Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão

Chương 85: Người Chơi Sát Phạt Không Nên Quá Lười Biếng

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Tả Mộng sững lại, ấm ức rụt tay lại, ráng chịu đựng không dám lấy dưới cái nhìn lạnh băng của Ân Tu. Nghĩ không ra, một con người có tiến độ thông quan 58% như hắn ta và cả Tội Môn đại lão tại sao lại phải nhún nhường trước con gà yếu tháo không nổi còng tay này. "Vậy cậu… đọc một chút cho tôi nghe đi. "Tả Mộng uyển chuyển hạ thấp yêu cầu, dù sao thì nếu làm xằng làm bậy ở đây mà không có tờ đơn quy tắc thì rất dễ vi phạm quy tắc. Ân Tu nhìn nhì Tả Mộng, rồi lại nhìn tờ đơn quy tắc trong tay, cậu lặng lẽ gấp tờ quy tắc lại ngay ngắn, rồi cất vào trong túi, sau đó mới thư thả nói: "Vậy anh lấy thông tin gì để trao đổi với tôi? " Tả Mộng nhăn mặt: "Bây giờ chúng ta đã cùng là người của một tổ chức lớn, cậu cần phải nhỏ mọn như vậy à? " "Không đổi thì tôi đi trước đây. "Ân Tu nhấc chân muốn vượt qua Tả Mộng để rời đi. Hắn ta vội bắt lấy Ân Tu, thành thật nói: "Đổi! Tôi có thông tin có thể trao đổi được. " Trong phó bản, mỗi một thông tin đều rất quan trọng, có đôi lúc cái giá phải trả khi không biết được thông tin là cả tính mạng, theo lẽ thường mà nói thì người chơi khi lấy được thông tin thì đều phải mạo hiểm để có được, trao đổi ngang giá là nền tảng giao lưu giữa các người chơi với nhau. Nhưng chỉ có Diệp Thiên Huyền mới cung cấp thông tin vô điều kiện cho người khác, mặc cho kết cục của việc phản bội anh ta rất là thảm. "Ờm… Tôi nhớ trước khi đi có ghi chép lại quy tắc của tầng Tham Lam ở chỗ của tổ chức, cậu xem có thể trao đổi được hay không? " Bất giác, Ân Tu nắm giữ thông tin đã chiếm giữ quyền chủ đạo, đầu óc của Tả Mộng làm gì còn có tôn nghiêm của một đại lão. "Tầng Tham Lam… cũng được. "Ân Tu gật đầu, tuy rằng cậu đã bị ngẫu nhiên hất ra khỏi tầng của Tham Lam, nhưng đâu biết chừng có khi vừa quay đầu là đã reset quay trở về. "Anh nói trước đi rồi tới tôi. " Tả Mộng gãi đầu, cố gắng nhớ lại quy tắc của tầng Tham Lam, sau đó đọc cho Ân Tu nghe. Hai bên cùng nhau trao đổi quy tắc. "Quy tắc số 1 và số 2 của tầng Lười Biếng này hình như có hơi mâu thuẫn? " "Điều thứ nhất, tiến vào thế giới của Lười Biếng thì phải trở nên lười biếng, điều thứ hai, tiến vào thế giới của Lười Biếng, thì chớ quá lười? Rốt cuộc là tôi nên lười biếng hay là không đây? " Ân Tu cũng nhận ra vấn đề của quy tắc này, nhưng đáp án lại được viết ra ngay ở mặt sau. 1, Tiến vào thế giới của Lười Biếng, thì phải trở nên lười biếng, đừng quấy nhiễu bọn chúng. Trở nên lười biếng, thì sẽ không kinh động đến bọn chúng, tức là sẽ tránh khỏi dị quái của tầng này. 2, Tiến vào thế giới của Lười Biếng, thì chớ quá lười, sẽ chìm đắm ở nơi đây. Quá lười biếng, hòa nhập với bọn chúng, thì sẽ trầm luân* ở đây, cũng chính là bị ảnh hưởng bởi sự ô nhiễm, mà biến thành dị quái của của tầng này. *沉沦: Nghĩa đen: chìm xuống. Nghĩa bóng: sa ngã, mất đi bản thân, bị giam hãm. Ân Tu nhớ lúc gặp ông chủ sạp ở đầu cầu thang, thì xung quanh có vài người chơi và dị quái đang nằm xếp ngang xếp dọc, những thứ đó có lẽ đều là người chơi, thứ trông như dị quái rất có thể là do người chơi biến thành. Ân Tu sắp xếp rõ ràng mọi thứ trong đầu rồi chuẩn bị đi về phía căn phòng phía trước xem thử, sau khi cậu hiểu rõ thông tin của còng tay trắng, thì liền ngẫm ra một cách, muốn thử nghiệm ở tầng của Lười Biếng xem sao. Trong lúc Tả Mộng còn đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, thì Ân Tu đã gan dạ mở cánh cửa phòng đầu tiên ở trước mặt bọn họ, dọa cho Tả Mộng run lẩy bẩy: "Cậu, cậu, một con gà mờ như cậu xông lên đứng trước làm gì! Nguy hiểm lắm biết không! " Hắn ta vội vàng tiến lên trước kéo Ân Tu ra, rồi tự tin vỗ ngực một cách chắc nịch: "Tuy không biết cậu muốn làm gì, nhưng tôi có Tội Môn, tôi lên trước! " "… "Ân Tu trầm mặc gật đầu, cậu cũng muốn xem thử Lười Biếng có năng lực gì, thế là liền bình tĩnh lùi về sau một bước. Trước khi đi vào trong, Tả Mộng đã làm trước việc xây dựng tâm lý, hắn hít sâu vài lần sau đó nhìn sang Tội Môn trông như một món phụ kiện bên cạnh mình, rồi nghiêm túc nói: "Làm cho tốt vào! Đi theo tao gi.ết sạch bọn nó! Chúng ta cùng nhau xưng bá ở tầng Lười Biếng, ngày tháng sau này thật đáng mong đợi! " Lười Biếng: … Tiếp đó hắn liền bước vào phòng. Khoảnh khắc hắn ta bước vào, thì cửa phòng liền đóng lại ngay lập tức. Giống như những gì có viết trên quy tắc, lúc đi ngang hành lang thì phải thật nhẹ nhàng, nhưng một khi đã vào phòng, thì đó sẽ

Chương 85: Người Chơi Sát Phạt Không Nên Quá Lười Biếng Đọc thêm »

Chương 84: Tôi Là Đại Lão, Tôi Bảo Kê Cậu

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu cúi đầu nhìn nhìn còng tay của mình, đúng là nên đi tìm Diệp Thiên Huyền bàn bạc một chút về vấn đề này, cậu khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Nếu Diệp… ừm, nếu Ân Tu ở đó, thì tôi cũng muốn đi gặp thử, để xem sát thần trong truyền thuyết trông ra sao. " Người chơi vui sướng: "Coi như cậu có mắt nhìn đấy, đại lão Ân Tu của chúng ta tuy có hơi yếu ớt, thân thể nhìn cũng không tốt, nhưng nếu đã là sát thần như mọi người nói, vậy thì chắc chắn là mạnh lắm. " "Tôi nói cho cậu nghe, nhìn cậu thản nhiên như vậy, thì chắc là cậu không biết Ân Tu mạnh cỡ nào đâu. "Đối phương lập tức phấn khởi quàng tay qua vai Ân Tu, hăng hái tuyên truyền sự tích về sát thần mà bọn họ nghe được, vừa lải nhải nói vừa dẫn Ân Tu đi về phía trước. "Cậu nói xem, có bao nhiêu người có thể khiến cho dị quái sợ hãi đến như vậy? Hễ mà nghe thấy hai chữ Ân Tu từ miệng dị quái, thì đó đều là được thốt ra một cách run sợ, không có con nào nghe thấy mà không sợ cả! " "Người mà quét sạch phó bản rồi mới rời khỏi, thì phải hung tàn và mạnh biết bao nhiêu! Cỡ gà yếu như cậu với tôi đều không có cửa với tới! Nên đi theo đại lão là không có sai đâu! " "Ừ ừ… "Ân Tu đáp một cách qua loa, ánh mắt dừng lại dò xét tầng này: "Đây là tầng mấy? " "Đây là tầng 4, Lười Biếng, tôi vừa ràng buộc với Tội Môn ở tầng này đó! "Người chơi vui vẻ chỉ vào Tội Môn bên cạnh mình. Kể từ khi Ân Tu nhìn thấy Tội Môn với áo choàng dài và mặt nạ màu tím kia, thì nó hầu như không có phản ứng gì, giữa chừng không những không có hối thúc người chơi làm bất cứ chuyện gì, mà cũng không nói một câu nào, giống như là một món phụ kiện treo bên cạnh người chơi vậy. Ân Tu thấy vị người chơi này tinh thần phấn chấn, nói năng lưu loát, thật sự không giống như bị Lười Biếng ảnh hưởng. Tiêu chuẩn chọn người của Tội Môn rốt cuộc là như thế nào? Ân Tu nhớ đến Diệp Thiên Huyền bình thường tuy cũng hay la mắng những người chơi không nghe lời trong trấn nhỏ, nhưng tính tình anh ta lại rất tốt, có thể bị Tội Môn Bạo Nộ với tính tình tương phản như thế này nhắm trúng thì đúng là đặc biệt. "Anh có biết Lười Biếng có năng lực gì không? "Ân Tu khẽ dò hỏi, cảm thấy Tội Môn đứng yên bất động như món phụ kiện đó thật giống đang treo máy/AFK. "Không biết nữa, tôi mới ràng buộc thôi! Lát nữa trên đường trở về tôi tìm một dị quái thử xem sao! "Người chơi này khí thế hùng hổ, rất có tinh thần hăng say làm việc. Ân Tu lặng lẽ gật đầu, liếc nhìn con mắt đang rón rén nhô ra khỏi lòng bàn tay trái của mình, nó đang chớp chớp nhìn cậu. Cậu áp sát lòng bàn tay, nhỏ giọng nói: "Khoan ra ngoài đã, chờ thêm chút nữa. " Con ngươi trong lòng bàn tay hơi cong cong lại, rồi rút trở về. "Nói ra thì, cậu tên là gì? Tôi tên Tả Mộng. "Người chơi kế bên đút hai tay vào túi, ngẩng đầu kiêu ngạo nhìn Ân Tu: "Tôi là người chơi đã tiến hành thông quan được 58% đó, nhưng mà do quá sợ lũ dị quái kia, khi dùng đạo cụ đã lỡ tay giết quá lố, cho nên mới phải đi vào đây, tôi là một người dân lương thiện, không có gi.ết người chơi đâu. " Ân Tu bình thản đáp: "Ờ, tôi tên Diệp Thiên Huyền. " "Diệp Thiên Huyền? Cái tên này sao nghe quen tai… "Tả Mộng vò đầu, nhất thời không nhớ ra được, thế là liền xua tay: "Có lẽ là trùng tên với người nào đó mà tôi có ấn tượng, dù sao thì bây giờ cậu cũng còn đang đeo còng tay, cũng không làm hại được gì, cậu đi theo tôi, tôi bảo kê cậu, đảm bảo đưa cậu an toàn đến chỗ của đại lão Ân Tu! " Ân Tu bình đạm gật đầu, không có phản ứng gì đối với sự hạ thấp của Tả Mộng, làn đạn trái lại được một tràn cười. "Hahahaha! Có người dắt Ân Tu đi gặp Ân Tu kìa! " "Có người nói anh Tu không biết đến sự tích của Ân Tu, rồi còn kể chuyện của Ân Tu trước mặt anh Tu hahahaha. " "Cái người này sao trông ngốc thế hahaha mắc cười quá. " "Người chơi rank trung bình thấp rơi vào trong chỗ rank cao, không quen biết một đại lão nào, còn tự xưng là đại lão, cười rung cả người. " "Làm ơn, vừa nãy có một con dị quái lén chui ra khỏi tường, vẻ mặt nó khi nhìn thấy còng tay của Ân Tu còn khủng khiếp hơn khi nhìn thấy Tội Môn của anh ta nữa, anh ta đang kiêu ngạo cái gì. " "Còng tay phai màu, có biết đẳng cấp* của người chơi mang còng tay trắng không hả? " *含金量 — nghĩa đen: hàm lượng vàng; nghĩa bóng: giá trị, đẳng cấp thực sự. "Lúc nhìn thấy anh Tu và Diệp lão đại trao đổi thân phận, thì tôi đã biết sẽ xảy ra mấy chuyện mắc cười này

Chương 84: Tôi Là Đại Lão, Tôi Bảo Kê Cậu Đọc thêm »

Chương 83: Sao Cái Còng Tay Này Của Cậu Còn Bị Phai Màu Vậy?

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho   ~   Chủ sạp nhìn vẻ mặt tái nhợt của anh ta với ánh mắt sâu xa, gã đưa tay bắt lấy một lá bài ở trong đống lá bài bừa bộn trước mặt.   Tiếp đó gã chau mày đáp: “Lạ thật… tuổi thọ của cậu vẫn còn không ít, nhưng cậu sẽ ch.ết vào tháng sau. “   Cả phòng livestream chấn động, nhưng Diệp Thiên Huyền lại rất điềm tĩnh gật đầu: “Tháng sau phải không? Cũng được, vượt thêm một phó bản nữa là có thể đi tổng kết rồi, một tháng đủ để tôi vượt được hai phó bản nữa, chờ thông quan toàn bộ rồi ch.ết cũng không muộn. “   Anh ta khẽ mỉm cười, còn làn đạn thì bắt đầu khóc lóc điên cuồng.   “Cậu không sợ cái ch.ết của chính mình sao? “Chủ sạp đã từng chứng kiến rất nhiều người chơi đến đây hỏi về bản thân mình, nhưng lần đầu tiên gã thấy có người lại ung dung như gió thoảng mây bay đối với thời hạn ch.ết của bản thân đến vậy.   Diệp Thiên Huyền che miệng ho nhẹ vài tiếng, gò má trắng nhợt một mảng, anh ta nhếch khóe miệng đầy ẩn ý: “Ông xem, dáng vẻ này của tôi cũng chẳng giống như có thể sống thêm được bao lâu nữa, đằng nào thì cũng phải ch.ết, chi bằng trước khi ch.ết đánh ra hết chiến lược cho trấn nhỏ, đảm bảo tỉ lệ sống sót cho người chơi trong trấn của chúng tôi. “   “Tận tháng sau mới ch.ết, thì tôi lại yên tâm hơn, vậy có nghĩa là trong tháng này cho dù tôi có làm gì thì cũng sẽ không ch.ết, đúng chứ? “   Chủ sạp khẽ hừ một tiếng: “Tự cho mình là đúng, cậu cho rằng lãng phí mạng sống của mình như vậy thì có thể bảo đảm được cho bao nhiêu người sống sót trong phó bản? Trong phó bản sẽ không tồn tại đấng cứu thế, kẻ đáng ch.ết thì cứu cũng chẳng được. “   Diệp Thiên Huyền hơi nheo mắt, hiền hòa nhìn chằm chằm ông chủ sạp: “Thấy ông hào phóng xem bói cho tôi như vậy, tôi cũng tính cho ông một quẻ nha. “   Chủ sạp: ?   “Cậu định bói gì cho tôi? “   Diệp Thiên Huyền nâng nhẹ tay, dịch thể màu đen trên ngón tay út của anh ta nhỏ giọt xuống mặt đất, dần dần ngưng tụ thành một thân ảnh màu đỏ, cơn nóng giận bồn chồn truyền đến từ bên dưới mặt nạ, hơi thở nặng nề, sát ý nồng đậm.   Chủ sạp sững sờ, ánh mắt dần trở nên kinh hãi, mắt cười của Diệp Thiên Huyền nheo lại, anh ta thản nhiên phất tay: “Đương nhiên là tính giờ ch.ết cho ông rồi… tôi đoán, là ngay bây giờ. “   Bạo Nộ tức tốc lao bổ đến theo tiếng thét hoảng loạn của chủ sạp.   Nó xé toạc áo choàng đen, lấy ra tờ quy tắc từ bên dưới, kêu gào điên loạn, chuẩn bị xé rách tờ đơn quy tắc thành 4, 5 mảnh, nhưng vừa quay đầu, thì liền đối diện ngay với đôi ngươi u ám của Diệp Thiên Huyền.   “Muốn xé đúng không? “Anh ta khẽ mỉm cười, rõ là đang cười, nhưng trong đáy mắt lại là cơn giận không thể đè nén được: “Mày xé nó thành bao nhiêu mảnh, thì lát nữa tao sẽ xé mày thành bấy nhiêu mảnh, mày cứ xé đi. “   Bạo Nộ khựng lại một chút, cố nhịn xuống cơn bực dọc đang dâng trào, đưa tờ quy tắc cho Diệp Thiên Huyền.   Diệp Thiên Huyền giật phắt lấy tờ quy tắc, sau khí hít thở sâu một hơi, thì mới mỉm cười ôn hòa nói với Bạo Nộ: “Vừa rồi chỉ là buột miệng nói ra mấy lời nóng giận do chịu ảnh hưởng của mày mà thôi, chứ một con người tâm bình khí hòa* như tao đây, thì làm sao có thể xé mày ra được chứ, có đúng không? “   *Nghĩa đen: lòng bình khí hòa.  Nghĩa bóng: tâm thái bình thản, không nóng nảy.  Sắc thái: khen người điềm đạm.   Bạo Nộ dám giận mà không dám nói.   Nó cũng là sau khi ràng buộc thì mới được cái con người này chính là Ân Tu, tên sát thần trong lời đồn.   Nếu đổi lại là người chơi bình thường khác mà cứ không hạp ý nó như thế này, thì nó đã sớm cho tan đàn xẻ nghé* đi tìm người chơi khác rồi, chứ làm gì có chuyện còn ở đây ngoan ngoãn làm không công cho hắn ta.   *一拍两散: vỗ tay một cái thì hai bên tách ra, tức là giải tán đường ai nấy đi, không làm việc hay hợp tác chung nữa, vỗ 1 cái hai người hai ngả.   Nhưng mà đây lại là Ân Tu đó! Nó nào dám mở miệng đâu!   Bạo Nộ bây giờ rất là bực! Bực vận may của bản thân quá kém! Rõ ràng là đã chọn trúng một đóa hoa trắng nhỏ* yêu kiều, ai ngờ kết quả lại là một sát thần?   *小白花: tiểu bạch hoa, chỉ kiểu nhân vật ngây thơ, yếu đuối, hiền lành (tương phản với ‘sát thần’).   “Đưa tao xem thử, tờ đơn quy tắc của tầng Bạo Nộ… “Diệp Thiên Huyền chậm rãi mở tờ đơn trong tay, còn chưa kịp xem, thì cả Thành Cực Lạc lại thêm một trận xoay chuyển trời long đất lở.   Người chơi ở mỗi giai đoạn hành lang khác nhau đều bị đánh bay,

Chương 83: Sao Cái Còng Tay Này Của Cậu Còn Bị Phai Màu Vậy? Đọc thêm »

Chương 82: “Khi Nào Tôi Chết? “

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~~~ Ân Tu lần nữa im lặng đánh giá chiếc còng, không ngờ cái thứ mà Trưởng Giám Ngục tiện tay vứt cho mình lại khủng khiếp đến thế. Người đàn ông ngước nhìn Ân Tu, rồi lại liếc nhìn Lê Mặc đang mỉm cười đằng sau, e dè nói tiếp: "Đến bây giờ còng tay của cậu vẫn còn là màu trắng, chứng tỏ cậu chưa phải chịu ô nhiễm nghiêm trọng, tinh thần của cậu vẫn đủ kiên định, nhưng một khi cậu gặp phải sự ô nhiễm của tội nghiệt, thì màu sắc trên còng tay của cậu sẽ thay đổi dựa theo loại tội nghiệt đó. " "Cái người đeo còng tay trắng mà tôi gặp lần trước, hình như màu còng tay của hắn ta đã biến thành màu vàng… người chơi kiêu ngạo đó bị sắc dục làm ô nhiễm, trở thành kẻ điên chìm đắm trong dục vọng, chưa từng thấy hắn trở ra bao giờ. " "Màu sắc của tội nghiệt… "Ân Tu quay đầu nhìn sang Lê Mặc, cậu nhớ lúc ban đầu khi Lê mặc xuất hiện trước mặt mình, thì anh ta có đeo một cái mặt nạ, trên đó có một vệt màu, là màu xanh lam. "Những tội nghiệt khác nhau sẽ có màu sắc khác nhau, hiện rõ trên cơ thể mỗi Tội Môn, nhưng tôi chưa từng gặp hết tất cả Tội Môn, nên không biết rõ màu nào sẽ ứng với Tội Môn nào, chỉ biết Sắc Dục là màu vàng, Tham Lam là màu xanh ngọc, Đố Kị là màu xanh lá. "Người đàn ông quỳ ngay ngắn, nói hết những gì nên nói, giải thích từng điều một, bổ sung đầy đủ. "Ngoài ra, một khi cậu gi.ết người hoặc dị quái, thì cậu sẽ rất dễ bị tội nghiệt lây nhiễm, nhưng người chơi tiến vào đây đều là những kẻ gi.ết người không gớm tay, cho nên mới nói những người đeo còng tay trắng rất khó rời khỏi nơi này. " Ân Tu chậm rãi gật đầu, đã hiểu rõ tình thế. Kể từ lúc cậu đeo còng tay trắng bắt đầu, thì cậu và những người chơi cùng tiến vào nơi này đã không ở cùng một độ khó. Thành công tránh khỏi sự lây nhiễm của tội nghiệt, rời khỏi Thành Cực Lạc là kết cục tốt nhất, nhưng một khi kích hoạt tội nghiệt ở các tầng khác nhau, thì cậu rất có thể sẽ sa vào một tội trong Thất Tông Tội, bất kì tội nào cũng có thể dẫn đến Bad End (kết cục tệ nhất). Mà những người khác chỉ cần lo giữ mạng, sống sót khỏi những người chơi thù địch và dị quái, sau đó chỉ cần thành công đến gặp Trưởng Giám Ngục rồi rời khỏi đây là được. Cùng bước vào một tầng tội nghiệt như nhau, nhưng ảnh hưởng lên hai bên đều hoàn toàn khác biệt. Ân Tu thở dài chậm rãi, bắt đầu hối hận lúc đó không trực tiếp xông lên dùng còng tay siết ch.ết Trưởng Giám Ngục. "Nhưng mà… chắc là có cách giảm nhẹ (debuff) tội nghiệt đúng không? Phó bản sẽ không có quy tắc ép ch.ết người chơi 100%, sẽ luôn có kẽ hở để lợi dụng. "Ân Tu lạnh lùng nhìn người đàn ông: "Còng tay trắng thì cũng có cách sống của còng tay trắng, đúng chứ? " Người đàn ông gãi gãi đầu: "Đã nhiễm phải tội nghiệt của Thành Cực Lạc thì chỉ có một đường sống, chỉ cần giảm bớt ham muốn tội lỗi trong lòng đi là được, còng tay trắng chắc cũng như thế. " Ân Tu trầm tư: "Giống như Bạo Nộ, chỉ cần tìm đủ mọi cách để duy trì sự bình tĩnh, thì có thể hạ thấp chỉ số ô nhiễm? " "Đúng vậy. " Ân Tu cảm thấy khá phức tạp về độ khó của còng tay trắng, quy tắc của mỗi tầng cậu đều chưa nắm rõ, ngay cả cách thông quan cậu cũng chưa hiểu thấu, vậy mà vừa mới vào đã đẩy cậu lên độ khó cao nhất. Còng tay trắng là có được từ trong tay của Trưởng Giám Ngục, bên trong Thành Cực Lạc chắc chắn sẽ không có tin tức liên quan đến còng tay trắng, vậy thì chỉ có thể moi thông tin từ trong miệng của dị quái, e rằng đã có không ít người chơi bị lây nhiễm tội nghiệt nặng hơn trong quá trình truy tìm thông tin. "Không thể gi.ết dị quái… cũng không thể gi.ết người có đúng không? "Ân Tu phút chốc cảm thấy bản thân đã thật sự trở thành tù nhân của phó bản, đeo lên còng tay, sau đó biến thành người dân lương thiện, người chơi và dị quái đều mở tiệc ăn mừng*. *普天同庆 (pǔ tiān tóng qìng) → Đây là một thành ngữ, có nguồn gốc từ các nghi lễ tế trời thời xưa, để chỉ niềm vui chung của tất cả mọi người trên khắp thiên hạ. Trong câu này, nó được dùng với sắc thái châm biếm, mỉa mai, vì việc người chơi trở thành "người dân lương thiện" lại khiến cả quái quỷ cũng vui mừng. Tiếp đó, cậu từ từ mở mắt, cười nói: "Vậy Tội Môn của tôi thì được gi.ết chứ? " Mặt người đàn ông trắng bệch, bắt đầu run rẩy. Xét từ phản ứng của hắn ta, thì việc Tội Môn giết chóc sẽ không ảnh hưởng gì đến tội nghiệt của còng tay trắng. Được rồi, lại có thêm một cách giải quyết để tự do hành động. "Tôi… tôi đã nói cho cậu biết nhiều như vậy rồi, cậu không thể tha cho tôi được sao? "Người đàn

Chương 82: “Khi Nào Tôi Chết? “ Đọc thêm »

Chương 81: Cắn Cắn Nè, Uốn Éo Nè, Ôm Cái Nè

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu cắn vài cái trên đầu xúc tu, sau khi xác nhận đây quả thật là một bộ phận chi thể thật sự tồn tại, thì cậu mới ngừng cắn. Cậu nhìn con mắt ở kế bên dấu răng của mình, lúc trước nó còn đảo qua lại nhìn cậu, bây giờ thì đồng tử đang không ngừng run rẩy, cảm xúc được phản hồi ra đặc biệt không được ổn định. Ân Tu khó hiểu lùi ra sau một bước, đụng phải Lê Mặc ở đằng sau, cậu vừa muốn quay đầu lại nhìn xem, thì bị một sợi xúc tu nhanh chóng chặn lại, che mất tầm nhìn của cậu. "Bây giờ vẫn chưa nhìn tôi được. " Hơi lạnh bao bọc xung quanh quấn lấy eo của Ân Tu, sợi xúc tu đó có ý muốn che mắt cậu lại, xoay đầu của cậu quay trở lại hướng chính diện. Ân Tu lắng nghe tiếng thở trầm thấp và gấp gáp sau lưng mình, cảm nhận được hàn ý đang tràn ra không kiêng dè, cậu nhịn không được mà nhỏ giọng hỏi: "Tôi cắn làm anh đau hả? " Lê Mặc không đáp lại, nhưng hàn ý bám quanh eo cậu lại đang siết chặt từng chút một, bám sát lên da thịt cậu, hơi thở đó như đang nhẫn nhịn đè nén thứ gì đó, vang vọng rõ ràng trong căn phòng tĩnh mịch. Ân Tu đứng yên không động đậy, cậu quả thật cũng cảm thấy phát cắn đó của mình hình như đã gây ra cho Lê Mặc một ảnh hưởng không nhỏ, nên chỉ yên lặng đứng đó chờ những hàn ý lúc nhúc kia chậm rãi thu về, từng chút một khôi phục lại sự điềm tĩnh không một gợn sóng lúc ban đầu. Trong lúc này, làn đạn đều trở nên ồn ào, hỗn loạn. "Sao lại là màn hình đen nữa rồi! ! Cứ đến đoạn gây cấn là lại không cho người ta xem! " "Màn hình đen là chuyện tốt đó người anh em, tôi nhớ vào một đêm ở phó bản trước, mấy huynh đệ thức đêm ghi chép cách vượt ải không biết đã nhìn thấy gì, mà tinh thần đều không được bình thường. " "Theo những người chơi may mắn thoát nạn, thì họ hình như đã nhìn thấy anh Tu với bạn cùng cùng phòng đi vào khu rừng nhỏ rồi nhìn thấy thêm những gì không nên nhìn, cho nên tinh thần đã chịu ảnh hưởng, phòng livestream khi đó cũng bị đóng khẩn cấp luôn. " "Ở trong khu rừng nhỏ, nhìn thấy những thứ không nên nhìn… ? " "M.ẹ k.iếp, sao thứ kinh khủng thế mà qua miệng ông lại nghe mờ ám vậy? Thật sự là thứ không xem được mà! " "Đừng nói bậy nữa, là bạn cùng phòng của cậu ta, con dị quái này hình như rất ghê gớm, mọi người để ý chút nhé. " "Vậy anh Tu của tôi ở gần như vậy không sao chứ? " "Anh Tu của tôi chắc chắn không sao, chịu phạt thì chúng ta ai cũng có, riêng sủng ái thì chỉ mình anh Tu có. " Màn hình phát sóng xoẹt một cái bình thường trở lại, mọi người không chớp mắt nhìn Lê Mặc không nói lời nào ôm lấy Ân Tu từ phía sau ở trong phòng phát sóng, vẻ ngoài thì vẫn bình thường, chỉ là vùi đầu vào vai Ân Tu, chẳng hề lên tiếng. Ân Tu cảm nhận được sự điềm tĩnh của anh ta, cậu rũ mắt nhìn quanh, xúc tu đã bị ẩn đi hết, Lê Mặc dường như cũng đã trở lại là Lê Mặc của ngày thường, cậu thấp giọng hỏi: "Ổn rồi à? " "Ừm. "Lê Mặc vừa trả lời thì Ân Tu liền nâng tay đẩy anh ra, sau đó xoay người lại nhìn anh một cách nghiêm chỉnh. Vẫn như mọi khi, vẫn là nụ cười mỉm âm u đó, vẫn bộ vest đen chỉnh tề, đẹp đẽ, tao nhã, mang lại cảm giác tựa người nhưng không phải người. "Tôi không có cắn đau anh chứ? Tôi chỉ là muốn xác nhận đó thật sự là một bộ phận của anh mà thôi. "Ân Tu nhìn anh ta chằm chằm, cố gắng nhìn thấy phản ứng đặc biệt nào đó trên gương mặt của Lê Mặc. Nhưng anh chỉ bình thản cười: "Cắn không đau, không có bị thương, chỉ là đây là lần đầu tiên có người cắn tôi, cho nên cảm xúc có hơi kích động một chút. " Vẻ mặt Ân Tu hiện lên vẻ bối rối, sau đó điềm tĩnh gật đầu: "Anh không sao là được. " Hiểu biết của cậu về Lê Mặc chỉ là từ cái nhìn thoáng qua vừa nãy, không rõ cái thứ mà anh ta gọi là cảm xúc kích động có phải là phản ứng bình thường hay không, thế nên cậu liền lướt qua chủ đề này, chuẩn bị bận rộn việc chính sự. Ân Tu quay người đi đến góc tường, chỗ người đàn ông kia đang co rúm run rẩy. Cảm xúc của Lê Mặc thì đã ổn định rồi, nhưng cảm xúc của người đàn ông này hình như đã trở nên hoảng sợ hơn rồi. Hắn ta co ro ở đó, nhìn Lê Mặc với vẻ mặt kinh hãi, miệng tuy không nói lời nào, nhưng nỗi sợ có thể nhìn thấy rất rõ ràng. "Trước khi ch.ết có gì muốn nói không? "Ân Tu nhìn hắn ta, giọng điệu như thể gió thổi mây trôi, ấy thế mà cậu còn chưa rút đao, thì người đàn ông đó đã lao lên nhanh chóng, ôm lấy chân của cậu. "Đừng gi.ết tôi!

Chương 81: Cắn Cắn Nè, Uốn Éo Nè, Ôm Cái Nè Đọc thêm »

Chương 80: Cắn Một Miếng Xúc Tu Tà Thần

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~~ Người đàn ông kia bị dọa đến mức run rẩy lùi ra sau vài bước: "Không, không cần nữa… " "Vậy sao mà được. "Lê Mặc từng bước một đi đến gần người đàn ông, những con mắt đó cũng cách hắn ta ngày một gần: "Vừa nãy cậu ta nói mắt của tôi cũng đẹp lắm, nếu anh mà nói không cần nữa, thì có phải là đang phủ định lời nói của cậy ấy không? " Mắt người đàn ông đờ đẫn, vẫn chưa kịp hoàn hồn, nhưng những con mắt dày đặc kia đã áp sát lại gần hắn ta, nhìn chằm chằm vào hắn. "Anh bắt buộc phải móc một con xuống, nếu không thì sẽ tới lượt tôi móc mắt của anh đấy. " Người đàn ông cứng họng, cũng chẳng có đường thoát khỏi đám mắt vây quanh, nhưng mà bảo hắn chạm vào những con mắt này, thì hắn không có cái gan đấy đâu, hơn nữa bây giờ khi phải đối diện với những xúc tu lúc nhúc bao vây, hắn ta ngay cả cầm dao cũng không có sức. Chẳng phải đã nói chỉ cần nấp ở đây đánh lén người chơi là được rồi sao! Cái thứ trước mặt này lại là gì thế! ! Chẳng lẽ đã có dị quái phản bội tổ chức, chạy theo phe người chơi rồi sao? ! Khuôn mặt người đàn ông tràn đầy vẻ tuyệt vọng, run lẩy bẩy giơ con dao trong tay lên, chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến khốc liệt, hắn ta thật lòng không cho rằng sau khi hắn móc một con mắt trên đó xuống thì người đàn ông đó sẽ tha cho mình. Lê Mặc cười tủm tỉm nhìn chằm chằm hắn ta, nhìn chằm chằm vào con dao của hắn. Khung cảnh đang trong thế giằng co, khí tức nguy hiểm có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, một giây sau, cánh cửa bên cạnh 'xoạch' một cái mở ra, Ân Tu thò đầu ra: "Tôi tìm được túi đạo cụ của mình rồi, nhưng mà chỗ cất có hơi cao, anh vào đây lấy giúp tôi một chút. " "Được. "Lê Mặc gật đầu, chuẩn bị đánh nhanh thắng nhanh. Nhưng Ân Tu lại thản nhiên bổ sung thêm một câu: "Trước hết khoan hãy giết hắn. " Người đàn ông đang cầm dao chuẩn bị chờ chết bỗng nhiên sững sờ, hắn ta nhìn sang Ân Tu, khuôn mặt trắng trẻo của người trước mặt thoáng chốc trở nên thần thánh! Một giây sau, Ân Tu liền nói thêm rằng: "Giữ lại để lát tôi thử đao. " "Được. "Lê Mặc gật đầu, xúc tu quấn lấy người đàn ông, kéo theo hắn vào trong rồi ném vào một góc. Đá quý lấp lánh chói mắt khắp người cũng không thể thắp sáng đôi mắt mờ mịt của người đàn ông, hắn ta đã gặp phải người còn nguy hiểm hơn cả dị quái rồi. Túi đạo cụ của Ân Tu được đặt ở trên cao, trong một đống đá quý nào đó trong phòng. Dựa theo vị trí chất đá quý thì có thể nhìn ra đây vốn là những món đồ nội thất, nhưng do lòng tham của người đàn ông mà chúng đã biến thành rất nhiều đá quý, chất chồng lên nhau, phát ra ánh sáng lấp lánh, thậm chí còn chất túi đồ vốn đặt trên đầu tủ của Ân Tu lên cao chót vót gần chạm trần nhà. Ân Tu không có cách nào leo lên chồng đá quý nhỏ để lấy đồ, nên mới gọi Lê Mặc vào thử xem sao. Cậu đứng ở một bên yên lặng quan sát Lê Mặc, muốn xem thử cái người này sẽ dùng cách nào để lấy túi đồ nhỏ của cậu xuống, nhưng Lê Mặc chỉ mỉm cười nhìn cậu, rồi chợt có thứ gì đó lạnh lẽo lướt ngang qua trước mặt Ân Tu, túi đồ ở gần sát trần nhà cũng đột ngột lăn xuống, rơi vào lòng Ân Tu. Ân Tu trầm mặc ôm túi đồ, cậu nhìn vị trí đặt cái túi ban nãy, rồi lại nhìn sang Lê Mặc, cái người này cái gì cũng không làm, thậm chí cũng không nhúc nhích chút nào, thế mà túi đồ đã rơi xuống rồi. Ân Tu thờ ơ mở túi đồ, nhét đồng xu của Nhã Nhã vào túi quần, sau đó buộc gọn thanh đao ở trên thắt lưng, rồi mới ngước mắt nhìn Lê Mặc. "Cho tôi xem thứ mà anh đang giấu đi? " "Cậu muốn nói đến cái gì? " Ân Tu đưa tay chỉ bừa xung quanh anh ta: "Chính là những thứ bao quanh anh mà tôi không nhìn thấy được nhưng cứ ở bên cạnh tôi ấy. " Lê Mặc cười rạng rỡ: "Tôi khuyên cậu không nên xem thử đâu, những thứ này không phù hợp với gu thẩm mỹ của con người. " Ân Tu khoanh tay trước ngực, điềm nhiên nhìn anh ta: "Anh đã dùng nó để đi theo tôi một phó bản rồi, bây giờ còn muốn giấu giếm sao? " "Thật sự muốn xem à? " "Ừ. " "Nhất định phải xem sao? " Ân Tu nhướng mày: "Anh không muốn cho tôi xem đến vậy ư? " Cậu nâng ngón tay chỉ sang gã đàn ông đang co ro ở góc tường: "Sao bọn họ đều có thể nhìn thấy, mà chỉ có tôi là không thể thấy được gì? " "Bởi vì chúng nó không phải là con người. "Lê Mặc không hề lung lay nhìn Ân Tu: "Nhưng cậu là con người, bản thể của tôi sẽ gây ra một số ảnh hưởng tiêu cực cho con người, cậu sẽ vô thức sản

Chương 80: Cắn Một Miếng Xúc Tu Tà Thần Đọc thêm »

Chương 79: Anh Muốn Con Mắt Nào?

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~~ Lê Mặc mỉm cười chăm chú nhìn Ân Tu: "Vì điều gì mà ổn rồi? " Ân Tu hờ hững giơ tờ quy tắc trên tay lên, lạnh lùng nói: "Vì cái này. " "Tờ quy tắc à? Nếu cậu muốn thì tôi có thể đi tìm thêm vài tờ về cho cậu. "Lê Mặc trong nháy mắt đã nghĩ ra nên làm sao chuồn đi bắt dị quái ở các tầng khác rồi, nhưng lúc này Ân Tu lại xua tay. "Tạm thời không cần đi tìm vội, tôi phải đi lấy lại đao của tôi trước. "Ân Tu ngoái đầu nhìn lại mộ viên đằng sau, bên trong im ắng tĩnh lặng, không còn loại huyên náo như khi nãy, hiu quạnh đến mức dường như đám dị quái dưới lòng đất ban nãy không hề tồn tại. Cậu mím nhẹ môi, âm giọng trầm thấp: "Nếu như có đao thì sẽ không bị những thứ này cản trở. " Lê Mặc tinh tế nhận ra tâm trạng không vui của Ân Tu, anh mỉm cười nói: "Ừm, đi lấy đao trước. " Sự không vui của Ân Tu có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Không chỉ Lê Mặc có thể phát hiện ra, mà những người chơi đang xem livestream trong trấn nhỏ cũng cảm nhận được. Lời của dị quái Tham Lam, từng câu từng chữ đau thấu tim, tuy không nhắc nhiều đến quá khứ của cậu, nhưng mỗi một đóa hoa đại diện cho dục vọng đều giống như đang bóc trần dĩ vãng của Ân Tu ngay trước mặt cậu. Trơ trụi đến mức ngay cả món quà không rõ lai lịch do một dị quái như Lê Mặc tặng, mà cậu cũng trân trọng cất giữ. Nghĩ đến bé gái ở phó bản trước, người chơi không ngừng cảm thán. Họ đột nhiên hiểu ra nguyên nhân tại sao cậu lại tốt với bé gái đến như vậy, mặc dù nó rõ ràng chỉ là dị quái, bởi vì thứ mà mắt cậu nhìn thấy hoàn toàn không phải là thứ đồ bên ngoài đại diện cho thân phận, mà hơn hết chính là tình cảm thuần khiết ẩn dưới vỏ bọc bên ngoài. Nghĩ đến dị quái có nhắc đến Ân Tu bị người ta tránh như tránh tà khắp nơi, mà trong đó còn có họ, thế là có vô số bình luận lướt nhanh đầy màn hình với những lời lẽ bộc phát. "Anh Tu! Chờ anh trở về tôi sẽ trồng đầy hoa trước cửa nhà anh! " "Anh Tu anh Tu! Có thiếu em gái không? Em có thể giả gái để làm em của anh. " "Anh bạn ở trên, có tỉnh táo không vậy? " "Anh Tu! Em tuyên bố anh chính là vị thần thứ hai của trấn nhỏ! Nếu có một ngày Diệp lão đại không còn nữa, thì em sẽ phò tá anh lên ngôi! " "Anh bạn lầu trên cẩn thận chút… Diệp lão đại hay bật bình luận lúc vượt ải lắm. " "… Không sao đâu, anh ta đâu có biết tôi là ai. " "Anh ta không biết nhưng tôi biết! Tên nhóc này dám bất kính với anh Diệp, đợi lát nữa tôi sẽ đi tố cáo cậu, để anh Diệp thưởng cho cậu vài cái tát cho tỉnh ra. " "Em sai rồi! Em chọn gia nhập đội ngũ trồng hoa! " "Xem như cậu quỳ nhanh đấy*. " *Đầu hàng, chịu thua. Làn đạn có ồn ào cỡ nào thì Ân Tu cũng không nhìn thấy được một chữ, vì để tránh không tìm được mộ viên sau khi tìm được đao, cậu vội vàng men theo hành lang đi về phía trước tìm kiếm vị trí cất giữ đạo cụ của mình. 【Tầng 5, Phòng Chứa Đồ Số 303】 Sau khi Ân Tu rời khỏi khu mộ viên thì đoạn hành lang đã hơi lộ ra vẻ bình thường, ít nhất thì trông đã ra bộ dạng mà một hành lang nên có. Hai bên có những căn phòng kèm theo số hiệu nằm san sát nhau kéo dài ra ngoài, nhìn thoáng qua liền thấy ngay cửa ngăn cách ở cuối đường. Trên mỗi cánh cửa đều được đánh số giống như những căn phòng trong khách sạn, nhưng căn cứ theo nội dung trên giấy, thì những cánh cửa này chính là cửa của phòng giữ đồ. Đúng lúc đi ngang qua một căn phòng đang hé cửa, Ân Tu dừng chân, thò đầu vào trong xem thử. Bên trong không giống như là phòng trữ đồ, mà giống như một căn phòng bình thường, có một người đàn ông đang ngồi say mê đếm những tờ tiền được rải đầy trên mặt bàn, miệng còn không ngừng lẩm bẩm: “Đợi đến khi công ty niêm yết* vào tuần này, thì sẽ có rất nhiều tiền rất nhiều tiền, tiêu mãi không hết, tôi phải đầu tư, tôi muốn có được thật nhiều, thật nhiều tiền hơn thế này nữa. ” *上市 (shàngshì): Niêm yết (chứng khoán), lên sàn. Thuật ngữ kinh tế, nghĩa là cổ phiếu của công ty được phép giao dịch trên thị trường chứng khoán. Bên cạnh còn có đứa bé nhỏ xíu đang kéo kéo vạt áo của người đàn ông: “Vậy khi nào thì ba mới kiếm đủ tiền để có thời gian chơi với con ạ? ” Người đàn ông bỏ ngoài tai tất cả, mắt dán chặt vào số tiền trên tay, nhe răng nhăn nhó: “Vẫn chưa đủ! Tao còn nghèo lắm! Tao muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa! ” Tiền trên mặt bàn càng lúc càng nhiều theo từng lời nói của người đàn ông, dần dần tích lũy chất đống rồi rơi xuống, ấy thế mà người

Chương 79: Anh Muốn Con Mắt Nào? Đọc thêm »

Chương 78: Nấm Mồ Của Kẻ Tham Lam

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 Cú đạp rơi xuống, hai cánh tay xương khô quắp bị nghiền thành vụn, nhưng ngay lập tức lại có rất nhiều bàn tay xương phóng lên ôm chặt lấy chân của Ân Tu. Nó moi lên một đóa hoa xinh đẹp từ trong đất: "Ta đổi với cậu nhé, ta cho cậu cái này, đẹp hơn tốt hơn. " Ân Tu khẽ rụt chân lại: "Không cần. " "Thế đổi sang cái này nhé! Bó hoa này đẹp biết là bao! "Lại thêm một bó hoa được moi lên từ lòng đất, bó hoa đó thậm chí còn không giống bất cứ bông hoa nào nên có ở thế giới thực, ngũ sắc rực rỡ mang theo ánh sáng lấp lánh, lung linh, đẹp đẽ đến mức khiến cho người ta lay động tâm can. Ánh mắt của Ân Tu rơi trên bó hoa đó, có chút ngẩn ngơ, trông giống như là cả con người đã bị bó hoa đó bắt lấy, không thể rời mắt được. Âm thanh dưới lòng đất trở nên trầm thấp đầy mê hoặc, chập rãi dụ dỗ nói: "Nhìn này, hoa màu vàng là người nhà, cậu mà có nó thì sẽ có một gia đình hạnh phúc, cậu sẽ không cần phải lớn lên ở trong cô nhi viện, cậu sẽ có em gái đáng yêu chơi đùa cùng mình, có ba mẹ luôn đối xử tốt với mình, đời sống của cậu sẽ trở nên sung túc, chứ không phải là không có gì trong tay nữa. " "Hoa màu xanh lam là bạn bè, cậu sẽ không còn bị mọi người tránh như tránh tà, cậu sẽ không còn bị người khác phớt lờ, sẽ có rất nhiều rất nhiều người vây quanh cậu, cậu chẳng cần phải đánh đổi bất cứ thứ gì, họ vẫn sẽ ở bên cạnh cậu. " "Hoa màu đỏ là người yêu, lĩnh vực mà cậu chưa bao giờ chạm tới sẽ mang lại cho cậu những điều mới mẻ và tốt đẹp, cậu sẽ được ai đó yêu thương sâu đậm, được coi trọng, và có được người đồng hành dài lâu bên cạnh, cùng nhau đối diện với cái chết, chứ không phải cô đơn lẻ loi một mình nữa. " "Hoa màu tím là tiền tài, có thể cậu không bận tâm đến nó, nhưng cậu không thể thiếu nó được. " "Muốn không? Có muốn không? Có được bó hoa này, cậu sẽ có một cuộc đời trọn vẹn, những cảm xúc mà cậu thiếu hụt, những ký ức mơ hồ của cậu, quá khứ lạnh lẽo như gió rét và cả những nỗi đau của cậu, tất cả đều sẽ được đóa hoa này xoa dịu. " "Chỉ cần cậu đem đóa hoa nho nhỏ đáng thương kia ra trao đổi mà thôi. " Âm thanh dưới lòng đất thì thào không dứt, từng tiếng từng tiếng một, bó hoa ngũ sắc đó không ngừng biến ảo, hóa thành các hình thù kỳ dị trong mắt Ân Tu. "Cậu nhìn cậu xem, thật tội nghiệp, chẳng có gì, người bạn duy nhất cũng sắp ch.ết đến nơi, so với nghèo nàn, thì cậu càng muốn có được nhiều hơn đúng chứ? Nào, trao đổi đi, chỉ cần trao đổi với ta là được. " Cánh tay đó lặng lẽ vươn về phía Ân Tu, từ từ chạm vào đóa hoa nhỏ màu đỏ rực được kẹp giữa ngón tay cậu. Khi bàn tay khô quắp sắp chạm đến hpa, Ân Tu hơi rụt tay lại, bảo vệ bông hoa trong lòng bàn tay. Ánh mắt mơ màng của cậu chợt tỉnh táo trong một khoảnh khắc, nhưng lại ngay lập tức lại trở nên mông lung trong một giây sau, miệng cậu khó khăn thốt ra vài từ ngữ không rõ ràng: "Không cho mày… " "Món quà… đầu tiên… nhận được… " "Mất rồi cũng sẽ không vui… " Càng lẩm bẩm thì cậu càng nghiến răng ken két, chân mày nhăn chặt, đột ngột quay đầu sang hướng khác, dời mắt khỏi bó hoa kia, tức giận quát: "Hoa gì mà lòe loẹt! Xấu òm, tao không thèm! " Những cánh tay xương khựng lại, đây là người đầu tiên giãy thoát ra khỏi sự dụ hoặc. "Không muốn ư? Tại sao lại không muốn chứ? Đây đều là những thứ mà cậu không có mà? Sao cậu lại không muốn? " Bàn tay chậm rãi vươn tới, cố gắng đưa bó hoa hoa ngũ sắc đến trước mặt Ân Tu một lần nữa, nhưng bị cậu nhắm mắt gạt phắt đi: "Không có hứng thú, lấy ra. " Âm thanh từ dưới đất vọng lên the thé: "Không thể nào! Không thể có ai không muốn cả! Con người vốn tính tham lam, con người chỉ muốn có được nhiều hơn, không bao giờ thỏa mãn! " "Cậu sao lại không muốn! Sao lại không muốn! " "Ta biết rồi, cậu không phải là con người, cậu là quái vật, là quái vật trong loài người, máu lạnh bạc tình, cho nên cậu mới trắng tay không có gì cả! " Ân Tu chau mày giậm chân xuống phần mặt đất phát ra âm thanh: "Câm miệng! " Cậu vừa cử động, thì liền có vô số cánh tay vươn lên bắt lấy chân cậu, tiếng nói vang vọng, chồng chất không ngớt: "Cho ta…cho ta một món đồ, thứ gì cũng được…, đưa cho ta… ta muốn… " Ân Tu thở dài nặng nề, không muốn day dưa với đám cánh tay vướng víu này thêm nữa, cậu ngẩng đầu nhìn về phía cuối mộ viên, ở đó có một cánh cửa, mở cánh cửa đó ra thì sẽ đến được đoạn hành lang kế tiếp, ít nhất cũng thoát khỏi được đám cánh tay này. Cậu không thèm quan tâm đến

Chương 78: Nấm Mồ Của Kẻ Tham Lam Đọc thêm »

Chương 77: Hoa Quý Duyên Lành

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 Chủ sạp nghẹn lại, bất giác nảy sinh sợ hãi đối với người đàn ông không biết ở đâu ra này, sự e sợ này đến từ nỗi kinh hãi do áp chế cấp bậc trong phó bản,  hắn ấp úng: "Mày… hai người đi cùng nhau à? " Lê Mặc đứng dậy, học theo Ân Tu đẩy ghế trở về, sau đó nghiêm chỉnh nhìn chủ sạp, mỉm cười: "Đúng vậy, cùng nhau. " Mồ hôi chủ sạp tuôn như mưa, hắn không biết người đàn ông đứng trước mặt này là ai, nhưng cảm giác được đây không phải là kẻ tầm thường, tốt nhất là không nên gây hấn gì, thế là liền thấp giọng nói: "Anh muốn hỏi gì thì cứ hỏi, tôi miễn phí cho anh. " "Ai là người đã đeo còng tay kia cho cậu ấy? " "Còng tay trắng ấy à… cái còng đó toàn phó bản chỉ có Trưởng Giám Ngục mới có, cũng chỉ có hắn mới mở ra được. " "Trưởng Giám Ngục? "Lê Mặc nheo nhẹ mắt, toàn thân tản ra sự nguy hiểm. Chủ sạp rụt người lại, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân: "Đúng vậy… là Trưởng Giám Ngục, bộ còng tay trắng đó chỉ được đeo cho người chơi bị Trưởng Giám Ngục xem là cực kỳ nguy hiểm để hạn chế hành động, năm mươi lần phó bản cũng chưa chắc xuất hiện được một cái, nhưng một khi đã có người đeo chiếc còng trắng đó lên, thì sẽ rất khó rời khỏi Thành Cực Lạc. " "Tôi nghĩ… Trưởng Giám Ngục là đang hy vọng cậu ta sẽ ch.ết ở đây. " Đang nói thì chủ sạp cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn lướt qua Lê Mặc, khi thấy cảm xúc của anh dao động lên xuống vì không vui, thì liền nhanh chóng cúi đầu để giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân, cầu mong vị khách này hỏi xong thì đi nhanh dùm. "Tôi biết rồi. "Lê Mặc đáp, nhưng lại không có ý rời khỏi đây, mà nhìn chủ sạp chằm chằm: "Vậy còn ông thì sao? " "Tôi… "Lưng chủ sạp toát mồ hôi lạnh, run rẩy đáp lời cái vị đằng kia: "Tôi thì có thể có chuyện gì chứ, chỉ là một dị quái bình thường thôi. " Lê Mặc cong khóe môi: "Nói dối. " Anh tiến lên phía trước một bước, chủ sạp lập tức bị dọa cho khiếp vía quay đầu bỏ chạy, thế nhưng một giây sau, những xúc tu đen tràn ngập khắp nơi đã quấn chặt lấy hắn ta, nghiền nát và vò xé. Hình dáng bên dưới tấm áo choàng của dị quái từ từ thu nhỏ lại rồi biến mất, đến cuối cùng thì biến thành một tờ giấy. Lê Mặc tiến lên nhặt lấy tờ giấy trên mặt đất. Anh đã làm qua bài tập trước khi bước vào phó bản này, tờ đơn quy tắc ở mỗi tầng của nơi này đều tồn tại một cách đặc thù, đa số người chơi đều sẽ không tìm ra được, thậm chí cũng sẽ không suy nghĩ đến phương diện này, ngay cả Ân Tu cũng như thế. ●●Làm qua bài tập ở đây là đã tìm hiểu/ nghiên cứu kĩ, có sự chuẩn bị… ●● Dù Ân Tu đã bỏ lỡ, nhưng ít ra anh vẫn còn có thể quay trở lại để lượm lặt. Lê Mặc cầm tờ quy tắc trong tay, nhìn rồi lại nhìn, nhưng bên trên quả nhiên vẫn chỉ là một mảng trắng xóa, anh vẫn không xem được các quy tắc. Anh há miệng, định bỏ tờ quy tắc vào miệng nhai nhai, chợt anh nhớ đến Ân Tu vẫn chưa xem qua tờ quy tắc này, thế là liền tha cho tờ quy tắc, cẩn thận gấp nó lại, cất vào trong túi áo vest, rồi mới đi xuống tầng dưới. Ân Tu đứng ở đầu cầu thang tầng 5 chăm chú nhìn quang cảnh của tầng này. Lúc cậu đi xuống từ đầu cầu thang thì chỗ này vẫn là một hành lang bình thường, nhưng kể từ khi cậu mở cánh cửa ở cuối hành lang ra, thì cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn vượt ra ngoài khái niệm Thành Cực Lạc. Sau cánh cửa là một mộ viên rộng lớn, những tấm bia mộ to to nhỏ nhỏ ngả nghiêng, trải dài tít tắp, mặt đất phủ đầy một lớp đất mềm, có cây trồng, và có một con đường uốn lượn kéo dài tăm tắp, dù cho có bờ tường làm ranh giới nhưng nơi này vẫn rộng lớn đến mức không giống như thứ được gọi là hầm ngục, hay là nằm trong Thành Cực Lạc, cũng chẳng giống như là một phần của đoạn hành lang vừa rồi. Khoảnh khắc đẩy mở cánh cửa này, chính cậu cũng cho rằng bản thân đã đi đến một phó bản khác, nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại bóng tối hư vô bên ngoài cửa sổ, cùng những đoạn hành lang bay lơ lửng, thì cậu lại cảm thấy bản thân dường như vẫn còn chưa rời khỏi hầm ngục. Cậu bây giờ rất muốn hỏi Lê Mặc xem có phải mỗi một tầng ở chỗ này đều có một khu vực như thế này không, nhưng vừa nãy khi đi xuống tầng, thì Lê Mặc liền nói muốn đi ăn chút gì đó, sẽ trở lại ngay, thế là liền chui ra khỏi mu bàn tay cậu, giờ đây cậu chỉ có một mình. Quy tắc Tội Môn quy định người chơi phải dùng bộ phận cơ thể làm vật chứa để đưa Tội Môn ra ngoài, người chơi bắt buộc phải tuân thủ, và những Tội Môn bình thường khác cũng chỉ có thể rời

Chương 77: Hoa Quý Duyên Lành Đọc thêm »

Chương 76: Hay là Tôi Chia Cho Cậu Một Dị Quái

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Ân Tu nhất thời trầm mặc, cậu nhìn quanh căn phòng đã bị gặm cắn tứ tung, ngay cả lớp vữa trát tường cũng không còn được bao nhiêu, hoàn toàn có thể nhìn ra đây là khu vực của Phàm Ăn. Nhưng nghe được câu đói bụng từ miệng Lê Mặc thì cũng quá là trẻ con rồi đó. “Chỉ là đói bụng thôi sao? Không cần ăn mấy thứ đặc biệt gì à? “Ân Tu chẳng tin được Bạo Nộ có thể xúi giục khiến người ta mất khống chế giết người, mà Phàm Ăn thì chỉ đơn thuần là đói bụng như vậy thôi. Mu bàn tay nhô lên một con mắt, nhìn Ân Tu: “Cậu còn muốn ăn cái gì? “ Ân Tư ngẫm nghĩ theo logic của phó bản: “Nghĩ như thế nào thì tác dụng phụ của một Phàm Ăn như anh thì chắc là sẽ khiến tôi mất kiểm soát mà đi ăn thịt người, đúng chứ? “ Mu bàn tay im lặng một hồi, sau đó truyền đến giọng nói nghiêm chỉnh của Lê Mặc: “Con người không thể ăn thịt nhau đâu, cậu là người, sao lại có ý nghĩ đi ăn thịt đồng loại cơ chứ, tôi không hề có ý định bảo cậu đi ăn thịt người, mà cậu đã tự đề xuất trước luôn rồi. “ Ân Tu cảm thấy thiết lập của các phó bản thông thường đều là như vậy, chẳng qua là do Lê Mặc quá khác biệt, không bị phó bản trói buộc, cho nên hầu như cũng chẳng gây ra tác dụng phụ gì cho Ân Tu. “Ừm… thôi vậy. “Câu nói có hơi khựng lại của Ân Tu thể hiện rõ sự thất vọng. Lê Mặc nhìn cậu, không nói gì. Tiếp đến Ân Tu lại nói: “Không ăn người, vậy ăn dị quái thì sao? Anh thấy sao nào? “ Lê Mặc đáp lại một cách chuẩn mực: “Không đủ cho chúng ta ăn đâu. “ Anh ta muốn ăn, Ân Tu cũng muốn, phó bản chỉ có chút xíu dị quái, vậy chẳng phải sẽ đánh nhau giành ăn hay sao? “Ò. “Giọng điệu của Ân Tu vẫn chất chứa nhiều mất mát lắm. Cậu dời tầm mắt khỏi ô cửa sổ, không tiếp tục nhìn Diệp Thiên Huyền nữa, dù sao thì anh ta cũng đang lăn lộn tốt lắm, thế là cậu xoay người tiếp tục đi, chuẩn bị nhanh chóng lấy lại đao của mình. Lê Mặc nổi lên trên mu bàn tay của Ân Tu và nhìn cậu, qua một lúc thì nhẹ nhàng thốt ra một câu: “Tuy tôi không phải là con người, nhưng tôi nắm rõ những hành vi nên có của một con người, tôi sẽ không để cho cậu phải có quá nhiều hành động phi nhân loại. “ Có thể Lê Mặc đang muốn nói với cậu rằng anh ta sẽ không thêm thắt nhiều tác dụng phụ cho cậu, nhưng Ân Tu nghe mà cảm thấy Lê Mặc đang ám chỉ bản thân mình không giống một con người. “Biết rồi. “Ân Tu làu bàu lướt qua, không ngờ rằng bản thân lại có ngày bị một sinh vật không phải người dạy cách làm người. ●●“一笔带过” (yī bǐ dài guò) là một thành ngữ tiếng Trung, nghĩa đen là “dùng một nét bút lướt qua”, nghĩa bóng là:Lướt qua, nói sơ qua, không đi sâu vào chi tiết.Thường dùng khi ai đó cố tình hoặc vô tình bỏ qua một chi tiết quan trọng, chỉ nói cho có, không muốn nhắc tới nhiều.●● Vừa rồi các tầng lầu đã đảo lộn, hoán đổi, Ân Tu tiến lên một đoạn, chỉ cần mở cánh cửa tiếp theo của đoạn hành lang thì sẽ ra khỏi khu vực của Phàm Ăn, ngẫu nhiên đi đến một tầng bất kì. Lần này khá là may mắn, cửa vừa mở, thì phía sau chính là một đoạn cầu thang, có thể hiển thị các tầng khi đi lên hay xuống, điều này rất có lợi đối với Ân Tu. Cậu trước hết đi xuống dọc theo đoạn cầu thang, tiến vào tầng lầu có đánh số 4. Ở một khúc hành lang nhỏ dưới cầu thang, có vài người nằm vắt ngang vắt dọc trên sàn nhà, tất cả đều mềm oặt, không có chút sức lực nào. Trong đó có người chơi, có NPC do dị quái ngụy trang thành, bọn họ đều đang ngáp dài ngồi dựa lên các bên tường, không có bất cứ phản ứng dư thừa nào đối với sự xuất hiện của Ân Tu, nhìn cũng lười cả nhìn, trái ngược lại, thì chủ một sạp hàng nhỏ ở đầu cầu thang thì lại đang cười híp mắt nhìn Ân Tu. “Anh bạn nhỏ, bói một quẻ không? “ Ân Tu lạnh nhạt liếc nhìn, phó bản này còn có cái nghề này nữa hả? Chủ sạp hàng che chắn kín mít từ trên xuống dưới bắt gặp ánh mắt của Ân Tu, liền cười khẽ: “Biết được trước tương lai, thì có thể chấm dứt một số chuyện rắc rối, biết trước mệnh khổ chi bằng bỏ cuộc từ sớm, đối với cuộc đời cậu mà nói cũng là một sự giải thoát. “ Ân Tu giẫm lên đám người nằm la liệt trên sàn, nhấc chân chuẩn bị xuống lầu, thì người chủ sạp đó lại nói thêm một câu: “Không xem bói thì cũng có thể mua tin tức, chỉ cần là tin tức mà cậu muốn biết trong phó bản, thì tôi đều có thể nói cho cậu biết. “ Bước chân khựng

Chương 76: Hay là Tôi Chia Cho Cậu Một Dị Quái Đọc thêm »