Kế Thừa Phòng An Toàn Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 12

【Tiền tiêu vặt: 300 】 Hứa Tri Ngôn dừng một chốc rồi nhận 300 đồng tiền tiêu vặt. Chờ xe bus của trường học đến thì lại sắp phải thay đổi hoàn cảnh, tuy không biết tiền tiêu vặt này có thể mua gì, nhưng vật này có càng nhiều càng tốt. Cậu vừa cất tiền vào túi vừa lắc đầu: “Con không muốn đi học, anh trai với em gái đều vì đi học mà chết, con đi rồi lỡ ăn không no mặc không ấm thì ….” Nói khoảng 5 6 phút, toàn các lý do không muốn đi học. NPC baba thấy vậy, chỉ đành mở ví lấy tiền ra. 【Chúc mừng người chơi nhận được tiền tệ lưu thông trong trường học 】 【Tiền tiêu vặt: 300】 “Nhưng mà… … ” Hứa Tri Ngôn nhận tiền, muốn nói lại thôi, nhìn chằm chằm vào hai người. Hai vợ chồng nhìn nhau, cắn răng lấy thêm tiền ra. Bán thảm kết thúc, tiền tiêu vặt của cậu từ 300 lên 1000 rồi. Cậu cảm thấy thỏa mãn, dắt hai người lên lầu. Hôm qua trên bàn ăn, nếu không phải hai người này nói là đi nhận lương và mang tiền tiêu vặt về cho cậu, thì còn lâu cậu mới chịu một mình đối mặt với hai con quái vật kia. Cũng may, kết quả không tồi. 【Một giây lật mặt.jpg 】 【Còn có thể như vậy? Đù mía? 】 【Hu hu hu hu chỉ có tôi cảm thấy lúc Tiểu Bách Vạn khóc nhìn rất yếu đuối làm người thương xót hay sao? 】 【Xin trả lời lầu trên, vì NPC cha mẹ nghĩ như vậy nên ví tiền của họ rỗng rồi. 】 Trong đó có không ít người không ngại làm việc tốt nhảy qua nhảy lại các phòng phát sóng. 【Tôi vừa đi xem các phòng khác, nếu hôm qua không để NPC cha mẹ rời đi thì sáng nay chỉ nhận được 50 tiền tiêu vặt, có người dùng đạo cụ tránh được đuổi giết, sáng sớm lấy được 200 đồng. 】 【Còn có một người chơi lực công kích cực cao, giết luôn anh trai em gái, nhận được 300 đồng. 】 【Khuyển Sư đúng không? Gần đây có con chó săn nè, vừa vặn thích hợp với kỹ năng của cậu ta. 】 【Ngủ một giấc 50, chạy một đêm 200, đánh giết 300, da mặt dày 1000, cảm ơn bồ tát thống kê. 】 【Hiểu rồi, từ nay tôi không cần mặt mũi nữa. 】 【… …, chờ chút, các người có thấy Tiểu Bách Vạn đang làm gì không? 】 【Căng! Cậu ấy là thổ phỉ à? 】 Chiếc xe bus trường học màu đen chầm chậm chạy trên đường của trấn nhỏ, hướng tới bên này. Sau khi chắc chắn NPC cha mẹ không cho thêm mình thứ gì nữa, Hứa Tri Ngôn quyết định nhân lúc xe chưa tới vào phòng khách dọn dẹp một vòng. Quýt trên đĩa bị cậu lấy đi hai túi, bật lửa gì đó trên bàn, nửa gói thuốc lá trong ngăn kéo, cây kéo trong tủ đựng đồ may vá, đã đến thì cậu không chê, tất cả đóng gói mang đi. Đợi đến khi xe bus dừng hẳn lại, chiếc ba lô nhỏ mà cậu tìm thấy trong phòng ngủ đã được chất đầy. Tạm biệt vài câu với cha mẹ, cậu đeo ba lô rồi lên. 【Nhiệm vụ 1: Sống sót lên được chuyến xe bus ngày hôm sau. 】 【Tiến độ: 100% 】 【Phần thưởng nhiệm vụ: Tiền tiêu vặt 】 【Phần thưởng thêm khác: Không có 】

Chương 12 Đọc thêm »

Chương 11

Tiếng hệ thống nhắc nhở đúng lúc truyền đến, Hứa Tri Ngôn đứng thẳng người, cười cười nhìn về hướng người thắng lợi— đầu và cổ của anh trai chỉ còn lại tí da thịt dính lại với nhau. Chó săn không rõ tung tích, có lẽ ăn xong chuồn đi rồi. Sau khi xác định quái vật không có hành động gì, cậu leo vào từ cửa sổ, nhặt con dao chặt xương từ dưới đất lên, đơ ra một lúc, tiếp đó cho anh trai chỉ còn nửa hơi thở một dao kết liễu. “Bộp —–“ Cái đầu nặng nề rơi trên mặt đất. 【Quái vật anh trai tử vong 】 【Người chơi có thể tra xét thông tin quái vật 】 Phớt lờ những gì hệ thống phát ra, Hứa Tri Ngôn ngược lại thấy hứng thú nồng đậm với con dao được cầm trong tay. Tay cầm màu đen nối với lưỡi dao màu bạc, lưỡi dao sắc bén mang theo máu thịt còn chưa rơi xuống hết, cầm lên không cảm thấy nặng nề mà còn rất vừa tay. “Thì ra giết chết quái vật còn có tỷ lệ rơi đạo cụ sao? “ 【Tên: Dao chặt xương của em gái 】 【Cấp: D 】 【Loại hình: Công kích 】 【Giản lược: Đạo cụ mà quái vật thông thường nào cũng có thể có, nhìn rất mạnh nhưng thực tế lực công kích lại có hạn. 】 【Ghi chú: Không có 】 Tuy rằng cấp đạo cụ rất thấp, nhưng những thứ này đều có thể cho vào ba lô hệ thống, còn đỡ hơn lúc gặp nguy hiểm mới tìm kiếm vũ khí. Lại nhấn mở thông tin quái vật, giao diện của hai anh em hiện ra trên màn hình. 【Quái vật: Anh trai- Em gái 】 【Cấp: Cấp thấp 】 【Độ uy hiếp: Trung 】 【Ghi chú: Quái vật của phó bản Trường học khiếm thị, trí năng có hạn, rất là tầm thường, sau khi giết chết có tỷ lệ thấp rơi ra vũ khí. 】 “Lực công kích như này mà chỉ là quái vật cấp thấp thôi hả? Nghe vậy có lẽ số lượng cũng không ít đâu.” Hứa Tri Ngôn mím môi. Dựa vào cơ thể nhỏ bé của cậu bây giờ, nếu cứng đối cứng với hai con quái vật loại thấp thì chỉ sau vài giây chúng nó sẽ chôn cậu xuống sàn nhà luôn. Vốn dĩ cậu còn tính xem một vòng phòng phát sóng, nhưng lại nghe thấy tiếng mở cửa ở dưới lầu, Hứa Tri Ngôn cất dao chặt xương, điều chỉnh lại biểu cảm, điên cuồng chạy xuống lầu. “Không xong rồi!” “Anh trai với em gái đánh nhau rồi!” Giọng điệu kinh hãi cứ như là gặp phải chuyện gì đáng sợ vậy. Trong phòng khách, NPC nghe nói vậy cũng không lên lầu xem thử, mà lại đi an ủi đứa con trước mặt. Một nhà ba người ngồi trên ghế sô pha, Hứa Tri Ngôn run rẩy kể lại thảm kịch ngày hôm qua. “Bọn họ muốn giết con, con sợ lắm! Chỉ có thể trốn trên nóc tầng một, sau đó thì trời sáng, con thấy trong phòng không còn tiếng động mới quay vào nhìn một chút, …….ai mà ngờ …….” Chàng trai gầy yếu cuộn người lại trên sô pha, càng nói hốc mắt càng đỏ lên, đặt trán lên đầu gối nức nở từng tiếng. Giọng nói đầy cảm xúc, kỹ năng diễn đạt chuẩn. Chỉ có điều không có nước mắt chảy ra nên không dám ngẩng đầu lên. “Ngôn Ngôn đừng sợ, hai thứ không lên nổi mặt bàn đó, chết rồi thì chết rồi đi!” Ngườ mẹ xoa đầu Hứa Tri Ngôn, giọng điệu đau lòng không thôi. Người cha bên cạnh nhăn chặt đầu mày, rất không vừa ý: “Chúng nó chẳng phải thứ đáng giá gì!” Nói xong, ông lấy từ trong túi ra một ví tiền, từ ví lấy ra ba tờ tiền đưa cho cậu: “Ba cho con tiền tiêu vặt, đến trường thì mua cái gì ngon chút mà ăn, hai tên phế vật đó không xứng ở chung với con, con nên giao lưu với bạn học trong trường nhiều chút.” 【Chúc mừng người chơi nhận được tiền tệ lưu thông trong trường học 】

Chương 11 Đọc thêm »

Chương 10

Phần thư mời nhập học đó đang ở trong ba lô hệ thống, tìm được mới lạ. Cậu nhìn anh trai đang cầm dao gọt trái cây trong tay, khuyên nhủ: “Anh hai, anh giết em cũng không thể nào đi học được, còn bị ba mẹ trách móc. “ “Hai người cũng biết mà.” “Danh ngạch nhập học chỉ có một cái thôi. “ Giữa con ruột và con nuôi lúc trước cũng yên ổn sống chung được, vậy chứng minh rằng hai con quái vật sẽ không vì ba mẹ đối xử khác biệt mà ra tay với con ruột. Mâu thuẫn lớn nhất hiện nay chính là danh ngạch nhập học, chỉ cần đem danh ngạch này vứt ra ngoài thì điểm thù hận cũng sẽ tuột theo. Quả nhiên, hai con quái vật nghe vậy đứng tại chỗ, không còn động đậy. Em gái thông minh hơn anh trai, nó biết anh trai sẽ làm gì tiếp theo, thế là nó mạnh mẽ ra tay trước. “Phập —-“ Lực công kích bộc phát, con dao chặt xương mười mấy ký chém ngay mặt anh trai, tiếng xương vỡ nát vang lên. Nhưng mà anh trai không chịu yếu thế, tuy nó không tìm được vũ khí vừa tay, nhưng so với em gái thì nó cường trág hơn, lần kế tiếp ra tay đã chiếm được thế thượng phong. Vụn thịt bay tung tóe, mùi máu tanh và hôi thối không ngừng rỉ ra khi hai anh em lao vào đánh nhau. Chó săn vừa nãy còn sủa không ngừng giờ ngửi thấy mùi máu tanh, nó không đi tới đi lui bên giường nữa mà liếm máu thịt dưới đất, ăn ngấu nghiến. Thấy cửa ra vào đã trở thành khu vực nguy hiểm, Hứa Tri Ngôn lặng lẽ cử động thân thể, trèo ra ngoài cửa sổ, ôm đầu gối ngồi trên nóc tầng một, còn từ cửa sổ bên cạnh lấy ra trái cây từ bữa tối hôm qua, hai quả quýt. Sắc trời trở mình như bụng cá trắng. Đêm dài man mác cũng kết thúc. Trong phòng phát sóng. Tuy nói hôm qua vì đa số người chơi không có cái nhìn tốt về cậu đã rời khỏi phòng, nhưng uy lực của 1 triệu tích phân cá cược vẫn rất lớn, phòng của cậu vẫn đầy người. 【Đậu má? Đù !!!!! 】 【Còn có thể như vậy? Sao tối hôm qua cậu ta có thể ngủ được nhỉ? Hôm qua tôi thức nguyên đêm với cậu ta, sợ quái vật xông vào ăn thịt cậu ta! Kết quả cậu ta ngủ một giấc đến sáng! 】 【Y như lầu trên, cả buổi tôi ngủ không được, cứ nửa tiếng phải nhòm một lần 】 【Vừa rồi thấy NPC dắt theo chó, tôi còn tưởng Tiểu Bách Vạn đi đời rồi huhuhuhu. 】 【Đúng vậy, 1 triệu lận đó, đau lòng hmu hmu hmu. 】 【Bé ngốc lầu trên, có phải 1 triệu của cậu đâu mà cậu khóc làm gì! 】 Làn đạn ồn ào huyên náo trên giao diện phòng phát sóng không hề ảnh hưởng một chút nào đến tiến độ của phó bản. Trong tiếng kêu la chém giết của hai con quái vật nhìn không được đẹp mắt cho lắm, Hứa Tri Ngôn bóc quả quýt ra nhét vào miệng 1 múi. Vị ngọt trái cây lan ra đầu lưỡi, mùi vị riêng biệt của trái cây đã đuổi đi mùi hôi thối tanh tưởi của quái vật, cậu vui vẻ híp mắt, tâm trạng tốt hơn rất nhiều. “Biết vậy lấy thêm 2 quả. “ Những tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu lên chiếc áo khoác dày mà chàng trai đang khoác trên người, ánh nắng xua đi cái lạnh của màn đêm và phủ lên toàn thân cậu một lớp vàng dịu dàng. Thỉnh thoảng, máu thịt thối rữa lại văng ra từ cửa sổ, cảnh sắc đường phố của trấn nhỏ hiện lên trước mắt. Trong sân vườn cách con đường đối diện không xa, nở ra một đóa hoa máu, trên mặt đất rải rác mảnh súng vỡ cùng với tứ chi và xương gãy, nhìn từ màu sắc thì có cả của con người và quái vật, chắc là của người chơi chạy trốn ra ngoài vào hôm qua. Ăn xong hai quả quýt, Hứa Tri Ngôn đặt vỏ quýt lên bậu cửa sổ, vươn đầu nhìn vào con quái vật đang hấp hối trong phòng. Đầu của anh trai đã hoàn toàn bị chặt xuống, mà em gái cũng không khá hơn được, cả người chỉ có thân trên cử động được, không ngừng huơ dao chặt xương trong tay. Hai con quái vật lại tiếp tục nhào vào nhau. Trong phòng rất nhanh không còn tiếng động nào. 【Quái vật em gái tử vong 】 【Người chơi có thể tra xét thông tin của quái vật 】

Chương 10 Đọc thêm »

Chương 9

Chỉnh đốn lại quần áo trên người, cậu không khỏi cảm khái, may mà trong lúc chế tạo cảnh tượng chạy trốn giả, cậu đã đắp thêm một cái áo khoác lên người, nếu không mặt sàn lạnh như vậy, ngủ dậy chắc chắn sẽ cảm lạnh. Ngày mai không biết sẽ như thế nào, phải nắm chắc thời gian nghỉ ngơi. Đại khái là trí khôn của quái vật làm người ta an tâm, Hứa Tri Ngôn lắng nghe tiếng soát nhà ở tầng dưới, mơ mơ màng màng ngủ mất. Bên ngoài vẫn tiếp diễn cảnh trời đêm mưa máu. Sự việc không phải lúc nào cũng thuận lợi như trong tưởng tượng. Mấy tiếng sau, trời vẫn chưa sáng. Tiếng chó tru hung mãnh như có như không dần càng rõ ràng. Hứa Tri Ngôn bị tiếng tru này làm giật mình rời khỏi giấc mộng. Nghe thấy tiếng bước chân vội vã lên lầu, trong lòng cậu có dự cảm không lành, đưa tay nhéo lên đùi mình 1 cái. Đau đớn giúp cậu nhanh chóng thanh tỉnh. Không kịp suy nghĩ nhiều, cậu ngay lập tức nhảy lên giường, trong lòng thầm nói không hay rồi. Tiếp đó cánh cửa nát được cố định trên khung cửa lần thứ 2 bị đá văng ra. Một con chó săn miệng đầy răng nhọn xông vào, hai anh em theo sau nó, nếu không phải anh trai còn đang cầm sợi dây dắt chó thì Hứa Tri Ngôn cũng không dám nghĩ đến tình huống tiếp theo đâu! Hai ‘người’ một chó chặn ở cửa ra vào, tình hình nguy cấp! Tay chân Hứa Tri Ngôn cứng đờ dán chặt bên góc tường, kéo dài khoảng cách với chó dữ, cảm giác lồng ngực có gì đó chặn lại, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn. Trò chơi rách nát gì thế này? Tại sao quái vật còn kêu gọi được trợ giúp từ bên ngoài? Cậu từ nhỏ không sợ quỷ, không sợ tối. Chỉ duy nhất lúc nhỏ trải qua trải nghiệm không vui vẻ, cậu sợ chó. Nhất là loại chó săn thân hình cường tráng, hàm răng sắt nhọn, đó là ác mộng trong ác mộnggg ! So với con chó này, anh em quái vật nhìn có vẻ đáng yêu hơn nhiều! Hai anh em thấy tình cảnh trước mặt, cho rằng cậu sợ chúng, cười hahaha lên, nước dãi từ khoang miệng không khép lại được không ngừng chảy ra, tích tụ thành một đống gớm ghiết trên sàn nhà. “Anh ba, anh đang sợ hả? “ “Nếu anh đã sợ tụi em như vậy, thì nhường danh ngạch lại cho tụi em đi.” Em gái dùng giọng nhõng nhẽo nói chuyện, tay nắm chặt dao chặt xương. “Được rồi, nhường cho em.” Hứa Tri Ngôn nghĩ cũng không nghĩ đã đồng ý điều kiện này. Lúc phát hiện hai anh em này tuy có hình dạng quái vậy nhưng vẫn giao lưu được, trong lòng cậu lại có tính toán khác. Anh em quái vật không nghĩ đối phương lại dễ dàng đồng ý như vậy, chúng đơ tại chỗ không nhúc nhích. Nhìn thấy hiện trường rối thành một nùi, Hứa Tri Ngôn dùng sức dựa vào góc tường sợ mình nhũn chân mà ngã xuống, cậu nhìn hai anh em quái rồi từ từ mở miệng: “Thật ra buổi tối lúc đang ăn cơm, anh đã thay đổi tên trên thư mời nhập học thành tên của em gái. “ “Mọi người đều biết, tuổi càng nhỏ càng thích hợp đi học, chúng ta đều lớn hơn em gái, danh ngạch này nên đưa cho em ấy, đúng không? “ “Thật ra anh không muốn đi học. “ Câu nói này như là xuất phát từ sâu trong tim phổi, chân thành đến không thể chân thành hơn được nữa. Thấy hai anh em vung vũ khí trong tay vài cái, Hứa Tri Ngôn nhanh chóng thấp giọng nói: “Lúc đưa thư mời nhập học cho ba mẹ anh đã rất cẩn thận, thư mời là được gấp lại, họ chắc vẫn chưa phát hiện được. “ “Nếu không tin các em có thể đến phòng ba mẹ tìm, xem xem lời anh nói có thật hay không. “ Đương nhiên là xạo rồi.

Chương 9 Đọc thêm »

Chương 8

Tiếng súng xen lẫn những tiếng chửi rủa, còn có tiếng cửa sổ vỡ cùng tiếng chó hoang hú trong đêm, như vậy cũng đủ để chứng minh sự tàn khốc bên ngoài đường phố. Anh em nuôi đứng trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Cái bóng của Hứa Tri Ngôn cũng không tìm thấy. “Nó đi đâu rồi? “ “Nó trốn đâu rồi? “ “Nó …. …. “ Chúng nó cứ lặp lại những câu này, dường như mong đối phương nghe thấy mà tự chui đầu ra. Hứa Tri Ngôn nằm dưới gầm giường, bình tĩnh thoải mái. Cậu quét mắt nhìn mắt cá chân trắng xám của hai con quái vật, tự hỏi bản thân còn phải trốn ở đây bao lâu nữa. Trước mắt đa số tình huống đều phù hợp với những phán đoán của cậu. Hai anh em ngũ quan khiếm khuyết, không có mũi, chúng không ngửi được nên chỉ có thể dựa vào thị giác, trí lực xem ra cũng không cao, thân hình mưng mủ cứng ngắt không cho phép chúng cúi người khom lưng ngay khi xông vào, nhất là khi chúng đã nhìn thấy mảnh vỡ ngoài kia. Nhưng bây giờ tình huống khá rắc rối, bởi vì ngoài kia cũng toàn là quái vật. Nếu vậy việc cậu ngụy trang trốn thoát bằng cửa sổ rất có thể không có tác dụng, kế tiếp phải xem lũ quái vật này phán đoán như nào. Lại qua một chốc, quái vật không còn lẩm bẩm nữa. Anh trai dẫn đầu nhảy khỏi cửa sổ, “phịch” một tiếng rơi xuống tầng 1 rồi hướng về nơi nào đó chạy đi. Em gái đợi sau khi hình bóng anh trai biến mất hoàn toàn thì trở về chính giữa căn phòng. Lại là một trận im lặng trầm mặc. “Anh ba, em biết anh trốn ở đâu rồi! ” âm thanh bén nhọn vặn vẹo vang lên, nó vung cánh tay lên rồi hét lớn. Thanh âm đột ngột vang lên, Hứa Tri Ngôn bị âm thanh sắc nhọn này dọa cho nhịp tim tăng lên mấy trăm nhịp, nhưng cũng chỉ là tim đập nhanh hơn thôi, chứ cậu vẫn không có hành động gì. Sau khi suy đoán ưu khuyết điểm của quái vật, cậu cực kì cẩn thận khi chui vào gầm giường, dường như không để lại vết tích nào, cậu còn làm đứt dây điện để đèn trong phòng không thể bật lên được, từ đó mà ảnh hưởng đến tầm nhìn của chúng. Quả nhiên, tuy em gái nói là tìm được rồi, nhưng cơ thể thể lại hướng về một hướng khác đi tới. Nó vừa la hét vừa mở tủ quần áo ra. Bên trong quần áo chất thành đống. Không có người trốn ở chỗ này. “Sao có thể? Sao có thể? Sao….? ” nó dường như không tin, chui cả đầu vào tìm. Thì ra khi Hứa Tri Ngôn tưởng tượng cảnh chạy trốn, để trông thật một chút, cậu đã lấy một cái áo khoác dày khoác lên người, trong lúc vội vàng đã không đóng chặt cửa, làm em gái hiểu nhầm là cậu đang trốn ở bên trong. Nó đem tủ quần áo lục tung lên, sau khi chắc chắn bên trong không có người, nó thất vọng. “Anh ba nhất định là đang ở trong phòng của ba mẹ …. “ “Em sẽ đi tìm anh ba…” Em gái lẩm bẩm trong miệng, cứ đi một bước lại quay đầu 3 lần, cuối cùng ra khỏi phòng ngủ. “Rầm! ” cánh cửa phòng ngủ bể nát bị kéo lên cố định lại trên khung cửa, nhìn có chút tội nghiệp. Hứa Tri Ngôn không vội ra ngoài, cậu vẫn bất động. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến việc trốn trong phòng ba mẹ, dựa theo sự sợ hãi của hai anh em đối với 2 NPC này, trốn ở đó có vẻ an toàn một chút. Nhưng cậu chưa từng vào căn phòng đó bao giờ, cũng không rõ kết cấu của căn nhà này, cửa sổ tầng một bên dưới đều có song sắt, lỡ xui bị nhốt vào bên trong thì có cánh cũng khó bay. Hai con quái vật đã kiểm tra căn phòng này rồi, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chúng sẽ không quay lại.

Chương 8 Đọc thêm »

Chương 7

Đêm đã khuya, bên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chó sủa lúc có lúc không. NPC cha mẹ đã đi làm từ sớm, cả ngôi nhà chìm trong màn đêm, chỉ còn ánh đèn nhấp nháy ngoài cửa ra vào. “Cộp… cộp… cộp…” Tiếng bước chân nặng nề vang khắp hành lang, sàn gỗ bị giẫm lên phát ra tiếng kẽo kẹt, có thể nghe thấy tiếng thảo luận không xa không gần của hai anh em. “Anh hai, giết anh ba rồi anh em mình sẽ được đi học. “ “Nếu không phải tại nó, người được đi học sẽ là tụi mình! “ “Em cũng muốn đi học…” Rất nhanh, hai người đã đến trước cửa phòng Hứa Tri Ngôn. “Cốc cốc cốc –“ “Anh ơi, mở cửa cho em với! “ Giọng nói ngọt nị của em gái truyền đến từ bên ngoài cửa. Nếu chỉ nghe âm thanh không nhìn ngoại hình, Hứa Tri Ngôn cảm thấy cậu sẽ không do dự mà đi mở cửa. “Cốc cốc cốc –“ Không có người trả lời, tiếng gõ cửa càng lúc càng kịch liệt. Rất nhanh, tiếng gõ cửa đã trở thành tiếng đập cửa, hai anh em bên ngoài liên tục va người vào cửa, ý đồ cưỡng ép xông vào. Cửa phòng được tính là chắc chắn, nhưng cũng không chịu nổi sức mạnh to lớn của lũ quái vật, chỉ có thể phát ra tiếng than ai oán khiến người lạnh gáy. “Rầm – -“ “Rầm – – rầm – – “ “………” “RẦM RẦM RẦM RẦM RẦM!!!!!!!! “ Cuối cùng ván cửa không chịu được sức nặng này nữa, văng mạnh ra bụi bay tứ tung cả phòng. Hai anh em xông vào phòng, lúc cùng nhau công kích thì họ như hai khối thịt thối trộn lẫn vào nhau tứ chi đan xen, bây giờ lại tách ra trở lại như ban đầu. “Người đâu…? “ “Anh ba, anh đâu rồi? “ Ánh trăng ảm đạm rọi lên đồ vật trong phòng, phòng ngủ không một bóng người. Con nuôi kéo thân thể khổng lồ đi đến bên giường, vén lên cái ổ chăn đang nhô lên thành 1 ụ núi nhỏ, bên dưới chỉ có gối đầu lông vũ mềm mềm. Nó phát tiết bằng cách lấy ra con dao gọt trái cây từ bên eo, đâm vào gối lông vũ. “Kenggg —-“ Lực đạo quá lớn làm mũi dao xuyên qua tấm gỗ, cọ vào khung giường kim loại, phát ra tiếng rít khó nghe. “Cửa sổ! Mấy viên ngói bên dưới đều bị giẫm nát rồi! “ Không cáu kỉnh như anh trai, em gái hiển nhiên linh hoạt hơn, nó phát hiện vấn đề, một tay đẩy mở cửa sổ, chỉ vào mảnh ngói vỡ bên dưới. Anh con nuôi di chuyển đến bên cửa sổ. Mảnh ngói vỡ bên ngoài vừa nhìn là biết do con người đạp vỡ rồi! “Có khi nào nó đi tìm ba mẹ không? “ “Không thể nào, nó sao mà dám ra ngoài vào buổi tối chứ? Bên ngoài đều là quái vật! Nếu anh ba bị ăn luôn thì hay quá. “ Giống như đáp lại lời của tụi nó, bên ngoài vang lên tiếng la hét kinh sợ.

Chương 7 Đọc thêm »

Chương 6

“Cảm ơn ba mẹ.” Hứa Tri Ngôn ngoan ngoãn gật đầu trả lời, cậu dùng đôi đũa chọt ra 2 cái lỗ nhỏ trên miếng thịt heo, vừa chọt vừa đánh giá hai vị phụ huynh từ ái quá mức trước mặt này. Hai người này ăn xong bữa tối sẽ đi làm ca đêm, nói như vậy nguy hiểm sẽ không đến từ hai NPC này. ‘Anh trai’ và ’em gái’ của cậu đang ở đâu nhỉ? Đột nhiên, từ sau lưng truyền đến giọng nói rụt rè, ngắt ngang suy nghĩ của cậu. “Mẹ ơi, con với anh trai ăn xong rồi, … tụi con, tụi con cũng muốn đi học.” Tuy nói đã ăn rồi, nhưng tiếng nuốt nước miếng rất to, chắc là ăn chưa có no. Cha mẹ trên bàn ăn lập tức xụ mặt xuống. “Tụi mày ăn nhiều nhỉ! Lúc trước nhận nuôi tụi mày là tại tụi mày giống Ngôn Ngôn, chứ không phải do trong nhà dư ăn dư uống! Đã nhiều năm như vậy, ngay cả một ngón tay của Ngôn Ngôn tụi mày cũng không bì được.” “Thứ ngu như heo, một chút giá trị cũng không có! Hai đứa mày như vậy mà đòi đi học? Cho tụi mày cái ăn đã là tốt lắm rồi!” “Còn đứng đây làm gì, mau cút vào nhà kho đi! Thứ ngứa mắt mất mặt!” Nhìn cha mẹ mới vừa rồi còn dịu dàng ấm áp mà giờ lại bộc phát chửi bới ầm ĩ, tim Hứa Tri Ngôn đập thình thịch, trong đầu cậu tưởng tượng ra kịch bản con nuôi bị áp bức lâu dài vì hận nên giết chết cậu con ruột. Mối nguy hiểm hiện tại chắc là đôi anh em trước mặt này. Nhưng giọng nói của em gái chỉ là giọng của trẻ con, độ khó của trò chơi sinh tồn đầu tiên ắt sẽ không quá cao. Ngón tay gõ lên mặt bàn vài cái, cậu đang tính toán cách đối phó. Ngăn không cho người mẹ ra ngoài, lại cho 2 anh em kia ít thức ăn, hóa giải ít thù hận của con nuôi, nếu buổi tối hai người đến tìm cậu gây rồi thì tận lực tránh xung đột, chịu đựng đến sáng là được. Xác định được việc cần làm, cậu cười với mẹ nói: “Đồ ăn vẫn còn nhiều, mình chia cho anh trai với em gái một ít đi ạ. “ Cha mẹ vừa rồi còn đang tức giận giờ lại thu liễm tất cả. Người mẹ gắp 1 miếng sườn heo quăng ra đằng sau Hứa Tri Ngôn, miệng không ngừng: “Ngôn Ngôn con lương thiện quá rồi, tụi nó không xứng! “ Hứa Tri Ngôn lo sợ cha mẹ sẽ nói thêm đống lời gia tăng giá trị thù hận, cậu quyết định tự đi an ủi người ta còn hơn. Nhưng khi cậu vừa quay đầu, thì đơ nguyên người ngay tại chỗ. Trước cửa phòng bếp, hai thứ miễn cưỡng nhìn ra hình dáng con người đang tranh giành miếng thịt vừa được quăng xuống đất. Cơ thể sưng tấy cao 2m trên đó dính mấy cục mỡ cứng màu xám xịt, đoạn trên đỉnh là một cái đầu với ngũ quan không hoàn chỉnh, không có mũi, nơi nên có mắt thì lại có 2 cái lỗ đen, 1 cái miệng to, từ trên xuống dưới không có cọng lông nào, tấm vải dơ dáy nhìn ra không ra màu sắc chất liệu nào được xem như quần áo. Hứa Tri Ngôn há há miệng, một chữ khuyên giải cũng không thốt ra được. Trò chơi khốn kiếp! Thôn dân quái vật ở Núi Đói Khát tốt xấu gì cũng biến dị vào buổi tối, còn hai con đang ở trước mặt cậu nước miếng cũng sắp chảy ra rồi nè! Không thể làm mờ được hay sao? Không thể tin được hai NPC cha mẹ này lại vì họ nhìn giống cậu mà nhận nuôi được, hai người này giống như là quái thai được nhặt từ ngoài đường về nuôi thì đúng hơn Thời gian an toàn tuyệt đối đã qua rồi, Hệ Thống Phòng An Toàn cũng offline. Kế tiếp chỉ có thể dựa vào bản thân khám phá phó bản này thôi. Giao diện trò chơi hiện ra ngay lúc này, giải thích quy tắc mà cậu chưa biết. 【Tìm được quái vật mới: Anh trai em gái】 【Giết chết quái vật sẽ thu được thông tin hoàn chỉnh của quái vật. 】 Hứa Tri Ngôn suy nghĩ một lúc, mặt không biểu tình nhấn tắt giao diện, cụp mắt chào cha mẹ, cậu đặt chén xuống, lấy hai quả quýt trong đĩa trái cây đem lên lầu. Trải qua một trận như vậy, phòng phát sóng đã ồn ào lên hết. 【Loại tân binh gì thế này Tiểu Bách Vạn! 】 *Acc Quỷ Thần cược cho Ngôn Ngôn 1tr điểm, 1 triệu bên Trung đọc là 1 trăm vạn = nhất bách vạn, nên mọi người sẽ gọi bé là Tiểu Bách Vạn, hay bé Bách Vạn nhé. Ý là Ngôn Ngôn là 100 vạn biết đi á. 【Vừa ngó qua hàng xóm 1 tí, người chơi có tiến độ nhanh nhất đã tìm ra cách thông quan phó bản này rồi. 】 【Không phải chứ! Chẳng lẽ Tiểu Bách Vạn muốn tự mình giết quái vật sao? 】 【Đúng đúng, tôi thấy người chơi cùng phó bản đã để NPC thay đổi hành trình, chỉ cần buổi tối cha mẹ không ra ngoài thì sự uy hiếp của hai người con nuôi sẽ giảm xuống rất nhiều, tiến độ nhiệm vụ 1 đã kéo lên đến 80% 】 【1 triệu ơiiii, sắp mất 1 triệu rồii,… 】 Nếu bây giờ Hứa Tri Ngôn mở giao diện nhiệm vụ, cậu sẽ thấy mình đã có thêm nick name mới- Tiểu Bách Vạn.

Chương 6 Đọc thêm »

Chương 5

Hoàn tất thao tác, Hứa Tri Ngôn trở mình xuống giường thay quần áo, cậu xắn tay áo lên bắt đầu khám phá phó bản của mình. Cậu không biết phòng Livestream của mình đã chứa đầy người, một lượng lớn người chơi xông vào. Trong trò chơi, nếu có một hạng mục đơn nào đó đạt hơn 5W (50.000 )tích phân cá cược trong 1 lần, thì hệ thống sẽ phát biểu ngữ trên giao diện của người chơi đang xem phát sóng trực tuyến. 【Người chơi [Nặc danh ] đã đặt cược 1000000 tích phân cho Phó bản Trường học khiếm thị [Người chơi số 01: Hứa Tri Ngôn] 】 Biểu ngữ đang chuyển động này cứ như một quả bom vậy, làm nổ tung tất cả người chơi đang xem trực tuyến. 【Mẹ nó! Phó bản 1★ hả? 】 【Cái quái gì vậy? Ai có thể nói cho tôi biết tại sao lại có người đem 1 triệu điểm tích phân đặt vào phòng phát sóng này chứ! Tại sao vậy? 】 【Việc này.. này.. 】 【Má! Đây là người mới lần đầu tiên vào phó bản hả? 】 【Aaaaaaaaa tại sao lại là tài khoản nặc danh! Muốn biết đây là người anh em giàu có nào quá điiiii !!!! 】 【Có phải tôi đếm nhầm mấy số 0 rồi không? Tôi chơi lâu như vậy mà 1000 tích phân cũng không có. 】 Trong đó cũng có những người chơi cao cấp vào phòng phát sóng để tham gia náo nhiệt và bình luận. 【1 triệu đó, haizz nhiều thật sự, tôi nhìn thôi mà thịt cũng đau. 】 【Nghe lầu trên nói như vậy, có khi nào Nặc Danh là 1 trong những đại lão trên bảng xếp hạng tích phân hay không? 】 【Tôi ngồi một chút, hệ thống Công Hội sắp mở rồi, có lẽ là đại lão nào đó đang lén lút bồi dưỡng người mới chăng? 】 【Có lý, nếu là người mới đã được huấn luyện qua, thì tỷ lệ No.1 Bảng xếp hạng sẽ cao, dù sao thì đây cũng chỉ là phó bản cấp thấp. 】 【Nhưng mà người mới này xu quá! Thường thì mọi người vào phó bản lần đầu thì sẽ là 1 sao ★ hay nửa sao ☆ , rất ít người vừa khởi động đã là 1 sao rưỡi ★☆, hơn nữa người này nhìn rất,… khụ, rất là yếu á! 】 …… Hứa Tri Ngôn không biết bản thân chỉ tiện tay một chút đã thu hút được nhiều chấn động như vậy, vừa vào trò chơi đã trở thành ‘người nổi tiếng’ , có người không ngừng suy đoán xem liệu cậu có quan hệ gì với mấy đại lão trên bảng xếp hạng hay không. Căn nhà mà cậu đang ở tổng cộng có 2 tầng, phòng ăn, phòng bếp và phòng bếp đều ở tầng 1. Khi NPC Mẹ lần nữa đến hối thúc, cậu liền ném điện thoại vào ba lô hệ thống rồi theo mẹ xuống lầu. Ngoài ý muốn chính là NPC cha mẹ này từ hình dáng đến cách trao đổi đều y như con người, cực kì bình thường. Bữa tối nóng hôi hổi trên bàn ăn làm người ta không kiềm được cơn đói. Người cha lấy ra một phong thư Mời nhập học, ông vui vẻ nói: “Trung Học Thế Minh là trường học tốt nhất ở chỗ của chúng ta đó! Con đến đó rồi thì phải học tập cho tốt vào! “ “Nhưng cũng cẩn thận một chút, đừng để bị bắt nạt. ” Người mẹ ngồi bên cạnh lo lắng dặn dò. Đôi cha mẹ này không có khác biệt gì với những phụ huynh con người khác, Hứa Tri Ngôn gật đầu nhận lấy thư mời, sau khi xác định không có vấn đề gì mới cất vào ba lô hệ thống. 【Nhặt được đạo cụ mới! 】 【Tên: Thư mời nhập học 】 【Ghi chú: Thư mời có ghi họ tên 】 Cậu gắp 1 miếng sườn heo chiên to, ăn một cách ngon lành, không biết buổi tối sẽ xảy ra chuyện gì, ăn no thì mới có sức mà chạy. Mẹ thấy cậu thích, nên lại gắp thêm vài miếng cho cậu. Một nhà ba người ăn đến vui vẻ. Hứa Tri Ngôn nhân cơ hội giao lưu với 2 NPC mà soi ra được một số thông tin. ‘Gia đình’ này có 3 người con. Cậu xếp thứ 2, trước có một anh trai, sau có một em gái, nhưng danh ngạch nhập học chỉ cho cậu vì cậu là con ruột, còn anh trai và em gái là con nuôi. Gia cảnh bình thường mà nhận nuôi tận 2 đứa con? “Hôm nay con nghỉ ngơi sớm đi, mẹ với ba lát nữa cũng phải ra ngoài, aiz, nghĩ tới việc con sắp phải đi học, mẹ có chút không nỡ.” Người mẹ lau nước mắt nói Cha giải thích: “Tối nay phát lương, ba mẹ sẽ về trước khi con đi học, lúc đó ba sẽ cho con chút tiền tiêu vặt.”

Chương 5 Đọc thêm »

Chương 4

【Nguồn tín hiệu tìm thấy hiện tại: 】 【Đường truyền 1… Đường truyền ■■ 】 【Đã tự động kết nối Đường truyền 1 vì Ngài! 】 Ngoài đường truyền 1 còn có đường truyền phát sóng trực tiếp khác nữa, Hứa Tri Ngôn thử chuyển đổi chúng với nhau nhưng Hệ Thống bảo cậu chưa đủ quyền hạn, không cách nào kết nối được. Việc này cũng không ảnh hưởng tâm trạng đang tốt đẹp của cậu được. Nhưng tình trạng này duy trì không được lâu. “Chỉ vậy thôi hả? “ Trong giao diện Livestream chỉ có 1 phòng có thể mở được. 【Trường Học Khiếm Thị -01 – Hứa Tri Ngôn 】 Trên màn hình, người thanh niên hao gầy đang ngồi trên giường, đôi tay đang chơi đùa với một khối gỗ, xem ra trong quá trình xử lý, phòng Livestream đã thay đổi hình dạng điện thoại thành những thứ khác. Khu bình luận không một bóng người, số lượng người xem: 1. [Đây là tài khoản đặc biệt, nội dung được cung cấp khác với tài khoản người chơi, chẳng qua tài khoản nặc danh cũng có thể đặt cược đó, Ngài có thể sử dụng điểm tích phân ban đầu của Quỷ Thần tiên sinh. ] Nhấn mở cái rương nhỏ ở góc phòng phát sóng, trên màn hình hiện lên giao diện Cá cược. Hứa Tri Ngôn đọc quy tắc, lại nhịn không được cười thành tiếng: “Lúc trước tôi còn có điều nghi hoặc, thể loại trò chơi này sao lại thiết lập hệ thống Livestream, nếu người xem toàn là người chơi chẳng lẽ sẽ không dẫn tới sự cộng hưởng, đồng cảm hay sao? “ *Ý ở đây là không có livestream, không có cá cược, chỉ có người xem với nhau thì sẽ không có đấu đá, tranh giành tích phân. “Hóa ra chỉ là để thu lại được tích phân, gia tăng độ khó. “ *Trò chơi thưởng tích phân thì sẽ tìm cách khác thu lại. Có nhiều lựa chọn khác nhau trên Giao diện cá cược , chẳng hạn như tỷ lệ sống sót của người chơi, thứ tự thông quan, các tuyến nhiệm vụ kích hoạt được, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến, … Điều đáng nói ở đây là bội suất của mỗi mục đều khá cao, chỉ cần cược trúng một loại thì cũng kiếm được khá nhiều, nếu đoán đủ chuẩn thì tích phân kiếm được ở cá cược cũng sẽ không ít hơn tích phân có được trong 1 lần ra vào phó bản. “Người chơi mạo hiểm mạng sống vượt ải kiếm được tích phân. ” Cậu lẩm bẩm: “Vốn chỉ cần chậm rãi tích lũy là sẽ mua được đạo cụ giữ mạng. “ “Nhưng hệ thống Livestream mở ra, không chỉ phân chia tích phân trong tay người chơi mà còn công khai cả thông tin của người chơi. “ Dù sao trước đó xem qua một số phòng phát sóng, cậu cũng thu được một số tin tức, trong trò chơi, không phải lúc nào người chơi cũng chung một trận doanh với nhau, người chơi cùng 1 phó bản có thể ở phe đối lập với nhau. Đoạn, cậu vỗ tay 2 cái, nhịn không được phải khen ngợi cổ vũ người thiết kế ra trò chơi này. “Trên ván cược ai cũng có thể thua, chỉ duy nhất nhà cái sẽ không thua. “ Thông qua hình thức cá cược để thu hồi điểm tích phân của người chơi, cắt giảm thu hoạch của người chơi trong phó bản, để năng lực tính cách, điểm yếu của họ đều bộc lộ với những người chơi khác, nếu sau này họ gặp nhau trong phó bản thì độ khó sẽ nâng lên gấp bội. *Ai cũng biết tẩy của nhau rồi, nếu đối địch sẽ bị nắm thóp, ví như B biết điểm yếu của A, A ko biết về B, A bị B đối phó, A sẽ bị quái vật, bị B làm khó, khả năng làm nhiệm vụ của A sẽ trắc trở hơn do bị cản trở. “Làm ít lợi nhiều, cái thứ trò chơi này thật đủ chó mà. ” Hứa Tri Ngôn tổng kết. [… …. ] Hệ Thống phát ra tiếng rè rè, nó không ngờ ký chủ chỉ nhìn quy tắc, xem qua vài phòng Livstream mà đã biết được ý đồ của phòng phát sóng, chỉ đành nhanh chóng thay đổi chủ đề. [Thời gian an toàn sắp kết thúc. ] Hệ Thống sắp biến mất rồi, chỉ có thể ở Phòng An Toàn hoặc Thời Gian An Toàn thì mới liên hệ được với nó. [Kênh cá cược 12g sẽ đóng cửa đó, Ngài có thể xem xét một chút rồi mới đặt cược. ] Hệ Thống cũng không ngờ nó chỉ có thể xem một phòng phát sóng này thôi, ký chủ trước mắt chỉ có thể đè nén bản thân không còn lựa chọn nào khác, ưu thế duy nhất là được lựa chọn hạng mục các cược. Hứa Tri Ngôn chẳng có hứng thú nào với số tích phân ban đầu có được này. Không thể nhìn thấy số dư trên giao diện cá cược, cậu không thể tra xét từng hạng mục được, lúc này tiếng bước chân ngoài cửa lại vang lên, cậu biết mình không có thời gian để nghiền ngẫm mấy thứ này. “Cược đại một mục đi, lát nữa chưa chắc đã có thời gian rảnh rỗi đâu.” Chắc cũng không có bao nhiêu tích phân. Hơn nữa với cậu mà nói, đây là tài khoản dùng thử của bên A ai lại nạp nhiều tích phân vào để làm gì, nếu cược thắng rồi thì tiền cược sẽ cho cậu hay cho bên A? Để tránh rắc rối, sau này cậu sẽ dùng tài khoản của mình để cá cược vậy. Nghĩ thông rồi, Hứa

Chương 4 Đọc thêm »

Chương 3- Phó Bản 1- Trường Học Khiếm Thị

Hứa Tri Ngôn bị ánh sáng chói lóa trước mắt đánh thức. Một giao diện nhạt màu bán trong suốt sáng lên trước mặt cậu. [Đã đăng nhập phó bản Trường Học Khiếm Thị ] [Độ khó phó bản: ★☆ ] [Mời người chơi tiếp nhận thông tin về nhiệm vụ của phó bản này. ] [Mời người chơi xác nhận nhiệm vụ bổ sung: Tìm kiếm Phòng An Toàn trong phó bản. ] Trước khi cậu kịp nhấn vào thì bên tai đã vang vọng tiếng của Hệ Thống Phòng An Toàn. [Tiếp sau đây là 15 phút an toàn tuyệt đối trong phó bản, tuy hơi phế nhưng mong ký chủ trân trọng. ] *Bởi vì căn bản trò chơi vẫn chưa thực hiện chế độ giết người ngay lúc mở màn, nên việc cho 15 phút an toàn này nhìn chung không có tác dụng gì lớn. Đỡ trán ngồi dậy, cậu thấy mình nằm trên cái giường lạ hoắc, còn cơ thể thì vẫn là cơ thể của cậu. Vươn tay ấn lên màn hình vài cái, những thông tin liên quan đến phó bản hiện ra. [Gia đình của bạn rất bình thường, sau khi đạt được danh ngạch miễn phí (số lượng:1 )nhập học tại Trường Trung học duy nhất trong trấn, ba mẹ bạn rất vui mừng, họ quyết định đưa danh ngạch cho bạn để bạn được đến trường học. ] [Nhiệm vụ chủ tuyến [Thượng ]: Tiến vào Trường Học Khiếm Thị. ] [Nhiệm vụ 1: Sống sót và lên được chuyến xe bus của trường vào ngày hôm sau. ] [Tiến độ: 0% ] [Nhiệm vụ bổ sung: Tìm Phòng An Toàn trong phó bản. ] [Tiến độ: ????? ] Tên phó bản là Trường Học Khiếm Thị. Chỉ nhìn vào nghĩa đen tên trường học, thì đây là cơ sở thực hiện các chương trình giáo dục đặc thù dành cho những người có chướng ngại về tầm nhìn. Nhưng ngôi trường mà cậu sắp đến nghe như là một trường trung học bình thường. Trước mắt, tin tức cậu có được quá ít, Hứa Tri Ngôn không tiếp tục suy nghĩ nữa, cậu đóng giao diện rồi cụp mắt nhìn bản thân một vòng, có hơi bối rối: ” Người thành niên đi học trung học thật sự không bị đuổi ra ngoài chứ? “ Cậu nhìn một vòng xung quanh, quan sát hoàn cảnh. Giường, kệ sách, tủ áo, …. bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa, trên bàn còn có một số đồ trang trí lộn xộn. Nghiên cứu nhiệm vụ 1 một chút, đó là sống sót đến sáng ngày hôm sau. Vậy thì trong ‘nhà’ này có thứ gì có thể khiến người ta không thể sống được chứ? Nhiệm vụ chung chung, không có lời khuyên chi tiết nào, bản thân phải tự khám phá tất cả. “Cốc cốc cốc! “ “Hôm nay mẹ làm món thịt cốt lết chiên mà con thích nhất đó, mau xuống ăn nha con. “ Ngoài cửa vang lên giọng nói của một người phụ nữ xen lẫn tiếng gõ cửa, nếu không ngoài ý muốn thì đó chính là mẹ của nhân vật này. Hứa Tri Ngôn bỗng thấy nhẹ nhõm, có lẽ do tình trạng thảm thiết của đám người Núi Đói Khát đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cậu, mà bây giờ nghe đến sườn heo thì cậu thấy yên tâm hẳn. Nhưng với tình huống phải ở đây vượt qua một đêm, thì người ‘mẹ’ này rất có thể là một con quái vật mà cậu phải đối mặt. Để thận trọng hơn, cậu hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Thức ăn trong phó bản có thể ăn được không? “ [Dưới điều kiện không phải tình huống đặc thù thì những thực phẩm phổ thông đều có thể ăn được, còn những thực phẩm đặc thù thì thông thường người chơi đều có thể phân biệt được. ]Giao diện trò chơi hiện ra giúp cậu giải đáp thắc mắc. Hứa Tri Ngôn gật gật đầu, cậu yên tâm rồi. Vừa đứng dậy chuẩn bị xuống lầu thì có vật gì đó từ trong ổ chăn rơi ra. “Điện thoại?” Cậu nhíu mày nhìn vào chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, cảm thấy khá quen. [Ký chủ đây là điện thoại của Ngài ó! ] Hệ Thống Phòng An Toàn vừa lúc nhảy ra. [Bởi vì ký chủ cũng là Người Đại Diện Quỷ Thần, nên Ngài cũng có thể sử dụng tài khoản nặc danh của Quỷ Thần, thông tin về Phòng An Toàn đã bị chặn, nếu có người chơi vào phòng phát sóng của Ngài thì cũng không kiểm tra được gì, xin ký chủ hãy yên tâm! ] “Còn có chuyện tốt vậy à? ” Hứa Tri Ngôn vui vẻ ra mặt. Người chơi khác không thể nào tiến vào phòng phát sóng khác khi đang ở trong trò chơi, vậy nếu như cậu vừa chơi vừa xem phát sóng, thì chẳng phải có thể quan sát được góc nhìn của người chơi khác rồi sao? Đây chính là góc nhìn thượng đế rồi còn gì!!!!!

Chương 3- Phó Bản 1- Trường Học Khiếm Thị Đọc thêm »