Chương 42
Khuôn viên trường chỉ le lói vài ngọn đèn đường. Hứa Tri Ngôn và Bạch Tẫn còn chưa đi đến cửa hông thì đã nhìn thấy đám bảo tiêu canh giữ ở đó đang nói chuyện với tài xế xe chở hàng đã đến nơi từ trước. “Nè các anh em, tôi biết buổi tối mọi người có hoạt động ở đây, nhưng không phải tôi còn chưa đi vào hay sao? Tôi nói rồi tôi ở đây chờ người, có một ông chủ nhỏ nhờ tôi đi đưa giúp đồ vật.” “Không được thưa tiên sinh, xin anh mau chóng rời đi, nếu không chúng tôi sẽ không khách sáo nữa.” “Hey, mọi người đều là người làm công, các người cũng đâu phải cảnh sát, dựa vào đâu mà không cho tôi đậu ở chỗ này? Một lát nữa là tôi đi ngay.” Tài xế giải thích nhưng cũng không có ý rời đi. Hai bảo tiêu có chút không kiên nhẫn, bảo tiêu cao cao vươn tay muốn lấy súng, dù sao đây cũng chỉ là một trấn nhỏ hẻo lánh không có camera giám sát, chết vài người cũng không phải vấn đề lớn gì. Hứa Tri Ngôn thấy vậy, cúi đầu áp vào tai Bạch Tẫn nói: “Lát nữa cúi đầu xuống đừng nói chuyện.” Nói xong cậu nhanh chóng đi đến trước mặt bảo tiêu. “Tốt quá rồi, rốt cuộc cũng gặp được người sống rồi.” Điều chỉnh cổ áo một chút, vẻ mặt Hứa Tri Ngôn có chút ngạc nhiên và xấu hổ, ngượng ngùng cười. “Cái đó, tôi muốn hỏi một chút, làm sao để đi đến hội trường? Nơi này cũng lớn quá rồi, tôi và… người yêu của tôi đều bị lạc đường.” Cậu vốn định nói là con gái của mình, nhưng nhìn sang Bạch Tẫn gần như cao bằng mình, vẫn là tạm dừng một lát rồi đổi sang từ khác. Đáng ghét quá đi, tại sao dinh dưỡng không đủ mà lại có thể cao đến như vậy? Rõ ràng lúc co ro trong lồng nhìn nhỏ bé biết bao, không ngờ lúc đứng lên thì từ cổ trở xuống đều là chân! Bảo tiêu nhìn nhau, thu lại súng, đánh giá người thanh niên mặc bộ tây trang không vừa người và cô gái mặc bộ đồ lố bịch đang cúi đầu trước mặt. Sự đánh giá trong im lặng này dường như làm Hứa Tri Ngôn rất khó chịu, cậu bĩu môi thu lại nụ cười, sau đó liền tức giận thét lên: “Các người cũng xem thường tôi?” “Mẹ nó! Lũ tạp chủng các người dựa vào đâu mà xem thường tôi? Là vì tôi không có tiền sao?” Nói xong, cậu tháo kính quăng xuống đất, chân dùng sức giẫm vài cái, làm ra bộ dạng thần kinh không được bình thường, hắng giọng chửi ầm lên. “Nhưng tôi không còn cách nào khác! Các người có biết tôi khó khăn cỡ nào mới có được danh ngạch vào đây không!Nếu không phải bởi vì bệnh của vợ tôi, tôi mẹ nó không thèm tới đây! Mấy thứ như các người có ngon thì đánh chết tôi đi, các người dám không?” Đám bảo tiêu hoàn toàn không ngờ đến người trước mặt này lại đột nhiên lớn tiếng chửi rủa, làm khó làm dễ, nhưng dù nói thế nào, cho dù có ăn mặc tệ hại ra sao, thì cũng là ‘khách hàng’ của buổi nghi thức này. Hai người bảo tiêu đều nghĩ như nhau, vội vàng xua tay. “Tiên sinh ngài hiểu lầm rồi, chúng tôi không có…” “Không có? Tuy các người mặc đồ tốt hơn tôi nhưng chẳng phải vẫn làm chó canh cửa cho người ta đó sao? Các người có tư cách gì xem thường tôi… Anh! Còn anh nữa! Tài xế xe hàng? Dám xem trò cười của tôi?” Nói rồi Hứa Tri Ngôn đi đến phía cửa, gân xanh trên trán nổi lên, dường như đã tức giận cực độ nhưng không dám xả giận với mấy bảo tiêu cao to mà ngược lại vươn tay ra lan can cửa, nắm lấy cổ áo của tài xế xe hàng đang ngơ ngác chửi bới vài câu. “Nhìn? Còn nhìn nữa tôi sẽ để hai bảo tiêu này giết chết anh! Tôi cảnh cáo…” Sau cùng, cậu dựa lên cửa nhỏ giọng nói mấy chữ phía sau: “Đem xe đỗ ở cửa chính trường học, sẽ có người mang tiền đến tìm anh.” Xong việc cậu thả cổ áo tài xế ra, nhìn bóng lưng đối phương hoang mang chạy đi, rồi quay đầu lại như một con gà trống kiêu ngạo. Hai bảo tiêu không muốn chọc ghẹo đến cậu, nhanh chóng chỉ đường đi đến hội trường, mau chóng tận lực mà tiễn đi khách hàng ôn thần này. Trước khi đi, Hứa Tri Ngôn còn hung tợn trừng mắt nhìn hai tên bảo tiêu. Đợi đến khi cậu dắt Bạch Tẫn rẽ vào giao lộ tiếp theo, tất cả cảm xúc bạo nộ đều tiêu tan hết, dường như người vừa giận dữ thất lễ lúc nãy không phải là mình. Bạch Tẫn kéo tay áo của Hứa Tri Ngôn, không nói gì. “Dọa đến cậu rồi à?” Hứa Tri Ngôn vỗ vỗ lên mu bàn tay cậu ta, thở dài nhẹ nhõm, cho màn biểu diễn vừa rồi của mình 7 điểm. Phần lớn thời gian, cậu đều yêu cầu bản thân phải hỷ nộ không hình không sắc. *Hỷ nộ không hình không sắc 喜怒不形于色, phiên âm xǐ nù bù xíng yú sè là một thành ngữ, ý nghĩa: cảm xúc vui mừng và phẫn nộ đều không thể hiện trên mặt. Nhưng mà muốn trở thành một người làm ăn đạt tiêu chuẩn, thì kỹ xảo biểu diễn là không thể thiếu được, nếu không làm được việc gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ,