Chương 29
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word nhé ~~~~~~~~~ Ăn xong bữa cơm cũng không cần phải vội quay về cửa tiệm, Kì Thời bị chú hề đè lên giường để ngủ trưa, lịch trình làm việc và nghỉ ngơi của cậu trước giờ vẫn luôn bình thường, cậu cũng không có thói quen ngủ trưa, cậu vốn cho rằng bản thân sẽ tỉnh táo nằm trên giường cho đến hết giờ trưa, nhưng lại chẳng ngờ đến, khi chạm vào gối đầu mềm mại thì cơn buồn ngủ lại xộc lên, cơ thể mệt mỏi, mí mắt nặng nề, ý thức dần chìm vào hỗn loạn. Kì Thời ngủ rồi, nhưng một giấc này lại không hề yên ổn, cậu mơ hồ cảm thấy bản thân đang bị thứ gì đó siết chặt lấy, mạnh mẽ bao bọc cậu lại thành một cái kén, khiến cậu khó mà hít thở, còn có một mảnh vật thể lạnh băng chậm rãi dán lên mặt cậu, lên giữa mày, cuối cùng mang theo thăm dò mà rơi trên môi, chạm rồi rời ra, cẩn thận từng li từng tí, nhưng lại chạm vào hết lần này đến lần khác. Kì Thời không cảm thấy phản cảm, chỉ là có chút nghi hoặc và bất lực trước loại cảm giác này. Mộng cảnh của Kì Thời là một màu xám xịt, bên tai văng vẳng những tiếng la hét và lẩm bẩm, giống như có rất nhiều người đang nói chuyện, nhưng cậu lại chẳng nghe rõ được chúng đang nói gì. Thời gian càng lâu, sương mù trước mắt càng dày đặc, Kì Thời đi về phía trước, nhưng lại không cẩn thận giẫm vào vũng lầy trong bóng tối, vũng lầy rất sâu, bùn đất bốc mùi thối rữa, Kì Thời bị nhốt bên trong không thoát ra được, sương mù xung quanh dần tan biến, có vô số khuôn mặt xuất hiện trên không trung. Bọn chúng không có cơ thể, chỉ có da mặt, lúc khóc lúc cười lúc lại bi ai, rập khuôn nhưng lại có điểm khác nhau. Động tác tương đồng duy nhất chính là bọn chúng đều trừng to đôi mắt mà nhìn Kì Thời. Những âm thanh huyên náo vang lên, có lớp da đang khóc, đang nói chuyện, những lời nói nghe không rõ lúc đầu kia, lại phá vỡ màn sương bí mật ngay lúc này, triệt để xuất hiện bên tai Kì Thời. “Hu hu hu hu đau quá đau quá đói quá đói quá.” “Quái vật quái vật quái vật quái vật chết đi chết đi quái vật chết đi! !” Bọn chúng lặp đi lặp lại những lời nguyền rủa bên tai Kì Thời, hết lần này đến lần khác, âm thanh đầy đau khổ, như đã phải chịu uất ức tày trời, chúng nó vây quanh Kì Thời nói những lời cay nghiệt, mưu đồ kéo cậu xuống vũng lầy. Nhưng Kì Thời ngay cả nhìn cũng chẳng nhìn bọn chúng, khi rơi vào đầm lầy cũng không giãy giụa hoảng loạn, mà cậu đánh giá một vòng xung quanh, sau đó khó khăn mà chậm rãi chuyển động cơ thể, cậu chống tay, dùng hết sức thoát khỏi tình cảnh khốn khó. Kì Thời đứng trên bờ nhìn những chiếc mặt nạ da người đang trôi nổi trên không, cậu bình tĩnh xem xét những thứ đồ lạ lùng này, đột nhiên, có một cái mặt nạ to gan bay thẳng đến chỗ Kì Thời, rồi dừng lại trước mặt cậu, mặt nạ cử động chiếc mũi, ngửi mùi trên người của Kì Thời, không biết đã ngửi được gì mà nó bỗng hét toáng lên. “A a a a a a a a nó đến rồi nó đến rồi nó đến rồi nó đến rồi Hứa Dĩ đến rồi a a a a a a a a! !” “Tránh ra cút đi cút đi cút đi cút đi quái vật quái vật quái vật Hứa Dĩ là quái vật chết đi chết đi Hứa Dĩ Hứa Dĩ Hứa Dĩ chết đi! !” Kì Thời thấy khi đám mặt nạ gọi tên của chú hề, thì bọn chúng liền trở nên điên cuồng, những chiếc mặt nạ khác thì rơi vào hoảng loạn, va chạm lung tung trong cả không gian, tiếng thét tiếng khóc hòa lẫn vào nhau, đếm không hết được có bao nhiêu lời nguyền rủa bên tai Kì Thời. Những lời nói ác độc này đều đang nguyền rủa Hứa Dĩ. Mặt nạ không có lực công kích, Kì Thời đang tính bắt một cái để hỏi chuyện nhưng lại bị hệ thống ngăn lại: 【Ký chủ, không được chạm vào, đống mặt nạ này đều có một luồng khí âm sát rất nặng.】 Khí âm sát hay còn gọi là âm khí, là thứ chỉ có trên xác chết hoặc quỷ hồn. Sự xuất hiện của hệ thống đã cho thấy nơi mà Kì Thời đang ở không phải là trong mộng cảnh nữa. Kì Thời lên tiếng hỏi: “Đây là đâu?” 【Do chịu ảnh hưởng bởi từ trường và các loại nhân tố khác của thế giới bên ngoài, nên ký chủ hiện giờ đang ở trong một không gian khác, là nơi do quái vật tạo ra, dùng để giam cầm các linh hồn tội lỗi đầy mình.】 【Là nơi nhốt các linh hồn mà quái vật ghét nhất.】 Những kẻ gây tội ác đó, cho dù là người thân hay bạn bè, thì đều bị giam cầm ở nơi không thấy được ánh mặt trời này vĩnh viễn, bị bóng tối ăn mòn, lại bởi vì tội nghiệt mà không thể siêu sinh. Kì Thời thu tay lại, cậu nhìn đống mặt nạ