Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão

Chương 115: Thứ Này, Trong Cảm Nhận Của Con Người, Được Xem Là Gì?

Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu/ Follow để theo dõi bản dịch. ☆☆☆ Ân Tu phớt lờ sự run rẩy của chủ sạp, khẽ nghiêng đầu, cất giọng bình thản: "Cho tôi hai quẻ bói, giá bao nhiêu?" Chủ sạp kinh ngạc, rụt người lại, lắp bắp: "Mua… mua quẻ sao?" "Đúng thế." Ân Tu bình thản cất lời với ánh mắt lạnh nhạt: "Lần đầu gặp mặt, ông nói ông có thể giúp người khác biết trước tương lai, ngăn chặn rắc rối, khuyên những kẻ bạc mệnh nên sớm từ bỏ, phải không?" "À… đúng vậy, cơ mà trên thực tế thì sẽkhông chi tiết đến mức đó, chỉ là khái quát về nửa đời sau của một người thôi." Ân Tu giơ tay chỉ vào mình: "Tôi muốn biết tương lai của mình." Chủ sạp do dự, dè dặt quan sát Ân Tu: "Thật ra, việc bói toán tương lai này là một điểm nguy hiểm dùng để lôi kéo người chơi giao dịch, đòi hỏi một cái giá khổng lồ… Bói thì đúng là bói được thật, nhưng nếu không có giá trị to lớn để trao đổi, tôi không thể chiêm bốc được…" "Cái giá khổng lồ…" Ân Tu trầm ngâm suy tư. Chủ sạp biết rõ tài sản phó bản của cậu, gã do dự đến mức này thì chắc chắn năm mươi vạn cũng chưa đủ. Cậu suy nghĩ, rồi đứng dậy, quay đầu đánh giá xung quanh, sau đó chọn một cánh cửa đối diện chủ sạp, treo tấm biển số phòng 303 mà cậu lấy từ Tầng Tham Lam lên đó. Căn phòng đằng sau cánh cửa ấy lập tức biến thành phòng Tham Lam chất đầy đá quý, bên trong còn có gã đàn ông quái vật toàn thân dát đầy trang sức. "Ủa? Phó bản chưa kết thúc à? Cứ tưởng mình không phải làm tăng ca nữa chứ." Gã đàn ông ngồi giữa đống đá quý, vẻ mặt có chút mơ hồ. Ân Tu không thèm nhìn gã, mà quay sang nhìn chủ sạp đối diện: "Chừng này đã đủ chưa?" Chủ sạp vội vàng gật đầu, rồi thừa cơ nói: "Tuy nhiên, việc thu phí một chút tài sản phó bản từ người chơi là bắt buộc, ngoài số đá quý này, vẫn cần thêm một chút tài sản phó bản nữa." Sau đó, gã hạ giọng: "Cậu… cậu đã giải phóng Thành Cực Lạc, cho nên tôi sẽ để giá hữu nghị cho cậu… " Vừa nói, gã vừa chậm rãi giơ năm ngón tay ra. Ân Tu cau mày: "Năm phần trăm? Hay năm mươi vạn?" Cậu thì đúng lúc có đủ năm mươi vạn, nhưng mua xong thì về sẽ không còn tiền để mua tế phẩm nữa. Đang lúc do dự, chủ sạp đối diện e dè hạ giọng: "Năm đồng thôi." Ân Tu: … Cậu đâu có dùng dao đe dọa gì đâu chứ, sao đối phương lại tự giác đến mức này, thật không quen chút nào. "Cậu muốn xem tương lai đúng không?" Sau khi giao dịch hoàn tất, chủ sạp nhiệt tình chủ động hỏi han, rồi lấy từ dưới áo choàng ra hai mảnh giấy, đưa cho Ân Tu: "Đây này." "Hai mảnh ư?" Ân Tu nhận lấy, chăm chú nhìn hai mảnh giấy trên tay, một đen một trắng. "Mảnh màu đen là của cậu, còn mảnh màu trắng, là của người mà anh muốn hỏi thăm." Chủ sạp nhìn cậu chằm chằm, cứ như đã đoán thấu mọi suy nghĩ trong lòng cậu vậy. Ân Tu lặng lẽ mở mảnh giấy màu đen ra, Lê Mặc cũng chậm rãi ghé đầu tới xem. Trên mảnh giấy màu đen, có một dòng chữ trắng viết: 【Quái nhân phiêu bạt vô sản sẽ tìm thấy mọi của cải trong đầm lầy】 Ân Tu đọc xong, im lặng cuộn mảnh giấy lại, rồi mở mảnh màu trắng ra. 【Người kiên nghị tự đốt cháy bản thân trong bóng tối, trở thành ngọn đuốc dẫn đường cho người khác, rồi bước tới sự diệt vong của chính mình.】 Mi mắt Ân Tu rũ xuống, cậu lẳng lặng cất hai mảnh giấy, rồi cầm lấy thanh đao và đứng dậy. "Cậu muốn đi à?" Chủ sạp nhìn theo cậu. Giờ đây, ngoài số quái vật đã quy phục Diệp Thiên Huyền ra, những con còn sống sót trong toàn bộ phó bản đều đã bị Ân Tu do mảnh giấy Ngục Điển hóa ra tiêu diệt sạch. Dù cậu ta có muốn đi dạo, đi tìm kẻ thù, thì phó bản này cũng đã lạnh lẽo và trống trải, không còn gì nữa rồi. "Ừm, tôi về đây." Ân Tu khẽ đáp, vẫy tay, rồi quay người đi về hướng căn phòng của Trưởng Giám Ngục. "Nhớ kỹ, đừng quay lại nữa nha!" Chủ sạp còn lớn tiếng dặn dò, nhìn thấy Ân Tu đi xa rồi mới thở phào một hơi. Khó khăn muốn ch.ết, cuối cùng phó bản cũng kết thúc, người chơi thì sốt ruột, mà bọn dị quái cũng có hơn gì đâu. Tính ra thì, bọn chúng là lứa dị quái đầu tiên sống sót thoát khỏi tay Sát Thần, sau này có đi đâu thì cũng phải chém gió một phen chứ nhỉ? Quay trở lại phòng Trưởng Giám Ngục, nhìn cánh cửa để rời khỏi phó bản, Ân Tu dừng bước. Cậu quay đầu nhìn Lê Mặc đang đứng bên cạnh mình: "Anh có thể về theo tôi về trấn không?" Lê Mặc im lặng lắc đầu: "Vì một số nguyên nhân, không tiện lắm." Ân Tu dường như cũng không quá ngạc nhiên, chỉ hờ hững gật đầu: "Hèn gì ở phó bản trước không thấy anh quay về, vậy là chỉ có thể gặp nhau trong phó bản thôi sao?" Lê Mặc gật đầu. "Nếu tôi không vào phó bản, anh sẽ không gặp được tôi à?" Lê Mặc lại gật

Chương 115: Thứ Này, Trong Cảm Nhận Của Con Người, Được Xem Là Gì? Đọc thêm »

Chương 114: Chúc Mừng Người Chơi Thông Quan Phó Bản: Thành Cực Lạc

Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu/ Follow để theo dõi bản dịch. Ân Tu xoay người lại, bắt gặp ánh mắt của nhóm người chơi đang ngơ ngác nhìn mình chằm chằm. Những gì bọn họ nhìn thấy chỉ là Ân Tu bước lên vài bước, dừng lại một chút, chưa đầy hai giây sau, Trưởng Giám Ngục đột nhiên biến mất, Ân Tu liền quay trở lại, còn chiếc còng tay màu trắng trên tay cậu cũng không thấy đâu nữa. Cậu dường như chẳng làm gì cả, nhưng lại giống như đã làm chút gì đó. "Sao rồi?" Diệp Thiên Huyền tiến lên hỏi trước tiên: "Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?" Ân Tu gật đầu, giơ lên đồng xu nằm gọn trong lòng bàn tay: "Trưởng Giám Ngục chính là Tội Môn Kiêu Ngạo thực sự." "Tôi biết ngay mà." Mắt Diệp Thiên Huyền sáng lên, gật đầu hài lòng: "Trong tờ quy tắc thật sự mà chúng ta nhận được lúc mới vào phó bản có viết: Thành Cực Lạc là tự do, không có quy tắc. Thế nhưng các quy tắc lại xuất hiện nhan nhản ở trong tòa thành này, mà những quy tắc này đều do Trưởng Giám Ngục sắp đặt cho cả Thành Cực Lạc." "Một người mưu toan nắm giữ tất cả, đây chính là Kiêu Ngạo." Ân Tu gật đầu, lặng lẽ đặt đồng xu Tội Môn cuối cùng lên Đài Giá Trị. Thế nhưng, bên trong phó bản chẳng hề có bất cứ thay đổi nào, cũng không xuất hiện cánh cửa mở ra lối thoát như lời Trưởng Giám Ngục đã nói trước đó. "Chuyện gì thế này? Tại sao cửa lại không mở?" "Không thể nào? Chẳng lẽ bắt buộc phải có Trưởng Giám Ngục ở đây ư?" Đám đông người chơi bắt đầu trở nên hỗn loạn. Diệp Thiên Huyền quay đầu trừng mắt nhìn bọn họ một cái, quát lớn: "Trật tự đi! Bây giờ mới là lúc mấu chốt để rời khỏi phó bản này!" Mọi người có chút nghệt mặt ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn im lặng. Diệp Thiên Huyền và Ân Tu liếc nhìn nhau, sau đó cả hai cùng bước lên vị trí thẩm phán mà Trưởmg Giám Ngục vừa ngồi khi nãy. Trên chiếc bàn xử án nhỏ bé, ngoại trừ cây búa gỗ ra thì còn có một cuốn Ngục Điển màu đen. Đã là Trưởng Giám Ngục thì làm sao có thể thiếu Ngục Điển được chứ. Cuốn Ngục Điển này mới chính là chìa khóa để nắm quyền kiểm soát toàn bộ Thành Cực Lạc. Tên của tất cả tù nhân trong nhà tù đều sẽ được ghi chép vào Ngục Điển. Cuốn sách này cũng ghi lại tên tuổi và hồ sơ tội phạm của tất cả người chơi trong phó bản lần này, duy chỉ có trang của Ân Tu là bị xé đi, trở thành tờ giấy vừa nãy đã ảo hóa thành Ân Tu của quá khứ. Dựa trên những ghi chép cùng ấn tượng của Trưởng Giám Ngục, trang giấy Ngục Điển đã biến thành một Ân Tu của sáu năm trước trong ký ức ông ta, chỉ vì muốn kéo cậu vào thử thách tội nghiệt đã được chuẩn bị sẵn, khiến cậu phải trầm luân. Lật ra phía sau còn có thể nhìn thấy những quy tắc mà Trưởng Giám Ngục đã để lại trên đó. Quy tắc thông quan Thành Cực Lạc, quy tắc Tội Môn, quy tắc về bảy tầng tội nghiệt… tất cả đều do một tay Trưởng Giám Ngục đề ra, âm thầm thay đổi toàn bộ Thành Cực Lạc. Mà Thành Cực Lạc thực sự, lẽ ra phải giống hệt như những gì được viết trên tờ giấy đầu tiên mà bọn họ nhận được. 【Thành Cực Lạc là tự do, bước vào nơi này, sẽ chẳng có ai quản thúc bạn, cho nên không hề có quy tắc.】 【Điều kiện thông quan phó bản: Không chịu trói buộc và tỉnh táo rời khỏi Thành Cực Lạc.】 Không bị quy tắc trói buộc, không bị tội nghiệt vấy bẩn, đó chính là chìa khóa để rời khỏi Thành Cực Lạc. Diệp Thiên Huyền cầm lấy cuốn Ngục Điển dày cộp, sau đó vui vẻ đứng lên bục thẩm phán, giơ cao cuốn sách trong tay hướng về phía những người chơi bên dưới: "Thành Cực Lạc không có quy tắc, cũng chẳng cần quy tắc! Kể từ bây giờ, người chơi và dị quái đều sẽ không phải chịu sự trói buộc của bất kỳ luật lệ nào nữa!" Anh ta mạnh tay xé nát cuốn Ngục Điển, từng trang từng trang, từng mảnh vụn được tung lên giữa không trung. Phần lớn người chơi đều ngẩn ra một lúc, sau khi nhận ra điều kiện thực sự, họ cũng lập tức lao lên, vui vẻ xé Ngục Điển theo. Khung cảnh vừa tươi vui lại vừa náo nhiệt. Ân Tu lui về một góc, Lê Mặc lặng lẽ tiến lại gần, đứng bên cạnh cậu, không nói gì, cũng chẳng hỏi han. Phòng Trưởng Giám Ngục náo nhiệt là thế, duy chỉ có góc nhỏ của hai người họ là an tường và tĩnh lặng. Ân Tu chậm rãi dời ánh mắt khỏi đám đông, sau đó chìa tay sang phía Lê Mặc: "Đưa xúc tu cho tôi." Lê Mặc sững sờ một chút, rồi ngoan ngoãn hóa hình một chiếc xúc tu, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Ân Tu. Ân Tu nhìn chằm chằm vào xúc tu trong lòng bàn tay, quan sát thật kỹ, chăm chú nhìn vào con mắt cũng đang nhìn lại mình ở trên đó, rồi từ từ cúi đầu, đặt một nụ hôn xuống bên cạnh con mắt ấy. Lần trước, cậu đã cắn nó một cái để xác nhận thứ quái vật phi nhân loại này thực sự tồn tại

Chương 114: Chúc Mừng Người Chơi Thông Quan Phó Bản: Thành Cực Lạc Đọc thêm »

Chương 113: Tôi Rõ Hơn Bất Kỳ Ai Tôi Đáng Thương Đến Nhường Nào

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Ân Tu không hề bất ngờ, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã biết người đó chính là bản thân mình trong quá khứ. Cũng chỉ có cậu của sáu năm về trước mới tàn nhẫn đến mức giết sạch mọi người chơi lẫn dị quái ở những tầng mình đi qua mà không chút nể nang. Cậu giống như một cái xác lạnh lẽo, chỉ biết chém giết, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, cũng chẳng có lấy một chút lòng trắc ẩn hay dao động. Cậu lầm lũi đi qua từng phó bản để tìm kiếm em gái mình với hai tau nhuốm đầy máu tanh Ân Tu nhìn người trước mắt, cảm nhận rõ rệt nỗi khiếp sợ mà cậu đã từng gieo rắc cho lũ quỷ quái, và hiểu được lý do vì sao cậu từng được xưng tụng là Sát Thần. Đối phương không rút đao, cũng không tỏa ra sát khí đe dọa, hắn không ở trong trạng thái tấn công. Ân Tu vừa nhìn đã biết, bởi vì đó chính là cậu. Cái "hắn" đó nhìn cậu chằm chằm, trong đáy mắt không một tia sáng, chỉ có huyết khí bao trùm quanh người. Biểu cảm và giọng nói đều vô cùng bình thản: "Ân Tu, tôi của tương lai, nói cho tôi biết, hiện tại cậu đã có được những gì?" Ân Tu im lặng. "Cậu tìm thấy Hiểu Hiểu chưa?" "Chưa." "Cậu có bạn thân chưa?" "Có." "Nhưng anh ta sắp chết rồi, đúng không?" "… Ừ." "Vậy thì cậu cũng sắp sửa trở lại cảnh trắng tay rồi." "…" Ân Tu lấy từ trong túi ra đồng xu đạo cụ kia, chăm chú nhìn nó: "Cậu cảm thấy, cái này có tính không?" Ánh mắt của bản thân ở phía đối diện hơi tối đi vài phần: "Tôi của tương lai, đáng thương đến mức phải coi dị quái là người nhà sao?" Ân Tu im lặng siết chặt đồng xu trong lòng bàn tay: "Nhưng con bé biết gọi tôi là anh trai." "Đó cũng chỉ là dị quái mà thôi." Ân Tu khẽ nhếch môi: "Lúc ở Tầng Đố Kỵ, cậu có nhìn thấy người ở bên cạnh tôi không?" "Thấy rồi, là một con quái vật lạnh lùng nguy hiểm. Buông lỏng cảnh giác với hắn, hắn nhất định sẽ giết cậu." Nụ cười bên khóe miệng Ân Tu càng đậm, nhưng lại lạnh lẽo vô cùng: "Cậu không cảm thấy nuôi một con quái vật bên người cũng khá tốt sao?" Bản thân kia không hề bị lay chuyển, chỉ lạnh lùng nói: "Quái vật, sẽ chỉ giết cậu mà thôi." "Cậu nói đúng." Ân Tu đưa tay nắm lấy chuôi đao, ngước mắt nhìn khuôn mặt giống hệt mình ở đối diện: "Quái vật, cũng sẽ giết chết cậu." Cậu mạnh mẽ vung đao chém tới. Ánh đao sắc lạnh lóe lên, người trước mặt bỗng hóa thành một tờ giấy bị chém làm đôi, chầm chậm rơi lả tả xuống chân cậu. Ân Tu lạnh lùng rũ mắt nhìn tờ giấy dưới đất: "Tốt quá, cậu không phải là tôi thực sự." "Tôi của sáu năm trước thế mà lại đi chối bỏ gia đình và bạn bè mà mình khó khăn lắm mới có được sao, cũng may cậu không phải là hàng thật." Cậu cất đao đi, nhặt tờ giấy dưới đất lên, bên trên có viết một dòng chữ. [Kẻ bầu bạn cùng quái vật, lạnh lùng vô tình và chẳng có gì trong tay.] Ánh mắt Ân Tu dừng lại ở vế đầu tiên. "Bầu bạn cùng quái vật?" Tờ giấy trong tay rung lên, soạt một tiếng, bóng tối xung quanh trong nháy mắt hiện ra một khung cảnh. Sương trắng lượn lờ, một cánh cổng lớn sừng sững dựng giữa màn sương. Đây là cảnh tượng quen thuộc với Ân Tu: khung cảnh sau khi kết thúc Phó bản. Mà chủ nhân của ký ức này dường như chính là Trưởng Giám Ngục khi gã vẫn còn là một cai ngục, gã đang cầm sổ hồ sơ cùng con dấu của Phó bản Nhà Tù, bước đi trong màn sương. Khi đó gã đã nhìn thấy một Ân Tu khắp người nồng nặc mùi máu, đi lướt qua màn sương với đôi mắt vô hồn. Bên cạnh cậu có một khối bóng đen bé xíu đi theo. Trên người nó vươn ra vô số xúc tu nhỏ, vui vẻ lắc lư đi theo sau lưng Ân Tu. Đôi mắt láo liên xoay tròn quan sát tứ phía, sau đó chạm phải ánh nhìn của Ân Tu. Ân Tu giật mình một cái, tâm trí quay trở về tòa án nhỏ bé. Trên bục thẩm phán cao cao tại thượng, Trưởng Giám Ngục nhìn thấy cậu xuất hiện, gã ngẩn ra trong thoáng chốc, rồi lập tức run rẩy dữ dội. "Cậu… Tại sao cậu còn có thể quay lại đây? Cậu không thể nào thoát khỏi nơi đó được!!" Ân Tu im lặng xách đao bước lên hai bước. Trưởng Giám Ngục ừ từ lùi lại, nhưng giọng nói lại điên cuồng tột độ: "Chẳng lẽ cậu không muốn có gia đình sao? Không muốn tất cả những gì mà cậu khao khát nhất sao?" Ánh mắt Ân Tu lạnh nhạt, cậu gác một chân lên bục phán xét, từ trên cao nhìn xuống vẻ mặt trắng bệch của Trưởng Giám Ngục, giơ cao thanh đao trong tay: "Tôi không cần." Ánh sáng bao trùm cả không gian chiếu rọi lên người cậu, hòa cùng làn sương trắng lạnh lẽo đang lan tỏa. Trong đôi mắt cậu là sự tĩnh lặng tuyệt đối, không hề có lấy một chút do dự. Câu trả lời cùng dáng vẻ của cậu

Chương 113: Tôi Rõ Hơn Bất Kỳ Ai Tôi Đáng Thương Đến Nhường Nào Đọc thêm »

Chương 112: Cậu Có Tội Nghiệt Mà Con Người Nên Có

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Cùng với sự phiêu đãng của âm thanh, con mắt trên bầu trời lại lần nữa từ từ mở ra. Đôi mắt Ân Tu đỏ ngầu, cậu hung hăng siết chặt chuôi đao, đối diện trực tiếp với con mắt trên bầu trời. Cậu chán ghét phó bản này, chưa từng có khoảnh khắc nào lại ghét bỏ nó hơn lúc này. Con mắt lại nhắm nghiền, cảnh vật xung quanh phút chốc biến hóa khôn lường, dường như trải ra toàn bộ cuộc đời của cậu, phơi bày trọn vẹn tất thảy, phân tích mọi cảm xúc của cậu. Ân Tu đứng tại chỗ, chăm chú nhìn những cảnh tượng đang không ngừng biến đổi xung quanh. Một cô nhi viện âm u hiện ra trước mặt Ân Tu, trên bầu trời xám xịt kia, con mắt chăm chú dõi theo mọi thứ ở nơi đây. Bức tường cũ nát, ngả màu của cô nhi viện gần như hòa làm một với bầu trời. Nơi đây cũ kỹ, dơ dáy, những nhánh cây dại bám trên tường cũng khô héo đến chẳng còn chút sức sống nào. Trong sân nhỏ, mấy đứa trẻ lấm lem đang vật lộn trên mặt đất, một đứa trẻ nhỏ hơn bị vài đứa khác đè chặt xuống đất, ra sức kéo giật, giọng nói hung ác: “Trả kẹo lại cho bọn tao!!” Đứa trẻ nằm trên đất bị kéo giật đến rối bời, trên gò má trắng bệch gầy gò của nó nhếch lên nụ cười lạnh lùng. Nó nhìn chằm chằm bọn chúng, không hề lay chuyển: “Tụi mày dám cướp đồ của em gái tao, thì tao cướp lại đồ của tụi mày, có gì sai à?” Bọn trẻ giận dữ ào lên, cố gắng cướp lấy mấy viên kẹo nhỏ bé từ trong lòng bàn tay nó. Đứa trẻ trên đất bất ngờ nhét kẹo vào miệng, nhai nát cả giấy gói rồi nuốt chửng vào bụng. Nó nhe ra một nụ cười rùng rợn trên gương mặt non nớt, hoàn toàn không có chút biểu cảm nào nên có của một đứa trẻ: “Có giỏi thì chúng mày mổ bụng tao ra mà cướp này?” Lũ trẻ bị chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi, xông lên đánh đập nó. Bỗng một đứa trẻ trong số đó quay đầu lại, nhìn chằm chằm Ân Tu đang đứng trong sân, miệng thốt ra âm thanh sắc nhọn: “Hắn có Phàm Ăn! Hắn có Phàm Ăn! Hắn có Phàm Ăn!” Ân Tu mặt không biểu cảm, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Giây tiếp theo, một cô bé ngây thơ đáng yêu từ trong cô nhi viện lao ra, ôm chầm lấy Ân Tu. Cô bé tức giận, tiện tay ném mấy viên kẹo lẻ tẻ vào người bọn trẻ kia: “Em còn nè! Em cho các anh hết! Tránh ra đi!” Bọn trẻ nhặt kẹo lên rồi quay người bỏ đi. Đứa trẻ nằm trên đất muốn vùng vẫy đứng dậy, nhưng lại bị cô bé ôm chặt lấy. Dù ở trong hoàn cảnh u ám, đôi mắt cô bé vẫn lấp lánh, giọng nói trong trẻo ngọt ngào: “Anh, đừng để ý đến bọn họ, Hiểu Hiểu không thích ăn kẹo, đừng vì em mà đi giành đồ với tụi nó.” Đứa trẻ kia im lặng vuốt nhẹ tóc cô bé, không đuổi theo nữa. Trong khung cảnh tối tăm, sự ấm áp này thật là hiếm hoi. Thế nhưng, đứa trẻ nằm trên đất lại đột ngột ngước mắt, trợn trừng nhìn về phía Ân Tu, giọng nói giận dữ mắng: “Tại sao mày không đi giúp em gái giành lại kẹo! Rõ ràng mày có thể giúp em ấy giành lại tất cả! Đây là việc mà một người anh nên làm!” “Kỳ thực mày đã mệt lắm rồi, đúng không? Thân mày còn khó lo, lại phải đi chăm sóc một đứa em gái yếu đuối, vì nó mà chịu đầy thương tích. Mày đã từng nghĩ đến việc bỏ rơi nó rồi, có đúng không?” Đôi mắt Ân Tu đỏ bừng lên, cậu chợt nắm chặt đao bước tới, nhưng khung cảnh trước mắt lại vụt một cái biến mất. Một người phụ nữ ăn mặc giản dị, mộc mạc đứng trước mặt thiếu niên có gương mặt đã bắt đầu trổ mã, bà ta nói khẽ: “Thật ra có người rất ưng ý con, muốn nhận nuôi con. So với con gái, con trai sẽ dễ dàng được nhận nuôi hơn. Con cứ để em gái lại đây, rồi đi theo họ đi, đó sẽ là một cuộc sống tốt hơn đối với con.” Trên gương mặt thiếu niên lộ ra vẻ quật cường: "Con không đi. Con đã mười lăm tuổi rồi, đợi lớn thêm chút nữa là con có thể tự nuôi Hiểu Hiểu, con không cần bọn họ." "Mười lăm tuổi, suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ." Bà ấy xoa đầu cậu, giọng nói đầy vẻ thấm thía: "Viện trưởng đã bắt đầu cảm thấy cô nhi viện không còn gánh vác nổi nhiều trẻ con như vậy nữa rồi. Có lẽ chẳng bao lâu nữa nơi này sẽ giải tán, rồi các con sẽ lại phải lưu lạc đầu đường xó chợ thôi." Cậu từ từ rũ mắt xuống, miệng lẩm bẩm: "Một mình con là đủ rồi, con không cần người khác giúp đỡ. Con có thể dẫn theo em gái, con làm được mà…" Người phụ nữ từ từ ngẩng đầu lên nhìn Ân Tu, mặt không chút cảm xúc lẩm bẩm: "Là Kiêu Ngạo, hắn có Kiêu Ngạo, hắn có Kiêu Ngạo, hắn có Kiêu Ngạo." Soạt một tiếng, một bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay đang cầm đao của Ân Tu.

Chương 112: Cậu Có Tội Nghiệt Mà Con Người Nên Có Đọc thêm »

Chương 111: Phán Quyết Tội Nghiệt

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)  WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Ân Tu không buồn để ý đến bọn họ, chỉ chuyển mắt nhìn sang Trưởng Giám Ngục: “Đến lượt tôi chưa?” Bị ánh mắt lạnh lẽo của cậu nhìn chằm chằm khiến Trưởng Giám Ngục run lên, nhưng gã lại tỏ ra phấn khích khó kìm nén: “Bước lên phía trước đi, đi tới Đài Giá Trị trước mặt cậu, đặt tất cả đồng xu Tội Môn lên đó, cánh cổng thông quan phó bản sẽ mở ra chào đón các người.” Ân Tu khẽ nhướng mày, đây chính là điều kiện không hề có trong quy tắc thông quan. Có điều quy tắc thông quan vốn dĩ đã mơ hồ như người đi trong sương mù, cậu cũng muốn xem thử tên Trưởng Giám Ngục này có thể làm ra trò trống gì. Ân Tu bước lên, để ý thấy trên chiếc bàn đặt giữa tấm thảm đỏ có bảy rãnh lõm. Cậu lẳng lặng đặt từng đồng xu Tội Môn mà mình đang sở hữu vào trong rãnh dưới cái nhìn đăm đăm của Trưởng Giám Ngục. Mỗi lần cậu đặt xuống một đồng xu, chân mày của Trưởng Giám Ngục lại nhíu chặt thêm một phần. Rõ ràng Ân Tu đang đeo chiếc còng tay trắng có khả năng gia tăng sự ô nhiễm tội nghiệt, hơn nữa bản thân Tội Môn cũng mang theo ô nhiễm, tại sao cậu còn có thể giữ được sự tỉnh táo khi sở hữu nhiều đồng xu đến thế? Trưởng Giám Ngục nghĩ mãi không ra, nhưng nếu là Ân Tu thì chuyện gì gã cũng thấy là bình thường. Dù sao từ lúc biết Ân Tu sẽ tham gia phó bản này, gã đã chuẩn bị mọi phương án vạn toàn, trong đó bao gồm cả việc Ân Tu có thể mang theo còng tay trắng đi đến đây. Có điều khi tận mắt chứng kiến cậu vác đao bước đến một cách vẹn toàn như thế, Trưởng Giám Ngục vẫn không khỏi kinh ngạc. “Xong rồi.” Ân Tu mặt không chút cảm xúc đặt hết số đồng xu lên bàn, liếc mắt nhìn cái rãnh cuối cùng vẫn còn trống trơn rồi quay sang quét mắt nhìn đám đông, cậu phớt lờ Lê Mặc đang mỉm cười đầy thích thú, cố gắng tìm kiếm vị người chơi mang số hiệu 1 kia. Nhưng kẻ đó không xuất hiện. Ân Tu không kìm được khẽ cau mày: “Có cần chờ người cuối cùng sở hữu đồng xu Tội Môn đến không?” Nếu đối phương cứ mãi không chịu xuất hiện, có khi nào cậu phải quay về một chuyến, giết người đoạt xu rồi mới quay lại đây không? “Không sao.” Trưởng Giám Ngục điềm nhiên phất tay: “Đặt hết xu của cậu lên đây xong thì cứ đi tiếp về phía trước, kẻ sở hữu đồng xu Tội Môn sẽ tự khắc xuất hiện trước mặt cậu. Cậu chỉ cần đoạt lấy đồng xu cuối cùng từ trên người kẻ đó là được.” Trước những lời lẽ mập mờ của Trưởng Giám Ngục, Ân Tu chỉ lạnh lùng nhìn gã, rồi tiến lên từng bước dưới sự dõi theo của gã. Ngay khi bước chân vào phạm vi của tòa án thu nhỏ, bóng tối ngợp trời lập tức bao trùm lấy Ân Tu. Chỉ trong nháy mắt, phòng làm việc của Trưởng Giám Ngục, Diệp Thiên Huyền cùng đám người chơi kia tất thảy đều biến mất. Nói đúng hơn là, cậu đã bị kéo vào một không gian riêng biệt. “Mời bị cáo đứng lên bục bị cáo phía bên trái.” Trong bóng tối đen kịt, một chùm sáng chiếu rọi xuống trung tâm tòa án cao vời vợi. Trưởng Giám Ngục đang mỉm cười chăm chú nhìn Ân Tu, nỗi sợ hãi trong gã dường như lại vơi đi một phần, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên phấn chấn hơn. Ân Tu im lặng bước lên bục ghế bị cáo bên trái tòa án thu nhỏ, lười biếng chẳng buồn hỏi về cái thiết lập bối cảnh của bọn họ. “Mời nguyên cáo đứng lên bục nguyên cáo phía bên phải.” Giọng nói của Trưởng Giám Ngục vừa dứt, Ân Tu liền quay đầu nhìn sang bên phải. Cậu bất chợt nhận ra người chơi số 1 đeo mặt nạ, máu me be bét khắp người kia đang lặng lẽ đứng trên bục nguyên cáo. Người nọ đứng thẳng tắp ở đó, thậm chí còn chẳng có lấy một chút hơi thở, hoàn toàn làm ngơ trước ánh mắt dò xét của Ân Tu. “Cốp cốp!” Hai tiếng búa gõ vang lên trên mặt bàn, xung quanh tức khắc hiện ra từng hàng ghế tựa. Ngồi trên đó toàn là những mảnh thi thể biết đi, dường như đều là lũ dị quái đã bị đao chém làm đôi hoặc chân tay đứt lìa. Chúng ngồi yên bất động ở đó, chẳng có lấy một chút hơi thở nào. Trên tòa án, chỉ có giọng nói của Trưởng Giám Ngục vang lên rõ ràng: “Mời các nguyên cáo bắt đầu trình bày tội trạng của phía bị cáo.” Ân Tu khó hiểu ngoảnh đầu lại, liền thấy lũ dị quái vốn đang ngồi im lặng bỗng chốc trở nên xôn xao, những âm thanh chói tai vang lên ngợp trời, lấp đầy cả không gian. “Hắn giết tôi! Hắn chém tôi làm đôi!” “Hắn chém đầu tôi! Hắn ném tôi xuống lầu!” “Hắn tàn ác vô nhân đạo! Hắn đã giết sạch cả phó bản!” “Chúng tôi yêu cầu tiến hành Thí luyện Phán quyết đối với hắn! Thí luyện Phán quyết!” Trái ngược với sự ồn ào náo động của đám dị quái, người chơi đứng trên bục nguyên cáo lại bất động, thậm chí chẳng

Chương 111: Phán Quyết Tội Nghiệt Đọc thêm »

Chương 110: Tám Chuyện Xong Chưa? Tôi Muốn Giết Cho Xong Rồi Về

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Chất đống tất cả Tội Môn lên người Ân Tu, toàn bộ đạo cụ dồn hết cho Diệp Thiên Huyền, còn những người chơi còn lại thì cầm theo tờ đơn quy tắc.   Diệp Thiên Huyền không chắc những người chơi đơn lẻ đang lang thang bên ngoài sở hữu bao nhiêu giá trị, nhưng nếu tận lực kéo thứ hạng của tất cả thành viên trong nhóm lên cao và ngang bằng nhau, thì trừ người chơi bí ẩn mang số hiệu 01 kia ra, thì giá trị của những người chơi còn sống sót trong phó bản này tuyệt đối không ai có thể vượt qua nhóm bọn họ – những người đang nắm giữ bảy tờ quy tắc.   Chỉ khi tin tưởng tuyệt đối, sẵn lòng giao nộp toàn bộ đạo cụ cho anh ta, và những người khác chỉ cầm tờ quy tắc thì mới có thể tạo ra cục diện này. Chỉ cần trong nhóm có người lén lút giấu riêng một hai món đạo cụ, khiến giá trị chênh lệch, khoảng cách thứ hạng bị kéo giãn, thì chắc chắn sẽ có người bị đào thải.   Trưởng Giám Ngục nhíu chặt mày, dõi mắt nhìn xuống những tờ quy tắc đang được giơ lên bên dưới, sắc mặt méo mó vặn vẹo: “Tại sao… tại sao các người lại chia sẻ thông tin với nhau? Chẳng lẽ các người không nên vì sự sinh tồn của bản thân mà tranh cướp thông tin và đạo cụ của kẻ khác sao? Tại sao các người lại chịu hợp tác? “   Phó bản này đã khởi động lại vô số lần, lứa người chơi nào bước vào cũng đều giết chóc đến mức gió tanh mưa máu. Những kẻ đầy rẫy sự bạo tàn ấy, sau khi nhận ra sự tồn tại của thứ gọi là “xếp hạng giá trị”, dù thế nào đi nữa cũng sẽ vì bảo toàn bản thân mà đi cướp đoạt đồ của người khác.   Hơn nữa, gã còn thả Tội Môn vào trong đám người chơi, những kẻ sở hữu sức mạnh to lớn lại bị ảnh hưởng tâm trí tuyệt đối sẽ tấn công người khác một cách mất lý trí. Phó bản lần này nói thế nào cũng phải là thây chất đầy đồng, sau đó chỉ có vài kẻ sở hữu Tội Môn, thậm chí là ít người hơn nữa xuất hiện ở đây mới đúng.   Nhưng hiện tại… sao lại nhiều thế này?   Trưởng Giám Ngục nhíu mày nhìn chằm chằm năm sáu mươi người bên dưới, sắc mặt trong chốc lát trở nên khó coi.   Diệp Thiên Huyền vui vẻ nhìn vẻ mặt không cam tâm lại đầy phức tạp của hắn, cười nói: “Tại sao ư? Ngươi đoán thử xem. “   Trưởng Giám Ngục lập tức chuyển ánh mắt lên người Diệp Thiên Huyền, quan sát kỹ một hồi mới chậm rãi cười lạnh một tiếng: “Tôi nói sao phó bản lần này lại khác một trời một vực so với trước kia, hóa ra là có cậu trà trộn vào đây à, Diệp Thiên Huyền.”   Diệp Thiên Huyền mỉm cười nhàn nhạt: “Hóa ra tôi cũng nổi tiếng đến mức anh cũng biết mặt cơ à?”   Sắc mặt Trưởng Giám Ngục không được tốt: “Ngay cả trong phó bản của tôi thì tôi cũng đã nghe loáng thoáng về tên của cậu, một sự tồn tại có thể giúp tỉ lệ sống sót của người chơi trong các phó bản tăng lên đáng kể, thật không thể ngờ, cậu lại trà trộn được vào cái ổ toàn những kẻ ác nhân này.”   Đây vốn là một phó bản được thiết kế riêng cho những kẻ ác, chủ yếu tập trung vào việc người chơi hung bạo tàn sát lẫn nhau, người như Diệp Thiên Huyền căn bản không thể nào bị kéo vào một phó bản như thế này, việc anh ta xuất hiện ở đây quả thực là một tính toán sai lầm lớn.   “Thôi bỏ đi, dù sao phó bản rồi sẽ mở lại. Những kẻ phải vào đây, cho dù thoát ra một lần rồi cũng sẽ trở lại. “Cảm xúc của Trưởng Giám Ngục dần dần bình ổn trở lại.   Nhưng nhóm người chơi lại trở nên hoảng hốt và mơ hồ: “Khoan đã, tôi không nghe lầm chứ? Vừa nãy Trưởng Giám Ngục gọi đại ca Ân Tu là Diệp Thiên Huyền ư? “   “…Tôi cũng nghe thấy rồi… Diệp Thiên Huyền… vị Thánh Nhân của phó bản đó. “   “Người mà tôi theo là Sát Thần cơ mà?… Không phải là Sát Thần khiến dị quái trong phó bản phải nghe danh đã khiếp vía sao?? Diệp Thiên Huyền??? “   Từng người chơi đều ngây ngốc cả ra, những người chơi bạo lực tự nhiên sẽ sùng bái và đi theo người mạnh mẽ hơn họ, và chỉ khi đứng trước một người mạnh mẽ hơn, họ mới cam tâm tình nguyện khuất phục và đi theo.   Giờ đây phó bản sắp kết thúc rồi, lại nói cho họ biết, người mà họ luôn đi theo lại là vị Thánh Nhân đoản mệnh, thân thể yếu đuối kia ư?   “Ôi chao, lộ tẩy rồi. “Diệp Thiên Huyền cười híp mắt gật đầu: “Tôi đích thực là Diệp Thiên Huyền… còn người bên cạnh tôi đây mới chính là Ân Tu. “   Những người chơi kinh hoàng thất thố lập tức chuyển ánh mắt nhìn sang Ân Tu, người đang đứng bên cạnh Diệp Thiên Huyền với vẻ mặt lạnh lùng. Nhìn cái khí chất cầm đao kia của cậu ta, phải rồi, người này chắc chắn là

Chương 110: Tám Chuyện Xong Chưa? Tôi Muốn Giết Cho Xong Rồi Về Đọc thêm »

Chương 109: Rút Đao Ra Trước Để Xốc Lại Tinh Thần

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Ân Tu thở dài thườn thượt, dứt khoát nhắm mắt nằm trong quan tài chợp mắt một lát.   Đúng lúc mấy người chơi vừa chuyển màn hình qua đây thì thấy anh Tu của họ đang bị một đống xúc tu nhầy nhụa quấn chặt, nằm nhắm nghiền mắt trong quan tài.   “Vãi chưởng, anh Tu của tôi không phải bị xúc tu ăn thịt rồi đấy chứ? Sao nằm trong quan tài lo liệu xong luôn hậu sự rồi thế kia?”   “Á á á anh Tu ơi, anh không phải bị xúc tu siết chết rồi chứ? Đừng mà Sát Thần của em.”   “Nhắm mắt nằm an tường thế kia, đa phần là ‘tạch’ rồi.”   “Hu hu hu anh Tu ơi, em còn chưa kịp nhìn thấy cái dáng vẻ oai hùng lúc anh giết Điển ngục trưởng mà.”   “Hả? Ân Tu bị xúc tu thịt rồi á?” Diệp Thiên Huyền vừa hút thuốc vừa nhìn một mảng lớn icon khóc lóc trôi qua trên màn hình bình luận, hờ hững nhả khói: “Đấy là bạn trai cậu ta, đôi chim cu làm ‘chuyện ấy’ xong thì nghỉ ngơi, liên quan quái gì đến mấy người, về hết đây! Đừng xem nữa.”   Đám bình luận nghệt mặt bò từ bên kia về.   Bạn trai? Tình nhân? Cái vụ lúc trước nói với Tội Môn Đố Kỵ chẳng phải chỉ là nói cho vui mồm thôi sao? Hơn nữa anh Tu còn từ chối hắn rồi mà!   Yêu đương rồi quấn lấy nhau với một con dị quái vô danh, chuyện đó ngàn vạn lần không thể nào, đó chính là Ân Sát Thần vạn năm chẳng chịu thân thiết với ai một lần cơ mà!   Hai tiếng sau, đám người chơi lục tục đứng dậy. Sau khi trời sáng, nhà thờ cũng dần dần khôi phục lại màu trắng.   Những người chơi bị tội nghiệt ô nhiễm đi ra từ căn phòng nhỏ, trên mặt nở nụ cười mãn nguyện, họ lẳng lặng đi lướt qua những người khác rồi ngồi xuống ghế, vẻ mặt đầy tham luyến ngước nhìn bức tượng thiên sứ, lắng nghe tiếng chuông giáo đường vang lên lần nữa.   Diệp Thiên Huyền hờ hững nhìn đám người đó. Đặt tội nghiệt Sắc Dutc trong giáo đường cũng tương đương với việc gieo rắc sự ô nhiễm ngay trên mảnh đất yên lặng, sạch sẽ sâu thẳm trong lòng người. Địa điểm này chọn đúng là vừa cực đoan lại vừa kích thích. Nếu không phải có anh ở đây, thì số lượng người chơi sa ngã tại chốn này sẽ nhiều không đếm xuể.   Vào mấy phút cuối cùng, nhóm người chơi lục tục thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi đây, bọn họ đã phải kìm nén cả một đêm dưới lớp buff từ khói thuốc của Diệp Thiên Huyền, ai nấy đều đỏ mặt tía tai, vội vã không chờ nổi muốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái này.   “Sao Ân Tu còn chưa về nhỉ.” Diệp Thiên Huyền đứng ở cửa chờ đợi, hình như từ lúc biến mất trong giáo đường đến giờ cậu ấy vẫn chưa quay lại, chẳng lẽ bị ô nhiễm xong tức quá nên chạy đi giết Trưởng Giám Ngục trước rồi hả?   Diệp Thiên Huyền nhớ lại phản ứng của cậu sau khi bị Lười Biếng ô nhiễm lần trước, ngẫm ra thì chuyện này cũng không phải là không thể…   “Tách” một tiếng, cửa giáo mở toang, ánh sáng hiu hắt từ bên ngoài tràn vào, nhóm người chơi vui sướng lao ra cửa, vội vã rời khỏi nơi này.   Cấu trúc của Thành Cực Lạc cứ nửa tiếng lại thay đổi ngẫu nhiên một lần, trong nửa tiếng tới, chỉ cần tìm được cầu thang bộ, dò đường xuống tầng một để đến phòng Trưởng Giám Ngục thì chắc là sẽ thuận lợi rời khỏi phó bản.   Cửa vừa mở, mọi người trở lại hành lang bên ngoài thì liền thấy Ân Tu đã thay xong bộ đồ tù nhân, đang đứng bên mép hành lang đợi sẵn.   “Cậu… Sao cậu lại ở bên ngoài thế này?” Đám người chơi sững sờ. Trước khi vào giáo đường họ vẫn còn để ý đến Ân Tu, nhưng sau khi vào trong thì ốc còn không mang nổi mình ốc. Họ cứ tưởng cái người không biết biến đi đâu này đã chui vào căn phòng nhỏ nào đó rồi bị ô nhiễm, hóa ra cậu ta đã ra ngoài đứng đợi từ đời nào?   Ân Tu lười biếng ngước mắt liếc nhìn đám người trước mặt, trong cổ họng bật ra chất giọng trầm thấp mềm oặt, mang theo vài phần ngái ngủ, ngữ điệu cứ dính dấp: “Ra rồi hả? Ra rồi thì đi thôi. “   “Cậu đi ngủ đấy à? “Diệp Thiên Huyền để ý thấy trạng thái không mấy tỉnh táo của cậu, dường như từ đầu đến chân đều viết rõ hai chữ ‘mệt mỏi’.   “Ừm… coi là vậy đi. “Ân Tu khẽ đáp. Còn chưa đi đến phòng Trưởng Giám Ngục, thì cậu đã rút phắt thanh đao bên hông ra, dọa đám người chơi sợ xanh cả mặt.   “Cậu! Cậu định làm gì? ! “   Ân Tu hờ hững liếc bọn họ một cái: “Không có gì, rút đao ra cho tỉnh ngủ thôi, kẻo tí nữa phản xạ chậm. “   Người chơi: ???   Tách riêng từng từ thì họ đều biết đấy, nhưng sao ghép lại thành câu nghe chẳng hiểu gì sất vậy?   “Đi thôi. “Diệp Thiên Huyền đã thấy nhiều thành quen, chẳng buồn ngạc nhiên nữa,

Chương 109: Rút Đao Ra Trước Để Xốc Lại Tinh Thần Đọc thêm »

Chương 108: Anh Làm Ảnh Hưởng Đến Tốc Độ Rút Đao Của Tôi

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————-   Đối diện với đám xúc tu thình lình áp sát, Ân Tu phản ứng cực nhanh, chộp lấy đè chặt chúng xuống: “Tôi vẫn còn tỉnh táo đấy, đừng hòng thừa cơ lấn tới.”   Mỗi khi Lê Mặc mang theo thứ khí tức nguy hiểm áp sát, Ân Tu lại phải tự thôi miên bản thân hết lần này đến lần khác trong đầu rằng: Kẻ đang đè lên mình là Lê Mặc, không được giết, không được giết, tuyệt đối không được giết…   Những đầu xúc tu uốn lượn quấn quanh lòng bàn tay Ân Tu, vô số con mắt trên đó dán chặt vào người cậu, chăm chú ngắm nhìn dáng vẻ tĩnh lặng của cậu khi nằm trong quan tài. Lần trước nhìn thấy, cậu trông chẳng khác nào một cái xác vô hồn, đẹp đẽ, tĩnh mịch và không vương chút tình cảm. Nhưng dạo gần đây, cỗ thi thể ấy dường như đã bắt đầu nhuốm chút khói lửa nhân gian.   Anh thích điều đó.   “Tôi từng đọc qua vài cuốn sách của loài người, trong đó viết rằng khi tâm trạng một người xuống dốc, chỉ cần hôn hôn người đó là sẽ ổn. ” Cái miệng mọc trên xúc tu vừa giải thích vừa há ra, để lộ hàng loạt chiếc răng phụ nhọn hoắt chi chít bên trong. Đầu lưỡi nó khẽ thè ra, lướt nhẹ qua trán Ân Tu: “Hôn hôn trán, rồi khích lệ. “   Ân Tu cau mày: “Anh đọc phải mấy cuốn cẩm nang nuôi dạy trẻ đấy à? Hôn trán để an ủi là chuyện mấy bà mẹ hay làm cho con nít thôi. “   Đầu xúc tu nghiêng nghiêng, mấy con mắt trên đó chớp chớp như đang suy tư điều gì: “Xin lỗi nhé, nhưng tôi vẫn cứ muốn hôn trán để an ủi cậu đấy, không được sao? “   Ân Tu câm nín.   Căn phòng chìm vào tĩnh lặng hồi lâu, cậu mới từ tốn lên tiếng: “Nếu chỉ một cái thôi thì…”   Bàn tay đang cảnh giác của cậu vừa lơi lỏng, xúc tu liền lập tức toác miệng cười, sán lại gần, mổ mạnh hai cái lên trán Ân Tu. Dịch lỏng màu đen rơi “bộp bộp” dính chặt lên trán cậu, thứ nước dinh dính, ươn ướt lại lạnh lẽo mang theo hơi thở mặn mòi của biển sâu cứ thế chầm chậm chảy dọc xuống sống mũi.   Ân Tu: …    Cậu bắt đầu thấy hối hận vì đã đồng ý cái màn hôn hôn an ủi này rồi.   “Thôi bỏ đi…” Ân Tu giơ tay quệt vệt dịch đen trên trán, khẽ thở dài.   “Vẫn không vui sao? Ảnh hưởng của Tội Môn lớn đến vậy à?” Xúc tu từ từ trườn qua quấn lấy cần cổ hắn, thì thầm bên tai: “Tôi không muốn ý thức của cậu biến mất, cho nên đừng để bị ô nhiễm.”   Ân Tu từ từ thở hắt ra một hơi nặng nhọc, cố gắng nhẫn nhịn, chờ đợi dư chấn của sự ô nhiễm tan biến, chờ đợi bản thân hoàn toàn được giải thoát khỏi cơn nóng thiêu đốt này.   “Xúc tu của anh lạnh thật đấy.”   “Ừm.”   “Ngâm trong nước khó chịu lắm.”   “Không còn cách nào khác đâu.”   “Nhưng mà thân nhiệt đang giảm dần rồi, cũng tốt lắm rồi.”   Lê Mặc che mắt cậu lại, từ từ dìm cậu chìm sâu vào trong quan tài, vừa đóng nắp quan tài lại vừa nói: “Nhắm mắt lại, ngủ một giấc đi, chịu đựng một lát là sẽ qua thôi.”   Nắp quan tài đóng lại cái “cạch”, trong không gian tối đen như mực, hơi ẩm cuộn trào khiến Ân Tu cảm giác như mình bị nhốt vào lồng rắn. Khắp người đâu đâu cũng thấy xúc tu đang bò trườn, âm u, ẩm ướt lại lạnh lẽo, nhưng lại vừa hay có thể giúp thân nhiệt của cậu hạ xuống.   “Tôi ngủ rồi thì có dị quái nào tấn công tôi không?”   “Tôi sẽ bảo vệ cậu. “   Ân Tu nhàn nhạt khép mi: “Tôi chưa từng để ai bảo vệ cả, anh có phải là sự tồn tại mà tôi có thể buông bỏ tâm lý đề phòng không? “   Xúc tu nhỏ gật gật đầu: “Đúng vậy. “   “Nếu anh dám tấn công tôi… tôi sẽ giết anh…” Ân Tu cố buông lời đe dọa, nhưng trong giọng nói chẳng còn mấy phần sát khí, cậu từ từ thả lỏng cơ thể, nằm trong cỗ quan tài tối đen, ý thức dần buông lơi, ngỡ như cứ thế mà chìm vào giấc ngủ ngàn thu.   Xúc tu áp sát má cậu, lại “chụt chụt” hai cái lên trán, rồi khẽ thì thầm: “Ngủ ngon.”   Sau một tiếng chúc ngủ ngon ấy, Ân Tu bỗng chốc lặng yên chìm vào giấc mộng.   Ở trong một phó bản đầy rẫy hiểm nguy, lẽ ra cậu không được phép lơ là cảnh giác, càng không được giao phó mạng sống cho một con dị quái canh giữ. Ít nhất, Ân Tu của sáu năm về trước sẽ không bao giờ làm vậy.   Cậu chìm vào một giấc mộng chập chờn ngắn ngủi. Trong mơ, cậu thấy mình rơi tọt xuống biển sâu, cảm giác ngạt thở bủa vây khiến lồng ngực bí bách. Nhưng chỉ vài giây sau, có thứ gì đó đã nâng bổng cậu lên mặt nước, cơ thể cậu dập dềnh theo từng đợt sóng trào, lúc lên lúc xuống, chơi vơi bất định, không có cảm giác an toàn.   Mãi cho đến khi vô thức nắm

Chương 108: Anh Làm Ảnh Hưởng Đến Tốc Độ Rút Đao Của Tôi Đọc thêm »

Chương 107: Dựa Một Lát, Hạ Nhiệt

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Ân Tu ngước nhìn anh, ánh mắt trở nên tỉnh táo trong giây lát, rồi lại mơ màng, đục ngầu: "Giúp thế nào? Tôi không muốn giống như kiểu của La Nhạc Kha đâu. " "Cho dù tôi không hay tiếp xúc với mấy chuyện như thế này lắm, nhưng tôi cũng biết, đó là chuyện nên làm với người mà mình thích, hai chúng ta không phải là loại quan hệ đó. " Lê Mặc khẽ nheo mắt: "Tôi không biết chuyện nên làm với người mà mình thích là chuyện gì, tôi chỉ muốn giúp cậu hạ nhiệt thôi, cậu biết cơ thể tôi lạnh mà. " Ân Tu gật đầu trong vô thức, cảm thấy não mình sắp bị thiêu cháy rồi, cậu kéo Lê Mặc qua rồi áp sát vào: "Được, dựa một lát, hạ nhiệt. " Quy tắc thứ 3 của tầng Sắc Dục: Khi bị tội nghiệt quấn lấy, hãy giữ cho tâm bình thản, nếu bất cẩn bị lây nhiễm, thì hãy giải quyết ảnh hưởng sinh lý trước khi trái tim hoàn toàn bị vấy bẩn. Có lẽ là do cậu cứ lần lữa không chịu đi tìm Diệp Thiên Huyền, cho nên lớp phòng ngự cũng đang dần bị mài mòn. Nhưng cậu không có hứng thú với chuyện đó, giữ vững tâm lý bình tĩnh là một trong những điều kiện tiên quyết để sinh tồn lâu dài trong khó bản. Bây giờ cậu cảm thấy cơ thể của Lê Mặc mát lạnh như băng vậy, rất thoải mái, như vậy là đủ rồi. "Vẫn nóng lắm sao? "Lê Mặc cúi đầu nhìn hàng mi khép chặt đang run rẩy của Ân Tu, anh tiến lên thêm một bước, hai người va vào góc tường, bóng hình chồng chéo lên nhau. Anh bao trùm lấy cả cơ thể nóng hổi của Ân Tu, vây lấy cậu vào trong lòng, một luồng hơi lạnh lan tràn ra, chậm rãi bao bọc lấy Ân Tu, tỏa ra sự mát lạnh xung quanh cậu. Nếu đổi lại là ngày thường thì Ân Tu sẽ mất kiên nhẫn mà đẩy anh ta ra, nhưng hiện tại, cậu không hề động đậy. "Anh giống như là tuyết trong cô nhi viện vậy. "Ân Tu nheo mắt làu bàu một tiếng, do được hơi lạnh bao bọc hơi thở của cậu dần trở nên nặng nề, xao động, những ngón tay vô thức nắm lấy cán đao bên hông, đó là bản năng kháng cự được sinh ra khi cảm thấy nguy hiểm đang đến gần. Điều này làm cho cậu cảm thấy rất khó chịu. "Tuyết trong cô nhi viện? "Lê Mặc không hiểu, lùi ra xa Ân Tu một chút. Anh biết, ngay cả trong mơ Ân Tu cũng có thể nảy sinh bản năng kháng cự với nguy hiểm, bất cứ sự nguy hiểm nào xuất hiện quanh cậu, cậu đều sẽ rút đao chém tới trong nháy mắt. Mà bây giờ, trong lúc ý thức mơ hồ, dù cho có cảm nhận được hơi lạnh do Lê Mặc tản ra và môi trường nguy hiểm xung quanh mà cậu vẫn còn có thể giữ được sự trầm tĩnh, không ra tay hành động, thì cậu đã rất là nhẫn nại rồi. "Tuyết ở trong cô nhi viện, vào mùa đông, đứng lâu ở trong sân thì sẽ luôn cảm thấy bản thân sẽ bị thứ gì đó không nhìn thấy giết ch.ết. "Cậu run lẩy bẩy nắm chặt lấy cán đao, cơ thể đã kháng cự theo bản năng: "Sau đó tôi mới biết đó là bị đông cứng, đứng lâu quá quả thật sẽ bị giá rét gi.ết ch.ết. " Lê Mặc hơi trầm mặc, anh nên cảm thấy may mắn khi Ân Tu không quá bài xích với cái chạm lạnh lẽo của mình, bằng không, trong thoáng chốc ý thức mơ màng, e là cậu đã rút đao chém tới rồi. Ân Tu hít sâu vào một hơi, chau mày dựa lên tường, cách xa Lê Mặc ra thêm một chút: "Tôi cảm thấy cứ ở lại tầng này thì sẽ càng bị ảnh hưởng hơn nữa, anh mau đưa tôi rời khỏi đây đi, tôi sợ anh còn ở cạnh tôi thêm chút nữa, lỡ tôi mất kiểm soát thì sẽ gi.ết anh mất… " Lê Mặc khẽ nhếch khóe môi, xem ra tính công kích khá mạnh đấy. Dịch thể màu đen nhanh chóng dâng lên quấn lấy bóng dáng cả hai, một giây sau khi nó trút xuống, thì cả hai người đã biến mất tại chỗ. "Bịch" một tiếng, quan tài đôi dành cho hai người rơi trên mặt đất, bên trong chứa đầy chất nhầy màu đen, rồi hình bóng của Ân Tu dần dần hiện ra. Đôi mắt vẩn đục của cậu nhìn quanh căn phòng tĩnh lặng rồi hỏi nhỏ: "Đây là chỗ nào? " "Phòng ở tầng Lười Biếng. "Có một con mắt trồi lên ở dịch đen bên cạnh, nổi lên thêm một cái miệng nữa để trả lời Ân Tu. Dịch thể đen nhớp nháp lấp đầy cỗ quan tài, Ân Tu nằm im trong vũng nước đen, thứ nước này vừa giúp hạ thân nhiệt vừa khiến cậu không tấn công Lê Mặc. "Tuy tôi có cơ thể của con người, nhưng tôi vẫn chưa có được những cảm xúc đồng điệu với cậu. "Một xúc tu đen trồi lên khỏi dịch đen, nhẹ nhàng vỗ về Ân Tu rồi phủ lên đôi mắt cậu như một cái bịt mắt: "Có lẽ bây giờ cậu đang cảm thấy khó chịu, cho nên cứ ở trong quan tài ngủ một giấc đi. " Ân Tu đưa tay bắt lấy xúc tu đang che mắt mình, miệng lẩm bẩm: "Tối quá… " "Tôi sẽ

Chương 107: Dựa Một Lát, Hạ Nhiệt Đọc thêm »

Chương 106: Cậu Bị Ô Nhiễm Rồi, Cần Tôi Giúp Một Tay Không?

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Đừng tiếc chi 1 like, 1 comment, hay 1 follow cho mình nha ‐‐‐‐————————————————————- Cậu ta đứng trong bóng tối mỉm cười chăm chú nhìn Ân Tu, vầng sáng vàng nhạt bao bọc quanh người, làm như không nghe thấy tiếng đọc thuộc lòng của những người chơi khác và cả khói thuốc của Diệp Thiên Huyền, chỉ đăm đăm nhìn thẳng vào Ân Tu. "Cậu cũng muốn kéo tôi vào phòng nhỏ à? "Ân Tu nhìn cậu ta, tay nắm chặt cán đao, nếu đối phương mà còn dám động vào cậu một xíu nào thì cậu thật sự sẽ ra tay tấn công ngay. "Tôi nào dám. "La Nhạc Kha cười híp mắt, ngước nhìn sang Lê Mặc đang đứng cạnh Ân Tu: "Còn quấy rối anh nữa thì sẽ bị Tội Môn của anh gi.ết ch.ết mất. " Cậu ta ung dung nhoẻn miệng cười, nâng tay trái lên: "Tôi là một người biết điều, đối với người không 'dựng' lên nổi với mình thì cưỡng cầu cũng chẳng có ý nghĩa gì. " Cùng với cái vung tay nhẹ nhàng trong không trung, một bóng hình màu vàng liền xuất hiện ngay bên cạnh cậu ta, đối phương vừa xuất hiện thì liền ôm chầm lấy La Nhạc Kha, cử chỉ thân mật như những đôi tình nhân, mà cậu ta cũng không từ chối. "Quả nhiên cậu chính là người chơi đã ràng buộc với Tội Môn Sắc Dục. "Ân Tu lùi dần về sau một bước, cảnh giác nhìn người đối diện: "Cậu đã bị lây nhiễm rồi. " "Lây nhiễm? Đúng thật là vậy… "Ánh mắt của La Nhạc Kha trở nên mơ màng: "Nhưng là do tôi tự nguyện sa đọa mà. " Cậu ta nghiêng đầu hôn lên Tội Môn của mình, hưởng thụ cái ôm của Tội Môn, ánh mắt vô cùng thư thái: "Trước đây cứ luôn bị kìm kẹp, chưa từng được tiếp xúc với ai bao giờ, mãi cho đến khi tới được tầng Sắc Dục thì tôi mới biết hóa ra trên đời này vẫn còn có chuyện sung sướng đến thế. " "Được ôm ấp, được hôn môi, được hòa hợp với người khác, cảm giác da thịt và tâm hồn cùng hòa quyện thật sự rất là tuyệt diệu, tôi tự nguyện chìm đắm vào Sắc Dục. " Cậu ta liếc mắt một cái, nhìn xoáy vào Ân Tu, khóe miệng vương nét cười đầy ẩn ý: "Tôi nhìn thấy được, anh cũng là loại người như thế, đã tự trói buộc mình trong một không gian quá lâu, đại não chưa từng được bước vào lĩnh vực này, anh không hề có phòng bị, vẫn chưa từng được nếm qua mùi vị ngọt ngào đó, một khi đã chạm vào rồi thì… " Tay của cậu ta chầm chậm chỉ sang phía Ân Tu: "Rồi anh cũng sẽ giống như tôi thôi, sẽ dễ dàng sa ngã. " Ân Tu có chút không vui nhìn chằm chằm cậu ta: "Tôi khác với cậu. " La Nhạc Kha không hề bận tâm, tiếp tục nói một cách đầy tự tin: "Anh có biết tôi cho Sắc Dục ăn như thế nào không? " "Đó tất nhiên là, lấp đầy ham muốn của nó rồi. " Cậu ta có ý định trình diễn cho Ân Tu xem. Nhưng Ân Tu chỉ lạnh lùng quay đầu, phớt lờ người trước mặt, mặt lạnh tanh nhìn về nơi xa: "Nếu như cuộc đời cậu chỉ có duy nhất mỗi niềm vui này, thì cũng vô nghĩa mà thôi. " Nhưng giọng nói dai dẳng hòng cám dỗ Ân Tu vẫn vang lên không dứt. "Anh không muốn thử xem sao à? Cái cảm giác quên được hết ưu phiền đó… " "Hãy xem thử dáng vẻ vốn có của con người sau khi lột bỏ lớp ngụy trang đi, anh không nên cứng đầu như vậy. " "Đời này của anh quá là nhạt nhẽo, tôi chỉ là muốn thêm vào đó một ít niềm vui mà thôi. " Quy tắc thứ 2 của tâng Sắc Dục: Đêm đến không được rời khỏi sảnh lớn của giáo đường, cho dù có nghe thấy bất cứ âm thanh nào thì cũng phải lờ đi. Vậy "âm thanh" đó ý là chỉ cái này nhỉ? Ân Tu chậm rãi thở hắt ra một hơi nặng nề, cậu cứ đứng mãi ở trong góc, kết quả là bị La Nhạc Kha chặn hết đường đi, cậu dứt khoát quay mặt vào tường, kéo lấy vạt áo của Lê Mặc, nhỏ nhẹ nhắc đến một chủ đề khác để phân tán sự chú ý: "Cho Tội Môn ăn là sao? " Lê Mặc rũ mắt trả lời Ân Tu: "Là việc định kỳ phải cho chúng ăn những thứ chúng cần được nhắc đến ở trong quy tắc Tội Môn, Sắc Dục cần được lấp đầy ham muốn, tôi là Phàm Ăn, nên cần phải ăn chút gì mà tôi muốn ở trên người vật chủ. " "Cắn vật chủ một miếng à? " "Đúng. "Anh khẽ đáp nhưng ánh mắt lại rất dịu dàng: "Nhưng mà tôi không muốn cắn cậu, cho nên không có đưa ra yêu cầu cho ăn. " Cậu rất muốn lờ đi tiếng nói của La Nhạc Kha, nhưng thứ âm thanh đó lại như không thể nào cưỡng lại được, cứ thế luồn vào tai cậu, len lỏi từng chút muốn xâm chiếm tâm trí cậu. "Đến đây cùng tôi sa đọa đi, con người có bảy tội nghiệt, phải có đủ hết thì mới là một người hoàn chỉnh. " "Nếu như không có được niềm vui về mặt tinh thần, vậy tại sao lại không đón nhận loại khoác lạc khác chứ? " "Đây là một cửa ải cần phải đối diện một lần trong đời, anh không thể cứ

Chương 106: Cậu Bị Ô Nhiễm Rồi, Cần Tôi Giúp Một Tay Không? Đọc thêm »