Kế Thừa Phòng An Toàn Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 42

Khuôn viên trường chỉ le lói vài ngọn đèn đường. Hứa Tri Ngôn và Bạch Tẫn còn chưa đi đến cửa hông thì đã nhìn thấy đám bảo tiêu canh giữ ở đó đang nói chuyện với tài xế xe chở hàng đã đến nơi từ trước. “Nè các anh em, tôi biết buổi tối mọi người có hoạt động ở đây, nhưng không phải tôi còn chưa đi vào hay sao? Tôi nói rồi tôi ở đây chờ người, có một ông chủ nhỏ nhờ tôi đi đưa giúp đồ vật.” “Không được thưa tiên sinh, xin anh mau chóng rời đi, nếu không chúng tôi sẽ không khách sáo nữa.” “Hey, mọi người đều là người làm công, các người cũng đâu phải cảnh sát, dựa vào đâu mà không cho tôi đậu ở chỗ này? Một lát nữa là tôi đi ngay.” Tài xế giải thích nhưng cũng không có ý rời đi. Hai bảo tiêu có chút không kiên nhẫn, bảo tiêu cao cao vươn tay muốn lấy súng, dù sao đây cũng chỉ là một trấn nhỏ hẻo lánh không có camera giám sát, chết vài người cũng không phải vấn đề lớn gì. Hứa Tri Ngôn thấy vậy, cúi đầu áp vào tai Bạch Tẫn nói: “Lát nữa cúi đầu xuống đừng nói chuyện.” Nói xong cậu nhanh chóng đi đến trước mặt bảo tiêu. “Tốt quá rồi, rốt cuộc cũng gặp được người sống rồi.” Điều chỉnh cổ áo một chút, vẻ mặt Hứa Tri Ngôn có chút ngạc nhiên và xấu hổ, ngượng ngùng cười. “Cái đó, tôi muốn hỏi một chút, làm sao để đi đến hội trường? Nơi này cũng lớn quá rồi, tôi và… người yêu của tôi đều bị lạc đường.” Cậu vốn định nói là con gái của mình, nhưng nhìn sang Bạch Tẫn gần như cao bằng mình, vẫn là tạm dừng một lát rồi đổi sang từ khác. Đáng ghét quá đi, tại sao dinh dưỡng không đủ mà lại có thể cao đến như vậy? Rõ ràng lúc co ro trong lồng nhìn nhỏ bé biết bao, không ngờ lúc đứng lên thì từ cổ trở xuống đều là chân! Bảo tiêu nhìn nhau, thu lại súng, đánh giá người thanh niên mặc bộ tây trang không vừa người và cô gái mặc bộ đồ lố bịch đang cúi đầu trước mặt. Sự đánh giá trong im lặng này dường như làm Hứa Tri Ngôn rất khó chịu, cậu bĩu môi thu lại nụ cười, sau đó liền tức giận thét lên: “Các người cũng xem thường tôi?” “Mẹ nó! Lũ tạp chủng các người dựa vào đâu mà xem thường tôi? Là vì tôi không có tiền sao?” Nói xong, cậu tháo kính quăng xuống đất, chân dùng sức giẫm vài cái, làm ra bộ dạng thần kinh không được bình thường, hắng giọng chửi ầm lên. “Nhưng tôi không còn cách nào khác! Các người có biết tôi khó khăn cỡ nào mới có được danh ngạch vào đây không!Nếu không phải bởi vì bệnh của vợ tôi, tôi mẹ nó không thèm tới đây! Mấy thứ như các người có ngon thì đánh chết tôi đi, các người dám không?” Đám bảo tiêu hoàn toàn không ngờ đến người trước mặt này lại đột nhiên lớn tiếng chửi rủa, làm khó làm dễ, nhưng dù nói thế nào, cho dù có ăn mặc tệ hại ra sao, thì cũng là ‘khách hàng’ của buổi nghi thức này. Hai người bảo tiêu đều nghĩ như nhau, vội vàng xua tay. “Tiên sinh ngài hiểu lầm rồi, chúng tôi không có…” “Không có? Tuy các người mặc đồ tốt hơn tôi nhưng chẳng phải vẫn làm chó canh cửa cho người ta đó sao? Các người có tư cách gì xem thường tôi… Anh! Còn anh nữa! Tài xế xe hàng? Dám xem trò cười của tôi?” Nói rồi Hứa Tri Ngôn đi đến phía cửa, gân xanh trên trán nổi lên, dường như đã tức giận cực độ nhưng không dám xả giận với mấy bảo tiêu cao to mà ngược lại vươn tay ra lan can cửa, nắm lấy cổ áo của tài xế xe hàng đang ngơ ngác chửi bới vài câu. “Nhìn? Còn nhìn nữa tôi sẽ để hai bảo tiêu này giết chết anh! Tôi cảnh cáo…” Sau cùng, cậu dựa lên cửa nhỏ giọng nói mấy chữ phía sau: “Đem xe đỗ ở cửa chính trường học, sẽ có người mang tiền đến tìm anh.” Xong việc cậu thả cổ áo tài xế ra, nhìn bóng lưng đối phương hoang mang chạy đi, rồi quay đầu lại như một con gà trống kiêu ngạo. Hai bảo tiêu không muốn chọc ghẹo đến cậu, nhanh chóng chỉ đường đi đến hội trường, mau chóng tận lực mà tiễn đi khách hàng ôn thần này. Trước khi đi, Hứa Tri Ngôn còn hung tợn trừng mắt nhìn hai tên bảo tiêu. Đợi đến khi cậu dắt Bạch Tẫn rẽ vào giao lộ tiếp theo, tất cả cảm xúc bạo nộ đều tiêu tan hết, dường như người vừa giận dữ thất lễ lúc nãy không phải là mình. Bạch Tẫn kéo tay áo của Hứa Tri Ngôn, không nói gì. “Dọa đến cậu rồi à?” Hứa Tri Ngôn vỗ vỗ lên mu bàn tay cậu ta, thở dài nhẹ nhõm, cho màn biểu diễn vừa rồi của mình 7 điểm. Phần lớn thời gian, cậu đều yêu cầu bản thân phải hỷ nộ không hình không sắc. *Hỷ nộ không hình không sắc 喜怒不形于色, phiên âm xǐ nù bù xíng yú sè là một thành ngữ, ý nghĩa: cảm xúc vui mừng và phẫn nộ đều không thể hiện trên mặt. Nhưng mà muốn trở thành một người làm ăn đạt tiêu chuẩn, thì kỹ xảo biểu diễn là không thể thiếu được, nếu không làm được việc gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ,

Chương 42 Đọc thêm »

Chương 41

Chớp mắt, đã hai ngày trôi qua. Hứa Tri Ngôn vẫn như mấy ngày trước, đợi đến khi hiệu trưởng tan làm, lại lẻn vào đưa đồ ăn cho Bạch Tẫn. Chỉ là hôm nay thiếu niên có chút kì lạ. Bạch Tẫn vẫn chớp đôi mắt xinh đẹp như cũ, ngơ ngác nhìn về phía Hứa Tri Ngôn, thấy đối phương sắp phải rời đi, lại vươn tay nắm lấy ống quần người ta. “Anh phải đi sao?” Cảm giác bị nhìn chăm chú quá mức mãnh liệt, Hứa Tri Ngôn sửng sốt, cong người xuống, đưa tay ra huơ huơ trước mặt thiếu niên. Không có phản ứng, không có thần thái. Không giống như có thể nhìn thấy. Ngay khi cậu thu tay về, Bạch Tẫn ôm lấy tay cậu, nhẹ nhàng dán mặt lên lòng bàn tay, nhỏ giọng hỏi: “Anh phải đi sao?” “Ừm, hôm nay có việc, không thể ở lại đây lâu được.” Hứa Tri Ngôn thu lại tia nghi hoặc không thoải mái trong lòng. Không đợi Bạch Tẫn hỏi thêm gì, cậu đã nhéo nhéo má đối phương một cái. Vẫn không có thịt gì cả. Xem ra hai ngày này vẫn không có cách nào cải thiện bữa ăn được, nếu thật sự muốn chăm sóc người cho tốt vẫn cần phải rời khỏi nơi này mới được. “Tôi sẽ đưa cậu ra ngoài, sẽ không đột nhiên biến mất đâu, yên tâm đi.” Bạch Tẫn ước chừng đã bị nhốt ở nơi này quá lâu rồi. Tuy rằng Hứa Tri Ngôn mỗi ngày đều đến đây, nhưng khi cậu rời đi, đối phương vẫn truy hỏi xem cậu có bỏ rơi mình hay không. Sau khi dây dưa cùng Bạch Tẫn xong thì đã là buổi tối 8 giờ. Rời khỏi tòa nhà hành chính, Hứa Tri Ngôn nhanh chân chạy đến cửa hông nhỏ của trường học. Trăng lên đầu cành, tiếng côn trùng xào xạc xào xạc trong bụi cỏ. Vẫn còn chưa đi đến cửa, từ xa xa Hứa Tri Ngôn đã nhìn thấy một chiếc xe chở hàng lớn dừng lại ở bên đường, vừa đi đến gần một mùi thuốc lá kém chất lượng bay qua, thì ra là một tài xế với gương mặt dữ tợn đang dựa vào cửa hút thuốc. Thấy Hứa Tri Ngôn đi tới, tài xế nhanh chóng dập thuốc, hắng hắng giọng. “Ông chủ nhỏ, đồ cậu cần tôi mang đến rồi đây.” Vừa nói anh ta vừa huơ huơ túi giấy trong tay. Hứa Tri Ngôn hiểu ý, trước tiên lấy ra 200 đồng nhét vào tay tài xế. Sau khi đổi được túi giấy, cậu lại lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá chất lượng tốt được chuẩn bị từ trước nhét qua cho tài xế, rồi cúi đầu kiểm tra đồ vật trong túi giấy. Tài xế lấy được thuốc lá, nhanh chóng xé bao bì, lấy ra một điếu đặt lên mũi ngửi ngửi, lộ ra biểu tình say mê, vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ nói: “Ông chủ nhỏ thật hào phóng! Thuốc lá tốt như vậy nói cho là cho.” Hứa Tri Ngôn ngẩng đầu liếc nhìn tài xế đang cẩn thận cất lại điếu thuốc một cái rồi cười giải thích: “Anh rể tôi là hiệu trưởng của ngôi trường này.” Thuốc lá này là được lấy từ phòng làm việc. Còn về việc chất lượng tốt hay xấu thì cậu không rõ. Trong khi tài xế đang xu nịnh, Hứa Tri Ngôn đã kiểm tra xong giấy tờ thân phận giả và vé xe lửa cho Bạch Tẫn, cậu thở một hơi nhẹ nhõm. Sau khi phát hiện bản thân có thể dựa vào thân phận cậu em vợ của hiệu trưởng để tác uy tác phúc, cậu triệt để không ở trong trường học mà giữa thanh thiên bạch nhật trốn ra ngoài, tìm cách để đưa Bạch Tẫn rời khỏi. *Tác uy tác phúc: Làm cho người ta sợ mình, và làm ơn cho người ta, ý nói có quyền thế, muốn làm gì tùy ý. Người trong trấn nhỏ này chắc chắn không được, nhất định phải tìm người ở khu vực xung quanh đây, hoặc những người sắp rời đi. Chờ đợi suốt hai ngày. Cho đến buổi chiều ngày hôm nay, cậu rốt cuộc ở một tiệm sửa xe nhỏ, tìm được một tài xế xe tải từ bên ngoài chở hàng đi ngang qua. Nhìn đối phương toàn thân nhem nhuốc, cậu treo lên nụ cười thương hiệu, chỉ dùng một chai nước khoáng đã đào ra được hết thân phận, tính cách của đối phương, lại cộng thêm yên thảo quý giá của anh rể xui xẻo, rất nhanh, tài xế đã đồng ý giúp cậu làm việc. *Yên thảo: Theo Vân đài loại ngữ, thì “thuốc lá gọi là yên thảo (煙草), xuất xứ đất Mân, người ở biên cảnh hay mắc phong hàn, không có nó thì không chữa được, có người đổi một con ngựa lấy một cân thuốc ấy. Cây thuốc lá nguyên sản xuất ở Lữ Tống, thực tên nó là tạm-ba-cô, vốn là thứ rau mọc ở bờ ao hồ như cây lan. Hơn nữa sau khi Hứa Tri Ngôn ra giá 2000 đồng, đối phương rất sảng khoái đồng ý, bảo có thể chờ thêm một ngày nữa để giúp cậu đưa người rời khỏi đây. Đưa 500 tiền đặt cọc, Hứa Tri Ngôn cùng tài xế hẹn xong thời gian. Cậu dự định đợi đến tối ngày mai, khi nghi thức bắt đầu, sẽ nhân cơ hội đưa Bạch Tẫn ra ngoài bằng cửa hông, rồi tài xế sẽ đưa cậu ta ra khỏi thị trấn. Bởi vì chỉ trước khi nghi thức bắt đầu thì mới có người mang theo chìa khóa, mở lồng sắt cho cậu ta ra ngoài. Làm như vậy có lẽ không phải là biện pháp an

Chương 41 Đọc thêm »

Chương 40

Bầu không khí trầm mặc quỷ dị bao trùm toàn bộ mật thất. Thiếu niên bị nhốt trong lồng dường như ý thức được điều gì đó, lập tức nhắm mắt lại, rụt rè nói mở miệng. “Tôi, tôi không cố ý nhìn thấy đâu…” Thiếu niên không hiểu tại sao người vừa rồi còn ôn hòa nói chuyện với cậu ta, cho cậu ta đồ ăn ngon, bây giờ lại có phản ứng lớn đến như vậy, nhưng nghĩ đến những lần bị mắng chửi trước đây, cậu ta cắn chặt môi, cúi thấp đầu xin lỗi. “Xin lỗi, tôi xin lỗi! Anh đừng có giận mà được không, sau này tôi sẽ không dùng đôi mắt này nhìn anh nữa.” “……Sẽ không, sẽ không bị nguyền rủa đâu, anh yên tâm, tôi xin thề đôi mắt của tôi chỉ là không nhìn thấy được, chứ sẽ không mang lại điều gì không may đâu.” Thiếu niên trong lồng gấp gáp giải thích, trong lòng cảm thấy sợ hãi, niềm hy vọng yếu ớt vừa trỗi dậy trong lòng dường như lại bị dập tắt. Hứa Tri Ngôn sờ sờ cổ mình, rồi nhìn vào thiếu niên trước mặt. Hóa ra là một người mù …… Vậy thì cảm xúc cậu nhìn thấy trong đôi mắt đó lúc nãy là giả tưởng sao? Hay là ảo giác? Khác biệt quá lớn rồi đó, không thể nào liên hệ bé đáng thương trước mặt với tên chó điên suýt bóp chết cậu kia được! Cảm giác đau vẫn còn, nhưng nhìn bộ dáng tự trách vô lực của đối phương, cậu nhất thời không nói được lời tàn nhẫn nào. Nếu như dựa theo logic của tuyến thời gian này, thì thiếu niên này đã sống tiếp 10 năm, ở đây chờ cậu thêm 10 năm, đến cuối cùng lại biến thành quái vật, vậy có phải ý là cậu có thể thuận lợi quay trở về không? Sau đó cậu cũng nhất định không có cách nào cứu được người trước mặt này? Hứa Tri Ngôn là người không thích làm việc vô ích. Nếu tất cả kết cục đều đã được định đoạt, vậy có phải cậu chỉ cần tìm một nơi an toàn nằm đó đến khi thuận lợi trở về là được rồi? Vì để tìm kiếm đáp án, cậu mở giao diện trò chơi ra. 【Thân là đạo cụ cấp S, những thay đổi trong quá khứ sẽ ảnh hưởng đến tương lai.】 【Xin người chơi đừng tưởng rằng chỉ cần nằm không là có thể tự quay trở về.】 “Nếu quá khứ bị thay đổi, thì phó bản sẽ như thế nào? Tương lai đã định sẵn cũng sẽ bị sửa đổi sao? Vậy người chơi sẽ ra sao?” 【Phó bản sẽ được điều chỉnh lại độ khó thích hợp, xin người chơi yên tâm!】 Xem xong giao diện, Hứa Tri Ngôn thở dài một hơi, hạ quyết tâm. “Tôi không tức giận, cậu tên là gì?” Cậu trở về bên cạnh chiếc lồng, hơi khom người nhìn về phía thiếu niên bên trong. “Bạch Tẫn, sau này tôi sẽ không mở mắt ra nữa đâu, anh đừng sợ tôi.” Bạch Tẫn cầu khẩn nói. Hứa Tri Ngôn đưa tay vào trong lồng, nhẹ nhàng sờ lên mái tóc khô khốc của thiếu niên, tận lực thả nhẹ ngữ khí: “Tôi không có sợ hãi mà, mắt của cậu rất đẹp, tôi chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt đẹp như vậy.” “Ơ?” Bạch Tẫn sững sờ ngay tại chỗ, đã rất lâu rồi cậu ta không có tiếp xúc thân thể với người khác. “Nào, trước tiên nói cho tôi biết những việc về cậu đi, còn có những hiểu biết của cậu về Trường học khiếm thị này nữa.” Hứa Tri Ngôn rút tay về. Làm gì có cách nào có thể tìm hiểu tin tức phù hợp hơn là hỏi thẳng người bản địa chứ? Hơn nữa dựa vào lời nhắc nhở của trò chơi , thì nơi này không có nhiệm vụ gì cả, vậy có phải quái vật sẽ ít hơn không? Nếu tất cả đều là người bình thường, cậu nghĩ phần thắng của mình sẽ lớn hơn. Bạch Tẫn nghĩ ngợi một lúc, rồi bắt đầu nói về bản thân mình trước. Cậu ta không có ký ức lúc còn nhỏ. Đôi mắt không nhìn thấy gì, lại mang theo vẻ quỷ dị cổ quái này bị người trong trấn đồn là điềm không may mắn. Bạch Tẫn từ nhỏ đã bị cha mẹ bán đi, khi được 10 tuổi thì bị cha mẹ nuôi đưa vào một ngôi trường dành cho người mù. Lúc bắt đầu thì mọi thứ rất bình thường, chỉ cần nhắm mắt lại thì cậu ta không có gì khác biệt so với mọi người cả, lên lớp đi học như bình thường, không xuất chúng cũng không gây khó chịu cho ai, đây là Trường học khiếm thị, tất cả mọi người đều giống y như nhau, cậu ta chỉ là một hạt cát trong đó. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào 4 năm về trước. Cậu ta đã mở mắt trong một cuộc kiểm tra sức khỏe, để lộ đôi mắt vàng kim sáng ngời bên trong, hơn nữa cậu ta phát hiện cho dù bản thân không nhìn thấy người trước mắt là ai, nhưng lại có thể dự đoán được đối phương sắp gặp phải một mối tai họa. Thiếu niên 11 tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy màu sắc từ trong đôi mắt, màu đỏ như máu, đẹp đến nghẹt thở. Cậu ta có ý tốt nhắc nhở, nhưng hiệu y lại không đem việc này để trong lòng. Sau khi buổi kiểm tra sức khỏe kết thúc được vài tiếng đồng hồ, hiệu y đi trên đường gặp phải đám côn đồ, bị ngộ thương dẫn đến tử vong. Hồi ấy thiếu niên vốn

Chương 40 Đọc thêm »

Chương 39

“Anh gạt tôi…” “Nhưng mà không sao.” Phơi bày lời nói dối, giọng nam trầm lạnh lùng tiếp tục cười khúc khích nói. Hơi thở ấm nóng phả vào tai Hứa Tri Ngôn làm cậu rùng mình, cậu biết lần này bản thân gặp phải đối thủ đáng gờm rồi. Nguy cơ dồn dập! Dao chặt xương của cậu vừa nãy không cẩn thận rơi ra rồi, chỉ có thể dùng hai tay víu vào khung cửa, chỉ cần không chú ý là sẽ bị kéo vào ngay. Sự tồn tại bên trong dường như không để ý chút giãy dụa này vào mắt, mở miệng nói: “Chỉ cần giết chết anh, anh sẽ không tiếp tục lừa tôi được nữa, cũng sẽ không rời đi lần nữa,…” Âm thanh có chút phấn khích và hoài niệm không thể che giấu. Má! Ở đâu ra con chó điên biến thái này! “Cậu nhận sai người rồi! Tôi căn bản chưa từng gặp qua cậu!” Hứa Tri Ngôn nhân lúc còn có thể nói chuyện, lớn tiếng phản kích. Tính luôn hôm nay, cậu mới vào phó bản được có 3 ngày. Đêm nay là đêm thứ 2 cậu ở khuôn viên trường này, cũng chẳng tiếp xúc bao nhiêu NPC. Hơn nữa, cậu luôn có chừng mực, biết loại người nào có thể chọc vào, loại người nào lại không. Tên phía sau không biết là người hay quỷ, nhìn ra có vẻ không dễ ở chung, cậu cũng đâu phải chán sống rồi, làm sao lại chủ động đi lừa gạt đối phương! Tuy vừa rồi dùng tên của Diêu Tiên Tiên bị vạch trần, nhưng Hứa Tri Ngôn vẫn không nhịn được biện giải cho bản thân. “Tôi hiền lành thật thà từ nhỏ! Làm sao có thể lừa gạt người ta?” “Người cùng họ cùng tên trên thế giới này có rất nhiều, cậu có thể là bị người khác lừa rồi!” “Những người cùng tôi giao dịch đều là tự nguyện, làm gì có chuyện gạt hay không gạt!” Những lời này tựa hồ có chút tác dụng, bóng đen đang lôi kéo cậu dừng lại, lực đạo nhỏ hơn mấy phần, nhưng muốn tránh thoát cũng có chút khó khăn. Trong phòng phát sóng trực tiếp, ban đầu mọi người đều tỏ ra lo lắng, nhưng sau khi nghe được lời giải thích thì tất cả đều phá lên cười. 【Trạch tâm nhân hậu Hứa Tri Ngôn! Thành thật hiền lành Tiểu Bách Vạn!】 【Hahahahahaha! Sao cậu ta lại nói ra được những lời này chứ?!】 【Người thành thật như chúng ta lừa người thì làm sao gọi là lừa được chứ.jpg】 【Cười chết rồi mẹ ơi! Cậu ta vừa mở miệng là bầu không khí không còn khủng bố nữa! Quỷ cũng đơ rồi hahahaha!】 【Các anh trai tốt, tín hiệu chỗ mọi người sao rồi? Bên tôi từ lúc cánh cửa đó mở ra, tín hiệu cứ chập chờn, hình như muốn rớt mạng rồi.】 【Có khi nào đụng vào bug phó bản rồi không? Lời NPC đó nói tôi bên đây không nghe được gì cả.】 Hứa Tri Ngôn không biết tín hiệu phòng phát sóng của mình đã yếu đi, cậu chỉ biết nếu còn không tránh khỏi cái tên đằng sau thì sẽ có chuyện xảy ra! Liếc nhìn bàn tay phải, bây giờ đã không kịp tháo găng tay ra rồi! Một lúc sau, mấy cái bóng dường như có phản ứng, lực kéo cậu trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, đôi tay đang giữ cổ cậu cũng siết chặt hơn. “Tôi sẽ không để anh chết, chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi,…” “Tôi chờ anh quá lâu rồi, tôi tha thứ cho những lời nói dối của anh.” Nghe lời dụ dỗ dịu dàng phía sau, Hứa Tri Ngôn trợn mắt nhìn trời. Đây là cái gì với cái gì vậy?! Cậu có thể thề, cậu thật sự chưa từng lừa gạt tình cảm! Dao mất rồi, súng gây mê cũng không thích hợp cận chiện, bom khói? Không, không! Gần quá rồi, loại vũ khí gây nhiễu này rất khó có hiệu quả, còn dễ gây ra thương tích ngoài ý muốn. Đếm đến đếm lui, thứ duy nhất Hứa Tri Ngôn có thể sử dụng làm vũ khí tấn công chính là cái Tráp Thời Gian không rõ cách sử dụng đó. Cái tráp đó nặng trịch như viên gạch. Thân là đạo cụ cấp S, ít nhất cũng nên có độ cứng chứ! Thiếu dưỡng khí dẫn đến khó thở, hơi thở tử thần dần dần bao trùm lấy cậu, từng phút từng giây đều quý giá. Sau khi quyết định, cậu không chờ đợi nữa. Hứa Tri Ngôn lập tức buông tay, gọi ra Tráp Thời Gian trong ba lô hệ thống, để mặc cho mình bị bóng đen lôi kéo, xoay đầu đối diện với cái tên đằng sau, dùng hết sức đập về phía đó. Đối phương dường như không nghĩ đến cậu sẽ có động thái này, buông ra đôi tay đang siết cổ cậu, đem người ôm trọn vào lòng. Hứa Tri Ngôn cảm thấy hô hấp của mình trở nên dễ dàng hơn, tưởng mình đã thắng cược, nhưng tay cậu lại nhẹ đi, trong lòng lại có cảm giác không ổn. Vậy mà vào thời khắc quan trọng xích sắt trên tráp lại rơi ra, cái tráp đột nhiên mở ra rồi! “Cùm cụp –“ Một đạo ánh sáng màu lam nhấp nháy rọi từ bên trong ra. Mượn ánh sáng này, Hứa Tri Ngôn sững sờ ngay tại chỗ trong bóng tối. Cậu nhìn thấy một đôi mắt khiến cậu suốt đời khó có thể quên được. Phần lớn quái vật trong phó bản này đều không có mắt, nhưng đôi mắt của cái tên này lại như chứa đựng cả tinh hà, ánh sáng nhỏ vụn như những ngôi sao điểm xuyết

Chương 39 Đọc thêm »

Chương 38

Sau khi xác nhận Diêu Tiên Tiên đã đi xa, Hứa Tri Ngôn bây giờ mới phát hiện mình đang ở trong một tòa nhà xa lạ, nhìn bàn ghế ở đây trông không giống như tòa nhà giảng dạy. Lo không được nhiều như vậy, cậu bắt đầu kiểm tra đạo cụ trong tay. Diêu Tiên Tiên cho cậu tổng cộng ba món. Một món cấp A, hai món cấp E. Trong đó, hai đạo cụ cấp E là bom khói dùng một lần, đạo cụ cấp A là một cây bút màu đen. 【Tên: Bút kết bạn 】 【Cấp độ: A 】 【Loại hình: Triệu hoán 】 【Giản lược: Đạo cụ sẽ xuất hiện ngẫu nhiên trong trường cảnh liên quan đến trường học, nó có thể giúp bạn và ‘bạn bè’ liên hệ với nhau, hơn nữa trong thời khắc nguy cấp có thể triệu hoán ‘bạn bè’ của bạn. 】 【Sử dụng tiêu hao: mỗi lần sử dụng sẽ tiêu hao 99% tinh thần lực đang có. 】 【Lưu ý khi sử dụng: Cần thiết cùng ‘bạn bè’ thiết lập quan hệ, số lần sử dụng và thời gian triệu hoán dài hay ngắn tùy thuộc vào năng lực của ‘bạn bè’ của bạn. 】 “Quả thật là đủ kê lặc mà.” Hứa Tri Ngôn thở dài thu lại đạo cụ. *Kê lặc nghĩa là gân gà (chính xác hơn là sườn gà), dùng với những nghĩa sau: 1. Ví với chuyện làm một việc nào đó không có ý nghĩa, không có giá trị nhưng không làm thì tiếc. 2. Cũng dùng để ví với thân thể gầy gò. Xuất phát từ:Quyển “Võ Đế Kỷ” trong phần “Ngụy Chí” trong “Tam Quốc Chí” do Bùi Tùng Chi chú thích dẫn câu trong sách “Cửu Châu Xuân Thu của Tư Mã Bưu viết: “Khi Vương (chỉ Ngụy Võ Đế Tào Tháo) muốn rút về, mới ra lệnh rằng: ‘Kê lặc’. Các quan không hiểu ý gì. Có quan chủ bộ là Dương Tu liền từ từ thu xếp hành trang. Mọi người kinh ngạc hỏi Tu, Tu đáp: “Kê lặc (gân gà), bỏ đi thì tiếc, ăn vào thì không ra gì, lấy nó để ví với đất Hán Trung, biết Vương đã muốn lui rồi’”(Nguyên văn: Phù kê lặc, khí chi như khả tích, thực chi vô sở đắc) Dùng một lần mà trừ gần hết điểm tinh thần lực, còn lại chỉ có 1%, khoảng 1 điểm, vậy nếu tiếp tục chịu tổn thương liên quan đến tinh thần thì xui xẻo rồi. Nhưng nghĩ cũng đúng, vừa rồi Diêu Tiên Tiên muốn giết cậu, tuy tạm thời bị qua mặt nhưng sẽ không thể cho cậu đạo cụ chất lượng tốt được. Nghĩ như vậy thì việc nhận được đạo cụ kê lặc phẩm chất cao cũng là bình thường. Lúc đem đạo cụ thu vào ba lô hệ thống, Hứa Tri Ngôn phát hiện ở góc ba lô có nhiều thêm một biểu tượng hình cái tráp nhỏ. Là phần thưởng nhiệm vụ phụ mà cậu quên lấy ra xem! Chẳng qua lúc cậu hưng phấn đem đạo cụ ra xem, thì sau khi xem xong lại chết lặng cả người. 【Tên: Tráp thời gian 】 【Cấp độ: S 】 【Loại hình: ? 】 【Giản lược: Chiếc tráp kỳ lạ có sức mạnh quỷ dị của thời gian. 】 【Lưu ý khi sử dụng: Người chơi cần tự mình tìm tòi cách sử dụng chiếc tráp này. 】 Nếu như nói đồ Diêu Tiên Tiên cho là kê lặc cao cấp thì món đồ cậu có được này lại là cực phẩm kê lặc luôn rồi. “Ngay cả cách sử dụng cũng không có, quả nhiên là để phù hợp với đặc tính rác rưởi của trò chơi sao?” Hứa Tri Ngôn cười nhạo một tiếng, thu lại chiếc tráp. Trăng đã lên cao, bây giờ đã sắp 11 giờ. Hứa Tri Ngôn, người đang có tinh thần phấn chấn, quyết định đi khám phá thêm các địa điểm khác trong khuôn viên trường. Vừa ra khỏi căn phòng trước mặt, cậu đã gặp ngay một vấn đề. Vậy mà lại không thể ra khỏi tòa nhà này! Lúc đến là Diêu Tiên Tiên sử dụng đạo cụ, xuyên tường mà vào. Bây giờ cậu bị bỏ lại đây một mình, làm sao ra ngoài cũng là vấn đề. Cửa lớn bị khóa từ bên ngoài, cho dù Hứa Tri Ngôn có chìa khóa mở cửa thì cũng vô dụng, cửa sổ tầng một tuy có thể mở được nhưng đều được trang bị lan can chống trộm, càng không thể ra ngoài được. Chẳng qua lúc cậu tìm kiếm lối ra vào thì lại phát hiện ra một thông tin khác. Tòa nhà này chính là tòa nhà hành chính bỏ hoang trong tin đồn khuôn viên trường, không ngờ là đánh bậy đánh bạ mà cũng chạy được tới nơi này. Trong không khí ngập tràn mùi bụi bặm ngột ngạt khiến người ta bị sặc, thỉnh thoảng lớp sơn trên tường lại tróc ra, rơi xuống mặt đất tạo thành một đống vụn nhỏ, dường như trong mỗi căn phòng đều có một số đồ vật linh tinh bị bỏ lại, trong đó có đồ nhìn vẫn còn nguyên vẹn. Hứa Tri Ngôn bật đèn pin, cậu tìm được một nơi trông như văn phòng vậy, đồ đạc bên trong khá nhiều, đều được đặt kín trên mặt bàn. Những chiếc cốc giữ nhiệt inox, giá sách chứa đầy giáo án và sách vở, những chậu cây khô héo, đen láy… Một trong số những chiếc bàn đó còn đặt một bể cá thủy tinh. Nước bên trong đã khô cạn, chỉ còn lại một con cá vàng nhỏ đã bị thời gian bào mòn đến mức chỉ còn lại một bộ xương, nhìn đống thức ăn cho cá chưa mở chất đống bên cạnh, chắc hẳn con

Chương 38 Đọc thêm »

Chương 37

【Chúc mừng người chơi trở thành người đầu tiên hoàn thành trò chơi ký túc xá. 】 【Thưởng thêm: Tin đồn trong khuôn viên trường (số lượng: 1 ) 】 【Tin đồn trong khuôn viên trường: Ngụy Thần dự báo tương lai 】 【Ghi chú: Mỗi ngôi trường đều có những câu chuyện kỳ lạ, Trung học Thế Minh cũng không ngoại lệ. 】 【Nghe đồn rằng, trong trường học có một tòa nhà hành chính bị bỏ hoang. 】 【Sau khi đèn tắt, nếu có học sinh tìm được phòng hiệu trưởng của tòa nhà hành chính bỏ hoang, thì sẽ gặp được những sự tồn tại đặc thù. 】 【Nhắc nhở: Gõ cửa 3 lần mỗi lần 3 cái, nếu thấy máu rỉ ra từ khe nứt của cánh cửa thì có thể hỏi một câu hỏi. 】 【Nhắc nhở: Sự tồn tại bên trong cánh cửa có thể dự báo tương lai, nên khi thăm dò các vấn đề liên quan đến tương lai thì tỷ lệ thành công sẽ cao hơn. 】 “Có thể dự đoán tương lai sao?” Hứa Tri Ngôn nhướng mày, không biết nên đánh giá tin đồn này như thế nào. Cậu đang tìm kiếm thông tin về Trường học khiếm thị và quái vật không mắt, những thứ này rõ ràng thuộc về “quá khứ”, ngay cả cốt truyện nhánh mà cậu vừa hoàn thành cũng có liên quan đến “quá khứ”. Nghĩ đến đây, Hứa Tri Ngôn ngẩng đầu nhìn bạn cùng phòng đang ngượng ngùng ngồi ở trên giường. “Chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?” Khúc Quý sửng sốt, không ngờ đối phương lại hỏi vấn đề này, cậu ta bất an vặn vẹo ngón tay, chống đỡ thân thể còn chưa hoàn toàn trong suốt của mình, quẫn bách nói. “Có lẽ… tốt nhất là không nên, chỉ cần có thể thoát khỏi những hồi ức đau thương là đủ rồi. “ Nói xong, cậu ta cố ngẩng mặt lên, khóe miệng co giật, muốn thử cười lên một chút. Mặc dù vết sẹo dữ tợn làm Khúc Quý trông bất kham và quái gở, nhưng tại giờ phút này, cậu ta hy vọng có thể để lại cho người bạn duy nhất của mình một ký ức tốt đẹp, không kinh dị hay đáng sợ. Mắt thường có thể thấy được thân thể của Khúc Quý dường như sắp tan biến. Hứa Tri Ngôn gật gật đầu, suy nghĩ xong trầm giọng nói: “Tốt hơn là không nên? Vậy là có thể gặp lại rồi, hôm qua có nói sẽ mời cậu ăn đùi gà, hôm nay trễ quá chắc không kịp rồi.” Khúc Quý không ngờ Hứa Tri Ngôn còn nhớ chuyện này. Cậu ta muốn xua tay nói không cần đâu, nhưng đôi tay đã biến mất rồi, cậu ta há miệng muốn đáp lời, lại phát hiện không thể phát ra âm thanh nào. Cuối cùng, ngay cả tầm nhìn cũng bắt đầu mờ đi. Những thứ trước mắt Khúc Quý dần mất đi màu sắc, bóng người tan rã không phân biệt được rõ ràng. Một giây trước khi cơ thể cậu ta hoàn toàn biến mất, chỉ duy nhất những lời cuối cùng của Hứa Tri Ngôn là còn văng vẳng bên tai cậu ta. “Ốc đồng nhỏ.” “Lần sau gặp lại, tôi sẽ dắt cậu đi ăn đồ ăn ngon.” Phút chốc, tất cả những đồ vật có liên quan đến Khúc Quý đều biến mất theo. 603 trở thành phòng ký túc xá đơn 1 người. …… Chập tối, Hứa Tri Ngôn lại từ trên giường tỉnh lại, cậu cảm giác được xương cốt đều tê dại sau giấc ngủ. Thời gian vừa vặn 9g tối. Tối nay cậu và Kim Thịnh có hẹn đi trộm chó với nhau. Đồng đội đã chờ cậu từ sớm ở nhà ăn. Bộ dạng Kim Thịnh vẫn như trước, nhưng so với tinh thần phấn chấn ngày đầu gặp nhau, cậu ta bây giờ càng xanh xao hơn, quầng thâm đậm màu dưới đôi mắt, rõ ràng là không được nghỉ ngơi đầy đủ. Trái với cậu ta, Hứa Tri Ngôn ăn no ngủ tốt, tuy thể trạng yếu ớt, nhưng trạng thái tốt hơn Kim Thịnh nhiều. Khi Hứa Tri Ngôn đang to mồm bào cơm thì thấy đồng đội cứ liếc nhìn mình, cho là đối phương đang lo lắng cho chú chó, cậu nhịn không được giải thích. “Không cần gấp, bây giờ sân trường nhiều người lắm, không tiện hành động, đợi sau khi đèn tắt thì hẳn đi.” Ý thức được đồng đội nghĩ xa quá rồi, Kim Thịnh khụ một tiếng, trên gương mặt ít ỏi cảm xúc của cậu ta lộ ra biểu tình khó mà tin được, hỏi: “Chẳng lẽ cậu không nhận ra các bạn học cùng lớp đều rất khó giao lưu sao?” Cậu ta tham gia lớp học cả một ngày, linh hồn gần như bị các bạn cùng lớp và giáo viên hút sạch, nhưng tại sao đồng đội của cậu ta lại khỏe mạnh và hoạt bát như vậy? Hứa Tri Ngôn nhìn quầng thâm dày đặc của Kim Thịnh, hậu tri hậu giác phản ứng lại, hỏi: “Cậu lên lớp học à?” “Đúng rồi, cậu không đi học sao?” Kim Thịnh trả lời như một lẽ đương nhiên. Buổi tối chơi trò chơi ký túc xá, ban ngày thì đi học, bây giờ tương tự như phải làm việc liên tục 24/24, cho dù tố chất cơ thể cậu ta tốt đến đâu đi nữa thì cũng khó mà chịu nổi. Hứa Tri Ngôn nhéo nhéo sống mũi, vẻ mặt từ ái,  giống như tên nhà giàu mới nổi gặp phải đứa con ngốc nghếch của mình vậy. “Chúng ta ở Lớp 9 và Lớp 10, trốn tiết hẳn là chuyện bình thường đi?” Lúc đó lấy tờ giấy của những lớp không tuân thủ

Chương 37 Đọc thêm »

Chương 36

**Nhắc nhở thân thiện: Ngôn Ngôn bị bệnh bị bệnh bị bệnh , thể lực rất yếu, dùng não là chính. Hứa Tri Ngôn tay cầm ghế xếp, đứng giữa phòng ký túc xá, lưng quay về phía cửa, thở hồng hộc từng hơi. Không ngờ đánh người lại tiêu hao nhiều thể lực như vậy! Mới đầu còn có vài học sinh phản kháng , nhưng lại bị quy tắc sau khi đèn tắt hạn chế nên những bạn cùng phòng này cũng không có động thái gì lớn, do cậu ra tay trước nên chiếm được thế thượng phong, đem những học sinh đó ai đánh ngất được thì đánh ngất, ai đánh ngã được thì đánh ngã. Nghe thấy tiếng cửa phòng ký túc xá bị đẩy ra, tay cầm ghế xếp của Hứa Tri Ngôn dừng lại một chút, suy nghĩ xem mình còn chết được bao nhiêu lần. 【Tên: Hứa Tri Ngôn 】 【Trạng thái: Suy yếu, ? 】 【Ngưỡng tinh thần: 0- 59 】 【Tinh thần hiện tại: 34 】 Giáo viên quản lý ký túc xá và người lửa nhỏ đã tiêu hao 15 điểm tinh thần lực của cậu, vừa rồi tử vong lại trừ thêm 10 điểm, tinh thần lực còn lại của cậu chỉ đủ để chết thêm 3 lần nữa. Hứa Tri Ngôn nhắm chặt mắt chờ đợi tử vong. Trước khi tìm ra cách giải quyết, cậu không định làm ra bất kì phản kháng nào. Khúc Quý ở cửa dường như bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng, hồi lâu không có động tác gì. Lúc Hứa Tri Ngôn mở mắt lần nữa, cậu thấy da mặt mình hơi tê tê? Nhận ra điều gì đó, cậu đưa tay sờ lên má mình, nơi đó như có một lớp mặt nạ dày bám chặt vào da vậy. Cậu cong đầu ngón tay khều nhẹ lên, không những không đau mà còn xé ra một cái lỗ, kéo ra một lớp da. Nhìn lớp da máu thịt lẫn lộn trong lòng bàn tay, cậu đột nhiên hiểu được tại sao lần này Khúc Quý lại không giết mình. Đây quả thật là quá khứ của Khúc Quý. Nhưng trong ý thức của cậu ta, những việc này chưa từng xảy ra. Vậy thì việc mọi người có cùng một khuôn mặt có thể giải thích được rồi. Bởi vì Khúc Quý nhu nhược nhát gan, vết sẹo xấu xí trên mặt làm cậu ta trở thành trò cười của bạn học, bị họ bắt bắt nạt. Nguồn cơn của tất cả đến từ vết sẹo này, cho nên trong thế giới ý thức, cho dù là học sinh hay giáo viên, thì đều mang một gương mặt nhẵn nhụi sạch sẽ mà Khúc Quý nằm mơ cũng muốn có được. Mặc dù cậu không hiểu mọi thứ ở đây đều tuần hoàn như thế nào và chu kỳ ra sao, nhưng nhìn vào kỹ năng chém giết điêu luyện của Khúc Quý, thì có thể thấy những người trong thế giới ý thức này có lẽ cứ cách một khoảng thời gian sẽ bị giết một lần. Mà lần này, động tác của cậu quá nhanh. Có người ra tay công kích mục tiêu báo thù trước Khúc Quý, dẫn đến việc Khúc Quý rơi vào tình huống chưa từng xảy ra trong quá khứ. Khi mọi thứ đã được rõ ràng, Hứa Tri Ngôn hít sâu một hơi, định quay lại nói rõ với Khúc Quý rằng bản thân không phải người ức hiếp cậu ta, mà là bạn cùng phòng mới trong phòng ký túc xá 2 người. Nhưng khi cậu vừa buông ghế xếp trong tay xuống, thì cửa sổ trò chơi lại nhảy ra. 【Ting! Chúc mừng người chơi phát hiện bug của trò chơi, bug này làm cho nhận thức của NPC trở nên mơ hồ! 】 【Để đảm bảo trải nghiệm của người chơi, chúng tôi sẽ tiến hành sửa cái bug này sau khi người chơi nói thêm một câu nói nữa. 】 【Nhắc nhở: Người chơi không được nói ra thân phận, không được nhắc đến bất cứ cái tên nào. 】 “?” Hứa Tri Ngôn ngơ ra, suýt thở không ra hơi. Cậu há miệng định mắng con game ngu si này, nhưng nghĩ đến mình chỉ còn được nói thêm một câu nên đành nuốt những lời nói dơ bẩn vào bụng. Theo đó, cách thông quan cốt truyện nhánh này vốn phải dựa vào chiến đấu và chạy trốn. Hoặc thuyết phục Khúc Quý ngăn cậu ta giết người, hoặc dẫn theo đám bạn học thiểu năng trí tuệ chạy trốn. Nhưng hiện tại, cậu đánh bậy đánh bạ lại tìm ra được giải pháp thứ 3, đem đám bạn cùng phòng đánh một trận, làm cho Khúc Quý đang dự dịnh báo thù không có việc gì để làm. Giả sử sửa xong bug, nếu là người chơi có lực chiến cao nói không chừng có thể thắng được, nhưng cậu tuyệt đối không đáng thắng được. Câu nói tiếp theo sẽ là cọng cỏ cứu mạng cậu! Người xem trong phòng phát sóng được mở mang tầm mắt. 【Nên nói gì cho tốt đây! Lo chết tôi rồi! 】 【Không hổ là hệ thống trò chơi! Rõ ràng không có ý định để Tiểu Bách Vạn thông quan! 】 【Tôi từng nghĩ rằng Tiểu Bách Vạn có thể tiến lên bảng xếp hạng tiềm lực, nhưng bây giờ tôi lại cho rằng nếu như cứ tiếp tục phát triển, thì cậu ấy sẽ có thể đứng ở hàng đầu của bảng xếp hạng tích phân. 】 【Thần tán thành, dù sao những người tìm ra bug và bị trò chơi tăng độ khó cho cá nhân, cơ bản đều ở trên đầu bảng xếp hạng tích phân. 】 【Có thể đừng nói những gì chưa xảy ra nữa có được không? Tôi

Chương 36 Đọc thêm »

Chương 35

Hứa Tri Ngôn bị một trận cười hihi haha làm ồn tỉnh. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, rọi vào trong phòng, có chút chói mắt, cậu đưa tay lên che một chút, mu bàn tay vậy mà không cảm giác được một tia ấm áp nào. Sau một hồi ngơ ngác, cậu ôm đầu ngồi dậy, nhớ ra mình còn đang làm nhiệm vụ phụ. Nhìn quanh một vòng, cậu bình tĩnh đánh giá mọi thứ xung quanh. Đây là gian phòng ký túc xá 12 người, không gian nhỏ bé có 6 chiếc giường tầng học sinh, có lẽ do thời tiết lạnh nên tuy các bạn cùng phòng đã dậy rồi nhưng vẫn không có ai xuống giường. “Aa, không muốn đi học.” “Tôi cũng vậy, hôm nay rõ ràng là thứ 7, tại sao còn phải đến lớp chứ…” “Tự hài lòng đi, ít nhất bây giờ là 7g, không cần học tiết tự học sáng. “ Các học sinh nhỏ tuổi cuộn mình trong chăn, rên rỉ không muốn rời giường. Không có cách nào mở được giao diện trò chơi, nhân lúc những người chung phòng ký túc còn đang phàn nàn, Hứa Tri Ngôn trở mình rời khỏi tấm chăn ấm áp, đi đến phòng vệ sinh trước tiên. Một gương mặt xa lạ xuất hiện trong gương. Tuy rằng kiểu tóc gì gì đó không thay đổi, nhưng đây rõ ràng là mặt của Khúc Quý! “Chẳng lẽ mình đã nhập vào cơ thể của Khúc Quý? Rồi sau đó tìm hiểu xem hôm nay cậu ta sẽ làm gì?” Cậu chau mày nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương, đưa ra giả thiết. Còn chưa kịp nghĩ ra gì, thì cửa nhà vệ sinh đã bị đẩy ra. Một học sinh cao gầy tùy ý mặc áo khoác rồi vội vàng bước vào, cười đùa nói: “Cậu ở trong này sinh con hả? Lâu như vậy sao còn chưa ra ngoài?” Song, cơ thể Hứa Tri Ngôn cứng đờ, không bị câu nói này chọc cười. Trước mặt cậu vẫn là một tấm gương. Chiếc gương phản chiếu khung cảnh hiện tại, thanh niên cao gầy vừa đi vào, có cùng một gương mặt như cậu. F.uc.k! Ai mới là Khúc Quý? Chẳng lẽ thân phận bây giờ của cậu không phải là Khúc Quý sao? Cậu miễn cưỡng mỉm cười với bạn học cao gầy, vội vàng rời khỏi nhà vệ sinh. Có lẽ đã gần đến giờ vào lớp, nên dù học sinh trong ký túc xá không tình nguyện thì vẫn phải lần lượt rời giường. Hứa Tri Ngôn ngồi lại trên giường, làm như không có chuyện gì xảy ra, kỳ thực tim đang đập thình thịch. Mười một người trong ký túc xá, bao gồm cả chính cậu, dù béo hay gầy, đều có cùng một khuôn mặt giống nhau, điều này còn kỳ quái hơn nhiều so với người lửa nhỏ yếu ớt trong trường cảnh đặc biệt trước đó nữa! Ngay lúc cậu chưa nghĩ ra cách gì để giải quyết, cửa phòng ký túc xá bị mở ra. Một học sinh gù lưng, rụt rè xuất hiện ở cửa. Cậu ta quấn trên người bộ quần áo dày, tay cầm rất nhiều đồ, cả người và đầu cúi xuống như là muốn chôn cả đầu xuống đất vậy. “Ê ê, Trùng Nhỏ, sao về trễ quá vậy.” *Trùng Nhỏ ở đây ý là sâu bọ, ruồi nhặng, ấu trùng. “Hôm nay tôi muốn ăn bánh bao ngọt, cậu đã mua chưa?” “Món đậu phụ sốt tương của tôi đâu? Nè Trùng Nhỏ cậu có nhờ dì trong căn- tin cho thêm cải muối không đó?” Miệng của các học sinh hét lên cái biệt danh mang tính xúc phạm, chúng xông lên lấy thức ăn mà bản thân yêu thích từ tay bạn học, xấu xa đến thẳng thắn và tàn nhẫn. Khi đám người tản ra, Hứa Tri Ngôn mới nhìn rõ cậu học sinh mang thức ăn lên chính là Khúc Quý. Khúc Quý lúc này không cao to, dương quang như trong trí nhớ của cậu, mà trái lại nhỏ gầy đến quỷ dị, vết sẹo uốn lượn trên mặt rất nổi trội, như một con rết lớn vậy. Tay cầm bữa sáng còn dư lại, Khúc Quý không bước vào phòng mà căng thẳng nói. “Cái đó…ờm… tôi là nói…thì, thì là bữa sáng, tiền mua bữa sáng,…có thể hay không,…” Cậu ta càng nói âm thanh càng nhỏ, cho đến cuối cùng dường như không nghe được gì nữa. Học sinh trong phòng ký túc có người làm như không nghe thấy, ai làm việc người đó, còn có người quá đáng hơn, sau khi nghe xong cười hihi đi qua vỗ vai Khúc Quý, nói để đó đi, khi nào đủ 10.000 đồng thì trả luôn một thể. Rõ ràng là không có ý định trả tiền. Hứa Tri Ngôn nghẹn ngào không nói nên lời, rất lâu rồi cậu chưa gặp qua sinh vật nào đáng ghét như vậy. Nhưng khi cậu đi qua, chuẩn bị thay Khúc Quý giải vây, thì cảm thấy cơ thể đột nhiên không chịu khống chế, cánh tay đang vươn ra không chỉ không cho đám bạn cùng phòng một đấm, mà còn giật bánh bao trong tay Khúc Quý! 【Kiểm tra thấy người chơi có hành vi OOC, hiện đã thực hiện tiếp quản cơ thể tạm thời của người chơi, quyền kiểm soát sẽ được trao trả trước khi chấp hành nhiệm vụ. 】 *OOC có nghĩa “Out Of Character”, dịch sang tiếng Việt là “Không hợp với tính cách”. Từ này là từ thường dùng để đề cập đến lĩnh vực diễn xuất, diễn viên. Khi nói OOC là nói đến việc không phù hợp với tính cách, khuôn mẫu, hành vi vốn có của ai đó. Mẹ nó??? Trò chơi rác rưởi nàyyyy! Nhưng

Chương 35 Đọc thêm »

Chương 34

Đèn hành lang của thư viện vậy mà vẫn còn đang bật. Bởi vì đạo cụ trong trường cảnh đặc biệt đã bị người khác sử dụng qua, cho nên Hứa Tri Ngôn ngầm thừa nhận rằng đã có những người chơi khác tiến vào bên trong thư viện. Để tránh những xung đột không cần thiết, cậu cật lực không để phát ra âm thanh nào. 【Cốt truyện nhánh: Quái vật sa đọa 】 【Tiến độ: 0%】 【Nhắc nhở nhiệm vụ: Phòng tư liệu tầng 2 của thư viện 】 【Thời gian còn lại: 9 phút 30 giây 】 Lúc trước lãng phí quá nhiều thời gian, khi thời gian của nhiệm vụ phụ còn không đến 10 phút thì màn hình sẽ bắt đầu đếm ngược. Hứa Tri Ngôn tăng nhanh bước chân. Trò chơi rẻ rách này đến quái vật trong phó bản còn lừa, ai mà biết được nếu nhiệm vụ phụ thất bại thì sẽ nhận được hình phạt gì. Giống như biết được trong lòng cậu đang nghĩ gì, màn hình hiện ra thêm chi tiết hình phạt khi nhiệm vụ thất bại. 【Ghi chú: Nếu nhiệm vụ phụ thất bại, người chơi sẽ không chịu bất cứ tổn thất nào, chỉ có điều những quái vật có liên quan sẽ trực tiếp tiến vào trạng thái điên cuồng, vĩnh viễn không thể khôi phục lý trí. 】 Mất đi lý trí? Khúc Quý? Hứa Tri Ngôn gần như bị trò chơi này làm cho tức cười. Trừ phi khoảng thời gian kế tiếp, mỗi ngày cậu đều qua đêm ở bên ngoài, chứ trong phòng chứa một con quái vật mất khống chế thì cậu còn trái ngon để ăn chắc. Bên trong hành lang tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân lúc có lúc không. Một mạch đi đến tầng hai, không hề gặp thêm bất kì người chơi nào khác, Hứa Tri Ngôn cảm thấy vận khí tối nay của mình cũng không tồi. Nhưng trực giác sai lầm này chỉ duy trì đến khi cậu tìm thấy phòng hồ sơ. Không giống như những cánh cửa đang mở ra của những phòng đọc sách khác, cửa lớn của phòng hồ sơ đóng kín, không hề có ý mở ra đối với bên ngoài, cũng may cửa sổ không có khóa, Hứa Tri Ngôn kéo ra cánh cửa sổ thủy tinh cao hơn nửa người, trèo lên khung cửa nhảy vào trong. Diện tích phòng hồ sơ rất lớn. Có vẻ như được hợp thành từ ba phòng học. Trên các bức tường phía trước và sau có in một số thứ giống như biểu ngữ (slogan) . [Nhà trường không được sử dụng thông tin sai lệch để xác lập học tịch của học sinh. ] [Không được sao chép thông tin xác lập học tịch……. ] *Học tịch: sổ sách đăng ký họ tên học sinh, chuyên chỉ tư cách làm học sinh của một trường nào đó. Những giá sách cao hơn 2m được sắp xếp ngay ngắn, mỗi giá sách đều có nhãn phân loại treo ở bên cạnh, nhờ vào ánh sáng ngoài hành lang có thể nhìn thấy rõ ràng. Hồ sơ học tịch học sinh, sổ ghi chép những sự việc trong khuôn viên trường, album ảnh, chứng thư nhận cúp, ghi chú trừ điểm,… Trong đó giá sách phân loại hồ sơ học sinh là nhiều nhất, chiếm trọn phạm vi của hai phòng học, tư liệu mỗi học sinh đều được phân ra đựng trong từng hộp hồ sơ, mỗi người một hộp. Nhưng sau khi Hứa Tri Ngôn nhanh chóng xem qua nhãn hồ sơ trên giá sách, trong lòng cậu lại cảm thấy có gì đó không ổn. Những giá sách này chỉ ghi là hồ sơ học sinh, cụ thể là hồ sơ học sinh của lớp nào thì không ghi ra, thậm chí có hồ sơ còn không có tên, phải mở ra nhìn vào thì mới biết được là hồ sơ của người nào. Quả nhiên, trên bàn của quầy lễ tân có một quyển sổ ghi chép, bên trên có ghi lại nội dung công việc. [Hôm nay: Hồ sơ học sinh đã được làm mới, hiệu y đến đưa hồ sơ không sắp xếp chúng theo thứ tự quy định, thật là một lão già đáng ghét… ] [Nhiệm vụ của ngày mai và ngày kia: Tìm một vài học sinh đến sắp xếp hồ sơ ngay ngắn theo phân loại của từng lớp học, cộng thêm điểm cho những học sinh đến giúp đỡ.] Không khó để nhận ra từ lời nhắn mà NPC để lại, những hồ sơ này bị rối loạn không theo trình tự bình thường, cho dù tìm học sinh đến giúp đỡ, thì cũng phải mất hai ngày để sắp xếp. Có vài tờ giấy photo bị đè bên dưới quyển sổ. Trên tờ giấy được ghi chép dày đặt, tên học sinh được ghi chép theo thứ tự từng lớp, đằng sau mỗi cái tên là ghi chú tình trạng học sinh hiện tại, số học sinh nghỉ học hoặc bị đuổi rất ít. Hứa Tri Ngôn hít một hơi. Đây là muốn cậu tìm ra hồ sơ của Khúc Quý trong cái đống này? Không thể nào, quá nhiều rồi, trừ khi cậu là người được trời chọn, rút vài lần là trúng, nhưng trong trò chơi này chắc chắn là không thể! Đầu tiên cậu phải xác định được hồ sơ của Khúc Quý thật sự nằm ở đây. Danh sách được trải ra, lo lắng bật đèn sẽ dẫn đến NPC hoặc thu hút người chơi khác, Hứa Tri Ngôn chỉ đành bật đèn pin, nhanh chóng tìm kiếm tên Khúc Quý. Khi còn lại 5 phút đếm ngược, rốt cuộc cậu cũng tìm được lớp học của Khúc Quý. [Khối 22 lớp 04, Khúc Quý (tạm nghỉ học) ] Hứa Tri Ngôn cất

Chương 34 Đọc thêm »

Chương 33

Sau khi xác nhận Gurren và cảnh vệ đã anh đuổi tôi chạy không còn dấu vết, Hứa Tri Ngôn lấy tấm bản đồ ra, đi theo lộ trình để đến thư viện. Tuy nhiên, vào giờ này, cửa lớn của thư viện đang đóng chặt. Những vết đen lốm đốm trên khóa cửa cho thấy, đã từng có người chơi đến đây, nhưng mở cửa thất bại. Hứa Tri Ngôn không có lãng phí thời gian. Cậu thay đổi phương hướng, bất chấp làn gió lạnh lẽo trong đêm mà đi đến Trung tâm sinh hoạt học sinh. Cậu nhớ rằng lúc làm thủ tục đã thấy qua cánh cửa có thể thông đến thư viện. Tòa nhà của Trung tâm sinh hoạt trống rỗng tịch mịch. Ban ngày thì dày đặt quỷ khí, ban đêm còn hơn vậy nữa, vẻ ngoài vuông vức nhìn giống một cỗ quan tài hơn. Không giống với thư viện. Cửa xoay tròn ở đây buổi tối không có đóng. Hứa Tri Ngôn tựa lên cửa kính bên ngoài, nhìn vào bóng tối bên trong, không ngừng nghĩ đến con quái vật có làn da cháy xém sau ô cửa. Nhưng vừa rồi cậu đã lãng phí quá nhiều thời gian ở Hiệu Y Viện. Hiện tại, khoảng thời gian hạn chế mà nhiệm vụ phụ đưa ra chỉ còn lại chưa đến 1 tiếng đồng hồ, không có thời gian đi tìm chìa khóa cửa của thư viện. Nhìn thấy hộp cứu hỏa treo trên tường của trung tâm được trang bị đầy đủ, có 3 bình chữa cháy, cậu không do dự nữa, đẩy cửa xoay bước vào. Bóng tối nặng nề làm người ta nghẹt thở bao trùm toàn bộ đại sảnh. Vừa mới bước vào, Hứa Tri Ngôn nhăn nhăn mũi, trực tiếp chạy đến lối đi dẫn đến thư viện. Nhiệt độ trong không khí đã tăng lên không ít so với bên ngoài, mùi khét nồng nặc mọi ngóc ngách, ban ngày trong ô cửa phục vụ, ẩn giấu một con quái vậy cháy khét. “Cạch!” “Kétttt – -“ Một cánh tay màu đen đập lên mặt kính trên ô cửa sổ, cửa xoay ban nãy còn đang chuyển động bỗng bị kẹt lại, không thể rời đi. Cùng lúc đó trò chơi hiện ra nhắc nhở. 【Chúc mừng người chơi tiến vào trường cảnh đặc biệt – – Trung tâm sinh hoạt rực cháy 】 【Độ khó: E 】 【Ghi chú: Những nhân viên công tác ở đây từng bị chết cháy, mỗi khi đêm đến họ sẽ bùng cháy lại như cũ, và sẽ công kích tất cả người chơi tiến vào nơi này. 】 【Nhiệm vụ: Dập tắt quái vật 】 【Nhắc nhở: Người chơi có thể sử dụng vật tư được cung cấp tại hiện trường để đối phó quái vật, mỗi bình cứu hỏa có thể phun 3 lần, mỗi lần phun sẽ dập tắt một con quái vật. 】 Hứa Tri Ngôn không thèm nhìn màn hình, cánh cửa nhỏ nối với thư viện ở góc tường vẫn còn đang mở, cậu tăng nhanh bước chân. Như thể cười nhạo cậu không biết lượng sức mình, khi chỉ còn một bước nữa là xông qua được thì ‘cạch’ một tiếng, cánh cửa eo hẹp trước mặt đóng lại. 【Nhắc nhở: Yêu cầu người chơi không làm ra những hành động giãy giụa không cần thiết ~~ bắt buộc phải giải quyết được quái vật thì mới có thể rời khỏi trường cảnh đặc biệt. 】 “……F.U.C.K” Hít sâu một hơi, Hứa Tri Ngôn đưa ngón giữa lên với cánh cửa đang đóng. Nhiệt độ tiếp tục tăng cao, trong ô cửa sổ gần với đại sảnh bên trái bùng lên ngọn lửa nhỏ. Những con quái vật có làn da nâu cháy xém dần dần bò ra từ quầy kính, ngọn lửa bao bọc xung quanh chúng tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng, gần như muốn hong khô toàn bộ hơi nước có trong không gian này. 1, 2, 3 … tổng cộng có 5 con. Khởi đầu của Hứa Tri Ngôn không hề tệ. Độ khó cấp E nghe ra rất đơn giản, hơn nữa hộp cứu hỏa có đến 3 bình chữa cháy, cho dù có phun không chuẩn thì cũng đủ để cậu dùng rồi. Nhưng khi cậu thật sự lấy bình chữa cháy trong hộp ra nhìn vài cái, thì cảm thấy như bị sét đánh vậy. Đồng hồ đo áp suất trên bình chữa cháy đang chỉ vào vùng màu đỏ. Cái bình này trống rỗng! Đã có người dùng qua rồi! Lũ quái vật đã trèo ra khỏi ô cửa sổ, chuyển động cơ thể ngày càng linh hoạt, ngọn lửa thiêu đốt đủ để khiến người ta tê dại ngay cả khi chưa đến gần. Hứa Tri Ngôn hoảng loạn ném bình chữa cháy rỗng trong tay đi, liếc nhìn hai bình còn lại rồi chạy về phía cánh cửa. Khán giả trong phòng livestream cũng đổ mồ hôi lạnh vì cậu. 【Vận khí của Tiểu Bách Vạn cũng quá tệ rồi, trước đó đã có người chơi tiến vào trường cảnh này, đạo cụ gần như được sử dụng hết rồi, bây giờ chỉ còn dư lại một bình chữa cháy là có thể dùng. 】 【Ể? Vậy tại sao streamer không sử dụng bình chữa cháy giết chết 3 con quái trước, rồi tự mình sử dụng đạo cụ giết 2 con còn lại? Chỉ có 2 con, cậu ta hẳn là giết được mà, còn chạy đến phía cửa để tìm chết à? 】 【….. Chưa chắc có thể giết được mà. 】 Những khán giả cũ của phòng phát sóng nhìn thấy câu hỏi của người mới này, tất cả đều rơi vào trầm mặc, qua một lúc sau mới có người đứng ra giải thích. 【Chủ yếu do Tiểu Bách Vạn là người mới, các tố chất cơ

Chương 33 Đọc thêm »