Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão

Chương 95: Trái Tim Của Cậu Ấy Đã Được Phòng Thủ Chặt Chẽ

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu khẽ nhướng mày: "Giống tôi lắm à? " "Cũng giống một chút thôi, cách khá xa, tôi không dám chắc. "Diệp Thiên Huyền bấm ngón tay miêu tả: "Thật sự có lẽ là do tôi nhìn nhầm rồi, cậu cũng biết đầu óc của tôi kém mà, lại còn hay chóng mặt hoa mắt nữa. " "Nhưng ít nhất sẽ không nhận nhầm người ta thành tôi đó chứ? "Ân Tu nhìn thẳng vào anh ta: "Giống tôi đến cỡ nào? " Diệp Thiên Huyền lại bấm lên ngón tay ra hiệu: "Chỉ có nhiêu đây thôi, tôi không tiện nói lắm, cái người đó cậu phải tự mình đi gặp thì mới biết được. " Đối với những lời miêu tả mập mờ che che giấu giấu của Diệp Thiên Huyền, Ân Tu cảm thấy rất là phức tạp, anh ta không thể nói rõ như thế này, phỏng chừng là do sự tồn tại của người kia không tầm thường, thế là Ân Tu liền gật đầu, không tiếp tục thăm dò nữa: "Tôi biết rồi, nếu gặp được, tôi sẽ chú ý một chút. " Diệp Thiên Huyền mỉm cười gật đầu: "Bạo Nộ cậu cứ lấy đi đi, bây giờ trên người cậu đã có hai đồng xu rồi, nếu như có thêm cái này nữa thì người kia nhất định sẽ tìm đến cậu. " Ân Tu cúi đầu nhìn đồng xu Bạo Nộ trong tay: "Tội Môn của anh, anh không mang theo à? " "Có ràng buộc là được rồi, tôi không muốn nhìn thấy nó, ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi. "Diệp Thiên Huyền vung tay một cách lười nhác, rồi nhoẻn miệng cười: "Hơn nữa nó tưởng rằng tôi là Ân Tu, lỡ như lộ tẩy, thì chẳng phải tôi sẽ gặp nguy hiểm hay sao, bây giờ cũng dùng được kha khá rồi, thì phải đặt nó ở cạnh Ân Tu thật sự thôi. " Bạo Nộ ở bên cạnh khựng lại, chậm rãi nhấc mặt nạ lên, hắn nhìn Diệp Thiên Huyền rồi lại nhìn sang Ân Tu đang cầm đồng xu, gần như đang ráng tiêu hóa thông tin bằng tốc độ ánh sáng. "À đúng rồi, để tao giới thiệu lại từ đầu với mày, tao tên Diệp Thiên Huyền, cậu ta mới là Ân Tu. "Diệp Thiên Huyền chỉ tay sang Ân Tu lạnh lùng hờ hững bên kia, rồi nói bâng quơ. Bạo Nộ nhất thời tức đến muốn điên lên. Nó tưởng Diệp Thiên Huyền là Ân Tu cho nên mới dạ dạ vâng vâng để cho anh ta sai khiến, không dám gây ảnh hưởng ô nhiễm quá lớn lên người anh ta, bị chửi bị đánh cũng không dám hé răng, kết quả, sau khi bông hoa nhỏ yếu ớt này lợi dụng nó xong thì liền nói với nó, anh ta không phải là Ân Tu? ? ? Nếu chuyện này mà nó còn có thể nhịn, thì nó không xứng làm Tội Môn Bạo Nộ! Cơn giận như lửa bốc cháy ngùn ngụt, thế nhưng giây tiếp theo, đã có một luồng khí lạnh mang tính công kích áp chế mạnh hơn nó bao trùm bên trong cả phòng. Ân Tu cứ thế ngồi bên cạnh Diệp Thiên Huyền, nhìn nó với ánh mắt lạnh như băng: "Sao nào? Muốn nổi nóng à? " Cậu cầm đồng xu Bạo Nộ trong tay, thờ ơ nói: "Mày đoán xem, nếu như tao bị Tội Môn ảnh hưởng thì sẽ như thế nào nhỉ? Phải chăng là sẽ gi.ết luôn cả Tội Môn? " Tội Môn Bạo Nộ sững sờ vài giây, rồi dần yên tĩnh trở lại dưới cái nhìn của Ân Tu, nó đột nhiên cảm thấy, ở bên cạnh Diệp Thiên Huyền cũng tốt lắm, ít ra không có bị nguy hiểm đến tính mạng. Xem Bạo Nộ biểu diễn xong một màn thay đổi sắc mặt, Diệp Thiên Huyền lại càng yên tâm giao đồng xu cho Ân Tu hơn: "Nếu cậu cần biết thêm thông tin gì thì cứ đến tầng này tìm tôi, trước khi thu thập hết toàn bộ thông tin của phó bản thì tôi sẽ không đi đến phòng của Trưởng Giám Ngục đâu. " "Còn về chuyện còng tay trắng của cậu ấy à… tôi kiến nghị cậu không nên ở lại phó bản này quá lâu, nên nhanh chóng đến chỗ Trưởng Giám Ngục hoàn tất thông quan, có thể thu thập thêm nhiều bối cảnh phó bản thì đúng là tốt, nhưng mạng sống vẫn quan trọng hơn. " Anh ta đưa tay ra chỉ chỉ vào còng tay của Ân Tu, ánh mắt hàm ý sâu xa: "Cái phó bản này đối với cậu mà nói thì có hơi nguy hiểm, Thất Tông Tội/ Bảy Đại Tội đối với người mất hết trí nhớ trông như một tờ giấy trắng như cậu, càng mang tính công kích hơn. " Ân Tu biết những lời đề nghị của Diệp Thiên Huyền trước nay luôn chính xác, cậu quả thực cũng không thích nơi này, gò bó tay chân, không phát huy được gì lại hay gặp trở ngại, chẳng được tự do như những phó bản trước. Chỉ có thể nói rằng, dị quái của phó bản này đã dùng hết mọi thủ đoạn để hạn chế cậu. "Tôi nghỉ ngơi một lát rồi sẽ nhanh chóng xuất phát. "Ân Tu gật đầu, đáp lại lời của anh ta. Diệp Thiên Huyền bèn đứng dậy, vẫy tay: "Nói xong rồi, vậy cậu ở lại đây nghỉ ngơi đi, tôi sang phòng ghi chép xem thử. " Vừa dứt lời, anh ta còn nhìn sang Lê Mặc vẫn luôn im lặng: "Hãy sống hòa hợp với thú cưng nhỏ của cậu nhé. " Nói xong

Chương 95: Trái Tim Của Cậu Ấy Đã Được Phòng Thủ Chặt Chẽ Đọc thêm »

Chương 94: Lần Nào Anh ta Cũng Không Cho Tôi Xem…

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu vừa có được tự do thì liền đứng phắt dậy, phủi phủi bụi bặm trên người mình, xem như đã tìm được lý do để anh ta đứng dậy rồi. Căn phòng yên tĩnh, Lê Mặc mỉm cười nhìn cậu, niềm vui trên người vẫn chưa tan đi. Ân Tu nhìn anh, nói một cách nghiêm túc: "Xuất phát từ sự tôn trọng đối với anh, tôi làm rõ lại lần nữa, tôi chưa bao giờ cân nhắc đến việc có bạn trai. " Lê Mặc im lặng. Mắt Ân Tu lạnh lùng, hờ hững nói: "Nhưng có thể trở thành bạn bè, tôi miễn cưỡng cho anh tham gia vào danh sách những người tôi sẽ không cảnh giác, đó đã là sự nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi. " "Anh biết tôi không hề nể nang gì đối với phần lớn dị quái, nhất là đối với loại nguy hiểm không rõ lai lịch như anh. " Cậu nhìn chằm chằm Lê Mặc một cách sát sao: "Nếu như vậy mà anh còn chưa cảm thấy hài lòng, thì tôi cảm thấy để anh ở bên cạnh đều là sự nguy hiểm. " Lê Mặc trầm tư một hồi, vẫn mỉm cười nhả ra một chữ giữa kẽ răng: "Được. " Anh không hiểu lý do mà Ân Tu từ chối mình, nhưng anh vừa rồi đã biết được vẫn còn có một thân phận khác quan trọng hơn, anh có thể dần dần tiến gần đến thân phận đó, cũng không cần vội trong nhất thời. Sự ổn định của Lê Mặc khiến cho Ân Tu rất vừa ý, cậu quả thật không thích áp đặt thêm trách nhiệm lên trên người, thứ mà cậu tự nguyện chấp nhận và thứ mà cậu không thể không chấp nhận là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, tuy từ bạn trai là do cậu nói ra trước, nhưng nếu cứ thuận theo tình thế mà tiếp nhận thì vẫn có phần gượng ép. Bạn bè còn được, chứ bạn trai thì còn kém xa lắm. Ân Tu nhặt đồng xu lên, dùng giấy gói lại lần nữa, thuận miệng nói: "Chuyện ràng buộc với Tội Môn khác tôi cũng chỉ là nói đùa vậy thôi, có một Tội Môn đã đủ phiền phức rồi. " Nụ cười trên môi Lê Mặc càng tươi hơn: "Được. " Gói xong đồng xu của Tội Môn Đố Kỵ, Ân Tu ngoảnh đầu nhìn sang Diệp Thiên Huyền vẫn đang ngồi xổm dụi mắt: "Anh sao rồi? Vừa nãy đã nhìn thấy gì? Sao phản ứng lại dữ dội thế? " Diệp Thiên Huyền đứng dậy, xoa xoa đôi mắt đã ửng đỏ: "Nhìn thấy thứ mà con người không được thấy, may mà khả năng phòng ngự của tôi cao, không có ảnh hưởng gì quá lớn. " Anh ta chớp chớp mắt, mi mắt dưới đồng tử màu lam đều đã đỏ ửng, ngay cả nước mắt cũng đang đọng lại: "Cậu ngày nào cũng ở cùng với anh ta, chẳng lẽ chưa từng nhìn thấy qua hay sao? " Ân Tu lắc lắc đầu: "Lần nào anh ta cũng bắt tôi nhắm mắt trước… " "Thật đáng ghét. "Diệp Thiên Huyền nghiến răng, rồi lại dụi mắt, vừa than đau vừa đi vào phòng, ném đồng xu Bạo Nộ từ trong túi mình lên bàn, rồi mới dần dần làm dịu cảm xúc. "Tôi đến đây là có chuyện muốn nói với anh. "Thu dọn xong, Ân Tu liền ngồi xuống, giơ còng tay trên cổ tay lên: "Anh nhìn xem thứ này là gì? " Diệp Thiên Huyền liếc mắt nhìn chiếc còng trên cổ tay cậu: "Là còng tay trắng trong truyền thuyết đó… có thể đeo lên tay cậu thì cũng không có lạ gì. " "Anh biết à? " "Đương nhiên là biết rồi. "Diệp Thiên Huyền chùi chùi nước mắt, cười tủm tỉm gật đầu: "Nghe được lúc mấy con dị quái đang tám nhảm, vốn dĩ bọn chúng sẽ không nói thông tin của đạo cụ này cho những người chơi khác biết đâu, nhưng cậu cũng biết tôi khá là đặc biệt, thứ đã muốn biết thì sẽ hỏi cho ra, cho nên tôi cũng thuộc trường hợp ngoại lệ biết được thông tin này. " "Hình như đây là đạo cụ đặc thù của Trưởng Giám Ngục trong phó bản này, độ khó của người chơi trong phó bản khi đeo còng tay này sẽ tăng lên gấp mấy lần, càng dễ dàng bị ô nhiễm, tôi nói đúng chứ? " Ân Tu gật đầu, nói cho Diệp Thiên Huyền biết những thông tin mà mình đã nghe được từ chỗ dị quái, sau đó nói: "Tôi nghi ngờ chỉ có người đeo còng tay trắng mới có thể tìm hiểu được thông tin của Trưởng Giám Ngục từ lũ dị quái. " Diệp Thiên Huyền đứng dậy, sâu xa mà vỗ vai Ân Tu: "Đi theo cậu vào phó bản quả nhiên là đúng đắn mà, cậu đeo cái còng tay trắng này thì mới vững vàng thông quan năm sao được chứ. " Ân Tu lộ ra vẻ nghi hoặc, Diệp Thiên Huyền đi loanh quanh rồi lại trở về ngồi lên ghế của mình, ung dung tự tại nói: "Chắc cậu cũng nhớ trong phần đánh giá năm sao sẽ luôn có một sao đến từ bối cảnh phó bản chứ? Người chơi buộc phải hiểu rõ bối cảnh phó bản thì mới có thể lấy được một sao đó. " Ân Tu gật gật đầu, hình như đã hiểu rồi. Trong phó bản này, chỉ có người chơi đeo còng tay trắng mới có thể tìm hiểu được lý lịch của Trưởng Giám Ngục từ chỗ dị quái, mà không phải ai

Chương 94: Lần Nào Anh ta Cũng Không Cho Tôi Xem… Đọc thêm »

Chương 93: Tôi là Đố Kỵ Hay Anh Là Đố Kỵ

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu cau mày: "Mạng sống có nhiều thì sớm muộn gì cũng sẽ bị anh lãng phí hết. " Diệp Thiên Huyền khẽ cười: "Cái này thì cậu không hiểu rồi, lúc cần dùng mà không dùng thì sẽ không có ý nghĩa gì cả. " Ân Tu im lặng, nhưng đám người đằng đằng sát khí ban nãy đã bình tĩnh trở lại, chẳng bao lâu thì đã khôi phục lại như thường, bắt đầu kinh ngạc về sự trở về của Diệp Thiên Huyền và những người khác. Người lấy được thông tin được ưu tiên vào phòng ghi chép, những người khác vội vã chạy theo để lấy được thông tin trực tiếp, mà những người nhàn nhã thì hào hứng chào hỏi Diệp Thiên Huyền, nhóm người đã trở lại như lúc ban đầu. Diệp Thiên Huyền quay đầu mỉm cười híp mắt, vẫy vẫy tay, sau đó ngồi xổm xuống nhặt lấy đồng xu bên chân Ân Tu: "Cậu đánh rơi cái gì này? Đạo cụ hả? " Anh ta vừa nhặt đồng xu lên, thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện một cái bóng đen mơ hồ, chìa tay đưa ra lời mời với Diệp Thiên Huyền. Dọa cho Diệp Thiên Huyền tức tốc nhét lại đồng xu vào tay Ân Tu: "Là Tội Môn! Tôi không cần đâu! " Ân Tu trầm mặc nhìn đồng xu bị nhét vào tay, sau đó thấy Tội Môn lại chìa tay sang phía mình: "Tội Môn Đố Kỵ… tôi cũng không thèm. " "Hóa ra là Tội Môn Đố Kỵ à? Là Tội Môn của cô gái kia? "Diệp Thiên Huyền vừa xoa cằm vừa suy nghĩ, anh ta vừa mới trở về nên không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn tình hình thì vừa nãy có lẽ đã xảy ra một chuyện rất lớn: "Nếu như cậu ràng buộc với Tội Môn Đố Kỵ, thì có khi nào nó sẽ gi.ết tôi trước hay không? " Ân Tu lạnh lùng giơ ngón tay chỉ vào Lê Mặc đứng ở bên cạnh: "Muốn gi.ết thì cũng là gi.ết anh ta trước, người ta ưu tiên gi.ết bạn trai trước mà. " Sự châm chọc trêu đùa với vẻ mặt vô cảm của Ân Tu khiến cho tầm nhìn của Diệp Thiên Huyền dần dần rơi trên người của Lê Mặc, anh ta nheo mắt trầm ngâm giây lát, giọng nói trở nên trầm thấp đầy ẩn ý: "Bạn trai à? Thú cưng cũng được thăng chức thành bạn trai sao? " Lê Mặc mỉm cười mà không nói gì. Ân Tu nhìn Tội Môn Đố Kỵ đang trôi nổi bên cạnh, cảm thấy rất phiền, cũng không thể ném bừa cho ai khác, liền cau mày đi vào phòng nghỉ: "Tôi đem nó vào trong cất đi trước đã, lát nữa mới tính đến chuyện giữ hay là bỏ nó. " Cậu xoay người bước vào căn phòng, Lê Mặc cũng chuẩn bị cất bước theo sau. Nhưng ngay khoảnh khắc anh bước ra, thì có một cánh tay ốm yếu và vô lực vươn ra chắn ở trước mặt Lê Mặc, tuy rằng không có tính đe dọa, nhưng anh vẫn dừng bước, chuyển mắt nhìn sang chủ nhân của cánh tay. "Anh tên là gì? "Diệp Thiên Huyền hỏi trước. "Lê Mặc. "Anh trả lời sau. Tiếp đến Diệp Thiên Huyền cười cười, xoa nắn chiếc nhẫn ở ngón vô danh, đồng tử màu lam gợn vài ánh tím: "Tên khá hay đấy, tôi nhớ anh, cái bóng màu đen mà tôi nhìn thấy ba năm trước là anh đúng không? Con pet nhỏ trước đây của Ân Tu. " Khóe môi của Lê Mặc mỉm cười càng sâu hơn: "Là tôi. " "Không tồi nha, đã có hình người rồi. "Diệp Thiên Huyền gật đầu an ủi, hoàn toàn không xem Lê Mặc như là quái vật, đưa tay ra vỗ vỗ cánh tay lạnh ngắt của anh, sau đó lại gần một chút rồi nhỏ giọng nói: "Nhưng mà Ân Tu đã quên mất anh rồi có đúng không? Hai năm nay ký ức của cậu ta đã trở nên mơ hồ, ngay cả vài người quan trọng cũng sắp quên đi hết. " Ánh mắt của Lê Mặc hơi trầm xuống: "Cậu ấy đã quên mất rồi. " Diệp Thiên Huyền im lặng một lúc, sau đó mỉm cười sờ sờ chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình: "Sống trong cái phó bản này lâu đến thế, thì cũng phải trả một vài cái giá, có thể là những thứ vô hình cũng có thể là những thứ hữu hình, nhìn thì thấy người gần bước đến ngưỡng cái ch.ết như tôi thật đáng thương, nhưng thực tế thì những người mất đi ký ức và tình cảm mới là thảm nhất. " "Cậu ta đến cả bản thân mất đi cái gì cũng đã quên rồi, cậu phải thông cảm. " Lê Mặc im lặng không nói lời nào. Diệp Thiên Huyền cười híp mắt nói: "Nếu như tôi đột ngột ch.ết đi, thì anh nhớ phải bầu bạn bên cạnh cậu ta, anh sẽ là người bạn duy nhất còn lại của cậu ấy, à không, bạn trai chứ? " Lê Mặc hờ hững rũ mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt của Diệp Thiên Huyền: "Bạn trai là cái gì? Được định nghĩa như thế nào trong mối quan hệ giữa loài người với nhau? Trong những quyển sách mà tôi đã xem qua, không có nhắc tới. " Khóe miệng Diệp Thiên Huyền nhếch lên, ngoắc ngoắc tay với anh, rồi nói nhỏ: "Anh qua đây, tôi nói rõ cho anh biết. " Hai người bắt đầu thì thầm to nhỏ. Ân Tu đang ở trong phòng tìm đồ có thể

Chương 93: Tôi là Đố Kỵ Hay Anh Là Đố Kỵ Đọc thêm »

Chương 92: Cậu Giận Rồi À?

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Lời nói của Ân Tu khiến cho cô gái sững sờ, đám đông thì kinh ngạc, Tả Mộng cũng hơi thẩn thờ. Nhóm người chơi: Gì cơ! Cậu thế mà bảo cô ta giết bạn trai mình? ? ? Tả Mộng: Vãi chưởng? Người đó là bạn trai của cậu? Lê Mặc thân là người bị nhắc tên để giết lại chỉ duy trì nụ cười như thường lệ, không có biến hóa gì quá lớn. Cô gái u ám tiến đến gần bọn họ, trái tim của nhóm người chơi xung quanh cũng trở nên căng chặt, bọn họ hoàn toàn nghĩ không thông, người bình thường tránh còn không kịp, sao cậu ta còn chủ động khiêu khích, bảo cô ta đi giết người chung chăn gối làm chi. Hay là giống như lời mà cô ta nói vậy, người chơi này là kẻ lạnh nhạt vô tình, đôi tay nhuốm máu? Thấy cô ta từng bước tiến đến gần, Ân Tu liếc mắt nhìn miệng cười của Lê Mặc: "Tôi nhớ lần đầu tiên anh đến phòng của tôi rồi mở cửa cho Dạ Nương Nương, anh hỏi tôi có giận không? " "Ừm. " "Bây giờ tôi bảo cô ta qua đây giết anh, anh đã giận hay chưa? " Lê Mặc nhoẻn miệng cười, trầm ổn lại thản nhiên mà nhìn vào con ngươi đen tuyền như màn đêm của Ân Tu: "Không giận. " Ân Tu gật gật đầu: "Lúc đó tôi có giận, nên bây giờ xem như hòa nhau. " Miệng cười của Lê Mặc cong cong, dường như tâm trạng đang rất là vui: "Tôi biết ngay là cậu đã tức giận mà. " Khi bọn họ đang chưa có động thái gì chỉ đứng yên trò chuyện giữa sự kinh ngạc của người chơi và cô gái đang giết tới, thì sau cùng ánh mắt của Lê Mặc cũng dời khỏi Ân Tu chuyển sang nhìn cô gái ở đối diện. "Bạn trai… bạn trai của tôi… người bạn trai tươi sống của tôi… tôi… tôi ghen tỵ quá… "Cô gái lẩm bẩm, đôi mắt đã hoàn toàn mất đi ánh sáng, chỉ thì thầm rồi đưa tay về phía Lê Mặc, như là đang cố nắm bắt lấy người nào đó mà cô ta nhìn thấy. Lê Mặc mỉm cười, chỉnh lại tư thế: "Thật ngại quá, tôi không phải là bạn trai của cô, cho nên… " Ngay khoảnh khắc âm thanh vừa dứt, thì không khí khắp hành lang nhanh chóng trở nên âm trầm, lạnh như băng, cổ họng của mỗi người như đang bị hơi lạnh đè chặt, khó mà hít thở được. Bóng đen lướt ngang qua mặt tất cả mọi người, rồi có thứ gì đó vô hình đã xé toạc cô gái trong tích tắc, tiếng gào thét thảm thiết vang lên, giây tiếp theo chợt dừng phắt lại. Máu tươi đỏ thắm nở rộ trong không trung, nhuộm đỏ làn khói đen, rồi cùng ngã xuống với cô gái, làn khói đỏ thẫm dần thu nhỏ lại, biến thành một đồng xu rơi xuống mặt đất. Âm thanh giòn tan rơi trên mặt sàn, rồi cuộn từng vòng lăn đến bên chân Ân Tu. Đám đông im lặng, mọi người đều sửng sốt nhìn hai người đối diện. Cảm giác lạnh lẽo ở hành lang vơi đi, nhưng chuyện vừa rồi quá mức đột ngột, quá mức mãnh liệt, thậm chí còn có người chưa kịp phản ứng lại là có chuyện gì, chỉ biết trong một thoáng chớp mắt, cô gái kia đã chết rồi, thậm chí ngay cả xác cũng bị xóa sạch. Kia là người chơi có Tội Môn đó, phải là sự tồn tại cỡ nào thì mới có thể giết được cô ta nhanh như vậy, ngoại trừ vết máu vương đầy đất, thì thi thể cũng chẳng biết đã bị kéo đi đâu. Kinh khủng, quá kinh khủng rồi. Có người kinh hoàng nhìn Lê Mặc, sợ đến nỗi không thể thốt nên lời. Là hắn, là hắn ta đã giết cô gái đó. Sự tồn tại mô phỏng tựa như con người này đang mỉm cười nhìn chằm chằm bọn họ, tuy không nói câu nào nhưng toàn thân lại tỏa ra trường năng lượng/aura kinh dị khiến người ta phải khiếp sợ. "Mày, rốt cuộc mày là cái thứ gì… "Có người thở hổn hển, hỏi đầy căng thẳng, hắn ta lùi dần ra sau một bước, trường năng lượng kinh hoàng đang không ngừng tỏa ra và trôi nổi từ trên người sinh vật không rõ lai lịch kia. "Là dị quái của phó bản? … Không, dị quái sao lại có thể gi.ết Tội Môn… cho dù mày có là Tội Môn thì cũng không thể ra tay sảng khoái như vậy được… mày… "Nhóm người chơi lần lượt lùi về sau, mang đầy cảnh giác với sự tồn tại của Lê Mặc. "Là quái vật! Là quái vật của phó bản! "Có người ráng dằn xuống cơn sợ hãi, bắt đầu gào lên: "Phải giết hắn ta! Không giết hắn… thì hắn cũng sẽ gi.ết chúng ta như con ả kia vậy! " "Quái vật! Có quái vật! "Cảm xúc của nhóm người dần trở nên quá khích, con ngươi tràn đầy sự giận dữ, nhìn đăm đăm vào Lê Mặc. Rõ ràng ngay cả cô gái sở hữu Tội Môn kia họ còn không giết nổi, vậy mà bây giờ lại muốn gi.ết Lê Mặc. Tả Mộng đang trông chừng tấm chắn bảo vệ ở trong góc ngơ ngác cả mặt, đã xảy ra chuyện gì? Đông người quá hắn ta không thấy được có chuyện gì đã xảy ra ở ngoài kia, gi.ết quái vật phó bản nào? Trong những ánh nhìn chất chứa cơn

Chương 92: Cậu Giận Rồi À? Đọc thêm »

Chương 91: Tôi Không Muốn Một Mình Nữa…

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu nheo mắt nghe ngóng tiếng động bên ngoài, thế mà lại có người dám xông vào tổ chức có người chơi đoàn kết để cướp đoạt quy tắc ư? Rõ ràng cho dù không cướp, thì đối phương cũng có thể lấy được quy tắc một cách miễn phí, hà cớ gì lại ra thêm một đòn mạo hiểm thừa thải như thế này? Ôm theo tâm trạng xem náo nhiệt, Ân Tu đứng dậy. "Muốn đi ra ngoài à? "Lê Mặc vẫn luôn yên lặng đứng ở kế bên lên tiếng hỏi. "Ừm. "Ân Tu gật đầu: "Nhưng mà anh không cần trở về trên tay tôi đâu, dù sao bên ngoài cũng đang rôm rả lắm, chắc là sẽ không có ai để ý đến anh đâu. " "Được. "Lê Mặc đáp, đi cạnh Ân Tu cùng ra ngoài. Ân Tu ra khỏi phòng nghỉ thì nhìn thấy đám đông náo nhiệt ở đầu bên kia đang trở nên rối ren, nhóm người chơi đang vòng quanh thành từng lớp vây lấy ai đó ở bên trong. Sau khi đến gần vài bước, cậu nghe thấy một giọng nữ gay gắt truyền đến từ trong đám đông, kèm theo đó là sự ghen tỵ sâu sắc: "Tại sao! Sao các người lại có thể sở hữu nhiều tờ đơn quy tắc đến như vậy! Tại sao các người lại có thể ở chỗ này vui vẻ mà không cần phải đối diện với bất cứ nguy hiểm nào! " "Tại sao… chỉ có bạn trai đáng thương của tôi là lại chết! Tại sao chỉ có tôi cô đơn lẻ loi một mình! Ngưỡng mộ quá! Đố kị quá! " Trong giọng nói của cô gái mang theo niềm oán hận vô cùng, mỗi một câu đều la hét đến khàn giọng, kiệt sức như là muốn khóc òa, giọng nói này rất quen, Ân Tu hồi tưởng một chút thì liền nhớ ra. Là cô gái đã ràng buộc với Đố Kỵ ở sảnh lớn, sau đó thì người yêu của cô ta đã bị giết. Nhưng giọng nói ngọt ngào của cô ta lúc đó dù có trở nên hoảng sợ thì cũng không có trầm thấp oán hận như là đã biến đổi thành một con người khác như lúc này. "Tội Môn mà cô ràng buộc giết bạn trai cô thì liên quan gì đến chúng tôi! "Nhóm người chơi đáp lại đầy sự tức giận: "Hơn nữa những tờ đơn quy tắc ở đây đều là do tổ chức nỗ lực mà có được! Bây giờ vẫn đang có người đi thu thập thông tin chưa có trở về nữa đó! " Nhưng cô gái dường như đã nghe không lọt tai những lời mà người chơi nói nữa rồi. Ân Tu nhìn vào trong từ những kẽ hở giữa dòng người, chỉ thấy cô gái xinh đẹp ngọt ngào lúc còn ở sảnh lớn giờ đây tóc tai rũ rượi, đôi mắt ửng đỏ, cảm xúc chất chứa trong mắt đã hoàn toàn không còn lý trí để mà nói nữa rồi, cô ấy chỉ dùng giọng điệu thấp trầm để nhấn mạnh và lặp đi lặp lại vài điều: "Tôi cũng muốn có, tôi cũng muốn có… nhiều tờ đơn quy tắc giống vậy, đồng đội nhiều như thế… tôi cũng muốn. " "Tôi không muốn một mình nữa… không muốn… " "Tôi thật ngưỡng mộ… à không, tôi ghen tị quá… quá ghen tị với các người… " Cô ta bi thương chỉ tay vào đám đông, không ngừng tiến lên phía trước, bóng đen bay bổng sau lưng cô ta cũng đang không ngừng truyền lời vào tai cô: "Bọn họ có cái mà cô không có, bọn họ có cái mà cô không có. " Cùng với sự bùng nổ cảm xúc của cô gái, thì những luồng khói đen vây quanh cô ta cũng dần khuyếch tán, lan tràn, người chơi xung quanh cũng cảnh giác lùi ra sau. Dù sao họ cũng đã từng chứng kiến có người bị khói đen này giết ch.ết. "Làm sao đây! Cô ta đang đi vào phòng ghi chép, không thể để cô ta lấy được tờ đơn quy tắc! "Có người chơi luống cuống la lên: "Có đạo cụ phòng ngự nào không? Không được để cho cô ta vào trong đâu! " "Không có đâu! Chúng ta chỉ giữ lại đạo cụ công kích với trị liệu, tìm cách tấn công công ta! Đuổi cô ta đi! Hoặc là… giết luôn! " Một khi đã xác định được mục tiêu, đoàn thể người chơi lần lượt hành động. Đạo cụ phòng ngự thì không có nhưng Tội Môn hệ phòng ngự thì có mà, thế là Tả Mộng bị mọi người đặt ở trước cửa phòng ghi chép để làm tấm chắn cửa, hắn ta run lẩy bẩy bám chặt lấy khung cửa không dám nhìn cô gái u ám ở cách vài bước chân bên ngoài. Những người chơi khác lập tức chuẩn bị đạo cụ công kích của bản thân để triển khai vây giết cô gái kia. Ân Tu đứng một bên xem kịch, lần đầu tiên cậu nhận thức được sự chênh lệch giữa Tội Môn với người chơi bình thường. Những món đạo cụ sắc bén mang tính sát thương cao kia rất đa dạng, mỗi thứ đều nhắm thẳng đến điểm chí mạng, cho dù là phi đao bách phát bách trúng hay là roi điện chỉ cần chạm trúng mục tiêu thì sẽ kích điện, thì đều là những đạo cụ rất phiền phức rất chí mạng của người chơi, nhưng khi những thứ này được sử dụng trên người cô gái kia, thì đều bị Tội Môn của cô ta chặn hết. khói đen dày

Chương 91: Tôi Không Muốn Một Mình Nữa… Đọc thêm »

Chương 90: Trấn Nhỏ Tầng Bạo Nộ

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ân Tu lạnh nhạt đẩy hắn ta ra: "Không cần đâu, tôi không muốn biết mấy chuyện của Ân Tu. " Người kế bên nghẹn lời, có hơi ngượng ngùng: "Vậy, vậy cậu có muốn gia nhập tổ chức không? " Ân Tu bình tĩnh nhìn chằm chằm hắn: "Tôi không có đạo cụ hệ trị liệu, nhưng tôi có quy tắc của tầng Lười Biếng, có mang đến để cho các người ghi chép lại, nhưng như trao đổi, tôi sẽ đi xem hết tất cả các quy tắc mà các người đang có. " Đối phương lập tức lộ vẻ mừng rỡ: "Tầng Lười Biếng! Vừa hay luôn! Chỗ chúng tôi không có tờ quy tắc của tầng Lười Biếng, nhất định phải cho chúng tôi xem qua đó. " Ân Tu lấy ra tờ quy tắc từ trong túi, đưa sang, rồi lạnh giọng căn dặn: "Ghi chép xong thì nhớ trả lại cho tôi. " "Được được được. "Người nhận tờ quy tắc vội vã mời Ân Tu đi đến căn phòng mà họ đang chiếm đóng. Diệp Thiên Huyền thích thu thập các thông tin trong phó bản, nên sẽ luôn ưu tiên ra tay với người chơi có thông tin trước rồi mới đến lượt dị quái. Đối với người chơi, anh ta thường sẽ chiêu mộ họ, ai mà không chịu gia nhập thì sẽ giao dịch, còn làm như thế nào cũng không chịu đưa thông tin thì sẽ sử dụng biện pháp mạnh. Bất kì người chơi nào đồng ý cung cấp thông tin thì đều sẽ được Diệp Thiên Huyền dùng lễ đối đãi*, mà những người chơi được anh ta chiêu mộ đều sẽ bị anh ta ảnh hưởng một cách sâu sắc, những người chơi mang đến thông tin mới mà bọn họ không có đều sẽ được quan tâm đặc biệt. 🏵 以礼相待 ​Nghĩa đen: Lấy lễ mà đối đãi lẫn nhau. ​Nghĩa bóng: Đối xử với người khác bằng thái độ tôn trọng, lịch sự, đúng mực. Ân Tu được mời vào trong phòng, xem ra đây chắc là phòng nghỉ ngơi do Diệp Thiên Huyền sắp xếp, không biết bàn ghế bên trong được lấy* từ tầng nào, còn có cả lượng lớn giấy bút nữa. Các bức tường dán đầy những quy tắc mà bọn họ thu thập được, nếu muốn lấy thông tin của người chơi thì họ sẽ tự lấy giấy bút ghi chép lại, cũng xem như là có lương tâm. 🏵 薅来 (Hāo lái) ​Nghĩa đen: Nhổ cỏ, nhổ lông, vơ lấy, giật lấy. ​Nghĩa bóng: Vơ vét, trộm cắp, lấy đi (thường ám chỉ hành động lấy thứ gì đó không rõ nguồn gốc hoặc lấy từ chỗ khác một cách tùy tiện, không chính thức)/ Loot đồ. Những người chơi không có thông tin thì có thể dùng đạo cụ trị liệu hoặc gia nhập tổ chức và giúp đỡ họ để lấy được thông tin, đối với những người chơi mà nói thì tổ chức của Diệp Thiên Huyền chính là thánh địa. Ân Tu lướt qua nhóm người chơi đang nhanh tay sao chép quy tắc, ngồi vào trong góc, nhìn một vòng những tờ đơn quy tắc được dán ở trên tường. Quy tắc thông quan Thành Cực Lạc, quy tắc Tội Môn, quy tắc tầng Tham Lam, quy tắc tầng Bạo Nộ, còn có quy tắc của tầng Đố Kỵ. Trong lúc Ân Tu lên đường tìm lại đạo cụ của mình, thì Diệp Thiên Huyền đã lấy được quy tắc của ba tầng tội nghiệt, còn ghi lại cả quy tắc Tội Môn và quy tắc thông quan Thành Cực Lạc, tốc độ khá là nhanh. Ân Tu là Sát Thần, chuyên giết nhanh rồi thông quan phó bản, Diệp Thiên Huyền thì ngược lại, anh ta sẽ thu thập thông tin hoàn chỉnh rồi sẽ thành thực thông quan năm sao. Cho dù là đối với dị quái hay là với những người chơi khác, thì Diệp Thiên Huyền đều là một trong số ít những người chơi hoàn mỹ hiếm hoi. Nếu có một ngày mà anh ta biến mất thì sẽ là một mất mát cho đoàn thể người chơi trong phó bản. "Thấy thế nào! Tổ chức của đại lão Ân Tu ổn áp lắm đúng không! Hơn nữa nơi này nghiêm cấm người chơi đánh nhau, rất là thân thiện với loại gà mờ như tôi. "Kể từ khi vào đây Tả Mộng cứ liến thoắng không ngừng cạnh Ân Tu, còn không quên hết lời ca ngợi Diệp Thiên Huyền. "Ừm. "Ân Tu lười nhác trả lời, mấy cái ưu điểm của Diệp Thiên Huyền, lúc ngồi câu cá ở trấn nhỏ cậu đã nghe người chơi lải nhải đến ngấy rồi. "Haiz, chỉ có điều sức khỏe của anh Ân Tu tệ quá, thật mong anh ta có thể sống lâu thêm một chút, người như đại lão Ân Tu trong phó bản quả thực rất là ít. "Tả Mộng lắc đầu:"Tôi nhớ trước khi đi còn nghe thấy anh ta đang ho, cứ như muốn ho cả phồi ra vậy, có hơi sợ. " Ân Tu khẽ rũ mắt, xem ra số lần anh ta sử dụng đạo cụ đã trở nên thường xuyên hơn kể từ sau khi vào phó bản, khiến cho tình hình sức khỏe càng lúc càng tồi tệ hơn. Có thể thu thập được quy tắc của tội nghiệt trong thời gian ngắn như thế này, có lẽ là đã bỏ ra không ít công sức. "Qua đây qua đây nào, đây là tờ đơn quy tắc tầng Lười Biếng của cậu, chúng tôi đã ghi chép kĩ càng rồi, giờ thì trả lại cậu nguyên vẹn nhé. "Sau khi người chơi phụ trách ghi chép dán

Chương 90: Trấn Nhỏ Tầng Bạo Nộ Đọc thêm »

Chương 89: Chẳng Lẽ Cậu Không Biết Ân Tu Là Ai Sao?

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)  WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ “Có khen hay là không? “Thấy dị quái trân trối nhìn nhau, Ân Tu rũ mắt rung nhẹ đao: “Ba… “ “Ợ… Thực, thực lực của Ân Tu rất là mạnh, hung hãn như bão táp*. “  🏵雷厉风行 ​Nghĩa đen: nghiêm ngặt như sấm sét, nhanh chóng như gió. ​Nghĩa bóng: hành động nhanh chóng, mạnh mẽ, dứt khoát, quyết đoán. “Sao mày lại đi nói thành ngữ của con người! Mày chơi vậy thì tụi tao nói cái gì! “ “Ân Tu… ngọc, ngọc mộc lâm phong, đẹp trai quá chừng. “ “Ngọc thụ lâm phong*! Thanh tân thoát tục*! “ 🏵玉树临风 ​Nghĩa đen: cây ngọc đứng trước gió. ​Nghĩa bóng: dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, phong độ ngời ngời. 🏵清新脱俗 ​Nghĩa đen: tươi mới thanh sạch thoát khỏi cái tục. ​Nghĩa bóng: phong cách, khí chất tươi mới, không tầm thường, thoát tục. “Mày cướp thành ngữ của người ta, còn dùng từ bừa bãi nữa. “ “Liên quan gì đến mày! Tao nói ra được là đủ rồi! “ “Mày đừng có nâng cấp độ khó để làm khó cho tao chứ! “ Lũ dị quái bắt đầu đánh nhau. Tiếng cãi vã khiến cho Tả Mộng đang ngất xỉu ở trong góc dần mở mắt ra. Vừa tỉnh dậy thì liền thấy có hai ba con dị quái đang quỳ ở trước mặt, đã vậy còn đang đánh nhau nữa. Hắn ngây ra một lúc: “Tôi còn đang nằm mơ à… “ Hắn lại nhắm mắt, nhưng dù có làm như thế thì tiếng tranh cãi vẫn không ngừng. Khi mở mắt lần nữa, hắn vô cùng xác nhận, đây chính là hiện thực. Sao lại có dị quái quỳ trước mặt người chơi thế này? ! Làm sao mà có thể! ! Có nằm mơ hắn ta cũng không thể mơ thấy giấc mơ hoang đường như thế này! “Anh tỉnh rồi à? “Thấy Tả Mộng hết nhắm rồi lại mở mắt ở đằng kia, Ân Tu lên tiếng gọi hắn ta: “Tỉnh dậy rồi thì chúng ta đi liền đi, tôi nóng lòng* muốn đến chỗ tổ chức lớn lắm rồi, đang có một số tin tức cần giao cho Ân Tu đây. “ 🏵迫不及待 ​Nghĩa đen: vội vàng đến mức không kịp chờ đợi. ​Nghĩa bóng: nóng lòng, không thể kiềm chế được sự chờ đợi, mong muốn làm việc gì đó ngay lập tức. Tả Mộng tức tốc đứng dậy, quan sát Ân Tu một cách đầy cảnh giác: “Cậu… cậu là dị quái đúng không? Cậu mà là dị quái thì tôi không dắt cậu đến chỗ của tổ chức đâu! “ Ân Tu: ? “Cậu đừng hòng lừa tôi, cái vẻ ăn dị quái hung tợn hồi nãy của cậu nhìn như thế nào cũng không giống con người, đã thế còn có dị quái đang quỳ ở trước mặt cậu nữa, cậu nhất định là dị quái siêu cấp của phó bản! “Tả Mộng càng nghĩ càng thấy hợp lý, sau đó thì cho ra ngay một kết luận kinh thiên động địa: “Chẳng lẽ cậu chính là Trưởng Giám Ngục đó hả! ! “ Ân Tu:… Cậu im lặng chỉ sang Lê Mặc ở phía bên cạnh: “Đây là Tội Môn nhà tôi, bộ Trưởng Giám Ngục cũng sẽ ràng buộc với Tội Môn hả? “ Tả Mộng khựng lại một chút rồi nhìn sang Lê Mặc, nụ cười của anh ta lạnh lẽo đến mức khiến cho Tả Mộng rùng mình. Cái vị này rõ là Tội Môn chứ không phải là người, vậy chắc là Ân Tu đúng là con người rồi? Thấy Tả Mộng cứ ngần ngại, Ân Tu cất thanh đao trong tay đi: “Nếu anh không đi, thì tôi sẽ tự đi một mình, anh cứ ở đây mà chờ đi. “ Vừa dứt lời, cậu liền xoay người mở cửa phòng bước ra ngoài. Cậu vừa đi thì ba con dị quái vừa rồi còn đang quỳ bỗng chốc trở nên hung hăng, lăm le Tả Mộng như hổ đói*, khiến cho Tả Mộng sợ hãi lăn lê bò trườn bổ nhào đến cạnh Ân Tu: “Đại lão, kéo tôi với! Tôi đi với cậu ngay đây! “ 🏵虎视眈眈 (hǔ shì dān dān) ​Nghĩa đen: ánh mắt hổ nhìn chằm chằm. ​Nghĩa bóng: nhìn chằm chằm một cách tham lam, hung dữ, rình rập, chờ cơ hội hành động hoặc cướp đoạt. Ân Tu lắc lắc cái chân có Tả Mộng bám lên, nói một cách thờ ơ: “Anh mới là đại lão, tôi còn chờ anh kéo tôi đây này. “ Tả Mộng muốn khóc mà không có nước mắt: “Đại lão, anh đừng làm bộ nữa, tôi không phải dân chuyên gì cả, tôi noob lắm, anh mới là cao thủ, anh dẫn dắt tôi đi mà! ! Không có anh, tôi sẽ phải chịu tấn công để qua phó bản mất. “ Tội Môn của hắn thuần phòng ngự, ở trong tay hắn chẳng phát huy được tác dụng gì cả, nếu gặp phải một căn phòng bị cô lập thì hắn cũng đành bó tay, vì độ thông quan phó bản của hắn mới có năm mươi tám mà thôi, đạo cụ thì cũng đã xài hết trước khi vào phó bản này rồi, cứ tưởng ràng buộc Tội Môn thì sẽ có được trải nghiệm hoàn toàn mới, ai mà ngờ lại là cái phòng ngự lười biếng. “Đứng dậy nói chuyện. “Ân Tu lắc lắc chân rồi nhìn sang Lê Mặc ở kế bên: “Anh còn không đứng dậy thì sẽ bị công kích liền đấy. “ Tiếng khóc của Tả Mộng chợt nghẹn lại, chậm rãi quay đầu nhìn Lê Mặc, người đó tuy không động đậy nhưng sát ý từ trong ánh mắt đã tràn ra. Tả Mộng lập tức

Chương 89: Chẳng Lẽ Cậu Không Biết Ân Tu Là Ai Sao? Đọc thêm »

Chương 88: Khiến Cho Dị Quái Tán Thưởng Sát Thần

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Quần chúng nhìn chằm chằm người đàn ông đen kịt trong màn hình đang từ từ bò dậy, anh ta đứng cạnh quan tài vài giây, yên tĩnh ngắm nhìn quan tài một lúc, rồi nằm thẳng ra đất, nằm cạnh quan tài, im hơi lặng tiếng. Màn hình livestream chìm vào tĩnh lặng, như là một khung hình tĩnh, không có bất cứ động tĩnh nào. Quần chúng chỉ đành dời màn hình sang một tầng khác, vừa chuyển thì liền nhìn thấy Diệp Thiên Huyền đang đè một người chơi ở tầng của Đố Kỵ rồi cười mỉm chi: "Tôi là Ân Tu, chỉ cần anh đồng ý gia nhập tổ chức của tôi, thì tôi bảo đảm anh sẽ thông quan phó bản một cách thuận lợi, đương nhiên điều kiện để gia nhập, chính là giao hết đạo cụ trị liệu trên người anh ra đây. " Người chơi run sợ trước cái trừng mắt của Tội Môn Bạo Nộ: "Tôi, tôi đưa… đưa cho anh là được chứ gì… " "Được lắm, quá được. "Diệp Thiên Huyền hài lòng thả người chơi ra. Người chơi mặt đầy vẻ u oán. Cái gì mà tự nguyện gia nhập tổ chức, đây rõ ràng là ép mua ép bán, cũng chỉ khá hơn bọn cướp có chút xíu xìu xiu! Người chơi trong trấn nhỏ lần nữa dời tầm nhìn sang tầng khác, có không ít người chơi bởi vì vi phạm quy tắc mà đã tử thương nặng nề dưới sự chế tài của tội nghiệt, người sở hữu Tội Môn cũng bị những người chơi khác công kích, cảnh tượng vô cùng thảm khốc. Di chuyển về căn phòng nhỏ của Ân Tu, quả thật rất phù hợp với phong cách của Lười Biếng, ngoại trừ mấy con dị quái ở góc tường, thì tất cả mọi người đều đang ngủ, năm tháng tĩnh lặng. Sự tịch mịch kéo dài đâu đó khoảng nửa tiếng đồng hồ, thì nắp quan tài nơi Ân Tu đang nằm bỗng động đậy một chút, Lê Mặc bên cạnh cũng mở mắt ra. Nắp quan tài khép hờ bị người ở bên trong đẩy ra, Ân Tu vội vàng leo ra từ bên trong, sau đó bắt đầu dựa vào góc tường bắt đầu nôn mửa, nôn ra một đống dịch thể to đùng trên đất. Làn đạn nhìn thấy cảnh tượng không mấy đẹp đẽ này thì đã chìm vào yên lặng hồi lâu: "Ân Tu là đang nôn ra tội nghiệt vừa nãy đã nuốt vào à? " "Vậy mà còn có thể nôn ra sao? Sao anh ta làm được vậy? " "Dựa theo quy tắc, thì con người sẽ trở thành vật chứa của tội nghiệt, khi bên trong cơ thể có tội nghiệt, thì sẽ dễ dàng biến thành kẻ điên, chắc là không dễ gì mà nôn ra được đâu, trừ khi Ân Tu đã dùng đến cách đặc biệt nào đó. " "Nhưng cậu ta chỉ ăn không ít dị quái rồi nằm xuống ngủ thôi, chứ đâu có làm gì nữa đâu. " "Có thể là ở điểm này, ăn no rồi ngủ, phù hợp với Lười Biếng, mà quá trình ăn uống cũng đã đáp ứng đủ dục vọng của Phàm Ăn, triệt tiêu ham muốn sinh ra từ tội nghiệt, sau đó lại hài hòa với một tội nghiệt khác, tiếp đó… triệt tiêu lẫn nhau? " "Các anh em, có khi nào có một loại khả năng như thế này không, quy tắc thứ 3 của Lười Biếng, lười biếng là một thói quen tốt, khi bạn bị bất cứ cảm xúc nào chi phối đại não, thì chỉ cần vứt não đi trong thời gian ngằn, chìm vào trong khoảng trắng, thì sẽ trở lại bình thường. " "Có phải chỉ cần ở tầng của Lười Biếng lâu chút, thì cả người sẽ trở nên lười nhác, hạ thấp khao khát mà tội nghiệt sản sinh ra, thì có thể triệt tiêu những tội nghiệt khác? " "Chẳng lẽ ban đầu anh Tu nói muốn thử nghiệm là chỉ cái này? Chẳng trách anh ta lại chủ động để cho bạn cùng phòng lây nhiễm mình. " "Vậy thì tầng Lười Biếng sẽ là một điểm hồi phục rồi, mau nói cho Diệp lão đại biết đi, chúng ta cũng phải nhanh chóng ghi chép lại! " "Lại có thêm một mẹo nhỏ nữa. " Trong phó bản, Ân Tu đã nôn được một lúc, xem như đầu óc đã tỉnh táo lại được vài phần, bụng cũng không còn đói đến vậy nữa. Cậu nhìn xuống còng tay của mình, nó đã biến trở về màu trắng. Xem ra suy đoán của cậu là đúng, cách này quả thật có thể dùng được, dùng tội nghiệt Lười Biếng để tiêu trừ những tội nghiệt khác. Vậy thì cho dù nhất thời có nhiễm phải tội nghiệt khác, thì vẫn có cách để cứu vãn, trước tiên phải nghĩ cách giảm bớt dục vọng, sau đó đến tầng của Lười Biếng, chỉ cần giải quyết tội nghiệt trước khi bộ não hoàn toàn bị ô nhiễm, thì sẽ có thể phục hồi. "Vẫn có manh mối để tìm ra đường sống của còng tay trắng mà. "Ân Tu hài lòng mỉm cười. Quả thực, đúng như lời mà người đàn ông ở trong phòng trữ bảo thạch của Tham Lam đã nói, chỉ có một cách sống ở Thành Cực Lạc khi bị tội nghiệt ô nhiễm, chỉ cần hạ thấp dục vọng của tội nghiệt ở trong lòng là được, còng tay trắng cũng như thế. Ân Tu đứng dậy, cảm thấy sau khi nôn xong thì tâm trạng đã sảng khoái hơn nhiều, cậu bèn mỉm cười quay đầu nhìn về phía

Chương 88: Khiến Cho Dị Quái Tán Thưởng Sát Thần Đọc thêm »

Chương 87: Mất Lưỡi Rồi

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Lê Mặc híp mắt nhìn Ân Tu đang áp sát lại mình, trong cổ họng mọc đầy răng nhọn phát ra tiếng nói: "Cậu gần quá rồi. " "Với khoảng cách xã giao của loài người mà nói, bây giờ cậu không phải muốn hôn tôi, thì là đang muốn cắn chết tôi. " Ân Tu hiển nhiên là vì vế sau rồi. Cậu thu lại sát ý toàn thân, ôn hòa tiến đến gần Lê Mặc, mũi tựa mũi, hơi thở đan xen quấn quýt, như là đang nhử mồi dụ dỗ, hạ thấp sự phòng bị của Lê Mặc, chậm rãi lên tiếng: "Bụng, đói rồi… " Lê Mặc khựng lại một chút. Ân Tu không biết câu cá, nhưng thật sự có thể câu được anh ta. Khi Lê Mặc cố tình buông bỏ phòng bị, buông Ân Tu ra trong chốc lát, thì con ngươi của Ân Tu chợt trở nên hung ác, bắt lấy vai của Lê Mặc, đẩy anh ngã ra đất. Bụi bay mù mịt trong phòng, thân hình của Lê Mặc bị Ân Tu dùng sức ấn xuống mặt đất, cậu như dã thú hung tàn đói khát, ấn chặt Lê Mặc, rồi cắn mạnh vào răng môi anh, tiếng nhai gặm thô bạo vang lên, máu chảy xuống theo cần cổ. Cậu dí sát Lê Mặc mà gặm cắn, khung cảnh như một nụ hôn ám muội, nhưng thực tế thì lại kinh dị đến cực độ. "Má ơi má ơi má ơi! ! ! "Tả Mộng ở trong góc bị dọa cho hét lớn, quay đầu liền vùi vào lòng Tội Môn đầu gỗ nhà mình, khóc oe oe. Ân Tu nào phải newbie gà mờ, đây rõ ràng còn hung tàn khủng bố hơn cả dị quái nữa! Lúc tàn nhẫn lên thì trừ con người ra cái gì cũng gặm, có phải hắn ta đã bất cẩn dắt một con dị quái về tổ chức rồi không! ! Lũ dị quái cũng bị dọa đến hét lên, lũ lượt muốn chạy ra ngoài. Bọn chúng không động đậy thì còn tốt, hễ cử động một chút là liền bị Ân Tu để ý đến. Cậu ngay lập tức quay đầu, ánh mắt hung tợn, không chớp mắt mà nhìn lũ dị quái đang bỏ chạy, miệng thì vẫn đang nhai. Lũ dị quái cứng đờ tại chỗ, cửa cũng không ra được, trong mắt của người khác mà nói căn phòng của dị quái chẳng khác nào căn phòng chết, đối với Ân Tu mà nói, đó chẳng phải là một nhà hàng buffet hay sao? Cậu lao lên trong nháy mắt, không cần đao cũng tung hoành tàn sát tứ phương. Lê Mặc ở trong góc chậm rãi đứng dậy, che cái miệng vừa bị cắn, mỉm cười ngắm nhìn sự điên cuồng của Ân Tu, qua một lúc, anh ta bỏ tay xuống, khuôn mặt hoàn mỹ vô khuyết*, môi lưỡi cũng đã mọc mới lại. *完整无缺: Nghĩa đen: hoàn chỉnh, không thiếu khuyết. Nghĩa bóng: nguyên vẹn, không tổn hại. "Theo tiêu chuẩn của con người mà nói, vừa rồi còn gọi là hôn lưỡi đúng không? Tuy lưỡi đã bị gặm đi luôn, nhưng chắc là đúng như vậy. "Anh ta lặng lẽ nghiền ngẫm, yên tĩnh suy tư. Tiếng gào thét của những dị quái bên cạnh vang vọng cả phòng, đồng thời cũng truyền đến tiếng la hét khiếp sợ của Tả Mộng ở góc tường, cả đời này hắn ta chưa từng nhìn thấy qua cảnh tượng khủng khiếp như vậy, kẻ gây chuyện không ngờ lại là kẻ mà hắn cho là gà mờ. "Tôi muốn trở về! ! Cho tôi quay về! ! "Tả Mộng co rúc ở đó khóc lóc, bất lực đến đáng thương, nếu như không có lá chắn phòng ngự của Tội Môn, thì e rằng hắn cũng sẽ trở thành món ăn trên đĩa* . *盘中餐: Nghĩa đen: món ăn trên đĩa. Nghĩa bóng: con mồi bị ăn thịt, kẻ bị xơi tái. Làn đạn cũng sợ đến gào loạn lên, một bên là người chơi đang sợ hãi, một bên là dị quái đang rùng mình. Một mảng lớn bình luận vèo vèo bay qua, khiến cho Diệp Thiên Huyền đang ở tầng Đố Kỵ xa xôi xem đến sững sờ. "Cái gì? Ân Tu đang ăn dị quái? Còn ăn luôn bạn cùng phòng của cậu ta? " "Haha, sao mà như vậy được. "Sau một tràng cười thì anh ta liền chau mày: "Nếu là Ân Tu… thì có thể lắm. " Anh ta vừa lẩm bẩm xong, thì có tiếng bàn luận của dị quái vang lên ở căn phòng nhỏ bên cạnh": "Nghe gì chưa? Cái người chơi đeo còng tay trắng Diệp Thiên Huyền ấy, hắn ta đang ăn dị quái ở tầng của Lười Biếng! " "Nghe rồi, tiếng hét của dị quái ở đó tôi ở hành lang cách một bức tường còn nghe được, thảm lắm. " "Cái tên Diệp Thiên Huyền này! Không nhìn ra hắn lại là hung tàn đến vậy! Lúc trước chỉ cần giao thông tin ra là có thể dễ dàng chạy thoát, xem như đã có lương tâm nhất trong số người chơi có độ nguy hiểm cao rồi chứ nhỉ? " "Hầy, Diệp Thiên Huyền cũng sa đọa rồi, trái lại, Ân Tu thì đã kiềm chế rất nhiều ở phó bản này. " "Sát thần một đời đổi một đời, cuối cùng thì Ân Tu cũng lùi bước, tới lượt Diệp Thiên Huyền lên rồi sao? " "Lúc trước Ân Tu cũng chưa từng làm qua chuyện tàn nhẫn như ăn dị quái này, vẫn là Diệp Thiên Huyền, hung ác! Sau này chúng ta không còn những ngày tháng tốt đẹp nữa rồi.

Chương 87: Mất Lưỡi Rồi Đọc thêm »

Chương 86: Kiếm Chút Dị Quái Xơi Thử

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Đám dị quái đang phát ra những tiếng gào thét quới gở ở trong căn phòng âm u, khi chuẩn bị công kích thì chợt dừng lại, lũ lượt nhìn nhau, nhất thời không biết có nên xông lên không. Ánh mắt của Ân Tu thản nhiên lướt qua tầng tầng lớp lớp dị quái, nhìn sang Tả Mộng đang bị chặn lại ở trong góc: "Sao anh lại ngồi ở đây mà không giết ra ngoài? " Tả Mộng khóc mà không ra nước mắt: "Lười Biếng… Lười Biếng không muốn tấn công, nó chỉ buff cho tôi cái phòng ngự, còn sống ch.ết thì mặc cho số phận." Ân Tu khẽ nhìn sang Tội Môn màu tím đứng như treo máy ở cạnh hắn ta, tuy là không ngoài dự liệu, nhưng không ngờ Lười Biếng lại thật sự lười đến không muốn công kích. "Cũng được lắm rồi, không lười bảo vệ anh là được, vẫn làm tròn phận sự lắm. "Ân Tu gật đầu, đưa ra lời tán thưởng. Tội Môn có tính phòng ngự cao như vậy nếu như đưa cho người chơi có tính công kích cao, thì quả là duyên trời tác hợp, chỉ có thể nói là để nó ở trên người Tả Mộng thì có phần không thích hợp. "Tôi còn cho rằng đây là Tội Môn biết công kích! "Tả Mộng run rẩy đáng thương ở trong góc: "Cậu kệ tôi đi, thấy lũ dị quái trong phòng này không có tấn công cậu, thì chắc là do tôi là người đầu tiên bước vào đây, cho nên bọn chúng sẽ chỉ tấn công tôi. " "Cậu nhanh đi tìm đại lão Ân Tu đi, tôi còn chống chịu được, đợi đại lão đến cứu tôi thì nói không chừng tôi còn giữ được mạng, nếu cậu với tôi mà chết thì coi như hết cứu luôn rồi. " Lũ dị quái lập tức gầm rống về phía Tả Mộng. Nói bậy gì đó! Bọn nó sẽ công kích tất cả người chơi tiến vào căn phòng này, nhưng đối diện là người chơi đeo còng tay trắng, phải cân nhắc cân nhắc một chút. Vậy mà còn muốn gọi người dắt Ân Tu đến đây, còn có cho chúng nó sống nữa hay không? Trong lúc Tả Mộng đang than khóc thảm thiết cầu xin Ân Tu mau đi đi, thì Ân Tu lại điềm tĩnh nhìn lũ dị quái trước mặt: "Không đến đây công kích tôi sao? " Lũ dị quái do dự, lưỡng lự, suy xét, người chơi đeo còng tay trắng thông thường sẽ không tùy tiện giết dị quái, suy cho cùng, giết dị quái thì sẽ gia tăng giá trị ô nhiễm của cậu ta, trong tình huống như thế này, bọn chúng cũng nên cố gắng một chút chứ nhỉ? Sự im lặng của chúng làm Ân Tu ngầm mặc định rằng chúng không dám, cậu rũ mắt xuống, thản nhiên nói: "Bọn mày không đến tấn công tao, thì tao sẽ đi tấn công bọn mày đấy. " Lũ dị quái: ! Chỉ một câu đơn giản đã khiến bọn chúng nổi hết da gà da vịt. Ân Tu nâng tay trái lên trước những ánh nhìn dày đặc: "Ra đây đi. " Lũ dị quái tức tốc cảnh giác với cánh tay của Ân Ti, bọn chúng nhìn thấy rõ ràng dịch thể màu đen rơi xuống từ trên cánh tay của cậu ta, nhe nhe nanh múa vuốt cực kỳ ngông cuồng rồi tụ lại với nhau, dữ tợn ngưng kết thành một hình người. Trong lúc dịch thể chuyển động, Lê Mặc dần mở mắt, anh mỉm cười chăm chú nhìn lũ dị quái, khó che đậy được hơi thở rùng rợn lan tỏa toàn thân, sự xuất hiện của anh khiến cho không khí ở trong phòng trở nên đóng băng, cảm giác áp chế mạnh mẽ như đang ghì chặt lấy cổ họng. Vừa rồi, lũ dị quái ít nhiều còn có ý nghĩ muốn công kích, nhưng bây giờ thì hết rồi, bọn chúng vây lấy nhau run rẩy, ngay cả Tội Môn màu tím đang yên lặng treo máy cũng động đậy ngay một chút, ngửa mặt nạ lên nhìn sang phía Lê Mặc. "Cần tôi giúp giết hết bọn chúng không? "Lê Mặc nhẹ nhàng hỏi một câu. Ân Tu bây giờ không thể giết bất cứ người hay dị quái nào, nhưng anh ta thì có thể, đối với Ân Tu mà nói, bây giờ anh ta rất là hữu dụng. "Không cần đâu. "Ân Tu bình thản xua tay, từ chối. Lê Mặc nghiêng mắt nhìn Ân Tu, có phần mất mát. Nhưng một giây sau, Ân Tu liền nói khẽ: "Tôi cần anh lây nhiễm tôi. " *Thật ra chỗ này xài từ khá tình thú, trg chat sét, lây nhiễm còn là ô nhiễm hoặc vấy bẩn, nếu hiểu tiếng Tr thì khúc này mình sẽ biết là họ sắp có hành động thân mật. Ví dịch thì nghĩa văn bản là lây nhiễm, nhưng nghĩa ngừi khác nghe là anh hãy vấy bẩn tôi. Dị quái: ! ! Tả Mộng: ? ! Lê Mặc:… Lây nhiễm… Việc này… "Có thích hợp không? "Lê Mặc có chút không rõ cậu đang muốn làm gì, nhưng anh mong đợi lắm. Ân Tu thản nhiên nhìn chằm chằm lũ dị quái kia: "Nếu anh là Phàm Ăn, vậy sau khi lây nhiễm thì tôi sẽ không thể kiểm soát bản thân mà muốn ăn dị quái, đúng chứ? " Lê Mặc mỉm cười nhạt nhẽo: "Nếu như cậu muốn. " Ân Tu vừa lòng gật đầu: "Vậy thì ăn dị quái đi. " Lũ dị quái tức tốc hoảng loạn đến rối bời, ngay cả làn đạn cũng

Chương 86: Kiếm Chút Dị Quái Xơi Thử Đọc thêm »