Chương 55: Thôi Thì Giết Hết Vậy
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Toàn bộ khung cảnh như đông cứng lại, làn đạn bắt đầu vui sướng điên cuồng. “Ôi đệch hạt giống tốt! Tôi rất muốn chào mời cậu ta đến với trấn nhỏ của chúng tôi! “Người có thể lăn lộn cùng Ân Tu chắc chắn không phải kẻ tầm thường, Ân Tu là hệ vô địch thì cậu ta chính là hệ trưởng thành, tương lai đáng để mong đợi đấy! “ “Mau nghĩ cách lừa người này sang đây đi. “ Lúc này, một nửa làn đạn là đang thổi phồng Chung Mộ, một nửa còn lại thì đang căn dặn điên cuồng. “Nghe tôi này! Phải để ý đến bé gái! Không được để cho nó chết đâu! “ “Đúng đúng đúng! Tuyệt đối không thể, tuyệt đối không được! “ “Mẹ kiếp bảo vệ bé gái cho chặt chẽ vào, không được để nó chết, nó mà chết là Ân Tu sẽ nổi điên đó! “ “Đám người chơi ngu si này dọa cho tôi đổ cả một thân mồ hôi lạnh, Ân Tu phải tu tâm dưỡng tính mất 6 năm thì mới ôn hòa được một chút, ấy vậy mà lũ chó này lại chọc ngay điểm nhạy cảm của cậu ta, cái người này một khi mà điên lên thì sẽ như là ma quỷ vậy, đừng hỏi tại sao tôi lại biết! “ “Tuy người chết không phải là tôi, nhưng tôi vẫn bị ám ảnh tâm lý, vừa nhìn liền thấy sợ… “ “Tôi cũng thế… “ Lũ dị quái bên trong làn đạn bị dọa đến thốt ra những lời tục tĩu, cứ luôn miệng lải nhải, điều này đã khiến cho đầu óc của những người chơi khác trở nên mơ hồ. Cái gì? Bọn họ vừa rồi chỉ cách một bước là có thể nhìn thấy đại lão Ân Tu phát điên rồi sao? Cục diện bây giờ đã nguy hiểm đến mức độ này rồi sao? Chung Mộ cầm rìu đối đầu với nguyên đám người chơi, nhìn thì như đã bình ổn được cục diện, nhưng trên thực tế thì vẫn luôn yếu thế hơn. Có người chơi không khống chế được muốn tiến lên, Chung Mộ dù có dữ đến mấy thì cũng chỉ có một mình, mà bọn họ thì có đến tận mấy người, chỉ cần có một người chịu đứng ra giải quyết Chung Mộ, thì những việc còn lại đều sẽ trở nên dễ dàng. “Tao thấy mày quả thật là không sợ chết đấy. “Người đứng ở phía trước nhất chính là Trương Tư, hắn sớm đã thấy người mới này chướng mắt, kể từ ngày đầu tiên đã không chịu nghe chỉ huy, bây giờ còn dám đứng ra căn cản hành động của hắn, lửa giận cứ thế mà bốc lên. “Tao thấy mày cũng không có sợ chết, mày muốn lên thì cứ thử đi. “Chung Mộ phẫn nộ nhìn hắn, không hề để cho khí thế bị lấn áp chút nào. Người đối diện giận dữ, trao đổi ánh mắt với những người còn lại, sau đó chăm chú nhìn Chung Mộ, làm ra thế trận như muốn ra tay ngay lập tức. Điều này vô hình chung đã thu hút sự chú ý và lòng cảnh giác của Chung Mộ, mà những người khác thì lặng lẽ vòng ra sau, chuẩn bị tập kích bất ngờ. Trong bầu không khí như thế này, bàn tay cầm rìu của Chung Mộ bất giác siết chặt, đây là lần đầu cậu ta vào phó bản, đương nhiên cũng là lần đầu tiên cậu ta đối địch với những người chơi khác, cậu ta thật sự không có một tí kinh nghiệm giết người nào, nếu nói lòng không hoảng loạn thì là giả. Cậu ta không sợ mình sẽ ra tay giết chết kẻ địch, mà sợ bản thân xuống tay không đủ ác, dù chỉ do dự một chút thì cũng sẽ tạo ra lỗ hổng giúp cho kẻ địch giết ngược lại mình, cho nên trái tim cũng vô thức căng chặt. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Trương Tư nhìn ra được sự căng thẳng của Chung Mộ, lập tức tiến lên đe dọa, khiến Chung Mộ kinh ngạc phút chốc trở tay chém qua, mà một giây sau, người chơi đứng bên cạnh cậu ta tức tốc nhào lên ấn chặt cậu ta trên đất, bàn chân giẫm chặt lên tay cầm rìu của cậu ta. “Nhanh lên! Mau lấy cái rìu của nó đi đi! “ “Lấy không được thì chặt tay đi! “ “Đừng để nó đứng dậy! Ghì chặt nó! “ “Này thì muốn chém tao này! “ Những người chơi còn lại nói năng cay nghiệt, tiến lên ấn chặt Chung Mộ đang điên cuồng vùng vẫy, muốn lấy cây rìu từ trong tay cậu ta. Những người phải giằng co trên bờ vực cận kề cái chết là những người điên rồ nhất, bọn họ cũng sợ một khi Chung Mộ đứng dậy được thì sẽ hung hăng giết chết bọn họ, cho nên ai nấy đều ra tay rất tàn nhẫn, cứ giẫm đạp thẳng lên tay cậu ta, rồi còn dùng cả đá đập lên. Trong lúc lôi kéo, bọn họ thấy không thể nào bẻ tay lấy rìu ra được, thế là có một người cầm một cây rìu khác tới, muốn chặt đứt tay của cậu ta, để đề phòng chuyện ngoài ý muốn. Trong một tràng huyên náo, một bộ phận người chơi còn sót lại đều xem đến ngẩn người. Đây rõ ràng chính là trận đấu của mấy kẻ điên, bọn họ
Chương 55: Thôi Thì Giết Hết Vậy Đọc thêm »