Kế Thừa Phòng An Toàn Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 122: Một Ít Thù Lao

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Hứa Tri Ngôn quay mặt đi, cảm nhận những nụ hôn vụn vặt rơi trên hõm cổ, nhịn không được mà khuyên nhủ. "Thương vụ này rất là hời đó thưa anh Bạch. " "Trên đời này không có bạn bè vĩnh viễn, nhưng lại có lợi ích vĩnh viễn. " "So với mối quan hệ được xây dựng dựa trên tình yêu và nhục dục thì mối quan hệ mà chúng ta có được sau khi lấy được thứ mà mình cần mới là vững chắc nhất, anh biết cách sống của tôi mà, anh chỉ cần cung cấp cho tôi đủ lợi ích là được. " Cậu cố hết sức để trình bày quan điểm của mình, đáng tiếc bên tai chỉ có tiếng thở gấp gáp của người đàn ông. Hứa Tri Ngôn dùng sức vặn người một lúc, gần như nghiêng cả người sang, thì mới có thể khổ sở mà tránh khỏi những cái hôn đó, nhưng mãi không có được câu trả lời khiến cho Hứa Tri Ngôn cảm thấy bức bối và cáu gắt. "Đừng, đừng có gặm nữa! " Mẹ kiếp, được hay không thì nói một lời cho chuẩn đi. Đáp lại cậu là tiếng cười khẽ của Bạch Tẫn. Tiếp theo đó, cậu cảm thấy cả người bị lật lại, bàn tay của người đàn ông cứ lởn vởn dạo chơi trên hõm eo cậu. "Nè nè, Bạch Tẫn, tôi cảm thấy bây giờ anh làm như vậy là không có sáng suốt đâu… " Hứa Tri Ngôn cắn lưỡi mình một hồi, muốn giữ cho đầu óc luôn trong trạng thái minh mẩn, dùng biện pháp đối thoại để giải quyết nguy cơ này. "Sợ đến vậy sao? " Bạch Tẫn thở dài. "… Cái, cái đó, là con người thì ai cũng sẽ sợ mà! " Nếu như Bạch Tẫn chỉ giống như con người bình thường, thì Hứa Tri Ngôn nói không chừng sẽ mang theo tâm lý bản thân xui xẻo, nửa đẩy nửa xuôi mà chấp nhận số phận, cùng lắm thì coi như là bị chó cắn, đến lúc đó có thể dùng lý do chấn thương vì công việc mà đòi bên A được một khoản. Nhưng sau khi nhìn thấy cái thứ đó, thì chỉ cần nhớ lại thôi thì tim phổi cậu đã nhảy dựng cả lên. Đuma nó, con người thật sự có thể cùng quái vật ở bên nhau hay sao? Sẽ ch.ết đó! Với cái kích cỡ đó thì chắc chắn sẽ mất mạng thật đó! Vì cái mạng nhỏ của bản thân cậu không thể đồng ý được. Do đó, Hứa Tri Ngôn đành phải cố gồng mình, làm sáng tỏ lợi ích và hậu quả của mối quan hệ này. "Nếu như anh từ chối giao dịch, vậy thì một khi tôi rời khỏi được căn phòng này, tôi sẽ chạy cho thật xa, đến lúc đó sẽ không có ai đến giúp anh hoàn thành tác phẩm cuối cùng nữa, anh sẽ bị nhốt ở chỗ này suốt đời. " "Chuyện này có đáng hay không? Vì lòng tham nhất thời thật sự không đáng chút nào! " Hứa Tri Ngôn vừa thở dốc vừa cố làm cho giọng mình nghe có vẻ lạnh lùng và cứng rắn một chút, lớn giọng nói. "Đương nhiên, có thể anh sẽ gặp được người khác giúp đỡ mình, nhưng tôi cảm thấy khi Hệ Thống Chủ phát hiện ra anh đã khôi phục trí nhớ thì chuyện hoàn thành tác phẩm cuối cùng sẽ không phải là chuyện mà một người bình thường nào cũng có thể giúp anh được đâu, anh cần một người nắm chắc xác suất thành công 100% để giúp mình. " "Bạch Tẫn, đối với anh mà nói tôi rất là quan trọng, anh cần tôi. " Nhưng đi kèm với điều đó, Hứa Tri Ngôn cũng thuận thế đưa ra một vài yêu cầu của bản thân. "Tôi cũng cần anh, Bạch Tẫn, tôi cần anh giúp tôi giải cứu những cư dân ở đây thoát khỏi sự thống khổ vô vọng này sau khi anh khôi phục được sức mạnh. " Bạch Tẫn nhìn một lượt từ trên xuống dưới, có lẽ là do lâu năm không có vận động và phơi nắng nên eo của cậu trai trắng đến kinh ngạc trên bàn ăn sẫm màu, hai hõm eo nông nông lúc ẩn lúc hiện theo sự giãy dụa của người dưới thân. Nhận thấy thể lực của Hứa Tri Ngôn thật sự không ổn, mới bị đè có chút xíu mà phần da thịt trên eo đã bắt đầu hơi rịn mồ hôi rồi. Cuối cùng, nó sờ eo của Hứa Tri Ngôn thêm một cái rồi vẫn lựa chọn gỡ dây lưng đang trói tay của cậu trai ra. Hứa Tri Ngôn thật sự rất là thông minh. Kế hoạch ban đầu của Bạch Tẫn là sau khi xảy ra chuyện đó rồi, thì sẽ dùng một số lợi ích mê hoặc Hứa Tri Ngôn, để cậu giúp nó hoàn thành tác phẩm cuối cùng. Nhưng nó không ngờ được rằng, chỉ mang chuyện này ra nói thôi mà cậu trai đã có thể nắm bắt được điểm mấu chốt, đổi khách thành chủ, coi như là quân cờ mà mang ra giao dịch. Nó quả thực cần đến Hứa Tri Ngôn. Cơ hội để hoàn thành tác phẩm cuối cùng, cũng chỉ có một lần. Loại chuyện cần đảm bảo thành công trong một lần như thế này, nếu như thật sự đưa cho người bình thường nào khác làm, thì nó thật sự không thể nào yên tâm được. Mà 'người chơi' phần lớn sẽ không bước vào tòa nhà này nữa. Cảm nhận được tay được thả ra, Hứa Tri Ngôn

Chương 122: Một Ít Thù Lao Đọc thêm »

Chương 121: Cả Người Từ Trên Xuống Dưới Chỉ Có Miệng Là Cứng Nhất

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Cảm giác cả người lơ lửng trên không thật không ổn chút nào. Nếu như Hứa Tri Ngôn mở điện thoại nhìn thoáng qua phòng phát sóng, thì sẽ phát hiện, kể từ khi cậu bước qua cửa phòng, thì cả phòng livestream lại lần nữa bước vào trạng thái bảo trì sửa lỗi. 【Phát hiện lỗi hệ thống, đang tiến hành khắc phục sự cố! 】 【Chuyện gì nữa vậy, hết nói nổi, sao lại hỏng nữa rồi? 】 【Chẳng lẽ trong căn phòng này có nguồn từ trường lạ nào hay sao? Trước kia chỉ xảy ra lỗi khi vào phòng ngủ thôi mà, bây giờ chẳng những sửa không xong mà còn mở rộng phạm vi nữa à? 】 【Cảnh tượng cuối cùng là tên biến thái kia cười với Tiểu Bách Vạn ấy, các người có để ý đến hay không, hình như phòng khách đã được sửa sang lại rồi đấy! 】 【Sửa xong chỉ trong một đêm, tên biến thái này cũng có chút tài năng đấy, nói ra thì chắc cái nơi này đúng là địa điểm nuôi dưỡng NPC cho phó bản thành phố rồi. 】 【Nhắc mới nhớ, mọi người có phát hiện ra cái tên họa sĩ biến thái này có chút giống với Xà Thần ở phó bản trước không? 】 Đêm qua, sau khi Hứa Tri Ngôn đã giải mã được một số thông tin phó bản, thì đã có càng nhiều người ý thức được rằng NPC trong phó bản vốn không phải hoàn toàn đều được sản xuất hàng loạt theo lô. Những NPC có thẻ 【ổn định】 này hình như còn có công dụng khác nữa. 【Mẫu mặt thì có hơi giống, ông mà không nói là tôi không có để ý đến luôn á! Nhưng mà khí chất thì khác quá trời. 】 【Anh mãnh top đó tuy mạnh nhưng mà bị khờ, còn cái tên này thì dù nhìn như thế nào đi chăng nữa thì cũng giống như đang cố nén ý đồ gì đó. 】 【Khí chất quả nhiên sẽ ảnh hưởng đến con người. 】 【À, hèn gì tôi cứ thấy tên biến thái này nhìn sao cũng thấy quen quen, thì ra là có khuôn mặt giống với Xà Xà ở phó bản trước, chẳng lẽ cả hai người đều dùng chung một đoạn dữ liệu à! 】 【Tôi thấy chắc là vậy! Chứ nếu không thì sao cả hai đều thấy yêu thích Tiểu Bách Vạn chứ, hehe. 】 Thế nhưng Hứa Tri Ngôn không có rảnh rỗi để xem thử làn đạn đã phát hiện ra 'bí mật' gì. Cậu đang bị Bạch Tẫn ôm, cả người cứ vặn vẹo trong vòng tay của người đàn ông, vừa rồi không tìm thấy vòng tay xương trắng, cả người cậu đều thấy không được khỏe. Nhưng mà Bạch Tẫn lại không nghĩ theo hướng đó, nó cho rằng người trong lòng chỉ là đang ngại ngùng thôi. Cho đến khi bị ấn vào ổ chăn trong phòng ngủ chính, thì Hứa Tri Ngôn vẫn đang điên cuồng vặn xoắn não. Nếu như vòng tay xương trắng đã mất thật rồi, vậy tên biến thái này chẳng phải đang diễn trước mắt cậu sao? Còn có gì để mà giả vờ giả vịt nữa chứ? Chậc, thật là thú vui xấu xa. Cậu khinh thường Bạch Tẫn ở trong lòng, nhưng không dám nói ra miệng. "Đang nghĩ gì đấy? Sao tim đập nhanh vậy? " Bạch Tẫn đặt người xuống giường, nó nhìn cậu trai đang nhíu mày lại, vươn tay ra vờ như vô tình đặt lên ngực đối phương. Cảm nhận được nhịp tim phập phồng liên hồi trong lồng ngực, nó bắt đầu lo lắng cho cơ thể yếu ớt của con người. "Bệnh rồi sao? " Chẳng lẽ do đêm qua ngâm nước lạnh cả đêm nên đổ bệnh rồi à? Chẳng trách hôm nay lại mất hết sức sống, không còn vênh váo như thường ngày. "Hả? " Hứa Tri Ngôn không hiểu tại sao Bạch Tẫn lại nghĩ sang hướng là cậu bị bệnh, nhưng khi nhìn thấy sự quan tâm đong đầy trong đôi mắt sâu thẳm kia, thì cậu lại gật đầu thuận theo câu nói đó. "Ừm, hơi đau đầu, cơ thể thấy không được thoải mái, thấy hơi lạnh. " Nói rồi, cậu ngồi lên giường, lấy chăn quấn quanh người, cúi đầu xuống ra vẻ như đang bị bệnh. Không biết sự áp chế có còn hay không nữa, cứ diễn trước đã rồi tính sau. Việc giả bệnh cho hiệu quả rất rõ rệt. Bạch Tẫn lập tức cúi người xuống, đặt tay lên trán cậu trai. "… Hửm? Hình như đâu có nóng? " Ngay khi nó đang nghi ngờ thì Hứa Tri Ngôn vội lắc đầu, vừa ôm lấy cánh tay của Bạch Tẫn vừa dùng chất giọng đầy tủi thân nói: "Có phải tôi sắp bệnh ch.ết rồi không? " "Phụt — — sao mà vậy được, em còn khỏe mạnh lắm. " Bạch Tẫn nhịn không được cười phá lên, nó dứt khoát thuận thế ngồi gọn xuống, để mặc cho Hứa Tri Ngôn ôm mình, nhỏ giọng an ủi. "Cho dù người trong cả tiểu khu này đều ch.ết sạch hết, thì em cũng sẽ không ch.ết. " "… " Hứa Tri Ngôn bị câu an ủi này làm cho câm nín không nói được lời nào. Lại còn có kiểu an ủi người ta như vậy sao? Dis m.ẹ nó chứ người trong tiểu khu đều chết sạch. Nhưng mà tin tốt là cậu đã sờ được vòng tay xương trắng trên người Bạch Tẫn, cả người Hứa Tri Ngôn liền nhẹ nhõm. Xem ra là do cậu nghĩ nhiều rồi. Hứa Tri Ngôn buông Bạch Tẫn

Chương 121: Cả Người Từ Trên Xuống Dưới Chỉ Có Miệng Là Cứng Nhất Đọc thêm »

Chương 120: Có Lẽ Cũng Không Tệ Đến Vậy

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Ngồi xe ba bánh trong đêm giá rét sẽ có cảm giác như thế nào? Hứa Tri Ngôn cảm thấy thứ này chạy còn nhanh hơn cả hai chân của mình. Đương nhiên, nếu như sau lưng không có đám đông cư dân đuổi theo, thì cậu có thể sẽ càng cảm thấy tốt hơn nữa. Sau khi ổn định lại hơi thở, ngồi vào trong xe, Hứa Tri Ngôn vừa nhìn những cư dân dần bị bỏ lại phía sau vừa ngoái đầu hỏi ông chủ. "Ông chủ, kích thích không? " "Kích thích! Kích thích! " Ông chủ nào đã nhìn thấy cảnh tượng này bao giờ, vùi đầu đạp xe điên cuồng một mạch, đạp đến mức bàn đạp suýt thì tóe lửa. Ngay lúc Hứa Tri Ngôn đang quan sát trạng thái của nhóm cư dân, thì ông chủ răng sứt lo sợ đám người đằng sau sẽ làm ảnh hưởng đến những người khác, cho nên đã vội vàng rẽ vào con đường nhỏ ngày hôm qua, tiến thẳng về hướng cánh cửa nhỏ ở ẩn giấu sau thảm thực vật. Hứa Tri Ngôn cũng thở phào nhẹ nhõm khi bóng dáng cư dân dần khuất tầm mắt. Từ góc nhìn của cậu thì những cư dân này giống như đã bị thứ gì đó khống chế vậy. Tất cả mọi người đều mặc đồ ngủ, chân đi dép lê, cứng nhắc di chuyển với tốc độ cực kì nhanh, như là lũ quái vật không có ý thức. Cuối cùng thì hai người đã đến trước dải cây xanh. Ông chủ răng sứt dừng xe lại, tựa lên xe hít thật sâu, thò đầu ra đằng sau xem thử. Xác định không có ai chạy theo liền thở phào nhẹ nhõm, run rẩy nói: "Nhóc này… cậu, chuyện của cậu cũng kích thích quá rồi đấy! Tôi đã lâu rồi không có nhìn thấy nhiều người như vậy! Rất là nhiều người! " Sau khi đã xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, ông chủ răng sứt liền xua tay với Hứa Tri Ngôn. "Thôi được rồi, chắc là mất dấu rồi, cậu mau đi đi, đêm khuya thế này lạnh lắm. "Ông ta vui vẻ cười haha, cũng không hỏi tại sao cậu lại bị những cư dân kia đuổi theo. Hứa Tri Ngôn mím môi, đột nhiên cầu cứu. "Tôi đã gặp phải một chút chuyện, hôm nay có thể đến chỗ của ông ở tạm một đêm không? Bên ngoài có chỗ nào để ở không? " Cậu thực sự đã từng nghĩ qua, liệu có nên tự mình trực tiếp ra ngoài tiểu khu để tìm kiếm hay không, nhưng cuối cùng vẫn bị những chuyện khác làm lỡ mất, hiện tại thời điểm này rất là thích hợp. Nghe thấy yêu cầu này, ông chủ răng sứt lắc đầu từ chối như điên. "Việc này không được đâu, không được. " "Cậu là người ở trong tiểu khu, sao mà qua đêm ở bên ngoài tiểu khu được, chuyện này nhất định là không được. " Thấy ông chủ kiên quyết đến như vậy, Hứa Tri Ngôn cúi đầu, than thở nói. "Nếu ngay cả ông cũng không chịu chứa chấp tôi, vậy thì khi về nhà tôi sẽ bị đánh ch.ết mất… " "Hả? Đánh ch.ết? "Ông chủ răng sứt không ngờ rằng Hứa Tri Ngôn dường như đang trải qua chuyện bạo lực bất công gì đó. "Đúng vậy. "Hứa Tri Ngôn gật gật đầu. "Người thương của tôi có xu hướng bạo lực, nếu như tôi về trễ thì anh ta sẽ đánh tôi, nhưng càng như thế thì tôi lại càng không muốn trở về, hôm qua là sinh nhật của tôi, anh ta nói phải đánh tôi, nên tôi đã bỏ chạy… " Cậu bắt đầu lải nhải kể khổ, mưu toan làm cho ông chủ lương thiện trước mặt này cảm động. Hiệu quả rất rõ rệt, biểu cảm của ông chủ răng sứt đã dịu hơn không ít. Ông ta không kìm được mà nghĩ đến món mì trường thọ hôm qua, rồi ngẩng đầu nhìn thóang qua cậu trai trẻ đang cúi đầu với vẻ mặt cô đơn, buồn bã. Cuối cùng ông chủ răng sứt nghiến răng, gật đầu nói: "Đi thôi, chỉ một đêm thôi đấy… nhưng mà nói đến đối tượng có xu hướng bạo lực kiểu này thì tôi kiến nghị cậu nên ly hôn đi. " "Chẳng phải sao! "Hứa Tri Ngôn phụ họa. Trong phòng phát sóng, làn đạn bị chọc cười bởi những lời lẽ nhảm nhí của Hứa Tri Ngôn. 【Hahahaha xu hướng bạo lực, ai bạo lực ai chứ. 】 【Chủ yếu là cậu ta diễn giống quá, nói tới tôi sắp tin luôn đây, tôi thấy cậu ta chẳng qua chỉ là muốn ra ngoài kia mà thôi. 】 【Nhắc mới nhớ, người chơi thật sự có thể ra khỏi phạm vi hoạt động hay sao? 】 【Tôi cảm thấy là không được, nhưng dựa theo phạm vi lúc trước đến đây, thì có lẽ là không thể qua đường được. 】 【Tò mò! Tôi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy có người đi tìm ch.ết kiểu này. 】 Hứa Tri Ngôn đứng ở một bên nhìn ông chủ răng sứt lén la lén lút mở cửa, trái tim của bản thân cũng đập bình bịch bình bịch theo. "Két— — " Cánh cửa nhỏ bị ẩn giấu được đẩy ra, ông chủ kéo xe sang đó trước, rồi mới gọi Hứa Tri Ngôn theo sau. Hứa Tri Ngôn ngoan ngoãn đi theo, bước một chân ra khỏi tiểu khu. Thành phố cổ quái tối đen như mực lần nữa xuất hiện ở trước mắt. Ông chủ răng sứt không có lên xe mà là đẩy

Chương 120: Có Lẽ Cũng Không Tệ Đến Vậy Đọc thêm »

Chương 119: Gông Xiềng Đã Xuất Hiện Vết Nứt

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ "Lúc vẽ tranh anh nghĩ đến cái gì vậy? " "Nghĩ đến em. " Bạch Tẫn bình thản trả lời. Nó cảm thấy bản thân đã ám chỉ từ trước rồi, ví dụ như  có thể thứ mà nó vẽ không phải là thứ mà Hứa Tri Ngôn cần. Nhưng đối với mệnh đề này, thì quả thực thứ mà Bạch Tẫn nghĩ đến đầu tiên chính là cậu trai xinh đẹp trước mắt này. Nó nhìn sang phía Hứa Tri Ngôn đang bối rối đứng ngây ra tại chỗ. Có lẽ là do xấu hổ. Khuôn mặt của cậu trai đỏ bừng, lớp da lộ ra bên ngoài cũng ửng sắc hồng. Bạch Tẫn đột nhiên phát hiện ra bức tranh vừa rồi vẽ không đúng, sau khi trải qua nhữnh chuyện đó thì làn da của cậu trai nằm trên vải nhung không nên là màu trắng nõn, màphải thêm một lớp phớt hồng thì mới đúng. Nó cúi đầu nhìn bảng pha màu trong tay, thở dài. Cũng không biết hôm nay còn có thể sửa được nữa không. Không như Bạch Tẫn đang bình tĩnh cân nhắc làm sao để chỉnh sửa bức tranh. Hứa Tri Ngôn đã tức điên rồi. Cậu giơ ngón tay chỉ vào mũi Bạch Tẫn, ấp úng cả nửa ngày, cuối cùng cũng chẳng thể thốt ra được một câu. Đợi đến khi cậu nhớ ra còn có thể ấn hắn ta xuống đất, thì Bạch Tẫn đã lên tiếng trước khi mệnh lệnh được ban xuống. "Tôi đều là dựa theo đề tài em cho để sáng tác. " "Mấy thứ như linh cảm rất khó nắm bắt, không ai có thể đảm bảo được bản thân sẽ sáng tạo ra cái gì, tôi đã từng nói với em rồi, tôi có thể sẽ không vẽ ra được thứ mà em muốn. " Bạch Tẫn lùi sang bên cạnh vài bước, sợ rằng lúc mình bị ấn xuống sàn thì sẽ làm hỏng bức tranh mất. "Tôi không biết em muốn tôi tạo ra một tác phẩm như thế nào, nhưng kể từ sau khi gặp được và khi nghe được đề tài này, thì tôi chỉ có thể nghĩ đến em. " Hứa Tri Ngôn nghe mấy lời đường hoàng của đối phương, thì gần như là tức cười. Nhưng nghĩ đến khi sáng tác 《Giấc Mộng Đẹp Cuối Cùng》thì cậu quả thực cũng chưa gặp Bạch Tẫn, cho nên chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận lời biện hộ này. Vài phút sau, Hứa Tri Ngôn xem như là đã kéo được lý trí trở về. Đầu tiên, cậu đi đến nhà bếp tìm một mảnh vải đen che bức tranh lại, sau khi không còn nhìn thấy thứ chướng mắt này, thì cậu cuối cùng cũng đã có thể nói chuyện với Bạch Tẫn một cách bình thường. "Về việc sáng tác…, thôi, anh trực tiếp xem bức tượng điêu khắc này đi. " Hứa Tri Ngôn giơ điện thoại lên, trong đó có hình quả cầu dây điện đỏ mà cậu đã chụp hồi trưa. Bạch Tẫn mặt không biểu cảm nhận lấy điện thoại, lòng hơi nghi hoặc. Nó không ngờ tới sẽ được bỏ qua dễ như vậy, còn tưởng rằng phải chịu một trận đòn nữa chứ, xem ra mệnh đề này đối với Hứa Tri Ngôn mà nói thật sự rất quan trọng. Hứa Tri Ngôn dè dặt quan sát biểu cảm của Bạch Tẫn. Chỉ thấy sau khi nhìn thấy bức ảnh trong điện thoại, thì vẻ mặt của đối phương có hơi kỳ quặc. "Đây chắc là tác phẩm mà anh đã tạo ra trước khi mất trí nhớ, tên gọi là Giấc Mộng Đẹp Cuối Cùng, nghe nói chủ đầu tư đã bỏ ra số tiền rất lớn mời anh đến làm. " Hứa Tri Ngôn thử giải thích cho Bạch Tẫn hiểu về nguồn gốc và ý nghĩa của cái thứ này. "Gần đây tôi có đi quan sát, có không ít cư dân khi đi ngang qua đều sẽ ngắm nhìn quả cầu dây điện khụ, quả cầu điêu khắc này. " "Sau khi các cư dân ngắm nhìn nó xong, thì biểu cảm khuôn mặt liền trở nên nhẹ nhõm, giống như lại lấy được nguồn năng lượng nào đó từ trong quả cầu này vậy? Người ở trung tâm giao dịch nhà đất cũ cũng nói như vậy đó. " Nghe xong lời giải thích, Bạch Tẫn lắc đầu. "Không thể nào, đây không phải là tác phẩm của tôi. " "Hả? " Hứa Tri Ngôn không ngờ vòng vo một hồi, đối phương lại phủ nhận. Nhưng nhìn bộ dạng chê bai của Bạch Tẫn, thì cậu lại bắt đầu nghi ngờ chẳng lẽ  nghệ thuật gia Bạch Tẫn mà trung tâm giao dịch nhà cũ nhắc đến và cái người đang đứng ở trước mặt cậu đây lại không phải là cùng một người? Còn chưa đợi cậu đặt câu hỏi thì Bạch Tẫn đã chỉ vào bức ảnh trong điện thoại, hỏi ngược lại: "Bức tượng điêu khắc trong bức ảnh này vừa sơ sài lại thô ráp, dùng các thanh sắt để chống đỡ, em cảm thấy có đẹp không? " "Không đẹp. " Hứa Tri Ngôn thành thật trả lời. Cậu đã sớm thấy quả cầu dây điện này không có đẹp mắt rồi. Bạch Tẫn gật gật đầu, nói tiếp: "Nghệ thuật không phải là sáng tạo một cách vô tổ chức, vật thể điêu khắc hình tròn này hình như được tạo ra từ rất nhiều sợi dây, vừa không có mỹ cảm vừa không có ngụ ý, nếu như ngay cả thứ này cũng có thể gọi là nghệ thuật, thì chi bằng chủ đầu tư tự nặn ra một cái đi. " Nói

Chương 119: Gông Xiềng Đã Xuất Hiện Vết Nứt Đọc thêm »

Chương 118: Giấc Mộng Đẹp Cuối Cùng

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Hứa Tri Ngôn rất thích phòng ngủ chính. Bởi vì chỗ này có thể chặn được phòng phát sóng. Nhưng mà điều đáng tiếc duy nhất là ở đây chỉ có một chiếc giường, không có bàn hay ghế nào khác để cậu có thể ngồi nói chuyện. Cậu tựa lên giường như không có xương sống, cúi đầu lướt điện thoại, xem qua doanh thu của các đơn hàng mấy ngày nay. Sở Phi rất nỗ lực, thu nhập của mấy hôm nay rất là tốt, ngoài việc Thời Gian Chuẩn Xác bị cắt giảm, thì hiện tại vẫn chưa có chuyện lớn nào xảy ra cả. Hy vọng đối phương sẽ nhanh chóng tuyển được nhân viên giao hàng mới. Lúc Bạch Tẫn vào phòng, thì liền bắt gặp ngay bộ dạng lười biếng Hứa Tri Ngôn. Nó đưa cốc sữa nóng trên tay sang. "Uống xong thì đi ngủ đi. " Con người thì cần phải được nghỉ ngơi đầy đủ, tuy rằng mấy ngày nay Hứa Tri Ngôn trông chẳng có vẻ gì là cần đi ngủ cả, nhưng Bạch Tẫn ít nhiều vẫn có chút lo lắng cho cơ thể nhân loại yếu ớt của cậu. Hứa Tri Ngôn cất điện thoại, nhận lấy cốc sữa, ngửa đầu uống sạch. "Mới có mấy giờ thôi mà. " Sau đó thì tùy ý đặt cốc sang một bên, cậu vốn không quan tâm đến thời gian, đối với người chơi trong trò chơi vô hạn mà nói, muốn ngủ ngon trong trò chơi thì quá là xa xỉ rồi. Khi vừa trở về thì cậu đã bổ sung một lượt tinh thần lực và thể lực rồi, bây giờ hoàn toàn không thể ngủ được. Nghĩ đến kế hoạch của mình, Hứa Tri Ngôn cởi dép và ngồi vào giữa giường, vỗ vỗ cạnh giường, ra hiệu cho Bạch Tẫn ngồi xuống, rồi hờ hững mở lời. "Tôi có một thắc mắc liên quan đến nghệ thuật, hy vọng anh có thể giúp giải đáp một chút. " Tuy nói Bạch Tẫn không nhớ 《Giấc Mộng Đẹp Cuối Cùng》và những tác phẩm khác, nhưng dù gì thì cũng là do đối phương thiết kế, nên chắc là sẽ có một vài kiến giải độc đáo. "Nếu như, tôi nói là nếu như bảo anh lấy giấc mơ đẹp đẽ cuối cùng làm chủ đề chính, để thiết kế một tác phẩm nghệ thuật, thì anh sẽ thiết kế nó thành như thế nào? " Hứa Tri Ngôn nhớ Bạch Tẫn đã từng nói bản thân sẽ dệt nên giấc mộng đẹp cuối cùng cho những kẻ xâm nhập ngoài ý muốn, sau đó giết chết bọn họ, nếu đã mất trí nhớ mà vẫn còn nhớ từ này, thì ắt hẳn là có linh cảm gì đó rất quan trọng. "Giấc mộng đẹp cuối cùng? "Bạch Tẫn nhướng mày. Nó ngồi xuống bên mép giường, cong người ghé sát lại trước mặt Hứa Tri Ngôn, do khoảng cách quá gần, nên hơi thở gần như phả vào mặt cậu trai. "Em là giấc mộng đẹp cuối cùng của tôi. " Hơi thở của người đàn ông dần trở nên nặng nhọc, âm thanh trầm thấp chất chứa sự quyến luyến. "… " Hứa Tri Ngôn vừa rồi còn hào hứng giờ đây cứng đơ cả người, da gà da vịt thay phiên dựng đứng. Cái gì vậy trời? Tại sao chủ đề sáng tác nghệ thuật lại bị lái sang mấy lời tình cảm sến sẩm vậy? Nhưng mắt thấy biểu cảm của đối phương và bàn tay đã chạm lên bắp chân mình, Hứa Tri Ngôn không nhịn được mà dùng cả hai tay hai chân dịch chuyển ra sau một quãng. Cân nhắc đến vấn đề mà bản thân muốn hỏi, nếu Bạch Tẫn không phối hợp thì có lẽ sẽ không bao giờ có được đáp án, cậu đè nén cái suy nghĩ muốn khống chế đối phương, cau mày giải thích. "Tôi đang nói đến việc sáng tạo nghệ thuật. " "Khi anh nhìn thấy đề bài này thì sẽ muốn tạo ra tác phẩm như thế nào? " Bạch Tẫn thấy Hứa Tri Ngôn trước mặt đang lảng vảng quanh bến bờ nổi cáu, đầu ngón tay xoa nhẹ lên làn da ấm áp trên bắp chân, rồi không nỡ thu tay về. Nếu còn quá đáng hơn nữa, thì nói không chừng người trước mặt này sẽ xù lông lên mất. Bây giờ vẫn chưa đến lúc. Nó ngồi thẳng dậy, ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc suy nghĩ về mệnh đề sáng tác bất thình lình ập đến này. "Mệnh đề này tuyệt vọng thật đấy. " Giấc Mộng Đẹp Cuối Cùng, ngay cả khi đã đến phút cuối cùng rồi mà vẫn chỉ là một giấc mơ đẹp thôi sao? Hứa Tri Ngôn vừa nghe thì liền trở nên phấn chấn. "Tiếp đi, còn gì nữa? " Cậu nhớ đến những cư dân khi đi ngang qua bức tượng điêu khắc đều lộ ra vẻ mặt thanh thản, thế là liền nhắc nhở. "Có khi nào, tác phẩm này, sau khi được sáng tạo ra, thì sẽ khiến cho những người nhìn vào nó đều cảm thấy được cứu rỗi một cách mãnh liệt hay không? " Hứa Tri Ngôn khua tay múa chân, thử dùng bộ não không có tí tế bào nghệ thuật nào của mình để truyền đạt nội dung của bức tượng điêu khắc. "Ừm… chính là cái cảm giác mà sau khi nhìn xong sẽ cảm thấy 'chết không còn gì luyến tiếc' ấy. " Bạch Tẫn nhìn bộ dạng vắt kiệt não của cậu trai, hắn sờ cằm làm như đang suy nghĩ, sau cùng lại lắc đầu. "Hôm nay đã khuya lắm rồi, những người làm nghệ thuật

Chương 118: Giấc Mộng Đẹp Cuối Cùng Đọc thêm »

Chương 117: Cam Tâm Tình Nguyện

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây)    WordPress: inkheart.icu/   Wattpad: @tuyetnhi0753   Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho   ~   Gió đêm hiu quạnh, ngọn đèn mờ tối vừa đủ chiếu sáng con đường.   Hứa Tri Ngôn đuổi theo chiếc xe ba gác đạp chân, hết rẽ trái rồi lại quẹo phải, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa nhỏ ở phía Bắc của tiểu khu.   Cậu tựa lên bức tường bên cạnh, cũng không quan tâm tường có sạch hay không, hít thở từng ngụm lớn, tim cũng muốn nhảy vọt ra khỏi cuống họng.   Ông chủ dửng dưng như không, tay vẫn liên tục đảo cái muôi lớn, làm món mới của minh-Mì trường thọ xào lửa lớn.   “Này nhóc? Còn đứng đó thở nữa hả? Hê hê. “   “Mì sắp xong rồi, hành lá với rau mùi có lấy hết không? “   Ông chủ cười hé chiếc răng cửa đặc trưng của mình, thành thạo nêm nếm gia vị.   Thấy Hứa Tri Ngôn gật đầu, ông ta nhanh nhẹn lấy một nắm lớn rau mùi xanh ném vào trong nồi, khiến cho mùi thơm của món mì xào càng tăng thêm một tầng hương vị.   Đợi đến khi mì trường thọ được xào xong, thì Hứa Tri Ngôn cũng đã lấy lại sức.   Cậu không có đi kiểm tra món mì xào trước, trái lại, lại đi quan sát tình hình xung quanh trước.   Trước lúc này, Hứa Tri Ngôn luôn cho rằng tiểu khu Mỹ Mộng chỉ có cửa Đông và cửa Nam, vì lần nào cậu đi ngang qua mấy chỗ khác, thì cũng chỉ có cỏ dại mọc um tùm.   Không ngờ rằng, ở rìa của dải cây xanh, còn có thêm một cánh cửa.   Thấy ông chủ răng sứt đang đóng gói mì trường thọ, Hứa Tri Ngôn không có tính toán chuyện phải rượt theo xe nữa, cũng không có trực tiếp hỏi những vấn đề có liên quan đến kẻ kiểm tra/Giám Trắc Giả trong bóng tối.   Cậu mở giao diện màn hình, kiểm tra nhiệm vụ.   【Chúc mừng người chơi đã kích hoạt nhiệm vụ! 】   【Nhiệm vụ: Loại trừ những kẻ vi phạm quy định】   【Phần thưởng: Thời Gian Chuẩn Xác (48h) 】   【Ghi chú: Bạn vô tình phát hiện ra những quầy hàng lưu động ở buổi chợ đêm của con phố thương nghiệp, hơn nữa còn mua thức ăn ở quầy hàng lưu động, rồi còn gặp phải Giám Trắc Giả. 】   【Ghi chú: Tiểu khu Mỹ Mộng tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của quy tắc, vốn không cho phép sự xuất hiện của các quầy hàng lưu động, Giám Trắc Giả rất vất vả vì điều này, mỗi ngày đều phải đi tuần ra rất muộn, rất là muộn. Là một người chơi thấu hiểu lòng người, bạn quyết định giúp Giám Trắc Giả xử lý vấn đề này, loại bỏ tất cả những kẻ phạm quy. 】   【Nhắc nhở: Hành động loại trừ bắt buộc phải tiến hành sau 0 giờ, chỉ cần loại bỏ tất cả chủ quầy hàng là được. 】   【Tiến độ: 0/18】   Ghi chú thứ nhất nói về điều kiện.   Cái nhiệm vụ này bắt buộc phải mua đồ ăn của quầy hàng lưu động sau mười hai giờ khuya thì mới kích hoạt được, còn cần phải gặp được bóng đen, thiếu một điều kiện thì cũng không thể kích hoạt thành công.   “Lại là xóa bỏ sao? “   Chân mày của Hứa Tri Ngôn chụm lại với nhau.   Nếu như sự thật giống như những gì mà cậu suy đoán, thì Hệ Thống Chủ đang mượn tay của người chơi để cải tạo tiểu khu thành khu vực hoàn mỹ như ý muốn của nó, như vậy thì những nhiệm vụ từ trước đến giờ lại trở nên hợp lý?   Là phó bản trừng phạt, những người chơi bị tống vào đây đều chính là những sự tồn tại “đã phạm sai lầm” .   Bây giờ để cho một nhóm sai lầm đi loại trừ một nhóm sai lầm khác, hình như cũng không sai?   Đột nhiên, cậu nhớ đến nhiệm vụ hung trạch.   Giả sử như tiểu khu Mỹ Mộng là một cơ thể người khỏe mạnh, thì những cư dân sinh sống và làm việc bình thường ở đây sẽ tương đương với các tế bào khỏe mạnh, Con Thú Lỗi Lầm sẽ là những khối u ung thư hóa sau khi tế bào gặp lỗi.   Người chơi đóng vai trò là những virus ngoại lai xâm nhập, buộc phải tuân theo luật lệ.   Nhưng nói đến cùng thì người chơi và Con Thú Lỗi Lầm đều giống như nhau, với tiểu khu mà nói thì đều là những sự tồn tại sai lầm, cho nên sẽ luôn có một vài người chơi rút được nhiệm vụ tự tìm đường chết, ví dụ như Bạch Tẫn.   Tên này khả năng cao là giống với hai người trước, là nguồn cung cấp năng lượng cho hệ thống.   Hệ Thống Chủ không ưa nó, nhưng lại không thể loại bỏ nó.   Nhưng dù sao thì HệThống Chủ vẫn có chút trí thông minh, nên nó đã lợi dụng Bạch Tẫn.   Trước khi người chơi đến đây, Hệ Thống Chủ đã sắp xếp những cư dân sắp biến thành Con Thú Lỗi Lầm vào trong hung trạch, để tiến hành xử lý đơn giản.   Đến đây, các manh mối có được trước đó đã xâu chuỗi lại với nhau.   Thế nhưng, Hứa Tri Ngôn – người đã chạm đến sự thật lại không thể nào vui nổi.   Loại yêu cầu cưỡng ép con người phải phát triển dựa theo quy trình

Chương 117: Cam Tâm Tình Nguyện Đọc thêm »

Chương 116: “Kích Thích Không? “

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ "Hắt xì! " Vừa mới xuống lầu, Hứa Tri Ngôn liền bị gió lạnh thổi cho hắt hơi. Không biết có phải là ảo giác của cậu hay không. Mà kể từ khi tiến vào nhiệm vụ giai đoạn hai, thì nhiệt độ gần như đã hạ xuống không ít. Cậu thắt khăn quàng cổ chặt thêm một chút, còn chưa kịp đến con phố thương nghiệp canh gác, thì điện thoại đã kêu ong ong không ngừng. Là đơn hàng đặc thù. 【Trợ lý nhận đơn hân hạnh được phục vụ bạn! 】 【Mã đơn hàng: 1-28=&%*-=(…%)】 【Địa chỉ cửa hàng: ******】 【Thực phẩm: Sinh nhật】 【Thông tin khách hàng: Tiểu Khu Mỹ Mộng tòa nhà số 114, căn hộ 3, phòng 1002, bà Trương, số điện thoại 18… 】 【Thời gian giao đến: Trước 1:00:00 】 【Xin nhất định đừng giao trễ giờ! 】 【Thu nhập dự kiến của đơn hàng này: Thời Gian Chuẩn Xác (3h) 】 【Cho hỏi có nhận đơn không? 】 【Có】 【Không】 Hứa Tri Ngôn nhìn lướt qua đơn hàng, chân mày nhíu lại một chỗ. Lúc trước ít nhất còn cho món ăn cụ thể để giao, bây giờ chỉ cho một lời nhắc nhở 'sinh nhật', cuối cùng cũng không biết là nên mua cái gì. "Trò chơi này đúng là càng lúc càng tệ. " Cậu nhỏ giọng than thở, cất điện thoại đi, chụm tay lại với nhau hà hơi làm ấm. Quả thật càng lúc càng lạnh rồi. Chỉ xem điện thoại có một lúc, mà tay đã sắp đóng băng luôn. Rõ ràng lúc nãy khi vừa ra khỏi nhà thì nhiệt độ vẫn còn ổn mà. Cái lạnh đột ngột ập đến này khiến cho Hứa Tri Ngôn nhất thời không thể nào phán đoán, là do bản thân quá yếu nên mới mẫn cảm với nhiệt độ, hay là do hệ thống đang dần chèn ép không gian và thời gian hoạt động ban đêm của người chơi. Vào lúc cậu tiếp tục lầm lũi bước đi, Hệ Thống Chủ dường như cảm nhận được đơn hàng đặc thù không được nhận, liền bật ra nhắc nhở của giai đoạn mới. 【Thông báo cập nhật gợi ý đơn hàng đặc thù giai đoạn 2】 【Một khi đã nhận đơn, thất bại sẽ khấu trừ Thời Gian Chuẩn Xác đang có】 【Nếu người đặt hàng tử vong, đơn hàng sẽ tự động hoàn thành】 Mấy hàng chữ này vừa xuất hiện, thì Hứa Tri Ngôn quả nhiên đã khựng lại. "Tử vong? " Cậu tặc lưỡi lặp lại điểm mấu chốt. "Lời nhắc nhở mới thật thú vị. " Như vậy xem ra, sau khi có được địa chỉ thì đi gi.ết người đặt hàng mới là lựa chọn tối ưu nhất. Xa xa trông theo con phố thương nghiệp rực rỡ ánh đèn*, Hứa Tri Ngôn không khỏi bắt đầu suy nghĩ xem ý nghĩa thật sự của cái phó bản trừng phạt này là gì. *火树银花 (huǒshùyínhuā): Cây lửa hoa bạc (ám chỉ đèn đóm rực rỡ, pháo hoa, cảnh tượng lấp lánh, lung linh). Hiện tại, có vẻ như tất cả các nhiệm vụ trước giờ đều có xu hướng thiêng về sinh tồn. Người chơi cần phải dùng đủ loại thân phận để sống sót trong tiểu khu, người chơi cũng sẽ vô thức tuân theo các loại quy tắc của khu dân cư. Tuy trước mắt vẫn còn chưa rõ nhiệm vụ giai đoạn 2 của những người chơi khác là gì, nhưng nhiệm vụ của bản thân Hứa Tri Ngôn đều diễn ra xoay quanh đứa trẻ, thậm chí là cần cậu thực sự đảm nhận trách nhiệm của một người cha. Trước khi nhiệm vụ đặc thù xuất hiện, Hứa Tri Ngôn luôn cho rằng, hình phạt của Hệ Thống Chủ là tái tạo lại cuộc đời cho người chơi. Mãi cho đến khi nhìn thấy nhắc nhở của nhiệm vụ đặc thù, thì cậu dường như mới nắm bắt được một chút ý tưởng… Những người chơi như bọn như, đối với Hệ Thống Chủ mà nói, càng giống công cụ hơn. Ban ngày hóa thân vào các loại thân phận, phục vụ cư dân trong tiểu khu. Không chỉ là giao đồ ăn. Vào ban ngày, Hứa Tri Ngôn thường xuyên nhìn thấy có rất nhiều đứa trẻ không đi học mà chạy giỡn lung tung trong khu dân cư, cậu cảm thấy việc dọn dẹp trường mầm non bị bỏ hoang thật ra không chỉ là để Hứa Tiểu Hoa có thể đến trường, mà còn là để hoàn thiện cơ sở vật chất trong tiểu khu. Mà khi đêm vừa đến, người chơi bận rộn cả ngày lại phải bôn ba vì sự sinh tồn. Mọi người đều nhận được nhiệm vụ đặc thù, xử lý Con Thú Lỗi Lầm trong tiểu khu để tất cả những ‘sai lầm’ đều biến mất. Thông suốt những điều này, Hứa Tri Ngôn không kìm được mà lắc đầu. “Còn nói tôi không có lương tâm, Hệ Thống Chủ cũng đâu hơn gì. “Cậu đưa ngón giữa hướng lên trời, nhưng lạnh quá lại rụt về. Đành chịu, Hứa Tri Ngôn chỉ có thể đi nhanh thêm vài bước. Không biết tại vì sao mà cậu lại có chút ngưỡng mộ Hà Túy. Đối phương tuy bị Cam Mị nhốt trong kho container, nhưng chỉ cần nhiệm vụ thất bại, Thời Gian Chuẩn Xác về không, thì liền có thể nhanh chóng gi.ết Con Thú Lỗi Lầm để thu được Thời Gian Chuẩn Xác. Cái loại động cơ tự động cày điểm này thật sự dễ dàng khiến cho người ta phải ghen tị. Trong phòng phát sóng, do đã có trải nghiệm từ lần trước, nên đã có không ít người xem lựa chọn

Chương 116: “Kích Thích Không? “ Đọc thêm »

Chương 115: “Thật Là Lạnh Lùng”

Dịch: A Yi (vẫn là tui đây) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 Hãy like/cmt để tiếp thêm năng lượng cho mình nho ~ Đêm lạnh âm thầm buông xuống. Đợi đến chín giờ rưỡi, Hứa Tri Ngôn kéo kéo áo khoác thong thả ra khỏi nhà. Xét thấy thời gian hoạt động của Cam Mị và Nanncey chủ yếu là sau mười giờ tối, cho nên Hứa Tri Ngôn không có mạo hiểm đi đến kho hàng container mà ngược lại lao thẳng đến nhà Sở Phi. "Ơ? Anh Hứa? Sao anh lại đến đây? " Nhìn thấy Hứa Tri Ngôn đứng ngoài cửa, Sở Phi rất vui mừng, vội vàng mời cậu vào nhà. Sau khi vào trong, Hứa Tri Ngôn đánh giá vòng quanh một lượt nhà của Sở Phi. Kể từ khi bắt đầu giao đồ ăn, Sở Phi giống như là đã tìm ra ý nghĩa cuộc sống mới, tinh thần và diện mạo đều thay đổi hoàn toàn, ngay cả nhà cửa cũng được quét dọn sạch sẽ. Nhìn phòng khách đã gọn gàng hơn trước, Hứa Tri Ngôn trò chuyện vài câu, sau đó dẫn dắt chủ đề sang bà Vương, mẹ của Sở Phi. Nhắc đến mẹ, Sở Phi gãi gãi đầu, biểu cảm có chút gượng gạo. "Mẹ của tôi cũng khá tốt. " Nói xong một câu qua loa, Sở Phi liền vội vàng chuyển đổi chủ đề, nói về những điều mà anh ta đã mắt thấy tai nghe trong lúc giao hàng những ngày qua. Thấy bộ dạng không muốn nói nhiều của đối phương, Hứa Tri Ngôn cũng không hỏi thêm nữa. Cậu yên lặng nghe đối phương nói về tình hình trong tiểu khu, tận mắt nhìn thấy đầu của đối phương có hơi phình to ra khi nhắc đến mẹ, rồi lại dần dần thu nhỏ lại như thường. Vậy nên nhận thức về chính xác và sai lầm, thế mà lại thay đổi dựa vào nhận thức của chính người bị dị biến hay sao? Hai người trò chuyện với nhau đến hơn mười giờ, thấy trạng thái của đối phương đã hoàn toàn ổn định, Hứa Tri Ngôn mới nói rõ mục đích đến. "Mấy ngày nay anh làm tốt lắm, tôi dự định mở rộng công việc giao đồ ăn này thêm một chút, sau này cứ mỗi một đơn thì anh sẽ được nhận 80% hoa hồng, nhưng điều kiện tiên quyết là anh cần phải tìm thêm một người đồng nghiệp nữa. " Thấy Sở Phi lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên và vui mừng, Hứa Tri Ngôn híp mắt lại. "Đương nhiên, do là người mới năng lực chưa cao, cho nên hoa hồng cho nhân viên mới cũng chỉ có 50%, nhưng nếu gắn bó dài lâu với công việc, cũng không gây ra sai phạm gì, thì tôi cũng sẽ tăng thêm tiền cho người đó. " Vô duyên vô cớ chia sẻ lợi ích không phù với tính cách của Hứa Tri Ngôn. Nhưng mà lần này, cậu không phải là đang làm việc thiện đâu nhé. Buổi tối, khi đang kiểm kê thu nhập có được từ nhiệm vụ giao đồ ăn, thì Hứa Tri Ngôn phát hiện ra điều bất thường. Kể từ khi phó bản bước vào giai đoạn 2, thì phần thưởng Thời Gian Chuẩn Xác cho nhiệm vụ được công bố ở giai đoạn 1 ngày càng ít đi. Thông thường, từ chiều đến tối, một mình Sở Phi đi giao đồ ăn nhanh có thể kiếm được khoảng 7 đến 8 tiếng Thời Gian Chuẩn Xác, giao cả ngày thì cũng được gần 20 tiếng đồng hồ. Tuy hôm nay từ chiều đến tối, số lượng đơn hàng không hề giảm. Nhưng sau khi Hứa Tri Ngôn kiểm tra thì lại phát hiện ra Thời Gian Chuẩn Xác mà bản thân thu được lại sụt giảm đến 1 tiếng 40 phút. Vỏn vẹn chỉ bằng 1 phần 4 của ngày hôm qua. Tuy không trực tiếp trở về con số 0, nhưng cũng đã đủ khủng bố rồi. Chẳng trách Cam Mị lại hận người chơi đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn 1 đến như vậy, hóa ra sau khi toàn diện tiến vào giai đoạn 2 thì phần thưởng nhiệm vụ sẽ thật sự thay đổi. Nghĩ đến việc nhiệm vụ giai đoạn 2 cũng không có phần thưởng Thời Gian Chuẩn Xác, Hứa Tri Ngôn đành phải mở rộng công việc giao đồ ăn nhanh. Nhưng mà nói đi nói lại, tiểu khu Mỹ Mộng cũng chỉ lớn có bấy nhiêu. Cậu quả thực muốn tuyển thêm bốn nhân viên giao hàng nữa, để giữ khoảng thời gian thu được ngang bằng với trước đây. Nhưng căn cứ theo tình huống trước mắt, thì không được thực tế lắm. Nghĩ đến đây, Hứa Tri Ngôn không nhịn được mà thở dài, phỏng chừng hai nhân viên giao hàng là đã đủ để bão hòa số lượng đơn hàng rồi. Hai người lại trò chuyện thêm một hồi, cụ thể hóa một chút nội dung công việc. Thấy vẻ mặt 'cứ giao cho tôi' của Sở Phi, Hứa Tri Ngôn yên tâm hơn không ít. Đối với cậu mà nói, công việc giao đồ ăn này không chỉ là để kiếm thêm thời gian, mà còn là để kiếm thêm tiền, tiền mà… càng nhiều thì càng tốt. Chào tạm biệt Sở Phi, Hứa Tri Ngôn ước chừng cũng sắp đến lúc rồi, cậu chạy một mạch đến con phố thương nghiệp mua một củ khoai lang nướng ủ ấm tay, rồi lại mượn thêm một cái kìm cộng lực, thong dong dạo bước đi đến khu vực lân cận kho hàng container. Cửa lớn bên ngoài kho hàng container được khóa kín, chứng minh rằng Cam Mị và Nanncey đã đi ra ngoài. Hứa Tri Ngôn không sử dụng bất cứ đạo cụ nào, chỉ sử dụng

Chương 115: “Thật Là Lạnh Lùng” Đọc thêm »

Chương 114: Thỏ Con Đáng Yêu Đến Vậy Mà

Dịch: A Yi (Vẫn là tui thôi) WordPress: inkheart.icu/ Wattpad: @tuyetnhi0753 *Ma Pháp Sư => Ma Thuật Sư/ Ảo Thuật Gia Trong phòng phát sóng, phân nửa làn đạn đang tranh luận cách Hứa Tri Ngôn chế ngự Bạch Tẫn. 【Cho nên có vị đại thần nào phân tích giúp chiêu vừa rồi không? 】 【Tôi thấy giống như là kỹ năng có liên quan đến trọng lực, cái loại mà có thể gia tăng trọng lực của người khác trong chốc lát. 】 【Tôi thì thấy không giống. 】 【Tôi cảm thấy những người sử dụng trọng lực như thế này thường sẽ rất mạnh, dù sao thì thi thoảng cũng sẽ phải chịu trọng lực phản phệ, mà cái cơ thể ốm yếu của Tiểu Bách Vạn thì… 】 ●Phản phệ: bị skill dội ngược lại. 【Xin được nói ra một suy đoán táo bạo! Có khi nào Tiểu Bách Vạn đã dụ dỗ tên họa sĩ biến thái làm một giao dịch đen tối nào đó không? 】 【Tôi thấy cái này là có khả năng nhất! Vị trí phòng ngủ kia hình như đang có giấu tế đài (bệ thờ/ bàn thờ) nào đó. 】 【Mấy người nói làm tôi suýt thì tin luôn, nhưng cái đoạn hiến tế linh hồn gì gì đó cho BOSS thì… ôi là trời! 】 Nhưng không phải tất cả mọi người đều có hứng thú với việc chế ngự BOSS. Cũng có người phỏng đoán, lần này Tiểu Bách Vạn lại muốn lấy được bao nhiêu lợi ích từ trong tay của Cam Mị. 【Song đầu đao đó, SS đó, cả đời này của tôi còn chưa từng sờ qua loại đạo cụ có cấp độ cao như vậy. 】 【Tôi cũng vậy! Tôi còn tưởng Tiểu Bách Vạn sẽ chiếm làm của riêng luôn chứ. 】 【Dù gì thì đây cũng là chiến lợi phẩm, cho dù có lấy luôn thì Nanncey chắc cũng không có ý kiến gì đâu nhỉ? 】 【Tức cười, tròng mắt của ông chủ Cam sắp rơi ra luôn rồi. 】 【Hahahahahahah Tiểu Bách Vạn lần này cũng làm màu quá rồi đó, nhưng quả thật trận chiến vừa rồi rất thảm khốc, chậc chậc. 】 “Thua? Nanncey thua rồi? ” Cam Mị khó mà tin được. Lòng anh ta khó mà tin được Nanncey lại thua trong một cuộc chiến. Phải biết rằng khi đánh đấm tên Chó Điên đó vốn dĩ không màng đến tính mạng, chỉ cần có thể gây sát thương cho đối phương, thì cho dù bản thân có phải chịu phản công gấp đôi, cậu ta cũng cam lòng. Nhưng khi nhìn đến vết đâm xuyên ở buồng bảo vệ, thì hắn buộc phải chấp nhận sự thật này. Nanncey đã thua rồi. Không chỉ thua, mà còn thua rất thê thảm, ngay cả vũ khí cũng bị tịch thu. Cam Mị nhìn Hứa Tri Ngôn trong trạm gác chật hẹp. Cậu thanh niên tóc đen tươi cười, không nhìn thấy rõ nốt lệ chí trong không gian u tối của buồng bảo vệ. Cậu khoanh tay tựa vào bàn, lời vừa thốt ra cứ như chỉ đang trần thuật lại câu chuyệt vặt vãnh thường ngày. “Ừm, đúng vậy. ” “Chỉ là sau khi tôi dạy cho con chó kia một bài học xong, thì cậu ta đã đi mất rồi, tôi nghĩ đều là người nhà cả, như thế thì không hay. ” Nếu như không phải danh tiếng của thanh song đầu đao Diệc Huyết Chi Nguyệt này quá nổi ở bên ngoài, thì cậu thật sự muốn bán nó đi cho rồi. Cam Mị tiếp nhận được thiện ý và sự uy hiếp trong lời nói của Hứa Tri Ngôn, nên liền nói sẽ đưa cậu đi tìm Nanncey. “Hiểu lầm cả, đều là người cùng phe, tôi biết Nanncey ở đâu, để tôi dắt cậu đi tìm cậu ta. ” Sau khi treo biển “Tạm thời vắng mặt” ở trạm bảo vệ, Cam Mị khóa cửa, dẫn Hứa Tri Ngôn đi về phía con phố thương nghiệp của tiểu khu. Sau lưng con phố thương nghiệp là một dãy nhà kho được tạo thành từ các thùng container. Có lẽ là do đã đi được một lúc rồi, mà Hứa Tri Ngôn vẫn giữ biểu hiện ôn hòa, không hề có dấu hiệu muốn trở mặt, cho nên Cam Mị cũng thả lỏng hơn một chút. Anh ta lấy ra một chùm chìa khóa từ thắt lưng, vung nhẹ, cảm thán nói. “Tôi cảm thấy Nanncey mà gặp cậu, thì nhất định là sẽ rất vui mừng. “Tôi cũng cảm thấy như vậy. ” Hứa Tri Ngôn gật đầu đáp. Khi sắp rẽ vào khu vực các thùng container thì Cam Mị đột nhiên lên tiếng. “Nếu đã là người mình cả, vậy thì tôi sẽ cho cậu thêm một thông tin khác nữa. “Anh ta sẵn sàng chia sẻ một chút lợi ích cho Hứa Tri Ngôn. “Chúng ta vẫn cần phải thu thập thật nhiều Thời Gian Chuẩn Xác, bởi vì khi Thời Gian Chuẩn Xác của cá nhân người chơi được sử dụng hết, thì họ cũng sẽ giống như những cư dân ở đây, biến thành Con Thú Lỗi Lầm. ” Hứa Tri Ngôn hơi ngây người ra một chút. Cậu vô thức nhìn về phía lưng của Cam Mị, đối phương không có bất cứ dấu hiệu nào là sẽ biến đổi thành Con Thú Lỗi Lầm. Vậy thông tin đó từ đâu mà ra? Nhưng mà rất nhanh thôi, cậu sẽ có được câu trả lời. Hai người đứng trong góc của kho container, Hứa Tri Ngôn nhìn Cam Mị ra tay, tay của anh ta dần dần biến thành hình dạng chất lỏng, rồi biến thành một chiếc chìa khóa bán trong suốt sau khi được tái tạo lại. Đó là kỹ năng Mimic (bắt chước hình dạng…) Hứa Tri Ngôn đã từng nhìn

Chương 114: Thỏ Con Đáng Yêu Đến Vậy Mà Đọc thêm »

Chương 113: Sức Lao Động Miễn Phí

Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com) Wattpad: tuyetnhi0753 WP: https://inkheart.icu/ Ins: @tuyetnhi0753 ***Vì tui đã tạo wordpress nên chắc chắn sẽ có những chương tui khóa pass nhé. Nói trước để đỡ bỡ ngỡ á hihi 🫶 Sao trên wattpad và nhấn thích trên word để ủng hộ mình nhé ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trong phòng phát sóng, làn đạn đang thể hiện ít nhiều sự bất mãn và nghi hoặc. Dù sao thì phần lớn người xem đều đi theo góc nhìn của Hứa Tri Ngôn, và đã hoàn toàn tiến vào giai đoạn thăm dò cảnh tượng mới. 【? ? ? ? ? 】 【Cái quỷ gì vậy, hình như tôi vừa nhìn thấy trong góc của trường mầm non có một đứa trẻ đang nhìn Tiểu Bách Vạn đó. 】 【Sao lại đi về rồi? Còn chưa xem xong nữa mà? 】 【Sao mà nghe điện thoại xong thì chạy đi luôn rồi? Sắp mở hoàn toàn nhiệm vụ của giai đoạn hai rồi, sao Tiểu Bách Vạn còn không nhân lúc này mà thăm dò nhiều thêm chút? 】 【Đúng đó! 】 【Chẳng phải đã giao con cho Nghệ Thuật Gia biến thái đó trông rồi hay sao? Tôi thấy vẫn ổn mà, sao lại chạy trở về? 】 Bên dưới tòa nhà 167, Hứa Tri Ngôn không đi lên ngay. Cậu gọi cho Hứa Tiểu Hoa. "Tút tút tút – – – " "Alo! Ba về chưa ba ơi, con sợ lắmmmmmm oa oa oa. "Hứa Tiểu Hoa bắt máy ngay lập tức, hiển nhiên là luôn ôm điện thoại trong tay. "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Con miêu tả cho ba một chút, là đã xảy ra chuyện kì lạ gì? " Hứa Tri Ngôn thử dẫn dắt để đứa nhỏ đưa ra nhiều thông tin hơn. Cân nhắc đến thân phận không được Hệ Thống Chủ chào đón của Bạch Tẫn, lỡ như đây là trận Boss chiến nào đó, giờ cậu đột ngột xông lên thì chẳng phải là dâng thêm món cho bàn tiệc hay sao? Giọng của Hứa Tiểu Hoa run rẩy, rõ là đã bị dọa sợ. Nó nhỏ giọng giải thích: "Vừa rồi, có một chú mặc đồ màu lam đến đây, sau đó mẹ mở cửa cho chú đó… hai người cứ nói chuyện mãi, thế là con quay về phòng trước. " "Sau khi về phòng thì con ăn hai trái xoài, nửa kí thịt bò khô, 4 cái bánh bao nhỏ, hu hu hu ngon lắm. " "Sau đó thì con nghe thấy một tiếng động rất lớn! Hức hức hức… khi con ra ngoài thì liền phát hiện… phát hiện… hu hu. " Nghe Hứa Tiểu Hoa dài dòng mà Hứa Tri Ngôn nóng lòng muốn chế.t. "Phát hiện cái gì? " Cậu hận không thể mở video call ngay bây giờ. "Con thấy họ đang phá tường phòng khách! Lạ lắm, phòng khách vốn đâu có thứ gì… " Hứa Tri Ngôn ngắt lời Hứa Tiểu Hoa, nhịn không được hỏi: "Chú mặc đồ màu lam trông như thế nào? Có phải tóc của chú có màu trắng trắng không? " Cậu nhớ đồng phục thợ điện của Nanncey là màu lam, nếu như tóc cũng màu trắng thì có thể chắc chắn là đúng người luôn rồi. "Vừa bắt đầu thì có màu trắng trắng, bây giờ thì đã chuyển màu đỏ đỏ rồi! " Hứa Tiểu Hoa hồi tưởng một lúc, rồi lập tức tán đồng với cách nói của người cha tiện nghi. "… " Hứa Tri Ngôn sững sờ, đỏ đỏ? Qua vài giây cậu mới hiểu cái đỏ đỏ đó là có ý gì. Hay lắm, đã bắt đầu cuộc chiến tắm máu luôn rồi sao? Cậu không dám chậm trễ hơn nữa, lo rằng nếu tiếp tục trì hoãn thì Nanncey sẽ bị Bạch Tẫn đánh ch.ết mất. Mà bên trong phòng phát sóng, quần chúng cũng đã nhận ra điều bất thường thông qua nội dung cuộc gọi, liếc nhìn qua lại, hoàn toàn ngơ ngác. 【Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp! Các người đã xem phòng bên cạnh chưa? 】 【Đừng làm người ta hồi hộp, nói nhanh lên! 】 【Aaaaaaaaaaaaaaa cái tên biến thái này mạnh quá! M.ẹ nó đây hoàn toàn là BOSS luôn rồi chứ gì nữa! 】 【Mạnh quá trời, tôi sẽ gọi đây là BOSSPLUS phiên bản nâng cấp. 】 【Mấy người nói chuyện úp úp mở mở cút đi,để người biết nói chuyện lên. 】 【Tôi tôi tôi! Tôi vừa sang phòng Chó Điên ngó một chút, con m.ẹ nó, thật sự là người nghe rơi lệ kẻ thấy đau lòng, cậu ta gần như bị tên biến thái đè ra đất mà đánh. 】 【Sao cậu ta lại muốn đến căn 1402? Đi tìm Tiểu Bách Vạn sao? 】 【Chắc là như vậy, tôi nghĩ rằng hiện giờ suy nghĩ của cậu ta đối với Tiểu Bách Vạn đang rất là phức tạp, emmmmm】 【Trước hết bị đánh một trận, rồi lại tha cho, tiếp đến thì bị phớt lờ, cuối cùng lại được khen thưởng… chậc chậc chậc, Tiểu Bách Vạn cũng ra gì phết! 】 【Aaaaaaaaaa tôi từ kế bên sang đây, tay chân của Tiểu Bách Vạn rốt cuộc có thể linh hoạt hơn hay không vậy, còn không lên kịp thì anh Nann sẽ bị đánh chết đó! 】 【Đã nhìn thấy rồi, cánh tay cầm đao đã bị lóc đến tận xương, thảm quá (đốt nến). 】 【 (Mặc niệm) (Đốt nến) 】 【(Đốt nến) 】 【… Đốt cái gì mà đốt, lúc cậu ta lóc thịt người khác thì cũng làm y như vậy mà? Xem như tự tạo nghiệp mà thôi, tôi chuồn đây. 】 Khác xa với sự ồn ào huyên náo trong phòng phát sóng, Hứa Tri Ngôn phát hiện thang máy hỏng rồi. Cậu chỉ có thể leo cầu thang. Chỉ có điều, trong quá trình leo thang,

Chương 113: Sức Lao Động Miễn Phí Đọc thêm »