Kế Thừa Phòng An Toàn Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 102: Đây Là Do Cậu Thắng Được

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Phòng ngủ của Bạch Tẫn nằm ở đối diện phòng dành cho khách. 【Thông báo quét thấy Phòng An Toàn】 【Tiến độ: 60%】 Hứa Tri Ngôn mở màn hình, hai con mắt nhìn lên chữ số bên trên không rời. Trước đây, cậu vẫn luôn không tìm được cơ hội đến gần phòng ngủ của đối phương, bây giờ cuối cùng cơ hội cũng đã đến tay rồi. Bạch Tẫn thân là chủ nhân của hung trạch, Phòng An Toàn có khả năng cao là được đặt ở đây nhất. Quả nhiên là như thế. Khi chân Hứa Tri Ngôn vừa bước vào phòng ngủ của Bạch Tẫn, thì thanh tiến độ Phòng An Toàn đã im lìm bấy lâu cuối cùng cũng đã xảy ra biến hóa! 【Tiến độ: 65%】 Tăng hẳn 5%! Cũng là nói, nếu như cậu đoán không sai, thì Phòng An Toàn đang nằm trong căn phòng ngủ này. Bạch Tẫn buông cậu thanh niên ra, đi mở đèn phòng ngủ. “Cậu ở đây đợi tôi, tôi đi lấy đồ. “ “Được. “ Hứa Tri Ngôn đè nén sự mừng rỡ trong lòng, ngoan ngoãn đáp. Vừa rồi cậu còn đang đắn đo không biết nên dùng lý do gì để dụ Bạch Tẫn ra ngoài, không ngờ rằng đối phương lại hiểu lòng cậu đến thế! Như là sợ người ta sẽ chạy đi mất, nên cho dù đã nhìn thấy cậu trai ôn thuận gật đầu, thì Bạch Tẫn vẫn khóa cửa từ bên ngoài trước khi rời đi. “Cạch – – “ Nghe thấy tiếng cửa đóng lại cùng với cả tiếng bước chân đang xa dần của Bạch Tẫn, Hứa Tri Ngôn liền ngẩng đầu lên quan sát, đánh giá một vòng xung quanh căn phòng. Có chút cổ quái. Phòng ngủ này không có tranh treo đầy tường như bên ngoài phòng khách, cũng không có bày trí ấm cúng như trong phòng bếp, thiết kế tổng thể của nơi này thiên về tông màu đen xám, mọi ngóc ngách đều tỏa ra một cỗ lạnh lẽo đắt tiền và cao cấp, nhưng điều khiến cho người khác phải khó chịu, chính là trong đây không có cửa sổ. Chỉ nói diện tích thôi, thì nơi này rộng hơn phòng ngủ trong phòng dành cho khách nhiều, dưới chân có một tấm thảm màu đen mềm mại, chính giữa phòng có đặt một chiếc giường lớn với phong cách tối giản, nếu nhìn kĩ, thì có thể thấy được những đường hoa văn ẩn trên ga trải giường. Tủ quần áo, bàn thấp, bình gốm trang trí, và cả chiếc đèn đứng có hình thù quái lạ,… Tất cả đều rất phù hợp với thẩm mỹ của một nhà nghệ thuật như Bạch Tẫn. Hứa Tri Ngôn quét mắt một vòng, ánh nhìn rơi lên cánh cửa trong góc phòng. Ngoại trừ cánh cửa lớn để vào phòng ban nãy, thì trong phòng ngủ chỉ có thêm cánh cửa này nữa thôi, vậy thì 99% là Phòng An Toàn đang nằm ở đây rồi! Không tiếp tục chần chừ, Hứa Tri Ngôn nhanh chân bước đến trước cánh cửa, tay chạm lên tay nắm cửa, xoay mở cửa “lạch cạch”. “Rầm! “ Chỉ nhìn nhanh một cái, rồi cậu đóng hẳn cửa lại luôn. Hồi tưởng lại từng bao xác được chất đống đầy ắp bên trong, Hứa Tri Ngôn trầm mặc. Thiết bị dò tìm Phòng An Toàn dường như đã mất tín hiệu ngay khi bước vào căn phòng lúc nãy. 【Thông báo quét thấy Phòng An Toàn】 【Tiến độ: 69%】 【Thông báo quét thấy Phòng An Toàn】 【Tiến độ: 90%】 【Thông báo quét thấy Phòng An Toàn】 【Tiến độ: 78%】 【Thông báo quét thấy Phòng An Toàn】 【Tiến độ: 95%】 【… 】 Khi Hứa Tri Ngôn đang đi đi lại lại không có mục đúc trong phòng, thì thanh tiến độ bên trên chợt nhảy nhót lung tung, lúc cao lúc thấp. “Cái quái gì đây? “ Cậu chau mày, ngồi lên giường. Tay cậu chà lên đường hoa văn ẩn của tấm ga trải giường, Hứa Tri Ngôn cảm thấy Phòng An Toàn chắc là đang ở dưới tầng 12, cũng chính là vị trí ở ngay dưới chân cậu, chứ nếu không thì thanh tiến độ cũng không nhảy loạn đến thế. Nhưng sau khi suy nghĩ một hồi, thì cậu lại thấy nói như vậy cũng không đúng. Tại sao lúc cậu còn ở trên tầng 14, đứng ngay vị trí phía trên của căn phòng ngủ này, mà tiến độ tìm kiếm Phòng An Toàn lại không tăng thêm? Khi cậu bước vào 1402, thì tiến độ cũng chỉ có 10%. Nếu như tiến độ dò tìm thật sự sẽ tăng lên do vị trí dưới chân cậu trùng khớp với chỗ nào đó ở tầng dưới, vậy thì khi cậu đi tới đi lui ở trên đó, số liệu cũng nên thay đổi theo thì mới đúng chứ? Hứa Tri Ngôn trăm mối ngổn ngang, không có lời giải. Cuối cùng, cậu đặt hết kỳ vọng vào chiếc thảm bên dưới chân mình. Chỉ có một khả năng, chính là cửa ẩn dẫn đến Phòng An Toàn đang ở bên dưới chân mình. Song, điều cậu không biết chính là, vào khoảnh khắc mà cậu đặt chân vào phòng ngủ của Bạch Tẫn, thì phòng livestream đã bị nhiễu sóng, màn hình đột nhiên tắt ngủm. 【Quét thấy sự cố hệ thống, phòng phát sóng đang được tiến hành sửa chữa! 】 【? ? ? ? ? 】 【Ê nè cái quỷ gì đây! ! Có thứ gì mà người dùng chúng

Chương 102: Đây Là Do Cậu Thắng Được Đọc thêm »

Chương 101: Chú Cừu Non Bị Thèm Thuồng

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tòa nhà 167, khu thang máy. Hứa Tri Ngôn nhìn thang máy đi lên đi xuống vào lúc 3 giờ sáng, do dự khoảng 5 phút, thì cậu quyết định không đi vào. Cậu mở điện thoại, đọc kĩ hơn ba mươi tin nhắn bên trong. Tin nhắn bắt đầu được gửi vào lúc 12 giờ rưỡi. Những tin ban đầu thì còn bình thường, chỉ là hỏi xem khi nào thì về nhà. Khoảng chừng sau 1 giờ rưỡi, thì số chữ đã tăng lên thấy rõ, đối phương dường như đã có chút lo lắng. Mà những phong cách nhắn tin sau 2 giờ đã thay đổi, có không ít những tin dài tự kiểm điểm bản thân, ý chính ngầm giải thích chuyện đã xảy ra lúc tối, thêm đó còn bày tỏ rằng sau này sẽ không sỗ sàng như vậy nữa, mong cậu có thể tha thứ. Những thứ này đột ngột dừng lại sau 2 giờ rưỡi. 【Đang ở đâu? 】 【Đang ở đâu? 】 【Đang ở đâu? 】 【Đang… 】 Trong 10 tin nhắn cuối, chỉ có 3 chữ này. Những câu từ bất thường đi kèm với triệu chứng của căn bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế khiến cho người ta phải rùng mình. ★★Rối Loạn Ám Ảnh Cưỡng Chế (OCD)Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) là một rối loạn tâm thần phổ biến, đặc trưng bởi những suy nghĩ ám ảnh lặp đi lặp lại và những hành vi cưỡng chế nhằm giảm bớt sự lo lắng gây ra bởi những suy nghĩ đó.Lưu ý thông tin chỉ mang tính chất tham khảo. Hứa Tri Ngôn vò đầu, cảm thấy vị họa sĩ biến thái có đôi lúc rất dễ qua mặt này, hình như thật sự đang có bệnh nặng gì đó. “… Có chút khó nhằn. “ Nhìn cánh cửa thang máy đóng đóng mở mở lên lên xuống xuống, cậu xoay người rời khỏi khu vực thang máy. Bây giờ rất rõ ràng đầu óc của Bạch Tẫn đã nóng lên rồi. Tuy nói không thể nào xác định được sức sát thương, nhưng chỉ cần nhìn trạng thái tinh thần thôi là cũng đủ để lòng người sinh sợ hãi. Hứa Tri Ngôn không phải là một kẻ khờ. Tuy rằng cậu không sợ thử thách, đôi lúc cũng hay đưa ra những sự lựa chọn nguy hiểm, kích thích, nhưng điều này không biểu hiện cho việc dù nhìn thấy có hố lửa ở trước mặt mà cậu vẫn nhắm mắt nhảy vào. Ít nhất cũng phải khiến cho trạng thái tinh thần của Bạch Tẫn khôi phục trở lại mới được. Ban ngày đến rất muộn vào mùa đông, đêm dài đằng đẵng. Con đường trong tiểu khu trông rất hiu quạnh dưới ánh trăng. Hứa Tri Ngôn không có vào thang máy, cậu kéo kéo chiếc khăn quàng cổ, đi ra ngoài, đi dạo xung quanh tòa nhà 167. Khi cậu đi đến vòng thứ 3, thì cậu nhìn thấy trước bệ cửa sổ của tầng 13 có một bóng người hắt ra từ bên trong. Là phòng dành cho khách. Là căn phòng của cậu. Chỉ có điều, đèn trong phòng không được bật, tối thui tối mù, nếu như cái bóng người đó không dán chặt lên cửa sổ, vậy thì e là Hứa Tri Ngôn cũng không dễ gì phát hiện ra. Cậu nheo mắt, tiếp tục đi vòng quanh, giống như không phát hiện ra có người đang nhìn xuống mình từ trên căn phòng của chính cậu vậy. Sau khi đi thêm vài phút, Hứa Tri Ngôn tìm một cái ghế dài rồi ngồi xuống. Vị trí của ghế vừa hay đối diện với cửa sổ của phòng ngủ. Cậu vẫn nhớ rất rõ, đêm hôm qua, Nanncey đã ra tay băm một người chơi khác nát tươm ngay tại con đường nằm trước cái ghế này. Nhưng mà mục đích Hứa Tri Ngôn lựa chọn vị trí này không phải là để tra xét vết tích giết người của Nanncey. Cậu là đang truyền một tín hiệu, một câu trả lời cho Bạch Tẫn. ‘Tôi đang ở đây. ‘ Lựa chọn mặt đối mặt với một nhà nghệ thuật biến thái đang tràn đầy lửa giận không phải là một sự lựa chọn tốt, nhưng cậu cần phải hồi đáp lại, vậy thì cậu cần đặt mình ở một vị trí vừa an toàn mà vừa lọt vào tầm ngắm của đối phương, có như vậy thì mới có thể khiến cho người đó bình tĩnh lại đôi chút. Vài phút sau, Hứa Tri Ngôn chà chà tay, phả ra một làn hơi nóng, sưởi ấm đôi tay lạnh cóng của bản thân. Thông qua vài phút bị quan sát, Hứa Tri Ngôn đã có được thêm một thông tin mới. Bạch Tẫn không thể rời khỏi hung trạch. Hoặc là nói, đối phương bị hạn chế ở bên trong, nếu không có điều kiện cần thiết nào đó thì sẽ không thể rời khỏi. Dù sao thì trong tin nhắn cũng có một câu ‘Có cần tôi đến đón cậu hay không? ‘. Hứa Tri Ngôn không dám cược, lỡ như cậu đáp ‘Cần’ rồi lại vô tình mở khóa phong ấn quái lạ nào đó thì thật không tốt chút nào. Cậu vẫn còn nhớ lần trước, nếu như Xà Thần không nhận được lời mời thì sẽ không thể rời khỏi mặt hồ, bắt buộc phải được câu lên hoặc bị người khác kéo lên thì mới được. Loại phong ấn đó mở một lần thôi là đã đủ khiến cho da

Chương 101: Chú Cừu Non Bị Thèm Thuồng Đọc thêm »

Chương 100: Dục Vọng Chiếm Hữu

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~●●Bắt đầu sửa xưng hô từ chương này “Như vầy đi, mỗi đơn mà anh hoàn thành, thì tôi chia cho anh 50% thù lao. “ Mọi người đang xem phát sóng gần như đã cười đến điên luôn rồi. 【Hahahahahahaha thật không hổ là cậu nha Hứa Lột Da! 】 【Cười chết mất, cậu ta ngồi không lấy 50% tiền công và Thời Gian Chuẩn Xác, vậy mà lại làm ra được cái bản mặt đau khổ đến thế à? 】 【Bởi vì đây chính là Tiểu Bách Vạn mà hahahahaha】 【Cứu, vị Sở tiên sinh kia còn bày ra vẻ mặt cảm kích kìa! 】 【Sở tiên sinh: Cậu đúng là một người tốt, không ngờ cậu lại nhường cơ hội tu hành lại cho tôi! 】 【《Đại thiện nhân》 】 Thấy Sở tiên sinh cầm hộp cơm chiên gật đầu, Hứa Tri Ngôn mở giao diện ra. Bây giờ khách hàng mục tiêu trên cơ bản đã quay trở về với hình dạng con người, chắc là nhiệm vụ cũng đã được tính là hoàn thành thuận lợi. 【Dự toán thu nhập trên đơn hàng này: Thời Gian Chuẩn Xác (4.5h) 】 Nhưng kì lạ chính là, thu nhập lần này không tự động chuyển vào tài khoản, mà bên dưới lại xuất hiện thêm một khung thoại mới. 【Có muốn nhận hay không? 】 【Có】 【Không】 Hứa Tri Ngôn không vội nhấn nhận ngay, mà cậu đang cân nhắc về ý định đằng sau của đơn hàng này. Thời gian sẽ tăng lên thêm, nếu như không ngoài ý muốn thì giới hạn tăng sẽ lên đến 6h, nếu như cậu có thể lấy được mốc thời gian cao nhất là 6h này, thì cậu có thể yên tâm ngủ một giấc, những chuyện còn lại sáng mai rồi tính tiếp. Vậy làm sao mới có thể lấy được nhiều thời gian nhất đây? Cậu đem ánh mắt đặt lên người Sở tiên sinh lần nữa. Trong lần nói chuyện giao lưu vừa nãy, Hứa Tri Ngôn đã biết được thêm một ít thông tin của đối phương. Sở tiên sinh tên gọi là Sở Phi, năm nay 27 tuổi, những trải nghiệm trong cuộc sống đơn điệu đến mức khiến người ta cảm thấy khó chịu. Sau khi tốt nghiệp ở tuổi 22 thì liền ở lì trong nhà, thân mang kì vọng của cha mẹ, nên quyết thi nghiên cứu sinh, nhưng chẳng lần nào thi đậu. Theo cách nói của Sở Phi, thì anh ta hoàn toàn không phải là người thích hợp để đi học.★★Đổi xưng hô, lúc trc dùng từ cậu ta là vì văn miêu tả Sở chỉ khoảng hơn hai mươi, ngang ngang HTN, giờ biết tuổi thật thì đổi theo đúng số tuổi nhe, HTN 22, 23 gì quên òi, Sở 27. Có thể thi lên đại học thì đã là may mắn lắm rồi, bản thân anh ta không có hứng thú với việc học hành, cũng không muốn đi học tiếp, nếu như không phải là bị ba mẹ ép, thì anh ta đã sớm ra ngoài tìm việc làm rồi. Năm năm nỗ lực chuẩn bị thi cử kia đã rút cạn sức lực của anh ta. Anh ta quả thật không chịu nổi bầu không khí ở trong nhà, sau hai tháng dùng mọi cách, mềm mỏng cứng rắn đều có đủ, thì mới có thể dọn ra ngoài, nhờ vậy mà mới có được cơ hội hít thở.Hứa Tri Ngôn nhịn không được mà nhớ đến mẹ của Sở Phi, cái người mà đã cho cậu bánh bao nhân thịt người. ★★”软磨硬泡” là một thành ngữ tiếng Trung, có nghĩa là “dùng đủ mọi cách, mềm mỏng lẫn cứng rắn để ép buộc hoặc thuyết phục ai đó”. Nó mô tả hành động kiên trì và không từ bỏ, có thể là cách thuyết phục ai đó bằng sự kiên nhẫn, dụ dỗ hoặc thậm chí là áp lực. Nghĩ đến việc dù sao cũng cần ở lại đây để tìm thêm manh mối, nên cậu dứt khoát kéo một cái ghế sang rồi ngồi xuống, sau đó cầm lấy tay cầm chơi game được đặt trên bàn trà, chờ Sở Phi ăn xong rồi mới dò hỏi. Sở Phi vẫn đang ăn cơm chiên. Phần cơm chiên này vừa nhiều lại vừa ngon, anh ta rất thích, bên trong có mùi vị mà trước nay anh ta chưa từng được ăn qua. Anh ta quay đầu nhìn sang cậu trai đang bắt đầu chơi trò chơi, chà chà miệng áp sát đến. “Anh Hứa, anh cũng biết chơi game hả? “ Hứa Tri Ngôn rùng mình khi nghe tiếng anh này, cậu khiêm tốn gật đầu. “Ừm, biết chút chút. “ Game mà Sở Phi vừa chơi là game hành động có độ khó cao, cũng không có gì lạ khi anh ta không qua màn được. Hứa Tri Ngôn rất thích chơi game, thậm chí cậu lúc trước còn băn khoăn xem có nên tham gia thi đấu chuyên nghiệp hay không, nhưng sau đó bởi vì bệnh tật, mà cậu đã không còn tâm trạng suy nghĩ đến việc này nữa. Tiếp sau đó, cậu đã tiến vào Trò Chơi. Ngày nào cũng bận bịu như một con quay, làm gì có thời gian mà chơi game, cho nên bây giờ khi cầm lấy tay cầm thì cậu cảm thấy hơi ngứa ngáy. Vừa vào thì để cho nhân vật chết trước hai lần, rồi tìm hiểu thêm về kỹ năng nhân vật và kỹ năng của quái vật. Mười phút sau, Hứa Tri Ngôn đã nhẹ nhàng đánh bại được con

Chương 100: Dục Vọng Chiếm Hữu Đọc thêm »

Chương 99: Giao Đồ Ăn Cũng Là Một Loại Hình Thức Tu Hành

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~ Thân là một tên phế vật thể lực đúng nghĩa, phàm những chuyện cần phải vận động tay chân, thì đều không phải là sở trường của Hứa Tri Ngôn. Nấu nướng cũng như thế. Điều này hoàn toàn khác với bộ não đơn giản chỉ muốn chơi đùa hệ thống của cậu. Bạch Tẫn thì lại rất có lòng nhẫn nại với việc bếp núc. Hắn tay cầm tay chỉ bảo cho Hứa Tri Ngôn, dạy cậu nấu ba món ngon có nguyên liệu chính là khoai lang nướng. Khoai lang nướng phô mai, bánh tart khoai lang,  bánh khoai ngàn lớp. Hứa Tri Ngôn diễn mệt nên cúi đầu xuống, để tóc mái che đi nửa bên mắt, ẩn giấu biểu tình của mình, lặng lẽ lười biếng. Cậu liếc mắt nhìn món ngon đang được nấu phảng phất mùi sữa thơm lừng, ừm, thèm ăn ghê. Nếu như ai kia không có động tay động chân với cậu thì tuyệt vời luôn rồi. Lần hy sinh này quá lớn, Hứa Tri Ngôn cảm thấy mình nên đòi ông chủ bên A tăng thêm tiền sau khi trở về Phòng An Toàn. Nhưng suy đi tính lại, thì quyền hạn cao nhất cũng đã đưa cho cậu luôn rồi, bây giờ có đòi tăng tiền thì cũng chỉ là lấy lại từ bản thân mà thôi. Hứa Tri Ngôn thở dài, giấc mơ được thêm tiền của cậu vừa tan vỡ, chỉ trách bản thân cậu xui xẻo. Do có thêm món ngọt, nên thời gian nấu nướng bị kéo dài, mãi hơn hai tiếng sau mới xong. Bạch Tẫn rất hài lòng. Hắn gần như đã sờ được khắp cả lưng của cậu thanh niên. Cho dù là độ đàn hồi trên da thịt, hay là tình trạng phát triển của các đốt xương đều khiến hắn ta rất hài lòng. Đây đúng thật là một cơ thể hoàn mỹ. Chỉ là có hơi gầy một chút. Mà con cừu nhỏ của hắn lại không hề phản kháng sau một loạt hành vi thăm dò như vậy. Suốt cả hai tiếng, cậu thanh niên chỉ cúi đầu, cắn chặt môi, chỉ khi vùng thắt lưng bị sờ trúng, thì cậu mới khẽ bật ra tiếng rên rỉ. Dáng vẻ nhẫn nhịn đó càng khiến cho người ta say mê thêm. Bạch Tẫn liếm liếm môi. Con mồi của hắn quả thật ngây thơ quá mức rồi. Phải biết rằng, hắn vốn chỉ định kiểm tra xem xương cốt của cậu có giống như những gì mà hắn đã tưởng tượng ở trong đầu hay không. Nhưng dù là cách một lớp vải, thì cảm xúc ấm nóng đó vẫn khiến cho đôi tay hắn mê mẩn. Vì cân nhắc đến việc đối phương sẽ tự ái, nên cho dù có muốn kiểm tra cho kĩ hơn, thì Bạch Tẫn vẫn phải dừng tay lại. “Ting – –” Tiếng lò nướng truyền đến. Món ăn cuối cùng đã hoàn thành, Hứa Tri Ngôn nhảy tưng sang một bên như một chú thỏ. Bạch Tẫn nhìn đôi môi bị cắn đến đỏ au của Hứa Tri Ngôn, hắn không làm thêm gì nữa, mà bắt đầu lấy thức ăn đã nấu xong từ trong lò nướng ra. “Cậu ra ngoài bàn ăn đợi đi, tôi sẽ xong nhanh thôi. “Hắn cười cười nói. Hứa Tri Ngôn gật đầu, nhìn Bạch Tẫn không có phản ứng gì mà dùng tay không cầm lấy khay nướng có nhiệt độ cao, cho nên cậu có thể khẳng định tâm trạng của đối phương đang rất tốt, hơn nữa còn không phải là con người. Hứa Tri Ngôn nhịn xuống suy nghĩ dùng đạo cụ để nhìn Bạch Tẫn một cái, cậu nói với bản thân, bây giờ vẫn chưa đến lúc. Bây giờ vẫn chỉ là đêm thứ hai thôi. Cho dù có muốn trở mặt, thì cũng phải đợi cho đến tối ngày mai. 【Nhiệm vụ: Làm món ăn ngon với nguyên liệu là khoai lang】 【Tiến độ: 100%】 【Phần thưởng: Tình cha +10】 【Phần thưởng: Thời Gian Chuẩn Xác (1h) 】 Lại có thêm một tiếng nữa vào tài khoản. Cộng thêm thời gian đã có được từ những đơn hành trước, và từ những đơn hàng vừa nãy đã được Bạch Tẫn đặt qua điện thoại, thì Thời Gian Chuẩn Xác mà Hứa Tri Ngôn có đã đủ để cậu chống đỡ đến hai giờ rưỡi sáng. Đến lúc đó, hẳn là cậu đã bắt đầu hoàn tất ca đêm rồi. Hứa Tiểu Hoa ngoan ngoãn ngồi bên bàn ăn trái cây. Nó dường như có một cái dạ dày lấp mãi không đầy. 【Họ tên: Hứa Tiểu Hoa】 【Tuổi tác: 4 tuổi (chưa đi học) 】 【Độ hảo cảm: 34】 Nhân lúc rảnh rỗi, Hứa Tri Ngôn liếc nhìn độ hảo cảm, rồi tiện tay nắn bóp búi tóc nhỏ trên đầu đứa con gái tiện nghi, mở miệng hỏi: “Ăn nhiều trái cây như vậy, lát nữa còn bụng để ăn cơm không đây? “ Cậu quả thật rất hiếu kì. Mặt bàn đã chất đầy hai đống vỏ xoài rồi. Trước đây, Hứa Tri Ngôn luôn cho cho rằng lượng thức ăn mà Hứa Tiểu Hoa nạp vào sẽ bằng với định lượng đã quy định. Nhưng chung sống lâu rồi thì cậu mới phát hiện, lượng thức ăn hiển thị trên bảng định lượng chỉ là con số thấp nhất mà thôi. Bây giờ độ hảo cảm đã tăng lên không ít, chắc là có thể hỏi ra được nội dung gì đó rồi đúng chứ? Cậu không cho rằng hệ thống chỉ đơn

Chương 99: Giao Đồ Ăn Cũng Là Một Loại Hình Thức Tu Hành Đọc thêm »

Chương 98: “Lần đầu tiên? “

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Sau khi cơn nóng giận ngắn ngủi của Tạ Linh Y qua đi, thì văn phòng làm việc lại rơi vào sự trầm mặc. Lần này Hứa Tri Ngôn quả thật là bị oan. Cậu phát hiện mỗi lần mà lương tâm hiếm hoi của mình dao động, thì ắt sẽ xảy ra chuyện khác thường. Quả nhiên, Hứa Tri Ngôn cậu và cái thứ lương tâm này không thể sống hòa hợp được với nhau sao? Cậu có thể thề với trời, lần này cậu thật sự không có chủ động hố Người Mượn Mạng. Dù sao thì vụ của Lỗ 7 vẫn còn đó, tuy hiện tại đã tạm nắm được Chó Điên, nhưng cậu vẫn chưa xác định được tình hình của những người chơi bên cửa Tây. Mối giao dịch này đúng thật là win-win. Mỗi ngày cậu đều chạy qua chạy lại trên con phố thương nghiệp, thỉnh thoảng cũng sẽ lấy được chút thức ăn miễn phí, mà cậu thì cần tự mình trở về 1402 ăn cơm, cho nên những món ăn miễn phí đó khá phế đối với cậu. Nhưng những người chơi khác thì lại cần đến. Nếu như Tạ Linh Y có thể lôi kéo đồng nghiệp trong văn phòng cùng đặt đồ ăn, vậy thì cậu sẽ có thể có một nơi giao hàng ổn định, thuận tiện dùng luôn những món ăn miễn phí kia để làm vật giao dịch, hòng lay động Tạ Linh Y. Nhưng lần thu phục này đã thất bại. Hứa Tri Ngôn nhất thời khó phân biệt được, rằng giữa cậu và Tạ Linh Y thì ai mới là người xui xẻo hơn. “Hứa Lột Da, bị gạt đạo cụ là do tôi tài không bằng người, tôi hy vọng những ngày kế tiếp sẽ không có chút dính dáng gì đến cậu nữa. “ Tạ Linh Y bình tĩnh trở lại, ngồi xuống trước bàn, tiếp tục làm những công việc nhìn như làm mãi cũng không hết kia. Hứa Tri Ngôn thở dài. Cậu nghĩ banh não cũng không nghĩ ra, tại sao bản thân lại lấy trúng ngay cái bánh bao nhân thịt người. Rút một tờ khăn giấy từ bên cạnh, cậu ngồi xổm xuống, nhặt cái bánh bao và ngón tay từ dưới sàn lên. Lạ thật đấy, cái thứ đồ bất thường như thế này mà lại không hề kích hoạt bất cứ nhiệm vụ nào. Làn đạn đã sớm cười chết. 【Hahahahahaha】 【Tôi làm chứng, Tiểu Bách Vạn thật sự không biết chuyện gì hết hahahahaha】 【Tiểu Bách Vạn cũng ngu luôn rồi! 】 【Lần này cậu ta không hề chủ động đi lừa người ta luôn. 】 【Tiểu Bách Vạn: Trách tôi à :D】 【Cho nên, hai người này ai mới là quả trứng xui xẻo cùng cực đây! 】 【Xem ra thì Người Mượn Mạng xui xẻo hơn. 】 【Cười chết! Đúng vậy! Chỉ cần Người Mượn Mạng đụng phải chuyện gì có liên quan đến Tiểu Bách Vạn, thì cho dù không bị xui thì cũng sẽ dính vận xui thôi! 】 Không được vui vẻ như làn đạn. Tạ Linh Y sắp suy sụp rồi. Ngày hôm qua, sau khi làm mất sạch tiền trên người mình, cô ta bất đắc dĩ phải tráo đổi chìa khóa của Ma Pháp Sư, bị đối phương rượt suốt ba con đường. Vốn tưởng rằng lần này sẽ không mất thêm gì, nhưng không ngờ khi đến văn phòng làm việc thì cô ta mới biết tiền lương sẽ được tổng kết vào cuối tuần. Vậy cũng là nói, cô ta cần phải làm việc hẳn hoi suốt một tuần, thì mới có thể lấy được tiền công. Trong lúc làm việc thì sẽ có được Thời Gian Chuẩn Xác, nhưng sẽ không cung cấp tiền bạc để chi trả cho các nhu cầu sinh hoạt. Thức ăn mà Hệ thống Thương Thành cung cấp lại rất đắt, cô ta không nỡ ăn, may là đã tìm được con đường kiếm ăn khác nhờ vào việc giao lưu với đồng nghiệp. Đợi cô ta quay đầu lại thì Hứa Tri Ngôn đã biến mất tăm. Quả nhiên, không nên tin tưởng đàn ông. Tạ Linh Y nghĩ. Xe điện nhỏ đội gió lạnh chạy đến phố thương nghiệp. Hứa Tri Ngôn biết rõ Người Mượn Mạng sẽ không tin tưởng nếu cậu nói mình vô tội, cho nên cậu dứt khoát không giải thích. Nhưng bắt cậu nhả đạo cụ đã vào tay ra thì không thể nào. Nhiều nhất, khi nhận được đồ ăn miễn phí, thì cậu sẽ kiểm tra qua, rồi âm thầm đưa cho Tạ Linh Y. Nghĩ đến việc kiểm tra đồ ăn, Hứa Tri Ngôn lại đau đầu. Phần lớn những thứ mà cậu giao trước đây đều là cơm chiên, mì xào, bánh hành,… vừa nhìn là biết bên trong có nguyên liệu gì rồi. Còn loại như bánh bao này, thì chẳng lẽ cậu lại bóc nửa ra xem. Đơn hàng trên điện thoại ồ ạt ập đến, Hứa Tri Ngôn không có quá nhiều thời gian dư thừa để suy xét, chỉ đành vội vội vàng chạy đi lấy đồ và giao đồ. Số lượng đơn hàng vào buổi chiều không hề ít, nhất là trong khoảng 4, 5 giờ chiều. Đợi đến khi cậu có thời gian ngồi xuống hít thở một hơi, thì phát hiện, sau khi trải qua cả buổi chiều vất vả, thì con số tổng kết đơn hàng của cậu đã biến thành hơn ba mươi ba đơn. Khi giao đồ ăn, thỉnh thoảng sẽ kích hoạt nhiệm vụ giao

Chương 98: “Lần đầu tiên? “ Đọc thêm »

Chương 97: Nhổ Một Cọng Lông Cừu?

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trương Phúc Ninh đã mở cửa hàng bán thức ăn nhanh trong Tiểu Khu Mỹ Mộng được hai mươi năm. Mùa hè ông ta chủ yếu bán bún ngao, mùa đông thì sẽ bày bếp lò, nướng một ít khoai để bán kèm, như vậy thì sẽ được đa dạng các loại thức ăn hơn. Tuy tình hình buôn bán trong Tiểu Khu Mỹ Mộng không được bùng nổ cho lắm, nhưng lại mang về những khoản thu nhập ổn định cho ông ta. Mỗi một hộ kinh doanh ở đây đều buôn bán những mặt hàng khác nhau, dường như không có trùng lặp, cho nên mọi người đều chung sống với nhau rất hài hòa. Nhưng mà hôm nay, ông chủ Trương đã gặp phải một chuyện lạ. Có người đang không ngừng đặt đơn khoai lang nướng. Mỗi đơn chỉ đặt một củ, đặt một hơi cả tám đơn. “Là, là do hệ thống nhận đơn bị lag rồi sao? “Ông ta gãi đầu, có chút khó hiểu. Ngay khi ông ta đang do dự xem có nên gọi điện thoại hỏi han một chút hay không, thì có một chiếc xe điện hồng xuất hiện như tia chớp dừng ngay trước cửa tiệm. Là cậu trai giao hàng ngày hôm qua. Hứa Tri Ngôn vừa lấy điện thoại ra, vừa đi vào cửa tiệm bán khoai nướng. “Ông chủ, đã đóng gói khoai nướng xong hết chưa? “Cậu cười híp cả mắt. “Chưa… vẫn chưa, chính là có chút kì lạ, có khi nào điện thoại của người kia bị chập mạch rồi không? “ Chân mày ông chủ Trương nhăn chặt, cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại cho khách hàng, ông ta chưa từng gặp qua tình huống như thế này bao giờ, không gọi hỏi một câu thì không thể nào yên tâm được. “Xin chào, đây là cửa hàng bún ngao và khoai lang nướng Điềm Mật, tôi đã nhìn thấy đơn hàng của anh, …. à không không không, không có thiếu hàng? “ “Tôi chỉ là thấy anh đặt một lúc 8 đơn, … hả? Đúng là 8 đơn hả? Không không không, không có vấn đề gì cả. “ “Dạ dạ, được thôi, cậu trai giao hàng đã đến cửa  tiệm rồi, sẽ giao đến cho anh nhanh thôi, dạ dạ, được được, anh cứ yên tâm nha! “ Cúp điện thoại, ông chủ Trương thở phào, xoay đầu lại nói với Hứa Tri Ngôn: “Không đặt nhầm, đúng 8 đơn, khách còn nói là không cần giao gấp, bảo cậu lúc giao hàng cứ từ từ thôi không cần vội. “ Hứa Tri Ngôn gật gật đầu. Thấy biểu cảm của ông chủ dần buông lỏng, cậu vươn tay ra giúp đóng gói khoai lang. Lúc nãy cậu đã kiểm tra điện thoại, trên đó xuất hiện thông báo giới hạn nhận đơn. Cũng là nói, giới hạn nhận đơn trong một lần của một nhân viên giao hàng như cậu là 8 đơn. Nhìn thì không nhiều, nhưng 8 đơn thật ra cũng không ít. Nếu như phải cùng lúc chạy đi nhiều nơi, thì khi đến giờ cao điểm, cậu sẽ không có thời gian kiểm tra xem những thứ bên trong giỏ hàng liệu có phải thức ăn dành cho con người hay không. Chỉ có điều Hệ Thống Chủ vốn không đưa ra gợi ý nhắc nhở nào cả, vậy có nghĩa là tình trạng đặt đơn trước mắt không có vấn đề gì cả. Mang theo suy nghĩ đớp được càng nhiều càng tốt, cậu quyết định lát nữa phải khen ngợi Bạch Tẫn nhiều chút. Hai người cùng nhau làm, hiệu quả nhanh hơn nhiều. Ông chủ Trương thấy cậu trai giao hàng khá tốt bụng, nên cũng rất vui vẻ mà trò chuyện cùng. “Tốt thật, hy vọng sau này mỗi ngày đều có thể bán được nhiều đơn khoai lang như vậy, bình thường hằng ngày tôi chỉ bán được có mười mấy củ, còn chiều nay thì chắc phải nướng thêm vài củ mới đủ. “ Lượng khách ở đây khá cố định, số lượng bán ra mỗi ngày đều không nhiều, cho nên tối ngày hôm qua ông ta mới cho cậu trai miệng ngọt này thêm một củ khoai. Hứa Tri Ngôn rũ mắt, thắt một cái nơ bướm xấu xí cho cái túi đựng trên tay, đưa ra kiến nghị. “Khoai lang nướng này ngon như vậy, tôi cảm thấy ông chủ đây nên làm thêm một ít. “ Hy vọng ông chủ có thể nghe ra lời ám chỉ của cậu! Dù sao thì tên Bạch Tẫn này cũng có chút não, chứ không phải tên Xà Thần chỉ biết hành sự lỗ mãng kia đâu. Mục đích của đối phương là đem cậu trói ở trong nhà, vậy thì khi đặt thức ăn, hắn sẽ ưu tiên chọn những món dễ dàng đóng gói, hơn nữa còn không dễ gây bỏng. Thử hỏi trên cả con phố ăn uống này, còn có thứ nào có thể thích hợp để đặt đơn hơn khoai lang nướng cơ chứ? Nếu như ông chủ nướng không kịp… thôi bỏ đi, nếu thật sự nướng không kịp, thì cậu mang khoai sống về nướng luôn, hình như làm như vậy cũng được mà! Rất nhanh, 8 phần khoai lang nướng đã được đóng gói xong. Hứa Tri Ngôn đem thức ăn bỏ vào thùng giao hàng, rồi cưỡi xe điện chạy trở về. Bây giờ vẫn còn chưa đến mười một giờ rưỡi, trước khi lên thang máy, cậu mở bảng giao diện và số liệu

Chương 97: Nhổ Một Cọng Lông Cừu? Đọc thêm »

Chương  96: Đơn Hàng Của Bạch Tiên Sinh

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Con xe điện mini màu hồng khởi hành đi đến con phố thương nghiệp trong cơn gió lạnh buổi sớm. 【Trợ lý nhận đơn xin hân hạnh được phục vụ bạn! 】 【Mã đơn: 】 【Địa chỉ cửa hàng: Số 143 đường Mỹ Vân, Cửa hàng bữa sáng lành mạnh Kim Xuân (trong Tiểu Khu Mỹ Mộng). 】 【Thông tin khách hàng: Tiểu Khu Mỹ Mộng, tòa 66, căn số 2, phòng 0403, Sở tiên sinh, số điện thoại 17… 】 【Thời gian giao hàng: Trước 09 : 00 : 00 】 【Xin đừng nên giao hàng lố giờ! 】 【Thu nhập của đơn hàng này: 9.32】 Đơn hàng đầu tiên của buổi sáng nay chính là một đơn giao đồ ăn sáng. Nhìn rất bình thường, như đơn đêm qua vậy, không thấy có bất kỳ độ khó nào hết. Đợi đến khi Hứa Tri Ngôn đến được phố thương nghiệp, thì điện thoại rung lên, lại có thêm hai đơn. Nhìn thời gian thì toàn là đơn đặt đồ ăn sáng. Nhưng trong đó có một đơn khiến cậu khó mà lý giải. Đơn đầu tiên của cậu chính là của Sở tiên sinh ở tòa 66, trong hai đơn còn lại, thì một đơn là bánh hành áp chảo, còn đơn kia thì lại là đơn của Sở tiên sinh. Thức ăn nhanh dinh dưỡng và… tôm hùm đất? “Có ai lại đi ăn tôm hùm đất vào buổi sáng không nhỉ? “Hứa Tri Ngôn chứa đầy bụng nghi vấn nhưng lại không dám hỏi. Thôi vậy, hai đơn cùng một khách, cậu đi giao cũng dễ dàng hơn. Bởi vì cửa hàng ăn sáng nằm ở xa nhất, cho nên cậu đi lấy tôm hùm đất trước và đặt vào thùng hàng sau đuôi xe, sau đó lại lấy thêm một đơn nữa, cuối cùng mới đi đến cửa tiệm bán đồ ăn sáng. Chủ của cửa tiệm là một người phụ nữ gầy gò. Tiệm rất đông khách, bà ta đang bận bịu chuẩn bị lên món cho các khách hàng ăn tại chỗ. Thấy Hứa Tri Ngôn mặc đồ đặc chế dành cho nhân viên giao hàng đến, bà ta nhanh chóng lấy ra một cái túi từ trong kệ tủ. “Cậu trai đến rồi à? Thức ăn đã đóng gói xong rồi đây, phiền cậu đi đường cẩn thận chút kẻo bị đổ, nhớ cho tôi năm sao nhé. “ Nghe giọng điệu, thì bà chủ với khách hàng có quen biết. Hứa Tri Ngôn gật đầu, nhận lấy túi đồ ăn sáng nặng trịch. Cậu không vội đi giao, mà kiểm tra xem những món trong túi có đúng với đơn được đặt hay không. Phần tôm hùm đất và bánh hành vừa nãy đều là khẩu phần bình thường, nhưng phần ăn dinh dưỡng rõ ràng là có phần nặng hơn. Nhưng khi cậu vừa mở túi ra, thì vẻ mặt niềm nở của bà chủ liền xụ xuống. “Cậu làm gì đó? “ Hứa Tri Ngôn không ngờ bà chủ sẽ phản ứng lớn như vậy, nên vội vàng giải thích. “Tôi chỉ là đang kiểm tra xem mấy món trong túi xem có đúng với món được đặt trên đơn hàng hay không thôi. “ Nếu không phải do hệ thống nhắc nhở, rằng có khả năng sẽ có thứ kì lạ trộn lẫn vào trong đơn hàng, thì còn lâu cậu mới thèm kiểm tra. Nghe lời giải thích, vẻ mặt bà chủ tốt hơn, miệng mồm không khỏi nhanh nhảu một chút. “Đây là phần ăn sáng tôi làm cho con trai mình, gần đây nó đang chuẩn bị thi cử, tôi thì lại bận không kịp làm tại nhà, cho nên mới đặt đơn nhờ cậu giao cho nó dùm. “ Thì ra là như vậy, Hứa Tri Ngôn vừa nghe, vừa kiểm tra xong một lượt những thứ trong túi. Quả thật là thức ăn bình thường dành cho con người. Chỉ là lượng thức ăn có hơi lớn mà thôi. Cậu xách túi lên, không nhiều lời thêm nữa, cưỡi con xe điện chạy nhanh đến nhà khách hàng. Nhờ vào kinh nghiệm tối hôm qua mà cậu đã thành thạo trong việc lái xe hơn, ít nhất đã có thể chạy thành một đường thẳng thay vì chữ S ngoằn ngoèo như trước. Trong mấy đơn này, thì đơn bánh hành là ở gần nhất, nên cậu sẽ đi giao đơn bánh cho vị khách nữ kia trước. Mãi cho đến khi cậu thấy đơn đã hoàn thành, nghe được tiếng tiền vào tài khoản nhưng giao diện hệ thống lại chẳng nhảy ra thêm tiếng thông báo nào thì mới lên tiếng hỏi. “Giao hàng không được thưởng Thời Gian Chuẩn Xác sao? “ Hứa Tri Ngôn đi về phía xe điện, mở giao diện hệ thống ra hỏi. 【Có thể nhận được Thời Gian Chuẩn Xác từ công việc, nhưng cần phải hoàn thành rất nhiều đơn. 】 【Vẫn mong người chơi hãy tận dụng thời gian nhanh chóng thăm dò tiểu khu, để kích hoạt được nhiều nhiệm vụ hơn hòng lấy được Thời Gian Chuẩn Xác. 】 Hệ thống Trò Chơi không hề lưu tình chút nào. Hứa Tri Ngôn chép chép miệng, vậy cũng là nói những nhiệm vụ mà cậu nhận được khi đi giao đồ ăn vốn không thể giúp cậu giữ được bản thân luôn trong phạm vi Thời Gian Chuẩn Xác? Cậu bất chợt nhớ đến những sợi huyết quản đen và lũ quái vật kì lạ mà mình nhìn thấy ngày hôm qua. Bởi vì giữa đường không gặp phải trở ngại, cộng thêm

Chương  96: Đơn Hàng Của Bạch Tiên Sinh Đọc thêm »

Chương 95: “Ngon Miệng Như Tôi Đã Nghĩ Vậy”

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Nghĩ đến kế hoạch huấn luyện chó của mình, Hứa Tri Ngôn không có cho Nanncey sắc mặt tốt. Cậu lạnh lùng nhìn tất cả những gì đang xảy ra bên dưới. Người chơi bị thanh đao sắc bén chia thành khúc cuối cùng cũng chết, không còn hơi thở. Mà thân thể đã chết kia đột nhiên xảy ra biến hóa khác thường. Những mảnh da thịt bị lóc ra không ngừng thay đổi hình dạng, trở thành một đống dịch thể trong suốt, đến cuối cùng, ngay cả những bộ phận còn sót lại và từng đốt xương bên trong cơ thể cũng cùng nhau hóa thành vệt nước. Cảnh tượng này khiến cho Hứa Tri Ngôn cảm thấy ghê tởm. Chẳng qua, khi nghĩ đến buổi tụ họp lúc chiều, cái người bị Nanncey giết chết đó, không hề trở thành bộ dạng như thế này. Hứa Tri Ngôn liền đưa ra suy đoán sơ bộ, có thể hóa thành nước chính là một trong số những kĩ năng của người chơi bị hại. Nói không chừng đối phương có thể thoát nạn thì sao? Hứa Tri Ngôn không tiếp tục mạch suy nghĩ nữa, cậu nhìn xuống chàng trai tóc bạc. Biểu cảm của đối phương… có hơi kinh hoàng? Tại sao lại mang biểu cảm như vậy chứ? Là do nhìn thấy cậu nên sốc, hay là do thấy cậu được ở trong nhà cao cửa rộng nên sốc? Không, không thể nào. Ý niệm này vừa nảy lên thì đã bị Hứa Tri Ngôn phủ nhận ngay. Tên Chó Điên giết người không gớm tay này sẽ không bao giờ bởi vì ‘nhìn thấy cậu’ một chuyện nhỏ như này mà cảm thấy kinh hãi được. Vậy thì có nghĩa là, ở đây đang xảy ra chuyện gì đó mà người ta không thể lường trước được, hơn nữa còn có thể khiến cho Chó Điên giết người như rơm rạ cảm thấy không thể nào lý giải được. Nghĩ đến đây, Hứa Tri Ngôn sờ cằm suy nghĩ, đưa tay kéo rèm cửa lại. Tuy cậu là một tên thể lực phế, nhưng độ nhạy cảm cơ bản đối với những sự vật nguy hiểm vẫn còn đó, Nanncey không thể vô duyên vô cớ mà bày ra vẻ mặt như vậy. Nhưng vị trí mà đối phương nhìn đến chính là chỗ ở gần cậu. Cũng là nói việc ‘không thể lường trước’ đang ở trong những tầng lầu này. Những tầng lầu khác vẫn chưa có sửa chữa bài trí gì cả, cũng không có được đấu điện, phòng của Bạch Tẫn thì ở đầu bên kia. Hứa Tri Ngôn ngẩng đầu nhìn bóng đèn điện đang phát ra ánh sáng dịu nhẹ màu cam, nặng nề thở dài một hơi. Nếu như thứ dị thường không ở những nơi khác, thì tất nhiên Nanncey đã nhìn thấy thứ đó ở trong phòng cậu, cho nên hắn mới có biểu cảm như vậy. Cảm giác trong phòng của mình có sự tồn tại kì quái nào đó khiến cậu cảm thấy không khỏe. Hứa Tri Ngôn không ngừng tính toán trong lòng, nhưng không hề để lộ ra ngoài, cậu bật tivi, khoanh chân ngồi xuống, thản nhiên chuyển kênh. Làn đạn đã bắt đầu lo thay cho cậu. 【Aaaaaaaaaaa cứu mạng! 】 【Tiểu Bách Vạn mau chạy đi! 】 【Đụ mẹ, đụ mẹ, đây thật sự là hung trạch rồi, con mẹ nó, đáng sợ quá. 】 【Huhuhu vừa nãy tôi đã qua phòng của Chó Điên xem, ghê muốn chết, tôi ghét nhất là mấy thứ quái vật mang hình người đó. 】 【Vẫn may, tôi bị cận thị. 】 【Tiểu Bách Vạn vậy mà vẫn đi xem tivi sao? 】 【Ê ê ê! Sao lũ quái vật trong phòng còn chưa chịu ra tay nữa vậy… 】 【Tôi còn cho rằng cậu ta sẽ hỏi Chó Điên xem hắn đã nhìn thấy gì nữa chứ! 】 【… Ly, ly nước chuyển động rồi! 】 Bên trong màn hình, ly nước ở trong góc của kệ tivi đột nhiên di chuyển. Thế nhưng cậu trai đang xem tivi lại chẳng hề có phản ứng gì, chỉ lạnh nhạt nhấn nút chuyển kênh. Hứa Tri Ngôn liếc nhìn cái ly đang có xu hướng dịch chuyển ra ngoài, cứ như có một bàn tay đang lặng lẽ xê dịch nó. Bây giờ cậu đã có thể chắc chắn được rằng cái thứ khiến cho Nanncey kinh hãi đang ở trong phòng mình. Nhưng mà đối phương không có động đến cậu. Cái thứ quái lạ này tạm thời tính là sinh vật đi, sinh vật này chẳng những không có trực tiếp ra tay với cậu, mà lại đi chọn xê dịch ly nước? Hứa Tri Ngôn cười lạnh một tiếng. Vô thức nhớ lại lời Bạch Tẫn đã nói trước khi chia tay. ‘Buổi tối tôi không có khóa cửa’. Chỉ có nhiêu đây thôi sao? Chỉ với tí xíu phản ứng này mà bắt cậu đêm hôm phải đi gõ cửa à? “Lạch cạch – – “ Ly nước ngã rồi, lăn lộn trên tấm thảm trải sàn. Khóe miệng Hứa Tri Ngôn giật giật. Nếu như cậu thật sự là là một con cừu non nớt, thì có lẽ là đã bị dọa sợ thật rồi đấy. Chỉ có điều cậu đã quyết định đêm nay sẽ mặc kệ Bạch Tẫn rồi. “Aiz ya, gió lớn quá đi, ngay cả ly nước cũng bị thổi ngã rồi, chẳng trách lúc nãy bên ngoài hành lang lại có động tĩnh lớn đến như vậy. “ Hứa Tri Ngôn rề rề

Chương 95: “Ngon Miệng Như Tôi Đã Nghĩ Vậy” Đọc thêm »

Chương 94: Hung Trạch ● Thật

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/ ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Bạch Tẫn nhìn đôi mắt đỏ hoe chất chứa sự khẩn cầu của cậu trai trước mặt, hắn thở dài, không nhắc đến chuyện tiền bạc nữa, mà ngoắc tay về phía hành lang. Hứa Tiểu Hoa lề mà lề mề đi ra, lúc đi ngang Bạch Tẫn bé phóng cái ào thật nhanh về phía Hứa Tri Ngôn. Đáng sợ quá đi! Tại sao baba lại vứt nó ở đây với tên khủng bố này chứ! Nó thà ngủ trong thùng giao hàng chứ không muốn ở lại đây đâu! Hứa Tiểu Hoa thấy khổ trong lòng, nhưng Hứa Tiểu Hoa không nói. Hứa Tri Ngôn há há miệng, đến cùng nghĩ lại bản thân mình là người chơi, nên thận trọng một chút vẫn hơn. Cậu điều chỉnh lại tâm trạng, đón lấy Hứa Tiểu Hoa đang phóng sang đây, sờ sờ búi tóc nhỏ của đứa con gái tiện nghi. Thôi vậy, dù sao thì người cũng đã ở đây. Số tiền này muốn kiếm lúc nào mà chẳng được! Bạch Tẫn nhìn dáng vẻ đáng thương của hai cha con bọn họ, hắn tự kiểm điểm lại, nhưng hình như bản thân hắn còn chưa kịp làm gì mà… “Khụ, thời gian không còn sớm nữa. “Hắn thay đổi chủ đề. “Tôi dẫn hai người về phòng. “ “Vâng, làm phiền anh rồi, chuyện vừa rồi cho tôi xin lỗi. “Hứa Tri Ngôn dắt tay bé gái, thấp giọng nói xin lỗi. “Thật ra… “ Cậu còn chưa nói hết, thì đã bị người đàn ông ngắt lời. “Không sao, cậu cứ xem như tôi chưa nói gì hết, nào, đến đây xem phòng của hai người này. “ Bạch Tẫn dắt hai người họ đi dọc hành lang hẹp dài, đi đến một khu vực khác của căn 1402. Không thể không nói, sau khi căn hộ này được chủ nhà cải tạo lại, thì dáng vẻ trông thật kì quặc, cả căn nhà gần như được chia làm hai nửa, một nửa là khu vực phòng khách sáng sủa, còn một nửa thì cần phải đi qua hành lang tăm tối thì mới đến được. Hứa Tri Ngôn đã từng lén lút thăm dò nơi này bằng mắt khi còn ở trước cửa, bên trong đều là những căn phòng được khóa kín. Hứa Tri Ngôn dắt tay Hứa Tiểu Hoa đi vào với vẻ mặt kinh ngạc. Lần này là thật sự bất ngờ đấy. Căn phòng thiếu nhi này cũng được bài trí quá tốt rồi đó. Đây là một căn phòng trẻ em trung tính (nam nữ đều dùng được), tường được sơn màu vàng kem rất ấm áp. Trên chiếc giường nhỏ được vây quanh bằng hàng lan can bảo vệ có chiếc ga trải giường màu xanh lợt, bên trên có in những họa tiết hoạt hình rất đáng yêu, đồ chơi thì cái nào nên có đều có đủ. Bên trong chiếc hộp đựng đồ chơi dưới sàn, không chỉ có búp bê và các loại đồ chơi hình rau cải, mà còn có cả mô hình xe hơi và máy bay, gần như có thể đáp ứng hoàn hảo các nhu cầu vui chơi của mọi đứa trẻ. Một bên khác lại còn có cả nhà vệ sinh được thiết kế riêng cho con nít, các đồ dùng bên trong đều là đồ đặc chế, phù hợp với chiều cao của những đứa trẻ. “Tiểu Hoa, có thích không? Tối hôm nay con ngủ ở đây nha? “ Hứa Tri Ngôn ngồi xổm xuống, ngang hàng nhìn Hứa Tiểu Hoa. Thế mà Hứa Tiểu Hoa chẳng thèm nhìn cách bài trí trong đây dù chỉ một lần, nó chỉ cúi đầu nắm lấy vạt áo của Hứa Tri Ngôn. “Con muốn ngủ chung với ba ba. “ Hứa Tri Ngôn sờ sờ quả đầu của đứa con tiện nghi, khéo léo từ chối. “Không được đâu, con đã là một đứa trẻ bốn tuổi rồi, con phải học cách ngủ một mình. “ Trước hết, không nói đến việc liệu Hứa Tiểu Hoa có biến thành quái vật hay là không, cậu lại không phải là biến thái, cho dù hệ thống đã phân phối cho cậu thân phận người cha đơn thân, nhưng nếu không phải bất đắc dĩ thì cậu tuyệt đối sẽ không ngủ chung với đứa con gái quái vật này. “Nhưng, nếu có người xấu tới bắt con đi thì phải làm sao? “Hứa Tiểu Hoa lo lắng hỏi. “Không có đâu, nếu như có người xấu, thì ba ba nhất định sẽ đến cứu con mà! “ Hứa Tri Ngôn nghĩ, Boss lớn của hung trạch đang ở ngay sau lưng cậu rồi, cậu thật sự không cảm thấy mấy con quỷ quái khác trong đây có thể làm ra được chuyện gì. Nhưng mà để đề phòng lỡ như, cậu vẫn nói với Hứa Tiểu Hoa một câu: “Nếu như bất cẩn thả ra người nào đó kì quặc ở trong mấy ngóc ngách kì quái, vậy thì con hãy thả thêm mấy người nữa, để bọn họ xúm lại đánh nhau! “ Từ lực đập cửa lần trước có thể phán đoán ra, sức chiến đấu của Hứa Tiểu Hoa không hề thấp, nếu cho quái vật đông lên, thì nói không chừng còn có thể kích hoạt năng lực tiềm ẩn nữa đó. “Thật sao ba ba? “ “Đương nhiên là thật rồi! “ Làn đạn bị cách thức giáo dục làm cho sang chấn. 【Đây là kiểu logic thần kỳ gì vậy? 】 【Được đó, một kẻ xấu không đủ, phải thả thêm nhiều tên nữa, đợi cả

Chương 94: Hung Trạch ● Thật Đọc thêm »

Chương 93: Một Hồi Lạ Hai Hồi Quen

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~ ★★Một hồi lạ hai hồi quen là thành ngữ: trước lạ sau quen, ý là lần đầu gặp còn xa lạ, nhưng lần sau gặp thì thành quen biết. Ý nói con người gặp mặt nhau thêm vài lần thì sẽ tự nhiên trở nên thân thiết.Mình sẽ không thay đổi quá nhiều thành ngữ hay cách sử dụng từ ngữ  gốc của tác giả. Đối diện với sự trầm mặc của Bạch Tẫn, lẫn cánh tay đang xách cổ đứa trẻ nhân loại, Hứa Tri Ngôn dường như không biểu hiện ra một tí cảm giác bất ổn nào. Cậu cúi đầu nhìn mũi dép của mình, cứ như bản thân vừa làm xong một việc tốt, cần được khen ngợi. “Chỉ là, tôi vừa chùi một tí thì mấy con búp bê này liền cử động, cho nên có thể lau không được sạch cho lắm.” Hứa Tri Ngôn thật sự điềm tĩnh như những gì cậu thể hiện ra sao? Không, cậu bây giờ đang hoảng loạn muốn chết rồi! Tuy không hiện rõ tất cả lên vẻ mặt, nhưng lòng bàn tay đang cầm giẻ lau của cậu đã bắt đầu đổ mồ hôi. Tên biến thái này hắn dùng dây câu để trói các xác chết. Những sợi dây câu vừa trong suốt lại vừa chắc tay. Hứa Tri Ngôn vốn chỉ muốn biểu hiện ra sự thiểu năng trí tuệ và vô tri của mình, nên mới tùy tiện lau chùi một chút, để củng cố thêm thiết lập bé cừu non dính người ngốc nghếch. Kết quả không đụng thì thôi, hễ đụng là xảy ra chuyện ngay! Những thi thể này không được buộc chặt, xác này đụng xác kia, cậu chỉ mới chạm vô có tí xíu, mà tất cả những thi thể treo trên kệ trưng bày tĩnh vật đều đồng loạt đung đưa, nhìn giống như đội múa mạnh ai nấy nhảy. Chờ cậu bận bịu tay chân khiến đống xác này ngừng đung đưa xong, thì các động tác của đống xác và hình ảnh trên bức vẽ chưa hoàn thành của Bạch Tẫn đã… không thể nói là giống nhau như hai giọt nước nữa, mà là không hề có một điểm tương đồng. Nhưng chuyện đã đến nước này, Hứa Tri Ngôn lại không thể nằm lên đó để thế cho chúng, nên cậu chỉ đành căng da đầu, lao lên lau chùi chúng. “Ba ơi!” Tiếng gọi uất ức nghẹn ngào của Hứa Tiểu Hoa đã phá vỡ sự yên tĩnh trong căn 1402. Bạch Tẫn buông tay, không kịp thay cả dép, càng không có thời gian để ý đến nhóc con loài người rơi trên sàn nhà, hắn nhanh chân chạy đến tác phẩm nghệ thuật vẫn chưa hoàn thành của mình. Hắn cúi đầu nhìn tranh vẽ, rồi ngẩng đầu nhìn kệ trưng bày. Không chỉ là vết máu do hắn tận tâm bố trí đã biến mất, mà ngay cả cách bài trí động tác và thứ tự trước sau của mấy cái xác cũng đều đã hoàn toàn thay đổi! Hứa Tri Ngôn ném giẻ lau, ngồi xổm trên đất, ôm lấy Hứa Tiểu Hoa đang phóng sang đây như một viên đạn, cậu nhìn búi tóc nhỏ sau đầu của con gái cưng, lén nuốt nước miếng. Con cưng ơi! Nếu lát nữa tên biến thái đó điên lên, thì con nhất định phải bảo vệ ba cho thật tốt đó nhé! Một bên khác, Hứa Tiểu Hoa bổ nhào vào lòng Hứa Tri Ngôn với một bụng ấm ức. “Hu hu hu hu hu, con tưởng là ba không cần con nữa rồi, con sợ lắm ba ơi…” “Không sao đâu không sao đâu, tại ba với chú hàng xóm nói chuyện có hơi lâu chút đó mà.” Nói xong, Hứa Tri Ngôn lén liếc nhìn Bạch Tẫn bên kia. Thấy đối phương vẫn đứng trước tấm bạt vẽ với vẻ mặt nghiêm trọng, cậu không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: “Chú này là người tốt, chú nói sẽ cho chúng ta ở lại, và còn nhường cho chúng ta ở trong phòng lớn nữa!” ★★Tấm bạt ở đây là chỉ vải vẽ tranh, người ta ko chỉ vẽ trên giấy đâu, mà còn có cả vải để vẽ và in tranh nữa. Vẻ mặt Hứa Tiểu Hoa kinh hoàng. Nó đã quên mất tại sao vừa nãy cái chú kia lại xách cổ mình, nhưng sự khiếp sợ vẫn vô thức in sâu trong đầu. “Đương nhiên là thật rồi!” Hứa Tri Ngôn mỉm cười hiền hòa như một người cha già. Bạch Tẫn nghe thấy đoạn đối thoại này, rồi lại nhìn thấy vầng sáng thánh mẫu bao trùm cả người cậu thanh niên xinh đẹp, đôi mắt bỗng chốc khóa chặt trên gương mặt kia. Thôi bỏ đi. Người đẹp đơn thuần như này nên nhận được nhiều ưu ái hơn. Hắn đẩy đẩy gọng kính, vươn tay gỡ bức vẽ chưa hoàn thành trên giá vẽ xuống, tùy tiện quăng sang một bên, dần dần khôi phục cảm xúc. “Tôi sẽ dọn dẹp chỗ này một chút, hai người sang sảnh phụ đợi tôi.” ★★Phòng khách chính chuyên dùng để tiếp đãi khách khứa sẽ gọi là phòng khách, và còn 1 loại phòng tương đương vs phòng khách trg kiến trúc xây dựng, nhưng riêng tư, thích hợp làm việc hay bàn chuyện riêng thì gọi là sảnh phụ/ phòng bên… Hứa Tri Ngôn biết chuyện này xem như đã qua rồi, cậu thở phào nhẹ nhõm. “Vậy làm sao mà được chứ…” Cậu nhìn Bạch Tẫn đang xắn tay áo, miệng nói lời

Chương 93: Một Hồi Lạ Hai Hồi Quen Đọc thêm »