Chương 115: Thứ Này, Trong Cảm Nhận Của Con Người, Được Xem Là Gì?
Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu/ Follow để theo dõi bản dịch. ☆☆☆ Ân Tu phớt lờ sự run rẩy của chủ sạp, khẽ nghiêng đầu, cất giọng bình thản: "Cho tôi hai quẻ bói, giá bao nhiêu?" Chủ sạp kinh ngạc, rụt người lại, lắp bắp: "Mua… mua quẻ sao?" "Đúng thế." Ân Tu bình thản cất lời với ánh mắt lạnh nhạt: "Lần đầu gặp mặt, ông nói ông có thể giúp người khác biết trước tương lai, ngăn chặn rắc rối, khuyên những kẻ bạc mệnh nên sớm từ bỏ, phải không?" "À… đúng vậy, cơ mà trên thực tế thì sẽkhông chi tiết đến mức đó, chỉ là khái quát về nửa đời sau của một người thôi." Ân Tu giơ tay chỉ vào mình: "Tôi muốn biết tương lai của mình." Chủ sạp do dự, dè dặt quan sát Ân Tu: "Thật ra, việc bói toán tương lai này là một điểm nguy hiểm dùng để lôi kéo người chơi giao dịch, đòi hỏi một cái giá khổng lồ… Bói thì đúng là bói được thật, nhưng nếu không có giá trị to lớn để trao đổi, tôi không thể chiêm bốc được…" "Cái giá khổng lồ…" Ân Tu trầm ngâm suy tư. Chủ sạp biết rõ tài sản phó bản của cậu, gã do dự đến mức này thì chắc chắn năm mươi vạn cũng chưa đủ. Cậu suy nghĩ, rồi đứng dậy, quay đầu đánh giá xung quanh, sau đó chọn một cánh cửa đối diện chủ sạp, treo tấm biển số phòng 303 mà cậu lấy từ Tầng Tham Lam lên đó. Căn phòng đằng sau cánh cửa ấy lập tức biến thành phòng Tham Lam chất đầy đá quý, bên trong còn có gã đàn ông quái vật toàn thân dát đầy trang sức. "Ủa? Phó bản chưa kết thúc à? Cứ tưởng mình không phải làm tăng ca nữa chứ." Gã đàn ông ngồi giữa đống đá quý, vẻ mặt có chút mơ hồ. Ân Tu không thèm nhìn gã, mà quay sang nhìn chủ sạp đối diện: "Chừng này đã đủ chưa?" Chủ sạp vội vàng gật đầu, rồi thừa cơ nói: "Tuy nhiên, việc thu phí một chút tài sản phó bản từ người chơi là bắt buộc, ngoài số đá quý này, vẫn cần thêm một chút tài sản phó bản nữa." Sau đó, gã hạ giọng: "Cậu… cậu đã giải phóng Thành Cực Lạc, cho nên tôi sẽ để giá hữu nghị cho cậu… " Vừa nói, gã vừa chậm rãi giơ năm ngón tay ra. Ân Tu cau mày: "Năm phần trăm? Hay năm mươi vạn?" Cậu thì đúng lúc có đủ năm mươi vạn, nhưng mua xong thì về sẽ không còn tiền để mua tế phẩm nữa. Đang lúc do dự, chủ sạp đối diện e dè hạ giọng: "Năm đồng thôi." Ân Tu: … Cậu đâu có dùng dao đe dọa gì đâu chứ, sao đối phương lại tự giác đến mức này, thật không quen chút nào. "Cậu muốn xem tương lai đúng không?" Sau khi giao dịch hoàn tất, chủ sạp nhiệt tình chủ động hỏi han, rồi lấy từ dưới áo choàng ra hai mảnh giấy, đưa cho Ân Tu: "Đây này." "Hai mảnh ư?" Ân Tu nhận lấy, chăm chú nhìn hai mảnh giấy trên tay, một đen một trắng. "Mảnh màu đen là của cậu, còn mảnh màu trắng, là của người mà anh muốn hỏi thăm." Chủ sạp nhìn cậu chằm chằm, cứ như đã đoán thấu mọi suy nghĩ trong lòng cậu vậy. Ân Tu lặng lẽ mở mảnh giấy màu đen ra, Lê Mặc cũng chậm rãi ghé đầu tới xem. Trên mảnh giấy màu đen, có một dòng chữ trắng viết: 【Quái nhân phiêu bạt vô sản sẽ tìm thấy mọi của cải trong đầm lầy】 Ân Tu đọc xong, im lặng cuộn mảnh giấy lại, rồi mở mảnh màu trắng ra. 【Người kiên nghị tự đốt cháy bản thân trong bóng tối, trở thành ngọn đuốc dẫn đường cho người khác, rồi bước tới sự diệt vong của chính mình.】 Mi mắt Ân Tu rũ xuống, cậu lẳng lặng cất hai mảnh giấy, rồi cầm lấy thanh đao và đứng dậy. "Cậu muốn đi à?" Chủ sạp nhìn theo cậu. Giờ đây, ngoài số quái vật đã quy phục Diệp Thiên Huyền ra, những con còn sống sót trong toàn bộ phó bản đều đã bị Ân Tu do mảnh giấy Ngục Điển hóa ra tiêu diệt sạch. Dù cậu ta có muốn đi dạo, đi tìm kẻ thù, thì phó bản này cũng đã lạnh lẽo và trống trải, không còn gì nữa rồi. "Ừm, tôi về đây." Ân Tu khẽ đáp, vẫy tay, rồi quay người đi về hướng căn phòng của Trưởng Giám Ngục. "Nhớ kỹ, đừng quay lại nữa nha!" Chủ sạp còn lớn tiếng dặn dò, nhìn thấy Ân Tu đi xa rồi mới thở phào một hơi. Khó khăn muốn ch.ết, cuối cùng phó bản cũng kết thúc, người chơi thì sốt ruột, mà bọn dị quái cũng có hơn gì đâu. Tính ra thì, bọn chúng là lứa dị quái đầu tiên sống sót thoát khỏi tay Sát Thần, sau này có đi đâu thì cũng phải chém gió một phen chứ nhỉ? Quay trở lại phòng Trưởng Giám Ngục, nhìn cánh cửa để rời khỏi phó bản, Ân Tu dừng bước. Cậu quay đầu nhìn Lê Mặc đang đứng bên cạnh mình: "Anh có thể về theo tôi về trấn không?" Lê Mặc im lặng lắc đầu: "Vì một số nguyên nhân, không tiện lắm." Ân Tu dường như cũng không quá ngạc nhiên, chỉ hờ hững gật đầu: "Hèn gì ở phó bản trước không thấy anh quay về, vậy là chỉ có thể gặp nhau trong phó bản thôi sao?" Lê Mặc gật đầu. "Nếu tôi không vào phó bản, anh sẽ không gặp được tôi à?" Lê Mặc lại gật
Chương 115: Thứ Này, Trong Cảm Nhận Của Con Người, Được Xem Là Gì? Đọc thêm »