Chương 112: “Đêm Qua Hai Người Ở Cùng Nhau? “
Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: inkheart.icu/Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~ “Cốc cốc cốc- – “ Nanncey có hơi căng thẳng khi đứng trước cửa căn 1402. Cậu ta không khỏi ấn ấn vành nón, để bản thân trông như một người thợ sửa chữa bình thường. Thật ra ngay khi lên đến tầng này, thì cậu ta đã có chút hối hận. Tại sao cứ phải đến đây? Là bởi vì câu khen ngợi đó sao? Nanncey cảm thấy suy nghĩ của mình giờ đây rất loạn. “Két – – “ Cửa đã mở ra. Ánh sáng ấm áp bên trong căn nhà soi rọi hành lang mờ tối, Nanncey bất ngờ, nheo mắt, đợi đến khi nhìn thấy được mặt của người bên trong thì sắc mặt cậu ta đột nhiên trở nên nghiêm trọng. Người mở cửa không phải là Hứa Tri Ngôn, mà là một người đàn ông lạ mặt. Chiếc kính gác gọn trên sống mũi người đàn ông, anh ta đi chân trần, không gài nút áo, để lộ bộ ngực trần. “Cho hỏi cậu tìm ai? “ Thấy cách ăn mặc của Nanncey, đối phương lại hỏi thêm một câu: “Tôi không nhớ là mình có gọi người đến kiểm tra đường điện. “ Rõ ràng nhìn thì thấy là một NPC cư dân tại gia bình thường, nhưng lại truyền đến một cảm giác áp bức khó hiểu. Nanncey nhớ người này. Có một lần, cậu ta đi đêm ngang qua tòa nhà này, đã nhìn lên theo thói quen, cậu ta nhìn thấy Hứa Tri Ngôn đã cùng người này đứng bên cửa sổ. Tuy rằng khoảng cách quá xa, không thể nhìn rõ được, nhưng vẫn có thể cảm giác được sự thân mật qua động tác của hai người. Nanncey không để chuyện này trong lòng, cậu ta hỏi. “Hứa Tri Ngôn có ở đây không? “ Thường hay xảy ra chuyện người chơi bức hại NPC trong phó bản. Dù sao đây cũng là trò chơi sinh tồn, mỗi ngày lưỡi dao đều phải dính máu, không biết ngày nào thì sẽ ch.ết. Mà ở trong phó bản, vốn không phải NPC nào cũng cần người chơi chém gi.ết, ở trong đó cũng có không ít NPC chức năng, bọn họ hiền lành xinh đẹp, nên có kha khá người sẽ phát tiết chút gì đó lên họ. Nanncey nghĩ bản thân nên tôn trọng khuynh hướng tính dục kì lạ của Hứa Tri Ngôn, tìm một người đàn ông đẹp trai hình như cũng không có vấn đề gì? Bạch Tẫn nghe thấy câu hỏi này, không những không tức giận mà còn cười ghê hơn nữa. “Hai người quen nhau à? “ Ý cười đó không tới đáy mắt, lời nói ra cũng mang theo vài phần lạnh lẽo. Nó có chút tức giận. Quả nhiên đúng là một tên nhóc lừa đảo nhỉ? Lúc trước rõ ràng đã nói là không quen, nó thế mà còn tin rồi. Bây giờ người cũng đã tìm đến tận cửa, nó muốn xem xem Hứa Tri Ngôn dự định sẽ giải thích như thế nào. Tuy rằng sức mạnh đã bị áp chế đôi chút, trước khi đi Hứa Tri Ngôn còn thêm cho Bạch Tẫn nhiều hạn chế mới, nhưng dù sao thì đây cũng là địa bàn của nó. Nanncey gần như cảm nhận được sự dao động năng lượng trong căn hộ 1402 ngay lập tức. Cậu ta lùi lại vài bước, thanh song đầu đao không biết đã xuất hiện từ bao giờ, bay lượn một vòng điêu luyện trên không trung, bày ra tư thế phòng bị. “Anh là ai? “ NPC bình thường không thể nào có mức dao động năng lượng lớn đến vậy. Câu hỏi này như là đã chọc cười Bạch Tẫn. “Tôi ấy à? Tôi chính là người yêu của em ấy, là người giám hộ cho con của em ấy. “ Lúc nói lời này, cằm dưới của Bạch Tẫn giương cao, dường như rất là tự hào. Thật ra nó có hơi mâu thuẫn. Nó cảm thấy bản thân đúng là thích Hứa Tri Ngôn. Sức sống cuồn cuộn của đối phương, cùng thân thể hoàn mĩ không tì vết, ngay cả cái thói tham lam tệ hại trộn lẫn với vẻ ngây thơ đơn thuần, thứ gì cũng hấp dẫn nó cả, khiến nó say mê không thôi. Nhưng mà sức mạnh bị áp chế, tự nguyện và bị động làm chó, ít nhiều cũng có chút khác biệt. Vòng cổ xương trắng đó, nếu được đeo lên chiếc cổ trắng trẻo kia của đối phương thì có lẽ sẽ rất là đẹp… khụ, nhưng điều này thì Bạch Tẫn chỉ dám tưởng tượng ở trong đầu mà thôi. Nào ngờ, Nanncey ở ngoài cửa cũng không chịu yếu thế. Nhìn vẻ mê luyến đầy tim đầy mắt của NPC trước mặt, Nanncey khó nhịn mà cười khẩy. “Chẳng qua là bị cấy ghép một số ký ức giả mà thôi, xem ra thân phận của anh ta cũng thật phức tạp. “ “Hai người không phải người chung một đường, cho dù anh có cắm sâu rễ tình với anh ta, thì anh ta cũng không bao giờ nhìn thẳng… “ Lời còn chưa dứt, thì nụ cười của Nanncey đã không còn giữ được nữa. Cậu ta đột nhiên phát hiện, không biết từ bao giờ, mà những thứ sau lưng mình đã bị bóng tối nuốt chửng. Cảm giác không có đường lui như thế này thật sự không hay lắm. NPC trước mặt này dường như đang muốn giết chết cậu ta. Thanh niên tóc bạc quăng cái nón vào màn đêm
Chương 112: “Đêm Qua Hai Người Ở Cùng Nhau? “ Đọc thêm »