Chương 85: Người Chơi Sát Phạt Không Nên Quá Lười Biếng
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Tả Mộng sững lại, ấm ức rụt tay lại, ráng chịu đựng không dám lấy dưới cái nhìn lạnh băng của Ân Tu. Nghĩ không ra, một con người có tiến độ thông quan 58% như hắn ta và cả Tội Môn đại lão tại sao lại phải nhún nhường trước con gà yếu tháo không nổi còng tay này. "Vậy cậu… đọc một chút cho tôi nghe đi. "Tả Mộng uyển chuyển hạ thấp yêu cầu, dù sao thì nếu làm xằng làm bậy ở đây mà không có tờ đơn quy tắc thì rất dễ vi phạm quy tắc. Ân Tu nhìn nhì Tả Mộng, rồi lại nhìn tờ đơn quy tắc trong tay, cậu lặng lẽ gấp tờ quy tắc lại ngay ngắn, rồi cất vào trong túi, sau đó mới thư thả nói: "Vậy anh lấy thông tin gì để trao đổi với tôi? " Tả Mộng nhăn mặt: "Bây giờ chúng ta đã cùng là người của một tổ chức lớn, cậu cần phải nhỏ mọn như vậy à? " "Không đổi thì tôi đi trước đây. "Ân Tu nhấc chân muốn vượt qua Tả Mộng để rời đi. Hắn ta vội bắt lấy Ân Tu, thành thật nói: "Đổi! Tôi có thông tin có thể trao đổi được. " Trong phó bản, mỗi một thông tin đều rất quan trọng, có đôi lúc cái giá phải trả khi không biết được thông tin là cả tính mạng, theo lẽ thường mà nói thì người chơi khi lấy được thông tin thì đều phải mạo hiểm để có được, trao đổi ngang giá là nền tảng giao lưu giữa các người chơi với nhau. Nhưng chỉ có Diệp Thiên Huyền mới cung cấp thông tin vô điều kiện cho người khác, mặc cho kết cục của việc phản bội anh ta rất là thảm. "Ờm… Tôi nhớ trước khi đi có ghi chép lại quy tắc của tầng Tham Lam ở chỗ của tổ chức, cậu xem có thể trao đổi được hay không? " Bất giác, Ân Tu nắm giữ thông tin đã chiếm giữ quyền chủ đạo, đầu óc của Tả Mộng làm gì còn có tôn nghiêm của một đại lão. "Tầng Tham Lam… cũng được. "Ân Tu gật đầu, tuy rằng cậu đã bị ngẫu nhiên hất ra khỏi tầng của Tham Lam, nhưng đâu biết chừng có khi vừa quay đầu là đã reset quay trở về. "Anh nói trước đi rồi tới tôi. " Tả Mộng gãi đầu, cố gắng nhớ lại quy tắc của tầng Tham Lam, sau đó đọc cho Ân Tu nghe. Hai bên cùng nhau trao đổi quy tắc. "Quy tắc số 1 và số 2 của tầng Lười Biếng này hình như có hơi mâu thuẫn? " "Điều thứ nhất, tiến vào thế giới của Lười Biếng thì phải trở nên lười biếng, điều thứ hai, tiến vào thế giới của Lười Biếng, thì chớ quá lười? Rốt cuộc là tôi nên lười biếng hay là không đây? " Ân Tu cũng nhận ra vấn đề của quy tắc này, nhưng đáp án lại được viết ra ngay ở mặt sau. 1, Tiến vào thế giới của Lười Biếng, thì phải trở nên lười biếng, đừng quấy nhiễu bọn chúng. Trở nên lười biếng, thì sẽ không kinh động đến bọn chúng, tức là sẽ tránh khỏi dị quái của tầng này. 2, Tiến vào thế giới của Lười Biếng, thì chớ quá lười, sẽ chìm đắm ở nơi đây. Quá lười biếng, hòa nhập với bọn chúng, thì sẽ trầm luân* ở đây, cũng chính là bị ảnh hưởng bởi sự ô nhiễm, mà biến thành dị quái của của tầng này. *沉沦: Nghĩa đen: chìm xuống. Nghĩa bóng: sa ngã, mất đi bản thân, bị giam hãm. Ân Tu nhớ lúc gặp ông chủ sạp ở đầu cầu thang, thì xung quanh có vài người chơi và dị quái đang nằm xếp ngang xếp dọc, những thứ đó có lẽ đều là người chơi, thứ trông như dị quái rất có thể là do người chơi biến thành. Ân Tu sắp xếp rõ ràng mọi thứ trong đầu rồi chuẩn bị đi về phía căn phòng phía trước xem thử, sau khi cậu hiểu rõ thông tin của còng tay trắng, thì liền ngẫm ra một cách, muốn thử nghiệm ở tầng của Lười Biếng xem sao. Trong lúc Tả Mộng còn đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, thì Ân Tu đã gan dạ mở cánh cửa phòng đầu tiên ở trước mặt bọn họ, dọa cho Tả Mộng run lẩy bẩy: "Cậu, cậu, một con gà mờ như cậu xông lên đứng trước làm gì! Nguy hiểm lắm biết không! " Hắn ta vội vàng tiến lên trước kéo Ân Tu ra, rồi tự tin vỗ ngực một cách chắc nịch: "Tuy không biết cậu muốn làm gì, nhưng tôi có Tội Môn, tôi lên trước! " "… "Ân Tu trầm mặc gật đầu, cậu cũng muốn xem thử Lười Biếng có năng lực gì, thế là liền bình tĩnh lùi về sau một bước. Trước khi đi vào trong, Tả Mộng đã làm trước việc xây dựng tâm lý, hắn hít sâu vài lần sau đó nhìn sang Tội Môn trông như một món phụ kiện bên cạnh mình, rồi nghiêm túc nói: "Làm cho tốt vào! Đi theo tao gi.ết sạch bọn nó! Chúng ta cùng nhau xưng bá ở tầng Lười Biếng, ngày tháng sau này thật đáng mong đợi! " Lười Biếng: … Tiếp đó hắn liền bước vào phòng. Khoảnh khắc hắn ta bước vào, thì cửa phòng liền đóng lại ngay lập tức. Giống như những gì có viết trên quy tắc, lúc đi ngang hành lang thì phải thật nhẹ nhàng, nhưng một khi đã vào phòng, thì đó sẽ
Chương 85: Người Chơi Sát Phạt Không Nên Quá Lười Biếng Đọc thêm »