Chương 132: Tôi Thích Bình Hoa Nhất Đó!
Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu/ Follow để theo dõi bản dịch. Con quái vật vừa dọa nạt người chơi ban nãy đã ngoan ngoãn tiếp thu phê bình, trên mặt treo lên nụ cười "vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi" đầy chân thành. Có điều, mấy con người đứng trước mặt nó trông có vẻ càng sợ chết khiếp hơn thì phải. Chú Triệu vẫn còn run lẩy bẩy chưa kịp hoàn hồn, đành bấm bụng nghe theo lời chào mời của vị "thương nhân lương thiện", mua một đống đồ ăn vặt, nước uống và đồ ăn liền. Do những món đồ này không thể nhét vào túi đồ hệ thống nên chỉ có thể cầm tay. Sau khi ôm một đống đồ lớn quay về trong trạng thái ngơ ngơ ngáo ngáo, ba người chú Triệu, Trương Thụy và Tuệ Tuệ chia nhau nhét mấy món đồ ăn vặt nhỏ gọn vào túi áo, còn mấy gói to cồng kềnh như mì ly, bim bim thì đành xử lý luôn tại chỗ. "Bim bim! Hu hu hạnh phúc quá đi mất, không ngờ em lại được ăn bim bim ngay trong phó bản thế này!" Tuệ Tuệ nhồm nhoàm nhai snack, giọng nói vẫn chưa hết vẻ khó tin. Trương Thụy đang xì xụp húp mì cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng: "Con quái vật vừa chế nước mì cho tôi trông kinh dị thật sự, cảm giác nó mà đấm cho một phát chắc tôi thăng thiên luôn quá." Dịch vụ của Nhà An Toàn đúng là chu đáo tận răng, mua mì tặng nước sôi, phục vụ pha chế miễn phí không thu thêm tiền. Chỉ có chú Triệu, người vừa bị con quái vật nhiều chân dọa cho mất mật, giờ đang ngồi nhai đồ ăn vặt mà hồn vía vẫn treo ngược cành cây. Hứa Tri Ngôn đứng trên bậc tam cấp, lẳng lặng quan sát một lúc. "Mấy thứ này không bỏ vào túi đồ hệ thống được, phải nghĩ cách khắc phục mới được." Chỉ có vật phẩm mua từ Cửa hàng Hệ thống mới có thể cất vào túi đồ ảo. Đồ ăn từ thế giới thực tuy đem lại lợi nhuận khổng lồ, nhưng ngặt nỗi ngoài việc ăn ngay tại Nhà An Toàn, muốn mang theo bên người một cách thuận tiện thì hơi khó. Bởi lẽ khi vào game, người chơi đều trong trạng thái hai bàn tay trắng, trên người chỉ còn đúng bộ quần áo. Trừ khi NPC trong phó bản cung cấp thêm ba lô hay túi đựng, còn không thì rất khó có phương tiện nào để mang vác đồ đạc. Cậu mân mê cây gậy ba-toong suy tính một hồi rồi quay người trở vào đại sảnh. Lúc quay lại, Quỷ Thần vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế sofa gãy tay vịn. Cả người Ngài toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng điều đó chẳng hề làm giảm đi khí chất tôn quý chút nào. Hứa Tri Ngôn mặc kệ đối phương, lôi cuốn sổ tay từ ngăn kéo bàn trà ra, bắt đầu cắm cúi viết viết vẽ vẽ. Bị ngó lơ, Quỷ Thần trăn trở tìm cách mở lời. Nhưng thấy dáng vẻ tập trung cao độ của cậu thanh niên, Ngài lại ngại không dám làm phiền. Mãi mười mấy phút sau, Hứa Tri Ngôn mới giơ "kiệt tác" của mình lên, vô cùng đắc ý giới thiệu: "Bạch Tẫn, anh thấy cái Logo này thế nào?" Quỷ Thần ngẩn ra, nhìn vào trang sổ tay. Những đường nét mực đen lộn xộn phác họa nên một hình thù trên hẹp dưới rộng, nói tròn chẳng ra tròn, bảo vuông cũng chẳng phải vuông, xung quanh còn vẽ thêm mấy thứ loằng ngoằng rối rắm mà Ngài nhìn chẳng hiểu mô tê gì. Ngài rất muốn hỏi cái hình vẽ kia là giống ôn gì, nhưng thấy Hứa Tri Ngôn tự tin tràn trề như thế, Ngài lại có cảm giác kỳ lạ rằng nếu mình buột miệng hỏi ra, có khi đối phương sẽ nổi giận mất. Ngay lúc Quỷ Thần còn đang do dự không biết nên bình phẩm thế nào, thì hệ thống Nhà An Toàn lại như đứa trẻ trâu thiếu tinh tế, oang oang cất tiếng hỏi. 【Ký chủ, cái Logo này vẽ gì vậy? Là thiết kế câu đối Tết đấy à?】 Nghe câu hỏi, Hứa Tri Ngôn nhướng mày đáp: "Là cái bình hoa." "Tôi định thiết kế nó làm biểu tượng thương hiệu cho Nhà An Toàn." Tuy hiện giờ đa số người chơi đều biết đến sự tồn tại của Nhà An Toàn trong phó bản, nhưng dịch vụ chế tạo đạo cụ mở ra đợt trước, nói cho cùng vẫn chỉ nhắm vào đối tượng người chơi cao cấp lắm tiền nhiều của. Như đám người chơi cấp thấp đang nghỉ ngơi ngoài sân kia, bọn họ làm gì mua nổi mấy món đắt đỏ đó. Ngay cả phí đặt làm cơ bản còn chẳng kham nổi, nói chi đến thành phẩm. "Tư duy trước đây của tao vẫn còn hạn hẹp quá. Tuy kiếm điểm từ mấy tay chơi giàu sụ thì sướng thật, nhưng làm hàng đặt riêng tốn quá nhiều thời gian công sức. Hơn nữa, ai dám đảm bảo lần nào Nhà An Toàn mở cửa cũng vớ được khách VIP chịu chi đâu." Cũng như xã hội loài người, kẻ nắm giữ khối tài sản khổng lồ bao giờ cũng chỉ là thiểu số. "Phận là một thương nhân có lương tâm, khi thấy những người chơi nghèo khổ bình thường không nhận được thêm lợi ích gì từ Nhà An Toàn, tao cảm thấy vô cùng đau lòng." Hứa Tri Ngôn vung vẩy cuốn sổ tay, vẻ mặt đầy nghiêm trọng. Chẳng biết cậu đang tiếc rẻ vì triển khai mảng kinh doanh
Chương 132: Tôi Thích Bình Hoa Nhất Đó! Đọc thêm »