Chương 109: Bệnh Viện Phục Hồi Tâm Thần
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Liên hệ với lần trước, chỉ số hận thù đều lặng lẽ giảm xuống trong giấc mơ kia. Trong lòng Kì Thời nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Cậu dè dặt đặt tay lên má Tạ Vi Chỉ, khẽ khàng chạm vào hắn trong bóng tối. Ban đầu, Tạ Vi Chỉ nhìn chằm chằm đôi tay đang tới gần của Kì Thời với thần sắc khó đoán, trong cổ họng phát ra tiếng rít khàn khàn đầy đe dọa. Nhưng khi bàn tay với lòng bàn tay nóng hổi kia thực sự áp lên gò má, vẻ cảnh giác vốn có nơi hắn mới từ từ tan biến. 【Tít, giá trị hận thù -1, giá trị hận thù song sinh hiện tại: 89.】 Cơ thể hắn cực kỳ thành thật xích lại gần Kì Thời, áp má vào lòng bàn tay cậu mà dụi dụi. Thậm chí, nhân lúc khe hở nơi góc chăn vừa hé mở, Tạ Vi Chỉ cúi đầu xuống bên cổ Kì Thời, liếm nhẹ lên vết thương bị cắn hôm qua, sau đó lại dém chặt góc chăn vừa bị vén lên kia lại, kín kẽ không một khe hở. Kì Thời đã xác nhận được suy đoán trong lòng: nhân cách ác tính ủa Tạ Vi Chỉ thích sự đụng chạm, hay đúng hơn là hắn thích những thứ có hơi ấm. Nhưng không phải thứ gì Tạ Duy Chỉ cũng thích. Nắm bắt được sở thích của nhân cách ác tính, Kì Thời nằm trên giường, bị ủ kín đến mức chẳng còn sức mà giãy giụa, ảm giác mát lạnh truyền đến nơi cổ từng chút một, là một tư thế cực kỳ thân mật, nhưng lại chẳng hề mang chút phong tình ướt át nào, dường như đó chỉ là hành động vô thức không hề toan tính của Tạ Vi Chỉ. Hôm qua Tạ Vi Chỉ cắn rất nhẹ, chỉ hơi rỉ máu, ngay tối hôm đó vết thương đã đóng vảy, đêm nay nhìn lại thì chỉ còn vương lại sắc đỏ nhạt, nhưng Tạ Vi Chỉ cứ mãi quyến luyến ở nơi đó, dường như hắn còn muốn cắn thêm một cái, nếm thử mùi vị máu tươi bên trong. Nhưng chẳng hiểu sao, hắn chần chừ mãi vẫn chưa ra tay. Bên ngoài tĩnh mịch như tờ, không biết đã bao lâu trôi qua, Kì Thời mới không chịu nổi mà khẽ cựa quậy, nói: “Sắp ngạt thở rồi.” Nghe thấy vậy, Tạ Vi Chỉ mới nới lỏng vòng tay thả Kì Thời ra một chút, cũng không còn dùng sức đè nặng lên chăn đệm nữa. Đêm nay, đám dây leo vẫn bao vây kín mít cả chiếc giường như cũ, vươn tay ra chạm vào đâu cũng chỉ thấy những thân dây leo cứng ngắc, nhưng được cái may mắn là cậu vẫn được ngủ trên giường. Nhưng bị giày vò một hồi như vậy, cơn buồn ngủ của Kì Thời cũng tan biến sạch. Tạ Vi Chỉ vốn đang ngoan ngoãn ôm cậu một lúc, thấy Kì Thời mãi không ngủ lại, liền bắt đầu được đà lấn tới, càn rỡ sán lại gần hòng tìm kiếm nơi ấm áp nhất, kết quả bị Kì Thời búng cho một cái vào trán, nảy ngược ra ngoài. Vầng trán truyền đến cảm giác đau nhẹ, vừa chạm vào đã tan biến, thậm chí còn chẳng dùng lực là bao. Trong nhận thức của Tạ Vi Chỉ, đây được tính là hành vi tấn công, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng bóp chết con người đang nằm trong vòng tay mình, nhưng đòn tấn công này quả thực quá nhỏ bé, nhỏ đến mức Tạ Vi Chỉ gần như không thể cảm nhận được. Tạ Vi Chỉ đầy vẻ nghi hoặc nhìn về phía Kì Thời. Kì Thời không nhận ra ánh mắt của Tạ Vi Chỉ, nhưng trong tâm trí hắn đột nhiên vang lên một giọng nói, giải đáp cho sự nghi hoặc ấy: “Đó không phải là tấn công, mà là sự tương tác giữa người với người. “ Tạ Vi Chỉ “lương thiện” lên tiếng: “Bác sĩ rất tốt, bất cứ ai cũng không được làm hại anh ấy! “ Ngay cả chính Tạ Vi Chỉ cũng không được phép. Tạ Vi Chỉ “lương thiện” đã nhìn thấy vết thương trên cổ Kì Thời vào ban ngày, nên mới có câu nói cảnh cáo đêm nay. Hai Tạ Vi Chỉ vốn tuy hai mà một, nhưng hiếm khi nào họ lại như thế này: khi một nhân cách đang chiếm quyền kiểm soát, nhân cách kia vẫn hoàn toàn tỉnh táo, bởi trong phần lớn thời gian, nhân cách thứ hai đều sẽ chìm vào giấc ngủ sâu. Chính sự ra đời của con quái vật thứ hai đã ảnh hưởng đến Tạ Vi Chỉ ở một mức độ nhất định, nên mới dẫn đến cục diện như ngày hôm nay. Đối với giọng nói của một bản thể khác, Tạ Vi Chỉ chẳng mấy bận tâm, hắn là một Tạ Vi Chỉ được sinh ra từ bóng tối và cái chết. Qua vài ngày tiếp xúc này, có thể thấy hắn chẳng khác nào một con dã thú sống nơi rừng sâu núi thẳm. Muốn gì thì chẳng hề che giấu, ghét thứ gì liền lập tức ra tay xóa sổ, thẳng thắn đến mức trần trụi. Rốt cuộc, Tạ Vi Chỉ vẫn để chuyện đó trôi qua. Trong cái đầu trống rỗng của mình, hắn coi cú búng trán ấy là một đòn tấn công, nhưng chẳng hiểu sao, hắn lại không hề cảm thấy
Chương 109: Bệnh Viện Phục Hồi Tâm Thần Đọc thêm »