Chương 72
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) ~~~~~~~ Sau khi Bán Thân Xà Thần thu lại uy áp của mình thì Hứa Tri Ngôn đã có thể thuận lợi đứng vững trên thuyền. Cậu nhìn đôi mắt lóng la lóng lánh của Rắn Ngốc Lớn, đột nhiên cảm thấy nó thuận mắt hơn nhiều, thậm chí còn có chút đáng yêu. Hứa Tri Ngôn sờ sờ ngực mình, vẻ mặt thư thả. May quá lương tâm vẫn chưa mọc ra, nếu không thì khó mở miệng lừa gạt tiếp lắm. Clm, lập hiệp hội bảo vệ rắn ngố đi 🙁 Một bên khác, Bán Thân Xà Thân vẫn đang ngây ngốc trông mong vào nhân loại trước mặt này. “Tôi muốn ở cạnh em.” Nó lặp đi lặp lại thứ nguyện vọng không hề phù hợp với phong cách bản thân chút nào rồi chờ đợi câu trả lời của người đối diện. 【Chúc mừng người chơi đã kích hoạt nhiệm vụ nhánh đặc thù!】 【Nhiệm vụ nhánh đặc thù: Nguyện Vọng Của Xà Thần】 【Ghi chú: Nó muốn luôn được ở bên bạn】 【Nhắc nhở: Đây là nguyện vọng nguy hiểm, xin người chơi cân nhắc trước khi trả lời!】 Nhìn màn hình, Hứa Tri Ngôn phớt lờ dòng nhắc nhở, cậu mỉm cười đáp. “Được thôi, hiện giờ chúng ta đã ở bên nhau rồi nè.” Sau cùng, chỉ cần dụ Rắn Ngốc Lớn vào Phòng An Toàn là có thể thu được mảnh vỡ của bên A rồi, chẳng những vậy mà còn có thể biến tấu ở cạnh nhau thành làm việc cùng nhau luôn, không thành vấn đề! Giao diện hiện lên theo lời nói của Hứa Tri Ngôn, nhiệm vụ thuận lợi hoàn thành. 【Nhiệm vụ 4: Vật Trong Hồ】 【Tiến độ: 100%】 【Phần thưởng: Manh mối Nhiệm vụ chủ tuyến [Hạ] 】 【Cho hỏi người chơi có muốn khởi động phần thưởng không?】 【Manh mối tuyến chính: Dường như cư dân tại thôn Bạch Sơn đang bị thứ gì đó quấy nhiễu, các người chơi đã nhận được ân huệ của đối phương nên xin mời hãy lập tức tiến về phía trước! Chỉ cần giúp đỡ bọn họ là người chơi có thể thoát khỏi phó bản một cách bình thường.】★★Bạch Sơn: núi trắng.Ân huệ: nhận được lợi ích thì ngừi khác hoặc cho người khác được lợi lộc. 【Nhắc nhở: Người chơi nên nhanh chóng đi đến thôn Bạch Sơn trước khi sương mù tan biến hết vào buổi sáng.】 Thuận lợi lấy được manh mối tuyến chính, Hứa Tri Ngôn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Thôn Bạch Sơn? Nghe giống thôn làng mà ông lão hướng dẫn viên ở quá nhỉ, cậu vốn cho rằng ông ta chỉ là người dẫn đường mà thôi, về sau sẽ không gặp lại nữa. Cậu quét mắt nhìn một vòng mặt hồ tĩnh lặng và phát hiện ra mình là người đầu tiên lấy được manh mối. Ngay khi cậu đang cân nhắc xem nên dùng cách nào để dụ Rắn Ngốc Lớn đi thì đã bị Xà Thần chú ý đến sự thất thần khi đang suy nghĩ của mình. Cậu chưa kịp lựa lời trấn an thì đã bị Xà Thần đối diện ôm gọn vào lòng. Da thịt cách một lớp quần áo mà áp vào ngực đối phương, Hứa Tri Ngôn thử đẩy ra vài cái, nhưng mà không được, toàn thân đối phương cứng ngắc như một pho tượng vậy. Tiếp sau đó, cậu liền cảm nhận được cái lưỡi chẻ đôi mềm mại, ướt át của Xà Thân đang nhẹ nhàng liếm láp vành tai mình. Hứa Tri Ngôn rùng mình, da gà da vịt nổi lên hết, niềm vui mừng do lấy được manh mối tuyến chính biến mất toàn bộ, cậu run rẩy nói: “Anh, anh đừng như vậy, ngứa lắm.” Cậu không thể nhìn thấy vẻ mặt của Xà Thần ở góc độ này nhưng có thể đoán được rằng đối phương đang vui lắm. “Đang nghĩ gì đó?” Âm thanh mê người của Xà Thần vang lên. Hứa Tri Ngôn trả lời ngay lập tức. “Đang nghĩ đến anh.” Nói thật mà, đang nghĩ làm sao đuổi anh đi đó. Cậu liếc thấy cái đuôi đặt trên thuyền của Xà Thần đang quẫy đến sắp bay lên luôn, lo sợ rằng đối phương lại sắp nói ra nội dung gì đó không được phép phát sóng nên Hứa Tri Ngôn giành nói trước: “Anh có thể ở đây đợi tôi không?” “Tôi có chuyện rất quan trọng cần phải làm.” “Chờ giải quyết xong mọi chuyện rồi thì tôi sẽ trở về gặp anh.” Cậu dùng hết sức lùi về sau rồi ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt cầu khẩn mà nhìn Xà Thần. Ngay lúc Hứa Tri Ngôn cho rằng rồi Rắn Ngốc Lớn cũng sẽ bị lừa bởi 2, 3 câu này thôi thì nó lại lắc đầu. Xà Thần cúi đầu, thân mật cọ cọ vào má cậu rồi phát ra giọng nói lạnh lẽo: “Tôi sợ em gạt tôi.” Nó luôn cảm thấy người trước mặt này không hề thật lòng chút nào. Nhưng không sao. Nó rất thích chơi trò cưỡng ép! “Em chạy không thoát đâu!” “Tôi có thể để em tạm thời rời đi nhưng bắt buộc phải để lại trên người em một ký hiệu.” Nói rồi, nó lần nữa ấn người vào trong lòng. Hứa Tri Ngôn ngơ ngác, vô thức muốn cự tuyệt nó, nhưng Xà Thần lại chẳng cho cậu cơ hội. Răng nhọn sắc bén tựa móc câu ngay lập tức cắn vào phần da gáy trắng mịn của cậu thanh niên, rồi truyền độc tố mang dấu ấn của Xà Thần vào đó. Nó cẩn thận từng li từng tí kiểm soát lượng độc tố, truyền độc xong nó mới buông người trong lòng ra. “Như vậy thì tôi sẽ có thể tìm thấy em bất cứ lúc nào.” “Nếu