Chương 32
Khuôn viên trường trong đêm khuya u ám đáng sợ. Hứa Tri Ngôn kéo kéo chiếc áo khoác đồng phục trên người mình, giả vờ dìu Gurren bên cạnh. Theo sau hai người là cảnh vệ, trong tay mang theo súng săn, nhìn chằm chằm về phía trước. Tuy nói vừa rồi giả bệnh có hiệu quả, nhưng giáo viên quản lý không có đơn giản thả người đi, mà gọi một cảnh vệ đến đưa hai người đến phòng y tế. Là NPC có sức chiến đấu mạnh nhất Trung học Thế Minh tính đến nay, cảnh vệ không nghi ngờ gì mà đứng đầu đỉnh thức ăn. Gurren dựa vào tư thế liếc nhìn về phía sau, dập tắt ý định lấy vũ khí ra. Những cảnh vệ này không có gì khác biệt so với nhân loại, nhưng ban ngày khi bước vào trường học, bọn họ đã tịch thu 2 khẩu súng của anh ta, sức chiến đấu và phòng vệ cao đến bất thường. Phải tìm cách đuổi cảnh vệ đi, anh ta nghĩ vậy. Nhưng trước mắt ngoại trừ người chơi mới bị nghi ngờ có khả năng điều khiển một con quái vật này, thì bên cạnh anh ta không có trợ thủ mạnh mẽ nào cả. “Một lát nữa cậu có cách nào giữ chân được cảnh vệ không?” Anh ta hỏi. Hứa Tri Ngôn hỏi ngược lại: “Là điều gì làm anh nghĩ là tôi có khả năng giữ chân cảnh vệ vậy?” “Chậc, cậu động não đi, lúc nãy khi qua mặt giáo viên quản lý, không phải có bản lĩnh lắm à?” Gurren nhướng mày, trong mắt có chút chán ghét. Nghe ngữ khí này chắc là trên người người chơi mới này đích thực không có đạo cụ nào dùng được, kỹ năng khống chế quái vật cũng là ăn may thôi. Bản thân đã nhìn thấu căn nguyên của người mới này, Gurren phán đoán cậu không có tác dụng gì nhiều với anh ta, thái độ bắt đầu thay đổi. Cảnh vệ nhìn thấy hai người thì thầm to nhỏ thì chạy lên vài bước, sánh vai đi cùng. Hai người không dám nói chuyện nữa, thành thật cúi đầu bước đi. Chẳng mấy chốc đã đến được phòng y tế. Vì Trung học Thế Minh là trường học nội trú, nên phòng y tế không chỉ là một phòng nào đó trong tầng giảng dạy, mà có hẳn một tòa nhà, gọi là Hiệu Y Viện. *Hiệu Y Viện: là trung tâm y tế chịu trách nhiệm phòng chống, bảo vệ và chữa bệnh cho toàn bộ học sinh trong trường. Ở đây có giáo viên trực ban 24/24. Phòng cấp chẩn (chẩn đoán khẩn cấp) và hiệu thuốc ở tầng 1 đều sáng đèn. Nhiệm vụ cảnh vệ nhận được là đưa học sinh đến nơi an toàn, điều trị xong lại đưa trở về, nên cũng đi cùng hai người vào Hiệu Y Viện. Vừa đi đến hành lang, Gurren nói với cảnh vệ. “Các người chờ tôi ngoài này là được, tôi tự vào trong xem bệnh.” Bàn tính trong đầu anh ta vang lên ầm ĩ. Cảnh vệ một lần chỉ có thể trông coi một người. Hiệu y trong phòng cấp chẩn dù nói sao thì lực chiến chắc sẽ thấp hơn cảnh vệ, chỉ cần anh ta chế phục được hiệu y thì sẽ trốn được ra ngoài từ tầng 1. *Hiệu y: y tá, bác sĩ trong trong tòa Hiệu Y Viện. Còn về Hứa Tri Ngôn? Cùng lắm bị đưa về ký túc xá, chết không được. Hứa Tri Ngôn hiển nhiên hiểu được anh ta đang nghĩ gì, vừa muốn đi cùng thì nghe thấy cảnh vệ gật đầu đồng ý. Nghe thấy tiếng động, hiệu y đi đến bên này. Ông ta là một ông lão tầm hơn 60 tuổi, nếp nhăn chất chồng, khắp mặt đều là đồi mồi, cả con người phát ra hơi thở thối rữa, trong tay cầm một con dao phẫu thuật rỉ sét, tỏ ra rất có tay nghề trong việc chữa trị việc trúng thực. Hứa Tri Ngôn hết cách, chỉ có thể cùng với cảnh vệ chờ đợi trong hành lang. Ghế inox ngồi không được thoải mái. Tiếng kim đồng hồ treo tường kêu tích tắc nghe rất rõ ràng. Cửa lớn phòng cấp chẩn đóng lại, cậu lặng lẽ quan sát các phòng khoa trong hành lang. Ở đây ngoài phòng cấp chẩn và phòng thuốc, thì còn một căn phòng nữa sáng đèn. [Phòng lưu trữ hồ sơ sức khỏe lâm thời ] Công dụng kì lạ. Trường học nào sẽ bố trí phòng riêng để lưu trữ hồ sơ sức khỏe chứ? Có thể nhìn thấy bên trong có rất nhiều tủ qua khe hở của cánh cửa đang mở, mỗi một chiếc tủ đều chứa đầy hồ sơ. Hứa Tri Ngôn cúi đầu, suy nghĩ tìm tòi một lúc rồi đứng dậy. Thân phận hiện tại của cậu là học sinh cùng đưa bạn học đến khám bệnh, chỉ cần không chạy nhảy lung tung, về mặt lý luận thì sẽ không có vấn đề gì xảy ra. Quả nhiên, cảnh vệ chỉ nhìn cậu một cái rồi thôi. Sau khi xác nhận chỉ cần không rời khỏi thì có thể hoạt động thoải mái, cậu liền thử bắt chuyện với cảnh vệ. “Thầy ơi, lát thầy có đưa tụi em về không ạ?” “Đưa.” “Tốt quá rồi, em còn đang lo đèn tối hù như vậy, về không được thì làm sao đây? “ “……” “Thầy đang trực đêm hả? Nhưng mà trời tối như này thầy còn phải đi cùng học sinh đến Hiệu Y Viện, thật sự rất vất vả.” “……” Đại khái cảm thấy Hứa Tri Ngôn nói nhiều quá, cảnh vệ mới giải thích. “Tại vì sẽ có học sinh giả bệnh, viện cớ đến Hiệu