Kế Thừa Phòng An Toàn Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 32

Khuôn viên trường trong đêm khuya u ám đáng sợ. Hứa Tri Ngôn kéo kéo chiếc áo khoác đồng phục trên người mình, giả vờ dìu Gurren bên cạnh. Theo sau hai người là cảnh vệ, trong tay mang theo súng săn, nhìn chằm chằm về phía trước. Tuy nói vừa rồi giả bệnh có hiệu quả, nhưng giáo viên quản lý không có đơn giản thả người đi, mà gọi một cảnh vệ đến đưa hai người đến phòng y tế. Là NPC có sức chiến đấu mạnh nhất Trung học Thế Minh tính đến nay, cảnh vệ không nghi ngờ gì mà đứng đầu đỉnh thức ăn. Gurren dựa vào tư thế liếc nhìn về phía sau, dập tắt ý định lấy vũ khí ra. Những cảnh vệ này không có gì khác biệt so với nhân loại, nhưng ban ngày khi bước vào trường học, bọn họ đã tịch thu 2 khẩu súng của anh ta, sức chiến đấu và phòng vệ cao đến bất thường. Phải tìm cách đuổi cảnh vệ đi, anh ta nghĩ vậy. Nhưng trước mắt ngoại trừ người chơi mới bị nghi ngờ có khả năng điều khiển một con quái vật này, thì bên cạnh anh ta không có trợ thủ mạnh mẽ nào cả. “Một lát nữa cậu có cách nào giữ chân được cảnh vệ không?” Anh ta hỏi. Hứa Tri Ngôn hỏi ngược lại: “Là điều gì làm anh nghĩ là tôi có khả năng giữ chân cảnh vệ vậy?” “Chậc, cậu động não đi, lúc nãy khi qua mặt giáo viên quản lý, không phải có bản lĩnh lắm à?” Gurren nhướng mày, trong mắt có chút chán ghét. Nghe ngữ khí này chắc là trên người người chơi mới này đích thực không có đạo cụ nào dùng được, kỹ năng khống chế quái vật cũng là ăn may thôi. Bản thân đã nhìn thấu căn nguyên của người mới này, Gurren phán đoán cậu không có tác dụng gì nhiều với anh ta, thái độ bắt đầu thay đổi. Cảnh vệ nhìn thấy hai người thì thầm to nhỏ thì chạy lên vài bước, sánh vai đi cùng. Hai người không dám nói chuyện nữa, thành thật cúi đầu bước đi. Chẳng mấy chốc đã đến được phòng y tế. Vì Trung học Thế Minh là trường học nội trú, nên phòng y tế không chỉ là một phòng nào đó trong tầng giảng dạy, mà có hẳn một tòa nhà, gọi là Hiệu Y Viện. *Hiệu Y Viện: là trung tâm y tế chịu trách nhiệm phòng chống, bảo vệ và chữa bệnh cho toàn bộ học sinh trong trường. Ở đây có giáo viên trực ban 24/24. Phòng cấp chẩn (chẩn đoán khẩn cấp) và hiệu thuốc ở tầng 1 đều sáng đèn. Nhiệm vụ cảnh vệ nhận được là đưa học sinh đến nơi an toàn, điều trị xong lại đưa trở về, nên cũng đi cùng hai người vào Hiệu Y Viện. Vừa đi đến hành lang, Gurren nói với cảnh vệ. “Các người chờ tôi ngoài này là được, tôi tự vào trong xem bệnh.” Bàn tính trong đầu anh ta vang lên ầm ĩ. Cảnh vệ một lần chỉ có thể trông coi một người. Hiệu y trong phòng cấp chẩn dù nói sao thì lực chiến chắc sẽ thấp hơn cảnh vệ, chỉ cần anh ta chế phục được hiệu y thì sẽ trốn được ra ngoài từ tầng 1. *Hiệu y: y tá, bác sĩ trong trong tòa Hiệu Y Viện. Còn về Hứa Tri Ngôn? Cùng lắm bị đưa về ký túc xá, chết không được. Hứa Tri Ngôn hiển nhiên hiểu được anh ta đang nghĩ gì, vừa muốn đi cùng thì nghe thấy cảnh vệ gật đầu đồng ý. Nghe thấy tiếng động, hiệu y đi đến bên này. Ông ta là một ông lão tầm hơn 60 tuổi, nếp nhăn chất chồng, khắp mặt đều là đồi mồi, cả con người phát ra hơi thở thối rữa, trong tay cầm một con dao phẫu thuật rỉ sét, tỏ ra rất có tay nghề trong việc chữa trị việc trúng thực. Hứa Tri Ngôn hết cách, chỉ có thể cùng với cảnh vệ chờ đợi trong hành lang. Ghế inox ngồi không được thoải mái. Tiếng kim đồng hồ treo tường kêu tích tắc nghe rất rõ ràng. Cửa lớn phòng cấp chẩn đóng lại, cậu lặng lẽ quan sát các phòng khoa trong hành lang. Ở đây ngoài phòng cấp chẩn và phòng thuốc, thì còn một căn phòng nữa sáng đèn. [Phòng lưu trữ hồ sơ sức khỏe lâm thời ] Công dụng kì lạ. Trường học nào sẽ bố trí phòng riêng để lưu trữ hồ sơ sức khỏe chứ? Có thể nhìn thấy bên trong có rất nhiều tủ qua khe hở của cánh cửa đang mở, mỗi một chiếc tủ đều chứa đầy hồ sơ. Hứa Tri Ngôn cúi đầu, suy nghĩ tìm tòi một lúc rồi đứng dậy. Thân phận hiện tại của cậu là học sinh cùng đưa bạn học đến khám bệnh, chỉ cần không chạy nhảy lung tung, về mặt lý luận thì sẽ không có vấn đề gì xảy ra. Quả nhiên, cảnh vệ chỉ nhìn cậu một cái rồi thôi. Sau khi xác nhận chỉ cần không rời khỏi thì có thể hoạt động thoải mái, cậu liền thử bắt chuyện với cảnh vệ. “Thầy ơi, lát thầy có đưa tụi em về không ạ?” “Đưa.” “Tốt quá rồi, em còn đang lo đèn tối hù như vậy, về không được thì làm sao đây? “ “……” “Thầy đang trực đêm hả? Nhưng mà trời tối như này thầy còn phải đi cùng học sinh đến Hiệu Y Viện, thật sự rất vất vả.” “……” Đại khái cảm thấy Hứa Tri Ngôn nói nhiều quá, cảnh vệ mới giải thích. “Tại vì sẽ có học sinh giả bệnh, viện cớ đến Hiệu

Chương 32 Đọc thêm »

Chương 31

Cầu thang không rộng lắm chất đầy những con quái vật không có mắt. Phòng ký túc của Gurren có 6 bạn cùng phòng không phải con người, bây giờ chúng đang cùng nhau chém giết ở bên ngoài. Nhưng ưu thế về số lượng không khiến chúng nhanh chóng giành được phần thắng. Chỉ trong vòng vài phút, những cơ thể mọc ra từ sau lưng Khúc Quý đã không còn bừa bộn, mà dần dần biến thành mười mấy con quái vật hình người. Lúc này Khúc Quý vì chịu tải của mấy con quái vật nên phải cúi người cong lưng, tứ chi bò trên mặt đất giống như loài chó vậy. Nó nhanh chóng chuyển động, y như chiến xa chứa đầy vũ khí. Huyết tương tanh nồng nhuộm đỏ tường hành lang trắng tuyết. Lực chiến cá thể không cao, 6 con quái vật cuối cùng chịu không nổi mà trốn đi. Hứa Tri Ngôn đứng trước cửa, nhìn về phía bóng lưng quỷ dị của Khúc Quý. Lợi dụng quy tắc nói thật trong trò chơi khiến quái vật tàn sát lẫn nhau, đạo lý lừa gạt NPC cậu cũng không phải lần đầu tiên làm. Nhưng Khúc Quý làm cậu cảm thấy ngoài ý muốn. Đối phương vẫn giữ được lý trí khi biến thành quái vật. Quái vật có ý thức của con người sao? Hai người quen biết không lâu, Hứa Tri Ngôn xác thực ôm mục đích mà cho đối phương thiện ý, nhưng thiện ý này không nhiều. Chỉ một ít thức ăn mà đã khiến nó moi tim moi phổi ra cho cậu, nó sẽ lén lút dọn giường cho cậu, sẽ xông ra giải quyết vấn đề mà không cần mặc cả, thậm chí, lúc biến thành quái vật còn lo bị ghét bỏ. Hứa Tri Ngôn tự nhận mình là một người làm ăn kinh doanh thành thật. Đại khái là vì chút ít lương tâm bị đả động, cảm giác bỏ ra cực ít mà nhận lại nhiều này, khiến cậu không đâu mà cảm thấy khó chịu. Gurren bên cạnh đang kinh ngạc chưa hồi thần lại, anh ta bất ngờ không biết người trước mặt làm sao điều khiển được quái vật, muốn hỏi mà không dám, chỉ len lén đánh giá người mới xinh đẹp yếu ớt này. Cảm nhận được ánh mắt của Gurren, Hứa Tri Ngôn liếc nhìn đối phương với nụ cười có lệ trên môi. “Cảm ơn chiếu cố, bây giờ vấn đề đã được giải quyết, anh nên đi rồi.” Quái vật mà người này đưa tới rất phiền phức lại xảo quyệt, vậy mà anh ta chỉ trả một khẩu súng gây mê, cậu thậm chí thấy bản thân rất thiệt thòi. Gurren không phải tên ngốc, nghe hiểu lệnh đuổi khách, anh ta sờ sờ mũi, sau khi xác nhận trò chơi ký túc ngày đầu tiên của anh ta đã thuận lợi kết toán, thì ngượng ngùng rời đi. 603 yên tĩnh trở lại. Nhưng Khúc Quý vẫn chưa quay về. Nó rúc vào trong góc hành lang, để mặc ánh trăng nhàn nhạt soi lên thân mình. Những cơ thể mọc ra răng nanh và móng vuốt dài như được rắc lên một lớp muối, dần dần yên tĩnh, co rút lại, sau đó trở vào vết nứt trên lưng. “So với quái vật bên ngoài.” “Tôi mạnh hơn.” Giọng nói khàn khàn mang theo âm giọng trong trẻo của thiếu niên, trả lời chính xác câu hỏi của Hứa Tri Ngôn. Giao diện hiện ra tiến độ nhiệm vụ. 【Nhiệm vụ 3: Tham gia trò chơi ký túc 】 【Tiến độ: 50% 】 Hứa Tri Ngôn khoanh tay, chờ đến khi đối phương hoàn toàn biến trở về hình người, mới chậm rãi mở miệng. “Sắp 12g rồi, ngày mai còn phải đi học, mau nghỉ ngơi đi.” Nghe thấy âm thanh, Khúc Quý đang cuộn người bỗng run rẩy, vùi đầu vào sâu hơn một chút, buồn bã đáp: “….Cậu ngủ trước đi.” Giọng nói đã trở lại bình thường, xem ra không có vấn đề gì, sau khi xác nhận tình huống vẫn an toàn, Hứa Tri Ngôn không chút do dự bước tới, ngồi xổm bên cạnh Khúc Quý. Nửa người trên của bạn quỷ cùng phòng của cậu chỉ còn lại vài miếng vải rách, quần cũng dính đầy máu. “Giờ này nhà tắm hẳn đã đóng cửa, buổi chiều tôi có đi lấy nước nóng, cậu đơn giản rửa ráy một chút chắc sẽ đủ đùng.” “…… Cậu đừng có quản tôi.” Khúc Quý không đồng ý trở về, cậu ta như đang che giấu điều gì đó, đem mặt che kín lại, không có ý định ngẩng đầu lên. Hứa Tri Ngôn nhéo nhéo sống mũi, nhớ lại thời kì phản nghịch hồi trung học của mình, cậu quyết định tôn trọng lựa chọn của Khúc Quý, một mình về lại phòng ký túc xá. Quét dọn sạch sẽ mảnh kính vỡ trên mặt đất, cậu tắt đèn rồi lại thử bật lên, cậu phát hiện vậy mà không bật lên được. Cậu sửng sốt nhớ lại lúc đèn tắt đã ngắt điện. Người lúc trước bật đèn là Gurren, đối phương không chỉ lờ đi khóa cửa mà mở cửa, còn bật cả đèn, chắc chắn trong tay anh tay có rất nhiều đạo cụ mang tính thực dụng. Hứa Tri Ngôn nằm trên giường, ít nhiều có chút hối hận. “Biết vậy đã đòi thêm đạo cụ khác rồi.” Ước chừng 20 phút trôi qua, cửa phòng truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ, Khúc Quý rón ra rón rén đi vào. Người mà, ai lại chẳng có bí mật! Khúc Quý đi đến bên cửa sổ, sau khi xác nhận rèm cửa đóng lại không có khe hở nào, thì trở về giường của mình. Nếu không phải trong không khí còn

Chương 31 Đọc thêm »

Chương 30

Vì để đảm bảo học sinh được ngủ đủ giấc, vừa đến 10g là toàn bộ Trường trung học Thế Minh chìm hẳn vào trong bóng tối, ngay cả đèn đường trong khuôn viên trường cũng bị tắt. Đêm dài đằng đẳng vừa mới bắt đầu. Sau khi Hứa Tri Ngôn đan tay đặt lên ngực thì nghe được tiếng thở dài càng lúc càng lớn của Khúc Quý giường bên, cậu hạ giọng hỏi nhỏ. “Muốn chơi trò chơi ký túc xá không?” “…… Tôi không muốn chơi.” Nói rồi Khúc Quý lại thở dài, xoay người lại, mặt đối diện với tường. “Thật sự không chơi sao? Đây là truyền thống của trường đó.” Hứa Tri Ngôn nhịn cười khuyên nhủ. “……” Khúc Quý ôm chăn rề rà nửa ngày, từ chối trả lời. Cậu ta bị quy tắc này và phòng ký túc 2 người làm đau thấu tim. Tuy hơi kì lạ, nhưng phòng Livestream của phòng ký túc 603 đang là phòng phát sóng được nhiều người xem nhất trong phó bản Trường học khiếm thị. Nhiều đến mức khán giả khác cũng nhấn vào xem theo bảng xếp hạng người xem livestream, họ phát hiện đạn mạc rất vui vẻ nhưng hình ảnh trong phòng phát sóng thì rất mơ màng. *ý là nói cái phòng của Ngôn Ngôn im re với sau 10g tắt đèn, màn hình tối thui mà ai cũng xem nên lạ á 【Ơ, phòng phát sóng này bị kẹt rồi à? 】 【Tôi không biết, tôi thấy lượt xem nhiều nên nhấn vào thôi, kết quả màn hình tối thui, người chơi này chết rồi đúng không? 】 【Phụt, lầu trên mới đến đúng không? 】 【Ha ha ha ha ha, tôi sang phòng khác xem, quái vật bên đó giết đến điên rồi. 】 【Cười chết, nhất là phòng ký túc 16 người, có quả trứng xui xẻo, bạn cùng phòng 15 người hết 12 người là quỷ, cậu ta đoán sai bây giờ đang chạy trốn với quỷ kìa. 】 【Người khác đều sợ chơi trò chơi ký túc, còn Tiểu Bách Vạn thì …. hahahahhahahahah nan đề của cậu ấy là làm sao lừa bạn cùng phòng cùng chơi cái game này hahahahaha. 】 Hứa Tri Ngôn không biết bản thân đã mang lại biết bao tiếng cười cho khán giả. Làm thế nào để khởi động cái game ký túc này đây? “Không chơi thật hả? Ngày mai chúng ta lại cùng nhau ăn đùi gà có được không?” Giọng cậu vừa dỗ dành vừa khuyên nhủ. Trong bóng tối truyền đến tiếng chăn bông lật qua lật lại. Qua một lúc, Khúc Quý phát ra âm thanh nghèn nghẹn. ” …… Cậu đang cười tôi đúng không?” Cậu hỏi này xém nữa khiến Hứa Tri Ngôn bật cười thành tiếng, nhưng nghĩ đến nội tâm mỏng manh của bạn quỷ cùng phòng, cậu chỉ ho nhẹ một cái, cố gắng giữ cho giọng nói được bình tĩnh: “Không mà, tôi không có cười cậu.” “Được rồi……. chúng ta chơi đi.” Là một con quái vật trong phó bản, Khúc Quý hiểu rõ, trò chơi ký túc này không thể không chơi, bất lực đưa bản thân vào hình thức vò đã mẻ lại sứt. *Vò đã mẻ lại sứt: ví dụ như có khuyết điểm, sai sót mà không sửa đổi, để mặc buông thả hoặc có ý phát triển tình huống theo hướng xấu hơn. Cậu ta đề cập lại những quy tắc, nhấn mạnh điểm quan trọng. “Mỗi người hỏi một câu, bắt buộc phải trả lời thật.” “Cậu hỏi trước đi, nếu cậu thấy căng thẳng có thể hỏi thêm vài câu nữa.” Hứa Tri Ngôn thở phào nhẹ nhõm, nếu Khúc Quý nhất quyết không chơi thì cậu cũng không còn cách nào khác. Về phần đối phương biến thành quái vật? Dù sao cũng không thua, cậu không có sợ đâu! Có lẽ thái độ thoải mái của Hứa Tri Ngôn đã lây nhiễm cho Khúc Quý, tuy đồng ý chơi trò chơi, nhưng cho đến bây giờ cậu ta cũng chỉ là cậu bé ốc đồng nhút nhát mà thôi. “Cậu …… cậu thích ăn món gì?” Hôm nay đùi gà bạn cùng phòng mới mua cho ăn rất ngon, Khúc Quý nghĩ như vậy. “Ơ?” Hứa Tri Ngôn hơi sửng sốt không ngờ đối phương lại hỏi câu này. “Cảm thấy hình như không đặc biệt yêu thích món nào cả.” “Nếu bắt buộc phải nói thì là đồ ngọt.” Đại não cần lượng lớn glucose để tạo ra năng lượng. Hơn nữa khi gặp phải vấn đề, nếu ăn đủ đồ ngọt thì tâm trạng sẽ tốt lên. Câu hỏi thứ nhất kết thúc. Đến lượt Hứa Tri Ngôn hỏi rồi. Cậu không hấp tấp mở miệng, mà liệt kê những thứ mình muốn biết trong đầu. Trường học khiếm thị ở đâu? Ngôi trường này đã từng xảy ra chuyện gì? Thật sự rất khó để quyết định xem nên hỏi câu nào trước. Nhưng chưa kịp hỏi gì thì sự bình yên xung quanh đã bị phá vỡ bởi những tiếng súng bén nhọn. “Pằng pằng pằng –“ Không có tiếng la hét, chỉ có tiếng bước chân thất thường và tiếng súng nổ liên tục. Nghe âm thanh thì có vẻ người nổ súng đang ở gần đây. Tiếng bước chân dồn dập chạy qua chạy lại trước cửa, tựa hồ có một người chơi đang bị quái vật truy đuổi, thỉnh thoảng lại vang lên một số tiếng gầm quái dị. “Người ngoài cửa đang làm gì vậy?” Trò chơi bị gián đoạn, Khúc Quý trở nên lo lắng không giải thích được. Hứa Tri Ngôn suy nghĩ rồi trả lời: “Chắc là muốn chạy lên sân thượng, nhưng tôi nghĩ đi xuống còn tốt hơn là đi lên.” Tòa nhà ký túc xá cao nhất chỉ có 6 tầng, đi

Chương 30 Đọc thêm »

Chương 29

Điều làm cậu để ý hơn ở đây, là những con quái vật này không hề lộn xộn mất trật tự, mà mặt chúng đều hướng về phía của cậu. Tiếng gió ù ù bên tai khiến Hứa Tri Ngôn không nghe rõ lũ quái vật đang nói gì, nhưng cậu có thể cảm nhận được chúng đang thờ phụng, cầu khẩn điều gì đó tại đây. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, không ngừng tự nhủ đây chỉ là một giấc mơ, bây giờ phải tỉnh lại rồi. Như thường lệ, Hứa Tri Ngôn tự nhéo chính mình để nhanh chóng tỉnh lại. Nhưng lần này lại không thành công! Dù có véo đến thế nào đi nữa cậu cũng không thể thoát khỏi giấc mơ này. Sau cùng, cậu bất đắc dĩ nhìn tòa nhà cao tầng một cái, cười khổ lên tiếng: “Xem ra không nhảy thì không được rồi.” Không nói nên lời, cậu run rẩy leo lên lan can. Độ cao 7, 8 tầng lầu làm người ta thấy choáng váng khi nhìn xuống bên dưới. Tiếng tim đập đã át đi tiếng gió, lựa chọn đi ngược lại lẽ thường của con người khiến nhịp tim của Hứa Tri Ngôn tăng cao. Chỉ 1 giây trước khi nhảy xuống, có thứ gì đó đã ôm lấy cậu và kéo cậu về phía sau. Eo, vai, mắt cá chân… … Thứ kì lạ này quấn chặt cơ thể cậu. Cho đến khi cổ bị quấn lại, cảm giác nghẹt thở không tả được khiến cậu cảm thấy sợ hãi. Lũ quái vật trên thao trường dường như bị nhấn nút tạm dừng. Trăng máu lặn xuống, mộng cảnh rơi vào bóng tối. Trước lúc tỉnh dậy, Hứa Tri Ngôn nghe được âm thanh phát ra từ đằng sau. “Mày gạt tao.” “Mày…… “ Những từ sau đó đó biến mất cùng với sự vỡ vụn của mộng cảnh. …… Giật mình tỉnh giấc. Trước mặt Hứa Tri Ngôn vẫn là trần nhà của phòng ký túc xá. Nhưng những gì xảy ra trong giấc mơ cứ như chính cậu đã trải qua vậy, những hình ảnh và âm thanh đó cứ quanh quẩn ở trong đầu. Cậu nhéo nhéo sống mũi rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời vốn còn sáng sủa đã trở thành đêm đen dày đặc. Nghĩ đến thời gian đã hẹn với Kim Thịnh, Hứa Tri Ngôn không kịp suy nghĩ những vấn đề trong mộng cảnh nữa, cậu lấy thẻ cơm rồi đi đến nhà ăn. Bây giờ đã hơn 8g tối, trong khuôn viên trường cũng xuất hiện lác đác vài bóng học sinh. Sau khi hẹn lại thời gian với Kim Thịnh, Hứa Tri Ngôn thuận tiện đến nhà ăn đóng gói hai phần cơm mang về. Cậu tha thiết hy vọng năng lực tiền bạc có thể giúp cậu móc nối được mối quan hệ tốt đẹp với bạn quỷ cùng phòng. Vừa qua 9g 30p, Khúc Quý đúng giờ về phòng. Cậu học sinh trung học vừa về phòng sau khi tan tiết tự học tối thì thấy bạn cùng phòng mới đang ngồi bên bàn học đọc sách, trên bàn còn có hai hộp thức ăn được đóng gói. Hứa Tri Ngôn nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, nhẹ nhàng cười với Khúc Quý: “Buổi tối có đến nhà ăn một chuyến mua đồ ăn khuya, kết quả mua nhiều quá, cậu cũng đến ăn cùng đi. “ Khúc Quý được sủng mà sợ. Muốn từ chối nhưng bụng lại rất thành thật. Thức ăn ấm nóng dường như đang vẫy tay với cậu ta. Học sinh mười mấy tuổi đang là tuổi ăn tuổi lớn, Khúc Quý ném cặp lên giường, sau khi cảm ơn thì ăn từng miếng lớn. Nhờ vào tác dụng của thức ăn mà phòng ký túc tràn đầy tình cảm bạn học ấm áp từ trong ra ngoài. Nhân lúc khoảng cách cả hai được kéo gần, Hứa Tri Ngôn không định chờ đến 10g mà cậu chủ động hỏi luôn những thông tin liên quan đến trò chơi của khu ký túc xá. Bây giờ đèn còn đang sáng, chắc là bạn cùng phòng đang ăn đến khắp miệng dầu mỡ sẽ không quay qua đớp cậu một phát đâu. “Trò chơi trong khu ký túc xá?” Khúc Quý ngơ ra một lúc, sau đó gật đầu, ngậm lấy chân gà rồi nói về các quy tắc. “Trò chơi ký túc xá là truyền thống lâu đời của trường học, mỗi học sinh trong phòng ký túc đều phải tham gia, nội dung rất đơn giản.” “Nghe đồn ký túc xá của trường không chỉ có người vào ở.” “Bọn chúng thường ngày đều giống những học sinh khác, không có gì bất thường.” “Nhưng một khi đêm đến, đèn tắt, thì những học sinh không phải người này sẽ hiện nguyên hình.” “Các học sinh mỗi người được hỏi một câu hỏi, hỏi đến ai thì người đó phải trả lời, người bị hỏi sẽ phải nói thật, sau đó mọi người sẽ từ trong những đáp án đó mà tìm ra ai không phải người……” Nói đến đây, Khúc Quý đột nhiên dừng lại. Cậu ta dường như ý thức được gì đó, đùi gà trong miệng không còn thơm nữa. Hứa Tri Ngôn thấy cậu học sinh bỗng đơ ra trước mắt mình thì quay đầu nhấn mở giao diện. Quả nhiên, thông tin về trò chơi ký tác túc xá đã được làm mới. 【Trò chơi ký túc xá sắp bắt đầu 】 【Yêu cầu người chơi làm tốt chuẩn bị, nếu chọn sai ai là quỷ trong số bạn cùng phòng, thì sẽ bị quỷ quái công kích. 】 “Chọn ra quỷ trong số bạn cùng phòng à…..” Hứa Tri Ngôn mím môi, nhìn sang Khúc Quý như bị sét đánh bên cạnh. Bạn

Chương 29 Đọc thêm »

Chương 28

Hứa Tri Ngôn cảm thấy huyệt thái dương nhức nhối, nhưng nhiệm vụ đã được giao, cậu không thể không trả lời như vậy. Chơi trò chơi trong ký túc xá với bạn cùng phòng 100% không phải con người? Nghĩ thôi cũng thấy kích thích rồi! Tốt ở chỗ, 400 đồng bỏ ra không bị lãng phí. Nếu ở phòng 16 người, thì phải chơi tận 16 trò chơi. Chào tạm biệt xong, Hứa Tri Ngôn giả vờ đi xuống lầu, rồi trốn vào lối đi an toàn giữa tầng 5 và tầng 6. Một lúc sau, khi thấy Khúc Quý xuống tầng qua khe cửa, cậu mới vòng trở về phòng ký túc. Những ngón tay hong khô trong thùng rác đã không cánh mà bay. Khi nhìn thấy bộ đồng phục quăng lung tung trên chiếc giường bên phải đã được gấp gọn, đặt ở cuối giường và những quyển vở đã được sắp xếp gọn gàng lên giá sách theo từng chủ đề thì Hứa Tri Ngôn đã rất ngạc nhiên. Trong phòng chỉ có 2 người. Xem ra Khúc Quý đã dọn dẹp trước khi rời khỏi phòng. “… Cậu bé ốc đồng hả?” Tâm trạng Hứa Tri Ngôn trở nên phức tạp. Dù là ai đi chăng nữa thì cũng khó có thể tiếp nhận những ý tốt này, nhất là khi phát hiện bạn cùng phòng của mình không phải con người. Cậu co người nằm trên giường, nhìn giao diện trò chơi đến xuất thần. Nhiệm vụ 3 xuất hiện đã làm xáo trộn kế hoạch của cậu. Tuy nhiên, điều này cũng chứng tỏ, nhiệm vụ trong trò chơi được kích hoạt không dựa theo bất cứ tuần tự nào, không cần phải vội vã hoàn thành nhiệm vụ 2. Nhiệm vụ chủ tuyến là tiến vào Trường học khiếm thị. Bây giờ mới chỉ một buổi trưa, mà đã giải khóa 2 nhiệm vụ. Mối liên hệ giữa Trường học khiếm thị và Trung học Thế Minh rốt cuộc là như thế nào…. Cảm giác âm u lạnh lẽo không biết từ lúc nào lại ùa về, Hứa Tri Ngôn ngáp một cái, dứt khoát cởi giày chui vào trong chăn. Áp lực mà cậu gánh trên vai nhiều hơn người chơi khác. Ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ hệ thống đưa ra, cậu còn phải tìm được nơi nguy hiểm nhất trong phó bản, mở ra Phòng An Toàn bị phong ấn. Đã hơn 1g chiều, Hứa Tri Ngôn dự định ngủ một giấc để đảm bảo năng lượng cho buổi tối. Nếu nhiệm vụ 2 đã không cần làm gấp, thì cậu sẽ khám phá khuôn viên trường, sẵn tiện đi trộm chó luôn. Mạch suy nghĩ trong đầu dần dần lắng xuống. Hứa Tri Ngôn cảm thấy bản thân bị bóng tối bao phủ, chìm sâu vào giấc ngủ. …… Thời gian dần trôi đi, nhìn không thấy cũng không chạm được. Khi ý thức quay trở lại, Hứa Tri Ngôn rõ ràng cảm giác được mình đang còn ở trong giấc ngủ. Cậu là người rất ít khi nằm mơ. Cơ bản mỗi lần nằm mơ, thì đều là ác mộng khiến da đầu người ta tê dại. Nhưng mà giấc mơ hôm nay rất kỳ lạ. Cậu mơ thấy mình đang đứng trên sân thượng của một tòa nhà dạy học trống trải. Bầu trời trên cao treo một vầng trăng máu, tầng dưới là sân sau của thao trường, vô số quái vật hình người không có mắt được chất đống ở đó, chúng nó không có con nào ngoại lệ, toàn bộ đều mặc đồng phục, dáng dấp y như quái vật anh trai em gái lúc trước vậy. Lũ quái vật hoặc kêu gào hoặc khóc hoặc quỳ lạy, miệng luôn líu ríu những điều vô nghĩa.

Chương 28 Đọc thêm »

Chương 27

Tấm rèm dày che khuất ánh sáng bên ngoài cửa sổ. Phòng ký túc yên tĩnh cực độ. Vô số ngón tay bám vào thành cửa. Hứa Tri Ngôn không muốn biết bạn cùng phòng sau tấm ván cửa trông như thế nào, nhân lúc cửa còn mở, cậu nhanh chóng rời khỏi. Khoảnh khắc cậu vừa bước chân ra khỏi phòng, đèn trần bên trong sáng lên một cách khó hiểu. “Lạch cạch! “ Công suất bóng đèn không cao, ánh sáng ảm đạm chiếu rọi cả phòng ký túc. Một âm thanh đột ngột phát ra từ sau cánh cửa. “Ể? Cậu phải đi sao? Ghét ghê tôi còn muốn dọa cậu một chút mà! “ Chủ nhân của giọng nói nghe có vẻ trẻ trung, có sức sống đặc trưng của giới trẻ. Hứa Tri Ngôn dừng chân một lúc, lại bước ra ngoài thêm vài bước rồi mới cẩn thận xoay người lại. Ánh đèn trong phòng ký túc không đủ sáng, nhưng lại trở nên chói mắt trong căn phòng tối tăm này, một nam sinh thanh tú, mặc đồng phục xuất hiện bên trong phòng. “Chào bạn học, tôi tên Khúc Quý.” “Cậu là bạn cùng phòng mới của tôi hả?” Nói rồi, Khúc Quý xấu hổ gãi tóc và lấy ra một chuỗi dài ngón tay người hong khô từ sau lưng. “Lúc trước, tôi tìm thấy chúng trong lúc dọn dẹp ký túc xá, thấy chơi vui nên tôi giữ lại… … cậu, không lẽ cậu bị dọa rồi hả?” Giọng cậu ta giải thích ngày càng nhỏ, khẽ nuốt nước miếng giữa bầu không khí căng thẳng. “Làm gì có, cậu mà không lên tiếng tôi còn không biết đằng sau cửa có người.” Hứa Tri Ngôn đứng vững, khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười duyên dáng, nhẹ nhàng trả lời, thực tế cậu đang âm thầm chửi chết người bạn ma quỷ cùng phòng này. Mặt cắt của những ngón tay đen sì đó hiện lên rõ nét, có thể thấy được xương và phần cơ thịt bị mất nước, đây là những ngón tay người. Người bình thường sẽ giữ lại những thứ này sao? Hơn nữa cậu khẳng định rằng, những ngón tay bị xâu lại này khác với những ngón tay bám lên thành cửa lúc nãy. Tuy hoàn cảnh lúc đó tối tăm, nhưng Hứa Tri Ngôn vẫn nhớ rõ, những ngón tay đặt trên cửa đó tròn trịa đầy đặn, cậu cũng không mù, tay người sống và thịt khô cậu vẫn phân biệt được. Không biết dưới lớp da người của Khúc Quý là loại quái vật gì? Chẳng qua bạn cùng phòng đã bày tỏ thiện ý, thì cậu cũng sẽ nể mặt cậu ta một chút. Khúc Quý ném những ngón tay vào thùng rác rồi hỏi: “Vậy lát nữa cậu còn quay trở lại không? Buổi chiều tôi còn phải lên lớp, sau buổi tự học tối tôi mới quay về, chắc khoảng tầm chín giờ rưỡi.” Về? Về gặp quỷ à? Hứa Tri Ngôn muốn trả lời rằng, không chỉ buổi chiều mà buổi tối cậu cũng sẽ không trở lại đây. Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, thì giao diện nhiệm vụ lại xuất hiện nội dung mới. 【Nhiệm vụ 3: Tham gia vào trò chơi của ký túc xá 】 【Tiến độ: 0% 】 【Ghi chú: Mời người chơi sau giờ tự học buổi tối nhanh chân trở về ký túc xá, đèn trong ký túc xá sẽ tắt lúc 10g, sau khi đèn tắt trò chơi trong ký túc xá sẽ chính thức bắt đầu. 】 【Ghi chú: Số lượng trò chơi trong ký túc xá bị giới hạn bởi số người trong phòng ký túc, trong phòng có bao nhiêu người thì phải tham gia bấy nhiêu trò chơi. 】 “… …. Về chứ.”

Chương 27 Đọc thêm »

Chương 26

Cậu ta vội vội vàng vàng rời nhà ăn, tưởng chừng như vừa nhặt lại được một cái mạng nhỏ! Nửa tiếng sau. Tòa nhà ký túc số 12, tòa A phòng 603. Hứa Tri Ngôn cầm theo đồng phục, tìm được khu ký túc xá. Dựa theo bản đồ hiển thị, trung học Thế Minh có hai khu ký túc xá, khu Đông và khu Tây. Ký túc xá nam ở khu Đông, gần với cổng ra vào phía Đông. Vì đang trong giờ học nên ở đây không có ai cả, quản lý ký túc kiểm tra thẻ học sinh rồi để cho cậu vào. “Tầng 6… …” Nhìn thấy những bậc thang vô tận, Hứa Tri Ngôn lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng trong phó bản, nhưng dù vậy, cậu chỉ có thể lẩm bẩm lảm nhảm rồi đi lên. Bộ não thông minh không thể giảm bớt mệt mỏi do leo cầu thang tạo thành. Khi leo lên được tầng 6, trán Hứa Tri Ngôn đã lấm tấm mồ hôi, chân tay mềm nhũn, gương mặt trắng tái ửng lên từng tầng hồng hồng bệnh trạng. Ban ngày hành lang không mở đèn, chỉ có ánh sáng chiếu vào từ hai bên cửa sổ. Tất cả phòng ký túc đều đóng cửa, lớp kính dày như che giấu điều gì sau cánh cửa. Trống rỗng tịch mịch, nghe được cả tiếng vọng lại của bước chân. Nhưng Hứa Tri Ngôn không bị khung cảnh u ám này ảnh hưởng. Cậu không đợi được muốn biết, rốt cuộc phòng 2 người 400 đồng này sẽ cho cậu lợi ích gì. Nếu có thể cho cậu một ít vật tư miễn phí thì quá tốt rồi! “Cùm cụp ‐‐” Khóa phòng 603 phát ra âm thanh nhè nhẹ, cậu cảm thấy sau lưng có vô số cặp mắt đang chăm chú nhìn mình. Đại khái đã hiểu tác phong của trò chơi, Hứa Tri Ngôn không còn mong đợi ‘hàng xóm’ là người nữa. Chỉ hy vọng bạn cùng phòng đừng quá khó khăn. Chuẩn bị tinh thần, lấy ra dao chặt xương, cậu đẩy cửa phòng ký túc nặng nề khác thường này ra. Yên lặng, không có âm thanh. Hình ảnh kinh dị trong tưởng tượng không tồn tại, phòng ký túc không có người, bạn cùng phòng hình như ra ngoài rồi. Trong phòng ký túc rỗng, hai bên trái phải mỗi bên kê một cái giường, chính giữa đặt hai cái bàn học san sát nhau, tủ áo, ghế đẩu và mấy đồ lặt vặt gì đó đều chia thành hai phần. Hứa Tri Ngôn cất vũ khí, tiện tay ném đồng phục lên giường. Còn chưa kịp ngồi hẳn xuống, cậu lần nữa quan sát xung quanh phòng, người cậu cứng đơ, lẩm bẩm nói: “Quên lấy đồ rồi, phải ra một chuyến mới được.” Nói rồi cậu bước về phía cánh cửa. Nếu lúc này bật đèn lên sẽ thấy rõ lông tơ trên cánh tay cậu đã dựng lên hết rồi. Lúc vào cửa không phát hiện ra điều gì bất thường, nhưng chỉ cần ngồi xuống hơi ngẩng đầu lên, là có thể thấy được mặt trái của tấm ván cửa to lớn của phòng ký túc xá bị những ngón tay bám lên chằng chịt. Trách không được lại nặng như vậy. Thì ra, bạn cùng phòng cậu luôn ở sau cánh cửa!

Chương 26 Đọc thêm »

Chương 25

【Tiểu Bách Vạn tài lớn khí thô, cứng rồi!】 * ý là nhiều tiền mà vận may còn tốt nữa ấy. 【Cứng của lầu trên có phải cái mà tôi đang nghĩ đến không? 】 【Mẹ ơi, đúng là có tiền thì sai khiến quỷ cũng được, thì ra quỷ trong trò chơi đều cần tiền như vậy! 】 【Ký túc xá 2 người? Có khi nào xài tiền rồi lại vớ phải cục kít không? 】 【Không biết nữa, để xem xem.】 【Tôi không nghĩ vậy, các giao dịch ẩn trong phó bản thường mang lại lợi nhuận, nhưng rất hiếm khi mở ra nhánh nhiệm vụ đặc biệt. 】 Kim Thịnh cũng đã nhanh chóng hoàn tất đăng ký ký túc xá. Không giàu có được như Hứa Tri Ngôn, cậu ta chọn phòng 8 người. Làm xong thủ tục đã là buổi trưa. Nếu trong trò chơi không có đạo cụ truyền tin đặc thù thì hai người chơi ở khoảng cách xa sẽ không thể liên lạc với nhau, hai người vào nhà ăn qua loa giải quyết bữa trưa rồi hẹn nhau tối nay gặp mặt trước cửa nhà ăn. Trước khi rời khỏi nhà ăn, Hứa Tri Ngôn đột nhiên gọi Kim Thịnh, dẫn cậu ta đến chỗ bán nước, mua hai ly coca. “Tôi mời cậu. “Cậu đem ly còn lại đưa qua, khắp mặt tràn đầy ấm áp và nụ cười. Kim Thịnh nhìn nụ cười này mà vô thức lạnh gáy. Tuy tiếp xúc với nhau thời gian không lâu, nhưng mỗi lần Hứa Tri Ngôn cười thì đều có người gặp xui xẻo! Nhà ăn không có người chơi, NPC cũng chỉ có vài người. Cậu ta bối rối nhận lấy, não không nghĩ được gì, một hơi hút hết nửa ly. Học sinh chuyển trường tại nhà ăn ngoài việc mua cơm, thì không thể dùng thẻ cơm để mua những thứ khác. Vì mua một ly coca mà tốn tiền tiêu vặt có thích hợp không? Nghi hoặc cuốn theo dòng nước ngọt trôi vào bụng, Kim Thịnh ợ hơi một cái, muốn hỏi mà không dám lên tiếng, đồng đội trước mặt tuy nhìn yếu đuối vô lực, nhưng lúc cần động thủ là không nhẹ tay chút nào, nói lấy dao là lấy dao. Rốt cuộc, sau khi uống xong coca Kim Thịnh mới phát hiện sai sai. Đồng đội cậu ta cầm coca, vừa lúc đứng cạnh máy kiểm tra sức khỏe có thu phí của trường, máy móc cũ kĩ có dựng một cây thước đo cao cao, bắt đầu bằng số 0. Thị lực tốt khiến cậu ta nhìn một cái là thấy rõ số trên thước. 177cm! Yes! Đã tìm được vấn đề! Thì ra trước đó bị nói là lùn mà tức giận sao? ! Tuy rằng đối với Kim Thịnh có chiều cao gần 1m9 mà nói, thì 177cm quả thực không cao, nhưng dục vọng sống mãnh liệt đã khiến cậu ta không dám nói những lời này ra ngoài, thay vào đó cậu ta lại nói đến những việc không liên quan. “Diêu Tiên Tiên quả thật quá cao rồi, cái vóc dáng này còn cao hơn tụi con trai bình thường nữa!” Hứa Tri Ngôn nghe xong, nụ cười nhạt đi, gật đầu tán thành. Một thằng đàn ông cao 1m8 đi giả dạng thành em gái yểu điệu làm gì? Diêu Tiên Tiên có phải có bệnh không! Tại sao đứng cạnh người khác thì co ro rụt rè thu người lại, còn đứng cạnh cậu thì lại thẳng lưng chứ? “Quả thật là lớp ngụy trang kém cỏi, về nghỉ ngơi đi, tối gặp.” “Được.” Kim Thịnh thở dài một hơi, hoàn toàn không dám phản bác rằng, Diêu Tiên Tiên ngoại trừ chiều cao ra thì chỗ nào cũng ngụy trang rất hoàn hảo.

Chương 25 Đọc thêm »

Chương 24

Đêm tối trong phó bản rất nguy hiểm. Cho nên việc cùng ai ở chung phòng ký túc là rất quan trọng. Trên người cậu bây giờ có 1280 đồng, có thể làm một chút gì đó trong phạm vi cho phép. Hơn nữa theo giả thiết lúc ban đầu, tiền tiêu vặt có thể nạp vào thẻ cơm, nhưng thẻ cơm của trường học là thống nhất phân phát không cần nạp tiền, do đó phạm vi sử dụng tiền tiêu vặt còn cần được cân nhắc thêm. Kết quả không ngoài dự đoán. Bàn tay bị bỏng cầm tiền, do dự mấy giây đáp: “Có phòng ít người hơn, phòng 12 người.” “Tốt quá rồi, xem ra còn có phòng ký túc khác.” Hứa Tri Ngôn híp mắt, lại để vào tay đối phương 50 đồng, nói: “Có phòng 8 người không ạ?” “Có.” Lần này cánh tay khô quắp không hề do dự nhận lấy 100 đồng, lần nữa đưa tay ra, lòng bàn tay có một chiếc chìa khóa, lỗ móc chìa khóa có treo một miếng nhựa dẻo, tên đó viết số  phòng ký túc xá. Nhưng Hứa Tri Ngôn nhìn cũng không nhìn, lại đưa ra 50 đồng. “Có phòng 4 người không?” “Không có, chỉ có phòng 8 người…” Lần nữa nhận thêm 50 đồng, âm thanh sau tấm kính ngưng trệ một lúc rồi lập tức sửa miệng. “Có, có ký túc xá 4 người.” Cánh tay khô héo tính đem tiền và chìa khóa kéo vào thì bị Hứa Tri Ngôn nắm lấy cổ tay. Cậu dựa đến gần ô cửa, cả người gần như dính lên mặt kính, nhỏ giọng hỏi: “Tôi muốn ký túc xá phòng đơn, có được không? “ Phòng 16 người không cần tốn tiền, phòng 12 người cần 50 đồng, 8 người 100, 4 người 200,… nếu tính như vậy thì phòng đơn cần 800 đồng. Cậu để thêm nhiều tiền hơn vào lòng bàn tay khô khốc. Tờ tiền mang theo mùi mực làm cho lớp da cháy xém càng đen hơn. Nhưng lần này người phụ trách không đáp ứng, mà từ bên trong đưa ra thêm cánh tay thứ hai. Trong lòng bàn tay của cánh tay trắng trẻo này có một chiếc chìa khóa màu vàng. “Không có phòng đơn.” “Ký túc xá 2 người là phòng tốt nhất của cả trường.” Ném chiếc chìa khóa lên bàn, cánh tay màu trắng lấy 400 đồng dư ra từ cánh tay đen để chung lên bàn. “Xin hãy đưa ra thẻ học sinh của bạn, tôi sẽ làm thủ tục cho bạn ngay.” Hứa Tri Ngôn thu tay, nhận lấy tiền thừa và chìa khóa, cậu thành thật giao ra thẻ học sinh. Xem ra phòng 2 người là phòng ký túc tốt nhất rồi. Haiz, tiền nhiều cũng không thể thay đổi quy tắc sao? 400 đổi được phòng 2 người, không biết có lỗ không nữa. Bởi vì mở ra thao tác ẩn giấu mà làn đạn trong phòng phát sóng tuôn ra không ngừng. 【Đù? Thì ra tiền tiêu vặt là xài như vậy sao? 】

Chương 24 Đọc thêm »

Chương 23

Bây giờ đang là giờ học, trong sân trường không một bóng người. Sảnh của Trung tâm sinh hoạt học sinh tử khí trầm trầm không có chút không khí náo nhiệt nào của trường học, trái lại trong không khí còn dâng lên một mùi ẩm mốc, ánh đèn mờ ảo khiến đám nấm mốc mọc lan theo góc tường trông đặc biệt đáng sợ. Lúc Hứa Tri Ngôn và Kim Thịnh đến nơi, tất cả người chơi khác đã rời đi. Hội trường trống rỗng, sau mỗi ô cửa phục vụ là một bóng đen mơ hồ. Tấm banner treo tường đối diện với ô cửa phục vụ lốm đốm vết đen, cơ hồ nhìn ra được vài chữ nhưng không cách nào nối được cả câu. [■đến với thế gian,■■bởi vì bản thân■ác] [■ánh sáng■■bóng tối] Hứa Tri Ngôn nhìn một cái rồi dời ánh mắt, cậu chuyển hướng sang một bên khác. “Lãnh đồng phục, làm thẻ học sinh, thủ tục đăng ký ký túc xá,… …” Hứa Tri Ngôn nhỏ giọng đọc dòng chữ màu đỏ đã phai màu bên ô cửa. Trung tâm sinh hoạt và thư viện nằm liền kề nhau, ở góc hội trường có một cánh cửa nhỏ dẫn đến thư viện. Đầu tiên hai người đến trước ô cửa xử lý việc làm thẻ học sinh. Mặc dù đã đến rất gần cửa sổ, nhưng phía sau ô cửa vẫn là bóng tối không nhìn tỉ mỉ được bên trong, mà chỉ nhìn thấy được những vết xước trên mặt kính dày. Đó không phải vết tích để lại do thời gian làm việc lâu dài, mà là một đường một đường, sâu có nông có, càng giống như một sợi chỉ tử thần mà người hấp hối mắc kẹt bên trong chộp lấy trong lúc tuyệt vọng. Hứa Tri Ngôn cụp mắt, cậu làm theo lời nhắc nhở đưa tờ giấy và thư mời nhập học vào ô cửa. Một lúc sau, một cánh tay đen thui khô héo từ bên trong chìa ra, lớp da cháy xém bao lấy ngón tay teo tóp đang cầm một tấm thẻ học sinh, có cảm giác quái dị không thể nói thành lời. “Xin cất kĩ thẻ học sinh của bạn, một khi làm mất phải báo mất ngay lập tức.” Bên trong ổ cửa phát ra âm thanh khàn khàn như thể có người đang thổi vào một cái ống để nói chuyện. “Cảm ơn.” Hứa Tri Ngôn nhận lấy thẻ học sinh. 【Nhận được đạo cụ mới!】 【Tên: Thẻ học sinh (Lớp 10 ) 】 【Ghi chú: Học sinh sử dụng thẻ này để ra vào các phòng khoa trong khuôn viên trường. 】 Tiếp đến là đồng phục, sách vở, thẻ cơm, … … Cuối cùng, cậu và Kim Thịnh đi đến ô cửa xử lý thủ tục vào ở trong ký túc xá. Bên trong cửa kính vang lên giọng nói gay gắt của người phụ trách. “Xin giao ra thẻ học sinh, tôi sẽ xử lý vấn đề vào ở cho bạn.” “Phần lớn phòng ký túc xá trong trường đều là phòng 16 người.” Không giống những ô cửa khác. Người phụ trách bên trong ô cửa vươn tay ra, chờ đợi học sinh đưa thẻ vào. Phần lớn là phòng 16 người? Có phải ý là vẫn còn những phòng khác với số người khác đúng không? Hứa Tri Ngôn suy nghĩ một lát, tránh khỏi những ô cửa khác, không đưa ra thẻ học sinh, mà lấy từ trong túi ra 50 đồng để lên đồng thời mở miệng hỏi. “Trừ phòng 16 người thì còn những phòng nào khác không ạ?”

Chương 23 Đọc thêm »