015- Anh Ta Ăn Còn Giỏi Hơn Lũ Quái Vật Nữa
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) ~~ Lê Mặc đến đây đồng nghĩa với việc Ân Tu đã được an toàn, chỉ cần trú ở đây cùng với anh ta đến hết đêm thì xem như đã thoát được một kiếp. Nhưng tránh được sự tồn tại vô hình kia thì lại phải ở chung một đêm với quỷ dị thần bí khác khiến cho cậu không thể tĩnh tâm được. “Tìm tôi?” Lê Mặc đẩy cửa phòng, nở nụ cười đứng trước cửa, thân hình của anh dung hợp thành một thể với bóng tối bên ngoài phòng khách, cho dù Ân Tu nhìn không rõ nhưng vẫn có thể đoán được rằng anh đang mỉm cười. Ân Tu chậm rãi thở phào rồi ngồi dậy tóm tắt sơ lược chuyện vừa xảy ra cho anh nghe, cũng là để nói rõ hiện cậu cần anh ở đây để thi hành nghĩa vụ của bạn cùng phòng. “Có thể ở trong căn phòng này thưởng thức cậu một đêm, tôi cam tâm tình nguyện.” Giọng nói của Lê Mặc nghe có vẻ rất vui mừng, chẳng có chút ý muốn từ chối nào cả. *thưởng thức ở đây như là khi mình nhìn thấy hoa đẹp mình đứng ngắm nhìn tán thưởng nó nha mấy bà có nguyên cái địa ngục sau lưng. “Trong phòng không còn giường khác, tôi cũng sẽ không cho anh ngủ trên giường của tôi.” Ân Tu rất cảnh giác, cậu đã chuẩn bị xong tinh thần sẽ ngủ ở ghế cả đêm. Nhưng sau khi Lê Mặc vào phòng, khóa cửa lại thì liền đi đến chỗ chiếc ghế trong phòng ngồi xuống ngay ngắn, trên mặt vẫn là nụ cười như thường ngày: “Không sao, tôi ngồi đây là được.” Ân Tu trầm lặng nhìn theo bóng dáng của anh, căn phòng này rất tối, thân hình của anh cũng tối đen như mực, im lặng không một tiếng động, cứ như anh không hề tồn tại ở trong căn phòng này, nhưng mà ánh nhìn sắt bén kia cứ rơi trên người cậu, không hề có chút che giấu. Wattpat: @tuyetnhi0753 Thôi, cứ xem như đây là hình phạt khi cậu đã không cẩn thận kích hoạt quy tắc vậy, vốn dĩ việc bị Lê Mặc nhìn chăm chú cả đêm thì đã là sự trừng phạt rồi. Ân Tu xoay người nằm trở lại trên giường, để che khuất tầm mắt của Lê Mặc cậu trùm chăn kín cả người, nhưng vẫn như cũ cảm nhận được ánh nhìn của anh đang du ngoạn trên người mình mà không có chút cản trở nào. Đêm đã khuya, đa phần mọi người trong phòng phát sóng đều đã ngủ rồi, chỉ còn lại số ít người đang thức để xem xem đêm nay còn xảy ra chuyện gì nữa hay không, thỉnh thoảng sẽ có vài dòng tin nhắn chạy ngang màn hình. “Bạn cùng phòng của Ân Tu kỳ lạ quá, sao anh ta cứ ngồi đó nhìn Ân Tu mãi vậy?” “Đúng thật là rất kỳ lạ… anh ta ngồi đó cũng được một tiếng đồng hồ rồi vậy mà không có cử động một chút nào, tôi còn doang hoài nghi thứ ngồi trên ghế là một bức tượng điêu khắc đó.” “Anh ta không ngủ sao?” “Không những không ngủ mà còn không nói chuyện, không cử động, cứ mỉm cười ngồi im một chỗ,… ây ya cái cảm giác ghê sợ lại ập lên người tôi rồi, có chút dọa người đó…” “Người bạn cùng phòng này của Ân Tu quả nhiên khác với những người bình thường, kì dị quá.” “Hình như có thứ gì xuất hiện trong phòng khách kìa…” Nhìn thấy dòng tin nhắn này, những người chơi vẫn còn đang thức áp mặt sát vào màn hình, họ thấy bên trong phòng khách của mỗi người chơi đều có một bóng đen to lớn đang đi tuần tra xung quanh. “Lại là trò gì nữa vậy? Thứ lúc trước xuất hiện trong phòng khách rõ ràng là vô hình không nhìn thấy được mà, sao bây giờ lại thấy được rồi?” “Không không không… cảm giác có gì đó sai sai rồi người anh em ơi, hình như thứ này không phải là thứ lúc nãy đâu.” “Không lẽ đây mới là nó được viết trên quy tắc của phó bản hay sao?” “Không thể nào… vậy thứ lúc trước thì sao? Thứ đó rõ ràng đã hành động dựa theo quy tắc của phó bản mà, ví dụ như lén lút đi vào phòng của người chơi.” “Nhưng mà cái thứ xuất hiện bây giờ mới mang lại cảm giác trông giống quỷ quái của phó bản hơn, hơn nữa nó còn tuân theo quy tắc luôn đi tuần tra quanh phòng khách, hoàn toàn phù hợp với quy tắc ban đêm không được ra ngoài phòng khách.” “Nhưng cái thứ trước đó…” Có người suy nghĩ vài giây rồi chợt ngộ ra. “Tôi cảm thấy có thể tôi đã biết được chân tướng rồi các anh em!” “Có khả năng thứ xuất hiện lúc trước xác thực không phải là quỷ quái trong quy tắc, mà nó chỉ đang bắt chước lũ quỷ quái trong quy tắc mà thôi!” “Tại sao lại nói như vậy?” “Là vì tôi đã cảm thấy kỳ lạ từ trước rồi, nó có thể theo người chơi vào phòng thì tức là nó đã phát hiện ra người chơi, phát hiện nhưng không công kích điểm này không giống với quy tắc trong phó bản.” “Đối phương rõ ràng là đang thuận theo sự phát triển của quy tắc thứ 7 nên mới giả vờ như không nhìn thấy, không tấn công người chơi, rồi đi theo bọn họ vào phòng.” “Ông nói cũng có lý lắm nhưng mà không có bằng chứng.” Nhưng câu nghi vấn này vừa bay qua thì màn hình phát
015- Anh Ta Ăn Còn Giỏi Hơn Lũ Quái Vật Nữa Đọc thêm »