Chương 95: Trái Tim Của Cậu Ấy Đã Được Phòng Thủ Chặt Chẽ
Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu khẽ nhướng mày: "Giống tôi lắm à? " "Cũng giống một chút thôi, cách khá xa, tôi không dám chắc. "Diệp Thiên Huyền bấm ngón tay miêu tả: "Thật sự có lẽ là do tôi nhìn nhầm rồi, cậu cũng biết đầu óc của tôi kém mà, lại còn hay chóng mặt hoa mắt nữa. " "Nhưng ít nhất sẽ không nhận nhầm người ta thành tôi đó chứ? "Ân Tu nhìn thẳng vào anh ta: "Giống tôi đến cỡ nào? " Diệp Thiên Huyền lại bấm lên ngón tay ra hiệu: "Chỉ có nhiêu đây thôi, tôi không tiện nói lắm, cái người đó cậu phải tự mình đi gặp thì mới biết được. " Đối với những lời miêu tả mập mờ che che giấu giấu của Diệp Thiên Huyền, Ân Tu cảm thấy rất là phức tạp, anh ta không thể nói rõ như thế này, phỏng chừng là do sự tồn tại của người kia không tầm thường, thế là Ân Tu liền gật đầu, không tiếp tục thăm dò nữa: "Tôi biết rồi, nếu gặp được, tôi sẽ chú ý một chút. " Diệp Thiên Huyền mỉm cười gật đầu: "Bạo Nộ cậu cứ lấy đi đi, bây giờ trên người cậu đã có hai đồng xu rồi, nếu như có thêm cái này nữa thì người kia nhất định sẽ tìm đến cậu. " Ân Tu cúi đầu nhìn đồng xu Bạo Nộ trong tay: "Tội Môn của anh, anh không mang theo à? " "Có ràng buộc là được rồi, tôi không muốn nhìn thấy nó, ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi. "Diệp Thiên Huyền vung tay một cách lười nhác, rồi nhoẻn miệng cười: "Hơn nữa nó tưởng rằng tôi là Ân Tu, lỡ như lộ tẩy, thì chẳng phải tôi sẽ gặp nguy hiểm hay sao, bây giờ cũng dùng được kha khá rồi, thì phải đặt nó ở cạnh Ân Tu thật sự thôi. " Bạo Nộ ở bên cạnh khựng lại, chậm rãi nhấc mặt nạ lên, hắn nhìn Diệp Thiên Huyền rồi lại nhìn sang Ân Tu đang cầm đồng xu, gần như đang ráng tiêu hóa thông tin bằng tốc độ ánh sáng. "À đúng rồi, để tao giới thiệu lại từ đầu với mày, tao tên Diệp Thiên Huyền, cậu ta mới là Ân Tu. "Diệp Thiên Huyền chỉ tay sang Ân Tu lạnh lùng hờ hững bên kia, rồi nói bâng quơ. Bạo Nộ nhất thời tức đến muốn điên lên. Nó tưởng Diệp Thiên Huyền là Ân Tu cho nên mới dạ dạ vâng vâng để cho anh ta sai khiến, không dám gây ảnh hưởng ô nhiễm quá lớn lên người anh ta, bị chửi bị đánh cũng không dám hé răng, kết quả, sau khi bông hoa nhỏ yếu ớt này lợi dụng nó xong thì liền nói với nó, anh ta không phải là Ân Tu? ? ? Nếu chuyện này mà nó còn có thể nhịn, thì nó không xứng làm Tội Môn Bạo Nộ! Cơn giận như lửa bốc cháy ngùn ngụt, thế nhưng giây tiếp theo, đã có một luồng khí lạnh mang tính công kích áp chế mạnh hơn nó bao trùm bên trong cả phòng. Ân Tu cứ thế ngồi bên cạnh Diệp Thiên Huyền, nhìn nó với ánh mắt lạnh như băng: "Sao nào? Muốn nổi nóng à? " Cậu cầm đồng xu Bạo Nộ trong tay, thờ ơ nói: "Mày đoán xem, nếu như tao bị Tội Môn ảnh hưởng thì sẽ như thế nào nhỉ? Phải chăng là sẽ gi.ết luôn cả Tội Môn? " Tội Môn Bạo Nộ sững sờ vài giây, rồi dần yên tĩnh trở lại dưới cái nhìn của Ân Tu, nó đột nhiên cảm thấy, ở bên cạnh Diệp Thiên Huyền cũng tốt lắm, ít ra không có bị nguy hiểm đến tính mạng. Xem Bạo Nộ biểu diễn xong một màn thay đổi sắc mặt, Diệp Thiên Huyền lại càng yên tâm giao đồng xu cho Ân Tu hơn: "Nếu cậu cần biết thêm thông tin gì thì cứ đến tầng này tìm tôi, trước khi thu thập hết toàn bộ thông tin của phó bản thì tôi sẽ không đi đến phòng của Trưởng Giám Ngục đâu. " "Còn về chuyện còng tay trắng của cậu ấy à… tôi kiến nghị cậu không nên ở lại phó bản này quá lâu, nên nhanh chóng đến chỗ Trưởng Giám Ngục hoàn tất thông quan, có thể thu thập thêm nhiều bối cảnh phó bản thì đúng là tốt, nhưng mạng sống vẫn quan trọng hơn. " Anh ta đưa tay ra chỉ chỉ vào còng tay của Ân Tu, ánh mắt hàm ý sâu xa: "Cái phó bản này đối với cậu mà nói thì có hơi nguy hiểm, Thất Tông Tội/ Bảy Đại Tội đối với người mất hết trí nhớ trông như một tờ giấy trắng như cậu, càng mang tính công kích hơn. " Ân Tu biết những lời đề nghị của Diệp Thiên Huyền trước nay luôn chính xác, cậu quả thực cũng không thích nơi này, gò bó tay chân, không phát huy được gì lại hay gặp trở ngại, chẳng được tự do như những phó bản trước. Chỉ có thể nói rằng, dị quái của phó bản này đã dùng hết mọi thủ đoạn để hạn chế cậu. "Tôi nghỉ ngơi một lát rồi sẽ nhanh chóng xuất phát. "Ân Tu gật đầu, đáp lại lời của anh ta. Diệp Thiên Huyền bèn đứng dậy, vẫy tay: "Nói xong rồi, vậy cậu ở lại đây nghỉ ngơi đi, tôi sang phòng ghi chép xem thử. " Vừa dứt lời, anh ta còn nhìn sang Lê Mặc vẫn luôn im lặng: "Hãy sống hòa hợp với thú cưng nhỏ của cậu nhé. " Nói xong
Chương 95: Trái Tim Của Cậu Ấy Đã Được Phòng Thủ Chặt Chẽ Đọc thêm »