu sao lại có chút không dám tiến đến gần Kì Thời, bác sĩ trẻ ngày thường vẫn luôn dịu dàng nay lại trông vô cùng đáng sợ. Rất nhanh, y tá trẻ đã lấy xong thuốc quay trở về, vừa khéo đánh tan bầu không khí kỳ quặc trong phòng phẫu thuật, thấy chàng trai khôi phục lại bình thường, Quan Lộ thở phào một hơi. Trừ vết thương trên cổ tay thì trên cơ thể Tạ Vi Chỉ vẫn còn một vài vết xây xát nhẹ, đều đã được Kì Thời xử lý ổn thỏa cả rồi. Quần áo trên người Tạ Vi Chỉ đã không còn mặc được nữa, may là Quan Lộ đã mang đến bộ đồ bệnh nhân mới đưa cho Kì Thời. Lúc thay đồ cho Tạ Vi Chỉ, Kì Thời đã chú ý đến lưng của đối phương, bất luận như thế nào, thì khi những sợi dây leo khác người đó chui ra từ trong máu thịt của chàng trai, thì đều sẽ để lại những vết tích lồi lõm trên lưng của đối phương, nhưng lưng của Tạ Vi Chỉ lại trơn láng, tuy rằng khá gầy gò do bệnh tật, nhưng cơ bắp lúc ẩn lúc hiện trông rất có sức mạnh. Nhưng mà không có gì cả, ngay cả một vết sẹo cũng không có. Hệ thống lập tức lên tiếng để tạo

Chương 99: Vết Thương Đọc thêm »

Chương 98: Quái Vật Vốn Không Phải Vừa Sinh Ra Thì Đã Thích Bóng Tối

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nha —‐————————————————————- Đèn trong phòng không chịu nổi áp lực, đến cuối cùng vẫn vỡ tan tành, thân hình của Tạ Vi Chỉ chìm vào trong một mảnh tối đen như mực. Dưới sự che đậy của bóng tối, những nhành dây leo mạnh khỏe khua khoắn trong không trung, không ngừng vươn dài cành lá cuộn mình mai phục trong trong căn phòng chật hẹp, cách một lớp không khí cũng có thể mạnh mẽ cảm nhận được sát khí ẩn trên những cành cây. Đám dây leo đó quấn quýt, đan xen, phân tán khắp nơi, nhưng khi nhìn kĩ, thì đến cuối cùng vẫn quay về cùng một nơi xuất phát, nhưng mà nơi khởi nguồn đó không phải là chậu cây nhỏ kia, mà là ở trên người của Tạ Vi Chỉ. Dây leo hòa vào trong máu thịt của Tạ Vi Chỉ, khắn khít không thể tách rời, bọn chúng ăn máu thịt của Tạ Vi Chỉ rồi điên cuồng sinh trưởng, bản thân chúng vốn dĩ là cùng một thể. Tuy rằng mọi thứ trước mắt đều đã bị bóng tối trong căn phòng che lấp, nhưng nhờ ánh trăng rọi vào từ cửa sổ mà Kì Thời đã nhìn thấy được tất cả. Lúc này có bất ngờ, có kinh ngạc, có sự lo lắng trực trào lên đầu quả tim, chỉ duy nhất nỗi sợ hãi là không có, cho dù phải đối diện với nhân cách ác tính có giá trị thù hận cực cao của Tạ Vi Chỉ, thì Kì Thời vẫn như trước đây, sẽ không cảm thấy lo sợ, hình ảnh của Tạ Vi Chỉ trong trái tim vẫn luôn dừng lại ở lúc đầu gặp nhau, khi cánh cửa an toàn đó đóng lại, có cậu thanh niên tò mò nhìn ra ô cửa sổ kính và mỉm cười với cậu. Kì Thời đối với Tạ Vi Chỉ có thể xem như là có một sự thiên vị mù quáng. Hoặc là cũng có mang theo vài phần thương xót… Kì Thời đứng yên không hề có động thái gì, cậu biết lúc này mà chạy vừa hoặc hét toáng lên thì chỉ làm cho bản thân càng chìm sâu vào nguy hiểm, cậu đứng tại chỗ rất yên lặng, không hề sợ hãi gì mà chạm mắt với Tạ Vi Chỉ. Người đang đứng trong bóng tối nhúc nhích một chút, từng bước tiến đến chỗ Kì Thời như mãnh thú rừng sâu phát hiện được con mồi vô hại. Những cành dây leo đang múa may trên không chầm chậm rút trở lại cơ thể theo động tác của Tạ Vi Chỉ, và trở nên thật yên tĩnh, đèn sợi đốt trên đỉnh đầu chói lóa, đoạn đường này trong mắt của Kì Thời dường như rất dài mà cũng dường như rất ngắn, đợi đến khi cậu hoàn hồn lại, thì Tạ Vi Chỉ đã đứng ngay ớ trước mặt mình. Toàn thân chàng trai trẻ tỏa ra mùi máu tanh ngòm, "tí tách tí tách" âm thanh tựa như chất lỏng nhọ giọt trên sàn vang lên, nghe rất rõ ràng trong hành lang tĩnh lặng chết chóc. Kì Thời nhìn xuống sàn, phát hiện trên sàn có vết máu đang lan rộng ra. Là máu của Tạ Vi Chỉ sao? Bị thương ở chỗ nào rồi? Kì Thời rất lo lắng, muốn kiểm tra xem chàng trai bị thương ở đâu, lượng máu chảy ra rất nhiều, cần phải băng bó kịp thời mới được, nhưng người đã đi đến trước mặt hiển nhiên sẽ không cho cậu cơ hội này. Bàn tay lạnh lẽo gần như không có chút nhiệt độ nào chợt rơi trên khóe mắt Kì Thời, đôi mắt trống rỗng nhìn lên gương mặt của Kì Thời, giống như đang nhìn một vật thể vô tri vô giác. Tạ Vi Chỉ trước mặt này, cực kỳ nguy hiểm. Cơ thể muốn lùi ra sau, nhưng Kì Thời lại không cử động, cậu bày tỏ thiện ý, thể hiện bản thân mình không có chút tính công kích nào, giọng nói ôn hòa lại mang theo sự quan tâm: "Cậu bị thương rồi, tôi có thể xem thử không? " "Vết thương rất nghiêm trọng, cần phải điều trị kịp thời, nếu không sẽ gặp nguy hiểm. "Kì Thời có thể nhìn ra vết thương trên người Tạ Vi Chỉ rất nghiêm trọng nhờ vào vết máu lan trên sàn nhà, ít nhất là vết thương nhỏ sẽ không chảy nhiều máu đến thế này. Tạ Vi Chỉ vốn không ngoan ngoãn dừng lại để cho Kì Thời kiểm tra, hắn nhìn môi cậu lúc khép lúc hở khi nói chuyện, hơi thở cháy bỏng và dễ chịu phả lên mặt hắn. Ánh mắt hắn chuyển từ đôi mắt sang cánh môi, đầu hắn áp sát lại gần Kì Thời, khoảng cách rất gần nhau, gần như chỉ cần cúi xuống một cái là có thể hôn lên đôi môi nhạt màu đó. Nhưng Tạ Vi Chỉ chỉ hờ hững dừng lại ở đó, rồi như động vật mà ngửi lấy luồng không khí do Kì Thời thở ra. Nóng bỏng, lại mang theo mùi hương thanh mát của đào mật, là mùi kem đánh răng của Kì Thời. Bàn tay của Tạ Vi Chỉ dừng lại nơi khóe mắt của Kì Thời, sau đó trượt xuống gò má, đầu ngón tay lạnh như băng, nơi nó đi qua dâng lên một cơn ngứa ngáy. Sau đó bàn tay lướt đến cần cổ, dừng ngay trên đoạn yết hầu mong manh rồi không dịch chuyển nữa. Bên cạnh yết hầu là vị trí của động mạch chủ, không dễ gì lu mờ cảm giác mạch máu chuyển động, Tạ Vi Chỉ còn có thể cảm nhận được dòng

Chương 98: Quái Vật Vốn Không Phải Vừa Sinh Ra Thì Đã Thích Bóng Tối Đọc thêm »

Chương 97: Mất Kiểm Soát

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Hai ngày sau, Kì Thời đúng hẹn nhận được kết quả kiểm tra của viên thuốc kia. Bác sĩ khoa kiểm nghiệm: "Bản thân viên thuốc có chứa lượng lớn thành phần gây ảo giác, người uống sẽ trở nên ngày càng hung hăng, lạc mất bản thân ở trong ảo giác, nếu sử dụng chung với lượng lớn thuốc an thần thì sẽ đạt được hiệu quả im lặng chết đi ở trong mơ. Bác sĩ khoa kiểm nghiệm: "Loại thuốc này rất nguy hiểm, nhưng liều lượng thuốc đã được kiểm soát rất tốt, sẽ không làm cho người ta ch.ết ngay, nhưng hiệu quả của nó giống như thuốc độc mãn tính vậy, sẽ từ từ tàn phá cơ thể. " Sau hai tiếng, Kì Thời không trả lời tin nhắn, đối phương lại gửi thêm hai tin. Bác sĩ khoa kiểm nghiệm: "Tôi đã phân tích các thành phần hormone rồi, nó có trong viên thuốc này và bao gồm phần lớn thành phần, cơ thể của bệnh nhân do đã được điều dưỡng một thời gian, sức khỏe đang dần ổn định, mà lại đột nhiên sử dụng loại thuốc này cho nên mới xảy ra phản ứng căng thẳng. " "Việc chế tạo và cho bệnh nhân sử dụng loại thuốc này là phạm pháp, anh đã phát hiện ra ở đâu vậy? " Kì Thời không có trực tiếp trả lời câu hỏi của đối phương, nói cảm ơn xong thì liền chụp màn hình, lưu trữ thật kĩ rồi mới xóa nhật ký trò chuyện của hai người. Nếu như nói trước kia chỉ là nghi ngờ, thì bây giờ Kì Thời đại khái đã có thể nắm chắc, rằng cái bệnh viện mà cậu đang làm việc này đang có dính líu đến những chuyện bất hợp pháp. Còn chưa kịp tìm hiểu xem thuốc đã bị tráo như thế nào, thì.một cuộc điện thoại gọi đến đã trực tiếp giải đáp thắc mắc cho cậu. Là cuộc điện thoại từ khoa cấp phát thuốc gọi đến, nói là cấp trên đã phát hiện ra chuyện Kì Thời cải thiện toa thuốc, ra lệnh nghiêm cấm sử dụng, đổi trở về toa thuốc cũ. Kì Thời dò hỏi thời gian toa thuốc được đổi trở lại, vừa hay trùng với ngày mà Tô Minh nổi điên. Đã có được đáp án cho tất cả những điều bất thường, cho đến ngày thứ hai, Kì Thời còn bị viện trưởng gọi sang hỏi một tràng dài, đại khái là bảo Kì Thời đừng có tự ý thay đổi toa thuốc, phải nghe theo sự sắp xếp của bệnh viện. Chứng cứ trong tay Kì Thời không đủ để chứng minh hành vi phạm tội của bệnh viện, nên cậu không nói gì, giả vờ đồng ý. Thời gian trôi qua một tuần, Tô Minh đang điều dưỡng vết thương ở bệnh viện đã bị đón về, phòng bệnh 045 đã được dọn dẹp sạch sẽ, đã không còn thấy dáng vẻ bừa bộn ngày đó nữa. Do mất kiểm soát mà nổi điên, nên thời gian được thả ra hóng gió của Tô Minh đã bị cắt giảm đi rất nhiều, người chăm sóc và bảo an trong bệnh viện rất ít khi đi đến khu này, camera giám sát không đủ nghiêm ngặt, nên Kì Thời đã âm thầm tráo đổi hết những toa thuốc mà bệnh viên kê ra, đổi thành toa thuốc của mình. Tô Minh cũng rất ngoan, sau khi trở về đây không khóc cũng không có quấy phá, cũng chưa từng tái phát bệnh. Trừ chuyện của Tô Minh ra, thì kể từ sau khi trở về từ bệnh viện, Tô Minh Lỗi thường hay viện cớ đến thăm đứa cháu để dạo chơi trong viện tâm thần, lúc đầu viện trưởng còn tiếp đón rất nồng hậu, nhưng sau khi nhận ra cậu ấm này chỉ đến đây tìm kiếm cái đẹp để giết thời gian, thì cũng để mặc luôn. Lần nào đến đây người đàn ông cũng đều không đến phòng bệnh trước, mà là đi đến phòng làm việc của Kì Thời, mỗi lần đều ôm theo một bó hoa, quả là ý của kẻ say không nằm trên chén rượu, đến mức mấy ngày sau cả bệnh viện đều biết bác sĩ Kì của bọn họ đang được một kẻ lắm tiền theo đuổi. Những phương diện khác của Tô Minh Lỗi không mạnh, cho hắn ta một công ty thì hắn có thể làm sập, đầu tư kinh doanh có thể phá sản, nhưng những chuyện như uống rượu ăn chơi, làm phiền người khác thì là hạng nhất, hắn cứ đeo bám bác sĩ Kì từ lầu trên xuống tầng dưới để xin thông tin liên lạc, dù bị lạnh nhạt cũng không bỏ cuộc. Sắc xuân tươi đẹp, nắng trời ấm áp, Kì Thời nghe tiếng ồn luyên thuyên, nhìn cái cây to lớn trước mặt, nghĩ xem lát nữa làm sao đánh ngất đối phương rồi treo lên cây, làm âm thầm thôi, đang nghĩ ngợi thì chợt cảm nhận thấy có một ánh nhìn rơi xuống người mình. Kì Thời nhìn về nơi quen thuộc, ngoài ý muốn bắt gặp hình bóng của Tạ Vi Chỉ ở bên cửa sổ. Sắp đến giờ trưa rồi, không có bóng cây và rèm cửa che chắn, đứng bên cửa sổ có hơi nóng, nghĩ thôi đã thấy không dễ chịu. Cậu muốn bảo Tạ Vi Chỉ đứng sang chỗ mát mẻ một chút, đừng có ngốc nghếch đứng ở đó nữa, nhưng khoảng cách xa quá, đối phương sẽ không nghe thấy, lời muốn nói đã nén lại trong cổ họng. Tính toán thời gian, ngoại trừ lần gặp mặt trước, rồi thêm vài lần

Chương 97: Mất Kiểm Soát Đọc thêm »

Chương 96: Bệnh Nhân Số 045

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ #Không phải mình dịch sai mà là ở đây thiếu đoạn miêu tả chuyển cảnh sang 1 bệnh viện khác, nhưng qua câu từ thì vẫn có thể hiểu TM bị thương nên đc đưa sang bệnh viện khác điều trị tạm thời# Kì Thời không có đến bệnh viện tâm thần ngay lập tức, mà chuyển hướng xe đi đến bệnh viện thăm Tô Minh trước. Lúc cậu đến không được tính là quá sớm, người chăm sóc đã mua xong bữa sáng, cái bàn nhỏ được đặt lên trên giường, Tô Minh với băng gạc quấn trên đầu đang vụng về dùng cánh tay bị thương kia cầm thìa múc cháo ăn. Kì Thời không vào phòng bệnh, chỉ đứng xem ở bên ngoài, sau khi xác nhận Tô Minh đang dần hồi phục, không có nguy hiểm gì thì mới đi đến bệnh viện tâm thần. Có lẽ là do đã muộn, khi Kì Thời vừa đến bệnh viện, còn chưa kịp lên phòng làm việc của mình cất đồ thì đã có người đến tìm, gọi Kì Thời đến phòng viện trưởng ngay lập tức. Bước chân khựng lại, Kì Thời không có nói gì, cậu đổi hướng đi đến phòng làm việc của hiệu trưởng. Cậu gõ cửa phòng, bên trong truyền đến âm thanh "mời vào", Kì Thời vặn tay nắm cửa rồi đi vào, phát hiện hiệu trưởng không có ngồi ở vị trí làm việc mà lại ngồi ở trên sofa. Hôm nay không biết là ai đã đến, mà ông lão ngày thường luôn tươi cười hòa nhã nay lại lộ ra thêm vài phần xu nịnh, Kì Thời nhìn sang bên còn lại, quả nhiên nhìn thấy một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đang ngồi ở bên kia sofa. Người đàn ông nhìn rất trẻ, khoảng chừng 25 26 tuổi, tóc vuốt sáp, chân mang giày da, trên cổ tay còn lộ ra đồng hồ bạc không biết giá trị lên đến bao nhiêu, dù sao thì tuyệt đối cũng không hề rẻ. Người đàn ông đó thấy bác sĩ trẻ đi vào, mắt lóe lên sự kinh diễm, nhìn đến độ không nỡ dời mắt đi, nhất thời bộc lộ ra bản tính thích săn đuổi cái đẹp. Nhìn Kì Thời thong dong đến muộn, sắc mặt của viện trưởng hiển nhiên rất là tệ, nhưng vì e ngại còn có người khác ở đây nên đã nhịn xuống, ông ta cười ha ha, đánh giá một lượt thần sắc của người đàn ông, rồi mới quay đầu nói với Kì Thời: "Vừa hay bác sĩ Kì cũng có ở đây, nếu đã như vậy, thì cứ để cho bác sĩ Kì dẫn Tổng giám đốc Tô đi tham quan một vòng đi. " Kì Thời còn cho rằng viện trưởng gọi cậu đến đây là vì chuyện bệnh nhân phát điên ngày hôm hôm qua, câu từ cũng đã chuẩn bị xong cả rồi, nhưng đối phương nóng vội giục cậu đến đây thế mà lại không phải vì chuyện này, mà là vì gấp rút muốn lấy lòng người đàn ông trước mặt. Khó mà phớt lờ ánh mắt của người đàn ông kia, Kì Thời lẳng lặng quay lưng hướng về phía đối phương, ngay cả một ánh mắt cũng không cho hắn. Kì Thời mang bản báo cáo bằng giấy đặt lên bàn: "Đây là phần tổng kết và phân tích về việc phát bệnh của bệnh nhân 045, tôi sẽ chịu trách nhiệm và đưa ra lời giải thích về chuyện đã xảy ra lần này. " Không biết vì sao mà Kì Thời lại không nói ra chuyện đã phát hiện ra viên thuốc màu vàng kia, hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống và sớm bén rễ nảy mầm ở trong lòng. Kì Thời chủ động nhắc đến chuyện có liên quan đến Tô Minh, điều bất ngờ là viện trưởng hoàn toàn không để tâm đến chuyện này, chỉ tùy tiện lật vài trang báo cáo mà Kì Thời đã viết rồi bỏ xuống, ông ta xua tay, không hề bận tâm mà nói: "Không phải là chuyện gì to tát. " Ông ta mở miệng định nói gì đó, nhưng đã bị âm thanh từ phía đối diện truyền tới ngắt lời. "Đây là bác sĩ điều trị chính của A Minh phải không? " Người đàn ông thả chậm giọng nói, khi gọi hai từ "A Minh" thì nghe rất là thân thiết, lúc này Kì Thời mới quay đầu lại nhìn sang người kia. Bị cậu thanh niên chú ý đến, Tô Minh Lỗi đã vui vẻ đến mức mắt thường có thể trông thấy được, sau đó bóng gió nhắc khéo viện trưởng: "Nói ra thì, đã lâu rồi tôi không có đi thăm thằng nhóc đó. " Viện trưởng lúc này mới như vừa tỉnh cơn mơ, giới thiệu với Kì Thời: "Đây là Tổng giám đốc Tô, người của nhà chính Tô thị, cũng là chú của bệnh nhân 045. " "Vậy bác sĩ Kì cứ xem như hôm nay được nghỉ phép đi, cậu hãy dẫn tổng giám đốc Tô đi vòng quanh, làm quen với môi trường bệnh viện, cũng là để đi xem qua bệnh nhân, rốt cuộc thì cũng là quan hệ máu mủ, mấy năm không gặp nhau chắc là cũng nhớ lắm. " Trong hồ sơ của Tô Minh, lúc được đưa vào bệnh viện cậu ta vẫn chưa thành niên, cậu trai trẻ còn chưa lớn đã bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, cứ thế mà ở lại đến mấy năm trởi. Viên trưởng đã nói đến như vậy, hơn nữa thân phận của người đàn ông này khác biệt, Kì Thời cũng không thể giống như lúc trước làm như

Chương 96: Bệnh Nhân Số 045 Đọc thêm »

Chương 95: Vẫn Luôn Chờ Đợi

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Bác sĩ đẩy gọng kính, nhận lấy thứ ở trong tay Kì Thời, mở ra xem thử, phát hiện đó là viên thuốc màu vàng. Anh ta gật gật đầu: "Được thôi, nhưng mà cần phải đợi khoảng hai ngày thì mới có kết quả kiểm tra. " Bác sĩ điều trị của Tô Minh không thuộc bệnh viện phục hồi tâm thần, mà là người của bệnh viện khác, cả hai bệnh viện đều không có liên hệ gì với nhau, nên không cần lo đến chuyện sẽ có người thông báo tin tức việc Kì Thời mang viên thuốc của bệnh viện mình đến hóa nghiệm. Thêm thông tin liên lạc và trả tiền kiểm nghiệm thuốc xong, Kì Thời liền quay trở về phòng bệnh, Tô Minh đang nằm truyền dịch ở trên giường, cậu ta đã tỉnh rồi, sắc mặt cậu ta trắng bệch, đầu còn đang được quấn băng gạc, nhìn có vẻ thảm hại vô cùng. Lúc này cậu ta đang tựa lên giường bệnh, được người ta đút nước cho uống. Người chăm sóc Tô Minh trong phòng bệnh thấy Kì Thời quay lại, đặt nước nóng xuống, bước về phía Kì Thời, biểu cảm trên mặt có chút phức tạp: "Bác sĩ Kì, trạng thái của cậu ta hình như không ổn lắm. " Kì Thời hỏi: "Chỗ nào không ổn? " Tô Minh lúc tỉnh lại không có nổi cơn điên, vẻ mặt rất bình tĩnh, chỉ là trông có hơi đờ đẫn, vẫn còn chưa hoàn hồn, thỉnh thoảng sẽ chau mày, muốn chạm vào phần trán, nhưng cánh tay quấn băng gạc vừa nhấc lên thì liền mất sức rũ xuống. Nghe thấy câu hỏi của Kì Thời, người đó gãi gãi đầu, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: "Chính là cảm thấy không còn vẻ ngốc nghếch đó nữa. " Kì Thời nhìn sang đó, im lặng hồi lâu rồi bước vào phòng bệnh. Người chăm sóc Tô Minh cũng đi theo Kì Thời qua đó. Lúc trong phòng bệnh xuất hiện thêm một người nữa, cơ thể của Tô Minh rõ ràng đã cứng đờ trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã bị cậu ta giấu đi, đợi đến khi Kì Thời đi đến bên cạnh giường bệnh, thì nhìn thấy Tô Minh cúi đầu im lặng, không nói một lời. Cậu ta trông có vẻ giống như đã biến trở lại dáng vẻ lơ mơ như lúc trước, mặc kệ cho người bên cạnh nói gì thì đều không chịu ngẩng đầu lên. Bởi vì tính chất đặc thù của vết thương, lại lo sợ cậu ta mất kiểm soát tiếp tục làm hại bản thân, cho nên vẫn tạm thời để cậu ta ở lại bệnh viện. Đây là phòng bệnh đặc biệt, đã gia cố thêm lớp phòng hộ, buổi tối còn có bảo vệ tuần tra canh chừng, không cần lo lắng bệnh nhân đặc biệt sẽ bỏ trốn hoặc gây ra hỗn loạn. Trì hoãn hơn nửa ngày, trời đã tối mất rồi, Kì Thời định về nhà, ngày mai mới đến kiểm tra tình hình thêm lần nữa, sắp xếp người chăm sóc cho Tô Minh xong, chắc chắn không có bỏ sót việc gì xong Kì Thời mới rời đi. Sau khi Kì Thời đi, Tô Minh đang nắm chặt ga giường nhìn về phía Kì Thời biến mất, đôi mắt trong veo và sạch sẽ, làm gì còn dáng vẻ ngơ ngơ ngác ngác thường ngày. Kì Thời bắt taxi quay trở lại bệnh viện một chuyến, lúc này đây đa phần mọi người đều đã tan làm cả rồi, sau khi dọn dẹp đồ đạc xong, rồi mới tắt đèn, xuống lầu chuẩn bị lái xe về nhà. Bên trong bệnh viện rất là yên tĩnh, y tá trực ban đánh một giấc ngắn, thỉnh thoảng có vài nhân viên bảo an tuần tra đi qua, đèn đường sáng choang, chiếu rọi cả con đường. Gió bên ngoài trời lung lay lá cây nghe xào xạc, Kì Thời đi đến chỗ cây hòe, lắng nghe tiếng gió rồi như nhớ đến gì đó, cậu vô tình ngẩng đầu nhìn lên trên, nhưng lại bất ngờ nhìn thấy bóng người đang đứng ở ô cửa sổ quen thuộc. Ngoài Tạ Vi Chỉ ra thì sẽ không có ai đứng ở cạnh cửa sổ phòng bệnh 001, dù cách một tầng lầu, không thể nhìn thấy gì trong bóng tối, nhưng Kì Thời vẫn có thể nhìn thấy đối phương ngay lập tức. Rất nhiều bệnh viện đã tắt đèn rồi, đèn phòng của Tạ Vi Chỉ vẫn sáng, bây giờ đã không còn sớm nữa, Kì Thời không ngờ đối phương vẫn còn thức, thật khéo làm sao bản thân vừa ngẩng đầu lên thì liền có thể nhìn thấy bóng dáng đối phương bên cửa sổ, cứ như là người đó đã luôn đứng ờ đó chờ cậu vậy. Đá bay suy nghĩ lạ kỳ đó của bản thân, gió lướt qua mang theo mùi hương thanh mát của cây cỏ, mệt mỏi toàn thân gần như đã thuyên giảm trong một khắc này, đại não căng thẳng suốt cả ngày dần dần thả lỏng. Trái tim của Kì Thời chợt bình tĩnh trong chốc lát, ôn hòa đến không thể tả. Tuy biết rằng trời đã tối, Tạ Vi Chỉ sẽ nhìn không thấy, nhưng Kì Thời đứng dưới ngọn đèn đường vẫn vẫy tay với Tạ Vi Chỉ, giống mưa ngày mưa hôm trước, chỉ có điều lần này cậu không bảo chàng trai vui lên nữa, mà để lại một câu "ngủ ngon" . Kì Thời không nán lại quá lâu, gần như vừa chúc Tạ Vi Chỉ ngủ ngon xong thì đã rời đi ngay. Đêm nay có gió, bầu trời

Chương 95: Vẫn Luôn Chờ Đợi Đọc thêm »

Chương 94: Nổi Điên

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Sau khi nói xong những lời cay nghiệt thì Lục Hoa xoay người rời đi, cánh cửa phòng làm việc ở đằng sau đóng lại, có lác đác vài nhân viên đi ra đi vào ở phòng làm việc bên cạnh, thỉnh thoảng họ sẽ liếc nhìn sang chỗ của Kì Thời, rồi lại dời tầm mắt đi rất nhanh. Kì Thời không tiếp tục ở lại chỗ đó nữa, cậu ôm tập báo cáo trong tay quay trở về phòng làm việc của riêng mình, vừa ngồi xuống không được bao lâu, tập báo cáo vẫn chưa cất đi, thì Quan Lộ vốn đang ở trạm y tá liền vội vội vàng vàng chạy đến, sắc mặt tái nhợt. "Không xong rồi bác sĩ Kì, bệnh nhân ở phòng 405 vô duyên vô cớ lại trở nên cuồng loạn, còn xuất hiện hiện tượng tự làm hại bản thân. " Kì Thời đứng phắt dậy, khi Quan Lộ thở hổn hển ngẩng đầu lên thì chẳng nhìn thấy có ai ở trong phòng cả. Bệnh nhân ở phòng bệnh 405 là Tô Minh, là bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng mà Kì Thời phụ trách, trong số những bệnh nhân mà Kì Thời đảm nhiệm thì cậu ta là người có trạng thái phát bệnh nghiêm trọng nhất, nhưng cũng là người hồi phục nhanh nhất trong khoảng thời gian này. Kể từ sau khi Kì Thời điều chỉnh toa thuốc và biện pháp chữa trị, đồng thời dắt Tô Minh ra ngoài tiếp xúc với nhiều thứ xung quanh mình, thì các triệu chứng bệnh của cậu ta rõ ràng đã có chuyển biến tốt, thời gian tỉnh táo cũng càng lúc càng nhiều. Vốn còn tưởng rằng chẳng bao lâu nữa thì cậu ta sẽ được chuyển sang phòng bệnh nhẹ, hơn nữa còn có hy vọng sẽ có dấu hiệu lành bệnh, nhưng không biết tại sao lại xảy ra sự cố bất ngờ này. Đợi đến khi Kì Thời chạy đến được phòng bệnh, thì liền nhìn thấy Tô Mình đang ôm đầu gào thét ở trong phòng, hai mắt của cậu ta đỏ máu, tiếng thét chói tai, không ngừng đập đầu vào các nơi như cạnh bàn hoặc bức tường. Cậu ta tỉnh táo nhưng lại hỗn loạn, biểu cảm trên khuôn mặt vặn vẹo, lại thể hiện trạng thái vô cùng đau khổ, hiển nhiên là đang không thể kiểm soát hành vi của bản thân. Bệnh nhân mất kiểm soát là một chuyện rất nguy hiểm, loại tình huống như Tô Minh, nếu như không can ngăn kịp thời, thì sẽ rất dễ dẫn đến việc làm tổn thương bản thân quá mức, gây nguy hiểm đến tính mạng. Vài nhân viên an ninh đã đến từ sớm, nhưng lại vì e sợ tình huống bên trong cho nên không dám đi vào, đứng chật ních ở trước cửa phòng, mồ hôi lạnh rơi đầy đầu, chỉ là không chịu mở cửa ngăn chặn hành vi tự làm mình bị thương của bệnh nhân ở bên trong. Kì Thời vừa chạy đến đây thì liền nhìn thấy một màn mỉa mai như thế này ở ngay trước mắt, cậu tiến lên phía trước, đẩy đám người đang đứng chặn ở cửa ra, nhanh nhạy mở khóa an toàn đi vào trong, nhanh đến mức chẳng ai kịp phản ứng lại. Cửa phòng bệnh rộng mở, Tô Minh nhìn thấy Kì Thời đang tiến đến gần mình trong đống bừa bộn, còn nghĩ rằng có người muốn hại mình, cơ thể tự động kích hoạt cơ chế phòng vệ, nắm chặt mảnh thủy tinh đã cắm vào lòng bàn tay múa may hướng về phía Kì Thời. Những người đứng bên ngoài nhìn thấy cảnh tượng như thế này, ai nấy đều tái mặt nhắm mắt lại, không dám nhìn một màn máu me sắp xảy ra, qua vài giây sau, hoặc có lẽ là do thời gian đã trôi qua lâu rồi, mà cảnh tượng máu chảy đầm đìa trong tưởng tượng không có xày ra, Kì Thời chỉ dùng hai ba động tác đã ngăn chặn được hành động của Tô Minh, giữ chặt cậu ta lại. Kì Thời chẳng cần hoang phí quá nhiều sức lực thì đã có thể khống chế được Tô Minh, nhưng cơ thể dưới đôi tay lại không ngừng giãy dụa, thậm chí còn xuất hiện triệu chứng co giật, cậu nghiêm giọng nói: "Thuốc an thần! " Mọi người đều đã bị dọa đến thất thần, Quan Lộ vừa đuổi kịp tới chạy ngay vào phòng bệnh, lấy ra thuốc an thần tiêm vào tay của Tô Minh. Thuốc phát huy tác dụng ngay sau khi vừa tiêm vào, Tô Minh không còn giãy dụa, hai mắt trợn ngược rồi ngã xuống, Kì Thời buông Tô Minh ra, quần áo của cậu đã nhắm nhúm cả, nhưng lại không che giấu được sự chín chắn và điềm tĩnh khiến người ta an lòng. Kì Thời sắp xếp một cách có trình tự: "Tìm một cái cáng, đưa cậu ta đi kiểm tra toàn thân, y tá trực ca hôm nay đến gặp tôi, tôi cần biết bệnh nhân phòng 405 hôm nay đã làm gì, ăn gì, đã gặp những ai, tất cả mọi thứ đều phải báo cáo tường tận hết cho tôi. " Trạm y tá cách đây không xa lắm, băng ca rất nhanh đã được mang đến, Tô Minh là một cậu con trai, cho dù vẫn chưa trưởng thành thì mấy cô gái vẫn không thể khiêng lên nổi, thế là đám bảo an đứng kế bên liền được phát huy tác dụng. Sau khi chuyển Tô Minh lên băng ca, mấy tên bảo an nhấc cáng lên khiêng cậu ta chạy vút đi, lo

Chương 94: Nổi Điên Đọc thêm »

Chương 93: Chó Điên

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ánh mắt đó quá đỗi rõ ràng, không hề che đậy, muốn Kì Thời không chú ý tới thì cũng khó. Sau khi Kì Thời đi vào thì Lục Hoa đã xoay người bỏ đi, thái độ cực kỳ tệ, Kì Thời có thể hiểu được nguyên do đối phương ghét mình. Có lẽ là do hôm qua, sau khi trở về thì mấy nhân viên bảo an kia đã kể lại hành động của cậu với Lục Hoa, cho nên lần đầu gặp mới phải lạnh lùng nhìn nhau đến thế. Cũng có thể không chỉ vì chuyện này, mà còn có thêm nguyên do nào đó khác. Kì Thời không mấy để tâm, cậu đi đến trước bàn làm việc của hiệu trưởng, đưa bảng báo cáo tổng hợp và đơn xin luân chuyển bệnh nhân cho đối phương, nói rõ dụng ý khi đến đây của mình. "Tôi muốn xin một bệnh nhân có bệnh nặng để tiến hành điều trị. " Viện trưởng trông như một người già nhân từ và hiền hậu, dáng vẻ xấp xỉ sáu bảy chục tuổi. Tóc ông bạc phơ, thân hình đã bắt đầu gù xuống và hơi gầy gò, nhưng tinh thần lại rất tốt, lúc nào cũng mỉm cười nhìn người khác, rất dễ khiến cho người ta buông bỏ phòng bị. Thứ mà viện trưởng mở ra xem đầu tiên là phần báo cáo tổng hợp của Kì Thời, ông ta xem cũng rất nghiêm túc, khi nghe Kì Thời nói muốn xin một người bệnh nặng thì như không suy nghĩ gì mà đồng ý ngay luôn. "Được chứ, bác sĩ Kì cũng đã đến đây được gần nửa tháng rồi, có thể tiến hành tiếp xúc một cách thích đáng để điều trị cho những bệnh nhân có chút nguy hiểm đó. " Viện trưởng hỏi: "Cậu muốn bệnh nhân nào? " Vừa lúc xem xong bảng báo cáo tổng hợp, ông ta liếc nhìn sang phần đơn xin luân chuyển bệnh nhân và nhìn thấy người được xin là vị bệnh nhân ở phòng 001 kia. Vẻ mặt tươi cười của viện trưởng chợt xụ xuống, biểu cảm của ông ta trở nên căng cứng, không còn bộ dạng hiền hòa nhân hậu như lúc nãy nữa. "Là bệnh nhân ở phòng 001 đó? Chỉ duy nhất vị đó là không được, những người khác tùy cậu lựa chọn. " Nói cứ như là đang chọn bắp cải trắng* vậy. Sắc mặt Kì Thời không hề thay đổi, cậu hỏi: "Tại sao bệnh nhân phòng 001 lại không được? " Ngón tay khẳng khiu gõ trên mặt bàn, phát ra âm thanh "cộp cộp", bầu không khí bỗng chốc trở bên nghiêm túc, viện trưởng nhìn Kì Thời qua đôi mắt mờ đục, trả lời một cách qua loa rõ rệt: "Hắn ta rất nguy hiểm, cậu vẫn chưa ứng phó nổi đâu. " Cái này vừa nhìn thì biết ngay là đang từ chối khéo, Kì Thời mở miệng tính nói thêm gì đó, nhưng viện trưởng kia đã cắt ngang hành động của Kì Thời, đẩy bảng báo cáo và đơn xin luân chuyển sang một bên, ý bảo Kì Thời đem đi. Ông ta lại trở về với dáng vẻ tươi cười, an ủi Kì Thời: "Chuyện xin luân chuyển bệnh nhân thì hãy hoãn lại một thời gian đã, cậu vừa mới đến bệnh viện của chúng tôi, còn chưa quen thuộc với mấy bệnh nhân đó nữa, ráng chờ thêm một thời gian thì những bệnh nhân đó tự nhiên sẽ được điều phối sang bên cậu. " "Bệnh nhân ở phòng 001 tạm thời vẫn giữ lại ở chỗ của bác sĩ Lục, anh ta quản lý lâu như vậy vẫn chưa xảy ra sự cố gì, đợi đến khi trình độ chuyên môn của cậu khá hơn chút rồi hẳn đi điều trị cho những bệnh nhân đó, như vậy cũng sẽ an toàn hơn. " Mỗi một câu một chữ viện trưởng nói đều có vẻ như là đang lo nghĩ cho Kì Thời, nhưng nếu nghe rõ từng câu từng chữ thì đều là đang thoái thác, từ chối Kì Thời. Viện trưởng lại chỉ tay vào bảng báo cáo: "Tôi cũng đã xem qua bảng báo cáo rồi, đại khái là dự định điều chỉnh các toa thuốc và việc quản lý bệnh nhân. Nhưng đây là chuyện lớn của cả bệnh viện chứ không chỉ đơn giản như vậy, toa thuốc mới cần phải trải qua sự kiểm nghiệm của bác sĩ Lục, cường độ quản lý và thời gian của bệnh nhân thì còn cần phải nghiên cứu thêm, sau khi xác định sẽ không xảy ra vấn đề gì thì mới tiến hành thử nghiệm, cuối cùng mới bắt đầu thay đổi. " "Khối lượng công việc quá lớn, chuyện này cần phải được bàn bạc thêm. " Kì Thời chau mày, chỉ vào nửa phần tài liệu phía sau mà viện trưởng vẫn chưa xem đến, rồi nhắc nhở: "Phía sau có kết quả kiểm tra số liệu, mức độ kiểm soát của bệnh viện và toa thuốc của bệnh nhân quả thật có tồn tại vấn đề rất lớn. " Nhưng viện trưởng hiển nhiên là không muốn tiếp tục thảo luận chủ đề này với Kì Thời nữa, giọng điệu cũng trở nên thiếu kiên nhẫn hơn: "Một dãy số liệu chẳng thể nói lên được điều gì. " Viện trưởng xua tay, đuổi người đi: "Cậu ra ngoài trước đi, tôi mệt rồi, chuyện này để sau rồi nói. " Nhìn bộ dạng của viện trưởng, thì ông ta ắt hẳn biết rất rõ những vấn đề tồn tại trong bệnh viện, thậm chí có khả năng là ông ta đã nới lỏng kiểm

Chương 93: Chó Điên Đọc thêm »

Chương 92: Dây Leo

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Trên chiếc bàn ở trong phòng bệnh của Tạ Vi Chỉ có bày hai chậu cây. Tạ Vi Chỉ đã cẩn thận lấy cây hoa trắng nhỏ được Kì Thời đặt tạm trong hộp giấy ra trồng vào trong cái chậu dự phòng có sẵn ở trong phòng bệnh. Chậu hoa không to, thậm chí còn có hơi nhỏ, nhưng thế cũng đủ rồi. Loài thực vật vàng úa trong cái chậu do Tạ Vi Chỉ trồng rõ ràng rất là thích hoa trắng nhỏ, nhành dây leo dài thắt lại thành nút, chỉ dám dùng phần ngọn mảnh mai quấn lấy chậu hoa, không dám dùng sức vì sợ rằng chỉ cần sơ suất một chút thôi là sẽ làm vỡ chậu hoa. Một cảnh tượng dị thường và hài hòa xuất hiện ở trong căn phòng, Tạ Vi Chỉ ngồi ở trước chậu hoa, không có động thái gì, hắn ta dường như đang muốn nhìn thấy cái gì đó thông qua chậu hoa, nhưng trước sau vẫn không có được đáp án. Trời bên ngoài đã tối sầm, đèn sợi đốt trong bệnh viện bật sáng, trắng sáng chói lòa, làm cho bức tường màu trắng tuyết mất đi cả màu sắc. Khi màn đêm buông xuống, thì nhược điểm của vị trí địa lý vùng ngoại ô liền hiện ra ngay. Không giống với sự huyên náo của phố thị, hiếm khi có người cư ngụ ở xung quanh bệnh viện, nhìn ra xa từ ngoài cửa sổ thì không thấy có ánh đèn, chỉ có những hàng cây kéo dài vô tận, khiến người ta cảm thấy tối tăm và lạnh lẽo. Sống ở vùng ngoại ô chính là như vậy, tuy ban ngày cảm thấy yên tĩnh, không khí trong lành, nhưng đến ban đêm, khi nghe tiếng của những loài động vật nào đó ở trong rừng cây thì chỉ cảm thấy sợ hãi. Tạ Vi Chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình ở trong ô cửa sổ kính tối đen, nhưng mà cái bóng đó không chỉ có một mình. Màu môi của thanh niên ở trên ô cửa kính có hơi tái nhợt, hắn gần như là ngẩn người nhìn chằm chằm vào cái bóng của mình. Ở trên cửa kính, có một cái bóng có ngoại hình giống hệt chàng trai, nhưng khí chất lại có sự khác biệt¹ rất lớn, như thể hai hình ảnh đang chồng lên nhau. Tình cảnh này có chút kinh hoàng nhưng mà cảnh tượng trước mắt này chỉ có một mình Tạ Vi Chỉ có thể nhìn thấy, trong phòng ngoại trừ hai chậu cây thì cũng chỉ có một mình Tạ Vi Chỉ cho nên không hề gây ra bất kỳ sự chú ý nào. Dáng vẻ của cái bóng đen kia khác với Tạ Vi Chỉ, ánh mắt nó đen kịt, trống rỗng, giống như là đã mất đi linh hồn, sát khí và luồng khí lạnh lẽo hòa lẫn với nhau, khiến cho dây leo đang run rẩy ở trong phòng cũng đông cứng lại, không dám nhúc nhích. Thần sắc của Tạ Vi Chỉ trở nên trống rỗng ngay trong một khắc, rồi lại trở về như thường, tiếng rì rào bên tai và cơn đau đầu cho thấy vừa rồi đã xảy ra chuyện gì đó. Hôm nay, nhân cách khác của hắn đã xuất hiện hai lần, nhưng mà thời gian xuất hiện của mỗi lần đều rất ngắn. Trước đây, nhân cách đó chỉ xuất hiện vào những lúc có nguy hiểm, còn hôm nay thì không biết là đã gặp phải sự kích thích nào nữa. Có lẽ là có liên quan đến tâm trạng lúc lên lúc xuống của hắn. Tim đập nhanh hơn bình thường vài nhịp, cũng có chút bí bách, nhưng những hiện tượng phản ứng này của cơ thể đã thuyên giảm đi không ít bởi cơn đau do một nhân cách khác mang lại khi xuất hiện. Không còn nghe thấy âm thanh gì bên tai nữa, đầu óc cứ như nổ tung ra, đây đều là tác dụng phụ do nhân cách khác xuất hiện. Màu môi tái nhợt của chàng trai trở nên trắng bệch đến cực độ, đã không còn nhìn thấy được sắc hồng, xem ra là đã khó chịu đến tột cùng rồi, ấy vậy mà trong phòng bệnh không có thuốc, cũng sẽ không có bác sĩ đến chữa bệnh cho hắn ta. Sau khi uống những viên thuốc được đưa tới đây, thì cơ thể chẳng những sẽ mất hết sức lực mà sẽ còn chìm vào giấc ngủ sâu. Tạ Vi Chỉ luôn cảm thấy nếu cứ tiếp tục uống số thuốc đó thì hắn sẽ ngủ mãi không thức dậy được nữa, cho nên hắn ta luôn đem thuốc giấu đi. Có khó chịu thì cũng chỉ có thể cố mà chịu đựng. Đêm đen trở nên dài dăng dẳng, ngay cả tiếng thì thầm bên tai cũng trở nên nháo nhác và hỗn loạn, giống như tiếng gào rống của loại quái vật nào đó. Trong cơn nhẫn nhịn, Tạ Vi Chỉ ngắm nhìn hoa trắng nhỏ trên bàn đến đơ cả người. Con ngươi hắn tan rã, khi nhìn hoa trắng nhỏ đang hé nở dưới ánh đèn, Tạ Vi Chỉ như là đang nhìn thấy người thanh niên đang ngồi mỉm cười nhẹ nhàng dưới tán cây hòe to lớn. Dây leo quấn quanh chậu hoa run rẩy một chút rồi dần dần dùng sức siết chặt, đặt phần ngọn của nó lên trên bề mặt đất. Còn ở một bên khác, một bông hoa nào đó ở ngoài cửa sổ phòng ngủ của Kì Thời đang mượn ánh trăng mờ ảo để vươn dài cành lá ở trong ngóc ngách. Sau

Chương 92: Dây Leo Đọc thêm »

Chương 91: Tặng Hoa

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Mức độ thân thiện của nhân cách lương thiện đối với Kì Thời cao đến bất ngờ, nhìn chàng trai đang mỉm cười kia, căn bản không thể phát hiện ra đối phương là một người bệnh tâm thần, càng không ngờ được người đó lại có xu hướng tự hại nghiêm trọng đến như vậy. Vì lời nói của Tạ Vi Chỉ mà Kì Thời mím môi im lặng. Trời vẫn còn sớm, bên phía Tô Minh có hai người canh giữ, Kì Thời không cần phải luôn đi theo để trông chừng, những bảo an vây ở vòng ngoài lén nhìn Kì Thời, phát hiện vị bác sĩ trẻ kia không những không rời đi mà còn được nước làm tới, ngồi xuống phần ghế trống bên cạnh bệnh nhân. Kì Thời nhìn chậu hoa nhỏ mà Tạ Vi Chỉ đang ôm trên tay, loài thực vật bên trong chậu hoa đã sớm khô héo, để lộ ra màu tàn úa và mất đi dấu hiệu của sự sống. Chậu hoa nhỏ này là một vật chết, nhưng Tạ Vi Chỉ lại một mực ôm nó trong lòng, một mình ngồi dưới tán cây to lớn, mang chậu cây cảnh đã chết khô ra phơi dưới ánh nắng trời lác đác. Ánh mắt của Kì Thời rơi trên chiếc lá héo hon, cậu hỏi: "Đây là giống cây gì vậy? " Vừa nghe thấy Kì Thời nhắc đến chậu cây cảnh trên tay, mắt của Tạ Vi Chỉ chợt sáng ngời, hớn hở nói: "Đây là một chậu hoa, nó không có chết khô đâu, nó chỉ đang ngủ mà thôi. " "Chờ khi xuân đến, rồi sau đó nữa, thì nó sẽ lại đâm chồi, nở ra đóa hoa hai màu, đẹp lắm. " Nhắc đến chậu cây thì Tạ Vi Chỉ như là có muôn lời không nói hết, hắn thậm chí còn dịch chậu cây sang phía Kì Thời một chút, để cậu chạm thử cánh hoa. Kì Thời vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm lên, nhưng cảm giác khi chạm vào không thô ráp hay khô héo, mà trái lại rất là mềm mại, toát ra một chút sinh cơ nhỏ bé. Kì Thời vừa chạm vào thì cậu dường như nhìn thấy cánh hoa đang khẽ chuyển động theo lực tay của mình, như là đang gặp phải ảo giác vậy. Những bệnh nhân tâm thần đều có thế giới nội tâm riêng của mình và thế giới đó hoàn toàn khác với thế giới của những con người bình thường, loài thực vật đã chết ở trong mắt Kì Thời có khi vẫn luôn sống ở trong mắt của họ, thậm chí còn phát triển vô cùng tươi tốt. Còn loài thực vật trong tay Tạ Vi Chỉ lại giống y như lời mà hắn nói, nó chỉ là đang ngủ chứ không phải là đã chết khô. Kì Thời cẩn thận chạm thật nhẹ rồi thu tay lại ngay, Tạ Vi Chỉ ôm chậu cây, nghiêng đầu mỉm cười nhìn Kì Thời: "Nó rất thích bác sĩ. " Gió nhẹ hiu hiu dưới tán cây hòe, lá xanh đã che đi phần lớn ánh mặt trời, chỉ để lộ vài giọt nắng, rắc lên người vừa vặn ấm áp. Kì Thời yên lặng ngồi cạnh Tạ Vi Chỉ, không nói tiếp câu nào, chỉ lặng lẽ kề bên, không gian tĩnh lặng thế mà lại không toát ra vẻ kỳ lạ, đốm nắng len lỏi vào giữa hai người mang đến cảm giác năm tháng yên bình và tốt đẹp. Nhưng mà thời khắc đẹp đẽ như thế này lại bị tiếng chuông đinh tai nhức óc đánh vỡ. Tạ Vi Chỉ dường như đã sớm quen rồi, Kì Thời thì nhìn về phía mà âm thanh truyền tới. Là tiếng chuông của bảo an, không chỉ một cái, mà là toàn bộ đều vang lên. Một người bảo an trong số đó đi qua đây với vẻ mặt kỳ lạ, ngập ngừng nói với Kì Thời: "Bác sĩ Kì, chúng tôi, ừm, thời gian hóng gió của bệnh nhân 001 đã kết thúc, bây giờ chúng tôi nên quay trở về phòng bệnh rồi. " Trước đây, bọn họ vẫn hay ghì lấy cánh tay của bệnh nhân rồi lôi đi thẳng, sớm xong việc sớm hoàn thành nhiệm vụ thì có thể sớm tan ca thư giãn một chút, nhưng do hôm nay có Kì Thời ở đây cho nên cả nhóm người không dám làm gì quá trớn trước mặt Kì Thời, sợ rằng một lời không hợp thì sẽ bị đối phương tố cáo. Bởi vậy nên trong lời nói cũng mang theo một ít cẩn thận, dè dặt. Cho dù không mở điện thoại ra xem thì Kì Thời cũng biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi, cậu hỏi người bảo an vừa mới tiến lại gần: "Bệnh viện quy định thời gian ra ngoài hóng gió của bệnh nhân là bao lâu? " Kì Thời nghiêm túc hỏi về vấn đề này khiến cho bảo an kia ngay lập tức hối hận vì đã bước lên trước, hắn ta lắp bắp nói: "Bệnh nhân bình thường là năm tiếng đồng hồ, còn bệnh nhân nặng thì hai tiếng. " Kì Thời lại hỏi: "Vậy bây giờ đã qua bao lâu rồi? " Bảo an đó có chút không dám nói gì nữa rồi, hắn thầm than vãn hôm nay quá là xui xẻo, bác sĩ Kì thường ngày vẫn luôn thân thiện¹ hôm nay không biết đã gặp phải chuyện gì mà lại câu nệ² đến lạ. Bảo an lén lau mồ hôi: "Gần một tiếng đồng hồ. " "Nhưng đây là thời gian mà bác sĩ Lục quy định. " Bảo an muốn dùng quy định để gây sức

Chương 91: Tặng Hoa Đọc thêm »

Chương 90: Bác Sĩ Rất Tốt

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Chàng trai cười nhạt, rất thân thiện chào hỏi Kì Thời, thậm chí còn bất giác để lộ ra vài phần thiện cảm, môi mím chặt, đôi mắt cong cong, trông cực kỳ ngoan ngoãn vô hại. Thoáng chốc, Kì Thời đã đến đây được hơn nửa tháng rồi, do là bác sĩ mới tới, nên cậu chỉ tạm thời phụ trách những bệnh nhân có độ nguy hiểm thấp, những bệnh nhân có triệu chứng nặng hơn đều thuộc quyền quản lý của một bác sĩ điều trị khác. Tạ Vi Chỉ là bệnh nhân thuộc phòng 001, là người bệnh có triệu chứng nặng đầu tiên. Nếu tính thời gian, thì Kì Thời đã có hơn mười mấy ngày không có nhìn thấy Tạ Vi Chỉ kể từ lần gặp ngẫu nhiên trong ngày mưa đó. Những phòng bệnh nặng được quản lý rất nghiêm ngặt, do phòng bệnh 001 không thuộc quyền quản lý của Kì Thời, nên việc thăm hỏi cũng phải được sự cho phép của một bác sĩ khác thì mới được tiến hành, Kì Thời không có quyền hạn, cũng chưa từng đặt chân đến khu vực có các ca bệnh nặng. Không ngờ lại có thể gặp được đối phương ở chỗ này. Nhưng mà nghĩ lại, thì bệnh nhân trong cả bệnh viện đều đã được thả ra ngoài để hóng gió, vậy thì Tạ Vi Chỉ chắc chắn cũng sẽ được thả ra. Điều này là do Kì Thời nghe được từ trong miệng của mấy cô y tá, đây là thời khắc nghỉ ngơi ít ỏi của những bệnh nhân có triệu chứng nặng. Chỉ có điều, không giống với những bệnh nhân khác, bên dưới tán cây hòe không chỉ có một mình Tạ Vi Chỉ, mà còn có mười bảo an đứng kế bên, hòng trông chừng hắn ta, Kì Thời vừa đến gần hơn có một chút thì đã bị một bảo an trong số đó đưa tay ra chặn lại, sau đó cất tiếng khuyên răn: "Bác sĩ Kì, bệnh nhân 001 cực kỳ nguy hiểm, bác sĩ không nên dễ dàng tiếp cận bệnh nhân như vậy. " Khi đi đến vòng ngoài của đội bảo an, thì Kì Thời mới phát hiện ra manh mối, bệnh viện không chỉ sắp xếp rất nhiều bảo an trông coi Tạ Vi Chỉ, mà ngay cả cổ chân và cổ tay của hắn ta đều bị đeo còng. Hoàn toàn không thể hoạt động thoải mái. Cảnh tượng trước mắt không khác gì giam giữ phạm nhân là bao, sắc mặt của Kì Thời lạnh xuống ngay lập tức, cậu đặt tay lên vai của người bảo an vừa đưa tay chặn mình lại, giọng nói lạnh băng: "Để cho tôi qua đó. " Nhận thấy sự nghiêm trọng trong giọng điệu của Kì Thời, nhân viên bảo an có hơi khó xử: "Không được đâu bác sĩ Kì, đến gần bệnh nhân bệnh nặng rất là nguy hiểm, hơn nữa không có chỉ thị của bác sĩ Lục thì chúng tôi cũng không thể cho anh qua đây. " Hóa ra tất cả đều là sự sắp xếp của một bác sĩ khác. Kì Thời liếc nhìn người bảo an kia, cậu trai vốn ôn hòa giờ lại mang ánh nhìn lạnh băng, khiến cho người ta rợn người nhỏ mồ hôi lạnh. Kì Thời lên tiếng: "Tôi cũng là bác sĩ điều trị chính. " "Vả lại, cậu ta là bệnh nhân, chứ không phải là đồ vật hay kẻ tù tội, không thể còng cậu ta lại như thế này. " Cậu mạnh bạo đẩy bảo an to con đang chắn đường ra, lúc cậu lướt ngang qua, người đàn ông cao to toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, bờ vai mà Kì Thời đặt tay lên khẽ sụp xuống một cách đau đớn. Nhìn thấy Kì Thời đi qua, những bảo an khác không kịp để tâm đến sắc mặt tái mét của người đồng đội, họ muốn "mời" Kì Thời ra ngoài, nhưng lại thấy cậu trai mặc áo blouse trắng như là có mắt mọc ở đằng sau, ngay khi mấy bảo an định tiến lên vài bước, thì cậu trai đã dừng lại ngay. Kì Thời thờ ơ nói: "Nếu như xảy ra chuyện gì, thì tôi sẽ tự mình gánh vác tránh nhiệm, nhưng nếu các anh cứ ngăn cản tôi, thì tôi sẽ tố cáo việc các anh và vị bác sĩ Lục kia giam giữ, ngược đãi bệnh nhân trái phép lên cấp trên. " Lời vừa thốt ra thì những người kia đều bị dọa chết khiếp, không dám đến gần nữa, bọn họ chắc là đều biết còng bệnh nhân lại như vậy là không đúng, cho nên khi nghe những lời của Kì Thời thì liền bắt đầu kiêng dè. Dù sao thì tiền lương mà bệnh viện trả cho cũng khá cao, mất đi việc làm này thì sẽ khó tránh khỏi tiếc nuối, thêm một chuyện chi bằng bớt đi một chuyện. Bảo an ngầm đồng ý cho Kì Thời tiếp cận. Kì Thời đi đến trước mặt Tạ Vi Chỉ, cậu ngồi xổm xuống, thử đến gần với đối phương hơn, khi nhận ra Tạ Vi Chỉ không có ý định tấn công, thì cậu liền thăm dò bằng cách đặt tay lên trên còng tay, nhẹ nhàng hỏi: "Tôi có thể xem qua một chút không? " Tạ Vi Chỉ rất yên lặng mà nhìn Kì Thời, không lắc đầu cũng chẳng gật đầu, Kì Thời liền xem như đối phương đã đồng ý với yêu cầu của mình, cậu dịu dàng kiểm tra chiếc còng khóa trên đôi tay kia. Đây là mẫu đơn giản nhất, giống y như đúc với loại còng tay

Chương 90: Bác Sĩ Rất Tốt Đọc thêm »