Chương 92: Con Mồi Cao Cấp
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~ “Tôi có thể từ chối không?” “Đương nhiên rồi, tôi sẽ không ép buộc cậu.” Nói xong, người đàn ông lại bổ sung thêm một câu: “Là tôi đã quá đường đột rồi.” Nghe xong câu này, Hứa Tri Ngôn đơ ra, cổ tay vậy mà thật sự được buông ra rồi. Song, cậu lại không hề cảm thấy nhẹ nhõm. Nhìn người đàn ông trước mắt đã nhanh chóng khôi phục lại vẻ ôn tồn, nho nhã, Hứa Tri Ngôn chỉ cảm thấy da lông sắp dựng lên hết. Dùng biểu hiện ôn hòa bao bọc lấy chính mình, hòng khiến con mồi lơ là cảnh giác… chiêu này Hứa Tri Ngôn đã dùng rất nhiều rồi, đến nay tự dưng bị người khác áp dụng lên trên bản thân, cậu chợt thấy có chút mới mẻ. Có một mùi Formalin nhàn nhạt bay ra từ trong căn hộ, cậu hơi lùi về vài bước. Liếc nhìn sang bên cạnh, đập vào mắt chính là bóng tối âm u, làm gì mà còn lối đi an toàn với cả thang máy nào nữa, Hứa Tri Ngôn xem như đã biết được tại sao người đàn ông trước mặt này lại chịu thả tay ra cậu rồi. Ngoại trừ bước chân qua cánh cửa này, thì cậu không còn lựa chọn nào khác. Có chút phiền phức. Cậu đã hơi hối hận khi không dắt theo Hứa Tiểu Hoa, chỉ có điều, nếu như cậu có thể chống đỡ qua 10 phút, thì nói không chừng có thể nhận được cơn thịnh nộ của Hứa Tiểu Hoa. Nhưng mà vấn đề hiện giờ chính là 10 phút này phải làm sao mà qua đây. Bây giờ, người đối diện này là người hay ma cậu vẫn chưa phân biệt được Chủ nhà 1402 không hề nóng vội. Sau khi buông tay, người đàn ông tựa vào cạnh cửa, ung dung một lúc rồi mới đi thu dọn đống cọ và màu đặt ở trên tủ giày. Con mồi xinh đẹp xứng đáng để hắn bỏ ra nhiều tâm tư hơn. “Tôi tên là Bạch Tẫn, là chủ hộ của căn 1402, cậu có muốn vào đây ngồi một chút không?” Hắn tận lực thể hiện ra mặt thân thiện của mình. Bạch Tẫn từ trên cao nhìn xuống cậu thanh niên đang cúi đầu đứng ở ngoài cửa, dường như rất tận hưởng sự quẫn bách của đối phương. “Hay là, cậu đang cần giúp đỡ gì à?” Ý của hắn ta nằm trên mặt chữ. Dù sao thì bên ngoài chiếc áo sơ mi mà Hứa Tri Ngôn đang mặc là một chiếc áo khoác của nhân viên giao thức ăn, chiếc áo đó có thể giữ ấm, nhưng trông không có tí hơi thở nghệ thuật nào, vừa nhìn là biết hàng rẻ tiền. Cuối cùng, cậu thanh niên đứng bên cửa cử động rồi. Hứa Tri Ngôn mím môi, nhỏ giọng nói ra lời khẩn cầu của mình. “Tôi… tôi còn có một đứa con gái bốn tuổi, chúng tôi muốn tìm một nơi để ở, anh, anh có thể thu nhận bọn tôi không?” Cậu thay đổi ngay thái độ kháng cự lúc trước, dường như đã bị những lời của người đàn ông đó làm cho cảm động. Nguyên nhân khiến cho Hứa Tri Ngôn nhanh chóng thay đổi suy nghĩ chính là giao diện nhiệm vụ. 【Nhắc nhở dò tìm Phòng An Toàn】 【Tiến độ: 10%】 Khi cậu bước vào phòng 1402, thì tiến độ tìm Phòng An Toàn đã tăng lên 10%, vậy là nói, biến thái và Phòng An Toàn cùng sinh tồn trong tòa nhà này. Do đó, cậu không thể không cân nhắc xem, phải làm sao để sống sót mà vào đó ở. Trái tim tham lam ùng ục sôi sục. Cái Phòng An Toàn này cậu lấy chắc rồi! “Cậu kết hôn rồi?” Âm thanh của Bạch Tẫn mang theo sự lạnh lẽo, điểm chú ý cũng rất lạ kỳ. Nhưng Hứa Tri Ngôn không hoảng sợ chút nào. “Chưa,… không, kết, kết hôn rồi.” Ánh mắt cậu dịch chuyển, trả lời lắp ba lắp ba. “Rốt cuộc là kết hôn hay chưa?” Thuận theo lời nói gay gắt rơi xuống, Hứa Tri Ngôn cảm thấy cằm dưới của mình bị đối phương bóp lấy. Đụ, lực tay của tên biến thái này mạnh quá. Cằm dưới bị bóp đau quá chừng. Trong lòng nhẹ mắng vài câu, nhưng vẻ mặt cậu lại không để lộ ra sự chống cự. Cho nên, cái tên biến thái này rốt cuộc thích người chưa kết hôn hay là người đã kết hôn hơn? Nếu như là biến thái, thì chắc là sẽ thích những người đã kết hôn rồi, có như vậy thì mới phù hợp với tâm tính kỳ lạ của họ chứ nhỉ. Hứa Tri Ngôn dự định sẽ căn cứ theo phản ứng của đối phương để điều chỉnh lại nghệ thuật ăn nói của mình. “… Đã, đã kết hôn rồi.” Ấp úng nói xong, cậu cố hết sức dời tầm nhìn sang hướng khác. Những thứ khác cậu đều có thể giả vờ được, nhưng những toan tính trong ánh mắt thì khó có thể che giấu, cậu lại chẳng phải diễn viên chuyên nghiệp, nếu đối phương là loại biến thái có IQ cao, phản xã hội, thì cậu e rằng sẽ bị nhìn ra ngay. Bàn tay đang bóp cằm buông ra, Hứa Tri Ngôn cảm nhận được ngón tay của người đàn ông đang dạo chơi dọc theo đường cằm của cậu, và dừng lại ở chỗ cần cổ yếu ớt. “Là như vậy
Chương 92: Con Mồi Cao Cấp Đọc thêm »