Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 109: Bệnh Viện Phục Hồi Tâm Thần

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Liên hệ với lần trước, chỉ số hận thù đều lặng lẽ giảm xuống trong giấc mơ kia.   Trong lòng Kì Thời nảy ra một ý nghĩ táo bạo.   Cậu dè dặt đặt tay lên má Tạ Vi Chỉ, khẽ khàng chạm vào hắn trong bóng tối. Ban đầu, Tạ Vi Chỉ nhìn chằm chằm đôi tay đang tới gần của Kì Thời với thần sắc khó đoán, trong cổ họng phát ra tiếng rít khàn khàn đầy đe dọa. Nhưng khi bàn tay với lòng bàn tay nóng hổi kia thực sự áp lên gò má, vẻ cảnh giác vốn có nơi hắn mới từ từ tan biến.   【Tít, giá trị hận thù -1, giá trị hận thù song sinh hiện tại: 89.】   Cơ thể hắn cực kỳ thành thật xích lại gần Kì Thời, áp má vào lòng bàn tay cậu mà dụi dụi. Thậm chí, nhân lúc khe hở nơi góc chăn vừa hé mở, Tạ Vi Chỉ cúi đầu xuống bên cổ Kì Thời, liếm nhẹ lên vết thương bị cắn hôm qua, sau đó lại dém chặt góc chăn vừa bị vén lên kia lại, kín kẽ không một khe hở.   Kì Thời đã xác nhận được suy đoán trong lòng: nhân cách ác tính ủa Tạ Vi Chỉ thích sự đụng chạm, hay đúng hơn là hắn thích những thứ có hơi ấm.   Nhưng không phải thứ gì Tạ Duy Chỉ cũng thích.   Nắm bắt được sở thích của nhân cách ác tính, Kì Thời nằm trên giường, bị ủ kín đến mức chẳng còn sức mà giãy giụa, ảm giác mát lạnh truyền đến nơi cổ từng chút một, là một tư thế cực kỳ thân mật, nhưng lại chẳng hề mang chút phong tình ướt át nào, dường như đó chỉ là hành động vô thức không hề toan tính của Tạ Vi Chỉ.   Hôm qua Tạ Vi Chỉ cắn rất nhẹ, chỉ hơi rỉ máu, ngay tối hôm đó vết thương đã đóng vảy, đêm nay nhìn lại thì chỉ còn vương lại sắc đỏ nhạt, nhưng Tạ Vi Chỉ cứ mãi quyến luyến ở nơi đó, dường như hắn còn muốn cắn thêm một cái, nếm thử mùi vị máu tươi bên trong.   Nhưng chẳng hiểu sao, hắn chần chừ mãi vẫn chưa ra tay.   Bên ngoài tĩnh mịch như tờ, không biết đã bao lâu trôi qua, Kì Thời mới không chịu nổi mà khẽ cựa quậy, nói: “Sắp ngạt thở rồi.”   Nghe thấy vậy, Tạ Vi Chỉ mới nới lỏng vòng tay thả Kì Thời ra một chút, cũng không còn dùng sức đè nặng lên chăn đệm nữa.   Đêm nay, đám dây leo vẫn bao vây kín mít cả chiếc giường như cũ, vươn tay ra chạm vào đâu cũng chỉ thấy những thân dây leo cứng ngắc, nhưng được cái may mắn là cậu vẫn được ngủ trên giường.   Nhưng bị giày vò một hồi như vậy, cơn buồn ngủ của Kì Thời cũng tan biến sạch. Tạ Vi Chỉ vốn đang ngoan ngoãn ôm cậu một lúc, thấy Kì Thời mãi không ngủ lại, liền bắt đầu được đà lấn tới, càn rỡ sán lại gần hòng tìm kiếm nơi ấm áp nhất, kết quả bị Kì Thời búng cho một cái vào trán, nảy ngược ra ngoài.   Vầng trán truyền đến cảm giác đau nhẹ, vừa chạm vào đã tan biến, thậm chí còn chẳng dùng lực là bao. Trong nhận thức của Tạ Vi Chỉ, đây được tính là hành vi tấn công, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng bóp chết con người đang nằm trong vòng tay mình, nhưng đòn tấn công này quả thực quá nhỏ bé, nhỏ đến mức Tạ Vi Chỉ gần như không thể cảm nhận được.   Tạ Vi Chỉ đầy vẻ nghi hoặc nhìn về phía Kì Thời.   Kì Thời không nhận ra ánh mắt của Tạ Vi Chỉ, nhưng trong tâm trí hắn đột nhiên vang lên một giọng nói, giải đáp cho sự nghi hoặc ấy: “Đó không phải là tấn công, mà là sự tương tác giữa người với người. “   Tạ Vi Chỉ “lương thiện” lên tiếng: “Bác sĩ rất tốt, bất cứ ai cũng không được làm hại anh ấy! “   Ngay cả chính Tạ Vi Chỉ cũng không được phép.   Tạ Vi Chỉ “lương thiện” đã nhìn thấy vết thương trên cổ Kì Thời vào ban ngày, nên mới có câu nói cảnh cáo đêm nay. Hai Tạ Vi Chỉ vốn tuy hai mà một, nhưng hiếm khi nào họ lại như thế này: khi một nhân cách đang chiếm quyền kiểm soát, nhân cách kia vẫn hoàn toàn tỉnh táo, bởi trong phần lớn thời gian, nhân cách thứ hai đều sẽ chìm vào giấc ngủ sâu.   Chính sự ra đời của con quái vật thứ hai đã ảnh hưởng đến Tạ Vi Chỉ ở một mức độ nhất định, nên mới dẫn đến cục diện như ngày hôm nay.   Đối với giọng nói của một bản thể khác, Tạ Vi Chỉ chẳng mấy bận tâm, hắn là một Tạ Vi Chỉ được sinh ra từ bóng tối và cái chết. Qua vài ngày tiếp xúc này, có thể thấy hắn chẳng khác nào một con dã thú sống nơi rừng sâu núi thẳm.   Muốn gì thì chẳng hề che giấu, ghét thứ gì liền lập tức ra tay xóa sổ, thẳng thắn đến mức trần trụi.   Rốt cuộc, Tạ Vi Chỉ vẫn để chuyện đó trôi qua. Trong cái đầu trống rỗng của mình, hắn coi cú búng trán ấy là một đòn tấn công, nhưng chẳng hiểu sao, hắn lại không hề cảm thấy

Chương 109: Bệnh Viện Phục Hồi Tâm Thần Đọc thêm »

Chương 108: Nuôi Nhốt

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Tuy Tạ Vi Chỉ không cắn xuống nữa, nhưng hắn vẫn chẳng chịu buông Kì Thời ra như lời cậu nói.     Thời gian bên ngoài chầm chậm trôi qua từng phút từng giây, mãi cho đến khi một tia sáng len lỏi qua khe hở của đám dây leo chiếu vào, Kì Thời mới mơ màng mở mắt, tỉnh lại từ trong cơn mộng mị.   Cậu thế mà lại cứ như vậy để mặc cho Tạ Vi Chỉ ôm mà ngủ thiếp đi mất.   Ngay khi Kì Thời vừa tỉnh táo lại, âm thanh của Hệ thống liền vang lên: 【Đêm hôm qua, độ hận thù của mục tiêu nhiệm vụ -3, giá trị hận thù “Song Sinh” hiện tại: 95.】   【Ký chủ, nhiệm vụ lần này vô cùng đặc biệt. Cậu phải đồng thời hạ giá trị hận thù của cả hai nhân cách xuống con số không, như vậy mới được tính là hoàn thành nhiệm vụ.】   Kì Thời nương theo tia sáng yếu ớt đang lọt vào phòng nhìn sang Tạ Nguy Chỉ, chàng thanh niên đang ôm chặt cậu trong lòng kia đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở nhẹ nhàng, dáng vẻ khi ngủ trông yên tĩnh đến lạ.   Tựa như một con dã thú đang lặng lẽ ngủ say.   Cả một đêm bị kìm kẹp cứng ngắc trong lồng ngực người kia khiến máu huyết chẳng thể lưu thông, tay chân Kì Thời tê rần hết cả. Cậu khẽ nhúc nhích, định co duỗi tay chân một chút, nào ngờ còn chưa kịp lên tiếng thì Tạ Vi Chỉ đã mở mắt.   Chỉ mới liếc qua một cái, Kì Thời đã nhận ra ngay sự khác biệt giữa hai nhân cách.   Quả nhiên, ngay khi vừa mở mắt, Tạ Vi Chỉ liền lập tức buông lỏng vòng tay đang siết chặt Kỳ Thời, đám dây leo chồng chất sau lưng hắn cũng bắt đầu ngoe nguẩy tách ra, những nhánh dây vốn dĩ đang bao phủ kín cả căn phòng giờ đây nhanh chóng rút lui về chỗ cũ.   Chỉ trong nháy mắt, tất cả đều biến mất không còn dấu vết.   Tạ Vi Chỉ vội vàng đỡ Kì Thời dậy ngồi tựa lên giường, ánh mắt hắn đầy vẻ hoảng loạn, khi chạm phải tầm mắt của Kì Thời thì khẽ run lên, rồi lại vội vã cụp xuống:   “Xin lỗi… bác sĩ.”   Giọng nói ấy có chút run rẩy, lắng nghe kỹ còn nhận ra cả sự sợ hãi vẫn còn vương lại. Sau khi dìu Kì Thời ngồi xuống mép giường, Tạ Vi Chỉ liền lùi lại, giữ một khoảng cách nhất định với cậu.   Hắn sợ Kì Thời sẽ sợ hãi mình.   Lúc này, Kì Thời mới nhìn thấy luồng tử khí tàn tạ toát ra từ trên người Tạ Vi Chỉ. Đó là một khía cạnh khác chưa từng có ai biết đến, bị giấu kín bên dưới vẻ ngoài ôn hòa và hay ngại ngùng kia.   Kỳ Thời ngẩng đầu, cậu nhìn gương mặt trắng bệch của Tạ Vi Chỉ, hỏi: “Tại sao lại xin lỗi nữa rồi?”   Tạ Vi Chỉ lí nhí đáp: “Rất đáng sợ, lại còn rất xấu xí, tôi sợ anh sẽ hoảng sợ.”   Đứng trước những thứ phi nhân loại, phản ứng đầu tiên của người bình thường bao giờ cũng là sợ hãi và khiếp đảm. Tạ Vi Chỉ đã quá quen với sự kinh hoàng trong mắt người khác, nhưng hắn lại sợ phải nhìn thấy điều đó trong đôi mắt của Kì Thời hơn bất cứ thứ gì.   Kì Thời lại hỏi ngược lại: “Tại sao tôi phải sợ? Cậu sẽ làm hại tôi sao? “   Tạ Vi Chỉ lập tức lắc đầu nguầy nguậy.   Kì Thời mỉm cười: “Vậy thì tôi việc gì phải sợ? Bất kể là thứ gì đi chăng nữa, Tạ Vi Chỉ vẫn là Tạ Vi Chỉ. Ở trước mặt tôi, cậu ấy chỉ là Tạ Nguy Chỉ mà thôi. “   Mọi nỗi bất an đang bao trùm lấy hắn, chỉ nhờ một câu nói đơn giản ấy mà được xua tan đi tất cả.   Tạ Vi Chỉ trầm mặc không nói lời nào.   Trong phòng rất tối, sau khi co duỗi tay chân cho đỡ mỏi, Kì Thời bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra để ánh sáng bên ngoài lọt vào.   Bên ngoài vẫn là một màn sương mù dày đặc trắng xóa, nhưng cũng may vẫn còn có thể phân biệt được đâu là ngày, đâu là đêm.   Đợi đến khi trong phòng sáng hẳn, Kì Thời mới quay sang hỏi Tạ Vi Chỉ: “Cậu có biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì không? “   Điều Kì Thời muốn hỏi hiển nhiên là những chuyện đã xảy ra đêm qua.    Tạ Vi Chỉ bước lại gần cửa sổ, kéo giật bàn tay đang định vươn ra của Kì Thời về, khiến cái bóng đen vừa lướt qua bên ngoài vồ hụt một cái.   Bóng đen kia tức tối đến phát điên, định lao vào trong phòng để nuốt chửng máu thịt của con người bên trong cho thỏa, nhưng lại bị một luồng khí tức bí ẩn lặng lẽ nghiền nát tan tành.   Tạ Vi Chỉ gật đầu với Kì Thời: “Tôi biết đã xảy ra chuyện gì. “   “Ở đây xuất hiện một thứ rất kỳ quái, tất cả mọi người đều không thể ra ngoài được nữa. “   Khi nói câu này, Tạ Vi Chỉ khẽ mỉm cười, dường như chẳng mảy may sợ hãi chút nào. Hắn liếc nhìn màn sương trắng xóa bên ngoài

Chương 108: Nuôi Nhốt Đọc thêm »

Chương 107: Nhân Cách Ác Tính

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Trường hợp một vị diện xuất hiện cùng lúc hai con quái vật là điều chưa từng có tiền lệ, đã vượt quá chỉ số giới hạn của thế giới đó. Những con quái vật mang nặng hận ý chắc chắn sẽ gieo rắc tai ương cho một vùng, nhưng trớ trêu thay, chúng lại cùng tụ tập tại bệnh viện này, và tất cả đều bị Kì Thời đụng phải.   Lúc này, cả bệnh viện đã bị bóng đen vây chặt, hoàn toàn nội bất xuất ngoại bất nhập. Đám bảo an và y tá, hay nói đúng hơn là toàn bộ nhân viên bệnh viện trước đó đều như mất đi lý trí, giờ phút này đột nhiên tỉnh táo lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền sợ đến mức hồn bay phách lạc.   Người thì gọi bảo an, kẻ thì tìm cách báo cảnh sát, nhưng đám bảo an đã bị những bệnh nhân không biết chạy ra từ đâu vây kín, lo thân mình còn chưa xong, bệnh viện thì mất sóng, điện thoại hoàn toàn không gọi được ra ngoài.   Nơi này, vì sự xuất hiện của quái vật, nghiễm nhiên đã biến thành một nấm mồ bị phong tỏa kín mít.   Thấy vậy, Tô Minh gầm lên dọa lui những bệnh nhân đang định lao tới, toan kéo Kỳ Thời bỏ chạy, nhưng người phụ nữ đẫm máu kia đã sớm khóa chặt lấy con người đang tỏa ra mùi hương máu thịt thơm ngon này.   Cái bụng đói cồn cào của bà ta đang gào thét, thôi thúc bà ta ăn thịt Kì Thời để lấp đầy dạ dày trống rỗng. Nhưng nhanh hơn cả bà ta, từng đoàn sương đen ẩn nấp sau lưng đã trong chớp mắt lẻn đến ngay trước mặt Kì Thời.   Tô Minh nhanh tay lẹ mắt đá văng mấy cái bóng đen nhỏ kia, nhưng lại sơ suất bỏ qua con lớn nhất. Quái vật mới sinh tuy có chút yếu ớt, nhưng giết chết một con người đối với nó còn dễ hơn bóp chết một con kiến. Người phụ nữ kia vươn móng vuốt sắc nhọn, lao đến đâm thẳng vào Kì Thời.   Hệ Thống đang chờ thời cơ tuyệt hảo, định bụng thừa cơ tấn công con quái vật kia để yểm hộ ký chủ chạy trốn, thì ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, những dây leo to dài chẳng biết từ đâu phóng ra, đâm xuyên qua con quái vật đang áp sát Kì Thời.   Tí tách, tí tách.   Máu tươi men theo dây leo nhỏ xuống tí tách. Những dây leo khác nhanh chóng quấn chặt lấy toàn thân Kỳ Thời, bọc cậu thành một quả cầu khổng lồ, rồi “vút” một cái biến mất tăm.   Người phụ nữ bị đâm xuyên người trừng đôi mắt đỏ lòm, há hốc mồm chảy cả nước dãi, trơ mắt nhìn con mồi đã dâng đến tận miệng lại bị kẻ khác cướp mất. Mấy con vong nhi bị đá văng lúc nãy vốn định đuổi theo, nhưng vừa cảm nhận được khí tức trong không khí liền run lẩy bẩy tại chỗ, chẳng dám nhúc nhích.   Chúng cực kỳ kiêng kị sự tồn tại của con quái vật kia trong bệnh viện.   Tận mắt thấy Kì Thời bị dây leo cuốn đi, Tô Minh cũng chẳng buồn dây dưa với mấy con vong nhi nữa, lập tức đuổi theo hướng dây leo biến mất.   Càng đi sâu vào hành lang, bệnh viện càng bị tàn phá nghiêm trọng. Đèn trên trần nhà đã bị đập nát quá nửa, trên những bức tường trắng toát loang lổ toàn máu tươi và những vết đen bẩn thỉu. Ánh nắng không thể chiếu vào, nơi này tối tăm và hoang tàn, đâu đâu cũng lan tràn một bầu không khí chết chóc.   Các phòng bệnh dọc lối đi đều đã mở toang, hành lang lại chẳng có một bóng người. Cậu ta đuổi theo sợi dây leo kia đến trước một cánh cửa, tay vừa đặt lên tay nắm cửa thì một sợi dây leo ẩn nấp nơi chân tường bất ngờ phóng lên, định lặp lại chiêu cũ, đâm chết kẻ xâm nhập ngay tại chỗ.   Sợi dây leo kia tấn công cực kỳ hiểm hóc, ra đòn nào là chí mạng đòn đó. Tô Minh né tránh không kịp, mấy lần đã suýt trở thành miếng mồi ngon cho nó. Thấy rõ thực lực không cân sức, lại nhận ra đám dây leo kia dường như chỉ muốn xua đuổi hoặc giết kẻ dám xâm nhập qua cánh cửa, Tô Minh liền nhanh chóng bỏ chạy ra xa. Quả nhiên dây leo không bám riết không tha, trái lại còn yên ắng hẳn, lẳng lặng rút về co cụm nơi góc tường.   Còn ở trong căn phòng cách đó một bức tường, toàn bộ không gian đều bị dây leo bao trùm, kết thành một vòng tròn khổng lồ, cửa sổ đóng kín mít, không một tia sáng nào lọt vào được.   Kì Thời bị cuốn vào trong vòng tròn dây leo, bị lôi từ đại sảnh vào một căn phòng. Tầm mắt cậu bỗng chốc tối sầm, chẳng nhìn thấy gì cả. Trong phòng chỉ còn lại tiếng dây leo chuyển động sột soạt cùng tiếng tim đập thình thịch của chính cậu.   Cậu vươn tay trong bóng tối, định chạm vào đám dây leo nhưng lại đụng phải một người.    “…Tạ Vi Chỉ?”   Kì Thời dường như cảm nhận được gì đó, bèn tiến lại gần Tạ Vi Chỉ. Còn Tạ Vi Chỉ, kẻ đã hòa làm một thể

Chương 107: Nhân Cách Ác Tính Đọc thêm »

Chương 106: Con Quái Vật Thứ Hai

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Viện trưởng già trông không giống như người bị bệnh, nhưng cả một ngăn kéo đầy thuốc kia cùng những triệu chứng phát bệnh rõ rành rành lại nói cho Kì Thời biết, đây chẳng phải là ảo giác của cậu.   Bao gồm cả đoạn video quỷ dị trong máy tính, Kì Thời phỏng đoán viện trưởng già hẳn đã biết thân phận thật sự của Tạ Vi Chỉ, song lại chẳng rõ vì sao ông ta lại giấu hắn trong bệnh viện.   Nhưng bất luận như thế nào thì chuyến đi này của Kì Thời cũng đã thu hoạch được không ít thông tin. Nhớ lại một dàn xe nối đuôi nhau trước cửa bệnh viện tối hôm đó, chẳng hiểu sao trong lòng Kì Thời cứ dấy lên dự cảm chẳng lành.   Cậu tập hợp những thông tin này lại, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định ẩn đi thông tin cá nhân, gửi nặc danh đống bằng chứng này đến một nơi nọ.   Phần còn lại, chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi thời gian đưa ra câu trả lời.   Sóng yên biển lặng trôi qua hai ngày, điểm khác biệt của ngày hôm nay là bệnh viện mới tiếp nhận thêm một bệnh nhân.   Dự cảm chẳng lành của Kì Thời đã linh nghiệm, chiếc xe đen từng thấy trong đêm nọ lại xuất hiện, mang theo một người xuống xe.   Đó là một người phụ nữ trông chừng ba bốn mươi tuổi, lúc xuống xe sắc mặt trắng bệch, hồn xiêu phách lạc.   Vừa bị nhốt vào trong phòng bệnh, người phụ nữ đầu tóc rũ rượi kia liền bắt đầu gào thét điên cuồng, nói năng lảm nhảm không lựa lời.   Bà ta khóc lóc nỉ non, dáng vẻ vô cùng đau khổ, vừa phát điên vừa lẩm bẩm như mê sảng: “Con ơi, con tôi.”    “Con ơi…”   Kì Thời đứng ở vòng ngoài, cậu không lại gần, chỉ nhìn đoàn xe đen kia nghênh ngang chạy đi, lại nhìn người phụ nữ điên cuồng với gương mặt trắng bệch, tầm mắt cậu lại rơi xuống vùng bụng của bà ta.   Hệ Thống: 【Là thai chết lưu, bốn lần mang thai, sinh ra đều là thai chết, vì vậy mới hóa điên. 】   Đây là một bệnh nhân tâm thần thực sự. Mà Kì Thời, có lẽ nhờ vào Hệ Thống, nên có thể nhìn thấy từng đoàn sương máu đang cuộn trào bao phủ trên bụng người phụ nữ kia.   Còn ở phía bên Tạ Vi Chỉ, trong phòng bệnh yên tĩnh bỗng vang lên tiếng trẻ con cười khúc khích, Tạ Vi Chỉ đang ngồi bên cửa sổ phơi nắng, quay đầu lại liền nhìn thấy nơi góc phòng âm u, có mấy quỷ hồn mang dáng dấp trẻ con đang nhìn chằm chằm vào hắn.   Vong nhi thích nhất là tử khí, Tạ Vi Chỉ sau khi chết biến thành quái vật nên có sức hấp dẫn cực lớn đối với chúng. Chúng xé toạc khóe miệng rộng hoác, nhe ra hàm răng nhọn hoắt, tiến lại gần Tạ Vi Chỉ. Thế nhưng ngón tay vừa vươn ra dưới ánh mặt trời đã lập tức bị thiêu đốt nóng rực.   Tiếng gào thét chói tai vang vọng khắp phòng, trong đó có một con nhe răng phát ra tiếng đe dọa rồi vồ về phía Tạ Vi Chỉ, nhưng lại bị khí đen toát ra từ trên người hắn quấn chặt, cuối cùng đau đớn lăn lộn trên sàn nhà.   Quỷ khí nồng nặc trong nháy mắt tràn ngập cả phòng. Khí tức trên người thanh niên bỗng chốc trở nên cực kỳ nguy hiểm. Đám vong nhi kia vì kiêng dè sợ hãi luồng khí trên người Tạ Vi Chỉ mà run lẩy bẩy, chẳng dám lại gần nữa, chúng lặng lẽ co rúm vào góc tối rồi biến mất tăm.   Khí tức trên người Tạ Vi Chỉ đã hoàn toàn thay đổi, tựa như con quái thú ngủ vùi lâu năm trong bóng tối nay lặng lẽ mở bừng đôi mắt. Nhưng vì hắn đang ngồi bên cửa sổ, ánh mặt trời chiếu rọi phủ lên người một tầng ấm áp, cứng rắn xua tan đi sáu phần nguy hiểm kia.   Hai chậu cây được chuyển đến bệ cửa sổ, chậu hoa trắng đang vươn cánh khoe sắc dưới ánh nắng. Còn chậu cây khô héo kia, chẳng hiểu sao lại xao động không ngừng, rung rinh những cành cây vốn đã chết khô, song mãi chẳng thấy dây leo của nó luồn lách uốn lượn khắp phòng như trước nữa.   Có lẽ do trong không khí không còn mùi nguy hiểm, hoặc giả là ánh nắng chiếu lên người quá đỗi ấm áp, con quái vật tựa như dã thú kia ngồi bên cửa sổ, đồng tử được ánh sáng chiếu rọi trở nên trong veo, hắn nheo mắt lại hệt như một loài động vật nhỏ.   Bệnh viện có khách mới, nơi vốn dĩ bình lặng nay trở nên bận rộn hơn hẳn. Chẳng vì gì khác, chỉ bởi bệnh nhân này so với những người khác thì “gai góc” khó xơi hơn nhiều.   Đến phòng bệnh cao cấp cũng chẳng nhốt nổi bệnh nhân này, ngày nào bà ta cũng chạy ra ngoài. Bà ta không làm hại y tá, nhưng lại ra tay tàn nhẫn với đám bảo vệ muốn khống chế mình. Rõ ràng chỉ là một người phụ nữ trông gầy gò ốm yếu, vậy mà lại có thể đánh cho mấy gã bảo vệ cao to lực lưỡng thừa sống thiếu chết.   Bà ta trông có vẻ cực

Chương 106: Con Quái Vật Thứ Hai Đọc thêm »

Chương 105: Biến Dị

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Bọn bắt cóc đã mất đi lý trí, thủ đoạn tàn nhẫn cùng cực, đứa nhóc với tâm trí mới bảy tám tuổi đã nhìn thấu sự hiểm ác và xấu xa của nhân tính. Đám người đó sẽ ở trước mặt cậu nhóc c.ắt cổ động vật sống, rút cạn m.áu tươi của chúng cho đến ch.ết, bắt cậu nhóc phải trừng mắt nhìn những sinh mệnh tươi tốt đó vùng vẫy rồi ch.ết đi, sẽ nhốt cậu vào trong một căn phòng nhỏ không có cửa sổ, cũng chẳng có bất cứ thứ gì, không cho ăn cũng không cho uống, vào lúc cơ thể đứa bé đói đến mức không thể nào chịu được nữa, thì sẽ ném vào một miếng thịt sống hoặc là cơm thiu. Thậm chí những khi lên cơn điên loạn, chúng sẽ mất kiểm soát cầm con dao sắc lẹm, toan tính xem nên cắt bỏ chỗ nào trên người đứa bé thì mới được. Tạ Vi Chỉ vào thời điểm đó, đã ch.ết qua một lần. Hệ Thống đã từng nói, nhân cách ác tính của Tạ Vi Chỉ là chính bản thân quái vật, mà nguồn gốc hóa thân của bản thể quái vật đó lại chính là tội ác và cái ch.ết. Kì Thời lại hỏi: "Vậy cậu có thể giao tiếp với người đó không? " Nhân cách bị phân liệt ra tương đương với cá thể độc lập, bọn họ có suy nghĩ khác nhau, tính tình tất nhiên cũng sẽ trái ngược, hiện tượng này được thể hiện vô cùng rõ nét trên người Tạ Vi Chỉ. Tạ Vi Chỉ gật đầu nói: "Chỉ có thể thỉnh thoảng giao tiếp thôi. " "Đã rất lâu rồi tôi không có nghe thấy cậu ta nói chuyện nữa. " Nhưng Tạ Vi Chỉ lại biết được thời điểm đối phương sẽ xuất hiện: "Cậu ta sẽ luôn xuất hiện vào lúc tôi gặp nguy hiểm, đoạn ký ức đó trắng xóa, nhưng tôi có thể biết được rất rõ ràng, bởi vì sẽ đau. " Kì Thời: "Đau ở đâu? " Tạ Vi Chỉ chỉ vào đầu mình, rồi lại chỉ đôi tai: "Chỗ nào cũng sẽ rất đau, những lúc quá nghiêm trọng thì còn không nhìn thấy gì, tai sẽ bị ù. " Sự xuất hiện của nhân cách phụ sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn cho nhân cách chính. Nhưng mà lại không thấy Tạ Vi Chỉ có chút nào bài xích, khi nhắc đến nhân cách còn lại cũng không nhìn thấy cảm xúc bất thường nào khác, dường như mọi chuyện vốn nên là như vậy. Nhưng bọn họ vốn dĩ chính là cùng một người, cho dù là thiên thần hay là ác quỷ, ác độc hay lương thiện, thì bọn họ đều là Tạ Vi Chỉ. Nói xong những lời này, Tạ Vi Chỉ nhìn sang Kì Thời đang nghiêm túc ghi chép, nói với cậu: "Cậu ta dữ lắm, mỗi một lần xuất hiện xung quanh đều sẽ có rất nhiều máu, cậu ta ghét tất cả mọi người, tất cả mọi sự việc lọt vào tầm mắt mình. " "Nhưng mà. "Tạ Vi Chỉ khựng lại một khắc, hắn rũ hàng mi dàng như cánh bướm muốn tung bay: "Nhưng cậu ta không hề ghét bác sĩ đâu nhé. " Tạ Vi Chỉ ngẩng đầu mỉm cười với Kì Thời, có chút thẹn thùng, đến cả vành tai cũng lan tràn một tầng hồng nhạt. "Tôi thích bác sĩ… " Giọng nói của cậu thanh niên sạch sẽ trong veo, mang theo sự yêu thích thuần túy nhất. Thời gian hai tháng nói dài không dài, nói ngắn thì không ngắn, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã qua hơn một nửa, trong khoảng thời gian này, tình trạng sức khỏe của Tạ Vi Chỉ đã gần ổn định, thể chất cũng được Kì Thời chăm bẵm vực dậy, sắc mặt đã tốt lên trông thấy. Giá trị hận thù lại giảm xuống hai điểm trong khoảng thời gian chung sống này, chỉ là Kì Thời ngoại trừ lần trước vì Tạ Vi Chỉ bất ngờ mất kiểm soát mà gặp được nhân cách ác tính ra thì về sau, cậu vẫn chưa từng gặp lại hắn thêm lần nào nữa. Do thời gian gần đến sát nút, viện trưởng cũng thường xuyên chạy đến phòng làm việc của Kì Thời, hoặc ngấm ngầm hoặc nói rõ bảo Kì Thời chuyển Tạ Vi Chỉ vào trong phòng bệnh an toàn, nhưng lần nào cũng bị Kì Thời khéo léo thoái thác cho qua. Thời gian quả thực vẫn chưa đến, thế là chuyện này cuối cùng vẫn bỏ lửng ở đó. Vẫn là một ngày kết thúc tuần tra như bình thường, trời bên ngoài đã tối đen, Kì Thời dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về nhà, nhưng lại nghe thấy từng tiếng còi xe chói tai vang lên từ ngoài cửa sổ. Kì Thời vừa bước ra khỏi cửa, thì thấy cổng lớn vẫn luôn vắng vẻ của bệnh viện đang được rất nhiều người vây kín, tuy đông đúc là thế nhưng lại không có ai ồn ào, chỉ đứng canh giữ ngay ngắn, trật tự ở một bên. Kì Thời đứng ở bên cạnh nhìn thêm vài lần, những người đàn ông vạm vỡ canh giữ ở kế bên đồng loạt nhìn sang cậu, khi nhìn thấy chàng trai trẻ với mi mắt ôn hóa đứng dưới ngọn đèn, thì lại hiếm hoi mà ngẩn ngơ một lúc, rồi liền quay mặt nhìn đi chỗ khác. Kì Thời còn chưa kịp rời khỏi thì đã thấy viện trưởng vội vã chạy ra, cơ thể già nua còng lưng khiến động tác trở nên khó

Chương 105: Biến Dị Đọc thêm »

Chương 104: Hắn Nói Hắn Là Tạ Vi Chỉ

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Mộng cảnh đột ngột đứt đoạn, Kì Thời mở mắt choàng tỉnh giấc, ngực phập phồng lên xuống thở hổn hển, một hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn. Trời vẫn còn chưa sáng, đồng hồ kêu tích tắc, dừng lại ở vị trí ba giờ, cách lúc trời sáng vẫn còn rất sớm, nhưng Kì Thời lại bởi vì giấc mơ này mà đã không tài nào ngủ tiếp được, cậu bật đèn ngồi dậy, đi đến bên cạnh cửa sổ. Gió mát buổi đêm se se lạnh, cảnh đêm bên ngoài cửa sổ mờ mờ ảo ảo, những ngôi sao sáng nhẹ trôi trong dài Ngân Hà, rải xuống từng đợt ánh sáng. Đêm đen đã xoa dịu cực tốt tâm tình đang dậy sóng của Kì Thời, cậu đón lấy làn gió hiu hiu đó, ngay cả trái tim đang đập kịch liệt cũng dần dần bình ổn trở lại, Hệ Thống trong đêm này bị giấc mơ làm bừng tỉnh, nó nhìn thân hình của Kì Thời trong trời đêm yên ắng, không có lên tiếng quấy rầy. Ai cũng đều không biết Kì Thời đang nghĩ gì lúc này. Thời gian hai tháng có thể làm được rất nhiều chuyện, có thể để cho Kì Thời âm thầm thu thập thêm nhiều thông tin, cũng có thể để cậu điều dưỡng cơ thể cho Tạ Vi Chỉ và tiến hành tìm hiểu, điều trị cho hắn. Kể từ khi trở thành bác sĩ điều trị chính của Tạ Vi Chỉ, Kì Thời gần như mội ngày đều sẽ đi đến phòng bệnh của cậu thanh niên ngồi một lát, bắt đầu với việc cơ bản nhất là lấy máu và kiểm tra sức khỏe, Quan Lộ đến phụ việc cho Kì Thời, chỉ đứng bên cạnh thôi mà cũng sợ đến mặt mày trắng bệch. Không vì lý do gì khác, độ nguy hiểm của bệnh nhân 001 trong bệnh viện chẳng khác nào sấm bên tai. Cô gái đứng bên cạnh nhìn bác sĩ trẻ mang theo thái độ vô cùng hòa nhã, ngay cả khi lấy kim ra rút máu thì vẫn giống như đối đãi với trẻ nhỏ, lấy kẹo ra dỗ ngọt bệnh nhân, mà bệnh nhân 001 cũng ngoan ngoãn nhận kẹo, khẽ nhoẻn miệng cười với bác sĩ. Cảnh tượng trước mặt này khiến cho người ta kinh ngạc, Quan Lộ thẫn thờ bưng khay đồ vào rồi lại bưng trở ra. Rất nhanh đã có kết quả kiểm tra, số liệu hiển thị, cơ thể của Tạ Vi Chỉ đang nằm trong một trạng thái có chỉ số vô cùng thấp, sức khỏe, tinh thần, khả năng miễn dịch, thể chất, tất cả đều là những con số khó có thể duy trì các chức năng cơ thể hoạt động bình thường. Những phản ứng bất lợi đều xuất hiện kèm theo những số liệu này, có ù tai, chóng mặt, còn có nóng nảy và các cảm.xúc không thể kiểm soát được. Nếu ví sức khỏe của Tạ Vi Chỉ là một đóa hoa, vậy thì, đóa hoa này đã sớm úa tàn bởi vì môi trường khắc nghiệt bên ngoài. Cơ thể của Tạ Vi Chỉ giống như chậu cây của hắn ta vậy, tàn tạ rách nát, không có lấy một chút sức sống. Kì Thời vốn không có vội vàng tiến hành điều trị ngay từ đầu, cậu nhìn thấy chậu hoa trắng được Tạ Vi Chỉ trồng đến dồi dào sức sống, nghĩ một lúc liền dắt đối phương đi đến một nơi. Họ rời khỏi bệnh viện. Kì Thời lái xe chạy về phía xa, có hai bảo an theo sau, nhưng do trước đó đã được Kì Thời căn dặn nên vẫn chạy cách xa một quãng, không chạy quá gần. Sau nửa tiếng, họ đã đến nơi, leo lên những bậc thang cao cao, đi lên trước vài bước, thì liền nhìn thấy cây cổ thụ cao lớn đứng sừng sững giữa ngôi chùa. Cây cổ thụ xum xuê um tùm, trên cành cây có quấn dải lụa đỏ, có rất nhiều thẻ gỗ được treo dưới gốc cây to, trên đó đều viết những điều khẩn cầu tốt đẹp của mọi người. Sức mạnh của tín ngưỡng là vô cùng to lớn, ít nhất từ trước đến giờ Tạ Vi Chỉ chưa từng nhìn thấy qua cảnh tượng nào như thế này, nhất thời có chút si ngốc. Chuông gió reo ting tang theo từng cơn gió, cánh hoa màu trắng không biết tên tung bay, khi ánh nắng lướt qua lại trông như hoa tuyết trắng trong đang được soi rọi, mang theo một loại nét đẹp làm nhòa đi ranh giới giữa các mùa. Một con bướm xinh đẹp dường như đã ngửi thấy hương hoa, nó đập cánh bay đến bên Kì Thời, đậu trên cánh tay cậu nghỉ ngơi, không động đậy. Kì Thời khẽ cử động, cậu chụp lấy con bướm kia, khép lòng bàn tay lại, sau đó cất giọng gọi Tạ Vi Chỉ và như ý nguyện gọi được người đang ngắm nhìn cây to ngoái đầu nhìn về phía mình. Kì Thời đặt tay lên lòng bàn tay của Tạ Vi Chỉ, sau đó từ từ nở ra, một con bướm xinh đẹp với dáng bay uyển chuyển xuất hiện, đậu lại trên lòng bàn tay của Tạ Vi Chỉ. Cuối cùng, con bướm vỗ cánh phành phạch, đứng trên lòng bàn tay của Tạ Vi Chỉ, một sinh vật nhỏ bé, nó chỉ dừng chân giây lát, rồi liền vỗ cánh bay đi. Rất khó để cảm nhận được cái chạm gần như không có của sinh vật bé nhỏ đó trên lòng bàn tay, nhẹ lắm, có hơi nhột, giống như một cơn

Chương 104: Hắn Nói Hắn Là Tạ Vi Chỉ Đọc thêm »

Chương 103: Dây Leo

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Khi Kì Thời đến đó, ngoại trừ viện trưởng ra thì có một người đã sớm chờ cậu ở bên trong, là một vị bác sĩ điều trị chính khác – Lục Hoa. Người đó vẫn như lần đầu gặp, chỉ nhìn Kì Thời một cái rồi ngoảnh mặt đi như là chẳng để ai vào mắt cả, may là Kì Thời cũng không quá để ý đến gã, chỉ nhìn thoáng qua khung cảnh trước mặt rồi đi sang một bên khác ngồi xuống. Kì Thời đã đến, viện trưởng hắng giọng, bắt đầu nói chuyện. "Hôm nay gọi bác sĩ Kì đến đây là để thảo luận về việc sắp xếp cho bệnh nhân số 001, bệnh nhân đó quá mức nguy hiểm, khó mà kiểm soát được, hơn nữa từ trước đến nay vẫn luôn do bác sĩ Lục một tay điều trị, cho nên vẫn là quyết định sẽ tiêm hai mũi an thần rồi chuyển về bên phía bác sĩ Lục. " Viện trưởng nhìn Kì Thời: "Bên này của cậu cũng sẽ được thảnh thơi hơn, vấn đề an toàn cũng sẽ được đảm bảo. " Kì Thời không đồng ý ngay mà nhìn sang Lục Hoa, hỏi: "Bên chỗ của anh có phòng bệnh dư ra sao? Hay là, loại thuốc mới được nghiên cứu và chế tạo ra có thể đảm bảo bệnh nhân sẽ không mất khống chế, tái phát bệnh lần nữa? " Bởi vì đang ở trước mặt viện trưởng nên Lục Hoa cũng không buông lời mỉa nai Kì Thời như lúc trước, chỉ là giọng điệu không được nhiệt tình lắm. "Có phòng phẫu thuật. " Lại không nói chút gì về chuyện thuốc thang. Kì Thời nói: "Ngay cả phòng bệnh có độ phòng hộ cao cũng không chống chịu nổi bệnh nhân đang phát bệnh, anh cho rằng chỉ cần dựa vào phòng phẫu thuật được lắp mấy tấm kính là có thể an toàn rồi? " Dừng lại một chút, Kì Thời lại bổ sung: "Hơn nữa trong phòng phẫu thuật cái gì cũng không có, căn bản không thể ở được, bác sĩ Lục định sắp xếp cho bệnh nhân vào đó ở sao? " Câu nào cũng vặn ngược, câu nào cũng mang gai nhọn, mỗi khi Kì Thời nói ra một câu thì sắc mặt của Lục Hoa lại khó coi thêm một phần, sợ hai người sẽ cãi nhau, viện trưởng liền ho vài cái. "Được rồi, mọi người cũng là đang lo lắng cho sự an toàn của bác sĩ Kì. " Kì Thời nhìn viện trưởng, thân hình không chuyển động, viện trưởng bị cậu nhìn như thế thì cũng không chịu nổi, lời muốn nói chợt vòng vo, ngay cả ngữ điệu cũng thay đổi. "Chỉ là lời của bac sĩ Kì cũng có lý, hiện tại phòng bệnh kia của bệnh nhân 001 vẫn chưa được dọn dẹp xong, không có nơi nào là an toàn tuyệt đối cả. " Viện trưởng hỏi: "Bây giờ tình trạng của bệnh nhân như thế nào rồi? " Kì Thời đáp: "Số liệu về các phương diện trên cơ thể đều rất thấp, tình trạng không ổn định, nhân cách thứ hai có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. " Nửa câu sau Ki Thời nói ra chỉ để dọa viện trưởng thôi, dù sao thì ngay cả khi nào nhân cách thứ hai của Tạ Vi Chỉ xuất hiện cậu cũng đâu có biết, nhưng bây giờ cậu cần phải chuyển quyền điều trị sang phía mình, có như vậy thì mới có thể tìm hiểu sâu hơn về bệnh tình của đối phương. Không thể kéo dài thêm được nữa. Quả nhiên, sau khi nghe Kì Thời nói bệnh tình không ổn định, nhân cách thứ hai có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, thì thần sắc của viện trưởng đã trở nên khác hẳn. Lúc ở trước phòng bệnh cũng là như vậy, hình như đối phương có một sự sợ hãi khủng khiếp đối với nhân cách của Tạ Vi Chỉ, cũng không biết là đã từng xảy ra chuyện gì. Viện trưởng nhượng bộ, nhìn Kì Thời rồi hỏi: "Vậy ý kiến của bác sĩ Kì là gì? " Kì Thời: "Tôi có thể toàn quyền phụ trách, ổn định tình trạng bệnh của bệnh nhân 001, cũng có thể bảo đảm sự an toàn của những phòng bệnh thường, cậu ta sẽ không mất kiểm soát gây hại cho người khác. " "Chỉ là, trong hai tháng này, số 001 sẽ là bệnh nhân dưới quyền của tôi, hy vọng trong thời gian tôi điều trị sẽ không có ai đến quấy rầy. " Phòng bệnh chắc chắn sẽ được sửa xong trong vòng hai tháng, hơn nữa yêu cầu của Kì Thời vốn không quá đáng, viện trưởng nghĩ ngợi rồi liền đồng ý. Ở một phía khác, sắc mặt của Lục Hoa tối sầm lại, gã nói bóng gió: "Viện trưởng, chuyện này còn phải suy nghĩ kỹ càng hơn nữa thì mới được! " Viện trưởng xua tay, không đáp lại lời của Lục Hoa, mà trái lại có chút nghiêm túc nói với Kì Thời: "Chỉ trong hai tháng thôi. " Bàn xong chuyện, viện trưởng có hơi mệt nên đã bảo cả hai ra ngoài. Ra khỏi phòng làm việc Lục Hoa hung hăng trừng mắt nhìn Kì Thời, rồi xoay người bước nhanh như có gió dưới chân, không nói lấy một câu. Lúc Kì Thời rời đi, cậu ngoái nhìn lại văn phòng làm việc của viện trưởng một cái, cũng không biết là đang nhìn cái gì. Bởi vì sự kiện bất ngờ này xảy ra mà Kì Thời đã không phát hiện ra thêm những thông tin khác, ngược

Chương 103: Dây Leo Đọc thêm »

Chương 102: Không Thân

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Kì Thời thành thạo đổi thuốc cho Tô Minh, bảo cậu ta uống, Tô Minh không chút kháng cự, chớp chớp mắt rồi nuốt hết một hơi, ngay cả nước cũng không uống. Mà những hành động không hề che đậy này đều đã bị Tô Minh Lỗi đứng ở một bên nhìn thấy hết. Cặp mắt hoa đào luôn tươi cười này chợt lóe lên, Tô Minh Lỗi không nói lời nào khi nhìn Tô Minh đang dần hồi phục sức khỏe, lớn phổng phao. Thấy thời gian cũng hòm hòm, Kì Thời thu dọn đồ đạc, quay sang nói bóng gió với Tô Minh Lỗi: "Đây không phải là nơi để nói chuyện, chốt thời gian và địa điểm đi, tôi cảm thấy chúng ta cần phải nói chuyện nghiêm túc một lần. " Tô Minh Lỗi vẫn mang dáng vẻ cà lơ phất phơ đó: "Suối nước nóng ở phía Tây thành phố cũng được lắm. " Kì Thời ngẩng đầu nhìn đối phương, không rõ điều gì đang ánh lên trong đáy mắt, lúc này Tô Minh Lỗi mới thành thật trở lại. "Được rồi được rồi, tối nay tôi về sẽ chốt, rồi gửi định vị và thời gian cho cậu sau. " Kì Thời lúc này mới khôi phục lại điệu bộ thường ngày, gật gật đầu. Cho dù trong phòng bệnh không có camera giám sát, xung quanh không có ai nghe lén, thì Kì Thời vẫn thận trọng không nói gì, gần như nhìn Tô Minh uống hết thuốc thì chuẩn bị rời đi ngay, trước khi đi cậu đứng dậy xoa xoa đầu của thiếu niên, Tô Minh Lỗi nhìn bộ dạng Tô Minh ngoan ngoãn cho người ta xoa đầu, nhất thời có hơi ngứa ngáy rồi cũng đưa tay ra. Đột nhiên có tiếng thét thất thanh vang vọng khắp hành lang bệnh viện yên tĩnh và sạch sẽ, các cô y tá trẻ ngồi ở trạm y tá đều ngồi ngây ngốc nhìn Tô Minh Lỗi chạy vọt ra khỏi phòng bệnh như là bị lửa đốt đến mông, mà bác sĩ Kì của các cô thì lại rất ung dung đi ở ngay đằng sau, còn tiện tay đóng cửa lại cẩn thận. Tô Minh Lỗi bị Tô Minh bắt lấy cánh tay cắn một phát đau điếng, đến mức rách cả da. Việc này hoàn toàn không trách thiếu niên được, đều là do Tô Minh Lỗi ngứa tay muốn đi xoa đầu của người ta, tự tạo rắc rối thì tự đi mà chịu. Tuy rằng bây giờ bệnh tình của Tô Minh đang chuyển biến tốt mỗi ngày, nhưng có thể là do sự kiểm soát trá hình của bệnh viện và những trải nghiệm không tốt của bản thân mà cậu ta tràn đầy tính công kích đối với người xa lạ, nếu như không đến gần thì còn ổn, hễ đến gần thì sẽ khơi gợi ý thức bảo vệ bản thân của đối phương. Trừ Kì Thời ra, cậu ấy là ngoại lệ. Thậm chí, ở trong lòng của những bệnh nhân đã từng được Kì Thời điều trị, thì cậu bác sĩ trẻ dịu dàng này là người duy nhất trong bệnh viện mà bọn họ không ghét. Tô Minh Lỗi không hiểu rõ những tâm tư phức tạp đó, mặt hắn trông khá đau đớn, chỗ cẳng tay có dấu răng đo đỏ, trông cũng thảm phết, Kì Thời ném cho đối phương một tuýp thuốc mỡ để Tô Minh Lỗi tự bôi. Tô Minh Lỗi "á" một tiếng: "Không bôi cho tôi sao? " Kì Thời: "Tự bôi. " Thấy Kì Thời không có chút dấu hiệu mềm lòng nào, Tô Minh Lỗi chỉ đành ngoan ngoãn lấy tuýp thuốc tự bôi cho mình, vừa bôi hắn vừa thì thào: "Có cần phải đi tiêm vắc-xin ngừa dại hay không đây? " Kì Thời: "… " Còn chưa kịp để Kì Thời ngồi cho ấm ghế, khi Tô Minh Lỗi bôi thuốc xong liền ngồi trên sofa chần chừ không muốn đi thì Quan Lộ đã đi đến phòng làm việc của Kì Thời với vẻ mặt khó xử. Trên tay của cô y tá có bưng một khay có thuốc hạ sốt và kim tiêm, tất cả đều còn nguyên vẹn, Kì Thời nhìn những thứ đó, cứ cảm thấy bản thân đã bỏ sót cái gì. Quan Lộ nhìn Kì Thời với vẻ mặt cười khổ rồi nói: "Bác sĩ Kì, tôi căn bản không vào được phòng bệnh của số 001. " Kì Thời nhớ ra rồi, cậu đã lơ là tình trạng đặc biệt và sự nguy hiểm của Tạ Vi Chỉ, xem hắn ta như bệnh nhân bình thường mà đối đãi. Quan Lộ là y tá chuyên đi truyền dịch cho những bệnh nhân có độ nguy hiểm thấp, ngay cả đưa thuốc và kiểm tra sức khỏe cũng do cô ấy phụ trách, là một cô gái lúc thì nghịch ngợm lúc thì chín chắn. Độ nguy hiểm của bệnh nhân 001 quá cao, cô gái đã bận xong việc ở các phòng bệnh khác, chỉ còn sót lại thuốc của phòng bệnh Tạ Vi Chỉ là vẫn chưa mang qua. Không dám, hoàn toàn không dám đến gần, cho nên hết cách mới đành mang thuốc vẫn còn chưa động vào đến tìm Kì Thời. Kì Thời đặt cây bút trên tay xuống, nhận lấy những thứ đó: "Tôi quên mất, sau này chuyện thuốc thang của phòng 001 cứ để tôi phụ trách. " Quan Lộ vội vàng đưa củ khoai tây nóng trong tay sang, gật đầu, lúc đi còn ngoảnh đầu lại nói với Kì Thời một câu: "Bác sĩ, lúc nãy viện trưởng có đến tìm anh, dặn anh sau khi xong việc

Chương 102: Không Thân Đọc thêm »

Chương 101: Nên Ra Ngoài Xem Thử Cảnh Đẹp Bốn Mùa Nên Thơ

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nha —‐————————————————————- Thấy Kì Thời đi vào trong rất lâu vẫn chưa đi ra, hiển nhiên là bệnh nhân 001 không bài xích đối phương. Đám người đứng bên ngoài phòng bệnh lung lay trong gió, tâm trạng phức tạp. Kì Thời cũng không quan tâm đến nhóm người mang theo nhữnv suy nghĩ khác biệt ở bên ngoài, cậu xách bữa sáng nóng hổi đi vào trong. Tạ Vi Chỉ vẫn duy trì bộ dạng ngồi dựa trên giường vào lúc cậu rời đi, thấy Kì Thời xuất hiện, hắn ta mới động đậy, vén chăn ra chuẩn bị xuống giường, nhìn thì có vẻ muốn giúp dọn bàn. Nhưng do mất quá nhiều máu cộng thêm vận động quá nhanh, nên Tạ Vi Chỉ đứng không vững, bước đi loạng choạng, sắp vấp ngã, Kì Thời tay nhanh tay lẹ mắt nửa ôm lấy người đó. May là lúc nãy vừa vào cửa Kì Thời đã đặt đồ ăn trên tay xuống, nếu không thì sau một hồi này thì định sẵn hôm nay sẽ không có bữa sáng nào vào bụng. Kì Thời nửa đỡ Tạ Vi Chỉ ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, rồi kiểm tra một lượt băng gạc trên cổ tay, sau khi xác định không bị bung ra thì mới thở phào một hơi. Vết thương mà cứ bị hở ra hoài thì sẽ rất khó lành, thời tiết chuyển nóng, Kì Thời cứ lo lắng nếu vết thương mãi không lành thì sẽ dẫn đến viêm nhiễm, để lại sẹo. Kì Thời buông tay đang đỡ Tạ Vi Chỉ ra, chàng trai ngước nhìn cậu, có hơi ngượng ngùng cười cười: "Thật ngại quá bác sĩ, tôi vốn chỉ muốn giúp một chút. "Giọng điệu nghe có vẻ là đang tự trách. Động tác quay người của Kì Thời dừng lại, cậu ấn Tạ Vi Chỉ ngồi xuống tựa lên giường, ngón tay hơi khựng lại, vén phần tóc rũ hai bên thái dương của hắn ra phía sau, để lộ vầng trán đầy đặn trắng trẻo. Kì Thời nghiêm túc nói với Tạ Vi Chỉ: "Ở trước mặt tôi không cần phải thận trọng như thế đâu. " Động tác này toát lên một chút thân mật, nhưng lại kiểm soát khoảng cách rất chặt chẽ. Là một câu hỏi thăm và trò chuyện thông thường nhất, nhưng lại khiến cho cơ thể của Tạ Vi Chỉ cứng đờ trong một thoáng. Kì Thời lấy cái bàn nhỏ ở trong góc đặt lên giường bệnh, đẩy phần ăn sáng đã được đóng gói mang về ra đằng trước: "Cần phải dưỡng hai ngày thì mới hồi sức được, khoảng thời gian này cậu cứ nằm trên giường nghỉ ngơi cho khỏe, ăn ở trên giường cũng không sao, phải lấp đầy cái bụng, lát nữa còn phải uống thuốc hạ sốt, truyền dịch, cậu vẫn còn hơi sốt nhẹ. " Tạ Vi Chỉ thất thần lắng nghe giọng nói của Kì Thời, nhìn thẳng vào chàng trai trẻ ôn hòa đang cụp hàng mi xuống. Cảm nhận thấy ánh mắt của Tạ Vi Chỉ, Kì Thời hỏi: "Làm sao đấy? " Tạ Vi Chỉ nghiêng đầu, chỉ cong mắt cười: "Không có gì. " Bữa sáng thanh đạm này Kì Thời mua mỗi món một ít, không nhiều, nhưng cũng đủ để một người đàn ông trưởng thành ăn no, Tạ Vi Chỉ ăn sạch sẽ những món mà Kì Thời mua về, không để thừa lại chút nào. Kì Thời dọn dẹp chiếc bàn nhỏ, đặt nó về trở lại trong góc, rồi đứng dậy chuẩn bị đi cấp toa thuốc cho Tạ Vi Chỉ, trước khi đi cậu còn dặn dò một chút. "Khoảng thời gian này cậu cứ ở lại đây, không cần lo đến những chuyện khác, hãy nghỉ ngơi dưỡng vết thương cho thật tốt, đợi đến khi đã khỏe rồi, bệnh cũng đã được điều trị xong, thì cậu có thể rời khỏi bệnh viện này rồi. " Tạ Vi Chỉ đột nhiên hỏi một câu: "Bác sĩ muốn tôi rời khỏi chỗ này sao? " Câu nói này có phần kỳ quặc, trong nhất thời, Kì Thời không thể phân rõ câu nói này của Tạ Vi Chỉ có hàm ý gì ở phía sau, nhưng cho dù là từ lòng riêng hay là nhìn nhận từ góc độ của thân phận bác sĩ, thì cậu đều hy vọng đối phương có thể khỏe mạnh trở lại để rời khỏi cái bệnh viện như lồng giam này. Kì Thời chỉ nói: "Thế giới bên ngoài muôn phần đẹp đẽ, ánh nắng chiếu lên người rất ấm áp, xuân hạ thu đông, tất cả những cảnh đẹp bốn mùa này đều đáng để ra ngoài ngắm nhìn. " Cậu nói: "Tôi mong cậu có thể sớm khỏe mạnh, rời khỏi chỗ này. " Kì Thời trả lời thẳng thắn, đem suy nghĩ từ tận đáy lòng nói ra, mà Tạ Vi Chỉ ở đối diện cũng theo đó mà rơi vào im lặng. Thời gian đã không còn sớm, Kì Thời không thể cứ ở mãi trong phòng bệnh, cậu cần phải trở về phòng làm việc để bận những việc khác nữa, ngoài câu dặn dò đó, cậu còn thuận tiện hỏi thêm một câu: "Tôi sẽ mang đồng phục bệnh nhân mới và đồ dùng vệ sinh cá nhân sang đây, cậu còn muốn đem thứ gì sang nữa không? " Thứ mà Kì Thời nói là đồ đạc ở trong phòng bệnh trước kia. Bên trong căn phòng kia có rất ít thứ thuộc về Kì Thời, gần như là không có, bởi vì viện trưởng vốn không cho phép hắn ta cất giữ riêng bất kỳ món đồ nào, cho dù chỉ là những món đồ chơi không có tính

Chương 101: Nên Ra Ngoài Xem Thử Cảnh Đẹp Bốn Mùa Nên Thơ Đọc thêm »

Chương 100: Rất Ngoan

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nha —‐————————————————————- Trời vừa hửng sáng, khi Kì Thời vừa thức dậy, thì liền thấy Tạ Vi Chỉ đang nửa ngồi dựa trên giường nhìn mình, không biết đã thức được bao lâu rồi. Kim truyền dịch trên tay đã được rút ra từ sau nửa đêm, Kì Thời đặt tay lên trán Tạ Vi Chỉ, sau khi xác định đã không còn sốt nữa thì mới yên tâm. Hiện tại, cái người đang yên tĩnh ngồi đây hiển nhiên là nhân cách hiền lành, kìm nén không nói lời nào, sắc mặt trắng bệt, đôi môi khô khốc, đôi mắt nhìn sang phía Kì Thời chứa đầy nỗi bất an. Kì Thời nghĩ nghĩ rồi đứng dậy, Tạ Vi Chỉ còn cho là Kì Thời muốn rời đi nên lập tức đưa tay ra nắm lấy vạt áo của Kì Thời. Kì Thời nhìn bàn tay đang bắt lấy mình, đó là cánh tay đang được băng bó, cậu không dùng sức gạt đi, mà nhẹ nhàng gỡ cánh tay đó xuống, đặt lên tấm chăn mềm mại, rồi nhẹ nhàng nói: "Tôi chỉ đi lấy cốc nước thôi. " Nghe thấy Kì Thời nói vậy, xác nhận cậu không có bỏ đi, thì Tạ Vi Chỉ mới không tiếp tục níu giữ nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi một chỗ chờ đợi. Kì Thời dùng cốc sử dụng một lần hứng dòng nước nóng, hơi nóng hừng hực bốc lên, cậu đặt cốc nước vào tay Tạ Vi Chỉ, Tạ Vi Chỉ ngẩng đầu nhìn cậu, cậu chỉ chỉ lên khóe môi, ý nói môi của hắn ta đã khô đến nứt ra rồi. "Uống ngụm nước làm ẩm môi, nhuận giọng rồi hẳn nói chuyện. "Tạ Vi Chỉ nghe lời cúi đầu uống một ngụm nhỏ. Lợi dụng lúc Tạ Vi Chỉ đang nói chuyện, Kì Thời đột nhiên lên tiếng: "Cậu có còn nhớ đã xảy ra chuyện gì ngày hôm qua không? " Động tác của Tạ Vi Chỉ khựng lại, hơi nước làm ẩm hàng mi của hắn, hắn ngẩng đầu nhìn Kì Thời, có chút nghi hoặc: "Hôm qua tôi đã gây ra chuyện gì rồi sao? " Đã làm gì ư? Nhân cách ác tính xuất hiện, bộc lộ nguyên hình phi nhân loại, còn có vết thương trên cổ tay, tất cả đều là chuyện mà Tạ Vi Chỉ đã làm, nhưng ánh mắt mơ hồ của hắn ta hiện giờ giống như là thật sự không biết ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Kì Thời không tiếp tục truy hỏi, trên thực tế, về việc nhân cách kép của Tạ Vi Chỉ cậu cũng chỉ mới tìm hiểu sơ lược trên quyển sổ tư liệu đó mà thôi, vẫn không rõ nhân cách hiền lành có biết đến sự tồn tại của một nhân cách khác hay không, bao gồm cả nguyên nhân chủ yếu nhất của chứng nhân cách phân liệt. Cậu hoàn toàn không biết gì cả. Bệnh án của Tạ Vi Chỉ cũng chỉ có vỏn vẹn vài lời. Kì Thời đã im lặng được một lúc để suy nghĩ mọi chuyện. Nhìn Kì Thời không nói lời nào, Tạ Vi Chỉ trở nên lo lắng bồn chồn, hắn cầm cốc nước đã uống sạch, ngón tay bất giác bấu lấy tấm chăn, kêu một tiếng: "Bác sĩ? " Kì Thời chợt hoàn hồn, cậu lấy cốc nước rỗng đi, rồi nói: "Còn muốn uống nước nữa không? " Tạ Vi Chỉ lắc lắc đầu. Kì Thời lại hỏi: "Đói bụng chưa? " Tạ Vi Chỉ gật đầu "ừm" một tiếng, rồi mỉm cười nhìn Kì Thời: "Có hơi đói, nhưng mà vẫn ổn. " Kì Thời mở điện thoại xem giờ, rồi cho tay vào trong túi lục lọi, tìm được mấy viên kẹo trái cây hôm qua dùng để dụ con nít còn dư lại, cậu xé vỏ kẹo, rồi đưa đến trước mặt Tạ Vi Chỉ: "Bây giờ nhà ăn vẫn chưa mở cửa, cậu ăn tạm mấy viên kẹo lót dạ đi, để tôi thoa thuốc lên vết thương cho cậu trước đã. " Bây giờ gần như Kì Thời nói gì thì Tạ Vi Chỉ sẽ làm nấy, có lẽ là do rất ít khi được ăn kẹo, nên khi nếm được mùi vị ngọt ngào trong miệng, thì hắn ta liền cong mắt cười hệt như một đứa trẻ. Sau khi thoa thuốc lên những vết trầy xước trên cánh tay của Tạ Vi Chỉ, thì Kì Thời thay băng gạc có hơi rỉ máu ra, khi nhìn thấy vết thương ghê rợn được may bằng chỉ phẫu thuật, động tác của Kì Thời nhẹ nhàng hơn, lại tựa như đang than thở, cậu hỏi: "Có đau không? " Tạ Vi Chỉ không nói chuyện, độ cong trên mi mắt cũng dần dần biến mất. Tạ Vi Chỉ: "Đau là gì? " "Tôi không có cảm giác, sẽ không đau đâu. " Kì Thời sửng sốt, tay quấn băng gạc khựng lại, cậu đưa tay chạm lên ngón tay lạnh lẽo của Tạ Vi Chỉ. Kì Thời hỏi: "Tại sao lại không có cảm giác? " Tạ Vi Chỉ lắc đầu, chỉ nói: "Vào rất lâu trước đây, khi thức dậy từ giấc ngủ, thì không còn cảm giác nữa. " Hệ thống lên tiếng đúng lúc: 【Một giấc ngủ mà mục tiêu nhiệm vụ nhắc đến chắc là cái ch.ết, đây là một mấu chốt rất quan trọng, kèm theo cái ch.ết, cái cùng mất đi khi nhiệm vụ mục tiêu biến thành quái vật chính là sự đau đớn. 】 【Trong thông tin hiển thị, quái vật nhân cách ác tính cũng đã thực sự xuất hiện vào khoảng thời gian đó. 】 Nhưng mà xu hướng tự tổn hại bản thân, tự mình làm mình bị

Chương 100: Rất Ngoan Đọc thêm »