Kế Thừa Phòng An Toàn Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 22

Cuối cùng, Đàm An run rẩy để lại 50 đồng tiền, cầm tờ giấy Lớp 6 lao ra khỏi cửa. Màn đấu giá này đã khuấy động bầu không khí trong phòng phát sóng trực tiếp. 【Tiểu Bách Vạn phát động kỹ năng: Đưa tiền đây bạn ơi! 】 【Ha ha ha ha! Tôi mẹ nó phục rồi! 】 【Đem đồ của NPC coi như đồ của mình mà mang đi đấu giá, thật sự không ai nhìn ra sao?! 】 【Có lẽ nào… …. từ đầu đến cuối cậu ta không hề nói tiền sẽ về tay mình…】 【Vua hiểu biết lầu trên, cho nên tiền là tự nó bò đến chứ có liên hệ gì đến Tiểu Bách Vạn? 】 【Nếu tôi là Khuyển Sư tôi sẽ bật khóc tại hiện trường. 】 Hứa Tri Ngôn đếm lại chiến lợi phẩm, tổng cộng 360 đồng. Kim Thịnh đứng một bên lo lắng hỏi: “Hai lớp học cuối cùng thật sự không có vấn đề chứ? ” Lúc nãy trước khi lên bục giảng, Hứa Tri Ngôn đến nói với cậu ta dựa theo thủ thế ( cử chỉ ngón tay ) của mình mà ra giá, cậu ta suy nghĩ một lúc rồi cũng làm theo. “Nếu lấy phải mấy lớp xếp hàng trước thì mới mệt.” Hứa Tri Ngôn trích ra 180 đồng và tờ giấy số ‘9’ đưa cho Kim Thịnh, lần này nếu không phải Kim Thịnh tin tưởng cậu tuyệt đối, thì rất khó lật đổ được ngọn núi Lý Tọa Sơn kia. “Ơ?” Kim Thịnh cầm tờ giấy, chấm hỏi đầy đầu. “Những lớp phía trước đều là nhóm học sinh ngoan, nếu chúng ta đi trộm chó mà bị Người giữ trật tự phát hiện là sẽ bị xử đẹp đó.” Hứa Tri Ngôn quan tâm nhìn Kim Thịnh bằng ánh mắt yêu thương kẻ ngốc. Kim Thịnh lúc này mới phản ứng lại. Đội trưởng cảnh vệ đã từng nói, học sinh Lớp 10 thường không tuân thủ nội quy trường, vậy là nói học sinh vào Lớp 10 cũng không cần tuân thủ nội quy, ít ra bị bắt cũng không chết được. Cơ hội và nguy hiểm cùng tồn tại. Trộm chó … … Không ngờ đối phương sợ chó như vậy mà còn nhớ tới chó của mình. Kim Thịnh trầm mặc cúi đầu, trong lòng rung động. “Đừng phát ngốc nữa, chuẩn bị đi đến địa điểm tiếp theo.” Hứa Tri Ngôn không hứng thú với cảm xúc yếu ớt nhạy cảm của Kim Thịnh. Lớp học đơn điệu vô cùng, Hứa Tri Ngôn tìm một hồi cũng không thấy vật tư nào có thể sử dụng, chỉ đành cất bản đồ lại, gọi Kim Thịnh rời khỏi. Bên ngoài Trung tâm sinh hoạt học sinh. Hứa Tri Ngôn và Kim Thịnh không vội đi vào, chờ đến khi Diêu Tiên Tiên và Đàm An rời khỏi thì mới từ con đường nhỏ đi ra. Hứa Tri Ngôn nói: “Cách xa Diêu Tiên Tiên một chút. “ Kim Thịnh nghe thấy thì đơ một lát, đáp: “Cậu cũng nhìn ra cô ta có vấn đề à?” “Ừm, tay cô ta rất lớn, nhiều chỗ bị chai để lại lớp kén mỏng, đây là tay của đàn ông.” Hứa Tri Ngôn thuận miệng giải thích. Rõ ràng là thường xuyên luyện tập vậy mà còn giả làm con gái, chắc cũng không phải thứ tốt lành gì. Nhưng cậu không ngờ Kim Thịnh cũng nhìn ra được người kia có vấn đề. “Cậu nhìn ra anh ta có vấn đề từ lúc nào? Không tệ nha!” Nếu không phải lúc đưa giấy đứng gần như vậy, Hứa Tri Ngôn cũng không nhìn ra được. Quả nhiên, người chơi hệ Khuyển sẽ có phương pháp phân biệt đặc thù sao? Kim Thịnh do dự một lúc rồi nói ra điều mà cậu ta nghĩ là kì lạ. “… …. Anh ta cao hơn cậu.” So với thứ được gọi là người đẹp nhu nhược yếu đuối kia, thì đồng đội mới của cậu ta còn nhỏ nhắn hơn mềm yếu hơn. “? ? “ Hứa Tri Ngôn nghĩ nát óc cũng không ngờ đây lại là nguyên nhân, huyết áp đột nhiên tăng cao.

Chương 22 Đọc thêm »

Chương 21

“Cửa ở bên kia.” Chẳng qua nội tâm Hứa Tri Ngôn chẳng có tí gợn sóng nào, cậu nhận tiền rồi trịnh trọng nhét tờ giấy vào tay Diêu Tiên Tiên, tay chỉ về phía cửa ý bảo cô ta nhanh đi đi. “Ể? Lạnh lùng vậy à?” Diêu Tiên Tiên nhận lấy tờ giấy, thấy đối phương không có ý định nói thêm gì với mình thì mím môi mất hứng rời đi. Trong chớp mắt, lớp học còn lại bốn người. Hứa Tri Ngôn cầm tờ giấy số 3 đưa lên, không đợi cậu kêu giá, Lý Tọa Sơn đã lên tiếng trước, nói với Kim Thịnh bên cạnh. “100 nhường cho tôi đi, dù sao chỉ là Lớp 3, không tốt hơn Lớp 1 được bao nhiêu so với Lớp 6 cũng không khác biệt lắm, vượt quá 100 là không ổn đâu.” Kim Thịnh không nói gì chỉ nhìn Hứa Tri Ngôn trên bục giảng, thấp giọng nói. “130, anh lấy.” “Thành giao!” Khóe môi Hứa Tri Ngôn cong lên, huơ tờ giấy về phí Đàm An hỏi: “130, cậu có muốn ra giá không?” Đàm An không ngờ đối phương lại hỏi ý kiến mình, cậu ta lắc đầu lấy từ trong túi ra 50 đồng, lặng lẽ nói: “Tôi, tôi chỉ có 50 thôi, không cần đâu.” Tờ giấy lớp học thứ hai giao dịch thành công. Lý Tọa Sơn ném tiền lên bàn mang theo tờ giấy rời đi, không hề có cảm giác muốn nán lại đây thêm chút nào. Tiếp đến, còn ba người. Hứa Tri Ngôn thu lại tiền trên bàn, hứng khởi nói: “Còn nhiều hơn tôi tưởng nữa.” Việc Diêu Tiên Tiên nhảy ra tăng giá không nằm trong kế hoạch của cậu, nhưng loại ngoài ý muốn này không làm người ta chán ghét. Khi cậu chuẩn bị đem ba tờ giấy còn lại ném vào hộp thì Đàm An không nhịn được nữa mà lên tiếng van xin. “Xin mọi người cho tôi Lớp 6 đi, xin mọi người đó.” “Hai người đều mạnh hơn tôi, nếu tôi bốc trúng hai lớp cuối cùng thì sẽ chết chắc, hai người không thể thấy chết không cứu!” Nam sinh đeo mắt kiếng nói nói rồi khóc lên. Hôm qua cậu ta cũng van xin NPC cha mẹ như vậy, nhìn thấy quái vật anh trai cả người cậu ta không chỗ nào khỏe được cả. “Tôi không cần chia nhiều tiền, các cậu cho tôi Lớp 6, tôi lấy 50 thôi cũng được!” Đàm An càng nói càng cảm thấy bản thân đã trả giá quá nhiều bèn tự tin hẳn lên. Nụ cười trên mặt Hứa Tri Ngôn vẫn vậy, cậu sờ cằm nghi hoặc hỏi:” Ràng buộc đạo đức? Cậu ràng cả lên đầu tôi à?” Ngay cả Kim Thịnh vẫn luôn im hơi lặng tiếng cũng không nhịn được khẽ cười: “Nếu dựa theo cách làm của đồng đội cũ của cậu, thì cậu cũng chỉ lấy được Lớp 9 hoặc 10 thôi.” Còn về việc chia tiền thì lại càng vô lý hơn. Nhưng mà Hứa Tri Ngôn không có tức giận. Cậu lựa ra tờ giấy có ghi số ‘6’ , từ trên bục giảng đi xuống, tựa vào bàn học trước mặt Đàm An, chìa bàn tay có đeo găng tay đen của mình ra. “50 đồng, Lớp 6 là của cậu.” “Nhưng tôi tổng cộng chỉ có 50 đồng! Cậu đây là ăn cướp!” Đàm An nhịn không được phản bác. “Vậy thì bốc thăm chia tiền.” Hứa Tri Ngôn không định chiều ý đối phương, cậu đưa ra một phương pháp khác. Tiếc là tâm tình Đàm An bị kích động, bắt đầu chơi xấu. “Không được! Lỡ như tôi rút trúng hai lớp cuối cùng tôi thật sự sẽ chết!” “Các cậu phải giúp tôi, … …. Tôi biết các cậu không giống Diêu Tiên Tiên, các cậu…” Âm thanh đột ngột dừng lại. Nụ cười trên mặt Hứa Tri Ngôn thuận theo sự nhẫn nại của cậu mà mất sạch, trong tay cậu xuất hiện một con dao chặt xương, lưỡi dao bén nhọn đặt ngay cổ Đàm An. “Hai chọn một, đừng nhảm nữa.”

Chương 21 Đọc thêm »

Chương 20

Lý Tọa Sơn chết lặng cả người. Anh ta nghĩ nát óc cũng không ra, chỉ với mấy câu nói ngắn ngủn như vậy mà đã lật ngược cả tình huống trong phòng học. Đồng đội lâm thời trên xe không đáng tin, hai người kia chỉ vì chút lợi ích mà trở mặt với mình. Siết chặt nắm tay, anh ta không cam tâm. Nhưng hiện tại 4 đấu 1, tên lông vàng kia lại chẳng để ý lợi ích được mất, anh ta chỉ có thể đồng ý. Đáng ghét! Vốn dĩ có thể không tốn chút sức nào mà lấy được danh ngạch lớp học tốt nhất, giờ lại phải bỏ tiền tiêu vặt ra, biết vậy bốc thăm ngay từ đầu còn hơn, sau đó lại đi uy hiếp hăm dọa người có lớp học tốt, đe dọa họ giao ra tờ giấy là được. Còn về những người khác thấy như thế nào thì có liên quan gì đến anh ta? Nhưng việc đã rồi, anh ta đã mất hai đồng đội, 1 đấu 4 là không thực tế, chỉ có thể bị ép buộc tán thành. Hứa Tri Ngôn đem 5 tờ giấy trải ra trên bàn giảng dạy. Các lớp học lần lượt là 1, 3 , 6, 9, 10. Lớp học tốt nhất và tệ nhất đều ở đây, khỏi phải nói cũng biết trình độ hỗn loạn của hai lớp cuối cùng sẽ gấp bội. “Tôi sẽ xác định một chút quy tắc đấu giá.” Hứa Tri Ngôn cầm một tờ giấy lên. “Bắt đầu đấu giá từ Lớp 1, người ra giá cao sẽ có được tờ giấy, nhưng đấu giá mà, khó tránh khỏi việc chênh lệch giá cả, vì phòng ngừa tâm trạng mọi người mất cân bằng, giao dịch xong, người đấu giá thành công sẽ mang tờ giấy rời đi.” “Sau cùng, người không đủ tiền đấu giá tờ giấy sẽ được chia lợi ích công bằng, tiến hành bốc thăm chia lớp. “ “Có ai có dị nghị không? Hoặc có ai cảm thấy không được công bằng hay không?” Quy tắc rất đơn giản. Vẻ mặt Lý Tọa Sơn không được vui vẻ, những người khác tuy cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nhưng lại không nói được là kì lạ ở điểm nào. Đấu giá bắt đầu. Tờ giấy có ghi số 1 được giơ lên, Kim Thịnh liếc nhìn Hứa Tri Ngôn giơ lên một ngón tay trên bục giảng, giá khởi điểm 100. Lý Tọa Sơn không ngờ vừa mới bắt đầu đối phương đã ra giá cao như vậy, anh ta đè nén tức giận hét giá: “110!” “120.” Kim Thịnh trực tiếp ra giá giống như không nhìn thấy biểu tình của Lý Tọa Sơn vậy. “130! Người anh em này, tôi cảm thấy cậu không cần thiết phải giành vào Lớp 1 đâu, cậu nhìn như học sinh vậy sẽ dễ hòa nhập thôi, cậu dừng tay anh nhận phần ân tình này của cậu.” Lý Tọa Sơn khuyên nhủ nói. Trải qua nhiều phó bản, anh ta hiểu rõ độ biến thái của trò chơi, thứ đồ có xếp hạng như này, chênh lệch thứ tự trước sau lớn đến mức không tưởng tượng được. *Xếp hạng từ Lớp 1 đến Lớp 10, Lớp 1 cao nhất, lớp 10 thấp nhất, sự khác biệt của mỗi lớp khác nhau, ví như lớp 1 dễ hòa nhập, lớp 2 khó hơn 1 chút, dần dần các lớp về sau sẽ tăng độ khó lên chưa kể không biết có tình huống nào khác xảy ra không. Dựa vào tình huống tối qua, khó mà đoán được liệu học sinh trong lớp tệ nhất có phải đều là con người không. Anh ta tuyệt đối không đi đến lớp học cuối cùng! “140.” Kim Thịnh xem lời anh ta nói như không khí. “… 150!” Lý Tọa Sơn nghiến răng hét giá, hôm qua anh ta chạy trốn với hai NPC kia cũng chỉ kiếm được 200, đây đã là giới hạn của anh ta rồi. Dựa theo suy đoán của anh ta, đối phương cũng chỉ có 200 không hơn không kém. Quả nhiên, Kim Thịnh nhìn lên bục giảng rồi từ bỏ đấu giá. “Tôi không cần nữa, tiền của tôi không đủ vẫn là chừa lại dùng khi cần thiết.” Ngay khi Lý Tọa Sơn thở phào nhẹ nhõm thì một giọng nói yêu kiều vang lên, khiến hiện trường tràn ngập mùi thuốc súng. “Tôi cũng muốn đến Lớp 1! 160!” Lý Tọa Sơn vạn vạn không ngờ Diêu Tiên Tiên thoạt nhìn ngoan ngoãn này lại đột nhiên ra giá, anh ta qua đầu trừng cô gái không biết tốt xấu này rồi nghiến răng nghiến lợi tăng giá. “170, Diêu Tiên Tiên cô được lắm!” “Quá khen quá khen~~~~~ 180!” “190,… thôi bỏ, tôi không cần nữa!” Lý Tọa Sơn rốt cuộc dừng tay nhường lại tờ giấy Lớp 1. Diêu Tiên Tiên vừa chạy vừa nhảy đến bên bục giảng, cả người như dính chặt lên Hứa Tri Ngôn, bây giờ so ra mọi người mới phát hiện cô gái yếu ớt này còn cao hơn Hứa Tri Ngôn một chút. Lảm nhảm tí ạ:

Chương 20 Đọc thêm »

Chương 19

NPC giáo viên thiếu điều viết ba chữ ‘đánh nhau đi ‘ lên mặt, thậm chí lúc rời đi còn nhấn mạnh tác dụng của tờ giấy. Đây không phải là muốn xem người chơi đánh nhau giành tờ giấy chọn lớp học hay sao? Kim Thịnh quả thật vượt ngoài sự mong đợi của mọi người luôn. Cậu ta trộm nhìn Hứa Tri Ngôn, tuy đã tiêu lố 50 đồng tiền, … khụ, nhưng Hứa Tri Ngôn có ơn với cậu ta, cậu ta sẽ không đồng ý cách làm bỏ rơi đồng đội này. Lý Tọa Sơn nhìn Kim Thịnh, biểu tình trên mặt lạnh đi. Ý kiến bị phản bác, Diêu Tiên Tiên xấu hổ bĩu môi nói: “Thì sao chứ? Không phải các lớp học đều như nhau sau? Về phần An An và người chơi mới, cứ để họ oẳn tù xì với nhau là được mà. “ “Đúng vậy, đến lớp nào cũng như nhau cả.” Lý Tọa Sơn cũng phụ họa theo. Đàm An không dám lên tiếng, chỉ gật đầu. Lúc mọi người tranh cãi, Hứa Tri Ngôn đi qua bên Kim Thịnh, vỗ vai cậu ta rồi đi lên bục giảng, đem mấy tờ giấy trong hộp đổ ra. Tổng cộng có 5 tờ. Ánh mắt của những người khác lập tức bị thu hút, cậu nói: “Tôi từ chỗ cảnh vệ trưởng biết được, các lớp học tứ 1- 10 này đều dựa theo thành tích mà phân chia, lớp học càng tốt thì tác phong trong lớp càng tốt theo, sẽ dễ dàng hòa nhập hơn. “ “Nhiệm vụ 2 là hòa nhập với lớp học của mình.” Cũng là nói, lấy được tờ giấy có lớp học càng tốt thì độ khó ở nhiệm vụ 2 sẽ giảm đi nhiều. “Tình hình hiện tại rất rõ ràng, có người sẽ đến lớp tốt hơn cũng có người sẽ đến những lớp tệ hơn. “ “Dù sao tất cả mọi người đều muốn đi đến những lớp xếp phía trước đúng không?” Thông tin ẩn giấu cứ vậy bày ra trước mặt. Lần này không ai tiếp tục giả vờ nữa, mọi suy nghĩ đều lộ hế trên mặt. Đàm An nghe giải thích xong, hoảng hốt ngộ ra, dịch chuyển ra xa khỏi người con gái bên cạnh. Diêu Tiên Tiên thấy vậy thầm nghĩ không tốt, cô ta và Lý Tọa Sơn lấy được thông tin nhưng không nói cho Đàm An, mà chỉ nói lớp học nào cũng như nhau, đi lớp nào cũng được. “Vậy cậu nói làm sao đây?” Lý Tọa Sơn bực bội đá ghế, nhìn chằm chằm vào người trên bục giảng, anh ta đã chuẩn bị sẵn vũ khí, chỉ cần Hứa Tri Ngôn lén lút lấy đi tờ giấy thì sẽ ngay lập tức ra tay. Hứa Tri Ngôn đặt hai tay lên bàn,không đụng vào tờ giấy, cậu cười cười nói: “Chi bằng chúng ta đấu giá mấy tờ giấy này đi.” “Bây giờ mọi người chắc chắn đã rõ quy luật tốt xấu của lớp học rồi ha.” “Các lớp học không giống nhau nên giá trị của tờ giấy cũng khác nhau, hôm nay chúng ta đều lấy được tiền tiêu vặt, chi bằng làm một màn đấu giá đi, chọn người ra giá cao nhất. “ Cậu quét mắt nhìn những người chơi đang mang những suy nghĩ khác nhau, tiếp tục nói: “Làm như vậy thì sẽ công bằng hơn.” “Người chi nhiều tiền hơn sẽ dễ vượt qua nhiệm vụ 2 hơn, những người khác sẽ lấy đó làm bồi thường, như vậy cũng sẽ nâng cao tỷ lệ sinh tồn ở nhiệm vụ 2, là song thắng đó.” Ngoài miệng nói lời công bằng, thực tế Hứa Tri Ngôn đang nhảy số tính toán trong đầu. Cục diện ban đầu đều bất lợi đối với cậu và Kim Thịnh. Sau khi thông tin được công khai, Đàm An không còn tin tưởng hai người kia nữa, hiện tại cậu lại đưa ra đề nghị có lợi với Diêu Tiên Tiên, cô ta nhất định sẽ lung lay. Không ngoài dự đoán, Diêu Tiên Tiên sửng sốt một chút, mắt to chớp chớp, tim nhịn không được mà đập nhanh vài nhịp. Đúng vậy, nếu làm như đề nghị ban đầu thì cô ta chỉ có thể vào lớp tầm trung, còn nếu đấu giá, cô ta có thể lấy được nhiều tiền hơn hoặc trực tiếp bỏ tiền để được vào lớp tốt hơn. Sau khi chia lớp, cô ta và Lý Tọa Sơn sẽ không còn liên hệ gì nữa, cũng không sợ bị trả thù. Nghĩ đến đây cô ta gật đầu, giơ tay lên trước. “Tôi thấy đây là một cách hay đó nha! Tôi tán thành~~~” Đàm An bị cô ta đẩy một cái, ngơ ngác nói: “Tôi, tôi cũng đồng ý.” Hứa Tri Ngôn đem ánh mắt dời về hướng Kim Thịnh, cậu ta không nghĩ nhiều, đồng ý luôn. Cuối cùng, cậu nhìn Lý Tọa Sơn, lộ ra nụ cười vô hại. “Phương pháp tuyệt đối công bằng này, Lý tiên sinh anh cảm thấy như nào?”

Chương 19 Đọc thêm »

Chương 18

Giáo viên phụ trách học sinh chuyển trường họ Vương, khoảng 40 tuổi. Theo lời cô nói, học sinh chuyển trường thuận lợi đến nơi có 10 người. Cô phụ trách 5 người ở cổng Bắc, một giáo viên khác sẽ phụ trách những người còn lại. Người chơi theo chân cô Vương bước vào một phòng học trống ở toà nhà giảng dạy gần nhất. Bàn ghế ở đây cũ kỹ, rèm cửa màu xanh quạt thì hỏng, bàn học bằng gỗ màu đen đã bị tróc sơn hiện ra màu sắc nguyên bản, xem ra đã có nhiều năm tuổi rồi. Cô Vương lấy ra một chiếc hộp trong hộc bàn. “10 lớp học, mỗi lớp một học sinh chuyển trường. “Cô vừa nói vừa lấy ra 5 tờ giấy đã chuẩn bị trước bỏ vào hộp. “Các em đều phải lựa chọn cách chia lớp thích hợp, ví dụ như bốc thăm. “ “Sau khi chia lớp, các em tự mình đến Trung tâm sinh hoạt học sinh, dùng giấy đổi thẻ học sinh, đồng phục và các vật phẩm thường ngày khác, đừng quên chọn ký túc xá cho mình. “ Giải thích xong, cô lấy một tấm bản đồ khuôn viên trường để lên bàn: “Tuyệt đối đừng làm mất tờ giấy, Trung tâm nhận giấy, không nhận người. “ Nói xong cô Vương rời khỏi phòng học, trả lại thời gian và không gian cho người chơi. Phút giây yên lặng ngắn ngủi trôi qua, các người chơi lần lượt đánh giá lẫn nhau. Ba người kia là cùng nhau ngồi trên một chuyến xe bus đến trường. Hai nam một nữ, họ dường như đã kết làm đồng minh của nhau. Kim Thịnh vô thức nhìn về Hứa Tri Ngôn bên cạnh, cái cậu này lại làm vẻ mặt ôn hòa vô hại như lúc nói chuyện với NPC cảnh vệ rồi, nhưng sắc mặt lại tái nhợt thêm mấy phần. “Tôi không sao. ” Hứa Tri Ngôn lấy lại tinh thần khi nhận ra ánh mắt quan tâm của Kim Thịnh. Không hiểu sao kể từ khoảnh khắc đặt chân vào khuôn viên trường, cậu liền cảm thấy nhiệt độ toàn cơ thể giảm đi mấy phần, ngôi trường bị sương mù bao phủ này âm u lạnh lẽo từ trong ra ngoài. Lúc này, người chơi mặc áo jacket đen bước ra. Anh ta giới thiệu bản thân trước. “Lý Tọa Sơn, lần thứ tư vào trò chơi, hai người còn lại là Diêu Tiên Tiên và Đàm An. “ Diêu Tiên Tiên, một cô gái cao ráo, xinh đẹp và yếu đuối. Nghe nói trước khi vào game là một streamer, dựa vào mặt kiếm cơm, lần thứ hai vào trò chơi, sức chiến đấu dường như rất thấp. Đàm An, một sinh viên đại học bình thường. Cậu ta đeo kiếng, vẻ mặt bối rối như thể không biết chuyện gì đang xảy ra. Cũng như Hứa Tri Ngôn, đây là lần đầu Đàm An vào phó bản. Bầu không khí ban đầu khá thân thiện, sau khi Lý Tọa Sơn biết Kim Thịnh và Hứa Tri Ngôn không phải người chơi lão làng thì anh ta lên mặt và bắt đầu chỉ huy. “Để công bằng, chúng ta đừng chơi bốc thăm, cứ lấy mấy tờ giấy trải ra, ai thích lớp nào thì chọn lớp đấy. “ Là người chơi có chuyên môn nhất ở đây, sẽ không ai giành với anh ta. Lý Tọa Sơn nói xong thì đợi xem phản ứng của Kim Thịnh. Tại đây người có khả năng phản bác anh ta nhất là Kim Thịnh, còn về tên tiểu bạch kiểm tay chân gầy gò kia? Anh ta chẳng thèm để mắt đến, loại người mới nhìn cái đã biết sẽ chết sớm này, anh ta thấy nhiều rồi. Diêu Tiên Tiên ngồi trên bàn học giơ tay, bĩu môi nói: “Phiền phức quá, lỡ như có mấy người cùng thích một lớp học thì làm sao? “ “Chi bằng chúng ta dựa vào thứ tự số lần vào phó bản để chọn nhé! “ Cô ta mỉm cười nhìn bốn người còn lại. Kim Thịnh nghĩ cũng không nghĩ, lắc đầu cự tuyệt. “Không cần thiết, cứ bốc thăm đi.” Xem ra ba người này cũng đã nắm được tin tức phó bản nên mới đề ra những phương pháp này. Đây hoàn toàn là mặc kệ hai người chơi mới. Hứa Tri Ngôn không ngờ Kim Thịnh sẽ từ chối. Dù sao nếu dựa vào số lần ra vào phó bản mà chọn, thì Lý Tọa Sơn sẽ được vào lớp tốt nhất, kế đến là Kim Thịnh, Diêu Tiên Tiêu chọn lớp tầm trung, cậu và Đàm An sẽ vào những lớp tệ hơn.

Chương 18 Đọc thêm »

Chương 17

Ngoại trừ phải làm nhiệm vụ như những người chơi khác, thì Hứa Tri Ngôn còn cần phải đi vào nơi nguy hiểm nhất trong phó bản để tìm Phòng An Toàn, độ khó nhân đôi nên cậu càng cần có đồng đội đáng tin cậy. Lúc ở trên xe, Kim Thịnh biết cậu sợ chó nên dùng ý thức không cho chúng đi tới chỗ cậu, nên cậu mới mạo hiểm nguy cơ bị Người giữ trật tự đánh một trận mà giải vây cho cậu ta. “Bịch! “ Đang suy nghĩ thì lại có một quả quýt rơi ra lăn đến bên chân Hứa Tri Ngôn, xem ra là bọn họ làm rơi rồi. Hai mắt Hứa Tri Ngôn sáng lên, cậu cúi người nhặt quả quýt, 3 cộng 5 trừ 2 lột vỏ ra, bên trong lộ ra thịt quả mọng nước, cậu nhanh chóng bỏ một nửa vào miệng. Nói chuyện với cảnh vệ khiến miệng đắng cổ khô, đây là lúc để cậu bù nước. “… …” Kim Thịnh sửng sốt, không ngờ đối phương lại dễ dàng ăn sạch vật tư bổ sung quý giá như vậy. Hứa Tri Ngôn đang hưởng thụ trái cây mỹ vị, quay đầu qua thì thấy Kim Thịnh đang nhìn mình chằm chằm. Thèm rồi chứ gì? Cậu thở dài, rồi tách ra 2 múi quýt đưa cho đối phương, dù gì cũng lấy của người ta 100 đồng, không thể keo kiệt được. Kim Thịnh xua tay: “Đắt quá rồi, vật tư dùng tích phân trao đổi trong phó bản nên tiết kiếm vẫn tốt hơn. “ “Tích phân có thể đổi được vật tư thông dụng? “Hứa Tri Ngôn nói xong mới ý thức được hình như đối phương hiểu lầm gì rồi. Tuy nhiên, lấy những thứ này cũng không khó lắm, cậu tự nhận mình là một thương nhân có uy tín lương thiện, nên chủ động giải thích: “Những thứ này tôi đem theo từ ‘nhà’ hồi nãy á. “ “…….” Kim Thịnh lại ngơ ra. Dừng khoảng vài giây, cậu ta mới nói ra nghi hoặc: “Cái, cái này có thể ăn được sao? ” Trong những phó bản trước, ngoài thức ăn NPC đưa cho thì cậu ta không dám ăn thêm những thứ khác, chỉ sợ kích hoạt cơ chế trí mạng nào đó. Lần này đến lượt Hứa Tri Ngôn ngơ ngác, cậu ăn cũng không ít đâu. “Quýt này và trái cây hôm qua NPC đưa cho tôi sau bữa ăn không có gì khác biệt, có lẽ là ăn được, … ” Cậu cẩn thận ghi nhớ lời nhắc nhở của hệ thống, những thứ trông cổ quái cậu không đụng vào cái nào, chỉ lấy những thứ bình thường thôi. Nhìn thấy Hứa Tri Ngôn hoạt bát nhảy nhót, Kim Thịnh gật gật đầu, cảm thấy mình vừa mở ra một cánh cửa mới. Hai người nói chuyện một lúc rồi chia nửa quả quýt ra ăn. Trong phòng phát sóng, người xem đang thảo luận với nhau. 【Chúc mừng Tiểu Bách Vạn có thêm 100 đồng! 】 【Cười chết tôi, tròng mắt của Khuyển Sư sắp rơi ra rồi. 】 【Nói ra thì Tiểu Bách Vạn không sợ sao? Thật dám lấy à? 】 【Người với người không giống nhau, tôi cảm thấy Tiểu Bách Vạn xem nơi này thành trò chơi mà chơi vậy. 】 【Những thứ này thật sự có thể sử dụng sao? 】 【Bẩm lầu trên, lấy thì có thể lấy, nhưng không phải tất cả các đạo cụ vật tư đều dành cho con người sử dụng, vì vậy người chơi cần phán đoán chính xác. 】 【Tiểu Bách Vạn rất có thiên phú cường đạo, cậu ấy quét 1 đống đồ như vậy mà toàn bộ đều là vật tư thông dụng sử dụng được. 】 【Ha ha ha ha haaaaa, lầu trên cười chết tôi, mẹ nó chứ thiên phí cường đạo! Tôi từ trong mắt Khuyển Sư thấy được 2 chữ ‘ hoàn tiền ‘ ! 】 【Ermmmm! Hoàn tiềnnnn! Ha ha haaa 】 Bầu không khí bên ngoài khác hẳn với tiếng cười nói trong phòng phát sóng. Đợi đến khi cổng trường tập trung đủ 5 học sinh, một vị tự xưng là giáo viên phụ trách học sinh chuyển trường chạy đến đưa tất cả người chơi vào khuôn viên trường. Khi cổng sắt ở cổng trường từ từ đóng lại, toàn bộ Trường Trung học Thế Minh đều bị bao trùm trong màn sương trắng xóa.

Chương 17 Đọc thêm »

Chương 16

“Tụi em sẽ gọi cho người nhà đến lấy ngay trong tuần được không ạ? “ Vừa nói cậu vừa lấy nửa gói thuốc lá lục soát được trong phòng khách, lại lấy thêm 2 túi quýt đưa qua. Cảnh vệ trưởng do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn lấy gói thuốc và túi quýt, ông ta nghiêm túc nói: “Tôi cho các cậu một tuần, chẳng qua trong bốt bảo vệ không có thức ăn, nếu nó đói chết thì chúng tôi cũng không quản. “ Hứa Tri Ngôn gật gật đầu, điên cuồng nháy mắt ra hiệu với Kim Thịnh. Cậu ta lúc này cũng nhận ra tuy không thể mang thú cưng vào khuôn viên trường, nhưng có thể tạm thời để ở bên ngoài. Đây là giải pháp tối ưu khi chưa biết tình huống trong sương mù ra sao. Thú bản mệnh không ăn cũng không chết, những NPC đặc thù này rất mạnh, tuần này Tiểu Nhất sẽ tạm thời an toàn. Lần này cậu ta không chống đối nữa, thành thành thật thật mang chó giao cho cảnh vệ trưởng. Nguy cơ được hóa giải, cảnh vệ thu súng và chia nhau đống quýt. Hứa Tri Ngôn đưa ra lượng lớn vật tư, tim đau đến rỉ máu. Không thèm để ý đến chú chó lớn Kim Thịnh đang ủ rũ đi đến cạnh mình, cậu tranh thủ cơ hội trao đổi với cảnh vệ trưởng thêm vài câu. Cảnh vệ trưởng là một ông lão tầm 60 tuổi, ông hiển nhiên có ấn tượng tốt với cậu học sinh cho quýt này, nên thái độ cũng bớt nghiêm túc đi, còn nhân lúc giáo viên chưa đến mà dặn dò thêm chút. “Các cậu chắc là học sinh mới chuyển trường, lát nữa khi các cậu tập trung đầy đủ sẽ có giáo viên phân chia lớp. “ “Các cậu đừng bao giờ vào Lớp 10, Lớp 1 là tốt nhất.” Như nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Hứa Tri Ngôn, ông thở dài rồi nói: “Đám nhóc ở Lớp 10 rất đáng ghét! Thích nhất ăn hiếp bạn mới, không biết giữ trật tự xíu nào cả. “ “Các cậu là học sinh chuyển trường, không cần làm bài thi, lớp học của chúng ta là dựa vào điểm thi mà phân chia, trong đó Lớp 1 là lớp có thành tích cao nhất, đó đều là những đứa trẻ ngoan, như cậu vậy, cậu sẽ thích ứng nhanh thôi. “ Nghe được 3 chữ ‘đứa trẻ ngoan’ Hứa Tri Ngôn không khỏi nhịn xuống khóe môi đang giật giật. Nhưng những tin tức mà NPC này cung cấp cho cậu đều rất quan trọng. Nhiệm vụ 2 yêu cầu người chơi tích cực hòa nhập với lớp học của mình, vậy thì cách thức hòa nhập cũng khá quan trọng. Nếu một lớp học hoàn toàn bài xích người ngoài, thì cho dù người chơi có vỗ mông ngựa đi chăng nữa thì cũng không thể hòa nhập được. Lớp 10 này hình như là một lớp học như vậy. Sau khi nói chuyện với ông lão cảnh vệ, những chiếc xe khác cũng lục tục chạy đến. Hứa Tri Ngôn không cản trở cảnh vệ làm việc, cậu cùng Kim Thịnh ngồi ở mép bồn hoa nghỉ ngơi. Vẻ mặt cậu không dịu dàng dễ gần như trước nữa, cậu xoa xoa ngón cái tay phải và ngón trỏ, lạnh nhạt nói: “nửa gói thuốc lá, 12 quả quýt, những thứ này đều không dễ dàng có được, tôi lấy cậu 50 đồng không tính là quá đáng chứ? “ Quýt đó thật sự rất ngon đó. Cậu còn định để dành làm trái cây ăn sau bữa cơm. Khuyển Sư đang định nói cảm ơn thì ngơ ra, không ngờ người này lại trở mặt nhanh như vậy. Nhưng nếu không có cậu giải vây, thì cậu ta không chừng sẽ chế ở chỗ mày, những vật phẩm tiêu hao đặc thù có thể mang vào phó bản phần lớn đều cần lượng lớn tích phân trao đổi, tính như vậy thì 50 đồng không chỉ không nhiều, thậm chí còn có vẻ ít. “Cảm ơn cậu. ” Sau đó Kim Thịnh đưa ra 2 tờ 50 đồng, tổng 100 đồng. Hứa Tri Ngôn đột nhiên cảm thấy người trước mặt khá tốt, làm cậu có cảm giác phải rửa mắt nhìn lại người này. Thật ra lúc ở trên xe cậu đã quan sát Kim Thịnh rồi. Tổ đội trong phó bản là việc rất bình thường, cũng không phải người chơi nào cũng ngu ngốc như Tưởng Thân.

Chương 16 Đọc thêm »

Chương 15

【Tên: Tiểu Nhất (Thú bản mệnh ) 】 【Cấp: S 】 【Loại hình: Hệ động vật (đặc thù) 】 【Giản lược: Đạo cụ đặc thù Hệ động vật, là thú bản mệnh có tương quan với sinh mệnh của người chơi, sẽ tăng cấp theo số lần vượt ải phó bản, đồng thời nâng cao sức mạnh của người chơi liên quan . 】 【Ghi chú sử dụng: Đạo cụ đặc thù yêu cầu người chơi tự khám phá cách sử dụng. 】 Tiểu Nhất là động vật đặc thù, không thể thu vào không gian. Người xem trong phòng phát sóng của Kim Thịnh bình luận ầm ĩ. 【Nếu giết thú bản mệnh thì người chơi sẽ chết theo đúng không? 】 【Vcl người được trời chọn, tôi thừa nhận qua 2 phó bản mà có được những thứ này thì rất trâu bò, nhưng cậu ta cũng chỉ đi được đến đây thôi! 】 【Không chắc 100% là sẽ chết, nhưng Khuyển Sư chỉ là người mới, cậu ta rất khó sống sót. 】 【Tiếc quá, tôi khá xem trọng cậu ta. 】 【Tôi còn tưởng cậu ta sẽ lấy thêm vài cái No.1 rồi tiến vào bảng xếp hạng thực lực nữa chứ. 】 【Chết tiệt! Tôi còn cược cho cậu ta nữa chứ! Tích phân của tôiiii! 】 【Thứ gì đang lăn trên mặt đất vậy. 】 【Hình như là quả quýt? Quýt ở đâu ra vậy? 】 【Đệch! Đó có phải Tiểu Bách Vạn không? 】 Ngay tại lúc bầu không khí trở nên căng thẳng, một quả quýt màu cam lăn vào vòng vây của đám cảnh vệ, đụng vào chân của Kim Thịnh. Mọi người nhìn theo hướng lăn của quả quýt, không biết thanh niên mặc áo sơ mi trắng đã đến cạnh bốt bảo vệ từ lúc nào. Cậu nở nụ cười dịu dàng và lịch sự, Hứa Tri Ngôn đưa tay lấy túi quýt từ ba lô ra chia cho cảnh vệ khoanh tay lúc nãy, dường như cậu chẳng nhìn thấy cảnh tượng lũ chó săn bị bắn chết vừa rồi vậy. Cho đến khi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình thì cậu mới giả vờ ngạc nhiên kêu lên: “Ể! Rơi một quả rồi nè! “ Giọng nói ôn hòa ấm áp phá tan sự căng thẳng, cậu đưa ba lô nhỏ của mình cho cảnh vệ trưởng nhờ đối phương cầm hộ, rồi tự mình xông vào vòng vây nhặt lại quả quýt. Nền xi măng dưới chân vươn đầy máu của lũ chó săn, cậu nhanh chân chạy đến bên cạnh Kim Thịnh, nghiêng đầu tránh khỏi chú chó nhỏ, thấp giọng nói: “Đưa chó cho họ đi, những cảnh vệ này là NPC đặc thù, tôi có cách để họ không giết chó của cậu. “ Nói xong, Hứa Tri Ngôn khom lưng lượm quả quýt dính máu rồi chạy khỏi vòng vây. Cậu lau sạch vết máu trên quả quýt rồi đưa nó cho ông lão gác ở bốt bảo vệ. “Ngọt lắm đó, thầy cũng thử vài quả đi ạ!” Quả là bộ dạng của một học sinh ngoan ngoãn. Lúc nãy khi đưa quýt cậu có chạm phải cảnh vệ, thông tin liền hiện ra. 【NPC đặc thù: Người giữ trật tự (Cảnh vệ trưởng ) 】 【Cấp độ: Cao cấp】 【Mức độ đe dọa: Cao 】 【Ghi chú: Người bảo vệ quy tắc khuôn viên trường, sẽ giết hết người chơi vi phạm, không có điểm yếu, rất khó tấn công. 】 Loại giao diện trực tiếp cung cấp thông tin mà không cần giết chết mục tiêu, thật khiến người ta cảm thấy ê răng. Một người còn khó giết, huống chi đây còn là một nhóm. Thấy đội trưởng cảnh vệ nhận quýt như những người khác, Hứa Cảnh Ngôn nhìn Kim Thịnh rồi nói: “Tụi em là hàng xóm với nhau, nếu không thể đem chú chó này vào trong trường thì em có thể để nó ở chỗ các thầy vài ngày được không ạ? “

Chương 15 Đọc thêm »

Chương 14

Một đường này bình an vô sự, trên con đường này không còn người chơi nào lên xe nữa. Khung cảnh hai bên đường của trấn nhỏ dần mờ đi, mọi thứ đều bị sương mù dày đặc bao phủ, không còn nhìn được rõ ràng nữa. “Đã đến trạm Trung học Thế Minh!” Khi tiếng loa phát thanh vang lên thì danh sách nhiệm vụ của Hứa Tri Ngôn cũng được làm mới hàng loạt. 【Nhiệm vụ chủ tuyến [Thượng]: Tiến vào Trường học khiếm thị 】 【Nhiệm vụ 2: Yêu cầu người chơi tích cực hòa nhập với lớp học của mình 】 【Tiến độ: 0%】 Xe dừng lại trước cửa trường học. Xung quanh không có người chơi nào khác, chắc đây là chuyến xe đến nơi đầu tiên. Ngôi trường chìm trong sương mù trắng xóa yên tĩnh đến lạ thường, không có dấu hiệu sự sống nào ở đây cả. Kim Thịnh là người đầu tiên xuống xe, cộng thêm con Golden được ôm trong trong lòng thì cậu ta có 9 con chó lận, sức chiến đấu của mấy con chó săn này không thấp, cậu ta khá tự tin về phần kế tiếp của trò chơi. Sắc mặt Hứa Tri Ngôn tái nhợt khi nghe tiếng chó sủa bên ngoài, đợi đến khi tài xế thúc giục thì cậu mới không tình nguyện mà xuống xe. Cảnh tượng bên ngoài thật bất ngờ. Sáu người mặc đồ bảo an tay cầm súng nhắm thẳng vào Kim Thịnh người mà vừa xuống xe trước đó. Trước bốt bảo vệ, một người trông như đội trưởng mặc cảnh phục khoanh tay hét lớn : “Không cho phép mang thú cưng vào trường học!” Kim Thịnh không phản kháng, cậu ta rất để ý đến lũ chó săn này, lúc nhìn thấy đối phương mang súng nhắm vào lũ chó, cậu ta giơ hay tay lên: “Tôi không có ác ý. “ Tuy nhiên, đám cảnh vệ này không tính bỏ qua cho lũ chó. Sau khi cảnh cáo, bọn họ không hề do dự giơ súng muốn bắn chết lũ chó. “Pằng pằng pằng …. …. “ “Gâu … … … “ Tiếng súng đầu tiên vang lên, lũ chó chạy về các hướng khác nhau dưới sự khống chế ý thức của Kim Thịnh. Hiện trường hỗn loạn một mảng. Tâm trạng Kim Thịnh tuột dốc không phanh, tuy cậu ta đã phản ứng rất nhanh, nhưng lũ chó bầu bạn với cậu ta đêm qua đã chết hết một nửa, chỉ có vài con trốn thoát mà đa phần chúng nó đều bị thương. Cảm nhận được lũ chó săn sau khi chạy vào màn sương đã hoàn toàn mất liên hệ với mình, Kim Thịnh cắn răng nghiến lợi không nói gì. Đây là phó bản trong trò chơi, lũ chó săn chỉ là số liệu, chỉ có thuyết phục bản thân mình như vậy, cậu ta mới có thể nhịn lại không ra tay. Khí chất những cảnh vệ này không giống nhau, chỉ cần đối diện họ thôi là đã thấy căng thẳng. Hơn nữa, đám người này dù là uy lực của súng hay tốc độ phản ứng thì đều cực kì mạnh, những con quái vật tối qua không thể so với họ được. Đây là lần vào phó bản thứ 3 của Kim Thịnh, cậu ta hiểu rõ không nên gây sự với loại NPC nào. Dẫu vậy, sự nhường nhịn của cậu ta cũng không thể khiến những người cảnh vệ này dừng tay. Mục tiêu lần này của họ là con chó lông vàng của Kim Thịnh. “Không được phép mang vật nuôi vào khu vực khuôn viên trường, các học sinh vui lòng tuân thủ nội quy! “ Lần này cậu ta không có phản ứng gì, chú chó nhỏ này không phải một con chó bình thường.

Chương 14 Đọc thêm »

Chương 13

Xe bus khởi động chạy trên trấn nhỏ yên tĩnh. Chẳng qua NPC cha mẹ không nhìn thấy, lúc Hứa Tri Ngôn quay đầu lên xe, cảm xúc lưu luyến bịn rịn trên mặt cậu đều thu lại, gương mặt cậu lãnh đạm nhàn nhạt. Xe bus trống rỗng, Hứa Tri Ngôn ngồi ở hàng cuối cùng. Lần cuối quay đầu nhìn lại, hình ảnh NPC cha mẹ đã trở nên mơ hồ, ngôi nhà dần dần trôi xa, cậu thu hồi ánh mắt, hơi chau mày, tiến hành suy nghĩ. “Lý do nhận nuôi hai con quái vật là nhìn giống cậu.” Vậy có phải lúc quái vật còn nhỏ chúng cũng có hình dạng tương tự con người không? Trong cuộc đối thoại của NPC cha mẹ lúc nào cũng xuất hiện từ ‘giá trị’, quái vật không có giá trị nên không được đi học, danh ngạch duy nhất thì để cho cậu con trai loài người. “Những người được đi học thì sẽ có giá trị gì?” Trong quá trình trò truyện, cậu phát hiện chỉ cần đề nghị không muốn đi học thì NPC cha mẹ sẽ kịch liệt phản đối, họ tình nguyện cho cậu thêm tiền tiêu vặt chứ cũng không chịu để cậu ở lại thêm vài ngày. “Cho nên, học sinh rốt cuộc sẽ được đưa đến nơi nào.” Những sự thương yêu dành cho con ruột đó, là do máu mủ ruột rà hay là bởi vì có giá trị? Xe bus chạy đến một tòa nhà thì ngừng lại. Hứa Tri Ngôn ngồi thẳng lên nhìn ra phía cửa xe đang mở, chờ đợi một người chơi khác lên xe. Kết quả cửa xe vừa mở thì một con chó săn đã chạy lên. Cậu sửng sốt trong chốc lát, nhảy lên ghế trong vô thức, toàn thân đều cảm thấy không xong, móng tay bấm vào lòng bàn tay để lại những vết hằn. Trò chơi xui xẻo này! Đi đến đâu cũng có chó là sao? Sau khi 7 8 con chó lên xe thì phía sau chúng còn có thêm một thanh niên tóc vàng lên theo, một con Golden con chui ra từ cổ áo cậu ta. Bị một đống ánh mắt đen lay láy nhìn chằm chằm, Hứa Tri Ngôn cảm thấy tim mình sắp nhảy lên cổ họng rồi, may mắn thay đám chó đó sau khi nhìn quanh xem xét thì chỉ quanh quẩn ở mấy hàng đâu chứ không tiến về phía cậu. Sau một hồi bế tắc, cậu thở phào một hơi khi thấy đối phương có thể khống chế được đám chó săn này. Cái người mang theo chó này tên là Kim Thịnh, có năng lực khống chế sinh vật thuộc giống chó, biệt danh Khuyển Sư, người này cũng được coi là hạt giống tốt ở phó bản cấp thấp, cậu từng lướt thấy phòng phát sóng của cậu ta trên điện thoại. Lúc cậu xem phòng phát sóng thì trùng ngay lúc hệ thống tiến hành kết toán, điểm số của Kim Thịnh hơn mấy người kia một khúc. Không ngờ lại gặp được đối phương tại đây, Hứa Tri Ngôn nhớ lại một số bình luận đánh giá Kim Thịnh trong phòng phát sóng: trẻ tuổi ít nói, kỹ năng đặc thù, là thiếu niên thanh thuần chưa trải qua những điều đen tối trong phó bản. Kim Thịnh không nghĩ đến trong xe còn có người khác. Cậu ta kinh ngạc nhìn về chàng trai gầy gò đang ngồi ở hàng cuối cùng, bộ dạng đối phương như gặp phải kẻ thù vậy, cong eo ngồi trên ghế cứ như một khắc sau sẽ nhảy ra khỏi xe. Nhìn thấy phản ứng này, Kim Thịnh nghi hoặc hỏi: “Cậu sợ chó?” “Không, tôi không sợ.” Hứa Tri Ngôn phản kích luôn không cần suy nghĩ nhiều, thực tế thì chân cậu đã cứng đơ không thể cửa động rồi. Cậu muốn bảo trì sự bình tĩnh, dù sao trò chơi này có phát sóng trực tiếp, lỡ như kẻ thù biết được điểm yếu rồi thả chó ra đối phó cậu thì sao? Nhưng mà mẹ ơi, cái phản ứng sợ chó này là tự nhiên mà làm sao giấu được chứ! Khi xe bus khởi động trở lại, hai người mỗi người chiếm một nửa của xe. Sau khi hỏi một câu như vậy, Kim Thịnh cũng không nhiều chuyện thêm nữa, cậu ta cảm nhận sâu sắc người ngồi sau rất sợ chó nên cũng dẹp luôn ý nghĩ giao lưu thêm, chỉ âm thầm ngăn không cho lũ chó chạy ra phía sau. Xe chạy được một đoạn, Hứa Tri Ngôn dần dần thích ứng được, cậu từ từ hạ chân ngồi phịch xuống ghế.

Chương 13 Đọc thêm »